• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01

Chương 06: Con mèo đi lạc

0 Bình luận - Độ dài: 3,882 từ - Cập nhật:

“Sao mày đứng đây mãi vậy, bro?”

Nhật Vương đập tay rõ mạnh lên vai Sơn Nam, làm cho Sơn Nam nhăn nhó mặt mũi vì đau. Vết thương do móng vuốt của con mèo to bự xuất hiện trên đường đua hôm quyết đấu với Hồ Thu vẫn chưa lành hẳn.

Không chỉ bị đau ở vai, Sơn Nam còn bị ê ẩm khắp cơ thể. Đặc biệt hai chân cậu bây giờ có cảm giác cực rệu rã và đau nhức do căng cơ. Sơn Nam đã hiểu nỗi đau đớn mỗi khi bước đi trên mặt đất của nàng tiên cá nhỏ trong truyện cổ Andersen.

Để bù đắp cho nỗi đau vật lý cùng nỗ lực tinh thần đánh bại ‘cháu gái Trưng Trắc, Trưng Nhị’ cho bằng được của Sơn Nam, ngoài phong bì phần thưởng đã hứa từ ban đầu thì thầy Tùng Bách còn tặng thêm cho Sơn Nam 1 voucher giảm giá 50% học phí cho câu lạc bộ Kick Boxing.

Và Sơn Nam suýt ngất xỉu khi mở phong bì phần thưởng đầu tiên ra: Lại là một voucher giảm giá học phí khác - giảm giá 50% học phí của câu lạc bộ Parkour.

Nhìn đi nhìn lại thì hai món phần thưởng trên y chang như vé mời đến địa ngục đối với dạng thanh thiếu niên ít vận động, quanh năm chỉ biết cắm mặt vào sách vở như Sơn Nam.

“Đây là bảng thông báo điểm kiểm tra chất lượng đầu năm.”

Sơn Nam giải thích vắn tắt cho Nhật Vương việc cậu đứng chôn chân nãy giờ tại hành lang tầng 1 là có lý do chính đáng cả. Xem ra Nhật Vương chẳng quan tâm thi cử và điểm số gì cho lắm.

Sơn Nam có thể dễ dàng tìm thấy họ tên của cậu trên bảng thông báo điểm kiểm tra chất lượng đầu năm trong bảng danh sách tên và lớp của gần 300 học sinh. Bởi họ Dương ở trường Harmony thì chỉ có mỗi một mình Sơn Nam mang.

Cậu đoán nguyên nhân là có thể do thị trấn Nhân Hòa có vị trí địa lý rất gần với cố đô Huế, nơi gắn liền với hoàng tộc nhà Nguyễn, dòng họ từng cai trị đất nước Việt Nam từ năm 1802 đến năm 1945, nên đại đa số học sinh ở đây mang họ Nguyễn.

Bình thường thì họ Nguyễn chiếm 31,5 % dân số Việt Nam, nhưng tỷ lệ người mang họ Nguyễn so với họ khác tại trường Harmony nhiều đến mức bất thường, có khi phải lên tới 70%.

Sơn Nam chăm chú đọc tên và lớp của top 10 học sinh đạt điểm cao nhất của khối 11 xếp từ cao xuống thấp bao gồm:

Nguyễn Thanh Trà - 11D

Nguyễn Quyết Chiến - 11A

Nguyễn Nhật Vương - 11D

Nguyễn Xuyến Chi - 11C

Dương Sơn Nam - 11D

Nguyễn Kim Ngọc - 11A

Nguyễn An Nhi - 11A

Nguyễn Yên Nhi - 11A

Nguyễn Nhân Thành - 11B

Nguyễn Hồ Thu - 11D

Sơn Nam nhíu mày, cậu vừa phát hiện ra một điều thật kì lạ ngoài việc Nhật Vương không học hành gì mà đứng chễm trệ ở vị trí số 3 trên bảng xếp hạng.

