Những cái lưỡi của Kitty – Feral Vampire mới tái sinh – bắt đầu cuộn quanh cái xe Jeep như cách quái vật trong truyền thuyết Kraken cuộn xúc tu của nó vào tàu thuyền.
Cái xe Jeep rung lắc dữ dội khi con Kitty cố gắng lật cái xe. Nhưng cái xe Jeep không dịch chuyển tí nào trước sức mạnh của Kitty kể cả khi con chó cố húc đổ cái xe.
Ba đứa Sơn Nam, Hồ Thu và Nhật Vương thì vẫn đang kẹt cứng trên cái xe.
“Đừng lo! Anh Giang Hạ trước đây đã từng khoe với tớ rằng anh đã độ lại cái xe Jeep Wrangler Rubicon. Không biết anh Giang Hạ đã nâng cấp những cái gì, nhưng mà ở trong xe có vẻ an toàn hơn là ra ngoài đấy.“
Hồ Thu run rẩy thì thào.
“… Có khi chúng ta trụ được đến khi mặt trời lên luôn đó. Lúc đấy Kitty sẽ yếu xìu luôn. Nó mới tái sinh mà.”
Hồ Thu đang lục lọi tìm kiếm một thứ gì đó trong ngăn kéo đựng đồ của cái xe Jeep. Nếu như cô nàng tháo băng bịt mắt ra thì chắc chắn công việc sẽ nhanh hơn nhưng Hồ Thu chắc chắn là không muốn nhìn thấy đám lưỡi dài lòng thòng, nhớp nháp và đầy dãi của con Kitty.
Nhật Vương vẫn đang bình thản Livestream trong yên lặng. Cậu đưa cái gậy selfie cùng điện thoại đến sát cửa kính xe để Livestream thêm phần giật gân. Nhờ vậy mà Sơn Nam thấy dòng tiền ủng hộ Livestream của Nhật Vương đang đổ về như lũ.
Còn Sơn Nam chỉ muốn tập trung suy nghĩ để tìm cách thoát thân cho cả đám nhưng không thể. Cậu bị phân tâm bởi cách Hồ Thu đang đung đưa cơ thể theo một bản nhạc nào đấy mà cô nàng đang nghe qua headphone.
Sau nỗ lực lật đổ cái xe Jeep bằng những cái lưỡi mà không thành công. Kitty quyết định đổi chiến lược tấn công. Con chó thu lại những cái lưỡi dài như xúc tu về kích cỡ bình thường.
Cái xe Jeep tưởng như đã được giải phóng…
Nhưng không phải!
Sơn Nam còn chưa kịp mừng thì những cái lưỡi lại lao ầm ầm vào cửa kính. Cứ như Kitty đang cố chọc thủng cửa kính xe bằng lưỡi của nó vậy. Với tốc độ và sức mạnh vô cùng kinh khủng, chính những chỏm lưỡi nhiều răng như cá mút đá cũng đã bị dập nát te tua.
Kitty đủ khôn ngoan để tấn công đúng vào một vài điểm cố định trên tấm kính. Những cái lưỡi của nó đang bầm dập dần. Vài cái lưỡi đã gục xuống sau cuộc tấn công và không thể tái sinh được nữa.
“Tất cả bình tĩnh! Loại kính mà anh Giang Hạ trang bị cho xe không dễ bị phá hủy đâu.”
Hồ Thu đang cố trấn an cả đám…
Nhưng xem chừng là Hồ Thu không tin tưởng ở thông tin mà chính cô nàng vừa đưa ra lắm. Hồ Thu đã mở hé băng bịt mắt ra, rồi thụp người xuống để trốn dưới gầm ghế xe.
Hồ Thu đang gọi điện cầu cứu gia đình. Không rõ phản hồi từ gia đình như nào mà thấy Hồ Thu cứ ‘vâng vâng, dạ dạ’ rồi bần thần hẳn.
“Hồ Thu! Tớ không biết cậu đang nghĩ gì nhưng tớ nói trước là cậu đừng có bảo tớ phải chạy trốn một mình đấy.”
Sơn Nam búng búng mấy ngón tay ngay bên tai của Hồ Thu nhằm lôi cô nàng trở lại thực tại.
