“Vãi! Cái quỷ gì thế kia?”
Nhật Vương bàng hoàng khi cậu nhìn thấy một khối thịt lùng bùng, phủ đầy những mạch máu ở trên cái giường đôi.
Như để tạo thêm sự bất ngờ cho Nhật Vương - một góc khối thịt bỗng nhô cao hẳn lên. Cảnh tượng trông rất giống một bào thai đang đạp trong bụng mẹ, mỗi tội nhìn tởm tởm chứ không dễ thương như thế.
Sau mỗi cú đạp của sinh vật ở bên trong, cái khối thịt dần bị rách toạc ra. Một thứ nước màu đỏ lợt ri rỉ chảy từ vết rách trên khối thịt - làm bẩn thêm cái ga giường vốn đã từng có màu trắng tinh khôi.
Grừ!
Rồi một tiếng gầm vang lên, những mảnh thịt cùng chất dịch màu đỏ lợt văng tung toé khắp căn phòng. Sinh vật bên trong khối thịt xé nát thành công lớp vỏ bên ngoài. Và sinh vật ngã rầm xuống sàn nhà sau nỗ lực thoát thai.
Kitty - con chó Chihuahua xấu xí đã tái sinh.
Ba đứa trẻ ranh trợn tròn mắt ngắm nhìn sự ra đời của một Feral Vampire. Chưa ai nhìn ra được hình dạng mới của Kitty, bởi vì nó đang nằm thành một đống ướt nhèm và èo uột trên sàn nhà. Cơ thể của nó đang nhấp nhô đều đều theo nhịp - cho thấy nó còn sống.
“Giờ cậu tính làm gì tiếp theo hả Hồ Thu?”
Sơn Nam thì thầm trong căng thẳng.
Hồ Thu chưa kịp trả lời thì bỗng có ánh đèn flash lóe lên liên tục.
Dưới ánh sáng lập lòe của đèn flash từ điện thoại của Nhật Vương, bộ dạng mới của Kitty hiện ra mồn một.
Kitty loạng choạng đứng dậy trên 4 cái chân cuồn cuộn cơ bắp có bộ móng vuốt to và dài như của khủng long ăn thịt. Trông Kitty giống một con chó Pitbull mà có cơ thể to ngang một con bò tơ. Nhưng nó không còn da và lông bọc bên ngoài mà chỉ còn lớp thịt nhớp nháp và đỏ au.
Bề ngoài thì hình thái Feral Vampire của Kitty trông không ghê rợn bằng hình thái Infected của nó - Sơn Nam đánh giá sơ bộ như vậy.
Nhưng ngay sau đó, Sơn Nam đã phải thay đổi quan điểm - khi cậu thấy Kitty gầm lên vì nó bị làm phiền bởi ánh đèn flash.
Bộ hàm của Kitty có thể mở rộng ra như bọn rắn - cái này cũng bình thường thôi.
Răng nhọn lởm chởm và nhiều lớp hơn mức thông thường ư? Sơn Nam đã nhìn thấy bộ răng tương tự ở ông chủ nhà trọ rồi. Răng thú thì chỉ to và nhọn hơn răng người - không có gì đặc biệt lắm.
Nhưng còn cái lưỡi… Kitty có vẻ rất sáng tạo cho việc biến đổi cái lưỡi của nó. Lần biến đổi này, Kitty sở hữu một cái lưỡi có kích cỡ vừa đủ để không làm mõm nó phải căng ra khó chịu.
Bỗng nhiên, Sơn Nam thấy cách mặt cậu 3cm là một bộ răng của sinh vật nào đó rất giống cá mút đá. Cái lưỡi của Kitty hành động nhanh đến mức Sơn Nam không nhìn ra - cho đến khi nó phóng tới gần.
Cái lưỡi của Kitty vừa rít vừa uốn éo khi Nhật Vương nhanh tay nắm chặt lấy thân của nó.
Sau đó, Nhật Vương giật mạnh một phát, khiến cái lưỡi của Kitty rụng ra luôn. Rồi Nhật Vương quăng phần lưỡi cậu đang nắm ra sàn nhà và liên tục đạp thật mạnh vào phần đầu lưỡi - cho đến khi nó nát bét ra thì thôi.
Sơn Nam chưa kịp mừng vì ở đây đã có người chiến đấu được với những thứ như xúc tu - thì từ cái cuống họng đang đầm đìa máu của Kitty lại mọc ngay ra ba cái lưỡi khác, thay thế cho cái lưỡi vừa bị Nhật Vương tiêu diệt.
Và cả ba cái lưỡi mới mọc đều chỉ nhắm vào một mình Sơn Nam!
Hồ Thu tuy không thể đối mặt với những sinh vật không chân, dài dài và nhớp nháp nhưng cô nàng không cam tâm để Nhật Vương chiếm lấy hết sự vinh quang.
Sơn Nam chỉ vừa chớp mắt một cái mà cậu đã thấy mình đang ở trên vai Hồ Thu. Cô nàng đang vác Sơn Nam giống như cái cách mà những người lính vác đồng đội của họ. Sơn Nam chẳng có đủ thời gian mà phản đối nữa.
Tách!
Nhật Vương vẫn đang say mê chụp ảnh. Một tay cậu cầm điện thoại chĩa vào khuôn mặt đang đỏ bừng vì xấu hổ của Sơn Nam. Tay còn lại của Nhật Vương thì đang cầm ba cái lưỡi mới bị đứt của con Kitty.
“Cất ngay cái điện thoại đi cho tao.”
Hồ Thu hét lên với Nhật Vương.
“Còn lâu! Tao Livestream nãy giờ được người ta ủng hộ cho nhiều tiền lắm. Chẳng mấy khi Cộng Đồng Vampire được xem những cảnh như này đâu.”
Rồi cả đám cùng nhảy qua ban công để tránh đòn tấn công từ chín cái lưỡi mới mọc của Kitty. Hồ Thu tiếp đất hoàn hảo dù phải vác Sơn Nam trên vai.
Cách cái xe tải đang đậu ngay trước toà chung cư mini không xa - là một con xe Jeep Wrangler Rubicon màu xanh lục đang đợi.
“Ô. Anh Giang Hạ cho mày mượn xe cơ à, Nhật Vương?”
Hồ Thu reo lên vui vẻ. Cô nàng thả ngay Sơn Nam xuống khi cả đám đến gần cái xe Jeep.
Nhật Vương chưa kịp trả lời thì Hồ Thu đã nhảy lên ghế lái. Rồi cô nàng hăm hở tính vặn cái chìa khóa vẫn đang cắm ở xe.
“Không! Không! Mày đi ra ngay! Anh Giang Hạ sẽ giết tao nếu anh ấy biết tao để em gái ruột của anh ý lái xe!”
“Tao chỉ thử một chút thôi mà!”
“Không có thử gì hết! Mày có nhớ số phận của cái xe đạp gần đây mà mày sử dụng không?”
Hồ Thu bặm môi, lông mày chau lại. Cô nàng không trả lời câu hỏi của Nhật Vương. Hẳn là Hồ Thu đang hồi tưởng lại về cái xe đạp xấu số.
Sơn Nam tuy không rõ số phận của cái xe đạp ấy ra sao, nhưng cậu nhớ rất rõ lần đầu tiên cậu gặp gỡ Hồ Thu. Đó là khi cô nàng lao xe đạp thẳng từ một con dốc vào tường rào nhà dân bên đường - trong một buổi sáng mùa thu đẹp trời.
Thật không khó để tưởng tượng ra Hồ Thu sẽ gây nên thảm kịch gì nếu cho phép cô nàng lái ô tô thay vì xe đạp.
Cuối cùng, sau một tiếng thở dài, Hồ Thu đành lủi thủi lui sang ghế phụ.
“Sơn Nam! Mày lái xe đi!”
“Cái gì? Không!”
Cả Sơn Nam lẫn Hồ Thu đều kêu lên.
“Thế nếu tao phải lái xe thì ai chiến đấu với con chó và đám xúc tu của nó?”
“Khôngggg! Tao ghét xúc tu!”
Hồ Thu nhăn nhó kêu lên.
Rầm!
Cái xe tải đậu trước cửa tòa chung cư mini bẹp rúm trước sức nặng của con chó đột biến. Đám lưỡi dài như vòi bạch tuộc cứ ngoe nguẩy trong cái miệng con chó - như thể chúng đang đánh hơi tìm mồi.
Đám trẻ phát hoảng khi thấy Kitty đã phát hiện ra chúng.
Nhật Vương đã leo tót lên ghế sau. Đầu và thân trên của cậu lòi ra ngoài cửa sổ của xe. Nhật Vương vẫn cầm điện thoại trong tay. Cậu đang Livestream cực kỳ hăng say.
Còn Sơn Nam thì cực kỳ lúng túng khi ngồi ở ghế lái.
“Đi đi, Sơn Nam!”
Nhật Vương vỗ vỗ vào ghế của Sơn Nam.
“Nhưng… Tao không biết lái xe ô tô đâu!”
“Thắt dây an toàn lại. Đạp phanh chân. Vặn chìa khoá. Rồi gạt cần số vào D. Lại thả phanh ra. Rồi đạp ga. Cứ thế mà lái.”
Nhật Vương trả lời thản nhiên. Cậu đang mải mê lắp điện thoại vào một cây gậy selfie mà cậu vừa tìm được ở trong xe.
“Phanh là cái nào, ga là cái nào?”
Sơn Nam nhìn Hồ Thu cầu cứu nhưng cô nàng chỉ nhún vai. Hồ Thu vẫn đang trong tâm trạng hờn dỗi kiểu trẻ con vì không được lái xe đây mà.
Bụp! Bụp!
Những cái miệng như cá mút đá từ ba, bốn cái lưỡi của con Kitty bậu vào cửa kính xe tại chỗ ngồi của Sơn Nam.
Hồ Thu không giúp gì được cho Sơn Nam hết. Cô nàng thậm chí còn đẩy nhanh tốc độ máu chảy về tim của Sơn Nam - bằng cách ôm chặt cánh tay phải của cậu và vùi khuôn mặt vào đó.
Ở ngoài cửa kính xe, những cái lưỡi nhiều răng đang điên cuồng rít khè. Trong khi chủ nhân của chúng - Kitty - đang rầm rập chạy tới.
Sơn Nam cần phải hành động gấp!
Hoặc là chết vì những cái lưỡi của con Kitty.
Hoặc là chết vì dám phá tan tành cái xe Jeep yêu quý của anh Giang Hạ.
Cuối cùng, nhờ vào những ký ức từ thuở ấu thơ khi xem phim Fast and Furious tràn về não bộ, Sơn Nam cũng đã phân biệt được chân phanh và chân ga.
Sơn Nam làm theo đúng như hướng dẫn của Nhật Vương. Cái xe Jeep của anh Giang Hạ lao vút như bay về phía trước với một tốc độ đáng bị ăn phạt.
Phựt! Phựt! Phựt!
Những cái lưỡi giống xúc tu lai cá mút đá của con Kitty đứt phừn phựt. Nhưng những cái đầu lưỡi thì vẫn bám chặt vào cửa kính cái xe Jeep. Chúng vẫn còn sự sống, dù đã lìa khỏi cơ thể chủ nhân.
Cái xe Jeep đã bỏ xa con Kitty một đoạn đường dài.
Bỗng Hồ Thu nhào vào cướp tay lái của Sơn Nam. Cô nàng đột ngột xoay vô lăng khiến cái xe xoay 180 độ trên đường nhựa. Sơn Nam may vừa kịp nhả chân ga để chuyển sang đạp chân phanh. Cú xoay khiến mặt đường hằn đen vệt lốp xe.
“Cậu phải lái xe quay lại ngay! Nhiệm vụ của chúng ta là dụ con Kitty chạy theo chứ không phải trốn thoát khỏi nó.”
“Trời ơi! Tại saoooo?”
Sơn Nam vừa hỏi vừa thở dốc. Cậu không nghĩ là mình còn sống sau pha bẻ lái vừa rồi.
“Mày đi nhanh quá, Bro. Con chó biến mất khỏi Livestream rồi. Lượng người xem đang giảm đáng kể đây này.”
“Thằng Khỉ Đột ngu ngốc, ý tao không phải như vậy!”
Hồ Thu do mắc tranh cãi với Nhật Vương nên chưa thể trả lời Sơn Nam ngay. Nhưng Sơn Nam đã biết mục đích của Hồ Thu sau khi chạy xe thêm một đoạn.
Kitty vẫn đang quanh quẩn ở gần căn chung cư mini chứ chưa đi xa. Lúc mới tái sinh thành Feral Vampire, Kitty có kích cỡ chỉ bằng con bò tơ, còn hiện nay nó đã to bằng con bò mộng.
Những cái lưỡi của Kitty thì giờ đang nhung nhúc chen nhau trong mõm của nó. Cũng bởi vì mỗi lần mất đi một cái lưỡi thì lại có ba cái khác mọc ra thế vào. Sơn Nam không thể đếm được hiện Kitty có bao nhiêu cái lưỡi nữa.
Chưa hết… hình như một vài cái lưỡi của Kitty còn mọc thêm ra cả mấy cục u, như tô điểm thêm nét kinh dị cho con chó đột biến.
Chứng kiến cảnh tượng ấy. Nhật Vương thì reo lên vui mừng bởi phiên Livestream của cậu hứa hẹn thêm sự thú vị. Còn Hồ Thu thì chui hẳn xuống gầm ghế xe để trốn.
Rầm
Một chú chó cỏ tội nghiệp - đã khô đét như xác ướp - bị cái lưỡi của Kitty quăng về phía cái xe Jeep.
Hoá ra những thứ mà Sơn Nam tưởng như cục u của đám lưỡi lại là những chú chó, mèo xấu số - nạn nhân của Kitty. Nhờ hút máu những chú chó, mèo xung quanh mà Kitty mới to lên nhanh như vậy.
Kitty ném hết đám xác khô của chó và mèo, thậm chí có cả gà cảnh nhà hàng xóm - mà nó vừa hút cạn máu lên cái xe Jeep. Xong xuôi, nó lao về phía chiếc xe với thái độ hùng hổ như một con bò tót. Tám con mắt đỏ rực của Kitty ánh lên vẻ khát máu và thèm thuồng chưa từng thấy.
Sơn Nam toát hết mồ hôi hột. Cậu biết mục tiêu của Kitty là gì.
Sơn Nam xoay vô lăng và quay xe nửa vòng như một quái xế đích thực. Rồi cậu chạy xe với tốc độ mà Kitty có thể bám sát được.
“Thế cậu tính dụ nó đi đâu hả Hồ Thu”
Hồ Thu chỉ cho Sơn Nam cách xem bản đồ trên màn hình điện tử.
“Đây! Sơn Nam. Cậu có thấy cái chấm đỏ đỏ trên bản đồ không? Cần phải dụ Kitty ra khỏi thị trấn và đến được địa điểm này!
“Ừm. Cái địa điểm này tên là Pháo Đài Cổ. Thế ở đây có gì?”
“Chỗ này hiện nay có một Bệnh Viện Dã Chiến…”
“Cậu vẫn muốn cứu nó ư, Hồ Thu?”
“Không có cách nào cứu một Feral Vampire cả…”
Hồ Thu nói với tông giọng đầy vẻ tiếc nuối lẫn buồn bã.
“Ở đó có những Vampire dày dặn kinh nghiệm đủ trình độ và đủ vũ khí để xử nó, Bro à!”
Nhật Vương sốt ruột tiếp lời. Cậu đã nhô hẳn đầu và vai qua nóc xe. Tay Nhật Vương vẫn đang cầm gậy selfie và hướng điện thoại về phía con Kitty ở đằng sau xe.
May bây giờ không phải mùa du lịch, nên thị trấn không một bóng người. Sơn Nam thở phào khi cậu đã dẫn được con Kitty ra khỏi trung tâm thị trấn.
Cũng nhờ máu của một con người thì rõ ràng là ngon hơn đám chó mèo cả chục lần với khẩu vị của đại đa số Vampire. Chưa kể, Sơn Nam đoán máu của một Bloodbound như cậu thì chắc hấp dẫn hơn hẳn một người bình thường. Cậu thấy Kitty giờ chỉ tập trung chạy theo cậu và tha mạng cho đám thú nuôi mà nó gặp trên đường.
Sơn Nam đã ngửi thấy mùi của muối và của cá mú đậm dần lên trong không khí. Cái xe Jeep đã chạy ra đến con đường ven biển rồi.
Bãi biển Thiên Đường đẹp lung linh dưới ánh trăng. Nhưng Sơn Nam chẳng dám tận hưởng vẻ đẹp đó. Cậu phải giữ cho mình tập trung hết sức, không thì dễ chừng mà đâm đầu vào vách núi.
Hồ Thu đã ngồi lại nghiêm chỉnh trên ghế xe. Cô nàng kiếm được một cái băng bịt mắt đâu đó trong xe. Không còn nhìn thấy đám xúc tu nhung nhúc, Hồ Thu trông tự tin hơn hẳn.
“Thế làm thế nào để tiêu diệt một Feral Vampire?”
Sơn Nam tò mò. Cậu nhớ là Hồ Thu từng nhắc về việc đóng cọc xuyên tim các Infected để tiêu diệt họ. Chẳng biết cách xử lý Feral Vampire có giống thế không nữa.
“Thông thường thì người ta sẽ đợi đến khi mặt trời lên, Feral Vampire sẽ bị yếu đi đáng kể. Nhất là với những kẻ đã nốc nhiều máu. Sau đó, người ta sẽ phải tìm cách rút cạn máu Feral Vampire đó.”
“Rút cạn máu bằng cách nào đó?”
“Vampire như tớ sẽ tận dụng răng nanh của mình để xé toạc cổ họng của kẻ địch. Do mất nhiều máu, kẻ đó sẽ yếu đi hẳn. Nhưng thế chưa đủ đâu, phải giật trái tim của kẻ đó ra khỏi lồng ngực. Sau đó bóp cho trái tim đó nát bét, để nó không thể tái sinh được. Cuối cùng là chia tách các mảnh cơ thể và đem thiêu ra tro. Đó cũng là cách tiêu diệt hầu hết mọi loại Vampire, kể cả với những Vampire mang huyết thống hoàng gia.”
“Eo, nghe kinh khủng quá!”
“Sức sống của Vampire rất mãnh liệt. Đóng cọc xuyên tim, hay chỉ chặt đầu là không đủ. Sau một thời gian, các bộ phận sẽ lành lại và tự nối liền. Quá trình đó sẽ diễn ra nhanh hơn khi chủ nhân của chúng được tiếp thêm máu người.”
Hồ Thu ngập ngừng. Đôi gò má của cô nàng lại ủng hồng lên. Giọng cô nàng nghe lí nha lí nhí dần.
“… Nên cậu đã rất sai lầm khi dùng cách đó để cứu tớ! Tớ đã bảo cậu cứ đợi rồi mà.”
“Không! Nếu thời gian quay ngược lại, tớ vẫn sẽ lựa chọn hành động như vậy!”
”Tại sao vậy, Sơn Nam?”
Sơn Nam không nói gì.
Mất 1500ml máu - Rơi vào cảnh cận tử - Trở thành một Bloodbound, trong khi vẫn chẳng rõ Bloodbound là gì - Bị một con chó Chihuahua khổng lồ, đầy xúc tu truy đuổi trong màn đêm… Hẳn là những điều mà không một chàng trai 16 tuổi bình thường nào muốn dính tới.
Nhưng hình ảnh một Hồ Thu yếu ớt, nhợt nhạt, vô hồn và gần như đang hấp hối - được tái hiện lại trong tâm trí Sơn Nam. Trái tim cậu bắt đầu có cảm giác như bị ai bóp nghẹt lấy.
Sơn Nam rời tay phải khỏi vô lăng. Cậu chợt thấy bàn tay mình đang tự ý hạ cánh trên mái đầu của Hồ Thu. Và… không vấp phải sự phản đối nào từ phía cô nàng cả.
“Ê, Bro. Mày đang đi chậm quá đấy. Đi nhanh lên chút đi. Con Kitty đang bám sát xe chúng ta quá rồi.”
Nhật Vương nói vọng từ trên nóc xe xuống - phá vỡ khoảnh khắc yên bình hiếm có gần đây của Sơn Nam.
Sơn Nam nhấn ga sâu thêm, nhưng không hiểu sao cái xe cứ giật cục và rung bần bật. Động cơ của xe thì có tiếng ục ục lạ thường. Cái xe Jeep lăn bánh chậm dần rồi dừng hẳn trong sự ngơ ngác của cả đám.
“Ôi khôngggg! Xe cạn xăng rồi!”
Hồ Thu thảng thốt kêu lên. Cô nàng bỏ cái băng bịt mắt ra và chỉ tay vô đồng hồ xăng.
“Xuống xe nhanh! Chúng ta sẽ chạy bộ đến Bệnh Viện. Chỉ còn hơn 1km nữa là tới.”
Nhật Vương giục giã Sơn Nam với Hồ Thu. Cậu đóng lại nóc xe, rồi tuột xuống ghế sau nhưng tay thì vẫn cầm gậy selfie.
Cả đám loay hoay mở cửa xe. Nhưng không kịp nữa rồi…
Bằng một cú nhảy vọt, Kitty đã áp sát cái xe Jeep. Những cái chỏm lưỡi đầy răng như cá mút đá của Kitty đang bám chặt vào cửa kính trước trên cái xe Jeep.
0 Bình luận