Học viện Aplia.
Học viện ma học số một tại vương đô, ngôi trường danh giá trong những ngôi trường danh giá, nơi đã đào tạo ra vô số học viên xuất sắc.
Tại Aplia, nơi đang tất bật chuẩn bị cho ngày khai giảng, mỗi ngày có đến hàng chục thông báo học vụ được phát ra. Và trong số đó, có một thông báo đã thu hút sự chú ý của các trợ giảng.
– Cơ sở và Giao dịch Ma lực.
– Giáo sư phụ trách: Roselle van Trias.
– Trợ giảng phụ trách: Rania van Trias.
Mục trợ giảng đã được điền tên.
Cái tên của ai đó đã lấp đầy ô trợ giảng vốn dĩ luôn bị bỏ trống.
‘Giáo sư Roselle đã nhận trợ giảng!’
Trước sự thật đó, các trợ giảng đều kinh ngạc.
Phần lớn trợ giảng tại Aplia đều là cựu học viên tốt nghiệp từ chính học viện này. Và trong số các học viên tốt nghiệp của Aplia, không ai là không biết đến Giáo sư Roselle.
Nguyên lão danh tiếng của Tháp Xám.
Vị hiền nhân được ma pháp sư của Cổ Long công nhận.
Người thầy chân chính của thời đại, người đã nuôi dạy nên thành viên Tổ đội Anh hùng – “Pháp sư Xám” Raniel.
Chạy theo danh tiếng ấy, hầu hết các học viên đều từng đăng ký lớp của Giáo sư Roselle ít nhất một lần vì tò mò.
Và rồi, những kẻ mang tâm thế “nhẹ nhàng” ấy khi tham gia lớp học của Giáo sư Roselle sẽ nhận ra một điều.
Nhận ra điều gì ư?
Ác mộng.
Và cả địa ngục.
‘Ác mộng của Aplia, vị Giáo sư Roselle đó!’
Những bài tập tàn khốc.
Độ khó bài giảng sặc mùi ác ý.
Sự khắt khe không bỏ sót một hạt bụi nhỏ nào.
Phương pháp giáo dục kiểu Sparta, như muốn nói rằng phải chịu đựng được chừng này mới có thể trở thành “loại pháp sư đó”.
Không làm được? Thì làm cho đến khi được.
Không tìm ra đáp án? Thì làm cho đến khi ra đáp án.
Không làm nổi? Vậy thì cút.
Lớp học kéo dài là chuyện thường, còn bài tập với độ khó điên rồ là món quà khuyến mãi. Đi ngược lại xu thế ưu tiên chất lượng hơn số lượng của thời đại, ông tự hào với những bài tập điên rồ đảm bảo cả về chất lẫn lượng.
Những bài tập đó ngay cả trong tuần thi cử cũng không hề nương tay.
Nếu may mắn sống sót qua đống bài tập ác mộng đó thì sao?
Thứ chờ đợi họ là quá trình chấm điểm như địa ngục.
『Làm lại.』
『Dạ?』
『Ta bảo làm lại.』
『Th-thế này ạ?』
『Làm lại.』
Hình ảnh Giáo sư Roselle mỉm cười với chất giọng nhẹ nhàng và thốt ra hai từ “Làm lại” trước mặt những học viên làm bài tập qua loa đã trở thành nỗi ám ảnh khắc sâu trong tâm trí vô số người.
Có lẽ do cái ác danh đó chăng.
Vị trí trợ giảng của Giáo sư Roselle bấy lâu nay vẫn luôn bỏ trống. Không phải không có người ứng tuyển, nhưng tất cả bọn họ đều không chịu đựng nổi quá hai ngày và bỏ cuộc.
Vậy mà, Giáo sư Roselle lại “đích thân” nhận trợ giảng?
Vị Giáo sư Roselle khắt khe đến cùng cực đó sao?
Vốn dĩ, có thể tồn tại một tên nô lệ đủ trình độ để hỗ trợ cho đẳng cấp của Giáo sư Roselle ư?
Tin đồn lan nhanh với tốc độ chóng mặt.
– Nghe nói Giáo sư Roselle đã nhận trợ giảng.
– Ông giáo sư đó mà nhận trợ giảng á?
– Không biết là ai nhưng đáng thương thật…
Tin đồn sau khi dạo một vòng quanh giới trợ giảng lại tụ về một điểm. Sự quan tâm bắt đầu từ tin đồn chuyển thành thắc mắc.
Rania van Trias.
Cô con gái nuôi mà Giáo sư Roselle nhận về.
Rốt cuộc cô ta là ai?
Dù chỉ còn mười ngày nữa là khai giảng, nhưng tin đồn về cô gái chưa từng lộ diện ấy cứ ngày một lớn dần.
Không có bất cứ thông tin nào về cô được tiết lộ, nhưng…
Những trợ giảng biết rõ về Giáo sư Roselle đều phỏng đoán.
‘Chắc chắn cô ta đang trải qua những ngày tháng như địa ngục.’
Bởi lẽ, không thể tưởng tượng nổi cảnh vị Giáo sư Roselle công tư phân minh và khắt khe tột độ ấy lại nương tay chỉ vì đó là con gái nuôi.
***
2.
“A hác, a ha ha ha hác!”
“…..”
Roselle nhìn quanh nhà với ánh mắt lạnh lẽo. Ông nhìn thấy cô gái đang nằm chảy dài trên ghế sofa.
Đệ tử, kiêm con gái nuôi, kiêm con trai nuôi của ông.
Raniel van Trias, và giờ là Rania van Trias.
Mái tóc màu xám mượt mà như lụa của cô xõa tung trên ghế sofa. Có vẻ như cô đã lăn lộn với bộ đồ này, nên chiếc áo choàng nhăn nhúm đập ngay vào mắt ông.
‘Có nên nói một câu không nhỉ.’
Roselle đắn đo một lúc.
Ông không còn xem Raniel đơn thuần là đối tượng cần dạy dỗ nữa. Bởi Raniel đã là một pháp sư đạt đến cảnh giới cao.
Đã 5 năm rồi.
Vì đứa trẻ này đã rời khỏi vòng tay ông và trở về trong tư thế hoàn thiện, nên Roselle luôn cố gắng tôn trọng Raniel như một pháp sư ngang hàng.
Thế nên ông đã kìm nén những lời cằn nhằn thông thường, nhưng mà…
‘Cái này thì đúng là nên cảnh cáo một chút.’
Trước mắt, với tư cách là một người cha, ông không thể nhìn nổi cái bộ dạng kia. Roselle hắng giọng một cái rồi mở lời.
“Raniel?”
“A, a ha ha… Dạ? Người gọi con ạ?”
Raniel bật dậy khỏi ghế sofa và nhìn Roselle. Không biết có gì thú vị đến thế mà khóe mắt cô còn ươn ướt nước mắt. Tò mò không biết cô đang xem cái gì, Roselle liếc nhìn cuốn sách Raniel đang cầm trên tay.
‘Huyền thoại Kiếm khách Lang thang?’
Sao cái tựa đề nghe quen quen.
– Này ông bạn, đọc thử cuốn tiểu thuyết này đi. Tuyệt tác hiếm có đấy! Một nhân sĩ võ lâm xuất thân từ Trung Nguyên…
– …Võ lâm là gì?
– À, võ lâm là nơi tôn sùng võ và hiệp…
Ông nhớ mang máng đây là cuốn tiểu thuyết mà Aaron rất thích đọc và cứ liên tục mời mọc ông.
“…Hay lắm sao?”
“Dạ? Con tìm thấy trong thư viện của Sư phụ mà, Người chưa đọc thử ạ?”
“Là sách Aaron, ông bạn đó cho mượn. Ta hình như chưa đọc qua.”
“Nếu là Aaron thì… À, là ngài Hiệu trưởng con gặp hôm nọ phải không? Gu của ổng cũng được đấy chứ. Bữa sau phải nhờ ổng giới thiệu thêm vài cuốn mới được.”
…Hình như ông nhớ là đám học viên hay trêu chọc sở thích của ông bạn đó là “hôi rình” mùi lỗi thời thì phải.
Nuốt lại lời định nói xuống cổ họng, Roselle bước lại gần Raniel, phủi bụi bám trên áo choàng của cô.
“Ta biết con đã vất vả suốt 5 năm qua nên muốn nghỉ ngơi… Nhưng đống giấy tờ ta giao con xử lý thế nào rồi? Chẳng phải con bảo sẽ làm xong trước ngày mai sao.”
“A, cái đó ở đằng kia kìa.”
Raniel chỉ tay về một góc bàn.
Ở đó, những tập hồ sơ đã được sắp xếp gọn gàng chồng lên nhau.
“…Con chưa đụng vào sao?”
“Dạ? Con làm xong hết rồi mà?”
“Cái gì? Khối lượng đó không phải là thứ có thể làm xong nhanh như vậy đâu?”
Ông đã giao khá nhiều việc để cô có cái mà làm, nên lẽ ra không thể xong nhanh thế được.
“Sư phụ.”
Trước ánh mắt đầy nghi hoặc của Roselle, Raniel mỉm cười.
“Trước khi rời đi con từng là người kế vị chủ Ma tháp mà?”
“…Đúng vậy?”
“Ngồi ở cái ghế đó thì Sư phụ nghĩ con đã làm gì chứ.”
Là phê duyệt giấy tờ.
Công việc sắp xếp các tài liệu nghiên cứu được gửi lên điên cuồng và tổng hợp kết quả nghiên cứu mỗi quý để quyết toán.
Raniel, người không hề thuê thư ký, đã tự mình xử lý tất cả những việc đó. Đó là môi trường mà tốc độ xử lý giấy tờ không muốn tăng cũng buộc phải tăng.
‘Hơn nữa, tuy không nói ra nhưng…’
Roselle có thể không biết, nhưng khi còn ở trong Tổ đội Anh hùng, Raniel đã phải ôm đồm đủ loại công việc giấy tờ.
Tuy hiếm khi viết thư riêng hay trả lời thư của người hâm mộ, nhưng nếu là công việc giấy tờ hành chính thì cô đã làm đến phát ngán rồi.
Vốn dĩ Kyle chưa từng đụng vào giấy tờ bao giờ.
Còn Sara và Remia thì vì lười biếng nên đã đùn đẩy hết cho Raniel.
‘Tổng kết tình hình mỗi chiến trường tham gia, tổ đội sẽ đi đâu, kinh phí thế nào, sẽ làm những gì…’
Raniel là người đã tổng hợp và báo cáo những thứ đó mỗi lần.
So với khối lượng công việc ấy, mấy việc vặt vãnh của học viện mà Sư phụ giao bây giờ thì…
“Dù vậy, đừng cứ ru rú trong phòng, con thử đến học viện xem sao?”
“Khai giảng thì ngày nào con chẳng phải đi làm?”
“Không nhất thiết phải là học viện, con cứ ra ngoài đi dạo chút đi. Nhìn con cứ ru rú trong phòng thế này ta thấy ngột ngạt thay cho con đấy.”
Tuy công việc đã xong xuôi, cứ để cô lăn lộn chơi bời trong phòng cũng được, nhưng… Roselle cảm giác không nên để như vậy.
‘Thứ mà con bé có hứng thú…’
Phải dùng mồi nhử gì thì đứa trẻ này mới chịu ra ngoài đây. Roselle trầm ngâm suy nghĩ một lúc xem Raniel sẽ thích cái gì.
‘…Sách?’
Rồi bất chợt, ánh mắt ông dừng lại ở chồng sách bên cạnh Raniel. Khoảnh khắc nhìn thấy những cuốn sách đó, một ý tưởng lóe lên trong đầu Roselle.
“Raniel.”
“Vâng, Sư phụ?”
“Con không muốn đến Thư viện Hoàng gia sao?”
***
3.
– Tiền tuyến liên tục rút lui.
– Thất bại nối tiếp thất bại.
– Tứ Thiên Vương, Lich Cổ đại “Skeval” đã triển khai kết giới diện rộng, kỵ sĩ đoàn bị cô lập.
– Các Anh hùng không xuất hiện trên chiến trường.
“…..”
– Hẻm núi “Karn”, nơi từng giành lại được nhờ đại thắng trước đó, một lần nữa bị Ma tộc chiếm đóng.
– Nguy cơ trên chiến trường.
– Hắc Kỵ Sĩ tiến quân về phía Bắc.
Xoẹt.
– Gửi Đệ tứ Vương nữ, Aila.
– Thưa Vương nữ, xin hãy cân nhắc khuyên Nhị Hoàng tử rời khỏi tiền tuyến…
Xoẹt.
– Hiện tại các tiền tuyến đang liên tục rút lui.
– Đây là một cuộc khủng hoảng.
– Thành thật mà nói, không thể đảm bảo an toàn cho Hoàng tử.
Xoẹt.
– Thưa Vương nữ.
– Thần là Kỵ sĩ đoàn trưởng Heinkel.
Khựng lại.
– Hiện tại, Chiến tuyến số 4 nơi Nhị Hoàng tử đang đóng quân đang chịu áp lực liên tục. Dù đã ưu tiên chi viện binh lực, nhưng cũng sẽ không cầm cự được bao lâu nữa.
– Thần xin mạo muội bẩm báo điều này.
– Việc đầu tư binh lực vào Chiến tuyến số 4 đang khiến toàn bộ các chiến tuyến khác bị đẩy lùi.
Aila nheo mắt nhìn bức thư.
Thư từ của những kẻ khác có thể chứa đựng âm mưu hay toan tính chính trị, nhưng riêng Heinkel thì không.
– Thần mạo muội thỉnh cầu.
– Người có thể khuyên Nhị Hoàng tử rời khỏi chiến trường được không ạ?
“Liệu huynh ấy có nghe tôi nói không đây, ông anh đó.”
Aila day day thái dương.
Cô hoàn toàn hiểu nỗi lòng của Heinkel. Dù chiến trường có cấp bách đến đâu, cũng không thể để Hoàng tử chết được. Vì vậy họ buộc phải đầu tư binh lực, nhưng…
‘Là gánh nặng nhỉ.’
Dù nói giảm nói tránh, nhưng tóm lại ý chính là vậy. Là gánh nặng nên hãy rời khỏi chiến trường đi.
‘Tôi cũng muốn thế lắm chứ…’
Aila hiểu rõ anh trai mình, Nhị Hoàng tử, là người như thế nào. Một người chính trực hơn bất cứ ai, đến mức không phù hợp với cái Hoàng gia này.
Một ông anh trai hơi ngốc nghếch, lúc nào cũng chỉ có nhiệt huyết đi đầu.
‘Hẳn là huynh ấy đang cố gắng lấp đầy chỗ trống của ngài Raniel nên mới làm loạn lên như thế…’
Tiếng thở dài len lỏi qua kẽ môi.
Vốn dĩ đã có quá nhiều thứ phải suy nghĩ, giờ lại thêm chuyện ông anh trai làm loạn. Aila cảm thấy cơn chóng mặt ập đến.
“Haizz…”
Sự giải nghệ của Pháp sư Xám Raniel.
Chỉ riêng việc thiếu vắng một pháp sư đó thôi mà tiền tuyến đã bắt đầu sụp đổ. Đây mới chỉ là điềm báo.
Sắp tới sẽ còn nhiều chiến tuyến sụp đổ hơn nữa.
Và sẽ còn nhiều kỵ sĩ phải bỏ mạng hơn nữa.
Trong đoàn người tử trận đó, không có luật nào cấm anh trai cô không được có mặt.
“…..”
Aila cắn chặt môi.
Chỉ tưởng tượng đến tương lai đó thôi cũng khiến cô cảm thấy lồng ngực tắc nghẹn.
– Aila, nhìn cái này xem! Ta đã tìm thấy ghi chép về Anh hùng đời đầu! Người đã săn được quái thú thái cổ…
– Chỉ là truyện cổ tích thôi mà, huynh.
– Truyện cổ tích thì sao chứ! Phàm là truyện cổ tích đều chứa đựng tinh hoa của các thi nhân đấy. Muốn xem cùng ta không?
Người anh trai hơi ngốc nghếch luôn kể chuyện cổ tích cho cô nghe mỗi khi cô mệt mỏi. Hôm nay hình ảnh đó lại hiện lên chập chờn trước mắt cô rõ nét hơn bao giờ hết.
“Nghỉ ngơi một chút vậy…”
Dù là gửi thư hay làm gì đi nữa.
Với trạng thái hiện tại, cô cảm thấy mình chẳng thể tập trung làm được gì. Ngay khoảnh khắc cô định đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
– Nhói.
Ngón trỏ đau nhói.
Cảm giác đau nhói như bị sáp nến nhỏ vào. Trước tín hiệu đặc biệt đó, Aila nheo mắt lại.
Ánh sao tỏa ra trên đầu ngón trỏ.
Cô đọc ý nghĩa mà ánh sao đó biểu thị.
“Cuộc gặp gỡ đáng mong đợi?”
Aila nghiêng đầu thắc mắc.
0 Bình luận