“Ờ! Mày cũng đừng có bắt tao phải làm mồi nhử như những lần trước đấy. Tao quá mệt mỏi với việc bị bọn Vampire mang giới tính cái cắn và hút máu rồi.”
Nhật Vương uể oải than thở.
Một tia sáng bỗng loé lên trong đầu Sơn Nam, giúp cậu xâu chuỗi lại các sự việc đã xảy ra trong quá khứ.
“Nhật Vương nè. Vậy ra, vụ tuần trước cũng không phải là lần đầu mày bị gái cắn nhỉ?”
“Uh! Mày không biết tao đã phải trải qua những gì đâu.”
“Có phải đó là lý do mày hay bỏ chạy trước bọn con gái trong trường phải không?”
“Tao bỏ chạy bao giờ?”
“Ê. Đừng có chối nữa. Tao cũng từng bị gái cắn. Giờ tao cũng sợ gái như mày rồi. Mấy hôm đi học tao toàn bỏ chạy trước bọn Femme Fatale thôi.”
“Tao sợ gái bao giờ?”
Nhật Vương phản đối. Vành tai và gáy của Nhật Vương đã đỏ nhừ lên. Chẳng có cậu trai tuổi mới lớn nào muốn thừa nhận điểm yếu của mình hết. Nhất là khi điểm yếu đó lại liên quan đến con gái.
“Tao vẫn cư xử bình thường với Hồ Thu mà.”
Nhật Vương đính chính.
“Thật vậy sao?”
Hồ Thu cười khúc khích và quay người ra ghế sau. Rồi cô nàng chạm nhẹ những ngón tay nhỏ nhắn của mình vào cánh tay của Nhật Vương.
“Hồ Thu! Đừng chạm vào taoooo!”
Nhật Vương hoảng loạn rú lên ầm ỹ, trong khi Sơn Nam thì ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Rầm.
Cả đám ngừng cười khi thấy cửa kính cái xe Jeep của anh Giang Hạ đã bị chọc thủng lỗ chỗ. Những cái lưỡi của con Kitty đang cố luồn vào bên trong xe. Chúng đang hướng những bộ răng lởm chởm về phía Sơn Nam – con người duy nhất trong xe.
“Không! Không được giật đứt mấy cái lưỡi nữa. Chúng sẽ chỉ sinh sôi ra thêm thôi.”
Sơn Nam ngăn chặn ngay hành động của Nhật Vương. Nhật Vương đang giữ mấy cái lưỡi ngo ngoe trong bàn tay trái của mình rồi.
“Mày buộc thắt nút bọn chúng lại xem!”
Nhật Vương hiểu ra ngay.
Cậu quẳng gậy selfie và điện thoại cho Hồ Thu quay hộ.
Và Nhật Vương còn làm tốt hơn yêu cầu của Sơn Nam. Cậu tết đám lưỡi của Kitty lại thành bím giống như người ta tết tóc. Sau đó, cậu mới buộc thắt nút đám lưỡi lại. Giờ đây, con Kitty bị khoá cứng vào cửa kính của cái xe Jeep bởi chính những cái lưỡi của nó.
Thế là, cả đám hồ hởi chạy ngay ra khỏi cái xe Jeep.
Nhưng mọi chuyện xem ra cũng chưa ổn thoả lắm.
“Các cậu! Nhìn kìa!”
Sơn Nam vừa phát hiện ra những cái lưỡi còn lại của Kitty đang thay phiên nhau tấn công đám lưỡi bị mắc kẹt trong xe.
Nếu những cái lưỡi này bị tiêu diệt thì Kitty sẽ thoát khỏi tình trạng bị giam giữ. Khi đó thì cả đám cũng chỉ cố chạy thêm được vài ba trăm mét là cùng.
“Sao các cậu không tranh thủ lúc này mà tiêu diệt Kitty luôn?”
Sơn Nam hết nhìn sang Hồ Thu rồi lại lia mắt qua Nhật Vương.
Trong lúc đó, một trong những cái lưỡi bị giam giữ của con Kitty đã bị cắn đứt bởi chính đồng loại của nó. Nếu hai cái lưỡi nữa mà đứt nốt thì ngày này năm sau khéo là ngày giỗ đầu của Sơn Nam.
“Nhưng chắc cả hai cậu đều không đủ kinh nghiệm và kỹ năng nhỉ?”
Sơn Nam quyết định dùng chiến thuật khích tướng với Nhật Vương và Hồ Thu.
“… Dù cho đối thủ hiện nay gần như bị trói? Và các cậu chỉ có mỗi cái việc là dùng răng nanh xé toạc cổ họng nó rồi rút cạn máu của nó ra khỏi cơ thể?”
“Không phải thế! Làm người ai lại đi CẮN CHÓ!”
Nhật Vương kêu ca phản đối.
“Vampire! Mày là Vampire cơ mà!”
“Vampire thì cũng cần sống có đạo đức và giữ thể diện chứ! Cộng Đồng Vampire sẽ bàn ra tán vào ra sao nếu họ biết tao phải CẮN CHÓ?”
“Tao không nói. Hồ Thu không nói. Và mày tắt ngay Livestream đi thì không ai biết gì cả.
“Tớ tắt Livestream rồi nhé!”
Hồ Thu tắt phụt điện thoại của Nhật Vương. Kết thúc buổi Livestream giật gân nhất của Nhật Vương từ trước tới giờ.
“Vậy mày cũng chuẩn bị răng nanh đi Hồ Thu ạ!”
Hồ Thu tắt ngay nụ cười.
Cả Nhật Vương lẫn Hồ Thu đều đang biểu lộ sự ghê tởm cùng cực trước chiến lược của Sơn Nam.
Nhưng chẳng còn cách nào khác nữa cả. Bây giờ chỉ còn đúng một cái lưỡi nữa gắn con Kitty và cái xe Jeep. Phải hành động ngay!
Nhật Vương đã bật răng nanh ra.
Trong bóng tối, đôi mắt của Nhật Vương với đồng tử hình hạnh nhân của loài mèo đang phát ra ánh sáng nhè nhẹ – báo hiệu cậu đã vào trạng thái chiến đấu.
Nhật Vương lột hẳn cái áo thun rách rưới ra cho đỡ vướng víu. Thân hình nở nang và rắn chắc với sáu múi cơ bụng cùng bộ cơ răng lược của Nhật Vương càng trở nên hấp dẫn hơn dưới ánh trăng. Những vết sứt sẹo trong trận chiến trước đó như giúp tô điểm thêm nét quyến rũ và phong trần cho cơ thể ấy.
Sơn Nam đứng ở xa xa. Lòng cậu có hơi lo lắng khi nhìn theo bóng lưng của hai người bạn.
Rồi Sơn Nam bật điện thoại của Nhật Vương lên. Phiên Livestream vẫn chưa kết thúc. Cậu mỉm cười gian tà và chĩa gậy selfie về phía con Kitty – nơi đang diễn ra trận chiến giữa hai Vampire trẻ tuổi và một con chó Chihuahua đột biến.
Lượng người xem Livestream lại tăng dữ dội. Tiền ủng hộ lại đổ về ầm ầm – chủ yếu đến từ ủng hộ cho tấm lưng trần rắn rỏi của Nhật Vương.
Hai đứa Nhật Vương và Hồ Thu đã vật lộn với Kitty gần một tiếng đồng hồ. Điện thoại của Nhật Vương giờ đã gần hết pin, Sơn Nam đành tắt Livestream trong nuối tiếc.
Trận đấu đang bất phân thắng bại. Có thể thấy rõ rằng hai phe đều thiếu kinh nghiệm chiến đấu như nhau.
Hồ Thu có tốc độ và cả sức mạnh. Các phản xạ trong chiến đấu cho thấy cô nàng được đào tạo bài bản. Yếu điểm duy nhất là Hồ Thu vẫn còn sợ đám lưỡi dài lòng thòng của Kitty.
Đám lưỡi của Kitty và cơ thể của nó cứ như những thực thể tách biệt. Chúng dường như có ý thức riêng nhưng xem ra ý thức của đám lưỡi thì lấn át cơ thể hơn cả.
Và đám lưỡi của Kitty thì có niềm hứng thú đặc biệt với Hồ Thu. Đám lưỡi cứ uốn lượn đùa giỡn quanh quẩn Hồ Thu làm cô nàng chỉ biết chạy từ chỗ này qua chỗ kia để trốn.
Nhật Vương đã nhảy được lên lưng của con Kitty. Nhưng hình như niềm kiêu hãnh và lòng tự trọng của một Vampire đã ngăn không cho bộ răng nanh của Nhật Vương cắm sâu hơn nữa vào cổ họng của Kitty. Thành ra, lượng máu mất đi của Kitty cũng chẳng đáng là bao.
“Nhật Vương! Bộ răng nanh của mày chỉ để khoe mẽ thôi hả? Dùng chúng như một Vampire đích thực đi nào!”
“Hồ Thu! Xúc tu thì có cái quái gì mà phải sợ! Tóm lấy chúng, buộc chúng lại, hạ gục chúng đi nào! Mẹ cậu mà nhìn thấy cậu như này thì bác sẽ nói gì?”
“Trời ơi! Các cậu đang làm cái quỷ gì vậy? Có con chó yếu xìu mà mãi không xử lý xong. Đừng giỡn với nó nữa. Nghiêm túc chiến đấu đi.”
Sơn Nam thúc giục đám bạn từ đằng xa.
Và Sơn Nam đứng tim khi cả ba Vampire: Hai đứa dạng người, một đứa dạng thú – đã dừng hết mọi hoạt động lại – để nhìn chằm chằm vào cậu như muốn ăn tươi nuốt sống. Ngay cả Kitty cũng không đồng tình với nhận định của Sơn Nam về sức mạnh của nó.
“Mày có giỏi thì vào đây mà chiến đấu.”
Nhật Vương gào lên. Cơ thể của cậu dường như lấp lánh dưới ánh trăng do mồ hôi và dính phải chất dịch trên cơ thể không có da của Kitty.
“Nếu cậu thấy sợ thì cậu cứ chạy đi. Cứ đứng chỉ đạo nghe phát ghét!”
Hồ Thu la thất thanh. Cô nàng suýt bị một cái lưỡi bắt được.
“Ê! Hồ Thu! Hay mày đứng lại để một cái lưỡi của Kitty nó hút dòng máu bị nguyền rủa của mày chút xem. Dám cá là nó sẽ trúng độc rồi yếu đi và chúng ta sẽ dễ xử lý hơn.”
“Khôngggg!”
Cả Sơn Nam và Hồ Thu cùng kêu lên phản đối ý tưởng của Nhật Vương.
Sơn Nam liền nhớ lại trận chiến trong ngõ tối với ả Vampire lạ mặt cách đây một tuần. Khi hút phải máu của Hồ Thu – ả Vampire khát máu đó đúng là đã đau đớn đến mức phải bỏ chạy – để lại Hồ Thu với cái cổ phun ra máu thành dòng như suối.
(Dòng máu bị nguyền rủa ư?)
Lý trí lạnh lùng của Sơn Nam cho rằng ý tưởng của Nhật Vương là một chiến lược tốt. Chỉ cần Hồ Thu tính toán sao cho những cái lưỡi của Kitty không cắn được vào những vị trí hiểm yếu trên cơ thể cô nàng là được.
Nhưng… trái tim đầy cảm xúc của cậu thì hét lên là: KHÔNG – một cách to và rõ ràng hơn bao giờ hết. Sơn Nam không bao giờ muốn đẩy Hồ Thu vào chỗ nguy hiểm. Dù rằng cậu đã được Hồ Thu nói cho biết về sức sống mãnh liệt của Vampire.
Sơn Nam chạy lại gần chiến địa hơn chút. Rồi cậu bắt đầu chỉ đạo chiến thuật một cách cụ thể như một huấn luyện viên Boxing.
“Nhật Vương! Mày xuống xử lý đám lưỡi của Kitty đi. Nhường vụ CẮN CHÓ cho Hồ Thu.”
Nhật Vương thở phào. Cậu nhảy ngay xuống mặt đất và tìm cách thu hút đám lưỡi của Kitty về phía mình.
