Web novel

Chương 18 Kỳ thi xếp lớp (2)

Chương 18 Kỳ thi xếp lớp (2)

Chủ nhân Hắc Ma Tháp, Yetual, là một kẻ linh hoạt.

Hắn phán đoán tình huống nhanh nhạy. Không cổ hủ. Chuộng hiệu quả hơn hình thức. Không bị trói buộc bởi quy tắc.

Khác hẳn với đám trưởng lão bảo thủ, cứng nhắc ngồi ở vị trí cao.

Yetual luôn chỉ theo đuổi lợi ích của Ma tháp. Dù cho việc đó trái với đạo lý. Dù cho việc đó gây phẫn nộ trong dư luận, hắn cũng chẳng ngần ngại.

『Chính vì thế, ta mới có thể tìm ra đứa trẻ đó.』

Kẻ đã tiêu diệt tổ chức Chạng Vạng, Cơn ác mộng của Chạng Vạng - Belnoa.

Nhân tài tuyệt vời nhất mà Yetual từng phát hiện.

Nhớ lại lần đầu gặp gỡ đứa trẻ ấy, Yetual nở nụ cười nham hiểm.

Yetual vốn không có cái nhìn xấu về Chạng Vạng, tổ chức đang ẩn náu trong khu ổ chuột. Tất nhiên, hắn biết bọn chúng nhơ bẩn. Hắn cũng biết bọn chúng là những kẻ chuyên làm chuyện phi pháp.

Nhưng thì sao chứ?

Tại chợ đen của nơi đó, hắn có thể tìm thấy những nguyên liệu mà bình thường không thể mua được. Chỉ cần trả tiền, bọn chúng sẵn sàng làm bất cứ việc bẩn thỉu nào mà không chút do dự. Đối với Yetual, Chạng Vạng chỉ là một con tốt dễ sai bảo.

Cho đến một ngày nọ.

Như thường lệ, Yetual ghé qua khu ổ chuột để mua nguyên liệu. Khu ổ chuột ngày hôm đó có gì đó là lạ.

Đèn ma pháp chiếu sáng khu ổ chuột đã bị đập vỡ.

Bóng tối dày đặc bao trùm con hẻm nồng nặc mùi máu tanh.

Không thấy tên thành viên nào ra dẫn đường.

-Phập.

Và rồi.

-Phập, Xoẹt!

Tiếng thứ gì đó chém xuống, tiếng máu thịt văng tung tóe vang lên không dứt từ đâu đó.

-Bộp.

Khi tiến lại gần nơi phát ra âm thanh ấy.

Yetual chạm mặt một thiếu niên.

『Ác quỷ.』

Một thiếu niên đứng trơ trọi trên đống xác chết, toàn thân tắm trong máu. Yetual nhớ rất rõ hình dáng của thiếu niên ấy, trông chẳng khác nào một ác quỷ hiện hình.

Nếu là đứa trẻ này thì có thể.

Nếu là đứa trẻ tài năng nở rộ ngay cả trong con hẻm bẩn thỉu này, nó có thể đuổi kịp cái bóng của Raniel.

Cảm giác rùng mình ngày hôm đó, Yetual tuyệt đối không thể nào quên.

『Người đời thường hay lầm tưởng.』

Nhớ lại ngày hôm đó, Yetual cười cay đắng.

Thiên hạ thường lầm tưởng thế này: Việc Belnoa tiêu diệt Chạng Vạng là chuyện xảy ra sau khi cậu trở thành đệ tử của Chủ nhân Hắc Ma Tháp.

Tuy nhiên, sự thật lại khác.

Belnoa đã là một con quái vật hoàn chỉnh từ trước khi trở thành đệ tử của Yetual. Thiếu niên đó đã tiêu diệt cả khu ổ chuột trong trạng thái chưa từng được học hành bài bản.

『Là một con quái vật.』

Một đứa trẻ chưa từng được dạy dỗ đàng hoàng.

Lại có thể tiêu diệt tổ chức Chạng Vạng đã thống trị khu ổ chuột suốt hàng chục năm. Tài năng như ma quỷ đó là độc nhất vô nhị.

