[700-800]

Chương 742

Chương 742

『Kính chào Ma Hậu nương nương!』

Triệu Hiền Nhất dập đầu hô lớn.

Sự xuất hiện này cũng chẳng phải bất ngờ.

Sau kỳ nghỉ phép một ngày, hắn đã nghe tin đồn Tố Thủ Ma Hậu giáng lâm, Đoàn Tổ trưởng còn bán tín bán nghi bảo sẽ đi điều tra.

Thương tích của Thiên Hoa Kiếm chính là bằng chứng rõ nhất, chỉ cần suy nghĩ một chút là biết ngay Ma Hậu đang ở rất gần đây.

Tố Thủ Ma Hậu đứng sừng sững, cúi nhìn đỉnh đầu hắn với khuôn mặt già nua u ám.

Khuôn mặt già nua vô cảm, những khối thịt chảy xệ và nếp nhăn sâu hoắm kỳ dị, trông xa lạ như một con quái vật chứ không phải người.

Sự dị biệt khiến Triệu Hiền Nhất rùng mình sợ hãi.

Ma quỷ hiện hình, bộ dạng kỳ quái như đội lốt người, đúng là phong thái phi nhân tính của đại ma đầu danh trấn Trung Nguyên!

Đương nhiên rồi.

Vì đang đeo mặt nạ da người thật mà.

Tố Thủ Ma Hậu, tức A Thanh đang đeo Nhân Bì Diện Cụ và bó ngực chặt cứng, cất giọng giả tạo tra hỏi.

『Thằng nhãi này. Trên đời này ai chào hỏi kiểu đó? Không biết người mình đang chào là ai mà cứ dập đầu bừa bãi thế à?』

『D... Dạ! Tiểu nhân là Triệu Hiền Nhất xuất thân Triệu Mật Cốc. Tiểu nhân thuộc Thái Đại Thực Tâm Nhân Nguyệt Đoàn dưới trướng Nhiếp Tâm Ma Hoàng ngài ạ!』

Triệu Hiền Nhất cố tình nhấn mạnh Nhiếp Tâm Ma Hoàng, vì hắn đã nghe danh tiếng tàn độc của Tố Thủ Ma Hậu.

Nghe đồn mụ ta khoan dung với nữ nhân, thậm chí ban ơn cho cả người Trung Nguyên, nhưng với nam nhân thì dù là đồng môn cũng chém không nương tay nếu thấy chướng mắt.

Nên hắn định dùng danh tiếng Nhiếp Tâm Ma Hoàng làm tấm khiên bảo mạng.

Tố Thủ Ma Hậu, tức A Thanh đang đeo mặt nạ da người và bó ngực đến mức khó thở, lông mày thật bên trong giật giật.

Mặt nạ da người làm từ vật liệu có sẵn nên không tinh xảo lắm, không thể hiện được những chuyển động vi mô như nhướng mày, nên người ngoài nhìn vào chỉ thấy khuôn mặt u ám vô cảm đang trừng trừng nhìn mình.

Mẹ kiếp, thằng này, hóa ra là Huyết Giáo thật.

Sao lũ Huyết Giáo này giết mãi không hết, chỗ nào cũng thấy mặt thế này.

Giết quách đi cho rồi?

Làm một trận tàn sát ngay tại đây cũng được.

Nhưng mà... hừm. Khoan đã.

『Hừ. Thế thì sao? Ngươi là Ma Hoàng chắc? Chuyện bổn hậu vi hành là tuyệt mật, người chết thì không biết nói. Trách cái số ngươi xui xẻo để ta nhìn thấy đi.』

『K... Không được ạ!』

『Tại sao?』

『Chuyện là, tiểu nhân đang thực hiện nhiệm vụ quan trọng ạ!』

『Ồ. Nhiệm vụ quan trọng?』

『Vâng, vâng, đúng thế ạ, đúng, đúng thế ạ. Mạng tiểu nhân không đáng giá, nhưng vì đại nghiệp của Giáo, vì túc nguyện, xin ngài...!』

Nghe chẳng thuyết phục tẹo nào.

Một kẻ sợ chết run cầm cập, mắt đảo như rang lạc mà nói câu đó thì ai tin.

Huyết Giáo hết người rồi à?

Mưu kế xâm nhập thì nghe cũng ghê gớm đấy, nhưng lại cử cái thằng vừa ngu vừa hèn lại còn to mồm này đi.

Huyết Giáo cũng oan ức lắm chứ.

Bao nhiêu kẻ thông minh lanh lợi đều bị loại hết rồi, tại ai? Tại A Thanh, kẻ duyệt hồ sơ dựa trên chỉ số Ác nghiệp.

loại hết người tài, chỉ để lại mấy đứa làm việc vặt, cửu vạn, sai vặt cho qua vòng tuyển chọn thì biết làm sao.

Hơn nữa Thực Tâm Đoàn đang thiếu nhân lực trầm trọng.

Chi nhánh Hàng Châu - trung tâm của Thực Tâm Đoàn - bị tiêu diệt, bao nhiêu Huyết Quỷ, Huyết Nha Quỷ ưu tú đang chế tạo cùng đội ngũ chế tác và võ sĩ cao cấp đều bay màu sạch sẽ.

Thậm chí vụ đó cũng là do A Thanh làm.

Nên Huyết Giáo oan ức lắm.

Chính ngươi diệt sạch rồi giờ hỏi sao không có nhân tài, lương tâm để đâu hả trời.

『Hừ. Nói nghe to tát gớm, nói thử ta nghe xem nào. Nếu nhiệm vụ thực sự quan trọng thì ta cũng chẳng hẹp hòi gì.』

『Là, xâm nhập Võ Lâm Minh ạ! Leo lên vị trí quan trọng trong Võ Lâm Minh, rồi rải Cổ độc đầu độc bọn chúng. Nếu nhiệm vụ này thành công, chúng ta có thể quét sạch Võ Lâm Minh trong một lần!』

『Ha, nực cười. Loại như ngươi mà đòi leo lên vị trí quan trọng trong Võ Lâm Minh? Đến cái học quán bé tí này còn không được lòng người thì mơ gì chuyện lớn. Thà ta giết quách ngươi ở đây còn hơn để ngươi thất bại làm lộ chuyện khiến bọn Võ Lâm Minh cảnh giác.』

『K... Không đâu ạ! Tiểu nhân đã dâng linh dược quý cho Thiên Hoa Kiếm, lũ Chính phái nhận quà thì phải làm việc thôi, tiểu nhân còn linh dược cho cả Học quán chủ và con ả Huyền Hoa kia nữa, chắc chắn sẽ kiếm được một chỗ đứng ạ.』

Đây chính là lý do Chính phái là Chính phái.

Đút lót cho quan phủ hay Tà phái thì chưa chắc được việc, có khi gặp chuyện chúng còn phủi tay chối bay chối biến.

Nhưng võ nhân Chính phái thì khác?

Đúng chất hiệp khách Chính phái thẳng thắn, nhận hối lộ là làm việc đàng hoàng, thái độ quân tử công minh chính đại biết bao.

Quân tử không nhận hối lộ ư? Câu hỏi đó không có giá trị ở Trung Nguyên.

Ở Trung Nguyên, hối lộ là phương tiện giao tiếp chính đáng, là sức mạnh kim tiền đối trọng với vũ lực, là thành ý và lễ nghĩa đương nhiên.

Thậm chí triều đình còn khuyến khích hối lộ.

Lương bổng quan lại ba cọc ba đồng nuôi gia đình còn khó, nên Thiên tử ngầm cho phép nhận hối lộ để bù đắp, thâm thúy thật.

A Thanh im lặng một lát.

Quan chủ là Quan chủ, còn Xuân Phong thì trong lễ khai giảng đã tự hào tuyên bố mình là "Trí nang" của Võ Lâm Ngũ Hoa, nắm giữ trọng trách hành chính học vụ của học quán.

Đút lót cho hai người đó là chuẩn bài.

Nhưng mà, hối lộ bằng Cổ độc.

Thế thì không được.

A Thanh suy tính một lát, rồi giả vờ nổi giận.

『Tên kia, ngươi dám làm lợi cho kẻ địch à? Cho chúng ăn linh dược? Giờ ta mới biết ngươi không phải gián điệp của ta mà là gián điệp của Võ Lâm Minh đấy?』

Cơn giận giả tạo chậm một nhịp.

Nhưng cơn giận giả tạo từ một cao thủ cảnh giới thượng thừa nắm quyền sinh sát trong tay cũng đủ khiến đối phương tim rớt ra ngoài vì sợ hãi.

『Không, không phải ạ, hiểu lầm thôi ạ. Là linh dược, nhưng có chứa Cổ độc bên trong, là do Tôn Giả ban cho ạ.』

『Ngụy biện. Chậc. Thôi được rồi. Đưa đây.』

A Thanh xòe tay ra.

Triệu Hiền Nhất ngơ ngác.

Đột nhiên xòe tay ra chắc không phải bảo nắm tay đứng dậy đâu nhỉ, đưa gì cơ?

『Nhìn cái gì mà nhìn? Bổn hậu sẽ đích thân cho chúng ăn, đưa mau.』

『Nhưng thưa Ma Hậu, nhiệm vụ của chúng tôi...』

『Đồ ngu. Ngươi không biết bọn võ lâm đa nghi thế nào đâu. Đem linh dược đi hối lộ? Loại tép riu như ngươi lấy đâu ra linh dược mà dâng, chúng không nghi ngờ mới lạ. Đừng bảo định nói dối là gia bảo gia truyền nhé, cái lý do ngu ngốc đó ai mà tin.』

Triệu Hiền Nhất giật mình thon thót.

Cái lý do ngu ngốc đó, hắn vừa dùng xong.

A Thanh tặc lưỡi.

『Chậc chậc, một tên vô lại mới lên Nhị lưu mà giữ được linh dược gia truyền? Khác nào bảo chó bỏ ăn cứt, con bạc bỏ cờ bạc, thà giao cá cho mèo, giao thóc cho chuột còn tin được hơn. Là ngươi thì ngươi có nhịn được không ăn linh dược không?』

『Ơ, nhưng Thiên Hoa Kiếm tin mà ạ.』

『Chậc chậc. Con ả đó còn trẻ người non dạ chưa hiểu sự đời. Nhưng ngươi nghĩ Quan chủ cáo già và con ả HiềnHoa thông minh kia có tin không? Với lại gia bảo ở đâu ra mà lắm thế, dâng hết người này đến người khác?』

『Chuyện đó, ba chúng tôi mỗi người một viên gia bảo...』

Triệu Hiền Nhất ngập ngừng.

Giờ nghĩ lại thấy cũng vô lý thật.

Mắt A Thanh sáng lên, ba chúng tôi, tức là còn hai thằng nữa.

Dạo này thấy ba thằng hay đi cùng nhau, cả ba đều tăng thực lực đột biến.

Hình như là Phương Luân Nhĩ và Trương Trứ Tam?

Hai thằng đang ở bên ngoài kia chứ gì?

『Ngươi nói hai thằng đang ở bên ngoài kia à?』

Nghe thấy thế, hai kẻ bên ngoài vội vàng chui vào nhà kho.

『Ma... tham kiến Ma Hậu.』

『Trương Trứ Tam thuộc Trương Mật Cốc tham kiến Ma Hậu nương nương.』

『A! Tiểu nhân là Phương Luân Nhĩ thuộc Phương Mật Cốc ạ.』

Mật Cốc nghĩa là thung lũng bí mật, thêm họ vào đằng trước thành nơi ẩn cư của dòng họ.

Giống như Trương Gia Giới, Viên Gia Giới, Dương Gia Giới gần núi Thiên Tử.

Điển hình là các làng của nghịch tặc, con cháu nghịch thần không dám ra ngoài nên tụ tập sống chung.

Đến giờ Sửu định ra xử lý kẻ địch thì gặp ngay Tố Thủ Ma Hậu đáng sợ, tiến thoái lưỡng nan nên đành nấp bên ngoài.

Giờ bị điểm danh thì biết làm sao, phải vào chào hỏi thôi.

Thực ra cao thủ cỡ Ma Hậu thừa sức phát hiện ra khí tức vụng về của bọn chúng ngay từ đầu.

Nếu bọn chúng khôn ngoan hơn thì đã không bị điều đi làm cửu vạn cho đội xâm nhập.

A Thanh thản nhiên gật đầu hỏi.

『Hết rồi à? Còn ai nữa không?』

『Đoàn Tổ trưởng hiện đang ở huyện Lỗ Sơn, à không đang ở đó, còn các thành viên khác đã rút về Quý Châu rồi ạ.』

Gì thế này, bọn này khai báo ngoan ngoãn thế.

Tất nhiên A Thanh thích dùng đau đớn và sợ hãi để tra khảo hơn, nhưng ở đây không tiện làm ầm ĩ.

Và bọn chúng tin sái cổ là Tố Thủ Ma Nữ nên chắc không nói dối.

Vậy thì, cơ hội đây rồi?

『Rút về? Bỏ lại các ngươi à?』

『Chuyện là, Đoàn Tổ trưởng phán đoán không cần thiết ở lại nữa...』

Kế hoạch đã thay đổi.

Ban đầu Huyết Giáo định đưa đội chiến đấu tinh nhuệ của Thực Tâm Đoàn vào học quán, sau đó kết hợp nội ứng ngoại hợp tấn công quy mô lớn quét sạch học quán.

Nhưng chỉ đưa lọt được ba người, lại toàn là hạng yếu kém, Đoàn Triệu Dã nhận thấy không thể làm nội ứng được nên chuyển sang phương án thả Cổ độc vào Võ Lâm Minh.

A Thanh đồng tình.

Tin tưởng mấy thằng này mà đòi tập kích thì có mà ăn cám.

Nhìn xem, chỉ cần dọa nhẹ cái là thông tin tuôn ra như suối.

Như nước tràn đê vỡ, ào ào không ngớt.

Vậy thì sao? Nước lên thì thuyền lên, phải tận dụng triệt để chứ.

Mắt A Thanh lóe sáng.

A Thanh nhìn xuống hai hộp gỗ trong tay.

Linh dược tịch thu từ hai tên còn lại, linh dược có chứa Cổ trùng.

Nhưng giờ là linh dược của ta.

Cổ trùng vào bụng thì thành bữa tiệc cho Tửu Bình, chỉ còn lại linh dược tinh khiết thôi.

Đang lo thiếu nội công để lên Huyền Cảnh, tự nhiên linh dược vô chủ cứ dâng tận miệng.

Lời to, quá lời.

Hừm. Đợi Tửu Bình phá kén ra rồi ăn.

Ba tên ngốc kia đã bị đuổi về.

A Thanh dọa nếu dám tiết lộ sự tồn tại của thì sẽ khiến chúng cầu xin cái chết, cảnh cáo không được nói với ai trừ Ma Hoàng, hừm, nhưng vẫn không tin tưởng lắm.

Mà thôi, nói ra cũng chẳng sao.

Tố Thủ Ma Nữ giả mạo thì sợ gì bị lộ.

Hơn nữa còn lâu mới đến đợt nghỉ phép thứ hai, bọn chúng chỉ là cá nằm trên thớt thôi.

Chạy đằng trời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!