Thế rồi, tấm thân cơ bắp của Nhật Vương đã bị đám lưỡi như xúc tu của Kitty cuộn chặt thành nhiều vòng. Một vài chỏm lưỡi nhiều răng như cá mút đá đã bám vào cơ thể của Nhật Vương.
Khuôn mặt đẹp trai của Nhật Vương bỗng nhăn nhó. Hình như Nhật Vương bị đau bởi những cái lưỡi của Kitty đang hút máu của cậu. Cuối cùng, Nhật Vương vẫn không tránh khỏi cái định mệnh bị Vampire cái hút máu.
“Mày chụp cái méo gì vậy, Nam Núi?”
Nhật Vương kêu lên phản đối trước khi bị đám xúc tu nhấn chìm.
Vì điện thoại của Nhật Vương vẫn còn 20% pin nên Sơn Nam mới tranh thủ chụp vài kiểu ảnh để đời cho Nhật Vương.
Nhiều fan nữ vốn có sở thích không bình thường mà. Biết đâu những cái ảnh – trai đẹp bị cuốn trong đám lưỡi dài như vòi bạch tuộc – sẽ đem lại rất nhiều tiền cho Nhật Vương thì sao? Nhật Vương sẽ phải cám ơn Sơn Nam sau này cho mà xem.
Khi không còn bị đám xúc tu bám theo. Hồ Thu đã ngầu trở lại. Cái cần cổ to như bò mộng của Kitty đã bị Hồ Thu cắn cho tan nát. Mặt đất dưới chân Kitty đã bị nhuộm một màu đỏ sẫm.
Kitty bắt đầu run rẩy và loạng choạng bước đi trong vũng máu đặc sệt của nó.
Với bộ móng vuốt cứng cáp, Hồ Thu đã thọc tay xuyên thủng qua cơ thể của Kitty. Liền sau đó, Hồ Thu bứt được trái tim của Kitty ra khỏi lồng ngực của nó.
Con chó Chihuahua đột biến đổ gục xuống mặt đất như một cây gỗ mục – kéo theo cả Nhật Vương. Cậu vẫn đang mắc kẹt trong đám lưỡi.
“Đúng rồi! Bóp nát nó đi!”
Sơn Nam tiếp tục cổ vũ.
Trong đêm tối, trái tim của Kitty đang phát ra một thứ ánh sáng nhè nhẹ, làm nổi rõ những mạch máu của nó hơn. Và hình như trái tim của Kitty biết số phận tới này của nó. Nó cứ đập một cách điên cuồng và bất thường trên bàn tay nhỏ bé của Hồ Thu.
“Tớ không thể…”
Đôi mắt nâu óng ánh của Hồ Thu vốn luôn trong veo như một mặt hồ mùa thu đầy nước. Khi Hồ Thu xúc động hoặc giả như đang xúc động thì những giọt lệ cũng chỉ dâng lên nơi đáy mắt. Rồi chúng sẽ nhanh chóng tan biến ngay khi Hồ Thu đạt được mục đích của mình.
Cách đây vài tiếng, khi còn ở trên sân thượng của tòa chung cư mini, Sơn Nam đã có cơ hội cảm nhận được dòng nước mắt nóng ấm của Hồ Thu trên ngực mình. Nghĩ lại thì cậu còn cảm thấy khá là hài hước vì nỗi sợ xúc tu của Hồ Thu nữa cơ.
Nhưng hiện nay, phải trực tiếp chứng kiến đôi mắt nâu to tròn và mê hoặc của Hồ Thu đang tràn đầy nước mắt – trái tim Sơn Nam bỗng có cảm giác khó chịu vô cùng.
“… Kitty… Nó cũng là một sinh mạng. Lỗi tại tớ không kịp tiêm AntiVamp mà nó bị biến đổi thành một Feral Vampire…”
Hồ Thu nghẹn ngào nói trong nước mắt. Những giọt nước mắt của Hồ Thu đang thi nhau lăn xuống trên khuôn mặt bầu bĩnh của cô nàng.
“… Kitty cũng chưa từng giết ai. Tớ không có quyền gì mà chấm dứt mạng sống của nó cả.”
“… Hồ Thu này, cậu có nhớ cái cách mà Kitty thịt đám chó mèo cảnh trước đó không? Nếu thay vào đó là con người thì sao? Chúng ta chẳng có cách nào giúp cho Kitty trở lại bình thường được hết, phải không?
“Tớ biết… Nhưng…”
Hồ Thu vẫn mãi thổn thức. Đôi bàn tay cầm trái tim đẫm máu của Kitty đang run rẩy. Cô nàng không làm sao để có thể nắm chặt đôi bàn tay lại và kết thúc sinh mạng của Kitty được.
“Nhật Vương?”
Sơn Nam cất tiếng gọi. Cậu hy vọng Nhật Vương sẽ có trái tim cứng rắn hơn Hồ Thu.
“Đừng nhìn tao! Tao chịu! Mày đi mà làm!”
Nhật Vương đã thoát ra khỏi đám lưỡi của Kitty. Cậu chạy như bay ra bãi biển. Rồi cậu điên cuồng gột rửa máu mê cùng dãi nhớt dớp dính của Kitty ra khỏi cơ thể mình.
Những cái lưỡi của Kitty đã rụng sạch khỏi chủ nhân của chúng. Không có cái lưỡi nào mọc thêm từ miệng Kitty nữa. Con chó nằm trên mặt đất và không ngừng rên rỉ một cách thương tâm.
Sơn Nam thở dài.
Cậu tiến tới gần bên Hồ Thu. Rồi cậu đặt hai bàn tay của mình lên đôi vai nhỏ nhắn đang rung lên từng đợt của Hồ Thu.
“Hồ Thu này…”
Sơn Nam vốn định tìm lời động viên Hồ Thu hoàn thành nốt công việc. Nhưng khi Hồ Thu ngước đôi mắt long lanh đẫm lệ lên nhìn Sơn Nam, thì cậu lại chìm sâu vào trong ánh mắt ấy – đến mức quên béng những gì cần phải nói.
Từ khoảnh khắc đó, Sơn Nam nhận ra rằng, nếu sau này Hồ Thu có đòi bứt trái tim của cậu ra khỏi lồng ngực không vì lý do nào cả…
… thì Sơn Nam cũng bằng lòng đáp ứng mà không đòi hỏi lại bất cứ điều gì ở Hồ Thu.
Khỏi phải nói anh Giang Hạ đã tức giận như thế nào khi nhìn thấy hiện trạng cái xe Jeep Wrangler Rubicon yêu dấu của mình.
Không thể đếm xuể những vết trầy xước trên thân cái xe Jeep. Toàn bộ cửa kính của xe thì đã vỡ bằng sạch. Nội thất xe thì tràn ngập những vệt máu với những cái lưỡi dài ngoằng đã bị đứt khỏi mõm của con Kitty. Còn hai lốp trước của cái xe thì đã bể hoàn toàn.
Trông cái xe Jeep vô cùng thảm thương – như thể nó vừa trở về từ một chiến trường rất khốc liệt vậy.
”Anh biết không, mỗi vết trầy xước trên cái xe Jeep này đều như những chiếc huy chương… Và là minh chứng cho việc nó đã chiến đấu oai hùng thế nào trước con Feral Vampire kia. Em nghĩ anh trông sẽ rất oách khi lái con xe này trong thị trấn.”
Nhật Vương run run giải thích với anh Giang Hạ.
Anh trai của Hồ Thu giờ nhìn như một ngọn đuốc với mái tóc màu cam cùng khuôn mặt đỏ bừng và đôi mắt rực sáng.
Anh Giang Hạ không nói gì mà chỉ gật gù như thể anh rất đồng tình với ý kiến của Nhật Vương.
Nhật Vương chưa kịp mừng thì ngay sau đó – anh Giang Hạ đã khởi động cái cưa máy mà anh đang cầm trên tay, rồi anh đuổi Nhật Vương chạy vòng vòng quanh chiếc xe Jeep.
“Thằng Khỉ Đột! Mày đứng lại ngay cho anh!”
“Em có điên đâu mà đứng lại!”
“Hai đứa… Không giỡn nữa! Không còn nhiều xăng trong cái cưa máy đó đâu, trả lại cho anh mau. Anh có việc cần dùng gấp!”