『Nghe nói Chủ nhân Bạch Ma Tháp đã nuôi dạy Đại công tử phương Bắc nhỉ.』

Có lời đồn rằng Đại công tử phương Bắc đó sẽ là kẻ mạnh nhất trong đám tân sinh viên lần này. Giới pháp sư rỉ tai nhau rằng nếu bước vào thực chiến, sẽ không ai có thể đánh bại cậu ta.

『Nực cười thật.』

Yetual cười khẩy trước tin đồn đó.

Đó là lời của những kẻ chưa từng nhìn thấy Belnoa.

Phải, có lẽ trong một trận đấu trực diện đường đường chính chính thì có thể thua. Nhưng, nếu đó là "thực chiến", là cuộc chiến chém giết lẫn nhau.

Belnoa sẽ không thua bất kỳ ai.

『Hưm.』

Yetual vuốt cằm, nhìn vào tập hồ sơ đặt trên bàn. Tình hình tiến độ của bài kiểm tra phân lớp. Đúng như hắn yêu cầu, Belnoa sẽ đối đầu đơn độc với Lark.

『Đây là cơ hội để bẻ gãy cái mũi hếch lên trời của tên Bạch Tháp kia.』

Đang nở nụ cười nham hiểm, ánh mắt Yetual bỗng dừng lại ở một mục trên hồ sơ.

『...Hửm?』

Một mục lẽ ra phải để trống.

Khu vực phía Bắc nơi Belnoa và Lark được phân vào, ô dành cho trợ giảng phụ trách khu vực đó đã được điền tên.

『...Có người dám nhận chỗ đó sao?』

Đó đâu phải vị trí mà một trợ giảng có thể đảm đương? Ít nhất cũng phải cỡ Giáo sư mới có thể can thiệp vào cuộc chiến đó chứ.

『Chắc là một tên nhãi ranh gan to tày trời nào đó rồi.』

Với ý nghĩ kiểm tra xem kẻ đó là ai, Yetual chuyển ánh mắt sang cái tên được điền trong mục đó.

Và rồi.

『A?』

Yetual khựng lại trong giây lát.

『Rani... a...?』

Rania van Trias.

Đồng tử Yetual khẽ rung lên khi xác nhận cái tên đó. Tuy nhiên chỉ một thoáng sau, Yetual nhanh chóng sắp xếp lại tình hình.

『...Liệu kế hoạch có thể thực hiện được không?』

Kế hoạch đã vạch ra trước đó. Kế hoạch mượn cớ bài kiểm tra để động đến đệ tử của Bạch Tháp, liệu có cần sửa đổi không?

Yetual hình dung Belnoa, Lark, và vị trợ giảng tên Rania cùng đứng trong một không gian. Không, chẳng cần phải hình dung làm gì.

Chỉ cần nhớ lại năng lực của cô gái mà hắn đã thấy trên bục phát biểu, câu trả lời hiện ra quá dễ dàng.

Số lượng câu chú mà cô tích trữ (Stock).

Hàng chục, hàng trăm câu chú nằm hoàn toàn dưới sự kiểm soát chặt chẽ.

『Tối thiểu cũng phải ngang ngửa với năng lực của Chủ nhân Tháp Xám.』

Đó là một nhân vật sở hữu năng lực cỡ đó.

『Dưới sự giám sát của một nhân vật như thế, liệu Belnoa có thể thi triển nguyền thuật được không?』

Không, chắc chắn là bất khả thi.

Dù Belnoa có bay nhảy cỡ nào đi nữa, hắn cũng không nghĩ thằng nhóc có thể làm trò gì trước mặt cô.

『Hẳn là cô tự tin kiểm soát được mọi tình huống xảy ra.』

Có sự tự tin đó nên mới dám nhận khu vực kia.

Đó là sự tự tin hợp lý đến từ thực lực.

『Phù...』

Yetual day thái dương thở dài.

『...Phải thay đổi kế hoạch thôi.』

Vốn định mượn bài kiểm tra để nắn gân đệ tử ruột của Bạch Tháp một chút... nhưng tình hình thế này thì câu chuyện lại khác đi một chút.

『Không cần thiết phải gây thù chuốc oán ngay từ bây giờ làm gì.』

Yetual rút ra một bức thư.

Đó là bức thư gửi cho đệ tử của hắn.

***

2.

Hai ngày kể từ lễ nhập học.

Tôi đang tận hưởng những ngày tháng thảnh thơi. Mỗi ngày đều là một trải nghiệm mới.

Học viện Aplia.

Nơi được mệnh danh là Học viện hàng đầu Vương đô này sở hữu cơ sở vật chất vượt xa trí tưởng tượng của tôi.

Nào là cựu đầu bếp hoàng gia nấu cơm căn tin.

Nào là thợ thủ công nổi tiếng của xưởng giả kim đang pha cà phê. Nếu kể ra sự xa hoa và lộng lẫy của nơi này thì chắc không bao giờ hết.

Hóa ra trên đời này việc được ăn đúng bữa, lại còn là đồ ăn nóng sốt là điều có thể sao?

Chỉ thế thôi cũng đủ xa xỉ với tôi rồi. Ở chiến trường, chuyện khui đồ hộp lạnh ngắt ăn qua bữa là cơm bữa mà.

『Của cô đây, Giáo sư.』

『A, cảm ơn anh.』

Tôi nhấp ngụm cà phê do chủ quán pha, chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh nắng chan hòa chiếu xuống thật ấm áp.

Những cánh hoa bay lất phất trong gió.

Khung cảnh thật yên bình, khiến tôi cảm thấy mình cũng đang dần thích nghi với phong cảnh vốn dĩ xa lạ này.

『Buồn ngủ thật.』

Tận hưởng sự thảnh thơi hiếm có, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Thấp thoáng bóng dáng các trợ giảng xen lẫn giữa đám học viên đang đi lại trong khuôn viên trường.

『...Chẳng khác gì Undead cả.』

Hốc mắt thâm quầng.

Tay chân rũ rượi, bước đi loạng choạng, nhìn đám người đó mà tôi thấy thương hại trước tiên.

Tôi thì... Không biết có phải Sư phụ ưu ái không, nhưng ông ấy giao cho tôi lượng công việc vừa đủ nên tôi cũng đang tận hưởng cuộc sống khá thảnh thơi, nhưng làm trợ giảng bình thường là phải như kia sao?

『À, bảo sao hắn cứ thấy mặt tôi là nghiến răng ken két?』

Sống mà chỉ biết cắm đầu làm việc như thế thì bảo sao không điên.

-Ưm, Trợ giảng Rania có vẻ rảnh rỗi quá nhỉ?

-Sao cơ?

-Đống hồ sơ cô phụ trách, cô làm xong hết chưa? Dạo này thấy cô hay đi quán cà phê, rồi ngồi ghế đá trong trường suốt. Thảnh thơi quá nhỉ...

-Tôi nộp từ hôm qua rồi mà?

-...Dạ?

Cái tên cứ thấy mặt tôi là khóe miệng giật giật đó... tên là gì ấy nhỉ? Sezar à?

『Cậu ta sống cũng mệt mỏi thật.』

Nào là giám sát khu vực phải triệt để, nào là phải chuẩn bị tinh thần chịu trách nhiệm nếu có người bị thương, hắn cứ lải nhải suốt... nhưng thú thật, mấy lời khuyên đó chẳng lọt tai tí nào.

『Cứ nhìn bọn trẻ đánh nhau, thấy đứa nào sắp chết thì can ngăn là được chứ gì?』

Đáng tiếc thay.

Tôi đã có kinh nghiệm làm trọng tài cho những cuộc chiến kiểu đó rồi. Thậm chí là rất nhiều.

-Cô không biết giữ khoảng cách với Kyle à? Lũ Elf các người ai cũng lẳng lơ và dâm dục thế sao?

-Thánh nữ chẳng phải là kẻ chỉ yêu mỗi Chúa thôi à? Bớt lo chuyện bao đồng đi? Đồ đàn bà thô tục.

Hồi đầu chuyến hành trình, Sara và Remia cứ hễ tranh giành Kyle là đánh nhau sứt đầu mẻ trán.

-Con ả tai dài này không gì là không dám nói nhỉ?

-Con cuồng tín này mồm mép cũng gớm nhỉ?

