Tại một quán cà phê brunch ở thủ đô.
Roselle vừa rưới siro lên chiếc bánh pancake vừa mở lời.
『Vậy là con đã từ chối lời đề nghị của Trưởng lão Jilleon rồi sao?』
『Vâng, thưa sư phụ.』
Giọng điệu trả lời câu hỏi của tên đệ tử vẫn y như mọi khi. Cứ như thể đó chẳng phải chuyện gì to tát.
‘Ta cũng đoán là sẽ như vậy nhưng mà…’
Không ngờ nó lại từ chối một cách dứt khoát và thản nhiên đến thế. Roselle cười khổ, đẩy đĩa bánh pancake về phía Rania.
『Ăn trước đi đã.』
Nhìn chiếc bánh pancake lấp lánh ánh siro, tên đệ tử thốt lên một tiếng “Oa”. Chẳng biết có gì mà hạnh phúc đến thế, cô nàng cười tươi rói rồi nhét miếng bánh vào miệng.
『Mùi vị thế nào?』
『Ngon lắm ạ, sư phụ cũng dùng thử chứ?』
『Thôi được rồi. Dạo này ăn đồ ngọt cả ngày miệng cứ nhạt thếch, ta không thích.』
Nghe vậy, tên đệ tử khúc khích cười.
『Sư phụ cũng già thật rồi nhỉ.』
『…Ta cũng đâu còn trẻ trung gì.』
Bản thân Roselle cũng cảm nhận rõ sự già đi của mình.
Gần đây, mỗi khi nghe tin tức về những người quen biết, ông lại càng thấm thía điều đó.
‘Nào là đã có cháu bế, nào là gì gì đó…’
Mỗi khi nhận được những lá thư như vậy, trong lòng ông lại dấy lên một cảm xúc kỳ lạ.
Roselle đã cống hiến cả cuộc đời cho sự phát triển của Ma học. Ông đã sống một cuộc đời khác xa với những chuẩn mực thông thường.
‘Gần sáu mươi tuổi đầu mà vẫn độc thân thì nói làm gì.’
Tất nhiên, ông không hề hối hận về cuộc sống đó.
Bởi đó là con đường ông tự chọn, chứ không phải do ai ép buộc.
‘Dù là vậy…’
Gần đây thường xuyên nghe tin con cái nhà ai đó kết hôn rồi sinh cháu. Khi hỏi tên, thì thường là những người cùng trang lứa với Roselle.
『…Hừm.』
Mỗi lần nghe tin như thế, không thể tránh khỏi cảm giác bồi hồi khó tả.
‘Con cái, con cái sao…’
Roselle chống cằm nhìn sang phía đối diện.
Có một cô học trò đang hăng say nhét bánh pancake vào miệng. Tuy không phải con ruột, nhưng là đứa trẻ ông đã nuôi nấng như con đẻ.
‘Cảm giác thật kỳ lạ.’
Đang mải nhìn cô học trò như thế thì.
-Ông không thấy mình đang cưng chiều con bé quá mức sao?
-Ý ông là gì?
-Là về đệ tử của ông đấy. Tiểu thư Rania ấy. Sao ông cứ bao bọc con bé kỹ thế? Để nó ra mắt thiên hạ thì có mòn đi miếng thịt nào đâu.
Bỗng nhiên, giọng nói của Aaron vang lên bên tai.
Roselle bật cười khẩy.
‘Cưng chiều cái nỗi gì…’
Nếu thực sự định bao bọc, thì ông đã chẳng để cho lão già nham hiểm như con rắn độc đó tiếp cận rồi.
Trưởng lão Jilleon.
Nghĩ đến gã pháp sư lẩm cẩm đó, Roselle mở miệng. Ông gọi tên đệ tử của mình.
『Rania.』
『Dạ?』
『Ta có thể hỏi lý do con từ chối đề nghị của Trưởng lão không?』
Roselle nói tiếp.
『Khi con mới lên thủ đô, chẳng phải con đã nói với ta sao. Rằng con sẽ tích lũy thành tựu để quay trở lại Tháp Xám.』
Rõ ràng Raniel đã nói như vậy.
Sẽ dùng thân phận mới để lập công, rồi quay về Ma tháp. Roselle tôn trọng suy nghĩ đó.
『Khoan bàn đến chuyện đạo đức hay không, nếu xét theo lời con nói thì đây chẳng phải là một điều kiện tốt sao?』
Đó là thư giới thiệu của Trưởng lão Jilleon đấy.
Jilleon là trưởng lão đứng đầu phe phái lớn nhất trong Ma tháp. Giá trị của lá thư giới thiệu do lão già đó đưa ra là không thể đong đếm được.
‘…Tuy không thể nói đó là việc làm đúng đắn.’
Nhưng nếu mục đích của Raniel vẫn như ban đầu, là quay trở lại Tháp Xám.
‘Thì đây là một cơ hội không tồi.’
Thế nhưng đứa trẻ này lại nói là đã từ chối thẳng thừng. Điều đó khiến ông có chút thắc mắc.
『Ưm…』
Raniel ngập ngừng một chút rồi mở lời.
『Chỉ là con không hứng thú thôi ạ?』
『…Sao cơ?』
Raniel cầm lấy cái nĩa.
Vừa xoay xoay nó giữa các ngón tay, cô vừa nói tiếp.
『Trưởng lão Jilleon thì còn đỡ hơn chút, nhưng vốn dĩ con ghét đám trưởng lão mà. Hơn nữa, lão ta tìm đến đâu phải chỉ vì nhìn vào thành tựu của con đâu?』
『…Cũng đúng. Lão ta đã thao thao bất tuyệt với ta nào là vị trí Pháp sư Xám, nào là cái gì đó.』
『Cái đó làm con thấy khó chịu.』
Phập.
Raniel cắm phập cái nĩa xuống chiếc bánh pancake.
Siro chảy ra ròng ròng.
『Pháp sư thì đ** má, cứ dùng ma pháp giỏi là được chứ gì. Từ bao giờ mà lại đi soi mói chuyện chính thống hay không thế? Nghe mà thấy nực cười. Mẹ kiếp, chính với chả thống.』
『…Thế à?』
『Với lại, chà. Vị Tân chủ nhân Ma tháp hiện tại trông cũng được đấy chứ.』
『…..』
Chắc là đang nói về Resti, đứa trẻ đó.
『Sư phụ cũng thấy rồi đúng không? Thứ chứa đựng trong đôi mắt con bé ấy.』
『Ta thấy rồi.』
『Con đã từng đòi có cho bằng được cái đó, ngày đêm cầu xin rồi mè nheo với mấy vì sao mà bọn họ có cho đâu, cái đó ấy.』
Raniel đưa tay gõ gõ vào đuôi mắt mình.
『Việc sở hữu thứ đó, chẳng phải có nghĩa là ở một phương diện nào đó, con bé còn xuất sắc hơn con sao?』
『Đúng là một đứa trẻ có tài năng.』
『Sư phụ không dạy con bé sao? Nếu sư phụ dạy dỗ ở Ma tháp thì có lẽ con bé sẽ khai hoa nở nhụy sớm hơn đấy.』
『Chuyện đó e là khó.』
『Dạ? Tại sao ạ?』
Roselle cười chua chát.
『Rania, nếu cơ thể con bình thường thì con có quay về Tháp Xám không?』
『Ơ… Chuyện đó thì hơi khó nói nhỉ? Nếu con ở đó thì chắc chỉ làm mọi chuyện rối ren thêm thôi. Tuy nhiên, thỉnh thoảng con vẫn sẽ ghé qua xem sao…』
『Lý do ta không thường xuyên ghé qua Tháp Xám cũng giống như vậy. Ta có ở đó thì cũng chỉ gây cản trở cho đứa trẻ ấy mà thôi.』
Lễ nhậm chức Tân chủ nhân Ma tháp.
Ngày hôm đó, người đại diện cho các trưởng lão trao huy hiệu Tân chủ nhân Ma tháp cho Resti trước mặt mọi người chính là Roselle.
‘Đại diện của các trưởng lão.’
Lý do bỏ qua Trưởng lão Jilleon có phe cánh lớn nhất mà để Roselle đảm nhận vị trí đó rất đơn giản.
‘Là do tên đệ tử này quá xuất sắc.’
Tại buổi lễ nhậm chức, Roselle đã nhìn thấy.
Những ánh mắt đổ dồn về phía mình.
Sự kỳ vọng ngầm chứa trong những ánh mắt đó.
Và.
Ông đã nhìn thấy những ánh mắt đầy ác ý găm vào Resti khi cô bé nhận lấy chứng nhận. Ông cảm nhận rõ sự chênh lệch nhiệt độ giữa những ánh mắt đó và những ánh mắt hướng về mình.
Ngày hôm đó, Roselle đã trực giác được.
Rằng ông không thể ở lại Ma tháp thêm nữa.
Ông chợt nhận ra việc mình ở lại Ma tháp sẽ gây ra hậu quả gì.
『Sư phụ nói vậy là ý gì?』
『Có những chuyện như vậy đấy.』
Roselle không nói thêm nữa.
Raniel cũng không hỏi thêm gì. Cô chỉ nghiêng đầu thắc mắc.
Lách cách, lách cách.
Tiếng dao nĩa va chạm vang lên một lúc lâu.
Mặc kệ tên đệ tử đang cắm cúi ăn bánh, Roselle nhìn ra ngoài cửa sổ. Một ngày xuân nắng ấm chan hòa.
Nghĩ lại thì, cũng sắp hết tháng 5 rồi.
Sự ồn ào đầu học kỳ đã qua đi, giờ là lúc bước vào giữa học kỳ.
Tháng 5 có rất nhiều việc phải làm.
Thi giữa kỳ, lớp thực chiến thảo phạt ma thú, bài tập nhóm… Chắc chắn cả giáo sư lẫn sinh viên đều sẽ bận tối mắt tối mũi.
‘Một hai tháng qua đã xảy ra quá nhiều chuyện.’
Một tháng trôi qua ồn ào đến mức thái quá. Dẫu vậy, nếu nghĩ rằng những quá trình đó đang dần đi vào ổn định… thì cũng không tệ lắm.
Dù sao thì các sự kiện cũng đã kết thúc êm đẹp mà không có thiệt hại lớn.
Không có thời gian để nhìn lại những chuyện đã qua. Vì lo cho những việc sắp tới cũng đủ bận rộn rồi.
‘Phạm vi thi giữa kỳ đã thông báo rồi, buổi học tới tổng hợp lại nội dung bài học một lần cũng không tệ.’
Sắp xếp lại chương trình giảng dạy tháng 5 trong đầu, thấy toàn là những việc quan trọng. Xét đến lịch trình học tập dồn dập trong thời gian ngắn, nếu có thêm sai sót nào nữa thì tình hình sẽ trở nên nguy hiểm.
‘Hèn gì Aaron hét toáng lên cũng phải.’
Nhớ đến hình ảnh người bạn già ngày càng ít tóc, Roselle buột miệng lẩm bẩm.
『…Chắc là sẽ không có chuyện gì nữa đâu nhỉ.』
Hức.
『…?』
Roselle dời ánh mắt đang nhìn ra cửa sổ.
Ánh mắt ông hướng về phía khuôn mặt của tên đệ tử đang nghịch miếng bánh pancake.
『Hức.』
Tiếng nấc cụt không đúng lúc chút nào.
Trông như thể vừa nuốt nhầm cái gì đó.
Phắt.
Tên đệ tử vừa ấn mạnh vào ngực mình vừa quay mặt đi. Ai nhìn vào cũng biết là đang lảng tránh ánh mắt.
『…..』
Khi nheo mắt lại, ông thấy những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán đệ tử.
『…Gì thế kia?』
『Dạ, dạ?』
『Con có chuyện gì muốn nói không?』
『A, đâu có ạ?』
Vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt ông.
Bộ dạng cực kỳ đáng ngờ.
***
Kỳ nghỉ ngắn hạn nhưng không hề ngắn đã kết thúc.
Kỳ nghỉ bất ngờ ập đến giữa học kỳ.
Nhờ tận hưởng trọn vẹn kỳ nghỉ đó, dù đang là đầu tháng 5 bận rộn, nét mặt của các học viên vẫn rất tươi tỉnh.
-Tiệm tráng miệng Mây Trời ấy…
-Chỗ đó, có phải là nơi tặng thêm một cái bánh tart cho học viên Aplia không? Tớ cũng đến đó rồi.
-…Trà sữa ở quán cà phê đó ngon lắm.
Hình ảnh cười nói vui vẻ của các học viên trái ngược hoàn toàn với những trợ giảng đang sống dở chết dở. Các học viên bước vào giảng đường với dáng vẻ tràn đầy sức sống.
Trên gương mặt họ không có chút lo lắng hay phiền muộn nào.
Và rồi tiết học đầu tiên bắt đầu.
『Bắt đầu bài học thôi.』
Tiết học đầu tiên là môn Phân tích Ma mạch của Giáo sư Courte. Tuy Phân tích Ma mạch là một môn học khó và phức tạp, nhưng lớp học của Giáo sư Courte lại rất được lòng sinh viên.
Ngay từ đầu, ông ấy đã đề cập đến tiến độ bài học hôm nay.
Sau đó chỉ dạy đúng phần lượng đã nói, và kết thúc bài học trước cả khi chuông reo. Cũng không có bài tập về nhà.
Nhiều học viên thích Giáo sư Courte vì sự gọn gàng và dứt khoát đó. Vừa không có bài tập, lại vừa được về sớm, chẳng có lý do gì để ghét cả.
『Lượng bài hôm nay đến đây thôi.』
Tuy nhiên.
『Và đây là sơ đồ ma mạch sẽ được phát ngay bây giờ, đó là bài tập các em phải giải và nộp vào buổi học sau. Hãy lưu ý.』
Hôm nay có gì đó là lạ.
『Tôi đã kiểm tra thời khóa biểu của tất cả học viên trong lớp. Trừ chuyên ngành Ma pháp Chiến đấu, các em đều trống tiết sau giờ này. Và theo tôi biết thì hôm nay Giáo sư McHeart cũng nghỉ dạy.』
Vậy nên, Giáo sư Courte nói.
『Hôm nay chúng ta sẽ học thêm một tiếng nữa.』
Và rồi nó bắt đầu.
『Tiếp tục bài học nào.』
Chuỗi giờ học liên tục như địa ngục.
Một tiếng trôi qua.
Ánh mắt của các học viên dần trở nên đục ngầu.
Hai tiếng trôi qua.
Bóng tối bao phủ lên khuôn mặt các học viên.
Ba tiếng trôi qua.
Đã đến giờ thông báo kết thúc, nhưng bài học vẫn chưa dừng lại.
Thêm ba mươi phút nữa trôi qua.
Tiêu cự trong mắt các học viên đã biến mất.
Cứ thế.
Chính xác là sau ba tiếng ba mươi phút, tiết học mới kết thúc. Các học viên nhìn lên tấm bảng đen chi chít các ma mạch với đôi mắt lờ đờ.
Tiếp đó, họ nhìn vào tờ sơ đồ ma mạch được phát gọi là bài tập.
Chỉ nhìn thôi cũng thấy chóng mặt với hàng đống ma mạch.
Họ nhìn đồng hồ.
Nghĩ đến giờ ăn trưa hay các tiết học tiếp theo, thời gian vô cùng gấp gáp. Có người chạy thục mạng. Có người bỏ luôn bữa ăn. Chẳng còn thời gian đâu mà thong thả ghé quán cà phê.
Các tiết học tiếp diễn.
Càng học, các học viên càng cảm thấy có điều gì đó không ổn.
‘Giáo sư này vốn dĩ như thế này sao?’
Các giáo sư đều rất lạ.
Có gì đó khác hẳn so với thường ngày.
Và, giữa họ có một điểm chung.
Tất cả bọn họ đều là những giáo sư vừa trở lại sau đợt nghỉ dạy.
‘Rốt cuộc trong thời gian nghỉ dạy họ đã làm cái gì vậy…?’
Không ai biết các giáo sư đã trải qua khoảng thời gian như thế nào.
Tuy nhiên, có một điều chắc chắn.
Đó là không khí của các buổi học đã thay đổi rất nhiều so với trước đây. Các học viên thấm thía sự thay đổi đó đến tận xương tủy.
Độ khó của bài học cảm giác như đã nhảy vọt vài bậc.
Những bài tập ác liệt giống như của Giáo sư Roselle ập đến với các học viên.
Một ngày dần trôi qua. Những học viên mất hết sức sống lẩm bẩm bằng giọng thều thào như sắp chết.
-Các giáo sư điên hết rồi.
-Không hiểu sao lại như vậy nữa.
-Rốt cuộc là tại sao?
-Có gì đó sai sai rồi.
Các giáo sư tập thể hóa điên.
Chỉ có tin đồn đó lan truyền khắp nơi.
Các học viên làm sao biết được rằng sự thay đổi đó là hệ quả bắt nguồn từ việc “dự giờ” của một vị giáo sư nào đó.
-Ư a a a a.
-Ư a…
Trong khuôn viên học viện, những trợ giảng biến thành xác sống bò lổm ngổm.
Theo sau đó là những học viên cũng đang dần hóa thành xác sống.
Và rồi.
『Từ chỗ này, đến chỗ này.』
Có một vị giáo sư tung ra đòn quyết định.
『A, hơi ít nhỉ? Vậy đến chỗ này đi, thế này tốt hơn.』
Mái tóc màu xám tro tung bay.
Đôi mắt xanh lam lạnh lùng nhìn đám học viên.
『Các em làm hết rồi nộp là được.』
Giọng nói ấy thật thản nhiên.
Cô tuyên án tử hình bằng một giọng nói vô cùng thản nhiên.
『…..』
Các học viên lặng lẽ nhìn xuống bàn.
Lượng tài liệu học tập đặt trên đó nhiều một cách bất thường. Nếu gom hết đống tài liệu đang trải rộng ra lại một chỗ, có lẽ đủ để xây thành một tòa tháp giấy.
Bóng tối bao trùm lên khuôn mặt các học viên.
Viễn cảnh bóng tối đó chuyển thành quầng thâm dưới mắt hiện lên rõ mồn một.
『Em có câu hỏi ạ.』
『Vâng, em nói đi.』
Để ngăn chặn tương lai khủng khiếp đó.
Một học viên dũng cảm giơ tay.
『Thưa, Giáo sư Rania?』
『Vâng, có chuyện gì không?』
『Lượng bài tập, có chút bất thường…』
Rania van Trias.
Vị giáo sư nổi tiếng đó khẽ nghiêng đầu.
『A… Ra là vậy…』
Rồi cô trả lời với vẻ mặt vô cùng buồn bã.
『Dẫu vậy, tôi nghĩ rằng các em học được thêm dù chỉ một chút từ tiết học của tôi cũng là điều tốt.』
『Ơ, ơ ơ…』
『Tôi nghe nói bài tập càng nhiều thì càng giúp ích cho các em. Cố gắng giải hết thì sẽ tốt hơn đấy. Đều là những câu hỏi xương máu cả.』
Rồi cô nói.
『Nếu thấy vất vả quá thì không cần làm hết cũng được.』
Thấy vậy, vài học viên thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên, chỉ được một lúc.
『A.』
Giáo sư Rania bồi thêm một câu ngay trước khi rời đi.
『Đề thi giữa kỳ tôi sẽ ra dựa trên tập tài liệu vừa phát này. Tôi khuyên các em nên xem kỹ.』
Sự tuyệt vọng ập xuống đầu các học viên.
***
Phòng giáo sư phụ trách môn Giao dịch Ma năng.
Sư phụ đã đi dạy, còn tôi đang nhìn chằm chằm vào tờ giấy đặt trên bàn mình.
-Giao dịch Ma năng Cơ bản (Giữa kỳ).
-Giáo sư ra đề: Rania van Trias.
Là đề thi giữa kỳ.
Vẫn chưa nắm bắt được ý tứ nên tôi cứ trì hoãn mãi…
‘Chắc phải hoàn thành sớm thôi.’
『Ưm…』
Tôi chống cằm nhớ lại nội dung đã dạy.
‘Đại khái là các hạn chế của ma mạch, khái niệm cơ bản về cán cân… đúng không nhỉ?’
Vì đã nói với học viên là sẽ ra đề dựa trên tài liệu học tập, nên chắc chỉ cần biến đổi vài ma mạch đã vẽ trong đó là được.
‘Nếu khó quá thì không được… chắc phải điều chỉnh độ khó cho phù hợp.’
Thực ra đây mới là điều đau đầu nhất.
Học viên duy nhất mà tôi nắm rõ trình độ là Resti. Nhưng nếu ra đề dựa trên trình độ của Resti thì…
‘Lại bị sư phụ mắng cho xem.’
Tôi kiểm tra tờ giấy ghi chú dán trên bàn làm việc.
1. Đừng nghĩ đến trình độ của pháp sư Ma tháp.2. Hãy ra những câu hỏi vừa sức, có thể giải được.3. Câu hỏi dùng để phân loại chỉ cần một hai câu là đủ.
Ba điều cần ghi nhớ và…
Mẹo: Tham khảo đề của các giáo sư khác.
Một lời khuyên.
『Vậy nên, mình đã mượn về rồi đây.』
Tôi liếc nhìn sang bên cạnh. Khi tìm đến các giáo sư, họ đã đưa cho tôi cả chồng đề thi.
‘Khi nói là để tham khảo, họ thậm chí còn đánh dấu sao vào cho mình nữa chứ?’
Các giáo sư thật sự rất tốt bụng.
-Câu này! Câu này thế nào! Tôi đã nghe lời khuyên của Giáo sư Rania và…!-Tôi đã xin nghỉ dạy để tạo ra câu hỏi này đấy. Một câu hỏi không hề xấu hổ chút nào dù có trình lên Hội Ma học. Giáo sư Rania, lời khuyên của cô đã cho tôi nguồn cảm hứng lớn.-Đây là kiệt tác để đời của tôi. Nếu cô tham khảo thì tôi cảm ơn còn không hết. Cứ tham khảo thoải mái đi.
Họ cũng là những giáo sư tràn đầy nhiệt huyết nữa.
『Hừm.』
Tôi lướt qua những câu hỏi họ đưa.
Rồi nghiêng đầu thắc mắc.
‘…Thế này là đúng à?’
Đó là những câu hỏi có trình độ cao hơn hẳn so với những gì tôi nghĩ. Dù có chút thắc mắc về điều đó, nhưng dù sao họ cũng là những giáo sư đã ở Aplia lâu hơn tôi.
‘Chắc họ nắm rõ trình độ học viên hơn mình.’
Vậy thì ra đề ở mức độ này chắc là đúng rồi.
Tôi thầm cảm thán trong lòng.
『Quả nhiên là Aplia.』
Trình độ bọn trẻ cao thật đấy.
Lời tác giả (Hậu ký)
Tôi đang thi cuối kỳ.Ghét các giáo sư ghê :((
*Hôm qua không ra chương mới được, nên tuần này sẽ là 4 chương/tuần…! Tôi xin kiểm điểm…!
0 Bình luận