Gã Bán Hàng Rong ở Dị Giớ...
Hiiro Shimotsuki Takashi Iwasaki
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Volume 03

Tóm tắt Tập Trước

0 Bình luận - Độ dài: 450 từ - Cập nhật:

Sau khi dần quen với cuộc sống của một gã bán hàng rong ở dị giới, tôi phải thừa nhận rằng mình đã có những ngày tháng vô cùng thảnh thơi ở Ruffaltio.

À, ít nhất là đã từng như vậy, cho đến khi tôi phát hiện ra người bà mà mình ngỡ đã qua đời thực ra vẫn còn sống sờ sờ.

Hơn thế nữa, bà còn ghé qua Ninoritch—cái thị trấn tôi gắn bó bấy lâu—vào đúng Lễ hội Thu hoạch năm ngoái. Chuyện này cứ lởn vởn trong đầu tôi mãi, bởi biết đâu đấy bà lại xuất hiện ở Lễ hội Thu hoạch năm nay thì sao.

À mà nhân tiện, nghe đâu lễ hội năm nay sẽ đông nghẹt khách du lịch. Thế nên, theo lời nhờ vả của Karen tôi quyết định xắn tay vào giúp cô ấy một phen.

Trong lúc tôi còn đang đau đầu nghĩ xem nên bày trò gì cho lễ hội thì hội bạn thân, nhóm mạo hiểm giả Tia Chớp Xanh rủ tôi đi làm một kèo con con.

Nghe qua thì nhiệm vụ có vẻ ngon ăn: chỉ cần vào rừng hái vài bông hoa rồi quay về Ninoritch ngay ngày hôm sau.

Nhưng đời đâu có dễ dàng như thế, phải không?

Và rồi trong một pha xui tận mạng, tôi ngã xuống sông, lạc mất cả đội. Tưởng sắp toi đời vì sặc nước thì tôi được một tiên tộc vớt lên.

“Tôi là Patty Falulu!”

Cuộc gặp gỡ với cô tiên tộc tên Patty này đã thay đổi mọi thứ. Chỉ trong vài tuần ngắn ngủi, chúng tôi đã cùng nhau vật vã thoát khỏi khu rừng, lùng sục khắp nơi tìm người bạn cũ, và thậm chí là giải cứu cả bộ tộc của cô nàng. Qua những chuyến phiêu lưu đó, hai đứa chúng tôi chẳng những dính lấy nhau như sam, mà Patty còn nhanh chóng thân thiết với cả hội bạn của tôi nữa.

Và cứ như thế, ngày diễn ra Lễ hội Thu hoạch đã đến.

Sau khi nghĩ nát óc, tôi quyết định tổ chức một buổi đấu giá rượu và nó đã thành công ngoài sức tưởng tượng.

Khi tôi đang vui vẻ bù khú với bạn bè trong phần còn lại của đêm hội, thì đột nhiên một người phụ nữ xuất hiện.

“Ồ, có phải Shiro đó không nhỉ?” một người phụ nữ trẻ đẹp đến nao lòng cất tiếng.

Tôi chẳng biết người này là ai nên buột miệng hỏi tên. Nhưng câu trả lời của cô ấy mới thực sự khiến tôi chết đứng.

“Bà là bà của cháu đây, đồ ngốc này.”

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận