Sư phụ thả tôi ở thư viện hoàng gia, bảo là có mấy người cần gặp rồi rời đi. Tất nhiên tôi chỉ cần sư phụ giúp ở khâu vào cửa thôi, nên cũng chẳng có vấn đề gì.
『Cảm giác cứ như bị bỏ rơi ấy nhỉ…』
Mà thôi, sao cũng được.
Đọc sách đâu cần sư phụ ở bên.
『Hừm.』
Tôi đảo mắt nhìn quanh.
Thư viện Hoàng gia.
Nơi chỉ những pháp sư được Hoàng gia công nhận, hoặc đệ tử của họ mới được phép bước vào.
『Ngày xưa mình từng cắm cọc ở đây suốt.』
Hồi bé, trước khi chính thức lập thành tích ở Tháp Xám, ngày nào tôi cũng ra ra vào vào chốn này như đi chợ. Vì là thư viện số một vương đô nên cái gì cũng có.
Tôi đã học lịch sử ma pháp ở đây.
Học nguồn gốc của vô số câu chú.
Nói quá lên một chút thì Thư viện Hoàng gia này chẳng khác nào người thầy thứ hai của tôi.
『Lần cuối mình ghé qua là khoảng 6 năm trước nhỉ?』
Sau khi trở thành người kế vị chủ tháp thì bận tối mắt tối mũi, không ghé được.
Tôi cất bước mang theo sự kỳ vọng, không biết trong 6 năm qua đã có thêm bao nhiêu đầu sách mới được nhập về.
Thứ đầu tiên cần xem là sách đề cử hàng tháng.
Nơi này có cấu trúc vừa là thư viện vừa giống hiệu sách, các thủ thư sẽ phân loại riêng những cuốn sách nổi tiếng nhất trong tháng.
-Phân loại: Sách Ma học.
Có vẻ như sau 6 năm cách thức vẫn không đổi, trên kệ sách đang bay lơ lửng nhờ ma pháp có khoảng hai mươi cuốn được xếp ngay ngắn. Tôi rút đại bốn cuốn trong số đó.
Hệ thống cơ bản của Ma pháp chiến đấu.
Khái niệm về Battle-mage (Pháp sư chiến đấu).
Cái nôi của những vì sao, Học viện Aplia.
Anh hùng được sao lựa chọn, Kyle.
Trong đó có một cuốn vừa nhìn tiêu đề tôi đã nhét lại ngay lên kệ. Sách ma học mà sao mày lại chui vào đây, thằng khốn.
『Hừm…』
Định lấy thêm cuốn nữa xem sao, nhưng nội dung có vẻ na ná nhau. Toàn là Battle-mage với ma pháp chiến đấu các kiểu.
『Nhắc mới nhớ, hình như Viện trưởng với Sư phụ cứ lải nhải mãi về ma pháp chiến đấu.』
Rốt cuộc Battle-mage là cái quái gì?
Ít nhất tôi chưa từng nghe về cái class (lớp nhân vật) đó bao giờ.
『Thôi, đọc là biết chứ gì.』
Tôi cầm sách ra ngồi ở một góc.
Ngay khi định mở sách ra.
『…』
Ánh mắt tôi chợt va phải tờ giấy dán ở góc bàn. Chính xác hơn là cái tên trên tờ giấy đó.
-Academic.
-Mười hai mạch ma pháp.
Cũng có cả cái này nữa à.
Tôi nhớ là nếu giải hết và nộp lại thì sẽ nhận được một khoản tiền thưởng nhỏ. Hồi bé tôi hay giải mấy cái này lắm.
Xoẹt.
Tôi xé tờ giấy trông có vẻ chưa ai đụng đến, kéo về phía mình. Định bụng giải thử xem sao. Cũng tò mò không biết dạo này người ta ra đề kiểu gì.
-Mục 1 đến mục 12…
12 câu hỏi.
Nó hơi khác với mấy câu đố hóc búa của Hội Ma học mà Viện trưởng Aaron đưa cho tôi lần trước.
Cái này không phải tạo ra để giải đố, mà là yêu cầu phân tích các mạch ma pháp xuất hiện trong thực chiến.
Ví dụ như thuật thức bẫy trong hầm ngục, hay phân tích câu chú cổ đại còn sót lại trong di tích, đại loại thế.
『Giải thử xem nào.』
Tôi nheo mắt soi xét đề bài.
Từ câu 1 đến câu 7 giải vèo cái là xong. Vấn đề thực sự nằm ở câu số 8 trở đi.
Vì mục đích chẳng phải tiền nong gì, nên tôi bắt đầu giải từ câu 8. Qua tầm nhìn thu hẹp, toàn bộ hình dáng của mạch ma pháp hiện ra.
Vô số đường cong và đường thẳng đan xen tạo nên mạch.
Thoạt nhìn thì rối rắm, nhưng bên trong chắc chắn ẩn chứa quy tắc và định luật rõ ràng.
Tôi đi tìm quy tắc đó.
Không mất quá nhiều thời gian.
『Ngày xưa thì chắc tốn chút thời gian đấy, nhưng mà…』
Khác với 6 năm trước, hình như tôi cũng đã trưởng thành hơn rồi.
Chắc là nhờ kinh nghiệm thực chiến tích lũy bấy lâu nay.
Đối mặt với hàng ngàn, hàng vạn mạch ma pháp mỗi ngày trên chiến trường, giờ chỉ cần liếc qua là tôi nắm được đại khái.
『Trọng tâm của dạng này nằm ở đây.』
『Lấy điểm giao nhau giữa đường cong và đường thẳng làm trục.』
『Đường chéo là để đánh lừa thị giác. Đường liền nét mới là cái này.』
Trực giác được tôi luyện qua nhiều năm kinh nghiệm giúp tôi tìm ra cách giải ngay khi nhìn vào mạch.
Tôi lấy cây bút vẫn hay mang theo, truyền mana vào.
Ngay sau đó, ngòi bút lướt trên mặt giấy.
-Sột soạt.
Truyền mana vào ngòi bút, viết ra quá trình chứng minh đơn giản và đáp án. Không chút ngập ngừng. Viết xong đáp án câu 8, 9, ngay khi định chuyển sang câu 10.
-Két.
Ngòi bút cào lên mặt giấy.
Nguyên do là dòng mana lẽ ra phải trơn tru lướt trên giấy lại không tuôn ra.
『…?』
Mana không chảy ra từ ngòi bút.
Tôi nghiêng đầu nhìn tờ giấy hơi nhàu.
『Hỏng rồi à?』
Tôi xoay bút, gõ gõ vài cái. Rồi nhận ra. Bút không sao. Có vấn đề là mana của tôi.
Cảm giác y hệt lúc bị Mana Eater (Kẻ ăn mana) cắn.
Mana không thể vận lên đàng hoàng. Không thể ngưng tụ. Nhìn mana tan biến vào hư không, tôi cau mày.
Ở đâu đó đang thí nghiệm chặn mana à?
Mấy cái này bình thường phải gửi thông báo cảnh báo trước chứ.
『Phù…』
Cảm thấy hơi khó chịu vì mạch cảm xúc bị ngắt quãng, tôi thở hắt ra một hơi ngắn. Vừa thở ra vừa điều chỉnh nhịp thở.
1 giây, 2 giây, 3 giây…
Tôi đếm nhẩm trong đầu, tập trung vào dòng mana đang chảy. Xé toạc thứ gì đó đang trói buộc mana của mình.
-Tách, tách.
Không lâu sau, mana lại bắt đầu rỉ ra từ ngòi bút. Tôi cầm lại bút, tập trung vào đề bài. Nãy làm đến đâu rồi nhỉ, chắc chắn là từ chỗ này…
『Này.』
Đang tập trung thì lại có ai đó vỗ vai tôi. Bị ngắt quãng hai lần liên tiếp, cơn bực bội trào lên.
『Haizz…』
Tôi thở dài đặt bút xuống. Quay đầu lại, tôi cứng đờ người khi thấy nhân vật không ngờ tới đang đứng đó.
『Cô đang xem gì mà chăm chú thế?』
Mái tóc bạch kim tết một bên.
Đôi mắt vàng kim nheo lại.
Không mặc lễ phục, cũng chẳng phải trang phục phô trương thân phận, nhưng với thiếu nữ này thì mấy thứ đó chẳng cần thiết.
Đôi mắt vàng kim chứng minh dòng dõi hoàng gia.
Đôi mắt ấy đã giải thích tất cả.
Đệ tứ Công chúa Aila.
Đứa trẻ được các vì sao yêu mến (Stella).
Cô ấy đang nhìn xuống tôi.
2.
Ký ức cuối cùng của tôi về Đệ tứ Công chúa là hình ảnh cô bé tầm mười hai tuổi của 6 năm về trước.
Một cô bé còn nhỏ nhưng rất thông minh.
Khi ấy, cô bé đã làm náo động cả vương đô với danh xưng đứa trẻ được các vì sao chúc phúc.
Tôi từng dạy ma pháp cho cô bé.
Tất nhiên không phải ở một nơi chính thức.
Mỗi lần tôi ghé thư viện, Công chúa lại tìm đến xin chỉ giáo.
『…Lớn quá rồi nhỉ.』
Nhìn thiếu nữ đang chăm chú nhìn mình.
Thấy cô bé ngày nào giờ đã trưởng thành, tôi chợt cảm nhận được thời gian đã trôi qua thật nhanh.
『Mặt tôi dính gì sao?』
『…Không ạ.』
Tôi chậm rãi đứng dậy.
Định tạ lỗi vì sự vô lễ ban nãy.
『Thưa Điện h…』
『Đừng làm thế. Tôi không thích đâu.』
Nhưng Công chúa Aila khẽ xua tay ngăn tôi lại. Vẻ mặt như thể chán ghét mấy thứ nghi thức đó lắm rồi.
『Cô đang tập trung mà. Tôi làm phiền nên cô thở dài cũng là chuyện bình thường thôi. Xin lỗi nhé?』
Rồi cô ấy kéo ghế ngồi xuống.
Ngay cạnh tôi.
『Tôi đến đây đọc sách chứ không phải để được cung phụng. Cô cứ làm việc của mình đi.』
Nói thì hay lắm, nhưng sao lại ngồi ngay bên cạnh thế này.
Tôi ném cái nhìn đầy ẩn ý về phía Công chúa, nhưng cô ấy chỉ chăm chăm nhìn vào tờ đề tôi đang giải.
『Academic nhỉ?』
Ánh mắt đầy vẻ thích thú.
Cô ấy nhìn tôi, rồi nhìn tờ tạp chí học thuật tôi đang giải, miệng thốt lên mấy tiếng cảm thán kiểu “Hể-“.
『Cô là pháp sư à?』
『Vâng.』
『Dùng ma pháp giỏi không?』
『Đủ dùng ạ.』
Đang vô thức trả lời qua loa lấy lệ, tôi chợt nhận ra sai lầm của mình.
『Chết cha.』
Đây là thái độ của Raniel khi đối xử với Công chúa.
Một pháp sư lạ hoắc mà cư xử kiểu này với Công chúa thì có bị gán tội khi quân bắt đi cũng chẳng oan.
『…』
Tôi lén quan sát sắc mặt Công chúa.
May thay, cô ấy không có vẻ gì là phật ý.
『Hưm.』
Ngược lại, cô ấy còn cười tít mắt, kéo ghế sát lại gần tôi hơn. Rồi vươn ngón tay chỉ vào bài toán tôi đang giải.
『Sao cô lại bỏ qua mấy câu đầu mà giải từ câu 8 thế?』
『Hả?』
『Hay là do khó quá? Kể ra thì câu 1 đúng là…』
『Cái này á?』
Tôi nghiêng đầu thắc mắc.
『Từ câu 1 đến câu 7 là mấy bài đơn giản mà. Tôi để dành giải sau.』
『…Đơn giản ư?』
『Ừm, đơn giản nhưng phiền phức?』
Tôi liếc nhìn câu 1.
Quả thật, giải thì dễ nhưng thuộc loại phiền phức. Đây là dạng câu hỏi yêu cầu “phương pháp giải” chứ không phải đáp án.
『Kiểu bài toán giải thích rườm rà ấy mà.』
『Sao cơ?』
『Người biết đấy? Kiểu bảo giải thì giải được, nhưng bảo giải thích quá trình thì hơi bị phiền.』
『A… Kiểu như Lý thuyết giao dịch mana ấy hả?』
『Cũng gần giống thế.』
Định lảng sang chuyện khác để giải tiếp, nhưng xem ra vị Công chúa này không có ý định buông tha cho tôi.
『Vậy thì nhé?』
Công chúa chỉ vào câu số 1.
『Cô giải thử câu này ngay tại đây được không?』
『…Dạ?』
『Tôi giải từ câu 1 nhưng bị tắc ngay chỗ này. Nếu cô cho tôi xem cách giải thì giúp ích nhiều lắm.』
Công chúa khẽ nghiêng đầu, ngước mắt nhìn tôi.
『Không được sao?』
Cứ hỏi đi hỏi lại thế này, xem chừng chưa giải xong là chưa được tha rồi. Tôi đành miễn cưỡng di bút sang câu 1.
Một mạch ma pháp tinh xảo và nan giải.
Là loại mạch được tạo thành từ việc ghép “nhiều” mạch lại với nhau.
『Lại là mạch của cái tên đầu lâu đó.』
Dạo này có vẻ hay gặp ghê.
Đây là mạch dùng trong câu chú “Kết giới” của Tứ Thiên Vương Quân đoàn Ma Vương, Lich Cổ đại Skeval.
『Rốt cuộc sao cái này lại là bài toán khó nhỉ?』
Từ bài toán khó của Hội Ma học mà Viện trưởng Aaron đưa ra, cho đến câu 1 của tờ Academic này, sao ai cũng thích mạch của Skeval thế không biết.
『Cái mạch ngu si đụng nhẹ cái là vỡ nát này mà.』
Trước tiên kiểm tra yêu cầu đề bài.
[1. Tìm ra “mạch thật” ẩn giấu trong mạch này, và trình bày phương pháp giải có thể “rút ngắn” cách giải hiện hành.]
Lại còn là câu hỏi tập trung vào quá trình giải nữa chứ.
Bảo ghi mỗi đáp án thì nhanh, bắt trình bày quá trình đúng là phiền chết đi được.
『…?』
Tôi nhìn Công chúa với ánh mắt “nhất thiết phải giải à”, nhưng cô ấy chỉ cười tủm tỉm.
『Haizz…』
Tôi thở dài trong lòng rồi đặt bút xuống. Viết đáp án trước, rồi thêm phần giải thích bên trên.
-Không nhất thiết phải tháo gỡ toàn bộ mạch.
-Thay vì tháo gỡ mạch…
Định viết ngắn gọn hai ba dòng giải thích, tôi chợt khựng lại. Dù sao cũng là để Công chúa xem, chắc phải viết cho dễ hiểu chút nhỉ.
『Nhớ không nhầm thì mình từng giải thích cái này rồi.』
Hình như là hồi chú Heinkel nhờ tôi giải thích cách phá kết giới của Skeval cho các pháp sư trong binh đoàn kỵ sĩ.
『Hồi đó hầu như chẳng ai hiểu gì sất.』
Vậy phải viết chi tiết hơn nữa à.
Phiền quá…
Tôi lén liếc nhìn Công chúa.
Cô ấy không còn cười đùa cợt nhả nữa. Từ khoảnh khắc tôi viết ra đáp án, vẻ mặt cô ấy đã trở nên cứng đờ.
『Tiếp theo thì sao?』
Thấy bút tôi ngừng chạy, cô ấy liền hỏi.
『…Tôi đang sắp xếp lại suy nghĩ.』
Công chúa khẽ gật đầu, rồi lại dán mắt vào phần bài giải của tôi.
Tôi lẳng lặng di bút.
Đến cả bản thân tôi cũng thấy lạ lẫm vì lần đầu tiên viết giải thích chi tiết đến mức này.
Kết cục, tôi phải chịu trận dưới ánh nhìn của Công chúa một lúc lâu, thêm thắt hết giải thích này đến giải thích nọ cho đến khi cô ấy hài lòng mới thôi.
Kỳ lạ thật.
Rõ ràng mình đâu có đến đây để làm chuyện này.
3.
『Vô lý thật đấy.』
Người pháp sư kia đã rời đi.
Ngồi một mình trong thư viện, Aila chống cằm nhìn vào tờ đề mà vị pháp sư bí ẩn nọ đã giải xong.
Câu hỏi số 1 của Academic.
Bài toán phân tích mạch ma pháp của “Lich Cổ đại” Skeval, thứ đã trấn giữ vị trí này suốt 3 năm qua.
『Đơn giản, ư?』
Aila bật cười khan.
『Vì không giải nổi cái vấn đề đơn giản ấy mà bao nhiêu chiến trường đã sụp đổ…』
Lich Cổ đại Skeval.
Kết giới mà con quái vật đó dựng lên sẽ cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài. Cô lập hoàn toàn người bên trong.
Thời gian tối thiểu để phá giải kết giới đó là sáu tiếng. Đó là với giả định hàng chục pháp sư tập trung toàn lực vào việc giải mã mà không bị quấy rầy.
Và sáu tiếng đó.
Là khoảng thời gian quá đủ để một binh đoàn kỵ sĩ bị tiêu diệt hoàn toàn.
Các pháp sư đã chụm đầu vào nhau hòng rút ngắn thời gian đó dù chỉ một phút một giây. Nhưng rốt cuộc vẫn không tìm ra lời giải, biến mạch của Skeval thành một bài toán nan giải.
Thế nhưng, người phụ nữ ban nãy đã tốn bao nhiêu thời gian để giải nó?
『Ba mươi phút.』
Mà phần lớn thời gian là dành để viết thêm chú thích. Người phụ nữ ấy viết đáp án ngay khoảnh khắc nhìn thấy đề bài. Tính thời gian viết đáp án thì…
『Chỉ khoảng ba mươi giây.』
Theo những gì Aila biết.
Chỉ có duy nhất một người làm được điều đó. Và vì sự vắng mặt của người đó, hiện tại không còn ai phá giải được kết giới của Skeval, khiến chiến tuyến đang bị đẩy lùi.
『…』
Aila lặng lẽ đọc đi đọc lại đáp án mà người phụ nữ kia để lại.
Có lẽ chỉ là lời giải bừa bãi.
Có lẽ chỉ là viết nhăng cuội để gây sự chú ý với một Công chúa như cô.
『Bởi vì mình không thể phân tích mạch này.』
Với tư cách là “Đứa trẻ của các vì sao”, Aila có thể lờ mờ hiểu được câu chú ẩn trong mạch.
Nhưng nói cách khác, cũng chỉ đến thế mà thôi.
Aila không biết mạch đó có ý nghĩa chính xác là gì, hay làm thế nào để phá giải nó.
Thế nên.
Aila không biết lời giải này là đúng hay sai.
Cũng không biết phương pháp giải này có chính xác hay không.
『Nhưng mà, tại sao nhỉ…』
Lời giải mà người phụ nữ đó viết ra có một sức thuyết phục kỳ lạ. Đến mức một người không rành về phân tích mạch như cô cũng cảm thấy hình như là có thể làm được.
『Có nên gửi cho Heinkel không?』
Biết đâu lại gây thêm hỗn loạn.
Vì đây là đáp án của một pháp sư không rõ lai lịch.
Lý trí bảo rằng không nên gửi.
Nhưng mặt khác, trực giác của cô lại đang gióng lên hồi chuông cảnh báo.
Phải gửi cái này đến cho binh đoàn kỵ sĩ ngoài chiến trường.
Nhất định phải làm thế.
『…Hưm.』
Aila nghiêng đầu.
Hôm nay ngón trỏ của cô tê rần một cách lạ thường.
Lời tác giả:
Aila 17-18 tuổi.
Raniel 26-27 tuổi.
0 Bình luận