Tập 01

Chương 13: Bữa sáng bất thường

Chương 13: Bữa sáng bất thường

Âm điệu của Hồ Thu bình thường vốn đã trẻ con. Khi nói chuyện với bà Hải Lam thì giọng cô nàng lại càng tỏ vẻ nũng nịu hơn nữa. 

“Đấy! Mẹ tin con chưa? Đâu phải tại kỹ năng của con kém.”

“Uhm. Lạ thật đấy. Chốc nữa ta sẽ thử lại.”

Bà Hải Lam nhắm hờ đôi mắt xanh dương lạnh lẽo và khẽ thở dài. Bà dùng những ngón tay mảnh khảnh day day nhẹ nơi thái dương. Hình như việc ‘thao túng’ dù bất thành cũng tiêu tốn không ít năng lượng của bà Hải Lam.

Hồ Thu lanh lẹ đến ngồi sát vào mẹ như một con cáo nhỏ nịnh bợ chủ nhân. Bà Hải Lam tét một cái vào chân của Hồ Thu khi cô nàng chỉ vừa mới định khoanh cả hai chân lên ghế. 

“Bỏ cái chân xuống. Ngồi cho đàng hoàng đi nào. Con gái con đứa vô duyên vô dáng.”

Hồ Thu ngoan ngoãn làm theo lời mẹ. Sau đó, cô nàng phụng phịu, nhõng nhẽo giơ hai bàn tay lên trước mặt bà Hải Lam. 

“Mẹ xem cho con với. Răng nanh của con không thu về được nữa, cả bộ móng của con cũng bị như vậy luôn.”

Giờ Sơn Nam mới để ý. Diện mạo của Hồ Thu lúc này nhìn khá là khác lạ so với bình thường. 

Ngoài răng nanh nhú dài và móng vuốt sắc nhọn rất dễ nhận ra, thì đôi mắt nâu mọi khi vốn trong veo của Hồ Thu đã nhuốm thêm ánh đỏ. Trên làn da trắng sứ, hiện lên mờ mờ những mạch máu màu hồng tím nơi cổ, trán và quai hàm. 

Công bằng mà nói, dung nhan của Hồ Thu hiện nay trông cũng hơi ghê rợn, gợi lại trong tâm trí Sơn Nam hình ảnh của Vampire khát máu đã tấn công Nhật Vương và cậu trong con ngõ tối.

Hồ Thu còn đang mặc một cái váy ngủ màu trắng có tay bồng điệu đà, được may theo những kiểu mẫu rườm rà của thời kỳ Victoria. Khiến Hồ Thu thật sự đã mang dáng dấp của những nữ Vampire xuất hiện trong các bộ phim Gothic xưa cũ về chủ đề này.

“Con há miệng to ra mẹ xem nào!”

Bà Hải Lam kiểm tra bộ răng nanh dài nhọn trong miệng của Hồ Thu thật kỹ lưỡng. 

“Con có nhớ con đã hút bao ml máu không?”

“Chắc con chỉ hút đâu đó cỡ 200ml thôi mẹ.”

“Con mau nói thật đi, Hồ Thu?”

“Con thật sự không nhớ mà!”

Giọng của Hồ Thu trở nên méo mó khi bị bà Hải Lam dùng ngón tay cái và ngón tay trỏ bóp chặt đôi má phúng phính của cô nàng.

“1500ml! Con phải hút đến 1500ml máu hoặc hơn đấy, con gái ạ. Nên giờ nhìn răng nanh, móng tay, mắt và da của con mới y chang như mấy đứa Vampire nghiện máu thế này. Thử nói xem, với bộ dạng như này thì làm sao mà con đi ra ngoài được?”

Sơn Nam chợt nhớ lại thời điểm mấy ngày trước, khi được cậu mời, Hồ Thu đã yêu cầu hẳn một cốc trà Ô Long Nhài Sữa, hãng Phê Pha Size 3XL, 1500ml, Full Topping. Đấy là trước đó cô nàng còn uống hết một cốc trà sữa 500ml Dũng Thám Tử mời. Nên Sơn Nam không còn ngạc nhiên lắm về khả năng hút máu của Hồ Thu. 

“Con còn là con của ta - một giáo viên dạy môn Văn Hóa Hút Máu nữa cơ đấy. Con cũng đã thi lấy ‘Chứng Chỉ Hút Máu’ rồi, con đã nắm rõ lý thuyết cũng như thực hành. Sao con không áp dụng được kỹ năng đã học được một chút nào vậy?”

“Lúc đó con… con cũng đã mất rất nhiều máu nên con không ý thức được mà mẹ.”

“Con làm Sơn Nam suýt chết. Bọn ta mà đến chậm xíu là đời thằng bé kể như xong. Qua các bài giảng môn Lịch Sử Vampire, con phải biết rõ hậu quả của việc để con người chết khi bị hút máu sẽ ảnh hưởng ra sao tới Cộng Đồng chứ?”

“Nhưng mẹ ơi, Nhật Vương kéo Sơn Nam ra kịp thời rồi còn gì…”

“Con tưởng giữ mạng cho một người bị mất hơn 1500ml máu là chuyện đơn giản lắm à? Bọn ta phải vất vả cả đêm mới cướp được thằng bé khỏi bàn tay của Tử Thần đấy.”

“Bác cho con hỏi Nhật Vương bây giờ ở đâu, tình trạng cậu ấy ra sao rồi ạ?”

Sơn Nam tranh thủ hỏi luôn bà Hải Lam về tình trạng của Nhật Vương. Cậu cũng mong câu hỏi của mình sẽ lôi kéo sự chú ý của bà Hải Lam sang Nhật Vương, để bà thôi không tập trung la mắng Hồ Thu nữa. 

“Nhật Vương phải nhập viện rồi con. Mấy vết thương của nó không thể phục hồi hơn được nữa. Nên cần phải được xử lý y tế một cách chuyên nghiệp hơn…”

Bà Hải Lam đúng là có bị phân tâm bởi câu hỏi của Sơn Nam. Nhưng sau đó, Hồ Thu vẫn phải chịu đựng cơn thịnh nộ của một Tiger Mom.

“Đấy, con nhìn Nhật Vương mà học hỏi đi! Tình trạng của nó tệ như vậy mà nó nhất quyết không thèm đụng đến giọt máu người nào. Nó còn từ chối cả việc truyền máu.”

“Nó là nó. Con là con. Thể chất của Nhật Vương và con hoàn toàn khác nhau. Con không có khả năng tự phục hồi như của nó. Mẹ sinh ra con thì mẹ phải rõ con nhất chứ?”

“Con dạo này hay cãi lắm nha! Con có biết thời xa xưa, những đứa trẻ hay cãi các bậc trưởng bối sẽ bị phạt như thế nào không? Chúng bị nhốt vào trong QUAN TÀI!”

“Thời xa xưa đó là vào năm nào thưa mẹ?”

Đôi mắt nâu đã nhuốm màu đỏ của Hồ Thu ánh lên vẻ tinh nghịch. Cô nàng quay ra phía Sơn Nam, thì thầm vừa đủ cho mình cậu nghe thấy.

“Hi hi hi. Mẹ tớ ghét nhất bị hỏi đến ‘năm nào’ ‘thời nào’. Mẹ cứ luôn giấu tuổi thật của mẹ thôi.”

“Năm 17…”

Bà Hải Lam dừng lời nói lại đột ngột. Mặt bà dần đỏ lên. Câu hỏi có ý trêu ghẹo của Hồ Thu đã chạm đúng nọc của bà Hải Lam. Thần thái lạnh lùng, sang chảnh kiểu quý tộc cổ điển đã biến mất. Giờ bà Hải Lam chỉ còn là một người mẹ tức giận, như bao bà mẹ Châu Á khác. 

”Con á! Con hư lắm. Con sẽ bị phạt. Con sẽ phải nấu cơm một tháng. À, không được rồi! Nhớ mỗi lần để con vào bếp là cái bếp lại tanh bành. Vậy mẹ sẽ phạt con…Con sẽ không được uống trà sữa - dù là đặt mua hay tự pha, trong một tháng, tính kể từ ngày hôm nay!”

“Khônggg! Mẹ để con nấu cơm đi mà. Lần này con sẽ cố gắng giữ bếp nguyên vẹn. Con xin mẹ đấy!”

Hồ Thu gào lên. Hẳn cô nàng đã thấy sự tai hại khi chọc giận mẹ. Hy vọng sau lần này Hồ Thu sẽ biết rút kinh nghiệm. 

Ùng ục!

Tiếng bụng của Sơn Nam kêu gào ầm ỹ. Sự vô duyên của nó phá ngang cuộc tranh cãi của hai mẹ con Hồ Thu. Lâu rồi Sơn Nam chưa bị đói đến mức bụng dạ phải lên tiếng như này. Cậu nhớ bữa ăn cuối cùng của mình là vào buổi trưa của hôm thứ Sáu. 

“Hồ Thu, con đưa Sơn Nam xuống phòng ăn nhé. Đã mấy ngày rồi thằng bé chưa có gì bỏ bụng đâu!”

“M… Mấy ngày ư?”

Sơn Nam lẩm bẩm. Mặt cậu dần trở nên xanh lè xanh lét. Dường như đã có một việc rất quan trọng mà cậu bỏ lỡ. 

Cậu liền hỏi ngay bà Hải Lam:

“Bác cho con hỏi hôm nay ngày thứ mấy ạ?”

“Hôm nay thứ Hai, 29/09. Con đã ngủ nguyên ngày thứ Bảy và ngày Chủ Nhật. Con đã rất yếu nên chúng ta cứ để con ngủ như vậy thôi. Sao thế con?”

Sơn Nam điếng người.

Cậu không muốn tin vào sự thật phũ phàng này.

”C…Con vừa bỏ lỡ kỳ thi vào đội tuyển học sinh giỏi Toán của trường Harmony. Được tổ chức vào hôm thứ Bảy, 27/09 vừa rồi!”

“Vậy để ta yêu cầu Hội Đồng Quản Trị và Ban Giám Hiệu trường Harmony cho con thi lại nhé, Sơn Nam?”

Bà Hải Lam nói một cách điềm tĩnh. 

“Dạ. Con thấy như thế thì không công bằng với các thí sinh khác. Sang năm lớp 12, con sẽ thi lại cũng được ạ.”

Như vậy, Sơn Nam đã để vuột mất cơ hội được chọn để tham gia ‘Kỳ thi chọn học sinh giỏi quốc gia môn Toán’ vào năm tới này rồi. 

Phải sang năm học lớp 12, Sơn Nam mới có thể đăng ký thi lại vào đội tuyển học sinh giỏi Toán. Điều này đúng như lời khuyên trước đó của giáo viên môn Toán, thầy Anh Văn. Nhưng mà Sơn Nam không biết ba mẹ cậu sẽ nổi cơn thịnh nộ ra sao trước tin này nữa. 

“Đấy, con thấy không? Con nhà người ta chính trực như thế đó, Hồ Thu!”

Hồ Thu bối rối đưa mắt về phía bà Hải Lam, bà đang đứng khoanh tay nhìn cô nàng từ xa một cách nghiêm khắc. 

“Hồ Thu, tớ đói meo rồi, cậu đưa tớ xuống phòng ăn đi nào.”

Nếu cứ đứng đây lâu hơn, thì câu chuyện sẽ dần dà theo chiều hướng bất lợi cho Hồ Thu, thể nào cô nàng cũng bị bà Hải Lam la mắng tiếp cho mà xem. Nghĩ vậy, Sơn Nam bèn kéo Hồ Thu đi ra khỏi phòng khách luôn.

Sơn Nam vẫn giữ im lặng như một cái bóng khi cậu đi theo Hồ Thu qua một dãy hành lang dài và quanh co như mê cung, để xuống phòng ăn ở dưới tầng 1. 

Sơn Nam cứ mãi chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình. Cậu đang hình dung trong đầu cả ngàn mẫu tình huống đối đáp, xử lý ra sao khi ba mẹ gọi điện hỏi cậu về vụ thi cử.

“Cậu đang nghĩ gì thế, Sơn Nam?”

Hồ Thu thì thầm. Tông giọng của cô nàng hôm nay nghe nhẹ nhàng, dịu dàng hơn hẳn.

“He He. Tớ đang ước rằng: Giá như cậu hút cạn máu của tớ vào cái đêm mưa tầm tã đó luôn cho rồi. Để tớ đỡ phải tìm lý do giải thích với ba mẹ về nguyên nhân để lỡ kỳ thi nữa.”

Dù Sơn Nam đang cố tỏ ra hài hước, nhưng Hồ Thu đã sớm nhận ra đôi mắt của Sơn Nam chỉ đong đầy sự buồn bã lẫn tiếc nuối. 

“Xin lỗi nhé, Sơn Nam.”

Giọng Hồ Thu bỗng nhiên vỡ ra nghẹn ngào, làm Sơn Nam phải hoảng hốt. Trái tim cậu lại lỡ vài nhịp khi vô tình nhìn vào đôi mắt nâu đã đong đầy nước của Hồ Thu. Tuy đôi mắt của Hồ Thu có chút sắc đỏ, nhưng không vì thế mà sự mê hoặc của chúng bị giảm đi. 

“Cậu từng nói cậu không cần ai bảo vệ. Cậu cũng ghét nhất phải giữ bí mật cho người khác trong khi chẳng biết gì. Vậy mà tớ lại lôi cậu vào tất cả những chuyện rắc rối của Vampire này. Giờ chắc cậu GHÉT tớ lắm phải không?”

”Không… Làm sao tớ ghét cậu được chứ!”

“Không. Chắc chắn là cậu RẤT GHÉT tớ. Cậu vốn không thích bị kiểm soát. Cậu lại càng chẳng ưa bị thao túng. Thế mà những Vampire như tớ lại toàn cố gắng thao túng cậu, ép cậu phải quên đi những chuyện đã xảy ra.”

“Chuyện này…”

“Nếu cậu muốn TIẾT LỘ về Cộng Đồng Vampire tại thị trấn Nhân Hòa cho cả thế giới biết thì tớ thấy bọn tớ cũng xứng đáng lắm. Bọn tớ chẳng phải những Vampire đẹp đẽ, giàu có, quyến rũ, điềm đạm, hướng thiện, sống chết vì tình yêu, ăn chay hay sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời như trên phim ảnh gì hết mà…”

Hồ Thu quay người sang hướng khác. Đôi vai nhỏ nhắn của cô nàng run rẩy lên từng hồi. Gợi cho Sơn Nam hình ảnh một con cáo nhỏ bé, tội nghiệp đang lang thang giữa trời giông bão. 

“…Bọn tớ còn là những Vampire thích hút máu, thích bạo lực, hành xử thì bốc đồng, ngông cuồng, lại hay tỏ vẻ kiêu hãnh, hống hách nữa chứ.”

“K…Không. Cậu yên tâm. Tớ sẽ không tiết lộ về Cộng Đồng Vampire tại thị trấn Nhân Hòa đâu.”

“Thật không…?”

Sắc thái u sầu trong giọng nói trẻ con của Hồ Thu khiến cô nàng trông đáng thương hơn bao giờ hết.

“Chắc chắn là thế mà. Với cả… Cậu làm ơn đừng bao giờ nghĩ là tớ ghét cậu nhé.”

Sơn Nam tiến thêm vài bước. Cậu đã ở ngay sát sau lưng của Hồ Thu rồi. 

Tim lại cậu đập nhanh và mạnh hơn. 

(Cô ấy nhỏ bé quá, nhìn y như một đứa trẻ con đang làm nũng.)

Hồ Thu có giật mình nhẹ khi bàn tay của Sơn Nam khẽ chạm vào mái đầu của cô nàng. Thật khó để biết cảm nhận của Hồ Thu khi bị xoa đầu. Lần trước, Hồ Thu đã giận điên lên với Sơn Nam khi bị cậu đối xử như một đứa con nít. 

“Thằng nhóc! Bỏ cái bàn tay ô uế của mi ra khỏi mái tóc của con gái ta mau!”

Một tiếng hét lớn, vang rền như sấm ngay bên tai của Sơn Nam. Cả Hồ Thu lẫn Sơn Nam đều tái hết cả mặt như thể hai người đang làm điều gì sai trái lắm. 

Sơn Nam còn chưa kịp thu lại ‘bàn tay ô uế’ của mình thì cậu đã thấy thân thể tự nhiên nhẹ bỗng. Cậu đang bị một ông bác trung niên to cao như quả núi vác lên trên vai. 

Đi sau ông bác là Hồ Thu với vẻ mặt tội lỗi, cô nàng giơ một ngón tay lên miệng, ra hiệu cho Sơn Nam hãy cứ im lặng thôi.

Ông bác trung niên - với bộ râu quai nón đẹp đẽ được cắt tỉa rất cẩn thận, đặt Sơn Nam vào một cái ghế tại vị trí đầu bàn - của cái bàn ăn dài đến mức phải đủ chỗ cho khoảng 20 người. 

Ngay trước mặt Sơn Nam là một tô cháo trắng thơm ngon, nóng hổi.

“Ăn đi, nhóc con. Mi đã ngủ gần ba ngày rồi. Dạ dày của mi giờ chỉ có thể tiêu hoá được thức ăn đơn giản như này thôi.”

“Dạ. Con cảm ơn bác!”

“Thôi, mi mau ăn đi cho nóng.”

Ông bác râu ria trợn mắt nói với Sơn Nam. 

“Còn công chúa của ba, con ra ngồi đằng kia nha. Tránh xa thằng nhóc này giùm ba với.”

Với cô con gái cưng thì ông đổi hẳn thái độ. Sơn Nam có thể thấy rõ bên dưới hàng lông mày rậm, là đôi mắt nâu lấp lánh tình yêu thương của ông bác trung niên khi ông nhìn sang Hồ Thu. 

Theo chỉ đạo của ba, Hồ Thu ra ngồi khu vực giữa bàn, nơi đã đặt sẵn một phần thịt bò bít tết - được nấu tái đến độ trông gần như còn sống nguyên với nước sốt đỏ au. Bên cạnh món thịt bò là một cốc sinh tố có màu đỏ sẫm. Sơn Nam hy vọng đó chỉ là món sinh tố dưa hấu, củ dền và thanh long đỏ mà thôi.

“Ba kéo rèm cửa sổ cho con lại được không ạ? Nắng gắt quá làm con rát hết cả da rồi!”

“Haizzz…Thế này con sẽ không được ra ngoài nắng cho đến khi bụng con tiêu hoá sạch sẽ hết số máu của thằng nhóc kia. Chừng bao nhiêu lâu ấy nhỉ?”

Ba của Hồ Thu vừa kéo rèm theo yêu cầu của cô con gái cưng, vừa liếc nhìn Sơn Nam với ánh mắt nảy lửa, làm cậu rợn hết cả người. 

Sơn Nam thấy rõ là khó hiểu. Trong vụ hút máu này, cậu mới là nạn nhân của Hồ Thu cơ mà. 1500ml máu của Sơn Nam đâu có tự nhiên nhảy vào bụng của Hồ Thu chứ. 

”Phải đến giữa tuần thì con bé mới trở về bình thường được, mình ạ.”

Bà Hải Lam xuất hiện ở cửa phòng ăn. Bà đang diện trên mình một bộ đồ công sở với áo sơ mi trắng bèo nhún và chân váy juyp dài quá gối. 

Cách phối đồ của bà Hải Lam tạo cho bà một phong thái trẻ trung, lịch sự. Hoàn toàn trái ngược với sự giản dị nơi người chồng của mình - một ông bác trung niên đang mặc áo phông với quần đùi và đeo tạp dề nấu ăn. 

“Chốc con ở nhà ngoan đấy nha, Hồ Thu.”

Hồ Thu đưa cái má ửng hồng ra để đón lấy nụ hôn trìu mến của mẹ.

“Dạ, mẹ!”

Bà Hải Lam nhanh chóng uống cạn cốc sinh tố đặt cạnh món thịt bò bít tết của Hồ Thu. 

“Con không được trêu ghẹo gì Sơn Nam đâu đấy.”

“Ơ! Thằng nhóc này đã khỏe lại rồi. Nó vừa ăn sạch bát cháo trắng đấy. Chúng ta nên thả nó về nhà, để nó đến trường, nó cuồng học mà?”

Ông bác râu quai nón phản đối ngay ý định của bà Hải Lam. 

“Em thấy Sơn Nam cần được nghỉ ngơi, tẩm bổ tại nhà chúng ta thêm vài ngày nữa. Trông thằng bé xanh rớt rồi.”

“Không được. Tí nữa cả nhà chúng ta đi vắng hết. Để hai đứa nhóc tuổi vị thành niên ở nhà với nhau là rất nguy hiểm.”

“Em hoàn toàn tin tưởng Hồ Thu sẽ làm chủ được bộ răng nanh của nó lần này.”

“Nhưng anh thì không tin tưởng vào… thằng nhóc kia.”

Đến đây thì Sơn Nam đã biết tỏng ông bác râu quai nón này hoàn toàn không có chút thiện cảm nào với cậu cả. 

“Hai… Hai bác. Con khoẻ rồi. Con xin phép được về nhà để đến trường ngày hôm nay ạ.”

“Đấy… Con ngoan lắm, Sơn Nam. Chốc ta sẽ đưa con thẳng đến trường luôn.”

Ba của Hồ Thu đổi thái độ với Sơn Nam ngay khi cậu từ chối việc ở lại nhà của ông mấy hôm.

“Quần áo của con…”

Sơn Nam lúng túng. Bộ đồ ngủ trên người của cậu hơi quá cỡ. Chắc nó là của ông bác râu quai nón kia. 

“À, bộ đồng phục mà con mặc bữa trước đã rách nát tơi tả và đầy máu me nên ta đã đem tiêu huỷ rồi. Ta đã chuẩn bị sẵn một bộ đồng phục mới của trường Harmony cho con. Ta để nó trong tủ quần áo trên căn phòng áp mái. Để ta bảo Hồ Thu dẫn con đi thay đồ…”

“Khônggggg! Hồ Thu, con ngồi yên đó. Sơn Nam, con đi với bác nào!”

Ba của Hồ Thu gào lên. Ngay cả Vampire dữ dằn như bà Hải Lam cũng phải giật mình. 

Sơn Nam thở dài. Cậu nhanh chóng chạy theo những bước chân dài và hùng dũng của ông bác râu quai nón. Hy vọng ông không đổi thái độ với cậu lần nữa trên quãng đường đi lên căn phòng gác mái.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!