.....

-Hôm nay quyết một trận sống mái chứ?

-Á hà, để xem cô còn chạy nhảy nổi không đã?

Hừm.

『Kinh khủng thật.』

Mũi tên bay tứ tung khắp nơi.

Cái gì mà Tên lửa thánh hay cái khỉ gì đó, chỉ cần trúng một phát là tay chân nổ tung, bay rợp trời.

『Ngẫm lại thì con ả Sara đó dùng Tên lửa thánh lên người Remia còn nhiều hơn lên lũ Ma tộc ấy chứ.』

Mỗi lần hai ả đánh nhau toé máu là độ thông thạo kỹ năng lại tăng lên, nhớ lại cảnh đó mà tôi thấy cạn lời.

Hình như chuyện đó kéo dài suốt ba tháng đầu hành trình thì phải?

Đến tháng thứ tư, sau khi Kyle, Sara và Remia cùng vào một nhà trọ cao cấp thì chuyện đánh nhau cũng bớt đi hẳn...

『Ơ? Nghĩ kỹ lại thì thấy khốn nạn thật đấy?』

Biết thế hồi đó cứ để một đứa chết quách cho rồi.

『Haizz.』

Nghĩ đến chuyện đó tôi lại cười khổ. Chẳng có ai canh gác mà không biết giờ bọn họ còn sống cái kiểu đó không nữa.

Thôi kệ, họ tự lo thân họ đi.

Đang suy nghĩ linh tinh và nhâm nhi cà phê, bỗng nhiên tiếng chuông cửa *leng keng* vang lên. Tôi quay đầu lại nhìn vị khách vừa bước vào.

『.....』

Tôi nhìn vị khách đó.

Cậu ta cũng đang nhìn tôi.

Mái tóc trắng toát, khuôn mặt có phần sắc sảo.

Và cây rìu giắt bên hông.

Trông quen quen.

『À, một trong bộ tứ tân sinh viên đại diện.』

Con trai Đại công tước phương Bắc, Battle-mage Lark.

Khi tôi vừa nhớ ra tên cậu ta, cậu bỗng dưng run bắn người.

-Híc.

Rồi bắt đầu nấc cụt.

Lark nấc liên hồi như bị nghẹn, rồi *ngoắt* cái quay mặt đi chỗ khác, tránh ánh mắt tôi. Một thái độ lảng tránh quá lộ liễu.

『...Bị sao thế nhỉ?』

Lark cứ đứng ngẩn ngơ ở cửa một hồi lâu.

Chủ quán không nhìn nổi nữa bèn lên tiếng.

『Này cậu học sinh.』

『Gì, gì cơ.』

『Đã vào rồi thì gọi món đi chứ? Cậu có muốn uống gì đặc biệt không?』

Nghe chủ quán hỏi, Lark đảo mắt liên hồi, rồi lí nhí đáp:

『Nước.. nước đen.』

『Hả?』

『Ta, ta muốn uống thứ nước đen mà người kia đang uống.』

『...Ý cậu là cà phê hả?』

『...Hình như gọi là thế thì phải.』

Thằng nhóc này cũng chẳng bình thường đâu.

Tôi chợt nghĩ thầm.

***

3.

Con trai của Đại công tước phương Bắc, Lark.

Suốt 17 năm cuộc đời sống trên núi tuyết phương Bắc, sau khi nhập học vào Aplia, cậu mới được trải nghiệm thứ gọi là "văn minh".

『Vương đô quả thực đa sắc màu.』

Cậu dường như đã hiểu một chút lý do tại sao Phụ thân lại bảo cậu đến Vương đô sống thử.

『Hóa ra, bấy lâu nay ta chỉ là ếch ngồi đáy giếng thôi sao.』

Toàn những thứ không biết.

Toàn những điều mới lạ.

Tuy nhiên, Lark lại cảm thấy thích thú với điều đó.

Đó là nhờ những lời dạy bảo từ các chiến binh phương Bắc khi cậu còn nhỏ.

-Cậu chủ, đừng sợ hãi những điều mới lạ.

-Cứ ở mãi cái chốn phương Bắc này thì đầu óc sẽ mụ mẫm mất. Chúng tôi chỉ cần vung kiếm là xong nên không sao... nhưng Cậu chủ phải vươn tới những nơi cao hơn chứ.

Những chiến binh cười sảng khoái, khuyên cậu đừng bao giờ ngừng học hỏi và quan sát những điều mới mẻ.

Nhớ lại lời dạy của họ, việc Lark đang đi dạo quanh trường bị thu hút bởi quán cà phê cũng là chuyện đương nhiên.

『Nếu là quán cà phê thì chắc hẳn...』

Nơi đó chắc chắn bán thứ "nước đen" mà các chiến binh phương Bắc đã giới thiệu là thức uống chỉ dành cho những trí thức thông thái.

『Hưm.』

Lark khẽ gật đầu, bước những bước tự tin vào trong quán. Bản thân cậu đang theo học tại Học viện Aplia hàng đầu Vương đô, giờ đây chắc cũng có thể được gọi là một trí thức rồi.

『Ta muốn uống thử thứ nước đen đó xem sao.』

Vừa bước chân vào quán cà phê.

『...!』

Lark suýt chút nữa tắc thở khi nhìn thấy con mãnh thú đang cuộn mình ở một góc quán.

『....?』

Con mãnh thú đó đang nhìn cậu.

Ánh mắt xanh thẳm ấy tựa như mắt của loài mãnh thú cậu từng chạm trán giữa núi tuyết đêm đen.

『Ực.』

Cố nén tiếng nấc cụt chực trào ra, Lark quay đầu đi.

『Kẻ kia chắc chắn là...』

Trợ giảng của Giáo sư Roselle, Rania van Trias.

Chắc chắn là kẻ mạnh bí ẩn mà cậu đã chạm trán lần trước.

『Không ngờ lại gặp sớm thế này...』

Lark run lên bần bật.

Cậu định quay người vội vã rời khỏi quán, nhưng ngay khi tay đặt lên nắm cửa, giọng nói của các chiến binh lại vang lên bên tai Lark.

-Quay lưng bỏ chạy là nỗi nhục của chiến binh!

-Không phải là chạy trốn rồi chết, cũng không phải là chiến đấu rồi chết. Mà là đối mặt chiến đấu và chiến thắng, thưa Cậu chủ!

Quả nhiên.

『Hừm!』

Lark hít một hơi thật sâu rồi ngẩng cao đầu. Cậu dõng dạc gọi món "nước đen", thức uống của người trí thức với chủ quán đang nhìn mình.

『Của cậu đây, học sinh.』

『Cảm ơn.』

Cầm ly nước trên tay, Lark nhìn về phía con mãnh thú. Con mãnh thú dường như không quan tâm đến cậu, chỉ đang nhìn ra ngoài cửa sổ.

『Nỗi sợ hãi là thứ phải vượt qua.』

Lark gật đầu mạnh một cái, rồi cùng với ly nước đen hiên ngang tiến về phía chỗ ngồi bên cạnh con mãnh thú.

*Cạch!*

Cậu đặt mạnh mông xuống ghế bên cạnh, gây ra tiếng động lớn.

Ngay sau đó, con mãnh thú từ từ quay đầu lại.

『Xin, xin chào.』

『...Ưm hửm?』

『Tôi là tân sinh viên kỳ này, Lark van Grace.』

Làm học trò thì phải biết tôn trọng Giáo sư.

Lark cúi đầu chào lễ phép. Chỉ riêng việc nhìn vào mắt đối phương thôi cũng đã tiêu tốn biết bao tâm lực, nhưng dù sao thì Lark cũng hài lòng vì mình đã chào hỏi xong.

Có lẽ vì căng thẳng nên cổ họng cậu cứ khô khốc.

Lark nốc ừng ực thứ nước đen ấy.

『Nóng quá!』

Nhưng vẫn có thể chịu đựng được.

Uống một hơi hết 1/3 ly, Lark nhăn mặt vì vị đắng ngắt tràn ngập trong miệng.

『Ưm hự.』

Dở tệ.

Trí thức Vương đô lại uống thứ dở tệ thế này sao?

『Cái này cũng là một sự bí ẩn sao.』

Lark gật gù ra vẻ đã hiểu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!