[700-800]

Chương 710

Chương 710

Các quan đồ được tận hưởng khoảng thời gian nghỉ ngơi ngọt ngào như mật.

Dù người Trung Nguyên từ xưa đã nổi tiếng là ghét đồ uống lạnh, nhưng sau ba ngày không ngủ hành quân ròng rã dưới trời hè nóng nực, một cốc nước ngọt lạnh buốt (Lãnh trà) lại trở thành thứ thần dược.

Khà, khà khà, tiếng hít hà sảng khoái vang lên khắp nơi cứ như đang nốc rượu. Hóa ra trên đời này lãnh trà lại ngon đến thế ư?

Hơn nữa, lãnh trà này lại do Băng Tuyết Hoa Tuyết Y Lý - một trong Võ Lâm Ngũ Hoa pha chế. Hương vị từ bàn tay của mỹ nhân lạnh lùng (đang hơi xụ mặt vì bị A Thanh phá đám lúc vận công) dâng tận miệng thì còn gì bằng.

Sau đó là nghỉ ngơi tại chỗ chờ toàn quân tập hợp.

Chẳng ai còn bận tâm đến nền cát bụi bặm, cứ thế nằm vật ra Đại diễn võ trường, tiếng ngáy o o vang lên như một bản hòa tấu hoành tráng.

Tổ hành đạo cuối cùng về đích vào khoảng cuối giờ Thân, tiếc thay cho họ vừa uống xong cốc nước là phải tham gia ngay lễ bế mạc huấn luyện mà không kịp nghỉ ngơi chút nào.

Và khi tất cả đã xếp hàng ngay ngắn để điểm binh.

Ngày hôm đó, các quan đồ lại nhớ về nỗi kinh hoàng mang tên "Lời huấn thị của Quan chủ"...

「Bản Quan chủ vô cùng tự hào về các ngươi! Hoàn thành huấn luyện mà không có bất kỳ ai rơi rớt, đó là minh chứng cho thấy các ngươi đều biết quan tâm đến đồng đội để cùng nhau tiến bước! Cùng nhau tiến bước, đó chính là tinh thần của Võ Lâm Minh!」

Tinh thần Võ Lâm Minh bỗng nhiên xuất hiện đúng lúc người ta chẳng muốn nghe đến cái tên đó nhất.

Nhưng, chỉ một thoáng sau.

「Huấn luyện xong chắc ai cũng mệt mỏi, bản Quan chủ với tư cách là một tiền bối võ lâm thực sự rất tự hào về các ngươi! Hết!」

Một bài diễn văn ngắn gọn như phép màu.

Cứ tưởng hôm nay lại bắt đầu điệp khúc ba điều bốn chuyện, ai dè Quan chủ chốt hạ nhanh gọn lẹ khiến các quan đồ đang trong trạng thái hồn xiêu phách lạc bỗng chốc vỡ òa trong sung sướng.

Và ngay lập tức.

Oa a a!!!』 『Võ Lâm Minh muôn năm!!

Tiếng reo hò nhiệt liệt chưa từng có, dù A Thanh không hô hào nhưng tiếng gầm như sấm dậy vẫn tự phát vang lên.

Tiếp theo, A Thanh bước lên bục.

Cần phải thông báo lịch trình tiếp theo, nhưng mà quái lạ, sao tự nhiên mình lại biến thành MC thế này?

Tất nhiên, A Thanh là em út trong đám giáo quan nên làm việc vặt cũng phải đạo, nhưng mà hừm.

「Các vị quan đồ, mọi người đã vất vả rồi. Trước khi kết thúc lễ bế mạc, bản giáo quan có một tin tức muốn thông báo. Đó là về việc tổ chức Vạn Binh Chi Vương Chiến.」

Đó là cuộc tỷ thí giữa ba binh khí quán Kiếm - Đao - Quyền, nơi các quan đồ đặt cược lòng tự tôn. Và không chỉ lòng tự tôn, còn có cả những đặc quyền như suất ăn đặc biệt, kéo dài thời gian nghỉ phép, được cung cấp trà bánh.

Và qua hôm nay thì ngày kia đã là rằm rồi.

「Để các quan đồ có thời gian hồi phục sau đợt huấn luyện Hành đạo, Vạn Binh Chi Vương Chiến sẽ được lùi lại đến cuối tháng, lịch trình ngày rằm này sẽ được thay thế bằng ngày nghỉ phép. Ngoài ra, để kỷ niệm việc hoàn thành huấn luyện xuất sắc không có thương vong, từ nay cho đến khi Vạn Binh Chi Vương Chiến diễn ra, TẤT CẢ mọi người sẽ được hưởng đặc quyền của quán vô địch. Tức là, trên bàn ăn của các ngươi sẽ có thêm món ngon!」

— Oa a a!!

Lại một tràng pháo tay nhiệt liệt.

Vốn dĩ cơ thể đã bắt đầu quen dần với lịch trình khắc nghiệt của học quán, nên những bữa cơm dở tệ trước kia ăn ngấu nghiến vì đói giờ đây bắt đầu lộ rõ sự nhạt nhẽo khó nuốt.

「Những ai có nguyện vọng ra ngoài hãy báo cáo và đăng ký với Phòng trưởng của mỗi phòng trước trưa mai. Các Phòng trưởng sẽ tổng hợp và báo cáo lại sau giờ làm việc ngày mai. Thời gian nghỉ phép là ba ngày, xuất phát sau giờ điểm danh và phải có mặt trước giờ Dậu ngày thứ ba. Đã rõ chưa?」

— Rõ ạ!!

[Sáng mai được nghỉ ngơi để chỉnh trang cá nhân, giờ học sẽ bắt đầu vào buổi chiều. Vậy thì, giải tán!]

Mọi người đều mệt rồi nên chỉ cần thông báo ngắn gọn là xong.

Huấn luyện Hành đạo là ý tưởng bất chợt của A Thanh và được thực hiện ngay lập tức. Nghĩa là vốn dĩ nó không có trong lịch trình học quán.

Nhưng kết quả cho thấy mọi người mệt mỏi hơn dự kiến, nên lịch trình đã được điều chỉnh: cho đi nghỉ phép trước rồi lùi Vạn Binh Chi Vương Chiến lại.

Dù sao thì nói là đại chiến giữa các quán nhưng chiêu thức còn chưa dạy hết, thậm chí các giáo quan đã ngầm thông đồng để cho Võ Đạo Quán thắng rồi.

Quyền chỉ định người tham gia nằm trong tay giáo quan, ba người họ đã bắt tay nhau thì việc dàn xếp kết quả dễ như trở bàn tay.

Kiếm Thuật Quán và Đại Đao Quán sẽ cảm thấy nhục nhã vì thua lũ người nguyên thủy dùng nắm đấm, từ đó ý chí chiến đấu sẽ dâng cao.

Còn Võ Đạo Quán sẽ ngỡ ngàng "Ôi thắng rồi, không ngờ mình lại thắng" và sĩ khí cũng tăng vọt, một vụ dàn xếp tỷ số nhân văn không ai chịu thiệt.

Trên đường về ký túc xá giáo quan, Bành Thảo Lư cũng vừa hoàn thành việc dẫn đoàn, vươn vai một cái rõ dài kèm theo tiếng rên rỉ y hệt mấy ông chú già "Ư a a".

『Phù, lâu lắm rồi mới thức trắng đêm, mệt chết đi được. Phải dội nước lạnh một cái rồi đi ngủ thôi. Thanh nhi thế nào, tắm chung không?』

「Em định đun nước nóng. Phải ngâm mình cho đã.」

『Mùa hè thế này mà tắm nước nóng á? Không nóng sao?』

「Hê hê.」

A Thanh nắm lấy cổ tay Bành Thảo Lư kéo vào bên trong tấm khăn che mặt đang trùm kín đầu mình.

『Gì thế này, sao mát vậy?』

「Đây chính là Băng công đấy ạ.」

Nóng gì chứ, A Thanh lúc nào cũng tỏa ra hàn khí của Hàn Tâm Công nên mát rượi.

Bên trong bộ đồ rộng thùng thình là điều hòa trung tâm, lại còn che mặt kín mít để giữ hơi lạnh, coi như bật điều hòa 24/24.

Tuy chưa đạt đến trình độ tự động bật điều hòa trong lúc ngủ như Tuyết Y Lý, nhưng việc duy trì liên tục trong ba ngày thức trắng với nội công cấp Thoát Hóa Cảnh của A Thanh thì quá đơn giản.

Nên người hắn lúc nào cũng khô ráo thoáng mát, tắm nước nóng chỉ là sở thích cá nhân thôi.

A Thanh ngân nga hát về phòng. Hừm, sao chẳng có ai ra đón nhỉ.

Người ta bảo nuôi con gái tốn cơm tốn gạo cấm có sai, bố đi làm về thì phải chạy ra ôm ấp tí chứ.

Rốt cuộc lớp học của Nguyệt Phong đại sư vui đến mức nào mà chẳng thấy mặt mũi đâu.

Hừm. Nếu là chơi với bạn thì đành chịu thôi.

Bố là bố, bạn là bạn, ưu tiên chơi với bạn bè chỉ gặp được dịp này hơn là ông bố ngày nào cũng gặp, xét về khía cạnh đó thì cũng khôn ngoan phết.

Con gái ta tuy đầu óc chậm tiêu nhưng biết đâu lại có trí tuệ.

Đúng rồi, thông minh để làm gì, phải khôn ngoan mới sống được, chuẩn luôn.

A Thanh gật gù đi về phòng, chợt thấy một bóng lưng nhỏ nhắn đang ngồi xổm ở góc bồn hoa.

Gì thế? Nghịch đất à? Hay xem kiến?

A Thanh rón rén.

Nhờ thành quả huấn luyện Thần Thâu, A Thanh di chuyển không tiếng động như mèo. Nếu cố tình giấu hơi thở thì một đứa trẻ đang mải mê nghịch ngợm có chết đi sống lại cũng không phát hiện ra.

Thế là A Thanh nhẹ nhàng tiến lại gần, giơ hai tay lên định hù "Oa" một cái.

『Hi hi.』

Tiếng cười khe khẽ của đứa trẻ.

Qua bờ vai tròn trịa của Tử Dư—

Hừm. Phải gọi cái này là gì đây.

Một con chuột chũi béo múp míp, nhưng toàn thân be bét máu.

Cành cây trên tay đứa trẻ cứ ấn xuống, chọc ngoáy vào thân mình con vật, máu từ những vết thương chi chít cứ rỉ ra sủi bọt hồng hồng.

Trong đó có một vết thương sâu ở bụng, nội tạng tím tái phòi ra ngoài phập phồng như bong bóng, cho đến khi đứa trẻ rút cành cây lại thì sự phập phồng đó mới dừng lại.

Hừm, lại là chuột chũi nên hơi khó xử nhỉ.

Chuột chũi là loài vật có hại trăm đường, ra ruộng phá hoại mùa màng, lên núi làm chết cây cối.

Hơn nữa theo ta biết thì nó còn mang mầm bệnh nguy hiểm gì đó. Bệnh gì thì quên rồi, nhưng hình như có ai dặn tuyệt đối không được chạm tay trần vào.

Nghĩ lại thì... ừm, nếu là mèo hay chó con thì có vấn đề gì không?

Dù sao người Trung Nguyên cũng ăn thịt mèo, thịt chó, cái gì bốn chân (trừ bàn ghế) là ăn tất, tạp ăn khét tiếng thiên hạ mà.

Trong lúc A Thanh lơ đễnh suy nghĩ, có vẻ hơi thở đã bị lộ.

Tử Dư giật bắn mình, hoảng hốt đến mức vô thức ném văng cành cây trên tay rồi ngã bệt mông xuống đất.

Và biểu cảm ngước nhìn A Thanh lúc đó.

Tuyệt vọng, sợ hãi, kinh hoàng. Nếu vẽ những cảm xúc đó lên mặt thì chính là biểu cảm này.

Tuyệt đối không phải biểu cảm mà một đứa trẻ nên có.

『C... Cái đó, là, không phải, không phải đâu ạ. Không phải đâu.』

Tử Dư vốn nói năng chậm chạp, ngọng nghịu bỗng tuôn ra một tràng lắp bắp, vội vàng.

Thấy vậy, A Thanh hừ mũi "Hừm".

「Chọc, chém, hành hạ, vui chứ?」

『Không ạ.』

Chỉ khi bị mắng Tử Dư mới dùng kính ngữ.

A Thanh cười khúc khích, luồn tay xuống nách Tử Dư nhấc bổng lên rồi ôm vào lòng.

「Không vui á? Ta thấy vui mà?」

Tử Dư nhìn A Thanh chằm chằm.

Ánh mắt như muốn xác nhận xem hắn có nói thật hay không. A Thanh cười khổ rồi nói bằng giọng dịu dàng.

「Không nói đùa đâu? Thế nào, Tử Dư thấy vui hay không vui nào?」

『...Vui ạ.』

A Thanh gật đầu lia lịa.

「Tử Dư à. Có những người giống như chúng ta. Chỉ là nói sao nhỉ, bị hỏng hóc? Hơi bị lỗi? Hoặc có thể chỉ là đầu óc hơi có vấn đề chút thôi.」

『Bố cũng thế ạ?』

「Đương nhiên. Xẻ thịt, đập nát xương, nghe tiếng hét thất thanh, trên đời này không có gì sướng bằng. Cảm giác tê dại đến run rẩy cả chân tay... hừm, nhắc đến lại thèm giết chóc ghê. Nhịn hơi lâu rồi nhỉ...」

Những lời điên khùng đáng sợ nếu ai nghe thấy.

Nhưng, từ lúc lôi Tử Dư ra khỏi đống thịt nát, xương vụn và nội tạng bầy nhầy đó.

Từ lúc đó hắn đã lờ mờ đoán ra, có lẽ, hoặc không chừng.

Nên hắn đã hy vọng không phải, và cứ tưởng là không phải.

Thấy con bé chơi đùa với các bà mẹ, rồi đợt này còn nắm tay Gia Cát Hương chạy lon ton cười đùa vui vẻ, hắn đã yên tâm phần nào.

Nghĩ rằng con bé chỉ hơi âm u, mắt hơi đục ngầu thôi chứ cũng bình thường mà.

Nhưng, quả nhiên là không tránh được sao.

「Tất nhiên, ta hiểu cảm giác của Tử Dư. Nhưng mà... hừm, người đời không hiểu đâu. Họ cũng chẳng muốn hiểu. Cho nên, những người như chúng ta... hừm.」

Những người như chúng ta ư.

A Thanh cố nặn ra nụ cười tinh nghịch.

「Phải biết cách tự lo, phải biết tận hưởng một cách kín đáo thì mới được yêu thương mà sống. Nhìn ta xem. Chẳng phải tất cả mọi người đều yêu quý bố sao.」

『Vâng. Ai cũng thích bố hết.』

Dù sao thì đây là Trung Nguyên, may mắn thay.

Trên núi đầy rẫy thú dữ ăn thịt người, dưới núi đầy rẫy những kẻ còn tệ hơn cầm thú.

Điểm chung của cả hai là đánh chết cũng vô tội, thậm chí chẳng những không có tội mà còn được người đời ca tụng là hành hiệp trượng nghĩa.

Tất nhiên cũng có điểm khác biệt.

Đánh chết thú dữ thì cảm giác không được "đã" lắm vì thú ăn thịt người là bản năng chứ không phải ác ý.

Nhưng ác nhân thì khác, bỏ công sức ra hành hạ chúng thỏa thích lại càng thấy sảng khoái và tự hào.

Tóm lại, may mà đang ở Trung Nguyên.

Nếu ở quê nhà... hừm.

Thì chỉ còn nước nhịn cả đời thôi.

Thật may mắn biết bao.

Không cần phải nói với con bé rằng không được làm thế, phải kìm nén, che giấu cả đời, phải chịu đựng cơn khát cháy bỏng đó mãi mãi.

「Trước hết phải chọn đối tượng cho kỹ. Hành hạ kẻ xấu thì ai cũng cho qua thôi? Hừm, xét về mặt đó thì chuột chũi cũng là lựa chọn không tồi. Nhưng phải chuẩn bị sẵn lý do phòng khi bị phát hiện. Kiểu như 'Con trồng cây hoa quý lắm mà bị nó gặm nát hết rồi' chẳng hạn.」

『Vâng.』

「Trên đời này nhiều kẻ ác lắm, hành hạ bọn chúng thì mình vừa vui lại vừa có ích cho đời. Người có ích cho đời thì đương nhiên sẽ được yêu thương thôi.」

『Vâng.』

「Thế nên con phải luyện võ công. Trở thành cao thủ rồi thì có thể đường hoàng hành hạ kẻ xấu, hiểu chưa?」

Một cảnh tượng dạy con những điều "tốt đẹp" thực sự.

Nhưng biết làm sao được.

Nghe còn lọt tai hơn vạn lần cái câu "Phải nhịn cả đời", chẳng lẽ bắt con bé cạo đầu đi tu à.

Đôi mắt Tử Dư đen kịt sâu hoắm, nhìn vào chẳng thấy đáy.

Nhưng cần gì phải nhìn thấu tâm can mới là con gái mình?

A Thanh ôm chặt Tử Dư, dụi má vào má con.

Ngay sau đó, Hí hí, tiếng cười hơi âm u vang lên.

「Nào. Đi thôi. Chuột chũi bẩn lắm. Con không chạm tay vào đấy chứ? Phải đi tắm ngay thôi.」

A Thanh bế Tử Dư về phòng.

Cuộc đồng hành dở khóc dở cười giữa Thiên Sát Tinh hàng thật và bán Thiên Sát Tinh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!