Tập 01

Chương 18: Ở dưới đáy Bảng Xếp Hạng

Chương 18: Ở dưới đáy Bảng Xếp Hạng

“Hồ Thu không giải thích gì cho cậu trước khi biến cậu thành Bloodbound của cô ấy à?”

Thanh Trà khoanh hai tay trước ngực. Giọng cô nàng thì nghe rõ cáu kỉnh mà khuôn mặt lại có vẻ hăm hở một cách bất thường.

“Bloodbound là gì cơ?”

Sơn Nam mở to mắt và ngơ ngác hỏi.

“Vậy là Hồ Thu ép buộc cậu hay cậu tình nguyện trở thành Bloodbound?”

Trong Thư Viện khá tối, nên chỉ khi ở gần cửa ra vào như này, Sơn Nam mới có dịp quan sát thật kỹ diện mạo của Thanh Trà.

Thanh Trà cũng thuộc dạng con gái nhỏ bé. Cô nàng chắc chỉ cao hơn Hồ Thu khoảng 4–5 cm. Nhưng dáng vẻ của cô nàng nhìn yếu đuối và mỏng manh hơn hẳn so với Hồ Thu. 

Rất dễ nhận thấy là Thanh Trà không thích thú gì với ánh nắng cả. Rèm Thư Viện ở tầng 1 và tầng 2 đều được kéo ra, bao phủ hết khung cửa sổ to, làm Thư Viện cứ tối om, phải dùng nến để chiếu sáng. 

Và Thanh Trà có đầy đủ biểu hiện của một người bị bạch tạng. Từ làn da cho đến mái tóc dài, lông mày và lông mi của cô nàng đều trắng tinh. Đến cả đôi mắt cũng có màu xám tro rất nhạt. 

Nhưng nếu Thanh Trà phải tránh ánh nắng vì cô nàng cũng là một trong số những Vampire có uống máu người thì sao?

Những tựa đề của chồng sách đặt trên cái bàn ở giữa Thư Viện cũng cho thấy rõ Thanh Trà thuộc về Cộng Đồng Vampire.

Cơ mà Sơn Nam không hề cảm thấy bất cứ sự nguy hiểm nào đến từ Thanh Trà. Cái dấu ấn Bloodbound trên cổ của Sơn Nam – theo như Thanh Trà gọi – cũng không có biểu hiện đau đớn gì khi Sơn Nam đứng gần Thanh Trà cả. 

Ngay lúc này, Sơn Nam không thể đưa ra kết luận Thanh Trà là sinh vật gì: Vampire hay con người, ý đồ xấu hay tốt.

Và Sơn Nam đã từng hứa với Hồ Thu rằng sẽ không tiết lộ bất cứ điều gì, cho bất cứ ai về Cộng Đồng Vampire ở thị trấn Nhân Hòa, nên cậu chỉ biết im lặng trước câu hỏi của Thanh Trà. 

“Thật vô trách nhiệm hết sức! Hồ Thu đáng bị xử phạt thật nặng. Tớ phải đi chuẩn bị hình cụ đây. Tạm biệt cậu nhé, Sơn Nam.”

Sơn Nam phát hoảng khi nghe Thanh Trà nói tới các từ như ‘xử phạt’ và ‘hình cụ’. 

Không! Sơn Nam không muốn Hồ Thu phải chịu bất cứ hình phạt nào. Chính cậu là người đã tự nguyện dâng cái cổ của mình ra cho Hồ Thu hút máu cơ mà. 

“Còng tay này, dây xích này – cỡ 5 mét đủ không nhỉ, Hồ Thu chỉ cao 1,53 m thôi mà. Và roi da, nhất định phải có roi da. Mình dùng em roi da nào đây?”

Thanh Trà vừa lẩm bẩm vừa khẽ khép lại cánh cửa hai màu của Thư Viện. 

Sơn Nam còn chưa kịp mở miệng bênh vực Hồ Thu thì cánh cửa Thư Viện đã đóng hẳn lại. 

Bây giờ cậu mới nhận ra Thư Viện của Thanh Trà ở tít trên áp mái của trường Harmony. 

Tấm biển đề bên ngoài Thư Viện cũng đã biến đâu mất tiêu. Cũng chẳng thấy tay cầm trên cánh cửa luôn. Và với lớp sơn mặt ngoài đồng màu với sơn tường, cánh cửa Thư Viện trông như thể nó là một phần của bức tường. 

Ủa! Nếu cánh cửa không có tay cầm thì hồi nãy Sơn Nam đã vào Thư Viện bằng cách nào nhỉ?

Sơn Nam chạm vào cánh cửa Thư Viện. Nó lạnh ngắt như thể bề mặt của nó làm từ gạch và xi măng chứ không phải làm từ gỗ. 

Cậu thử gõ gõ lên cánh cửa Thư Viện. Âm thanh phát ra và cảm giác khi gõ cũng y như đang gõ vào tường vậy. 

Cánh cửa – hay bức tường – cũng không có phản hồi gì khi Sơn Nam cố đẩy nó. 

Sơn Nam mở lại sơ đồ trường Harmony trong File PDF ‘Cẩm Nang Cho Học Sinh Mới’ trong điện thoại của mình. Theo sơ đồ, thư viện chính thống của trường Harmony phải nằm ở tầng 1 và được bao bọc bởi một vườn cây cảnh. 

Khi xem lại giờ giấc, Sơn Nam thấy còn lâu mới đến tiết đầu tiên của buổi học ca chiều. Cậu bèn tranh thủ chạy ù xuống tầng 1 để ngó qua cái thư viện trong sơ đồ. 

Thư viện tầng 1 mới đúng thật là thư viện của trường Harmony. Phòng ốc đầy đủ trang thiết bị hiện đại và tràn ngập ánh sáng tự nhiên. Ngoài các giá sách thì còn có cả một khu vực với hơn hai chục máy tính cho học sinh tiện tra cứu.

Vậy còn Thư Viện của Thanh Trà là thế nào nhỉ? 

Khu vực tầng áp mái mà có Thư Viện của Thanh Trà cũng không hề có trong sơ đồ của trường Harmony. 

Hàng ngàn câu hỏi cứ bùng nhùng trong đầu của Sơn Nam từ hôm qua cho đến hôm nay. Đến mức Sơn Nam không mấy bận tâm tới sự đau đớn nơi dấu ấn Bloodbound thi thoảng mang lại. 

Và ở những tiết đầu tiên của buổi học ca sáng Thứ Sáu này, suy nghĩ của Sơn Nam cứ rối tung hết cả lên. Cậu không thể tập trung được vào bài giảng giờ Toán của thầy Lý Anh Văn. Những dòng chữ và con số trên tấm bảng cứ nhảy nhót liên tục rồi biến thành những ký tự xa lạ như thể chúng đến từ nền văn minh khác. 

Sơn Nam băn khoăn mãi về những lời Thanh Trà nói vào buổi trưa của ngày hôm qua. 

Bloodbound…?

Chủ Nhân…?

Hình phạt…?

Liệu có nên gọi điện ngay cho Hồ Thu để hỏi về dấu ấn Bloodbound không?

Và cảnh báo tới Hồ Thu về hình phạt mà Thanh Trà hứa hẹn nữa?

Rengggg!

Tiếng chuông báo đến giờ nghỉ giải lao của buổi học ca sáng vang lên. Cả lớp đứng dậy chào giáo viên theo hiệu lệnh của lớp trưởng Vũ Quang Đức. Sau đó, đám học sinh 11D bắt đầu chạy ùa ra khỏi lớp như ong vỡ tổ.

Còn Sơn Nam vẫn đang ngồi bần thần và chìm trong miền suy nghĩ của mình. Cậu không hề để ý đến hai thằng Quang Đức và Văn Dư đang tiến đến gần.

“Vậy chốt là ông sẽ tham gia vào đội nhảy cover ‘Kiss you, Bite you’ thay cho Nhật Vương nha, Sơn Nam.”

Lớp trưởng Quang Đức huơ huơ tay qua lại trước mặt Sơn Nam, trong khi ánh mắt Sơn Nam thì đang nhìn vào một nơi xa xăm nào đó. 

“Ok”

Sơn Nam hờ hững đáp như một cái máy. Tâm trí cậu vẫn chưa quay trở về thực tại. 

“Chiều cao và cân nặng chính xác của ông là bao nhiêu hở Sơn Nam?”

“Tôi cao 1,78 m, nặng 62 kg. Ủa, ông lấy chỉ số của tôi làm gì đó?”

“Đội nhảy cần biết số đo của thành viên để chuẩn bị trang phục chứ sao.”

Quang Đức vừa nói vừa cắm cúi soạn tin nhắn trên điện thoại của cậu ấy. 

“Đội nhảy nào cơ?”

“Ơ kìa, tôi vừa mới nói xong mà. Đội nhảy cover ‘Kiss you, Bite You’. Crimson Veil. Anh Trai Wanna Bite. Nhớ ra chưa?”

Quang Đức nói thật to, rõ ràng và rành rọt từng từ như thể Sơn Nam không hiểu tiếng Việt. 

“Khôngggg. Tôi nào có biết nhảy nhót gì. Ông tìm người khác thay thế đi.”

Sơn Nam bàng hoàng. Có vẻ trong lúc mơ màng, cậu vừa ký vào bản giao kèo với quỷ dữ mà không hề hay biết gì cả.

“Đội nhảy có thuê hẳn một biên đạo chuyên nghiệp đấy. Sau vài buổi hướng dẫn thì ai cũng sẽ nhảy được thôi.”

“Nhưng…”

“Sơn Nam ui. Lớp 11D của mình còn mỗi ông là thừa tiêu chuẩn chiều cao vào đội nhảy thôi mà.”

Quang Đức thở dài.

“Ông đã từ chối chăm sóc hội Femme Fatale thì ông phải bù vào bằng việc khác chứ. Harmony Points của lớp mình tệ hại lắm rồi.”

“Harmony Points là gì cơ?”

“Điểm thi đua.”

Văn Dư nói vắn tắt. Khuôn mặt cậu ấy trông chán chường vô cùng. 

Đó cũng là lần đầu tiên Sơn Nam nghe được giọng của Văn Dư. Xem chừng đến Văn Dư cũng phải sốt ruột mà lên tiếng vì Sơn Nam cái gì cũng không biết. 

Quang Đức mở điện thoại ra. Cậu ấy cho Sơn Nam xem một bảng thống kê trong app Harmony High Online. 

Theo như bảng thống kê ấy thì hiện nay Harmony Points của lớp 11D đang đứng hạng Bét trong khối 11.

“Do ông và Nhật Vương đều trốn biệt tăm biệt tích trong Sự Kiện ‘Chăm sóc các bạn gái nhân dịp ngày Phụ Nữ Việt Nam’ nên kết quả mới bi đát và thảm hại như thế này đó.”

Quang Đức nhăn nhó nói với dáng vẻ trông tuyệt vọng chưa từng thấy.

Ở trường cũ của Sơn Nam – trường PTTH Phan Đình Phùng – một trường công lập cách thị trấn Nhân Hòa hơn 100 km về phía Bắc, điểm thi đua của các lớp sẽ dựa trên việc chấp hành nghiêm chỉnh các quy định như sau:

Số 1: Học sinh đi học đầy đủ và đúng giờ. Nghỉ học phải có đơn xin phép trước.

Số 2: Học sinh phải mặc đúng đồng phục có phù hiệu của trường. Phải luôn đi dép có quai hậu hoặc giày thể thao. 

Số 3: Lớp học phải luôn được giữ vệ sinh sạch sẽ.

Số 4: Nữ sinh không được phép trang điểm, không nhuộm tóc, không xăm mình, không tự ý điều chỉnh đồng phục. 

Số 5: Nam sinh đầu tóc gọn gàng, không được phép để tóc dài, không cạo trọc, không nhuộm tóc, không bấm lỗ tai, không xăm mình.

Mỗi lớp sẽ cử ra hai bạn làm Sao Đỏ – một chức vụ chuyên săm soi – có nhiệm vụ tìm ra học sinh vi phạm quy định của nhà trường. Sao Đỏ lớp này sẽ săm soi học sinh của lớp khác theo lịch quay vòng mà nhà trường sắp đặt. 

Sao Đỏ thường được chọn từ những học sinh cao to và phải thật cứng cỏi mới chịu được áp lực của nhiệm vụ. 

(Ờm, có không ít Sao Đỏ bị học sinh cùng trường chặn đánh trên đường về nhà.)

Từ trước tới giờ, Sơn Nam chỉ tập trung mỗi việc học và tuân thủ theo đúng nội quy mà nhà trường đặt ra. Cậu không nhận bất cứ chức vụ nào trong lớp và cậu cũng chẳng bao giờ để tâm tới cách tính điểm thi đua ở trường cũ. 

Điểm thi đua của lớp thường ảnh hưởng trực tiếp tới xếp hạng cuối năm và quyền lợi của giáo viên chủ nhiệm. Sơn Nam nhớ mang máng là hình như điểm thi đua lớp của cậu ở trường cũ được xếp hạng ‘Đạt’ vào cuối năm trước. 

Còn trường PTTH Harmony là một trường tư thục nên có văn hóa khác với các trường công lập ‘một chút’.

Trường Harmony vẫn đặt ra những quy định căn bản nhất với học sinh như phải mặc đúng đồng phục của nhà trường và đi học đầy đủ đúng giờ. 

Đồng phục trường Harmony vốn rất đẹp nên hầu như mọi nam sinh và nữ sinh đều chấp hành nghiêm chỉnh quy định về đồng phục. 

Nhà trường cũng không can thiệp quá sâu vào việc làm đẹp của học sinh Harmony. Thậm chí, cô hiệu trưởng Nguyễn Mỹ Dung – còn ủng hộ trước quan điểm ‘được làm đẹp’ là một trong những động lực đi học của đám thanh thiếu niên.

Nên ở trường Harmony, nữ sinh được thoải mái trang điểm và nhuộm tóc, nam sinh cũng được cho phép để tóc dài ngắn tùy thích và được bấm khuyên tai. Miễn là việc làm đẹp phải có tính thẩm mỹ và không bị quá lố. 

Ví dụ như: Không được nhuộm cùng lúc từ hai màu trở lên cho tóc. Hay xỏ khuyên là xỏ ở tai, không được xỏ khuyên ở bất cứ nơi nào khác trên cơ thể. Và hình xăm – nếu có – thì tốt nhất không được phép lộ ra. 

Những vi phạm về nội quy thường chỉ bị nhắc nhở cá nhân và không ảnh hưởng đến tập thể lớp học.

Và cái gọi là điểm thi đua của lớp – Harmony Points – sẽ dựa vào số lượng các Sự Kiện của trường Harmony tổ chức mà một học sinh tham gia vào.

Sơn Nam vào app Harmony High Online trên điện thoại của mình. Và cậu phát hoảng khi nhìn thấy bảng kế hoạch các Sự Kiện sẽ diễn ra trong học kỳ I của trường Harmony. 

“Mỗi một học sinh tham gia một Sự Kiện sẽ mang về 10 Harmony Points cho lớp.”

Quang Đức giới thiệu sơ qua về cách thức thu thập Harmony Points

Tháng Tám trông rất nhàn nhã với đúng một Sự Kiện là Ngày Tựu Trường.

10HP – Ngày 01/08: Ngày Tựu Trường

Tháng Chín nhìn cũng rất ổn chỉ với hai Sự Kiện.

10HP – Ngày 05/09: Ngày Khai Giảng 

30HP – Ngày 29/09: Harmony Spirit Day Tháng Chín – Khởi động Sự Kiện ‘Chăm sóc các bạn gái nhân dịp ngày Phụ nữ Việt Nam’. Sự Kiện diễn ra trong ba tuần. 

Còn Tháng Mười thì đúng là một thảm hoạ với người hướng nội như Sơn Nam bởi lịch trình Sự Kiện khá dày đặc. 

10HP – Ngày 06/10: Tết Trung Thu – Lễ hội ngắm trăng

10HP– Ngày 20/10: Ngày Phụ nữ Việt Nam

30HP – Ngày 31/10: Harmony Spirit Day Tháng Mười – Lễ hội hoá trang Halloween

Sau đó, Quang Đức liệt kê một loạt thông tin về Harmony Points của lớp 11D.

“Sự Kiện 01/08 Ngày Tựu Trường và Sự Kiện 05/09 Ngày Khai Giảng – lớp 11D của chúng mình kém 40 HP so với các lớp khác. Vì Hồ Thu không có mặt và Thanh Trà thì theo chương trình Homeschooling nữa chứ.”

“Sự Kiện 29/09 – Chăm sóc các bạn gái nhân dịp ngày Phụ nữ Việt Nam – lớp 11D của chúng mình kém 20 HP so với các lớp khác. Do ông và Nhật Vương không chịu chăm sóc các ‘Công Chúa’ Tuần 1 mà các ông bốc thăm được.”

“Hôm Thứ Hai, lúc ngồi ở góc ‘Những người cô đơn’ tôi thấy có nhiều con trai không tham gia Sự Kiện đó phết. Chắc nhiều lớp cũng mất điểm này?”

Sơn Nam hồi tưởng.

 “À, nếu mà các ‘Công chúa’ chủ động từ chối ‘người chăm sóc’ thì ‘người chăm sóc’ vẫn có được 10 HP trọn vẹn nhé. Tôi hy vọng ông và Nhật Vương sẽ chăm sóc cho ‘Công Chúa’ của các ông vào Tuần 2 và Tuần 3.”

Quang Đức thở dài và nhìn Sơn Nam với ánh mắt hy vọng. 

Còn Sơn Nam thì thẫn thờ hẳn. Bởi nếu quay lại chăm sóc cho ‘Công Chúa’ An Nhi và Yên Nhi thì đồng nghĩa với việc phải chăm sóc cho cả Hội Femme Fatale. 

“Ngoài ra, nếu đi học đầy đủ thì đến cuối tháng mỗi học sinh sẽ mang về cho lớp 10 HP. Ở đây lớp mình mất 60HP bởi Hồ Thu nghỉ Tháng Tám với một nửa Tháng Chín và mấy ngày đầu Tháng Mười này. Còn Nhật Vương nghỉ mấy ngày cuối Tháng Chín và mấy ngày đầu Tháng Mười. Và chính ông – Sơn Nam – cũng nghỉ ngày đầu tiên của Tháng Chín.”

“Giả định ở các Sự Kiện sắp tới, lớp nào cũng tham gia đầy đủ tích cực thì chúng ta vẫn mãi mãi cách xa các lớp khác một khoảng cách là 120 HP. Nhưng tôi nghi ngờ rằng Hồ Thu và Nhật Vương sẽ ‘giúp’ lớp mình gia tăng khoảng cách điểm này lên nữa bởi ‘sự chuyên cần’ của họ – giống y như năm ngoái. Và Thanh Trà thì cũng chẳng thể nào tham dự trực tiếp các Sự Kiện được.”

Giọng Quang Đức nghe thật não nề. Nhưng sự quyết tâm lại nhanh chóng bùng lên trong mắt cậu ấy. 

“Vậy nên, chúng ta phải tìm cách tìm thêm điểm cộng ở các hoạt động bên lề các Sự Kiện. Tham gia đội nhảy vào Sự Kiện 20/10 là một ví dụ. Mỗi nhảy thôi là được thêm 50 HP rồi.”

“Nhưng lợi ích của Harmony Points là gì hở Quang Đức?”

Sơn Nam hỏi một câu chí mạng.

“Hoá ra ông cũng thực dụng phết đó nha, Sơn Nam!”

“Tôi phải tối ưu thời gian cho việc học mà.”

Sơn Nam nhoẻn miệng cười. 

“Harmony Points cực có lợi luôn đó. Vào cuối năm học, dựa theo tổng điểm đạt được, sẽ chọn ra ba lớp xếp hạng Nhất, Nhì, Ba trong tổng số 12 lớp học của trường Harmony. Hạng Nhất được thưởng 5 triệu đồng. Hạng Nhì được thưởng 3 triệu đồng. Hạng Ba được thưởng 1 triệu đồng.”

“Tôi thấy phần thưởng không bõ bèn gì so với công sức bỏ ra, Quang Đức ạ.”

Sơn Nam lạnh lùng nhận xét.

“Cũng chưa hết đâu, giá trị này mới kinh khủng. Học bạ của học sinh trường Harmony có phần đánh giá và ghi nhận việc tham gia các hoạt động ngoại khóa cùng các Sự Kiện. Những thành tích này cực kỳ quan trọng trong việc xét tuyển vào Đại Học. Ông cũng biết là hiện nay, gần như tất cả các trường Đại Học đã bỏ hình thức thi tuyển mà thay bằng xét tuyển từ điểm thi tốt nghiệp và các thành tích học tập khác của học sinh trong những năm cấp 3 phải không?

“Tôi thấy tập trung vào học chuyên sâu một môn và đạt học sinh Giỏi quốc gia của môn đó thì tối ưu thời gian và công sức hơn.”

“Đúng rồi, bởi vì mấy đứa học sinh Giỏi đều nhăm nhe như vậy, thành ra không có người nổi bật. Nên nếu có thành tích khi tham gia các hoạt động ngoại khóa thì hồ sơ vào Đại Học của ông sẽ nổi trội hơn hẳn. Ông thử nghĩ xem, bọn con gái sẽ thích ai hơn – một thằng chỉ học giỏi hay một thằng vừa học giỏi vừa nhảy đẹp?”

Quang Đức vẫn cố gắng thuyết phục Sơn Nam. Sơn Nam cũng đã thấy hơi hơi bị thuyết phục bởi những ưu đãi đến từ việc thu thập Harmony Points.

“Đến cuối năm lớp 12 sẽ có một đợt tổng kết. Học sinh sắp tốt nghiệp – có tổng Harmony Points cao nhất của khối 12 – sẽ được học bổng toàn phần năm đầu tiên tại Đại Học Quốc Tế Symphony. Ông vào được trường Harmony cũng nhờ thi lấy học bổng phải không, Sơn Nam?”

“Kèm thêm một điều kiện…”

Văn Dư bổ sung thêm.

“… Học sinh đó phải đến từ lớp học có Harmony Points đạt hạng Nhất sau ba năm học. Cá nhân giỏi phải đến từ một tập thể cũng đỉnh.”

Sơn Nam há hốc miệng. Không ngờ học bổng toàn phần từ một ngôi trường đắt đỏ, xịn sò như Đại Học Quốc Tế Symphony lại có thể đạt được bằng việc tham gia đầy đủ các hoạt động ngoại khóa của trường cấp 3.

“Tôi nghĩ tôi không có cửa vào Đại Học Quốc Tế Symphony đâu. Tôi mới vào học Harmony từ năm lớp 11 này. Harmony Points của tôi có khi đứng Hạng Bét trường cũng nên.”

Sơn Nam vừa nói vừa mở phần Harmony Points cá nhân trong app Harmony High Online.

30 HP – Dương Sơn Nam – 11D 

Quả nhiên là vậy, Harmony Points của Sơn Nam tuy chưa phải Hạng Bét nhưng hiện tại đang đứng ở nhóm cuối trong Bảng Xếp Hạng toàn trường – chỉ ngang với đám học sinh lớp 10.

Nhưng điều này lại vô cùng kích thích tính háo thắng của Sơn Nam. 

Từ Hạng Bét lên Hạng Nhất – chắc chắn là một thử thách cực kỳ hấp dẫn với những người luôn ham muốn chinh phục đỉnh cao.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!