Web novel

Chương 65 **Hậu truyện (1)**

Chương 65 **Hậu truyện (1)**

“Có vẻ không còn thấy tên Hắc cốt binh nào nữa.”

“Đã kiểm tra các góc khuất của tòa nhà chưa? Dù chúng trồi lên từ dưới đất, nhưng không có gì đảm bảo chúng không được triệu hồi từ bên trong tòa nhà.”

“Chúng tôi đang kiểm tra bên trong rồi. Có cần phối hợp với các hiệp sĩ không?”

Kalt gật đầu.

“Hãy phối hợp xử lý đi. Để sót dù chỉ một tên Hắc cốt binh cũng sẽ thành vấn đề lớn đấy. Lục soát cho kỹ vào.”

“Vâng, đã rõ.”

Kalt xoay cổ tay, vẩy mạnh thanh kiếm.

Những mảnh xương vụn mắc trên chuôi kiếm rơi lả tả xuống đất. Tra lưỡi kiếm vào vỏ, Kalt quan sát xung quanh.

Khắp nơi đầy rẫy những mảnh xương vỡ nát.

Các hiệp sĩ đang dọn dẹp hiện trường, và khu nhà nơi học viên sơ tán cũng không có gì bất thường. Cuối cùng, Kalt liếc nhìn về phía khu rừng Harmain.

Kết giới đen kịt bao phủ khu rừng đã tan biến không còn dấu vết.

Ma khí sục sôi trong rừng cũng đang lắng xuống.

『…Có vẻ như ngài ấy đã giải quyết ổn thỏa rồi.』

Cũng phải thôi, từ ngày xưa người đó đã là bậc thầy trong việc đập nát mấy bộ xương khô rồi. Nghĩ vậy, Kalt thở phào nhẹ nhõm.

Mọi thứ dường như đang dần được thu xếp ổn thỏa.

Từ trước khi gia nhập Hounds, anh ta đã tham gia vô số chiến dịch, nhưng hiếm thấy vụ nào kết thúc gọn gàng đến mức này.

『Huống hồ, đây là sự kiện có sự can thiệp của Lich Cổ đại Skeval mà lại kết thúc như thế này thì…』

Chẳng khác nào một kỳ tích.

“Phù…”

Kalt thở hắt ra một hơi ngắn.

Mặt trời bắt đầu lặn xuống bên kia đường chân trời. Ngắm nhìn ráng chiều đỏ rực, ánh mắt anh ta tự nhiên hướng về phía khu rừng Harmain.

『…Nhắc mới nhớ, ngài Kyle cũng đã đi vào đó.』

Đã một lúc lâu kể từ khi Anh hùng tiến vào rừng. Có lẽ giờ này họ chắc chắn đã chạm mặt nhau rồi.

『Chắc là vẫn ổn thôi nhỉ? Dù sao quan hệ giữa ngài ấy và Anh hùng cũng được coi là khá tốt mà…』

-Chưa chắc đâu.

Kalt khựng lại dòng suy nghĩ.

Là do giọng nói vừa lướt qua bên tai anh ta. Câu nói mà Pháp sư Xám từng lầm bầm ngày nào cứ văng vẳng bên tai.

-Chắc là sẽ đấm cho một phát chăng?

“…..”

Tự nhiên thấy có điềm chẳng lành.

Kalt rùng mình, run rẩy cả hai vai.

***

2.

Tro tàn lại về với Tro tàn (Ashes to Ashes).

Đó là câu thần chú đặc trưng do tôi tạo ra.

Mặc dù nó được phân loại vào hệ Hỏa và được ghi chép tại tầng cao nhất của Tháp Xám…

『Nhưng câu thần chú này cũng chẳng phức tạp lắm.』

Nguyên lý của nó thực ra đơn giản đến bất ngờ.

Đó là loại ma pháp nuốt lấy lượng mana được rải ra xung quanh, nuôi lớn ngọn lửa rồi kích nổ trong một lần duy nhất.

『Vì là dạng ma pháp kích hoạt (Trigger), nên việc phải chuẩn bị trước khá nhiều thứ hơi phiền phức một chút…』

Nhưng chính nhờ sự ràng buộc đó mà uy lực của nó vô cùng xuất chúng. Chỉ cần kích hoạt, nó đủ sức thổi bay sạch sẽ mọi thứ một cách gọn gàng.

“Eo ôi, khói.”

Tôi phẩy tay xua đi đám khói bụi. Ngọn lửa dữ dội ban nãy đã không còn nữa.

Tách, tách.

Ngọn lửa bùng lên trong khoảnh khắc giờ chỉ còn lại tàn lửa rồi lụi tàn. Theo lẽ thường, đáng ra đến cả tàn lửa cũng không được còn sót lại, mà chỉ có tro bụi thế chỗ, nhưng mà…

“Cái thằng này, dai như đỉa đói vậy.”

Nó phải gọi là dai nhách luôn ấy chứ.

Tách, tách.

Skeval với hộp sọ đã tan chảy một nửa đang nằm giữa đống tàn lửa. Hắn ta đã mất cả tay lẫn chân, chỉ còn lại bộ xương sườn trơ trọi, cột sống và hộp sọ vỡ nát.

“…Xám, tên khốn.”

Dù trong tình trạng đó.

Skeval vẫn còn sống.

『Đằng nào thì cũng sắp chết thôi.』

Bộ não, hay chính là Lõi sinh mệnh (Life Vessel) lộ ra bên trong hộp sọ cũng đang tan chảy. Theo thời gian ước tính, lâu nhất thì một phút nữa hắn cũng sẽ chỉ còn là đống tro tàn.

“Ngươi… dù đã nuốt lấy Bóng tối, tại sao…”

“Nhắc đến cái Bóng tối đó mới nhớ.”

Tôi bước lại gần Skeval.

“Nữ hoàng Succubus, cái quả cầu đen mà con dơi cái đó cầm là do ngươi tạo ra đúng không?”

Tôi đặt chân lên bộ xương sườn khẳng khiu của hắn.

Rắc, tiếng xương sườn gãy vụn vang lên. Tôi vừa dẫm nát cột sống hắn vừa nói tiếp.

“Cái lời nguyền đó, cái Bóng tối đó rốt cuộc là cái quái gì?”

“…Đến cái đó mà ngươi cũng không biết sao? Không biết mà lại chặn được lời nguyền? Rốt cuộc, ngươi là…”

“Ăn nói nghe như cái củ c*c ấy nhỉ.”

Rộp, rộp.

Tiếng xương cốt bị nghiền nát dưới chân vang lên.

“Nếu tao chặn được đàng hoàng thì tao có ra nông nỗi này không hả?”

Nghĩ lại thấy cay vãi.

Rốt cuộc là cái lời nguyền chó má kiểu gì mà lại làm thay đổi cả giới tính cơ chứ?

『Cái thằng tạo ra lời nguyền này đầu óc cũng đéo bình thường đâu.』

Và cái thằng đầu óc không bình thường đó đang nằm bẹp dưới chân tôi. Tôi nhìn xuống con Lich đã sống hàng trăm năm.

“Này, nghe bảo sống lâu quá thì cảm giác sẽ bị chai sạn đi… bộ ngươi tạo ra cái ma pháp biến thái này cũng vì lý do đó hả?”

“…Ha.”

Skeval cười khẩy rồi nói tiếp.

“Hãy cảm thấy biết ơn vì kẻ ở đó là một con Succubus chứ không phải ma thú, và cũng không phải là ta đi, tên Xám kia.”

Hắc quang trong mắt hắn lóe lên.

“Lời nguyền sẽ gặm nhấm ngươi. Nó sẽ ăn mòn da thịt ngươi, khiến ngươi mỗi đêm đều phải nôn ra máu đen. Trước mắt trông có vẻ bình thường, nhưng mà…”

“À, cái đó hả?”

Tôi vỗ tay cái bộp ngay trước mặt Skeval. Một luồng mana màu xám bốc lên trên lòng bàn tay. Tuy lượng rất nhỏ nhưng thứ mana đó cực kỳ dị biệt.

Thứ mana nuốt chửng lời nguyền.

Tôi dí luồng mana đang ngọ nguậy đó vào trước mặt Skeval.

“…Cái gì?”

Hắc quang trong mắt Skeval dao động dữ dội.

“Ngươi, kẻ chưa từng bước vào lãnh địa của Bóng tối, làm sao có thể? Bóng tối mà Lưỡi Kiếm Tử Thần sử dụng…”

“Ai biết.”

Tôi nhếch mép cười.

“Cứ làm là được thôi?”

“Aaa, Aaaaaa!”

Hắc quang bùng cháy dữ dội.

Thấy có vẻ không moi thêm được thông tin gì nữa, tôi nhấc chân lên. Bóng tối phủ xuống đầu Skeval.

Rộp!

Hộp sọ của Skeval vỡ nát dưới bàn chân.

Có tiếng bộp vang lên khi Lõi sinh mệnh bên trong bị nổ tung.

“Eo ôi, bẩn vãi.”

May mà mình đi giày quân đội.

Tôi chà mạnh đế giày xuống đất. Sau khi làm sạch đống dịch nhầy dính trên đó, tôi nhìn quanh một lượt.

“…..”

Hừm.

『…Chắc là, ổn thôi nhỉ?』

Lúc nãy cứ thế lao vào phang nhau bất chấp, giờ xong xuôi nhìn lại mới thấy cảnh tượng xung quanh thảm hại thật.

“…Chắc là ổn thôi, mặc kệ.”

Thà thế này còn hơn là cả Học viện Aplia bay màu.

Tôi cố lắc đầu xua đi suy nghĩ đó rồi bước đi.

Dù sao thì tình hình cũng đã được giải quyết xong xuôi.

Tế đàn đã bị ngăn chặn, Skeval đã bị đập nát, và Lesthy – vật dẫn của tế đàn – trông cũng có vẻ bình an vô sự.

Việc còn lại là dọn dẹp hậu quả… Trừ cái đống hổ lốn do tôi gây ra thì chắc cũng chẳng có vấn đề gì lớn.

Ma khí đang tan dần sau cái chết của Skeval.

Lượng mana bão hòa chực chờ phát nổ cũng đã bị ngọn lửa nuốt chửng phần nào nên sẽ không nổ nữa đâu.

『Nghĩ kỹ thì, thế này là quá ổn rồi còn gì?』

Tự nhiên tôi thấy mình làm tốt thật.

Không còn cái kết nào gọn gàng hơn thế này nữa.

『Nếu có bên nào gặp rắc rối thì chỉ có mỗi Aplia thôi…』

Mà chắc bên đó cũng chẳng sao đâu.

Kalt là một hiệp sĩ tài năng. Báo trước một ngày hắn còn xử lý tốt, đằng này tôi đã báo từ rất sớm nên chắc hắn đã chuẩn bị phòng bị kỹ lưỡng rồi.

『Phải rồi, còn gọi cả viện binh nữa mà.』

Ngay khoảnh khắc nhớ đến điều đó.

Tôi khựng lại.

『Viện binh.』

Người dẫn đầu đám viện binh đó là ai nhỉ. Trong đầu tôi lập tức hiện lên một cái tên duy nhất.

“Thằng chó đẻ.”

Vừa lẩm bẩm chửi thề, tôi vừa ngửa cổ ra sau.

Có tiếng bước chân. Đang đến gần.

“…Ha.”

Có vẻ như đã quá muộn để chuồn rồi.

“…..”

Tôi từ từ hạ đầu xuống. Nhìn về phía trước.

Có một bóng người đang tiến lại từ phía bên kia khu rừng. Tôi nhìn hắn. Hắn cũng nhìn tôi.

Mái tóc đen lọt vào tầm mắt.

Hắn không mặc giáp. Tôi biết thừa cơ thể hắn còn cứng hơn cả giáp trụ nên mới dám làm cái trò đó.

“Đệch.”

Tiếng chửi thề lọt qua kẽ môi.

『Đã cố tránh mặt rồi mà.』

Nhìn kẻ đang tiến lại gần, tôi thở dài thườn thượt. Dù đã lâu không gặp, nhưng không đời nào tôi không nhận ra cái mặt đó.

Người sống sót thứ hai của ngôi làng đã bị diệt vong.

Thằng khốn từng là người bạn đồng hương duy nhất của tôi.

『Anh hùng, Kyle Toben.』

Cái thằng chó chết đã đá tôi khỏi tổ đội Anh hùng đang đi về phía tôi.

***

3.

Cơ thể được các vì sao ban phước có thể làm được rất nhiều thứ.

Sự mở rộng của các giác quan có được mà không cần tu luyện đã vượt xa phạm vi con người từ lâu.

Kyle nheo mắt lại.

Ở cuối tầm nhìn được mở rộng, cậu bắt được thứ gì đó. Đó là khung cảnh khu rừng đã bị san phẳng.

Cây cối bị nhổ tận gốc nằm lăn lóc trên mặt đất.

Mặt đất lồi lõm, hằn sâu những vết tích của việc ném, đập và kéo lê thứ gì đó rất dài.

Không hề có dấu vết của kiếm chém.

Giống như dấu vết của một con mãnh thú khổng lồ vừa nổi điên quậy phá.

Không phải dấu vết của chiến binh, cũng chẳng phải của pháp sư.

Anh hùng Kyle nhận ra ngay dấu vết đó chỉ trong một cái liếc mắt.

『…Quả nhiên, tên đó đã đến.』

Battle Mage (Pháp sư chiến đấu).

Đây là dấu vết mà chỉ có kẻ được gọi bằng danh xưng đó mới để lại được. Nhận ra điều đó, Kyle cau mày.

Tình hình đã kết thúc.

Kyle tra Thánh kiếm trở lại vào vỏ.

Cậu lắng nghe hơi thở còn sót lại trong rừng và bước tiếp. Thứ đầu tiên cậu bắt gặp là một cô gái đang đứng tựa vào gốc cây.

Nhìn đồng phục thì có vẻ là học viên của Aplia. Chắc hẳn cô bé là người bị chọn làm vật dẫn.

“…..”

Trong mắt Kyle hiện lên chiếc áo choàng mà cô gái đang khoác.

Đó là loại áo choàng mà tên đó thường thích mặc. Sự chắc chắn càng tăng thêm. Ở đâu đó trong khu rừng này, có tên đó.

Kyle tiến sâu vào trong rừng.

Càng đi vào sâu, hơi thở của ai đó càng gần hơn.

Bước chân chậm lại.

Khi phải đối mặt với người mà mình không muốn gặp, bước chân con người ta thường trở nên chậm chạp. Nhưng cậu không quay đầu lại.

『Làm thế trông còn thảm hại hơn.』

Chẳng mấy chốc, tầm nhìn bị che khuất bởi cây cối bỗng trở nên thoáng đãng.

Một khoảng đất trống giữa rừng, nơi không có cây cối nào mọc.

Cách một khoảng không gian trống trải, Kyle chạm mắt với người đang đứng ở phía đối diện.

Thứ đầu tiên đập vào mắt là mái tóc màu xám tro.

Màu tóc xám giống hệt tên đó.

Thế nhưng, độ dài của mái tóc lại khác biệt. Mái tóc xám dài xuống tận thắt lưng trông thật lạ lẫm.

Sự lạ lẫm.

Trước sự lạ lẫm đó, Kyle nheo mắt lại.

Tiếp theo đập vào mắt là đôi đồng tử màu xanh lam.

Làn da trắng ngần, tay chân mảnh khảnh. Khi ánh mắt lướt qua cơ thể đó, Kyle nhận ra.

Không phải tên đó.

Dù nhận ra không phải, Kyle vẫn không dừng lại. Như bị thứ gì đó lôi kéo, cậu bước tiếp.

Thịch, thịch.

Cậu băng qua bãi đất trống, tiến lại gần người đối diện. Lại gần rồi, sự lạ lẫm chuyển thành sự chắc chắn.

Cộp.

Kyle dừng lại trước mặt người đó.

Người cậu đang nhìn xuống là một cô gái. Dù mang lại cảm giác giống tên đó, nhưng giới tính thì khác hẳn.

“…..”

Một người phụ nữ, hay đúng hơn là một thiếu nữ.

Cô ấy ngước lên nhìn cậu. Đôi mắt xanh lam giống hệt tên đó đang nhìn thẳng vào cậu.

“Cô.”

Kyle mở miệng.

“Cô, là ai.”

“…..”

Thiếu nữ không trả lời.

Thay cho câu trả lời, đôi mày cô nhíu lại. Đuôi mắt cong lên. Cảm xúc mà cô ấy công khai bộc lộ là sự ghê tởm.

Ánh nhìn đầy ghê tởm.

Bản thân ánh nhìn đó đối với Kyle vô cùng lạ lẫm.

Kyle là Anh hùng. Anh hùng là biểu tượng của ánh sáng. Đi đến đâu cũng được tung hô, nhận được những ánh mắt ngưỡng mộ. Người duy nhất từng dành cho cậu ánh mắt khinh bỉ như thế chỉ có một.

『Raniel.』

Trong khoảnh khắc, hình ảnh của thiếu nữ và tên đó chồng lên nhau.

Nhưng cũng chỉ là thoáng qua.

Soạt.

Cơn gió thổi qua làm mái tóc cô bay bay. Hình ảnh chồng chéo cũng theo đó mà tan biến. Cuối cùng chỉ còn lại người thiếu nữ đang trừng mắt nhìn cậu.

Đối diện với ánh mắt đó, Kyle thầm nghĩ.

『…Giống thật.』

Tất nhiên dáng người thì khác.

Thứ giống nhau chỉ là màu mắt và màu tóc. Thế nhưng, cậu không thể xóa bỏ cảm giác tương đồng ấy.

“Rani…”

Ngay khoảnh khắc cậu định thốt lên cái tên đó.

Thiếu nữ mở lời.

“Tránh ra.”

Lời nói của cô gái sắc lẹm như dao.

Đôi mắt nhìn thẳng vào Kyle đầy vẻ đanh đá. Như thể chứa đầy độc địa, sắc bén vô cùng.

“Bộ điếc hả? Tao bảo tránh ra.”

Kyle lặng lẽ nhìn xuống cô.

Sự ghê tởm vô cớ này thật lạ lẫm.

Trước sự thù địch lộ liễu đó, Kyle không những không tránh đường mà còn bước thêm một bước về phía trước.

“Ha.”

Thiếu nữ cười khẩy.

Sau đó, cô lẳng lặng bước sang bên cạnh. Như muốn nói rằng nếu không tránh thì cô sẽ đi đường khác.

Kyle vươn tay ra.

Cậu nắm lấy cổ tay người thiếu nữ đang định lách qua.

“…Cái đéo gì thế?”

“Đợi đã.”

“Buông ra.”

“Tôi có chuyện muốn hỏi.”

“Tao bảo buông ra.”

“Cô là…”

“Bố bảo mày buông ra, thằng chó này.”

Rắc!

“…..”

Kyle cau mày.

Cậu nhìn xuống dưới. Bàn chân của thiếu nữ đang dẫm mạnh lên mũi chân Kyle. Trái với vẻ ngoài mảnh mai, lực dẫm xuống mạnh đến bất ngờ.

“…Tôi sẽ không hỏi dài dòng đâu.”

Cuối cùng Kyle cũng buông cổ tay cô ra. Thiếu nữ vừa xoa xoa cổ tay hằn đỏ dấu tay, vừa trừng mắt nhìn Kyle.

“Mang danh Anh hùng mà làm cái trò đó à?”

Trên môi cô treo một nụ cười chế giễu.

Ánh mắt soi mói sắc lẹm. Kyle dừng lại một chút rồi nói tiếp.

“…Có vẻ như cô nhận ra tôi là Anh hùng.”

“Tao có bị mù đâu mà không biết?”

Ngón tay cô gái chỉ vào thanh Thánh kiếm đeo bên hông Kyle. Có thể có người không biết mặt Kyle, nhưng không ai là không biết Thánh kiếm.

“…Biết tôi là Anh hùng mà vẫn tỏ ra thù địch thế này, tôi không ngờ đấy. Xin lỗi vì sự thô lỗ vừa rồi.”

“Xin lỗi cái con c*c, cúi cái đầu xuống mà xin lỗi.”

“Tôi được dạy là đầu phải ngẩng cao.”

“Ọe.”

Thiếu nữ làm động tác giả vờ nôn ọe, rồi lắc đầu quầy quậy.

“Tưởng cái danh Anh hùng là to lắm đấy, thằng chó này.”

“Đúng là to thật. Vì Hoàng gia cũng ban tước vị kèm theo mà.”

“Ai hỏi đâu?”

Cảm thấy một sự quen thuộc không rõ nguyên do, Kyle mở lời.

“Câu hỏi chỉ có một thôi.”

Cậu nhìn thẳng vào thiếu nữ và hỏi.

“Tên.”

“…..”

“Tên cô, là gì.”

Thiếu nữ trả lời câu hỏi đó.

Câu trả lời cộc lốc.

“Ăn c*c đi.”

Cô giơ tay lên.

Gập từng ngón tay lại.

“Tại sao tao phải nói cho mày biết?”

Ngón tay còn lại là ngón giữa.

Cô dí thẳng bàn tay đang giơ ngón giữa vào ngay trước mặt Kyle.

“…..”

Kyle câm nín trong giây lát.

***

Lời tác giả:

Vốn dĩ câu thoại cuối cùng tôi định để là “Cái l*n má mày.” hoặc “Đại loại là danh từ chỉ mẫu thân của bạn.” nhưng mà… nghĩ đi nghĩ lại thấy “phụ mẫu chi dân” quá thì cũng hơi… nên tôi đã thỏa hiệp ở mức độ vừa phải.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!