Người đàn ông cao ráo có đôi mắt xanh – rất giống với đôi mắt của bà Hải Lam – đi cùng với anh Giang Hạ bây giờ mới cất tiếng nói.
Tông giọng của anh dù nghe rất nhẹ nhàng và du dương lại êm ái vô cùng, rõ ràng chẳng có chút đe doạ nào, nhưng anh Giang Hạ và Nhật Vương ngay lập tức răm rắp làm theo lời anh.
“Đó là anh trai cả của tớ, anh Vũ Xuân.”
Hồ Thu thì thào, vừa đủ cho Sơn Nam nghe thấy.
Sơn Nam vẫn đang phải tự xoa bóp lấy đôi tay của mình. Những ngón tay của cậu vẫn còn đau khi chúng bị ông anh mắt xanh gỡ chúng khỏi đôi vai của Hồ Thu một cách thô bạo lúc nãy.
Cậu khá là lo lắng trước ý đồ đòi lại cưa máy của ông anh mắt xanh này. Liệu anh ấy có dùng nó để dí cậu chạy vòng vòng không? Cho cái tội dám đặt tay lên đôi vai cô em gái của anh ấy hơi bị lâu?
“Anh Vũ Xuân, anh định làm gì Kitty vậy?”
Hồ Thu hoảng hốt kêu lên khi thấy anh Vũ Xuân xách cái cưa máy tiến về phía con Kitty. Trong khi đó, trái tim của Kitty vẫn đang đập dữ dội trong đôi tay của Hồ Thu.
“Làm việc mà em không dám làm chứ sao!”
Anh Vũ Xuân đã khởi động cái cưa máy.
Với nét đẹp phi giới tính cùng đôi mắt xanh lạnh lẽo và mái tóc đen dài cột đuôi ngựa đang bay trong gió đêm – anh Vũ Xuân trông như hiện thân của một vị thần – thần của sự huỷ diệt và chết chóc.
Anh cầm cái cưa máy giơ lên cao và…
… Tiếng cưa máy đã lấn át tiếng gào rú rất thảm thương của con Kitty.
Cuối cùng, Anh Vũ Xuân đã làm xong việc cần phải làm. Cái áo choàng trắng kiểu bác sĩ mà anh đang mặc đã lấm tấm những vệt máu đỏ sẫm.
“Giờ em đưa nốt trái tim của nó cho anh nào!”
Hồ Thu ngoan ngoãn đưa trái tim của Kitty cho anh Vũ Xuân mà không thắc mắc gì cả.
“Mấy đứa về trước đi. Anh và Giang Hạ sẽ ở lại để dọn dẹp nốt chỗ này.”
Một vật thể nhầy nhụa được anh Vũ Xuân ném vào người Sơn Nam. Đó là cái đuôi của Kitty – một cái đuôi khổng lồ không có lông hay da gì hết.
“Cái này để đề phòng trường hợp chủ của Kitty hay bất cứ ai khác hỏi về số phận của nó.”
Sơn Nam nhận lấy cái đuôi vẫn còn dính máu của con chó xấu số rồi gật đầu với anh Vũ Xuân.
Đám trẻ không dám nán lại đây thêm một chút nào nữa. Chúng đi thẳng luôn mà chẳng ngoái đầu nhìn lại.
Sơn Nam cùng Nhật Vương và Hồ Thu đến được Bệnh Viện Dã Chiến toạ lạc tại địa điểm có tên là Pháo Đài Cổ lúc 3 giờ sáng.
Pháo Đài Cổ nằm trên một ngọn núi ngoài rìa thị trấn Nhân Hòa, cách mực nước biển đúng 187m.
Một mùi rất khó ngửi xộc thẳng vào mũi của Sơn Nam khi cậu vừa bước chân tới cổng của Pháo Đài Cổ. Mùi đó giống hệt mùi của ông chủ nhà trọ và Kitty khi họ bị biến đổi thành Infected. Nhưng ở đây – cái mùi tanh tưởi và mục rữa đó – đang nồng hơn ở căn chung cư mini gấp cả chục lần.