“Hồ Thu nghỉ suốt đến giữa tháng 9 mới đi học lại, bỏ cả bài thi chất lượng đầu năm mà sao lại có tên trong top 10 nhỉ?“

“Mày thử hỏi ‘em ý’ xem, he he!”

“Bạn Nguyễn Thanh Trà là người đạt điểm cao nhất khối, cùng lớp 11D của mình mà sao tao chưa thấy mặt bạn ý bao giờ nhỉ?”

“Thanh Trà theo học chương trình Homeschooling đó. Thấy không? Đâu có nhất thiết phải học tại trường Harmony mới đạt được thứ hạng cao. Homeschooling sẽ giữ an toàn cho mạng sống của mày trước đám con gái trường này.”

Nhật Vương lại nhắc cho Sơn Nam về Homeschooling. Kể ra Nhật Vương cũng thật kiên trì nhưng mà không hiệu quả với Sơn Nam cho lắm.

“Nè Nhật Vương, hôm nọ mày tranh thủ kiếm chác được bao nhiêu từ ‘mạng sống’ của tao vậy?”

“He he he. Cũng được kha khá đó, bro.”

“Cụ thể là bao nhiêu…?”

Sơn Nam dồn ép được Nhật Vương phun ra con số trong vụ cá cược của trò chơi Đường đua sinh tử. Con số khá là to, trường Harmony toàn con nhà khá giả theo học mà. Sơn Nam thấy Nhật Vương quả thật xứng đáng với danh hiệu ‘Chuyên gia Thần Số Học’.

Tất nhiên Sơn Nam chả cần được chia chác gì. Sơn Nam chỉ muốn chứng minh cho Nhật Vương thấy là cậu mang lại nhiều lợi ích cho Nhật Vương nhiều hơn khi cậu còn học tại trường Harmony này.

“Xin lỗi, cậu là Dương Sơn Nam lớp 11D nhỉ, cho tớ hỏi một chút được không?”

Một giọng nói con gái rất dịu dàng và nhỏ nhẹ vang lên sau lưng Sơn Nam và Nhật Vương.

Nhật Vương thấy gái là lại làm mặt lạnh te, rồi cậu quay người bỏ đi. Bệnh sợ gái phát tác làm cho thần thái của Nhật Vương trở nên cao ngạo y như một tổng tài luôn.

Nhật Vương để mặc Sơn Nam ở lại một mình với Xuyến Chi, lớp 11C, cô gái bị ngất ở buổi lễ tưởng niệm Hoàng Anh Tuấn.

Đứng mãi ở trước bảng thông báo điểm cũng không tiện, gây cản trở tầm nhìn cho học sinh khác khi họ muốn tra tên của họ. Nên Sơn Nam mới cùng Xuyến Chi qua khu vực căng tin cho dễ nói chuyện.

“Cậu muốn hỏi gì nhỉ”

Thấy Xuyến Chi cứ làm thinh mãi dù cô nàng là người chủ động tìm cậu nói chuyện. Sơn Nam đành lên tiếng trước, phá vỡ sự im lặng giữa hai người.

“Hôm cậu và Nhật Vương đưa tớ đến phòng y tế, tớ vẫn chưa có dịp cảm ơn hai cậu.”

Ừm

“Cảm ơn hai cậu nhé. Nhờ cậu chuyển lời tới Nhật Vương hộ tớ.”

“Không có gì. Tớ sẽ chuyển lời đến nó.”

Xuyến Chi lại im lặng một hồi lâu rồi mới nói tiếp.

“Lúc mà cậu chạy đua với cái bạn gái nhìn bé bé, xinh xinh ấy…”

Ừm

Sơn Nam cảm thấy khá là thấy sốt ruột trước sự e lệ, dè dặt trong cách nói chuyện của Xuyến Chi.

“Có một con mèo màu cam nhảy xuống sân, sau đó nó bậu lên vai cậu.”

