- Fancomic [Chưa dịch]
- Quyển 1: Tinh Linh Tóc Đen
- Quyển 2: Những Năm Tháng Trưởng Thành
- Quyển 3: Phong Vân Cliff
- Quyển 4: Sự Cứu Rỗi của Định Mệnh
- Quyển 5: Tinh Linh và Vương Tử
- Chương 307: Nàng Tinh Linh Mở Mắt
- Chương 308: Nàng Tinh Linh Giành Lấy Vũ Khí
- Chương 309: Nàng Tinh Linh Cướp Tàu Chiến
- Chương 310: Nàng Tinh Linh Bốn Bể Là Nhà
- Chương 311: Nàng Tinh Linh Hành Động Quyết Đoán
- Chương 312: Nàng Tinh Linh Điều Khiển Ma Đạo Cụ
- Chương 313: Nàng Tinh Linh Tháo Bỏ Gông Xiềng
- Chương 314: Nàng Tinh Linh Mang Tên Át Chủ Bài
- Chương 315: Nàng Tinh Linh Gặp Lại Đồng Đội
- Chương 316: Nàng Tinh Linh Muốn Mau Trưởng Thành
- Chương 317: Nàng Tinh Linh Giữa Vòng Xoáy
- Chương 318: Nàng Tinh Linh Giành Lấy Chìa Khóa
- Chương 319: Nàng Tinh Linh Rất Muốn Đánh Người
- Chương 320: Nàng Tinh Linh Có Ma Hạch
- Chương 321: Nàng Tinh Linh Ngay Cả Phi Thuyền Cũng Mất
- Chương 322: Nàng Tinh Linh Thoát Khỏi Đống Đổ Nát
- Chương 323: Nàng Tinh Linh Rất Hộ Thực
- Chương 324: Nàng Tinh Linh Muốn Được Nghỉ Ngơi
- Chương 325: Nàng Tinh Linh Đến Thị Trấn
- Chương 326: Nàng Tinh Linh Cẩn Thận
- Chương 327: Nàng Tinh Linh Xử Lý Vết Thương
- Chương 328: Nàng Tinh Linh Đầy Mưu Kế
- Chương 329: Nàng Tinh Linh Bị Nhớ Mong
- Chương 330: Nàng Tinh Linh và Thu Hoạch Bất Ngờ
- Chương 331: Nàng Tinh Linh Bị Bám Lấy
- Chương 332: Nàng Tinh Linh Bị Người Đời E Sợ
- Chương 333: Nàng Tinh Linh Suy Tính Cẩn Trọng
- Chương 334: Nàng Tinh Linh Lặng Lẽ Xem Trận
- Chương 335: Sự Chuyển Biến Trong Tâm Thái Của Nàng Tinh Linh
- Chương 336: Nàng Tinh Linh Siết Chặt Nắm Tay
- Chương 337: Nàng Tinh Linh Có Thù Với Người
- Chương 338: Nàng Tinh Linh Vô Cùng Thù Dai
- Chương 339: Nàng Tinh Linh Cô Đơn
- Chương 340: Nàng Tinh Linh Chớ Dại Mà Chọc
- Chương 341: Nàng Tinh Linh Tuyên Cáo Hồi Quy
- Chương 342: Nàng Tinh Linh Được Nghỉ Ngơi
- Chương 343: Nàng Tinh Linh Được Gói Mang Đi
- Chương 344: Nàng Tinh Linh Có Được Ba Lô
- Chương 345: Nàng Tinh Linh Thu Thập Thông Tin
- Chương 346: Nàng Tinh Linh, Kẻ Gây Rắc Rối
- Chương 347: Nàng Tinh Linh Nguy Hiểm Rình Rập
- Chương 348: Nàng Tinh Linh Bị Ám Sát
- Chương 349: Nàng Tinh Linh Lưỡng Bề Thọ Địch
- Chương 350: Nàng Tinh Linh Khẩn Cấp Lên Đường
- Chương 351: Nàng Tinh Linh Bị Làm Nũng
- Chương 352: Nàng Tinh Linh Bị Ngọn Lửa Xua Đuổi
- Chương 353: Nàng Tinh Linh Thoát Khỏi Hiểm Cảnh
- Chương 354: Nàng Tinh Linh Lạc Lối
- Chương 355: Nàng Tinh Linh Trở Thành Con Mồi
- Chương 356: Nàng Tinh Linh Bị Nhắm Đến
- Chương 357: Bản Năng Hoang Dã Của Nàng Tinh Linh
- Chương 358: Nàng Tinh Linh Cần Được Chăm Sóc
- Chương 359: Nàng Tinh Linh Được Chăm Sóc
- Chương 360: Nàng Tinh Linh Thật Gian Nan
- Chương 361: Nàng Tinh Linh Lòng Dấy Bất An
- Chương 362: Nàng Tinh Linh Mang Phẩm Chất Đặc Biệt
- Chương 363: Nàng Tinh Linh Được Ngưỡng Mộ
- Chương 364: Nàng Tinh Linh Mang Nỗi Lòng Cô Độc
- Chương 365: Nàng Tinh Linh Bộc Phát Niệm Lực
- Chương 366: Nàng Tinh Linh Bắt Được Tù Binh
- Chương 367: Nàng Tinh Linh Không Còn Đường Lui
- Chương 368: Nàng Tinh Linh Lực Bất Tòng Tâm
- Chương 369: Nàng Tinh Linh Xử Lý Tù Binh
- Chương 370: Nàng Tinh Linh Sững Sờ
- Chương 371: Nàng Tinh Linh Với Nhận Thức Mới
- Chương 372: Nàng Tinh Linh Bị Người Ta Để Mắt Tới
- Chương 373: Nàng Tinh Linh Với Dự Tính Khác
- Chương 374: Nàng Tinh Linh Mang Vuốt Sắc
- Chương 375: Nàng Tinh Linh Bị Trừng Phạt
- Chương 376: Nàng Tinh Linh Học Được Cách Đánh Lén
- Chương 377: Nàng Tinh Linh Phối Hợp Ăn Ý
- Chương 378: Nàng Tinh Linh Bắt Giữ Phi Long
- Chương 379: Nàng Tinh Linh Có Được Thú Cưỡi Mới
- Chương 380: Nàng Tinh Linh Đến Pháo Đài
- Chương 381: Nàng Tinh Linh Từ Trên Trời Rơi Xuống
- Chương 382: Nàng Tinh Linh Được Kính Sợ
- Chương 383: Nàng Tinh Linh Sẵn Sàng Nổi Dậy
- Chương 384: Nàng Tinh Linh Bậc Thầy Kiến Trúc
- Chương 385: Nàng Tinh Linh Đập Bể Nồi Cơm
- Chương 386: Nàng Tinh Linh Không Cho Ai Con Đường Sống
- Chương 387: Nàng Tinh Linh Ngồi Xem Kịch
- Chương 388: Nàng Tinh Linh Đánh Cả Hai Phe
- Chương 389: Nàng Tinh Linh Chuẩn Bị Gây Rắc Rối
- Chương 390: Nàng Tinh Linh Tội Nghiệt Sâu Nặng
- Chương 391: Nàng Tinh Linh Đóng Vai Kẻ Xấu
- Chương 392: Nàng Tinh Linh Hơi Hối Hận
- Chương 393: Cảm Nhận Về Nàng Tinh Linh Khác Biệt
- Chương 394: Nàng Tinh Linh Được Tôn Kính
- Chương 395: Nàng Tinh Linh Tìm Kiếm Tù Binh
- Chương 396: Nàng Tinh Linh Thu Nhận Người Khác
- Chương 397: Nàng Tinh Linh Chiếm Ưu Thế
- Chương 398: Nàng Tinh Linh Được Chỉ Dạy
- Chương 399: Nàng Tinh Linh Không Còn Đường Lui
- Chương 400: Nàng Tinh Linh Chơi Không Theo Bài
- Chương 401: Nàng Tinh Linh Trở Về Chốn Cũ
- Chương 402: Nàng Tinh Linh Không Thể Trêu Chọc
- Chương 403: Nàng Tinh Linh Nói Phá Là Phá
- Chương 404: Nàng Tinh Linh Thân Kinh Bách Chiến
- Chương 405: Nàng Tinh Linh Xung Kích Vương Cung
- Chương 406: Nàng Tinh Linh Không Mời Mà Đến
- Chương 407: Nàng Tinh Linh Có Thân Phận
- Chương 408: Nàng Tinh Linh Phát Hiện Vật Liệu
- Chương 409: Nàng Tinh Linh Bị Phát Giác
- Chương 410: Nàng Tinh Linh Khó Nuôi
- Chương 411: Nàng Tinh Linh Bị Nhắm Đến
- Chương 412: Nàng Tinh Linh Đầy Dấu Hỏi
- Chương 413: Nàng Tinh Linh Với Tâm Trạng Phức Tạp
- Chương 414: Nàng Tinh Linh Trở Về Điểm Khởi Đầu
- Chương 415: Nàng Tinh Linh Sa Sút Tinh Thần
- Chương 416: Nàng Tinh Linh Tìm Kiếm Lỗ Hổng
- Chương 417: Nàng Tinh Linh Nhận Lời Thỉnh Cầu
- Chương 418: Nàng Tinh Linh Mang Theo Kỳ Vọng
- Chương 419: Nàng Tinh Linh Với Ý Tưởng Mới
- Chương 420: Nàng Tinh Linh Chấp Nhận Điều Trị
- Chương 421: Nàng Tinh Linh Bị Kiểm Tra Thân Thể
- Chương 422: Nàng Tinh Linh Biết Được Sự Thật
- Chương 423: Nàng Tinh Linh Thức Tỉnh Bản Năng
- Chương 424: Nàng Tinh Linh Ăn Mất Thánh Tinh
- Chương 425: Nàng Tinh Linh Hưởng Lợi
- Chương 426: Nàng Tinh Linh Bị Phân Tích
- Chương 427: Nàng Tinh Linh Gặp Lại Người Quen
- Chương 428: Nàng Tinh Linh Bị Giật Mình
- Chương 429: Nàng Tinh Linh Lựa Chọn Từ Chối
- Chương 430: Nàng Tinh linh Được Chú Ý
- Chương 431: Nàng Tinh Linh Tươi Mới Hoàn Toàn
- Chương 432: Nàng Tinh linh Đảm Nhận Phòng Vụ
- Chương 433: Nàng Tinh Linh Rời Nhà Trốn Đi
- Chương 434: Nàng Tinh Linh Gây Hoảng Loạn
- Chương 435: Nàng Tinh Linh Bị Đem Về Nhà
- Chương 436: Nàng Tinh Linh Bị Dụ Bắt Cóc
- Chương 437: Nàng Tinh Linh Không Ai Quản Nổi
- Chương 438: Nàng Tinh Linh Nhiệt Tình Giúp Đỡ
- Chương 439: Nàng Tinh Linh Lòng Đầy Dằn Vặt
- Chương 440: Nàng Tinh Linh Có Chút Tài Sản
- Chương 441: Nàng Tinh Linh Trân Trọng Đồ Ăn
- Chương 442: Nàng Tinh Linh Được Bảo Vệ
- Chương 443: Nàng Tinh Linh Tiêu Chuẩn Kép
- Chương 444: Nàng Tinh Linh Lại Bị Ám Sát
- Chương 445: Nàng Tinh Linh Bị Bắt Về
- Chương 446: Nàng Tinh Linh Không Biết Tin Ai
- Chương 447: Nàng Tinh Linh Tự Mình Ra Tay
- Chương 448: Nàng Tinh Linh Chiếm Tiện Nghi
- Chương 449: Nàng Tinh Linh Nhận Ra Điều Bất Thường
- Chương 450: Nàng Tinh Linh Đã Hạ Quyết Tâm
- Chương 451: Nàng Tinh Linh Bị Bắt Quả Tang
- Chương 452: Nàng Tinh Linh Tìm Kiếm Chứng Cứ
- Chương 453: Nàng Tinh Linh Vô Cùng Tức Giận
- Chương 454: Nàng Tinh Linh Sởn Gai Ốc
- Chương 455: Nàng Tinh Linh Giỏi Hù Dọa
- Chương 456: Nàng Tinh Linh Gặp Vấn Đề Khó
- Chương 457: Nàng Tinh Linh, Nghệ Nhân Chuyên Nghiệp
- Chương 458: Nàng Tinh Linh Xây Dựng Công Sự
- Chương 459: Nàng Tinh Linh Cảm Thấy Bị Lừa Gạt
- Chương 460: Nàng Tinh Linh Chịu Áp Lực
- Chương 461: Nàng Tinh Linh Định Bỏ Trốn
- Chương 462: Nàng Tinh Linh Gặp Người Quen
- Chương 463: Nàng Tinh Linh Rời Khỏi Thành Phố
- Chương 464: Nàng Tinh Linh Bắt Cóc Người
- Chương 465: Nàng Tinh Linh Lòng Mang Lo Lắng
- Chương 466: Nàng Tinh Linh Đã Có Sự Chuẩn Bị
- Chương 467: Nàng Tinh Linh, Kẻ Cuồng Kiến Tạo
- Chương 468: Nàng Tinh Linh Tìm Thấy Mục Tiêu
- Chương 469: Nàng Tinh Linh, Báu Vật Trời Đất
- Chương 470: Nàng Tinh Linh Bắt Được Con Mồi
- Chương 471: Nàng Tinh Linh Vận Hành Song Hạch
- Chương 472: Nàng Tinh Linh Thu Được Thông Tin
- Chương 473: Nàng Tinh Linh Họa Vô Đơn Chí
- Chương 474: Nàng Tinh Linh Thấp Thỏm Lo Âu
- Chương 475: Nàng Tinh Linh Kinh Hãi
- Chương 476: Nàng Tinh Linh Rất Có Cách
- Chương 477: Nàng Tinh Linh Nắm Giữ Lịch Sử Đen Tối
- Chương 478: Nàng Tinh Linh Tiến Thoái Lưỡng Nan
- Chương 479: Nàng Tinh Linh Đột Kích Dưới Màn Đêm
- Chương 480: Nàng Tinh Linh Đã Có Sự Chuẩn Bị
- Chương 481: Nàng Tinh Linh Cố Ý Báo Thù
- Chương 482: Nàng Tinh Linh Khó Đối Phó
- Chương 483: Nàng Tinh Linh Lạnh Buốt Cả Người
- Chương 484: Nàng Tinh Linh Vô Cùng Bực Bội
- Chương 485: Nàng Tinh Linh Bị Người Ta Tính Kế
- Chương 486: Nàng Tinh Linh Tự Mang Theo Máy Bắn Đá
- Chương 487: Nàng Tinh Linh Đập Tường Phá Nhà
- Chương 488: Nàng Tinh Linh và Vòng Tuần Hoàn Nhân Quả
- Chương 489: Nàng Tinh Linh Bị Buộc Phải Rút Lui
- Chương 490: Nàng Tinh Linh Tiến Thoái Lưỡng Nan
- Chương 491: Nàng Tinh Linh Bị Ức Hiếp
- Chương 492: Nàng Tinh Linh Có Chút Ngơ Ngác
- Chương 493: Nàng Tinh Linh Được Rồng Xin Chỉ Giáo
- Chương 494: Nàng Tinh Linh Đạt Thành Giao Dịch
- Chương 495: Nàng Tinh Linh Vật Còn Người Khác
- Chương 496: Nàng Tinh Linh Bị Người Ta Bàn Tán
- Chương 497: Nàng Tinh Linh Hồi Phục Sẵn Sàng
- Chương 498: Nàng Tinh Linh Trao Đổi Tin Tức
- Chương 499: Nàng Tinh Linh Triệu Hồi Quân Đoàn
- Chương 500: Nàng Tinh Linh Khí Thế Hùng Hổ
- Chương 501: Nàng Tinh Linh Phân Công Hợp Tác
- Chương 502: Nàng Tinh Linh Bị Coi Thường
- Chương 503: Nàng Tinh Linh Công Trạng Vĩ Đại