Sơn Nam không thấy bất cứ bóng dáng nào của Infected ở đây cả. Chỉ còn lại những tàn tích của họ trên sân gạch: những cái răng mọc thừa, những cái lưỡi quá khổ, vài ba bộ phận khác của cơ thể, những bãi dịch nhớp nháp… Tất cả đang được dọn dẹp bởi những người mặc bộ đồ bảo hộ giống CDC.
Hình như mọi chuyện đã xong xuôi nhưng theo chiều hướng khá là tệ hại.
“Ở đây đã xảy ra chuyện gì thế?”
Sơn Nam hỏi hai đứa bạn bằng cái giọng nghèn nghẹn do cậu đang phải ngừng thở bằng đường mũi.
“Lạ lắm! Tớ cũng không hiểu chuyện gì đang diễn ra nữa.”
Hồ Thu ngập ngừng. Cô nàng đang cố tìm ngôn ngữ để mô tả.
“Đêm qua đúng là một thảm hoạ. Toàn bộ số bệnh nhân đang trong quá trình điều trị tại Bệnh Viện Dã Chiến trở nên cuồng loạn. Gần như tất cả Vampire có kinh nghiệm chiến đấu trong thị trấn đã phải tụ tập về đây để xử lý việc này. Cùng lúc đó, trong thị trấn có báo cáo về Infected xuất hiện…”
“Báo cáo nào? Ai báo cáo? Nói dối không biết ngượng kìa! Không phải là do mày linh cảm thấy Bloodbound của mày đang gặp nguy hiểm sao?”
“Im ngayyyy!”
Hồ Thu rít lên, mặt cô nàng lại đỏ tưng bừng. Ngay sau đó, Nhật Vương phải nhảy lò cò vì Hồ Thu vừa đạp lên chân cậu một cái đau điếng.
Từ đằng xa, một cái xe cứu thương và một cái xe bus đang nối đuôi nhau tới dần.
Nhật Vương và Hồ Thu liền dừng những trò trẻ con của họ lại để giúp đưa bệnh nhân bên trong xe cứu thương xuống xe.
Rồi cửa cái xe bus mở ra. Trong xe là toàn bộ những người thuê trọ trong khu chung cư mini nơi Sơn Nam ở. Khi xuống xe, mặt họ trông vẫn còn rất ngơ ngác. Dường như họ vẫn chưa hiểu tại sao họ lại phải đến đây giữa đêm giữa hôm.
Đám đông ngái ngủ bỗng nhiên bị xô đẩy bởi một bóng người to lớn. Bà ấy chộp ngay lấy đôi vai của Sơn Nam mà lắc lấy lắc để.
“Kitty đâu rồi! Các người đã làm gì với Kitty của ta?”
Sơn Nam bặm môi.
Sau vài giây cân nhắc, cậu đưa cái đuôi – phần cơ thể duy nhất còn sót lại của Kitty cho bà chủ nhà trọ.
“Quái vật… Các người đúng là đồ quái vật mà!”
Bà chủ nhà trọ gào lên. Nước mắt nước mũi túa ra đầm đìa trên khuôn mặt bóng dầu của bà.
Và bà lao ngay đến bên Hồ Thu trong khi cô nàng chỉ vừa mới xong việc với bệnh nhân trên xe cứu thương.
Bà chủ nhà trọ dang cánh tay phốp pháp ra và tính giáng một cái tát nhằm vào khuôn mặt bầu bĩnh của Hồ Thu.
Hồ Thu khẽ nhắm mắt lại. Cô nàng quyết đứng yên chịu trận như một cách để đền tội với bà chủ nhà trọ của Sơn Nam.
Một tiếng Chát rõ to vang lên…
… Nhưng Hồ Thu lại chẳng cảm thấy gì.
Khi Hồ Thu mở mắt ra, cô nàng thấy mình đang đứng sau lưng của Sơn Nam. Khuôn mặt của cậu hơi nghiêng sang một bên, như thể nó vừa phải chịu một lực tác động vô cùng lớn nào đó.
“Cậu cũng là đồ quái vật như bọn chúng. Tôi không cho cậu thuê trọ ở nhà tôi nữa.“
Bà chủ nhà trọ ngoái lại và hét lên với Sơn Nam trong lúc bà đang bị bốn người mặc đồ bảo hộ lôi vào bên trong bệnh viện.
0 Bình luận