“Đúng là có một con mèo, nhưng tớ không nhớ màu của nó đâu.”

Sơn Nam rùng mình khi nghĩ về bộ móng vuốt của con mèo đấy. Hỗn hào như thế chắc chỉ có thể là mèo màu cam thật. Nhưng Sơn Nam cũng thầm cảm ơn nó, vì nó đã mang lại chiến thắng cho cậu trước Hồ Thu.

“Con mèo màu cam đó là của tớ, nó tên là Orange…”

“Sao cậu mang được con mèo đó đến trường vậy?”

“Chỗ tớ ở trọ người ta không cho nuôi động vật...”

”Ohhh.”

“Nên tớ gửi nó ở căng tin của trường. Các bác đầu bếp cũng đồng ý giữ nó ở bếp để nó giúp bắt chuột.”

“Tớ hiểu rồi.”

“Cậu có biết Orange chạy đi đâu sau đó không?”

Lòng vòng mãi Xuyến Chi mới chịu đi vào vấn đề chính.

“Ừm, tớ không biết.”

“Hả?”

Nhìn Xuyến Chi rất buồn bã, Sơn Nam cố gắng nhớ lại những chuyện đáng xấu hổ đã xảy ra tiếp theo sau khi cậu ngất xỉu trên sân vận động.

Hình như… là Hồ Thu và Nhật Vương quăng cậu lên cáng cứu thương rồi đưa đến phòng y tế. Con mèo Orange lúc này chuyển sang nằm trên bụng cậu, nó nhất quyết không chịu rời đi.

Lúc đó chị y tá Thu Trang không có trong phòng y tế, chắc chị ấy đã nghỉ để đi ăn trưa.

Nhật Vương dường như không thể hiện thái độ e sợ Hồ Thu như với những bạn gái khác. Bình thường là Nhật Vương sẽ kiếm cớ để bỏ chạy trong tình huống chỉ còn một mình cậu ấy và một đứa con gái như hiện tại.

Rồi sau đó, chính tay Hồ Thu lột phăng cái áo đồng phục thể thao của Sơn Nam ra. Cô nàng phải lau sạch mồ hôi trên thân trên của cậu một mình, bởi Nhật Vương từ chối chạm vào cơ thể người cùng giới.

Còn Nhật Vương chỉ đứng ôm con mèo Orange rồi cười thật đen tối… mà không đụng tay vào việc gì hết.

(Thằng quỷ lười biếng)

Tiếp theo, Hồ Thu rửa vết thương mèo cào trên vai Sơn Nam bằng cồn sát trùng một cách cẩn thận và chuyên nghiệp như một y tá lành nghề. Cô nàng vất vả tròng vào người Sơn Nam một cái áo bệnh nhân dạng dành cho phẫu thuật.

Trong cơn mê man, Sơn Nam không kiểm soát được lý trí. Cậu đã gào lên rõ to khi Hồ Thu cắm kim tiêm vào người cậu một liều vaccine phòng dại, theo như nhãn in trên vỏ hộp. Hồ Thu bắt Sơn Nam xác nhận hạn dùng của vaccine theo đúng như quy trình tiêm phòng.

Sau đó, cô nàng còn tìm được cả ven tay để cắm kim truyền nước cho Sơn Nam.

Sơn Nam đã quá kiệt sức, cậu không thể mở miệng ra nổi để hỏi Hồ Thu có bằng cấp và giấy chứng nhận để làm những công việc liên quan đến y tế không.

Xong xuôi hết, Hồ Thu bắt Nhật Vương đem những bông băng và bộ đồng phục thể thao có dính máu của Sơn Nam đi tiêu huỷ ngay lập tức.

Thật kì lạ và cũng thật phí phạm. Sơn Nam sẽ phải mua bộ đồng phục thể thao mới rồi.

Khoan, cả bộ đồng phục thể thao là bao gồm áo và cả QUẦN. Vậy có nghĩa là…?

Thôi bỏ qua đi. Sơn Nam không muốn nghĩ về vụ quần áo nữa.

Lúc đó con mèo Orange đang ở đâu nhỉ?

Khi đang thiêm thiếp ngủ trên giường bệnh, có đôi lúc Sơn Nam mở he hé mắt ra, thấy Hồ Thu đang ngồi ngủ gật gù trên cái ghế bên cạnh giường. Trong lòng của Hồ Thu, có một cục bông xù màu vàng to tướng mang hình dạng mèo với mắt thì lim dim, còn miệng thì rên rừ rừ.

Đến khi chị Thu Trang về tiếp quản phòng y tế thì Hồ Thu đã ôm theo con mèo biến đi đâu không biết luôn.

“Hức hức…”

Xuyến Chi bỗng ôm mặt, rồi khóc oà lên ngay giữa căng tin. Bao ánh mắt hiếu kỳ trong căng tin lại đổ dồn về hết bàn của họ.

“Bình tĩnh! Đừng khóc nữa mà, tớ xin cậu đấy, mọi người đang nhìn chúng ta kìa.”

“Hức hức… Orange là tất cả của tớ!”

Mặc kệ Sơn Nam hoảng hốt năn nỉ, dỗ dành, Xuyến Chi vẫn không ngừng khóc. Với những người yêu mèo thì mèo còn quý hơn sinh mạng của họ.

“Bây giờ tớ dẫn cậu đi hỏi Hồ Thu nha. Chắc cô ấy có thể có manh mối về Orange đấy!”

Sơn Nam an ủi Xuyến Chi như vậy nhưng mà hiện tại cậu không biết Hồ Thu hiện đang ở đâu luôn.

Bởi cậu chưa bao giờ thấy Hồ Thu xuất hiện ở căng tin vào bữa sáng lẫn bữa trưa cả.

Ở trường Harmony, vào buổi học ca sáng thì các học sinh sẽ học những môn bắt buộc như Toán, Văn, Ngoại Ngữ, Lịch Sử, Giáo Dục Thể Chất, Giáo Dục An Ninh Quốc Phòng, Hướng Nghiệp, Trải Nghiệm… theo phòng học cố định để duy trì tinh thần đoàn kết giữa các học sinh như kiểu lớp học truyền thống ngày xưa. 

Nhưng đến buổi chiều thì học sinh sẽ đến các phòng học khác nhau để học các môn tự chọn theo thời khóa biểu riêng.    

Có lẽ do Hồ Thu chọn tổ hợp các môn tự chọn khác với Sơn Nam nên cậu chưa bao giờ gặp Hồ Thu tại các lớp của mình vào buổi chiều.   

“Thực tình tớ hiện không biết Hồ Thu đang ở đâu luôn. Tớ cũng không biết buổi chiều Hồ Thu sẽ học ở những lớp nào...”

Sơn Nam ngập ngừng thử thuyết phục Xuyến Chi.

“…Cậu nên đợi đến sáng mai, rồi qua lớp 11D hỏi cô ấy nha.”

“Nhưng Orange có khả năng sinh mèo con trong hôm nay, bụng nó to lắm rồi. Tớ không đợi lâu như vậy được. Cậu phải giúp tớ tìm ra Hồ Thu ngay bây giờ.”

Thấy Xuyến Chi cương quyết không chịu bỏ cuộc tìm kiếm, Sơn Nam thở dài. Số lần thở dài của cậu từ khi đến trường Harmony này có lẽ đã bằng số lần thở dài của cả cuộc đời từ trước đến nay cộng lại rồi. 

Sơn Nam lê tấm thân đang đau nhức cùng Xuyến Chi ra Phòng Giáo Vụ, nhưng hiện Phòng Giáo Vụ đã đóng cửa nghỉ trưa. 

Cậu liều gọi điện vào số cô giáo phụ trách Phòng Giáo Vụ xin thông tin về thời khóa biểu của Hồ Thu nhưng cô từ chối thẳng, với lý do là cô có trách nhiệm phải bảo mật thông tin của từng học sinh.

(Không lẽ phá cửa Phòng Giáo Vụ để lấy thông tin trên máy tính nhỉ?)

Sơn Nam nhanh chóng gạt khỏi đầu phương án nguy hiểm đó. Nguy cơ bị đuổi học là 100% nếu bị phát hiện ra.

Đột nhiên, một cái tên lướt qua tâm trí Sơn Nam. Nếu gọi cho kẻ ấy thì khả năng cao cậu sẽ biết ngay Hồ Thu đang ở đâu. Nhưng nếu gọi cho Dũng Thám Tử lấy thông tin như thế thì ‘Game’ lại quá dễ. Mà khéo cậu ta lại bắt trao đổi thông tin gì khác thì cũng thiệt.

Sơn Nam cũng tính gọi cho Nhật Vương nhưng khả năng cao Sơn Nam sẽ bị Nhật Vương trêu ghẹo đến phát ngượng cho mà xem. 

Mà bỗng nhiên, Sơn Nam thực sự muốn tự mình tìm ra Hồ Thu đang ở đâu mà không cần nhờ vào bất cứ ai cả. 

Cứ đi lang thang trong hành lang, không có đích đến, đôi chân Sơn Nam tự quay về lớp 11D của cậu. Đằng sau cậu là Xuyến Chi vẫn lo lắng chạy theo từ nãy. 

Buổi học sáng nay, mùi hương hoa ly từ Hồ Thu toả ra nồng nàn hơn hẳn mọi khi. Kèm theo đó là thái độ có phần giận dỗi thể hiện ra mặt của cô nàng khiến Sơn Nam không tập trung vào học hành được gì hết. 

Hiện tại mùi hương hoa quen thuộc ấy vẫn còn phảng phất trong không khí và lại xộc thẳng vào mũi Sơn Nam khi cậu bước chân vào phòng học lớp 11D, đánh thức một ý tưởng trong cậu…

Chuyện này bắt đầu trở nên dần giống như một trò chơi với Sơn Nam.

“Đi thôi, Xuyến Chi! Chúng ta sẽ tìm ra con cáo nhỏ đó ngay thôi.”

“Mèo… Mèo chứ Sơn Nam.”

Sơn Nam không vội đính chính với Xuyến Chi. Sơn Nam nhắm chặt hai mắt lại, cậu tạm ẩn đi thị giác để tăng độ nhạy của khứu giác lên. 

Sơn Nam bắt đầu lần mò từ bàn học của mình và Hồ Thu như một người mù. Cậu đi theo hướng di chuyển của mùi hương còn sót lại rồi đi ra phía cửa lớp. 

“Eo… cậu làm gì đó Sơn Nam. Kìa! Coi chừng cái bàn.”

Lời cảnh báo của Xuyến Chi không ăn thua lắm. Sơn Nam huých phải vài cái bàn, vài cái ghế khi vừa nhắm mắt vừa đi như vậy. Thể nào tối về những chỗ bị va chạm lại bị tím bầm lên cho mà xem. 

Ở hành lang thì đường đi có dễ hơn chút, lại không có vật cản gì cả. Sơn Nam có thể bám vào tường mà đi. 

“Ối, coi chừng cầu thang.”

Tuy Xuyến Chi cảnh báo hơi muộn, nhưng có lẽ may nhờ tổ tiên ông bà nội ngoại gánh còng lưng, Sơn Nam chỉ bị hụt chân ở nhịp thang đầu tiên thôi chứ vẫn giữ được thăng bằng, không bị ngã lộn cổ. 

Khi ngửi thấy mùi hương hoa ly đậm đà dần trong không gian thì Sơn Nam đã biết mình đi đúng hướng. 

(He he, game quá dễ!)

Cảm giác rằng đây đã là điểm cuối cùng. Sơn Nam mở choàng mắt ra, cậu khá là hoảng hốt khi thấy mình đang đứng trước một căn phòng mà có poster treo ngoài cửa ghi là:

Clb Kick Boxing. 

Phòng tập Kick Boxing nồng nặc mùi hương hoa ly đến khó thở, đến mức có thể giết chết người ta, như thể nói lên tâm trạng hiện tại của chủ nhân mùi hương. 

Sơn Nam chưa bao giờ đặt chân vào những nơi như phòng tập Gym hay Boxing nên cậu khá choáng khi nhìn thấy toàn bộ tường của căn phòng đều được ốp gương bóng loáng.

Phòng tập được chia làm hai khu vực bởi một đường chạy được bố trí chính giữa. Cuối đường có 3 cái lốp xe với kích cỡ tăng dần. Sơn Nam tò mò không biết lốp xe thì dùng để làm gì ở đây. 

Ở khu vực bên phải, có một cái giá bầy loại tạ tay theo cặp có đánh số kg từ 2kg cho đến tận 50kg. Dưới sàn của khu vực đó còn có cả một tạ đòn dài, có gắn sẵn 3 bánh tạ mỗi bên với 10kg 1 bánh. 

Bên trái của phòng, ngay sát vách tường có khoảng 3 bao cát được treo trên trần. Nhìn vẻ trầy trụa bên ngoài thì có thể thấy mọi người đến câu lạc bộ đều luyện tập rất chăm chỉ. Khu vực này nhìn nổi bật hơn hẳn bởi có sàn đấu Boxing với dây chằng 4 mặt đúng tiêu chuẩn. 

Hồ Thu đang ở trên sàn đấu Boxing một mình. Cô nàng đã cột tóc đuôi ngựa thành chùm sau đầu. Hồ Thu đang mặc nguyên cây đen gồm quần short và áo ngực thể thao. 

Ruỳnh. Ruỳnh

Bằng đôi găng Boxing to bự, nhìn thật không hợp với cẳng tay mảnh mai, Hồ Thu liên tục đấm phải, đấm trái, lên gối, đá liên hoàn vào cái hình nhân tội nghiệp. 

“Oh…Thật đáng ngưỡng mộ.”

Xuyến Chi ngắm nhìn Hồ Thu mà cảm thán.

“Thật bạo lực thì có.”

“Tớ không nói hành động của cô ấy. Tớ nói về ngoại hình của cô ấy cơ.”

“Ừm.”

“Hồ Thu tuy trông rất nhỏ nhắn nhưng tỉ lệ cơ thể lại chuẩn. Eo nhỏ, chân dài, vòng nào ra vòng nấy. Nhất là ‘tâm hồn’ cô ấy trông thật hấp dẫn.”

“Ừm, Hồ Thu có đôi mắt đẹp”

“Haizzz, đã có ai từng bảo cậu còn non và xanh lắm bao giờ chưa, Sơn Nam?“

Xuyến Chi thở dài nhìn Sơn Nam một cách ái ngại. 

“Hừm, có Nhật Vương từng bảo thế.”

“Ohhhh. Hồ Thu có cả cơ bụng số 11 kìa. Ủa, sao cậu lại quay mặt đi thế, Sơn Nam?”

Xuyến Chi rú lên một cách phấn khích. Rồi cô nàng vòng ra sau lưng Sơn Nam và ra sức đẩy cậu tiến về phía sàn đấu. 

“Nhờ cậu hỏi cô ấy vụ con mèo Orange dùm tớ được không?”

Xuyến Chi lắp bắp. Cô nàng xem ra còn hướng nội hơn cả Sơn Nam.

Hồ Thu dừng đấm đá lại khi thấy người tới. Cô nàng khoanh tay, tựa người vào dây chằng nhìn xuống. Đôi lông mày thanh tú của Hồ Thu nhíu lại khi nhận ra Sơn Nam.

“Hồ Thu ơi.”

Sơn Nam có thoáng chút do dự trong cách xưng hô.

“Con mèo màu cam hôm trước đâu rồi cậu?”

Dù sao Sơn Nam cũng đã chiến thắng trong cuộc quyết đấu ‘Đường đua sinh tử‘ vào giờ Thể Chất lần trước, nên cũng không cần phải ép Hồ Thu phải gọi cậu bằng ‘anh’ làm gì cho không khí nó căng thẳng ra. 

“Ừm, nếu cậu chịu lên đây đấu một trận Boxing với tớ thì tớ sẽ nói cho mà nghe!”

Như để uy hiếp tinh thần Sơn Nam, Hồ Thu tung người, đá liền hai phát vào đầu của hình nhân trên sàn. 

(Thế này đích đến sau đó của mình sẽ là nghĩa trang chứ không phải là phòng y tế nữa.)

“Lên đi Sơn Nam, tớ cổ vũ cho cậu đấy. Cướp lại con Orange về đây cho tớ!”

Xuyến Chi nhiệt tình đẩy Sơn Nam về phía trước. 

”Cậu đi mà lên, tớ không muốn chết!”

“Hức hức… Cậu…Cậu… dám quát tớ. Đồ gia trưởng!”

Bị mắc kẹt giữa hai nữ quỷ: một người thì luôn đòi quyết đấu còn một người thì đụng tí là khóc. Sơn Nam chỉ muốn chạy trốn ra khỏi căn phòng địa ngục này ngay và luôn. 

May mà Hồ Thu cảm thấy áy náy trước nước mắt của Xuyến Chi. Hồ Thu nhẹ nhàng nhảy qua dây chằng sàn đấu và tiếp đất bằng một động tác đẹp mắt. Sau đó, cô nàng tháo đôi găng Boxing ra rồi vỗ nhè nhẹ lên vai Xuyến Chi để an ủi. 

“Cậu xin lỗi bạn ấy ngay đi còn chờ gì nữa!”

“Hả?

Sơn Nam đã phải vận dụng hết mọi loại tư duy logic, tư duy chiến lược, tư duy hệ thống thậm chí cả tư duy ngược mà vẫn không biết mình sai ở đâu. 

“Xin lỗi cậu nha, Xuyến Chi!”

Để kết thúc chuyện này thật nhanh. Sơn Nam đành chiều các bạn gái cho xong. Cậu chợt nghĩ tới bệnh sợ gái của Nhật Vương và thầm mong ông bà tổ tiên phù hộ cho cậu không bị giống như Nhật Vương.

“Tớ gửi con mèo ở nhà một người quen. Tan học tớ sẽ dẫn cậu tới mang nó về nhé.”

“Mình đi ngay bây giờ được không, Hồ Thu? Orange sắp sinh mèo con tới nơi rồi?”

“Xuyến Chi này…”

Hồ Thu bặm môi lại, hình như để cố kiềm chế một nụ cười. 

“Mèo đực không đẻ con được đâu!”

“Nhưng bụng nó to lắm rồi mà?”

“Ừ, bụng nó to thật, cả bi của nó nữa, không như của…”

Hồ Thu bỏ lửng câu nói, rồi cô nàng quay ra nhìn Sơn Nam bằng ánh mắt giễu cợt mà trông cũng bỉ ổi chưa từng thấy. 

Sơn Nam lại nhớ về vụ bộ đồng phục thể thao dính máu của cậu lúc ở phòng y tế bị Hồ Thu ra lệnh cho Nhật Vương đem đi tiêu huỷ. 

Mặt Sơn Nam bắt đầu dần đỏ nhừ lên như quả cà chua chín nẫu. 

Đàn bà quả là những niềm đau mà!

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận