Sơn Nam vừa ra khỏi cửa phòng bệnh thì cậu gặp ngay Nhật Vương trong một bộ đồ bảo hộ.
Nhật Vương trông khá mệt mỏi. Cũng như Hồ Thu, cậu phải làm việc từ lúc đặt chân tới cổng Bệnh Viện Dã Chiến cho đến tận giờ này.
“Bà chủ nhà trọ chỗ mày nhờ tao trả lại đồ dùng cá nhân của mày này.”
Nhật Vương đưa cho Sơn Nam một cái túi ny lông màu đen to tướng và cái ba lô - mà Sơn Nam bỏ quên trên sân thượng - trong cuộc chạy trốn khỏi tòa chung cư mini đêm hôm qua.
Sơn Nam mở cái túi ny lông màu đen ra để kiểm tra. Ở trong túi là đám hoa giấy mà Sơn Nam đã mất cả tuần để cắt ghép và đính rất cẩn thận. Giờ đây, đám hoa giấy đã tan nát hết - cái thì dính máu và dãi nhớt, cái thì rách nát tơi tả.
“Cám ơn mày nhé. Nhưng đám hoa giấy này không dùng được nữa rồi, phải bỏ hết đi thôi.”
Sơn Nam buồn so.
Lẽ ra là cậu đã có thể hoàn thành hạng mục trang trí cho Sự Kiện Ngày Phụ Nữ Việt Nam sớm hơn so với dự kiến. Nhưng với tình hình này, cậu sẽ phải làm lại từ đầu mà chẳng biết có kịp hay không.
”Vậy là bà chủ nhà trọ không dọa suông nhỉ? Không biết tối nay tao sẽ đi đâu về đâu?”
Sơn Nam lại phải buông một hơi thở dài thật dài khi nghĩ về tương lai của mình. Thật không dễ tìm được một phòng trọ ngay lúc này với tầm tài chính của Sơn Nam.
Vừa lúc đó, Hồ Thu bước ra khỏi phòng bệnh. Trên lưng Hồ Thu là Thanh Trà đang ngủ say.
”Thanh Trà làm sao thế?”
Nhật Vương cúi người xuống. Cậu chọc chọc ngón tay vào cái má của Thanh Trà. Hành động đó khiến Sơn Nam vô cùng ngạc nhiên bởi Nhật Vương luôn thể hiện sự ghê sợ khi bị các cô gái chạm vào người.
“Cả đêm qua Thanh Trà cũng rất bận rộn và không có được ngủ nghê gì cả. Sáng nay thì bạn ấy còn tự làm mình bị thương…”
“Vết thương của cô ấy có nghiêm trọng không?”
“Haizzz! Vết thương bên ngoài thì tao đã xử lý cẩn thận rồi. Nhưng vết thương bên trong trái tim thì… bọn con trai sẽ không bao giờ hiểu được đâu!”
Hồ Thu đưa đôi mắt nâu mơ màng nhìn về xa xăm trong khi đôi môi cô nàng thì lại đang vẽ ra một nụ cười rất bí hiểm.
“Để tao đưa Thanh Trà về Thư Viện cho. Không thì tí nữa trời lại nắng vỡ đầu ra!”
Nhật Vương nhẹ nhàng gỡ lấy Thanh Trà ra khỏi lưng Hồ Thu. Rồi cậu bế Thanh Trà như bế một em bé.
“Bro này, mày có thể xin anh Vũ Xuân cho ở tạm Bệnh Viện Dã Chiến vài ngày cho đến khi tìm được phòng trọ mới cũng được. Tuy Bệnh Viện hiện đang giữ một đống Infected nhưng tất cả bọn họ đều bị nhốt dưới hầm rồi.”
Nhật Vương ngoái lại dặn dò Sơn Nam trước khi rời đi với Thanh Trà trong vòng tay.
Sau khi Nhật Vương đã đi khuất. Sơn Nam cầm ba lô vào lại phòng bệnh. Cậu lục trong ba lô để tìm một bộ quần áo thường ngày sạch sẽ. Quần áo Sơn Nam vốn đã chẳng nhiều nhặn - sau mấy sự cố bất khả kháng thì Sơn Nam giờ chẳng còn lại gì - ngoài mấy bộ đồng phục trường Harmony mà gia đình Hồ Thu may tặng cậu.
“Cậu có muốn thay đồ thì thay nhanh lên rồi tớ dẫn cậu đi ăn sáng.”
Hồ Thu thúc giục. Cô nàng lại đang bấm bấm điện thoại nhắn tin cho ai đó.
Sơn Nam liền vào phòng tắm để thay bộ đồ mà Bệnh Viện cho mượn mấy tiếng trước. Thôi thì, mặc đồng phục trường Harmony trông vẫn ổn hơn là mặc quần áo của bệnh nhân.
“Nhật Vương… nó không hề tỏ ra ghê sợ Thanh Trà như những cô gái khác à?”
Từ nãy Sơn Nam vẫn lăn tăn vụ này, và cậu hỏi Hồ Thu luôn khi hai người cùng nhau rảo bước qua một dãy hành lang dài.
“Nhật Vương thực ra không thích con gái chạm vào người nó. Nhưng nó không hề e ngại việc chạm vào con gái. Một đứa con gái vốn yếu như sên và đã ngủ say thì lại càng vô hại.”
“Eo ơi! Thật không bình thường”
Sơn Nam kết luận. Cậu lại hỏi Hồ Thu tiếp về một vấn đề khác mà cậu thấy tò mò nữa.
“Thanh Trà… Cô ấy thực sự là một Vampire Hunter à?”
Hồ Thu cười khúc khích khi nói về Thanh Trà.
“Ừ. Thanh Trà vốn thuộc về một gia tộc Vampire Hunter khá nổi tiếng. Mỗi một Vampire Hunter khi đến tuổi trưởng thành sẽ được giao giám sát một khu vực. Nhưng xui là bạn ý sinh ra với thể trạng không tốt lắm. Sức chịu đựng trước ánh nắng của bạn ấy còn thua cả Vampire.”
“Thực ra từ sau Giao Ước 1945 thì cũng không còn nhiều việc cho Vampire Hunter nữa. Ở những Cộng Đồng mà Vampire sử dụng máu động vật hay máu nhân tạo thì sự có mặt của một Vampire Hunter là hoàn toàn thừa thãi. Thậm chí còn bị đánh giá là không thiện chí và không có sự tin tưởng lẫn nhau.”
“Còn ở những khu vực mà Vampire vẫn sinh sống tự do theo lối cổ xưa - mạnh được yếu thua - thì chỉ có những Vampire Hunter vốn là Vampire mới dám nhận nhiệm vụ giám sát ở đó.”
“Do vậy, gia tộc của Thanh Trà gửi bạn ấy đến giám sát Cộng Đồng Vampire của thị trấn Nhân Hòa này. Hay là nói đúng hơn là nhờ các Vampire ở đây trông chừng bạn ấy. Chứ để một con người thuộc gia tộc Vampire Hunter - có thể chất yếu đuối đi loanh quanh, săn lung tung - thì không ổn cho chính sinh mạng của họ. Vừa nãy cậu đã thấy cách Thanh Trà vung roi rồi đấy.”
“Nhưng cũng may là bạn ấy có chút khả năng dự đoán. Nhờ bạn ấy báo trước mà đêm hôm qua không có thương vong đáng kể - ít nhất là về phía Vampire. Tiếc là các Trưởng Lão cho rằng đó chỉ là sự trùng hợp. Thậm chí Trưởng Lão Trung Thành còn cho rằng chỉ có thủ phạm mới biết rõ như vậy. Và cứ tình hình này khéo Hội Đồng sẽ ép Thanh Trà từ bỏ vị trí Vampire Hunter. Họ cũng đang định trục xuất tất cả Vampire ra khỏi thị trấn nếu chưa tìm ra thủ phạm thực sự.”
Hồ Thu trầm ngâm dần. Sơn Nam cũng tư lự theo. Bỗng cậu nhớ ra một vấn đề mà cậu cũng thấy lạ lùng không kém nữa.
“Tớ nhớ là Thanh Trà mang họ Nguyễn. Và tất cả các cậu đều mang họ Nguyễn. Người mang họ Nguyễn ở thị trấn Nhân Hòa này nhiều đến bất thường.”
“Cậu biết đó, họ Nguyễn là họ phổ biến nhất ở Việt Nam. Ngoài số người vốn mang họ Nguyễn ra thì số người đổi sang họ Nguyễn cũng nhiều kinh khủng. Theo dòng lịch sử, cứ mỗi một triều đại thất thế thì các hoàng thân quốc thích sống sót lại đổi sang họ Nguyễn. Đại đa số Vampire bọn tớ cũng bắt chước như vậy. Nhưng vẫn có nhiều ngoại lệ đấy. Như thằng nhóc Hoàng Anh Tuấn chẳng hạn. Nó phát cuồng vì họ gốc của nó. Chẳng biết nếu phải làm lại lý lịch thì thằng nhóc sẽ chọn họ tên như nào nữa.”
Hồ Thu và Sơn Nam đã đi ra đến cái cổng vĩ đại của Pháo Đài Cổ. Bên ngoài những bức tường đá dày cả mét, có một cái xe ô tô Vinfast VF9 7 chỗ đang đợi sẵn.
Sơn Nam ngó qua bên trong xe thì cậu thấy từ ông bác Thanh Lâm đang cầm lái - cho đến anh Vũ Xuân và thằng nhóc Hoàng Anh Tuấn ngồi ghế sau - ai nấy cũng đều có khuôn mặt cau có như bị ong đốt.
Có lẽ chỉ mỗi bà Hải Lam và anh Giang Hạ là tỏ vẻ hớn hở như bắt được vàng.
Sơn Nam không hiểu ra làm sao nữa. Cậu cố gắng giữ cho khuôn mặt mình sao cho bình thản nhất khi chào hỏi mọi người.
”Sơn Nam, bắt lấy này!”
Anh Giang Hạ ném một thứ giống một chùm kim loại vào trong tay của Sơn Nam.
“Chìa khoá phòng của em đó. Vẫn là căn phòng áp mái mà em ở tuần trước thôi, nhưng anh đã thay chìa mới cho riêng tư hơn. Thôi thì em cứ ở tạm nhà bọn anh cho đến khi mọi chuyện ở thị trấn Nhân Hòa được giải quyết ổn thoả.”
“Em cảm ơn ạ!”
Sơn Nam nói lời cảm ơn mà mặt ngờ nghệch hẳn ra. Vậy là giờ cậu đã có một chỗ ở tạm, cậu cứ tưởng mình đang ở trong giấc mơ vậy.
“Còn em thì sao ạ? Em sẽ ở đâu ạ?”
Hoàng Anh Tuấn kêu lên thảm thiết.
“Nhóc sẽ đến ở với anh, anh Vũ Xuân và thằng Nhật Vương - trong Pháo Đài Cổ.”
“Khôngggg! Em không thích ở chung với nhiều đàn ông như vậy đâu. Em muốn ở chung với chị Hồ Thu của em cơ!”
Anh Tuấn quay sang Hồ Thu kêu cứu. Nhưng cô nàng đã gục đầu vào vai Sơn Nam ngủ khò từ lúc nào không biết.
Không khí trong xe giờ căng như dây đàn. Tà khí từ ông Thanh Lâm, anh Vũ Xuân cùng thằng nhóc Anh Tuấn toả ra áp đảo chính khí của bà Hải Lam cùng anh Giang Hạ.
Sơn Nam trìu mến nhìn sang Hồ Thu đang bám chặt vào cánh tay cậu mà ngủ gục. Cậu đã dần hiểu tại sau hầu hết đám đàn ông trong xe lại có khuôn mặt bí xị thế kia - hứa hẹn những ngày tháng sắp tới của cậu sẽ không lấy gì làm dễ chịu trong căn biệt thự kiểu Pháp của gia đình Hồ Thu.
