[700-800]

Chương 778

Chương 778

Sau đó, tiếng búa tạ vẫn vang lên đều đặn.

Nhớ lại hồi ở Tứ Xuyên, kẻ được thụ hưởng đại pháp này (Thái Thượng Trưởng Lão) cũng đã từng trơ gan cùng tuế nguyệt trước cú đánh "siêu to khổng lồ", chứa đầy kiếm khí tuyệt đỉnh của A Thanh.

Vậy mà bây giờ, sau một hồi chịu đựng những cú nện như trời giáng, vẻ mặt của những tên Cẩm Y Vệ này chẳng những không hề đau đớn, mà ngược lại còn thoáng hiện lên nụ cười khoái trá không thể kìm nén.

Thiên tử chống khuỷu tay lên tay vịn, tì cằm lên mu bàn tay, nghiêng người ngồi đó. Đôi mắt Ngài vô cảm nhìn xuống cảnh tượng bên dưới.

Nhưng trong lòng Ngài lại rối bời trăm mối.

Thiên Phú Thụ Ân Đại Pháp .

Cái tên này không phải do Hoàng cung tự đặt như "Hoàng Ân Võ Công", mà là dịch nguyên văn từ tiếng Phạn sang tiếng Trung Nguyên.

Đây là một thuật pháp kỳ dị của Thiên Trúc, sử dụng dòng máu của người có thân phận cao quý để tôi luyện cơ thể con người trở nên cứng như sắt đá.

Lũ rợ Thiên Trúc vô đạo ấy dám cả gan lấy ông trời ra để phân chia giai cấp sang hèn.

Vì thế, ở Thiên Trúc, thuật pháp này được coi là ân huệ mà giai cấp thượng đẳng ban phát cho những kẻ hạ đẳng.

Nhưng người Trung Nguyên làm gì có giai cấp.

Trừ Thiên tử ra, tất cả mọi người đều bình đẳng, sự khác biệt sang hèn chỉ nằm ở chức tước cao hay thấp mà thôi.

Bởi vì Thiên tử không phải là người.

Thiên tử là Thần nhân, là Con Trời.

Do đó, uy lực của Thiên Phú Thụ Ân Đại Pháp khi sử dụng dòng máu Thiên tử, dòng máu của Trời, mạnh đến mức ngay cả người thi triển là A Thi Nhã  cũng phải kinh ngạc không thốt nên lời.

Đáng lẽ theo thuật pháp gốc, phải dùng một chén đầy "tiên huyết", mà chén rượu của Thiên Trúc thì to hơn chén rượu Trung Nguyên nhiều.

Nhưng làm sao có thể rút chừng ấy Long Huyết của Thiên tử được.

Vậy nên, dù lượng máu sử dụng chưa bằng một nửa so với tỷ lệ gốc, kết quả thu được lại vượt trội gấp đôi. Bảo sao ả ta không hoảng hốt.

Nếu Đan Luân Chân Nhân có ở đây, ắt hẳn lão sẽ giải thích rằng đó là chuyện đương nhiên.

Ở Thiên Trúc, thân phận cao quý nhất là Thần quan.

Chữ "Quan" trong Thần quan nghĩa là quan lại, tức là những người quản lý công việc của thần linh.

Họ có thể gần gũi với thần, nhưng không phải là thần. Dù người Thiên Trúc có tôn sùng dòng máu của họ đến đâu, thì rốt cuộc họ vẫn chỉ là con người.

Nhưng Thiên tử là Thần nhân.

Tam Hoàng thời thượng cổ là những vị thần từ trên trời xuống trần gian để cai quản loài người, và Thiên tử là hậu duệ trực hệ kế thừa dòng máu ấy.

Dù có kẻ sẽ hoài nghi dòng họ Chu hiện tại liệu có thực sự mang dòng máu ấy hay không, nhưng sức mạnh của thuật pháp vốn dĩ đâu dựa trên thực tế hay logic, mà bắt nguồn từ niềm tin và cảm xúc đấy thôi.

Thiên tử gõ nhẹ ngón tay lên tay vịn ngai vàng.

Đó là thói quen mỗi khi Ngài trầm tư suy nghĩ.

Đại pháp đã thành công mỹ mãn.

Ngài đã có thêm năm bề tôi trung thành tuyệt đối nhờ Thiên Phú Thụ Ân, những kẻ này sẽ trở thành những tín đồ mù quáng phụng sự Thiên tử như nhân chứng sống cho phép lạ này.

Tuy nhiên, đáng lẽ đại pháp không thể thành công tất cả như vậy.

Đáng lẽ ít nhất một, phải có một kẻ thất bại trong quá trình kiểm chứng, bị búa đập đến thổ huyết mà chết.

Đại pháp này hiếm khi thành công trọn vẹn.

Kẻ nào giả vờ trung thành nhưng trong lòng mưu phản sẽ bị trời phạt.

Chính vì thế, các đại thần trong cung dù biết bí mật của đại pháp cũng không dám đưa tay chân hay con cháu mình vào, mà thường lén tráo đổi máu khác để loại bỏ đối thủ.

Tức là: Kẻ nào nhận được dòng máu quý giá của Thiên triều và hấp thụ được công năng của Thiên Phú Thụ Ân sẽ sống sót; còn kẻ bị tráo máu khác vào, không phát huy được hiệu quả, sẽ bị búa đập chết. Đó là quy trình thanh lọc.

Và trong đợt đại pháp này, có một vệ sĩ đã nhận dòng máu của Tây Môn Thanh, chứ không phải của Thiên tử.

Lẽ ra tên đó phải bị búa đập chết ngay tại chỗ. Ngài đã cố tình đẩy một kẻ đáng chết vào chỗ chết kia mà.

『 Tên đó thế nào? Đại pháp có hiệu nghiệm không? 』

Ngài cất tiếng hỏi trong căn phòng vắng lặng.

Ngay lập tức, từ trong bóng tối phía sau ghế Thái sư, một Tùy Thân Hộ Vệ lặng lẽ hiện hình.

『 Bẩm, không chỉ hiệu nghiệm. Hắn cứng hơn những kẻ khác gấp đôi, đến nỗi thần cũng phải vất vả lắm mới xử lý xong cái xác. 』

Thỉnh thoảng, những vệ sĩ thành công với đại pháp vẫn bị nổ tung xác giữa đêm, chỉ còn lại những mảnh thịt vụn.

Đó thường là những kẻ có tai tiếng xấu, vô lễ với cấp trên, ngược đãi cấp dưới, hoặc nhận hối lộ quá mức, bán thẻ bài Cẩm Y Vệ bừa bãi (dù việc bán thẻ là hợp pháp).

Qua đó, Thiên tử muốn cảnh cáo rằng: Dù có nhận được ân huệ của trời ban nhờ lòng trung thành, nhưng nếu tham lam và gây hại cho đất nước thì vẫn sẽ bị trời phạt.

Nhờ vậy mà ngăn chặn được việc những kẻ mang Thiên Phú Thụ Ân làm điều xằng bậy.

Tất nhiên, cũng có tác dụng phụ.

Đó là những kẻ này tuy không làm hại ai, nhưng tính tình ngày càng kiêu ngạo.

Bởi việc sống sót sau đại pháp khiến chúng tin rằng mình đã được ông trời tuyển chọn, dẫn đến sự tự tin thái quá vào bản thân.

『 Gấp đôi ư? 』

『 Có lẽ do gần đây ả ta dùng nhiều linh dược, dược tính còn lưu lại quá nhiều trong máu nên đã gây ra ảnh hưởng. Thần Thâu nghĩ là như vậy. 』

Nếu Đan Luân Chân Nhân biết rõ mọi chuyện về A Thanh, lão sẽ có cách giải thích khác.

