Web novel

Chương 42 Tham Quan Lớp Học (1)

Chương 42 Tham Quan Lớp Học (1)

Có rất nhiều cách để đạt được sự giác ngộ.

Hầu hết các pháp sư đều tìm kiếm câu trả lời từ sự chỉ dạy của người khác. Tuy nhiên, đôi khi có những kẻ không thể tìm thấy sự giác ngộ từ bất kỳ ai.

Đó là những kẻ đã xác lập được ma đạo (con đường ma thuật) của riêng mình.

Những kẻ có chủ kiến vô cùng rõ ràng.

Sự kiên định đó vừa là ưu điểm, lại vừa là khuyết điểm.

Ưu điểm là không bao giờ lung lay, còn khuyết điểm là vì không lung lay nên chẳng có kẽ hở nào để người khác chen vào.

Chủ kiến quá vững chắc, đến mức người khác không thể len lỏi vào tâm trí họ. Phải dạy dỗ những kẻ như vậy thế nào đây?

‘Phải để nó tự mình nhận ra thôi.’

Roselle đã biết sẵn câu trả lời.

Bởi vì ông đã từng nuôi dạy một kẻ lập dị như thế.

『Raniel.』

Roselle khẽ gọi tên đệ tử của mình.

『Con còn nhớ những gì ta đã nói trước đây không?』

『A, vâng. Con nhớ ạ.』

Rania gật đầu.

Chuẩn bị cho buổi đi làm tại Aplia, cô đang ngồi đó trong bộ âu phục chỉnh tề.

『Hừm.』

Roselle nở nụ cười hài lòng trước sự thay đổi của người đệ tử vốn lúc nào cũng chỉ khoác áo choàng luộm thuộm. Trông cũng không tệ chút nào.

‘Biết thế này thì ta đã mua cho nó sớm hơn.’

Trang phục gọn gàng, mái tóc được chải chuốt ngay ngắn.

Khi mặc áo choàng đi lại, đôi khi cô trông chẳng khác gì đám học sinh cùng trang lứa, nhưng mà…

‘Ít nhất thì bây giờ sẽ không bị hiểu nhầm là học sinh nữa.’

Khoác lên mình bộ vest thế này, cảm giác như cô đã có được sự uy nghiêm xứng tầm với vị trí của mình. Trông trưởng thành hơn hẳn.

『Ừm.』

Roselle gật đầu mãn nguyện một cái rồi mở lời.

『Việc mà Raniel con phải làm từ hôm nay là đi nghe giảng và học hỏi từ các lớp học của những giáo sư mà ta đã đăng ký tham quan.』

Ánh mắt Rania hướng về tờ giấy đặt trên bàn. Trên đó chi chít tên của các giáo sư.

Vốn dĩ, khi trợ giảng muốn tham quan lớp của giáo sư chính thức, họ phải đi xin phép từng người. Tuy nhiên, trường hợp của Rania thì không cần làm thế.

‘Mới dán thông báo lên bảng tin có một ngày mà đã được chừng này rồi sao.’

Roselle kiểm tra danh sách tên các giáo sư đã điền kín đơn đăng ký. Trong đó có cả những giáo sư khá nổi tiếng tại Aplia.

‘Thế này thì chẳng biết ai mới là giáo sư đi học hỏi ai nữa.’

Nhìn đám giáo sư tranh nhau điền tên như thể muốn khoe khoang cảnh giới của mình, Roselle cười khổ.

『Ở Aplia có rất nhiều giáo sư tài năng. Họ đã làm công tác giáo dục lâu năm, nên xét về khía cạnh truyền đạt kiến thức, họ đều là những người đã đạt đến một cảnh giới nhất định.』

Roselle nói tiếp.

『Khi nghe giảng, những điều Raniel con cần chú ý là như sau.』

Roselle xòe bàn tay ra, rồi gập từng ngón một.

『Họ tiếp cận học sinh theo cách nào, khi giải thích thì tập trung vào trọng điểm nào, và họ thấu hiểu trình độ của học sinh ra sao.』

Ông đưa tờ giấy đã ghi sẵn những điều đó cho đệ tử.

『Quan trọng là ba điều trên, nhưng những thứ khác cũng sẽ giúp ích rất nhiều.』

『Ừm… Tức là bảo con đi học cách dạy học chứ gì?』

『Khác với việc đi học.』

Thấy đệ tử nghiêng đầu thắc mắc, Roselle nói thẳng.

『Hãy lý giải lớp học của họ theo cách của riêng con. Không cần phải bắt chước một cách máy móc.』

Roselle hiểu rõ.

Trong 5 năm rời xa vòng tay ông, tên đệ tử này tuy đã thay đổi, nhưng cái gốc rễ thì vẫn y nguyên. Có bảo nó học theo thì nó cũng chỉ bắt chước một cách vụng về mà thôi.

Làm thế thà không làm còn hơn.

Dù có bắt chước, cũng không thể trở thành hàng thật được.

‘Vậy nên, phải dạy theo cách y hệt ngày xưa thôi.’

Thay vì giải thích từ A đến Z, ông sẽ đưa ra gợi ý để nó tự tìm câu trả lời. Đó là phương pháp để dạy dỗ tên pháp sư lập dị này.

『Hãy nhìn bằng mắt con, nghe bằng tai con, và lý giải theo ý chí của con.』

Ông bồi thêm một câu.

『Như con vẫn luôn làm vậy.』

『Như mọi khi ạ?』

『Phải, chẳng phải ta đã nói rồi sao.』

Roselle cười nhạt.

『Cứ từ từ mà làm.』

Rania chậm rãi gật đầu.

Có vẻ như cô đã nắm bắt được đôi chút.

『Vậy con nên đến lớp của giáo sư nào trước đây? Lớp của Sư phụ nhé?』

『Không. Lớp của ta cứ để cuối cùng hãy đến. Để xem vị giáo sư nào thích hợp cho buổi đầu tiên nào.』

Roselle cùng Rania xem xét tờ giấy.

Tên các giáo sư viết chi chít, nhưng trong số đó có một cái tên nổi bật nhất.

– Chiến đấu Ma pháp học / McHeart.

So với những giáo sư khác viết tên thẳng hàng ngay lối, tên của McHeart được viết to tướng. Đã thế còn đè lên tên của các giáo sư khác.

『Vẫn vô lễ như ngày nào.』

Chậc, Roselle tặc lưỡi ngắn gọn.

‘Thú thật thì, tên này chẳng có gì để học hỏi cả, nhưng mà…’

Roselle nheo mắt nhìn Rania.

Rồi ông nhớ lại những câu cửa miệng mà tên đệ tử này thường nói.

– Làm là được chứ gì?

– Sao lại không làm được?

– Không được thì làm cho đến khi được.

Cái thói quen ăn nói đó.

– Làm là được chứ sao.

– Sao không làm được? Chẳng phải do nỗ lực chưa đủ sao?

– Không được thì làm tới khi được. Đó là cơ bản trên chiến trường. Ta không có gì để dạy cho một tên pháp sư ngay cả cơ bản cũng không biết!

Giống giáo sư McHeart đến kinh ngạc.

Tất nhiên, lời của McHeart có chứa ác ý, đó là điểm khác biệt… nhưng ở vị trí người nghe thì cũng tương tự nhau thôi.

‘Nghĩ kỹ thì, chọn hắn làm buổi tham quan đầu tiên cũng tốt.’

Xét trên phương diện là một “tấm gương xấu” để răn mình.

『Người đầu tiên chọn giáo sư này là hợp lý đấy.』

『Giáo sư McHeart ạ?』

『Phải, cũng tiện là môn Chiến đấu Ma pháp học luôn.』

『Chiến đấu Ma pháp học… là cái lớp học vô danh tiểu tốt đó hả?』

Giật mình.

Lông mày Roselle giần giật.

『Vô… danh, cái gì cơ?』

『Cái lớp tạp nham chưa ai từng nghe thấy bao giờ ấy. Cái nghề nghiệp mất gốc.』

『… Con nghĩ thế sao?』

『Không, con không phân biệt sang hèn giữa các hệ phái… nhưng mà cái đó đúng là vô căn cứ thật mà. Pháp sư mà lại lấy rèn luyện thể chất làm nền tảng cơ bản? Thằng điên nào làm thế chứ?』

Chẳng phải là con sao.

Câu nói đó đã trào lên đến tận cổ họng, nhưng Roselle đã nuốt ngược trở lại.

『Ưm…』

Định nói thêm gì đó, nhưng Roselle chẳng tìm được lời nào để phản bác. Người sáng tạo ra hệ phái lại bảo hệ phái đó “mất gốc”, thì ông còn biết nói gì nữa đây.

『… Nếu con thấy thế thì chắc là thế rồi.』

Roselle chỉ biết nói vậy.

***

2.

Nhập môn Chiến đấu Ma pháp học.

Giáo sư phụ trách: McHeart.

Những học sinh chọn hệ Battle-mage (Pháp sư chiến đấu) sẽ được học những điều cơ bản trong lớp của McHeart. Cơ bản của Chiến đấu Ma pháp học là thể thuật, McHeart luôn nói như vậy.

『Sự khác biệt mang tính quyết định giữa Battle-mage và các hệ phái khác nằm chính ở việc vận dụng thể thuật.』

Hắn vừa đi lại giữa các học sinh đang tập trung trong giảng đường vừa nói.

『Battle-mage không đứng yên một chỗ. Phải di chuyển không ngừng. Trên chiến trường, Battle-mage không ở lại hậu tuyến như những pháp sư khác.』

Cố tình để lộ những vết sẹo trên bắp tay, McHeart bắt đầu kể chuyện chiến trường. Phản ứng của đám học sinh khi nghe chuyện này khá hờ hững.

‘Lại chuyện đó nữa à?’

Chẳng biết đây là lần thứ mấy phải nghe rồi.

Đám học sinh nén tiếng thở dài trong lòng, nghe chuyện của McHeart theo kiểu vào tai trái ra tai phải.

『Battle-mage được bố trí ở tiền tuyến, hoặc trong các đội đột kích. Ưu điểm của Battle-mage là có thể đối phó với hầu hết các tình huống bất ngờ. Hỏa lực có thể kém hơn hệ Wizard một chút… nhưng xét về tính hữu dụng thì Battle-mage hơn hẳn một bậc.』

Hắn cố tình nhắc đến hệ Wizard là có lý do cả.

McHeart chuyển hướng nhìn.

Nơi ánh mắt hắn hướng đến có một thiếu nữ đang ngồi.

『Cô không nghĩ vậy sao, Giáo sư Rania?』

Trên khóe miệng McHeart khi nhìn cô lộ ra một nụ cười khinh khỉnh ngấm ngầm.

Rania van Trias.

Theo McHeart biết, cô là một pháp sư đăng ký thuộc hệ Wizard.

‘Nghe nói phép thuật chủ đạo là Nguyên tố ma pháp thì phải?’

Uy lực thì ghê gớm đấy, nhưng để đạt được uy lực đó thì Nguyên tố ma pháp đòi hỏi giai đoạn chuẩn bị rất lâu.

‘Thứ ma pháp kém thực chiến nhất.’

Về cơ bản, đó là hệ phái tương khắc hoàn toàn với Battle-mage.

Nghĩ đến điều đó, McHeart cười khẩy.

『…?』

Thế nhưng, thiếu nữ đang nhận lấy ánh nhìn đó lại chỉ nghiêng đầu thắc mắc. Có vẻ như cô chẳng hiểu hắn đang ám chỉ gì.

『Cô thuộc hệ Wizard nhỉ?』

『À, vâng.』

Câu trả lời đó khiến ánh mắt của vài học sinh dao động.

‘… Hệ Wizard á?’

Đó là những người đã có mặt tại phòng huấn luyện thần chú trong vụ khủng bố. Những người đã tận mắt chứng kiến Rania chiến đấu.

‘Cái người đấm vỡ nát sàn phòng huấn luyện bằng tay không ấy hả?’

Mặc kệ phản ứng của học sinh ra sao, McHeart vẫn tiếp tục nói những gì mình muốn.

『Chà, dù sao cô cũng đã đến tham quan lớp học này… hãy trải nghiệm xem hệ Battle-mage là thứ như thế nào rồi hẵng đi nhé.』

『Vâng.』

『Trước tiên cô xuống đây được không? Lớp học của ta cực kỳ hướng đến thực chiến đấy.』

McHeart nhấn mạnh từ “thực chiến”.

Sự khiêu khích lộ liễu đó đến cả học sinh cũng nhận ra. Tuy nhiên, người bị khiêu khích lại vẫn giữ vẻ mặt vô cảm.

『Vâng, tôi hiểu rồi.』

Cô khẽ gật đầu.

Rời khỏi chỗ ngồi, cô bước về phía trung tâm giảng đường.

『Hừm.』

Quét mắt nhìn từ trên xuống dưới vóc dáng mảnh mai yếu điệu ấy, McHeart nở một nụ cười nham hiểm.

『Hôm nay ta sẽ dạy cho cô về thể thuật của Battle-mage, từng chút một từ những bước cơ bản nhất.』

***

3.

Thuật sư kiêm Battle-mage, Belnoa.

Cậu ta chẳng cảm thấy chút hứng thú nào với lớp học của giáo sư McHeart. Chẳng có gì đáng để hứng thú cả.

Đầu tiên là cái thể thuật mà McHeart luôn mồm nhấn mạnh.

‘Nghe bảo là sách giáo khoa cơ bản của kỵ sĩ à?’

Theo góc nhìn của Belnoa, thứ đó chẳng giúp ích được bao nhiêu. Ngược lại, càng xem càng thấy thắc mắc.

‘Đánh đấm làm gì cho mệt. Cứ bẻ gãy khớp luôn là được mà?’

Belnoa là kẻ đã từng trải qua vô số kinh nghiệm thực chiến ở khu ổ chuột, cộng thêm việc lĩnh hội được cổ võ thuật nhờ ông già Kardi kiếm cho.

Trong mắt Belnoa, thứ thể thuật mà McHeart dạy chỉ là trò mèo tạp nham.

‘Nhưng nếu bảo học về việc tích trữ (Stock) thần chú hay ma pháp cường hóa cơ thể thì…’

Học cái đó thà đến tìm Hắc Ma Tháp Chủ còn hơn.

Nơi nghiên cứu về khái niệm tích trữ thần chú từ xưa đến nay chính là Hắc Sắc Ma Tháp.

‘Tuy là một lão già bụng dạ đen tối…’

Nhưng ít nhất, Hắc Ma Tháp Chủ là người luôn hoàn thành tốt nghĩa vụ của một người thầy. Nếu tìm đến xin học, ông ta sẽ luôn dành thời gian cho. Với tư cách là một người thầy, Hắc Ma Tháp Chủ là một nhân vật khá ổn.

‘Dù với tư cách người bảo lãnh thì tệ hết chỗ nói.’

Tóm lại, McHeart chẳng có gì để dạy cho cậu ta cả. Nhưng Belnoa cũng không quá bất mãn về điều đó.

‘Giờ khởi động.’

Cậu ta chỉ coi nó ở mức độ đó thôi.

Ngay từ đầu cũng chẳng kỳ vọng gì nhiều.

‘Đáng lẽ vẫn sẽ như vậy…’

Nhưng hôm nay, suy nghĩ đó có lẽ sẽ thay đổi đôi chút. Không phải vì ai khác, mà là nhờ vị giáo sư đang tham quan lớp học này.

Liếc.

Belnoa liếc nhìn về phía giáo sư McHeart.

Bình thường McHeart sẽ đi lại giữa các học sinh để chỉ trỏ dạy đời, nhưng hôm nay hắn chỉ đứng yên một chỗ.

Không phải với học sinh, mà là với vị giáo sư kia.

『Lại.』

『… Dạ?』

『Không phải thế. Phải làm như thế này này. Chân phải thế này! Nắm đấm thế này! Dùng lực thêm chút nữa! Đây là cơ bản đấy!』

Mái tóc màu tro bụi lay động.

Những học sinh đang đấu tập tự do cũng liên tục liếc nhìn về phía đó.

Rania van Trias.

McHeart đang dạy thể thuật cho cô ấy.

Hắn đang bàn về cái gọi là “Cơ bản”.

『……』

Trong mắt Belnoa, người biết rõ thực lực thật sự của giáo sư Rania, cảnh tượng đó chẳng khác nào một đứa trẻ đang cố lên mặt dạy đời người lớn.

‘Những chuyển động cô ấy thể hiện dưới cống ngầm.’

Những chuyển động mà Belnoa còn nhớ rõ.

Nó gọn gàng và hiệu quả hơn bất kỳ Battle-mage nào cậu từng thấy. Khác một trời một vực với thứ thể thuật tạp nham của McHeart. Đó là những chuyển động đáng để học hỏi.

『Ưm.』

Thế nhưng, nhìn cảnh McHeart chỉ trỏ dạy dỗ cô ấy, cậu lại cảm thấy tâm trạng vô cùng vi diệu.

‘… Rốt cuộc sao bả lại đến tham quan lớp này nhỉ?’

Cậu nảy sinh thắc mắc đó. Bởi đây là lớp học mà ngay cả một học sinh như cậu cũng thấy chẳng học được gì.

Trong lúc Belnoa đang suy nghĩ miên man, màn chỉ đạo của McHeart vẫn tiếp diễn không ngừng.

『Làm thử xem!』

『Ơ? Thế này ạ?』

『Không phải. Ta bảo là làm thế này cơ mà. Sao cô không làm được? Ta đã làm mẫu rồi mà?』

McHeart đứng sát sạt bên cạnh giáo sư Rania, kéo tay cô ấy giật qua giật lại.

『Phải như thế này!』

『……』

『Cô đúng là mất gốc trầm trọng! Chậc chậc. Bảo sao bọn Wizard cứ…』

Trên gương mặt của giáo sư Rania, người đang bị kéo qua kéo lại, cảm xúc dần dần biến mất. Nhìn vào đôi mắt xanh lạnh lẽo đang dần tắt ngấm ánh sáng ấy, Belnoa cảm thấy một sự rùng mình khó tả.

『Hừm.』

Lúc đó, chợt có ai đó rên rỉ khẽ.

Belnoa nhìn về phía phát ra âm thanh.

『Lark?』

『Ừm, Belnoa à.』

Thiếu niên tóc trắng quen thuộc.

Lark run rẩy toàn thân bước lại gần Belnoa.

『Belnoa, cậu không thấy lạnh sao?』

『Lạnh á?』

Belnoa nghiêng đầu.

『Có thấy lạnh gì đâu.』

『Có gì đó, có một luồng hàn khí đang tỏa ra.』

『… Gì cơ?』

『Lạ-lạnh quá. Tại sao chứ? Chỉ mình tôi thấy lạnh thôi sao?』

『Giờ đang là mùa xuân mà. Còn nóng nữa là đằng khác.』

『Chắc chắn là lạnh mà. Hàn khí tỏa ra từ đúng hướng kia…』

Lark đưa ngón tay chỉ về phía luồng hàn khí, rồi chợt cứng người lại. Cậu ta ngừng bặt lời nói.

Nơi ngón tay cậu ta đang chỉ vào.

Ở đó có giáo sư Rania đang vô cảm nhận sự chỉ đạo. Cánh tay mảnh khảnh của cô bị McHeart kéo qua kéo lại.

Thoạt nhìn thì trông như không có chút động lực nào, nhưng…

Trong mắt người khác thì không biết thế nào, chứ trong đôi mắt của Lark – người được các chiến binh phương Bắc ca tụng là sở hữu “Đôi mắt chim ưng” – cậu nhìn thấy rất rõ ràng.

Giật giật.

Đôi lông mày của giáo sư Rania đang run rẩy nhè nhẹ.

Và.

Nổi lên.

Mạch máu đang hằn lên rõ rệt trên vầng trán cô.

‘Đang, đang điên tiết?’

Lark nuốt khan.

Cậu đã từng nhìn thấy biểu cảm tương tự như thế này một lần trước đây. Hình như là lúc cô ấy hỏi tên sư phụ của cậu.

– Tên sư phụ của em là gì nhỉ?

– Chỉ là, để nhớ kỹ chút thôi.

Ánh mắt tựa như mãnh thú đang chọn lựa con mồi.

Ở đó đang hiện hữu một ánh mắt vừa giống lại vừa khác với ánh mắt khi đó.

‘Trông y hệt ánh mắt của một con mãnh thú đang nhìn con thỏ nhảy nhót trêu ngươi trước mặt mình.’

Lark thử tưởng tượng cảnh con thỏ đang làm trò trước mặt con hổ. Lại còn là cảnh con thỏ tung cước đá vào sống mũi con hổ nữa chứ.

Rắc.

Cảnh tượng tiếp theo thật dễ dàng để hình dung.

Lark tưởng tượng ra cảnh con hổ đã hết kiên nhẫn lao vào cắn xé con thỏ, và cậu rùng mình run rẩy bờ vai.

***

Lời tác giả (Hậu ký):

Lý do Roselle không nói ‘Con chính là người sáng lập ra cái nghề nghiệp mất gốc đó đấy!’ là vì… ông muốn cô tự mình nhận ra.

Thật ra thì cũng có vẻ như ông ấy đã bỏ lỡ thời điểm thích hợp để nói…

Tiêu đề phụ của chương trước đã được thay đổi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!