- Chương 504: Nàng Tinh Linh Trong Vai Thủ Lĩnh
- Chương 505: Nàng Tinh Linh Có Thù Tất Báo
- Chương 506: Nàng Tinh Linh Bị Phục Kích
- Chương 507: Nàng Tinh Linh Chuyển Trạng Thái
- Chương 508: Nàng Tinh Linh Không Từ Thủ Đoạn Nào
- Chương 509: Nàng Tinh Linh Chớp Lấy Thời Cơ
- Chương 510: Nàng Tinh Linh Lâm Nguy
- Chương 511: Nàng Tinh Linh Không Hay Biết Gì
- Chương 512: Nàng Tinh Linh Bị Khiêu Khích
- Chương 513: Nàng Tinh Linh Không Chịu Thỏa Hiệp
- Chương 514: Nàng Tinh Linh Phát Hiện Mục Tiêu
- Chương 515: Nàng Tinh Linh Chỉ Muốn Đoạt Người
- Chương 516: Nàng Tinh Linh Bị Lo Ngại
- Chương 517: Nàng Tinh Linh Bị Dòm Ngó
- Chương 518: Nàng Tinh Linh Mang Người Về Nhà
- Chương 519: Nàng Tinh Linh Dương Đông Kích Tây
- Chương 520: Nàng Tinh Linh, Người Bạn Đồng Hành Quyền Năng
- Chương 521: Nàng Tinh Linh Đối Mặt Với Pháp Sư
- Chương 522: Nàng Tinh Linh Được Cứu Viện
- Chương 523: Nàng Tinh Linh Trân Trọng Đồng Đội
- Chương 524: Nàng Tinh Linh, Con Bài Mặc Cả
- Chương 525: Nàng Tinh Linh Mắc Kẹt Ở Giữa
- Chương 526: Nàng Tinh Linh Bên Bờ Tuyệt Vọng
- Chương 527: Nàng Tinh Linh Không Được Chào Đón
- Chương 528: Nàng Tinh Linh Không Thích Mùa Đông
- Chương 529: Nàng Tinh Linh và Chủ nhân Tỉnh giấc
- Chương 530: Nàng Tinh Linh Mất Kiểm Soát
- Chương 531: Thiên Tai Giáng Lâm
- Chương 532: Nàng Tinh Linh Bị Liên Thủ Vây Công
- Chương 533: Nàng Tinh Linh Cực Độ Thù Dai
- Chương 534: Nàng Tinh Linh Săn Giết Cự Long
- Chương 535: Nàng Tinh Linh Phá Lồng Chui Ra
- Chương 536: Nàng Tinh Linh Đại Khai Sát Giới
- Chương 537: Nàng Tinh Linh của Binh đoàn Hủy diệt
- Chương 538: Nàng Tinh Linh Phán Quyết Tận Thế
- Chương 539: Nàng Tinh Linh Không Còn Gì Cả
- Chương 540: Nàng Tiên Linh Đối Mặt Với Quá Khứ
- Chương 541: Nàng Tinh Linh, Kẻ Thù Của Nhân Loại
- Quyển 6: Trò Chơi của Quý Tộc
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Quyển 5: Tinh Linh và Vương Tử
Chương 422: Nàng Tinh Linh Biết Được Sự Thật
0 Bình luận - Độ dài: 1,696 từ - Cập nhật:
Chương 422: Nàng Tinh Linh Biết Được Sự Thật
“Cô nhóc này không muốn sống nữa à! Coi cơ thể mình là cái gì hả? Là con rối bằng gỗ sao!? Quả là không thể hiểu nổi! Cô có biết tại sao người ta gãy chân lại đau không?” Ông ta nổi trận lôi đình chỉ vào chóp mũi tôi, nước bọt cũng sắp văng cả vào mặt tôi rồi.
“Đó là vì cơ thể đang tự bảo vệ! Không cho cô tiếp tục cử động lung tung làm vết thương nặng thêm... Cả đời này ta chưa từng thấy ai không biết quý trọng cơ thể mình như cô! Cô… cô… qua đây cho ta! Ngồi xuống ngay ngắn!”
Đối mặt với tiếng gầm thét như sấm, tôi bất giác ngoan ngoãn nghe lời, thuận theo đi đến trước ghế sô pha ngồi xuống.
“Giải trừ toàn bộ ma pháp đi... ta muốn biết tình trạng chân thực nhất của cơ thể cô!” Giám mục Kirkman không chút khách khí, trừng mắt nhìn tôi như thể đó là điều hiển nhiên.
Hả? Giải trừ toàn bộ? Tôi có chút ngây người.
“Còn ngây ra đó làm gì?” Lão già kia râu vểnh mắt trừng.
Tôi đưa hai tay ôm lấy mái tóc dài của mình, trong lòng không khỏi có chút thấp thỏm… Toàn thân quần áo đã bị lột sạch, bây giờ lại phải giải trừ Niệm động lực…
Thế chẳng phải… là bắt tôi phải dỡ bỏ phòng ngự sao? Hoàn toàn phơi bày cơ thể mình ra?
Ánh mắt tôi lướt qua Bá tước Anatole và Lina hai lần, rồi lại chuyển sang Elina đang nhìn mình, và Tu nữ Yulia bên cạnh, cuối cùng dừng lại ở Giám mục Kirkman đang cầm Ma Tinh Thạch, chờ đợi với vẻ mất kiên nhẫn.
Tôi do dự hồi lâu, nghĩ rằng phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí, cuối cùng mới buông tay ra, từ từ nhắm mắt lại.
Niệm động lực vẫn luôn bao bọc cơ thể tôi, nhanh chóng rút đi như thủy triều từ đầu đến chân, giống như một cỗ máy bị ngắt điện, tôi lập tức mất đi khả năng kiểm soát cơ thể, chút sức lực yếu ớt khó khăn chống đỡ để giữ thăng bằng, cơ thể nặng trịch như bị buộc chì.
Cánh tay giả bên phải được cố định bằng một chiếc đai da nhỏ, tuột xuống theo bờ vai rũ rượi, ngay lập tức rơi xuống đất với một tiếng “cạch”.
Chân gỗ và bàn chân trái, cũng vì không còn Niệm động lực duy trì, đã trực tiếp rơi ra khỏi phần chân bị cụt…
Giống như lớp vảy trên vết thương bị bóc ra một lần nữa, sự yếu ớt và mệt mỏi do vết thương chưa lành lại ùa về từ cơ thể mong manh của tôi, khiến tôi lập tức cảm thấy khó thở hơn rất nhiều, ngay cả việc ngẩng đầu cũng có chút khó khăn.
Trong vòng chưa đầy vài giây, trạng thái của tôi từ hoạt động bình thường đã chuyển biến đột ngột sang không thể cử động.
Chỉ có thể thở hổn hển, ngẩng đầu tựa vào ghế, như một con rối rách nát bị giật đứt tay chân, mất hết khả năng chống cự, mặc cho người khác sắp đặt.
“…Thì ra là vậy… Sự tập trung khi thi triển ma pháp trong thời gian dài đã chuyển dời sự chú ý của cô… thảo nào vết thương nặng như vậy mà cứ như không tồn tại… thật không ngờ cô có thể chịu đựng lâu đến thế…” Giám mục Kirkman lắc đầu, đặt cây kéo trong tay xuống.
“Yulia, đưa Thánh thủy cho ta…”
“Vâng, thưa lão sư… của ngài đây…”
“Có thể sẽ đau, cô phải ráng chịu…”
Giám mục Kirkman nhận lấy chiếc bình từ tay cô ấy, cứ thế vặn nắp, đổ toàn bộ chất lỏng bên trong lên vai tôi.
Tôi có chút yếu ớt nghiêng đầu… vẫn chưa hoàn toàn phản ứng kịp, đây là đang làm gì…
Ngay sau đó, tôi nghe một tiếng “xèo”, một luồng khói đen dày đặc bốc lên từ cánh tay tôi, cánh tay trái bị ăn mòn tựa như bị nhúng vào axit sunfuric, khiến tôi không khỏi cắn chặt môi, gồng cứng cả người… nhưng may là nó không kéo dài quá lâu, rất nhanh, cánh tay xám xịt đầy vết bỏng đã dần tốt lên trông thấy bằng mắt thường.
Xúc giác vốn có chút chậm chạp trước đây, giờ đã nảy mầm sức sống trở lại, từ màu xám chuyển sang trắng, làn da dần phục hồi.
Tôi khó chịu thở ra một hơi, thử cử động ngón tay…
Tuy vẫn còn hơi khó và đau nhói, nhưng ít nhất không cần dùng Niệm lực cường hóa, xem ra hiệu quả của thuốc khá tốt.
Quả nhiên tài nguyên của đại quốc vẫn phong phú hơn, như Công quốc Fells ngay cả Thánh chức giả cũng không có, bị thương chỉ có thể dựa vào một ít thảo dược… nói mới nhớ, không biết thứ tốt như vậy rốt cuộc được làm ra thế nào?
Nếu mình cũng có thể chuẩn bị vài bình, lỡ lần sau gặp lại U linh, có lẽ sẽ dễ đối phó hơn?
Ừm! Đúng vậy, tìm cơ hội hỏi xem!
Là một mạo hiểm giả đạt chuẩn, có chuẩn bị thì không lo là thường thức cơ bản!
Trong lòng tôi đang suy nghĩ lung tung, đột nhiên cảm thấy má mình bị ôm lấy, hơi quay đầu lại thì thấy Eve trên vai, nước mắt lưng tròng ngẩng đầu nhìn tôi.
『Huhu~ Silly~ Oa~ cậu đáng thương quá đi~』
『……Sao vậy?』
『Huhu… tớ, tớ không phải thương hại cậu… tớ chỉ là… huhu… đều tại tớ! Nếu tớ có thể tỉnh lại sớm hơn… huhu…』 Eve sụt sịt mũi.
May mà là một Yêu tinh nguyên tố, không có thực thể, bẩm sinh đã có thể ẩn thân, dùng tâm linh để đối thoại với tôi, nên cũng không sợ bị người khác phát hiện.
『Không sao… là do tớ quá yếu… không liên quan đến cậu…』 Tôi không hề để tâm.
Dù sao cũng là cái giá của sự trưởng thành, không có trả giá thì không có báo đáp, hơn nữa dù sao cũng đã quen rồi…
『Không phải! Đây đều là lỗi của tớ! Lúc đầu nếu tớ không chạy lung tung… nếu không ăn Đá kết giới… có lẽ đã không có chuyện gì xảy ra! Huhu… Silly, xin lỗi… là tớ… là tớ đã hại cậu bị đưa ra khỏi khu rừng…』 Eve nói rồi cúi đầu, ngón tay bất giác siết chặt, trông như một đứa trẻ làm sai chuyện.