Sơn Nam lặng lẽ ngắm biển xanh lấp lánh mà lòng thấy nhẹ tênh. Trái ngược với anh Giang Hạ, ông Thanh Lâm lái xe rất chắc chắn. Có lẽ vì trên xe ông Thanh Lâm không nói chuyện với ai cả, ông tập trung hoàn toàn vào tay lái.
Tuy nhiên, thi thoảng Sơn Nam vẫn cảm thấy sởn gai ốc khi cậu bắt gặp ánh mắt ông Thanh Lâm nhìn cậu ‘rất thân thiện’ qua gương chiếu hậu.
Pháo Đài Cổ cùng Bệnh Viện Dã Chiến bên trong nó khuất xa dần. Sơn Nam hơi tiếc vì cậu đã không có thời gian đi thám hiểm và tìm hiểu sâu hơn về Pháo Đài Cổ.
“Bác gái cho con hỏi là Pháo Đài Cổ này được xây dựng năm bao nhiêu ạ?”
Sơn Nam cuối cùng đã nghĩ ra được một chủ đề để không khí trên xe bớt căng thẳng.
“Cái Pháo Đài hiện tại là được xây dựng cách đây đúng 100 năm, dựa trên một tàn tích cũ. Trong cuốn sách ‘Loạn 12 Đại Gia Tộc’ có nhắc đến tàn tích này. Nên có thể nói, Pháo Đài Cổ có một bề dày lịch sử rất sâu, có khi phải hơn 1000 năm đấy.”
“Mẹ à, có phải là ở tầng thứ 9 của Pháo Đài là có một con rồng không ạ? Và đến tầng thứ 18 là có cánh cổng dẫn tới Địa Ngục?”
Anh Giang Hạ tỏ ra hào hứng y như một đứa trẻ chờ được mẹ kể chuyện cổ tích.
“Hồi còn trẻ, ta chỉ mới khám phá đến tầng thứ 7…”
“Ohhhh. Mẹ ngầu nha!”
“Ta còn nhớ ở tầng thứ 7 có một hồ nước và một con sông ngầm. Ở dưới đáy hồ đầy xương là xương. Hình đó là những bộ xương của cá Heo hay cá Voi hoặc sinh vật cổ đại nào đó. Ta đoán rằng con sông thông ra biển. Có thể nhiều sinh vật từ biển đã trôi vào hồ nước qua con sông rồi mắc kẹt ở đó. Lúc ta vừa mới bơi được nửa con sông thì bị ông ngoại các con tóm lại. Ông ấy đã phạt nhốt ta suốt mấy tháng trời trong một cái quan tài.”
“Thời xưa họ phạt trẻ con kỳ quái mẹ nhỉ?”
“Thì cũng là cách để bọn Vampire trẻ tập quen với việc ngủ yên một chỗ. Có những thời điểm chúng ta phải lui vào trong bóng tối thì mới sống sót được. Độ sát thương của vũ khí do con người phát minh ngày càng tiến hoá nhanh hơn so với sức tái tạo của cơ thể chúng ta. Có lẽ tới này, ta sẽ bắt các con luyện tập việc nằm yên trông như chết rồi trong không gian hẹp mới được.”
Nét u sầu lại hiện lên trên khuôn mặt xinh đẹp của bà Hải Lam. Không khí trong xe trầm hẳn khi mọi người nghĩ tới những biến động có thể xảy ra trong tương lai.
Chiếc xe Vinfast VF9 7 chỗ lướt đi êm ru qua một chặng đường dài. Con đường bắt đầu dốc dần lên. Chẳng mấy chốc mà chiếc xe đã về đến nhà.
Căn biệt thự kiểu Pháp với 3 tầng của gia đình Hồ Thu hiện ra dần rõ nét dưới ánh nắng dịu dàng của buổi sáng Chủ Nhật đầu tháng 10.
Khi xe dừng bánh, anh Giang Hạ nhanh tay bồng Hồ Thu vào trong nhà trong tiếng cằn nhằn của bà Hải Lam.
“Trời ơi! Con chiều nó vừa vừa thôi. Con quẳng ngay nó xuống đất cho mẹ, để nó tự dùng chân mà đi về phòng.”
“Mẹ! Mẹ có tin con mà đặt em nó xuống là có tận 2 thằng con trai ở đây - sẵn sàng đánh nhau bươu đầu mẻ trán để tranh quyền bế nó về phòng không?”
Anh Giang Hạ không ngần ngại cự cãi lại bà Hải Lam. Gia đình Hồ Thu thì con cái cứ hay cãi ba mẹ chem chẻm - khác hẳn với gia đình Sơn Nam.
Trong khi Hoàng Anh Tuấn bị Anh Vũ Xuân áp giải vào nhà thì Sơn Nam được ông Thanh Lâm đích thân dẫn lên căn phòng áp mái - nơi sẽ tạm là phòng riêng của cậu trong thời gian tới.
“Bác đừng lo, con sẽ tìm nhà trọ dần dần và con hứa là con sẽ không làm phiền gia đình mình lâu đâu ạ.”
“Hừm! Thằng nhóc! Ai bảo là mi phải đi tìm nhà trọ?”
Sơn Nam giật thót cả tim khi ông Thanh Lâm sải bước đến đứng đối diện với cậu. Ông Thanh Lâm chỉ cao hơn Sơn Nam vài cm - nhưng do ông có cơ thể nở nang cơ bắp nên Sơn Nam vẫn cảm thấy ông như một quả núi phủ bóng u ám lên tinh thần cậu.
“Mi quá gầy. Tại sao vậy?”
“Dạ…”
Sơn Nam cắn môi. Cậu không thể giải thích được gì. Ông Thanh Lâm thì cứ nắn bóp vai Sơn Nam rồi lại kiểm tra các khớp nối của cậu bằng đôi tay to và gân guốc của mình.
“Khung xương của mi khá mảnh mai. Cơ thể của mi sinh ra không để chiến đấu. Bù lại xương khớp của mi khá dẻo dai. Tác phong của mi cũng nhanh nhẹn so với những đứa chỉ biết cắm mặt vào sách vở khác.”
“Dạ.”
“Hừm! Từ ngày mai mi sẽ phải thức dậy từ 5h sáng để chạy bộ và tập leo núi rồi hít đất. Sau đó mi sẽ ăn sáng lúc 6h30 sáng. Ta sẽ chuẩn bị sẵn đồ ăn trưa cho mi mang đi học để đảm bảo dinh dưỡng hơn. Rồi mi sẽ sớm khoẻ mạnh và tăng cơ lên đấy.”
“Dạ?”
“Ta không mong mi đủ sức bảo vệ được công chúa nhỏ của ta. Chỉ cần khi có biến thì mi đủ khả năng chạy trốn một mình và không làm vướng chân người khác là được. Ta sẽ không bao giờ mạo hiểm sinh mạng của bất cứ thành viên nào trong gia đình để cứu mi đâu. Mi sẽ phải tự lo lấy thân.”
“Con…”
“Thôi! Mi mau cất hành lý và xuống nhà ăn sáng. Ta có một món ăn này đặc biệt chỉ chuẩn bị cho một mình mi.”
Sơn Nam lại ngoan ngoãn đi theo ông Thanh Lâm xuống phòng bếp. Cậu đi ngang qua phòng ăn thì thấy phòng ăn lúc này vắng tanh - không một bóng người.
“Cả nhà đi ngủ hết rồi, đêm qua thật sự vất vả. Hơn nữa, bọn ta vẫn thích ngủ ban ngày hơn là ngủ ban đêm. Ta nghe nói nhiều cá thể của loài người mà làm nghề nhà văn hay hoạ sĩ - thì cũng thích ngủ ngày như bọn ta vậy.”
Ông Thanh Lâm chỉ cho Sơn Nam xem một giỏ hoa quả to với đủ loại trái cây như chuối, thanh long đỏ, táo, nho, củ dền, dưa hấu.
“Thằng nhóc. Nhìn cho kỹ nhé. Đây là… mi!!!”
Ông Thanh Lâm cẩn thận lựa một quả chuối không quá to trong giỏ hoa quả. Ông bóc vỏ quả chuối rất cẩn thận rồi ném nó vào trong cái máy xay sinh tố.
Ngoài chuối ra, ông Thanh Lâm gọt thêm một số loại hoa quả có ruột màu đỏ như thanh long đỏ, dưa hấu và củ dền để cho vào máy.
“Nếu mà mi dám đụng dù chỉ một ngón tay vào con gái cưng của ta thì…”
Ông Thanh Lâm bấm số mạnh nhất của cái máy xay. Ngay tức khắc, quả chuối trong máy xay bị những con dao chém cho nát vụn - hoà cùng với những loại quả còn lại thành một hỗn hợp màu đỏ đẹp mắt.
“Con gái cưng của ta có cầu xin ta cho mi và Hoàng Anh Tuấn được ở lại nhà chúng ta. Nhưng ta chỉ có thể nuôi thêm một đứa trẻ nữa thôi. Việc trông chừng bọn nhóc làm ta phát mệt. Ta sực nhớ ra là cơ thể của bọn Vampire chúng ta luôn có thể hàn gắn lại được các bộ phận đã mất. Còn con người thì… không được như vậy, mất bộ phận nào là mất luôn. Bởi vậy, ta chọn đã chọn mi thay vì thằng nhóc Hoàng Anh Tuấn. Mi thấy lựa chọn này đúng không?”
Sơn Nam nuốt nước bọt rồi gật đầu lia lịa. Mặt cậu đã chuyển sang màu xanh lét như tàu lá chuối.
Cậu run run nhận lấy cốc sinh tố chuối, dưa hấu, thanh long đỏ và củ dền - mà ông Thanh Lâm vừa rót ra cho cậu.
Sơn Nam nhấp một ngụm nhỏ. Món sinh tố khá ngon và ngọt với mùi thơm của chuối chín. Sau đó, Sơn Nam uống một lèo hết sạch cốc sinh tố dưới sự giám sát của ông Thanh Lâm.
Thật không ổn chút nào!
Ông Thanh Lâm yêu cầu Sơn Nam phải tránh xa Hồ Thu… Nhưng kỳ quái thay - chế độ ăn mới mà ông Thanh Lâm chuẩn bị cho Sơn Nam xem chừng khá healthy. Nó sẽ khiến máu cậu ngon hơn trong mắt đám Vampire ở trường Harmony bao gồm cả Hồ Thu cho mà xem.
Tuy khá sợ hãi nhưng vì quyền lợi trong tương lai, Sơn Nam vẫn quyết định hỏi cho rõ ràng.
“Nhưng Hồ Thu khoẻ mạnh và nhanh nhẹn hơn con nhiều. Nếu con bị cô ấy cưỡng ép thì sao ạ?”
Ông Thanh Lâm mím môi lại, mặt ông bắt đầu chuyển màu hết từ đỏ sang tím rồi lại trở về đỏ. Tình huống này quả thật nằm ngoài dự đoán của ông.
Thằng nhóc loài người này đúng là rất lươn lẹo. Nó không có hiền lành như vẻ bề ngoài của nó - hứa hẹn những ngày tháng sắp tới của ông Thanh Lâm sẽ rất vất vả để canh chừng cô công chúa nhỏ của ông với nó.
“Thế thì mi phải CỐ MÀ CHẠY thoát khỏi nó!!!”
Ông Thanh Lâm gầm lên.
“Ăn thêm mấy lát bánh mì này cho có sức đi. Ăn xong thì ta cho mi nghỉ ngơi 30 phút. Sau đó mi hãy thay đồng phục thể thao vào. Rồi chúng ta sẽ bắt đầu buổi luyện tập đầu tiên.“
“Dạ…”
Sơn Nam chỉ biết thở dài. Miếng bánh mì trong miệng thật sự khó nuốt. Cậu cần phải uống thêm nước lọc thì nó mới trôi.
Đây mới chỉ là ngày đầu tiên mà Sơn Nam phải sống chung với một gia đình Vampire thôi.
Và Sơn Nam chỉ muốn khóc thét vì thực tế chẳng hề lãng mạn như phim ảnh hay tiểu thuyết gì cả!


0 Bình luận