Rằng A Thanh hiện là Giáo chủ Thần Giáo, không chỉ mang dòng máu Thiên triều mà bản thân nàng chính là Trời, là Vô Sinh Lão Mẫu Di Lặc Phật giáng thế, là hiện nhân thần bằng xương bằng thịt, nên mới tác động mạnh đến thuật pháp như vậy.

Nhưng Thiên tử không am hiểu thuật pháp như Đan Luân Chân Nhân, cũng chẳng biết gì về tình hình hiện tại của Ma Giáo.

Nên lời giải thích của Tùy Thân Hộ Vệ - một cao thủ Huyền Cảnh (?) - nghe rất hợp lý và thuyết phục.

Kết luận đã rõ ràng.

Trong người Tây Môn Thanh chảy dòng máu quý giá.

Dòng máu của Thiên triều.

Tây Môn Thanh… chính là Diên Thuật thật, là Chu Tiểu Hạt.

Thiên tử khẽ nhắm mắt.

Hóa ra chứng điên của Hoàng hậu không phải là điên.

Lúc chưa biết thì không nhận ra, nhưng khi đã biết rồi thì mới thấy Diên Thuật hiện tại quả thực không giống Diên Thuật ngày xưa. Ngài cứ ngỡ con bé chết đi sống lại, mất trí nhớ nên phải học lại phép tắc trong cung, ai ngờ…

Cốc, cốc, cốc.

Trong căn phòng yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng ngón tay Thiên tử gõ nhịp đều đều.

Và rồi.

『 Đưa Tây Môn Thanh… à không, đưa Diên Thuật đến đây. 』

Phạm Nhược Công là Chưởng Ấn Kỵ Úy của Hoàng Cực Điện.

Theo quy định, ông ta không được phép rời khỏi khu vực ba điện chính (Hoàng Cực Điện và hai điện phía sau).

Nói chính xác hơn, ông ta không được bén mảng đến khu vực phía Bắc của Tử Cấm Thành, nơi có một cao thủ Huyền Cảnh khác trấn giữ – Tùy Thân Kỵ Úy, hộ vệ bí mật của Thiên tử.

Bởi lẽ, làm sao phát hiện được một cao thủ Huyền Cảnh lẻn vào nếu không phải là một cao thủ Huyền Cảnh khác?

Vì thế, Tùy Thân Kỵ Úy của Thiên tử đóng vai trò như một ranh giới vô hình, ngăn cản Phạm Nhược Công xâm phạm vào khu vực Hậu Tam Cung và Đông Tây Lục Cung, tức là nửa phía Bắc của Tử Cấm Thành.

Nhưng Nam Tam Sở thì khác.

Nam Tam Sở nằm ở chính Đông của Hoàng Cực Điện, là nơi mà dù có ở đó quanh năm suốt tháng cũng chẳng bao giờ chạm mặt Chưởng Ấn Kỵ Úy.

Tại Hiệt Phương Điện thuộc Nam Tam Sở.

Không có bằng chứng trực tiếp nào cho thấy Thiên Hoa Kiếm dám mạo danh Thiên triều, mạo danh Công chúa Diên Thuật.

Cơ bản là vì bản thân nàng ta phủ nhận, nhưng thái độ phủ nhận lại lấp lửng, không quyết liệt.

Nếu muốn tìm bằng chứng mạo danh, hay nhân chứng dễ tìm nhất, thì đó chính là Đức Thành Phu nhân hoặc Hải Lưu.

Nhưng hai người đó đã nhận định Thiên Hoa Kiếm là Diên Thuật thật, nên đừng nói là làm chứng, họ sẵn sàng liều mạng để bao che cho nàng ta ấy chứ.

Vậy thì tìm bằng chứng ở đâu?

Thực ra, không cần tìm!

Bởi vì cứ tạo ra là được!

『 Ngươi có muốn xuất cung không? Hiện trong cung đang có một tên nghịch tặc to gan, nếu ngươi lập công vạch trần kẻ địch lớn này, ngươi sẽ được ban thưởng ruộng đất bát ngát và được phép xuất cung. 』

「 Hả? Thật sao ạ? 」

Những cung nữ phục vụ tại Hiệt Phương Điện – tức là những cung nữ không có chủ nhân riêng mà chỉ trực thuộc tòa nhà – nuốt nước bọt thèm thuồng.

Nếu hỏi ước mơ lớn nhất của cung nữ là gì, đương nhiên là được Thiên tử để mắt tới và trở thành phi tần.

Nhưng chuyện đó gần như là không tưởng.

Nhan sắc của các nương nương, phi tần đã ở đẳng cấp khác so với đám cung nữ này rồi. Cơ may duy nhất là gặp phải vị Hoàng tộc nào "gu mặn", chán ngấy mỹ nhân mà thích vẻ đẹp tầm thường.

Ước mơ thứ hai thì tùy người.

Hoặc là trở thành cung nữ tâm phúc được Hoàng hậu hay các sủng phi tin dùng, trở thành "bà trùm" hô mưa gọi gió trong Tử Cấm Thành.

Hoặc là lập công lớn, nhận thưởng điền sản rồi rời cung.

Điều Phạm Nhược Công đang đưa ra chính là vế sau: Rời cung, được người đời gọi một tiếng "Phu nhân", sống sung túc cả đời còn lại.

「 Nh... nhưng bẩm đại nhân, nô tỳ làm sao có thể... 」

『 Đừng lo. Ta lại đi giao việc khó cho ngươi sao? Chỉ cần ngươi làm chứng vài câu đơn giản thôi, không có gì nguy hiểm đâu. 』

「 Làm chứng ạ? 」

Cung nữ nuốt nước bọt.

Thực ra, những chuyện âm mưu quỷ kế trong cung nhiều vô kể, nghe cái là cung nữ hiểu ngay vấn đề.

Ở Tử Cấm Thành, nơi cấm kỵ tà thuật, thì lời tố cáo và làm chứng của cung nữ chính là vũ khí vô cùng lợi hại.

Phạm Nhược Công mỉm cười hiền từ.

『 Hơn nữa, đây là ý của Thái tử điện hạ. Kể cả ngươi không muốn xuất cung, thì nếu muốn được hầu hạ Điện hạ, đây cũng có thể là cơ hội lớn đấy. 』

「 Hự... 」

Cung nữ hít một hơi thật sâu.

Nghe tin Thiên tử triệu kiến, A Thanh vô cùng căng thẳng.

Dù là A Thanh đi nữa thì đứng trước lệnh triệu tập của Thiên tử cũng không thể không run.

Đó là kẻ nắm quyền sinh sát trong tay, là người quyền lực nhất thiên hạ Trung Nguyên này cơ mà.

Hơn nữa, Thiên tử đâu phải nhân vật tầm thường.

Nhìn vào "thành tích" từ trước đến nay của lão ta là đủ hiểu.

Ở Tứ Xuyên thì là ông anh tàn nhẫn định giết em ruột.

Trên đường đi Quảng Châu thì lộ rõ bản chất rối loạn kiểm soát cơn giận trầm trọng, sẵn sàng hi sinh vô số mạng người chỉ vì thằng em không chịu đi chết.

Rồi ở sân trước Nghị Chính Võ Học Quán, lão ta hiện nguyên hình là một kẻ cai trị máu lạnh, không coi dân chúng là con người.

Lại thêm vụ thảm sát kiêm biểu diễn xiếc thú ở Thiên Nữ Tự hôm nọ, cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.

Tất nhiên, cái đại pháp tà ác đó... gì ấy nhỉ, dùng nguyên liệu là ác nhân, súc sinh thì cũng đáng khen đấy.

Nhưng mà hai trong số những thằng cha "nghệ sĩ xiếc", à nhầm, Cẩm Y Vệ nhận đại pháp ấy, đáng lẽ phải bị đem ra làm nguyên liệu tế thần mới đúng, vì độ súc sinh của bọn nó phải trên 100 điểm.

Thế mà Ác nghiệp của Thiên tử vẫn cứ trơ ra ở con số 0 tròn trĩnh, như thể bị lỗi hiển thị vậy.

Tóm lại.

Đây chắc chắn là một kẻ sẵn sàng dọn sạch bất cứ ai ngáng đường quyền lực của mình mà không chút do dự.

Một kẻ như thế mà lại còn không kiểm soát được cơn giận?

Nếu làm lão gai mắt, lão sẽ hét lên "Đánh con khốn kia thật lực cho trẫm, tru di cửu tộc nó!", thậm chí điên lên thì "Đốt luôn Thần Nữ Môn, đốt cả Võ Lâm Minh cho trẫm!" rồi vung dao chém loạn xạ cũng nên. Chắc chắn là thế rồi.

Tất nhiên, nếu tình hình căng quá thì mình A Thanh vẫn tự tin tẩu thoát được.

Nhưng hậu quả sau đó thì ai gánh?

Vì thế, A Thanh phải bật chế độ "Tây Môn Thục Nữ", đi đứng nhẹ nhàng, khép nép hết mức có thể.

Và thế là nàng đến Hậu Tam Cung của Tử Cấm Thành.

Cụ thể là Càn Thanh Cung, nơi ở của Thiên tử.

Hậu Tam Cung là khu vực cấm đàn ông.

Ngoại trừ Thiên tử, không nam nhân nào được phép bén mảng tới, họa chăng có Thái tử là ngoại lệ.

Thực ra, theo luật thì ngay cả Thái tử cũng không được phép đặt chân vào khu vực sâu nhất này của Tử Cấm Thành.

Vậy nên, những người có thể vào Hậu Tam Cung, nếu là "người" thì chỉ có phụ nữ và hoạn quan .

Tất nhiên, cái thời Trung Nguyên cổ đại này không công nhận khái niệm giới tính tâm hồn, ai mà lải nhải mấy cái đó khéo bị coi là ma nhập rồi bị đánh chết tươi.

Vậy nên, ở Trung Nguyên, giới tính của A Thanh là nữ.

Nghĩa là nàng có thể ra vào Hậu Tam Cung.

Càn Thanh Cung!

Bước qua cánh cửa do các hoạn quan mở ra hai bên, đi qua những hành lang zíc zắc được che chắn bởi những tấm bình phong cầu kỳ, cuối cùng, cánh cửa dẫn vào mật thất, tẩm cung của Thiên tử cũng mở ra.

Nội thất Càn Thanh Cung.

Số người từng được bước chân vào đây từ cổ chí kim chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay, viết tên lên một tờ giấy là hết.

Tất nhiên, A Thanh đâu biết điều đó.

Và cũng chẳng có tâm trí đâu mà nghĩ ngợi.

Nàng chỉ đang cố gắng không để lộ sơ hở nào, cẩn trọng chưa từng thấy.

A Thanh phủ phục xuống sàn, chuẩn bị hô to "Vạn tuế" ba lần theo đúng thủ tục.

「 Hít vàooo... 」

『 Được rồi. 』

A Thanh vừa hít một hơi thật sâu để lấy hơi gào cho to thì Thiên tử xua tay ngăn lại.

Á, cái này không có trong kịch bản.

"Được rồi" nghĩa là không cần hô ba lần, hay là bỏ qua luôn cả màn chào hỏi?

Trong lúc A Thanh còn đang phân vân thì giọng nói của Thiên tử vang lên:

『 Được rồi, Diên Thuật, con ngẩng đầu lên đi. 』

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!