Tên này còn biết xin lỗi sao? Tôi lập tức có chút kinh ngạc. Chỉ là…
『Đá kết giới…?』 Đó là cái gì…
『Ngôi làng Tinh linh ban đầu… vốn có ma pháp trận bảo vệ, vì tớ đã ăn tảng đá đó, khiến kết giới 【Ngăn Chặn】 mất hiệu lực, mới để cho đám đạo tặc đó có cơ hội… Silly… xin lỗi… là tớ đã hại cậu…』 Nói xong Eve hai tay ôm đầu, ngồi thụp xuống như đang chờ bị mắng.
Tôi bất giác giật giật khóe miệng, không khỏi nhớ lại chuyện năm xưa…
Không gian tối đen, cơ thể nhỏ bé yếu ớt, Tinh linh tộc trong rừng, và chiếc lồng sắt lạnh lẽo…
Ma pháp trận 【Cấm Dịch Chuyển】 đặc trưng của Tinh linh, điều này tôi biết, nhưng không ngờ… việc tôi bị con người đưa ra khỏi rừng, lại còn có nội tình như vậy.
Nói sao nhỉ, quả không hổ là Eve… dễ dàng làm được… những việc mà người khác không làm được…
『Silly…?』 Eve ôm đầu lén nhìn tôi.
Nhưng, tôi không trách cô ấy.
Nếu thật sự lớn lên trong một môi trường an nhàn, nhận được sự chăm sóc tận tình của tộc nhân Tinh linh, từng bước học các loại kiến thức, sống một cuộc sống bình lặng cách biệt với thế giới, có lẽ mấy trăm năm sau tôi sẽ trở thành… giống như một giọt nước rơi vào biển cả, chẳng khác gì những Tinh linh bình thường khác, phải không?
Không trải qua sự mài giũa của môi trường khắc nghiệt, cũng không kinh qua thử thách sinh tử, không nhìn thấy gì cũng không phát ra được âm thanh, ý chí của tôi năm đó yếu đuối vô cùng, chỉ có thể sống trong sự che chở của tộc đàn, thì lấy đâu ra dũng khí và sức mạnh để chống lại số phận?
Cũng không thể như bây giờ, với tư thế độc lập, đường đường chính chính mà sống…
Không có Eve thì không có tôi của hiện tại, huống hồ lúc đó cô ấy căn bản không quen biết tôi…
Tuổi thọ của Yêu tinh nguyên tố vốn đã cực ngắn, tên này lại chưa từng hòa nhập vào thế giới này, luôn với thân phận tương tự như người quan sát, xem tất cả người ngoài là dân bản xứ, tự nhiên muốn làm gì thì làm.
Hơn nữa lúc đó tôi sinh ra đã có khiếm khuyết, đang trong cơn tuyệt vọng tột cùng, thậm chí muốn chết đi để trốn tránh hiện thực…
Hoàn toàn lờ đi cô ấy muốn ký kết khế ước với tôi, đến nỗi vừa vặn bỏ lỡ thời cơ cứu vãn tốt nhất, đây cũng là lỗi của bản thân tôi không hành động, không có bao nhiêu quan hệ với người khác, bao gồm cả Eve.
『Nói mới nhớ… sau đó tại sao… cậu lại đi tìm tớ?』 Tôi khẽ hỏi cô ấy.
『Là tớ làm mất cậu~ phải có trách nhiệm tìm cậu về chứ…』 Eve cẩn thận trả lời.
『Vậy lúc đó… tuổi thọ của cậu còn lại bao nhiêu…』
『Hình như cũng không còn mấy năm nữa…』 Cô ấy tủi thân đan hai ngón tay vào nhau.
『Vậy nên, chúng ta huề rồi…』 Tôi mỉm cười với cô ấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận