"Nhưng ta... ta... ta đã rất kiên nhẫn. Kiểu như gái ngoan luôn á! Nên ta muốn giao phối với bạn tình của mình!! Dẫm mạnh lên nơi đó của cậu ta, liếm nhau không ngừng, cạo hết lông đi và khiến nhau rơi nước mắt, mông của chúng ta――――”
Dù cô ta đã làm như vậy...
Nhưng nội dung vượt quá mức chịu đựng, nó khiến tôi chỉ muốn quay đầu và bỏ đi thật xa. Cô ta khăng khăng cho rằng tôi “mắc nợ” cô ta cả đời vì một sự cố xảy ra trong trận chiến trước đây, rồi còn định cưỡng ép tôi phải đáp lại thứ gọi là “tình yêu” ấy.
Tôi cố giải thích rằng đó chỉ là tai nạn trong lúc giao tranh, nhưng Norja không hề nghe. Cô ta túm cổ áo tôi, lắc mạnh, khí thế hung hăng đến mức không thể đối thoại.
"Vả lại, chồng yêu cứ cho cái cảm giác còn trinh á! Ý ta là cậu ấy đã lấy lần đầu của ta nên có vấn đề gì khi ta muốn lấy lần đầu của cậu ta chứ!"
"Ôi trời! Nếu cô muốn cưỡng ép Honey thì tôi sẽ không đứng yên nhưng...? Lần đầu của cô đã bị lấy rồi ư?"
"Đúng vậy! Cậu ấy đã lấy mấy trinh của cái mông xinh xắn, đáng yêu――――”
Khoan, cô ta đang cố nhắc đến việc đó vào lúc này...
"C,cái đó là tai nạn! Một tai nạn! Chà, đúng là tôi cũng có lỗi nhưng nó vô tình diễn ra lúc chiến đấu, trong lúc chiến..."
“Ngươi đang nói cái gì vậy! Ngươi nghĩ mông ta tự nhiên mà có à?! Không đời nào! Ngươi nợ ta một món nợ lớn vì sự sỉ nhục tột cùng, vì đã cướp đi sự trong trắng của ta, và vì đã ép ta vào tình cảnh này. Ngươi phải đền bù cho ta suốt đời đấy!”
Cô ta lao thẳng về phía tôi, túm lấy cổ áo rồi lắc tôi qua lắc lại không thương tiếc.
Thú thật thì… tôi cũng thấy áy náy về chuyện đã xảy ra.
Nhưng mà một nghĩa vụ gắn bó suốt đời… chuyện đó, chuyện đó thì tôi thật sự không thể nào chấp nhận được……
“Ể? A, anh yêu…… cho dù bên trong có già cỡ nào đi nữa…… thì nhìn bề ngoài cũng chỉ là một bé gái thôi mà…… m, mông của cô ta?”
“À~ Shinobu…… chuyện này thì anh cũng hiểu, nhưng mà…… không phải là anh không thể nói, chỉ là anh ước gì em đừng hỏi như vậy thôi.”
“Nhưng mà…… vậy là anh yêu thích mông hơn ngực sao… mông… mông hả… nếu là mông thì…!”
“Không, Shinobu?”
Hả? Shinobu đang lẩm bẩm cái gì vậy… Khoan đã, chẳng phải cô ấy với Larou’iph đang định nói lý lẽ để ngăn Norja lại sao!?
“Dù cô có là đệ tử của Vasalar hay chỉ là kẻ vô danh tiểu tốt gì đi nữa thì mặc xác—tình yêu này là của tôi, và tôi tuyệt đối không đời nào buông tay, hiểu chưa!”
Kỳ lạ thật……
Không phải là tôi chưa từng được con gái tỏ tình bao giờ.
Shinobu và Kron.
Mỗi lần hai người họ thổ lộ, mặt tôi đều nóng bừng, vừa xấu hổ vừa bối rối đến mức không biết để tay chân vào đâu. À, nói mới nhớ, Phianse cũng từng tỏ tình với tôi.
Nhưng lần này thì sao?
Tôi không nghĩ mặt mình đang đỏ lên. Trái lại… chẳng phải nó đang tái mét đi rồi sao?
“Vậy thì sao? Cô định cưỡng ép onii- chan à?”
“Cho dù việc bày tỏ tình cảm với Anh ấy được cho phép, thì điều đó cũng không có nghĩa là cô được phép cưỡng đoạt đâu, Norja.”
Espie và Slayer đứng hai bên tôi, đối diện Norja như thể đang che chắn bảo vệ.
“Hảảản? Lũ nhóc các ngươi……? Nghĩ rằng có thể đối đầu với ta sao?”
Ngay sau đó, ánh mắt của Norja sắc bén hẳn lên, hoàn toàn chuyển sang trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Nghiêm túc đấy à? Cái này á? Đánh tiếp ngay sau khi vừa xong với ông già Mikado sao? Quá sức chịu đựng rồi……
“Đợi đã, khoan! Chúng ta thật sự phải đánh cô ta ngay bây giờ hả!? Đánh liền hai trận liên tiếp sao!?”
“Sẽ ổn thôi, onii - chan! Dù Norja có mạnh đến đâu đi nữa… em và Slayer đã từng giao đấu với cô ta rất nhiều lần rồi.”
“Đúng vậy. Bọn em giờ đã đọc được Fūrinkazan của cô ta. Quan trọng nhất là… có cả Anh ở đây nữa. Ba người chúng ta có thể phối hợp giống như khi đối phó với Mikado—”
Tôi vẫn còn lo lắng, nhưng rồi đột nhiên nhận ra một điều.
Đúng như Espie và Slayer nói, tôi không hề đơn độc.
Dù trận chiến với ông già Mikado cực kỳ khốc liệt, nhưng không ai trong chúng tôi bị thương nặng.
Hơn nữa, Fūrinkazan của Norja… ngay cả tôi cũng từng trực tiếp đối mặt―――
“【Ta Chuyển Động Như Sấm Sét (I Move Like Thunder)】!!”
“““Hả!!???”””
Ngay khoảnh khắc đó, một cú quật đuôi dữ dội bao phủ bởi tia điện xé toạc không khí, lướt qua chỗ chúng tôi vừa đứng và để lại một cái hố khổng lồ nơi dấu chân cô ta khi nãy.
“C… Cái… hả?”
“V, vừa rồi là gì vậy… Rin (Hỏa) trong Fūrinkazan của cô ta sao?”
“K, không…… không phải Rin (Hỏa)…… cũng không phải Fuu (Phong)… vừa rồi là…….”
Chúng tôi hoàn toàn bị đánh úp bất ngờ.
Đó là một sức mạnh tôi chưa từng thấy qua.
Không, đúng hơn là… cảm giác vừa rồi… trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, nó khiến tôi cảm thấy như là……
『Hô hô~…… xem ra…… là một kỹ thuật mới…… hơn nữa…… tuy hơi khác với của ta và Jamdi’el…… nhưng nguyên lý thì vẫn tương đồng………』
Tre’ainar cũng đang lẩm bẩm.
Khoan đã, nói lại lần nữa coi……
“Nuwahaha…… Rin (Hỏa) trong Fūrinkazan của ta là kiểu một đòn tất sát, dồn cả chín cái đuôi giáng xuống cùng lúc… nhưng mà, khỉ thật, nó quá đơn giản nên cực kỳ dễ bị nhìn thấu, lại còn để lộ sơ hở chết người nữa… Fuu (Phong) thì nhanh thật đấy, nhưng lực yếu, chỉ cần đối phương áp sát mà không ngại bị đánh trúng thì ta liền bó tay… Cho nên ta đã sửa sạch tất cả những khuyết điểm đó bằng… sức mạnh của Rai (Lôi)! Nó có tốc độ, có uy lực, lại còn có cả phòng thủ, hiểu chưa!”
Rai (Lôi)…… người phụ nữ này… chẳng lẽ còn mạnh hơn cả mười mấy năm trước sao…? Khoan, cái gì cơ?
“Này, honey! Anh đang làm cái gì vậy!”
“Espie! Slayer! Hai người đứng đờ ra đó làm gì thế hả!? Tướng quân đang ở ngay kia kìa!”
Ngay khoảnh khắc đó, cả Espie, Slayer và tôi đều giật mình quay đầu lại.
Và rồi, Norja đang đứng đó, khoanh tay trước ngực, nở một nụ cười dâm đãng đầy đắc ý.
“Hả……”
“Không thể nào, khi nào cô ta tới sau lưng vậy…!”
“Sao có thể!?”
Chúng tôi vội vàng lùi lại, cuống cuồng kéo giãn khoảng cách.
Norja đã áp sát chúng tôi từ phía sau mà không một ai nhận ra.
Hoàn toàn không hề hay biết.
“Không thể nào… cho dù vừa rồi có bị đòn kia làm cho giật mình đi nữa…”
“Chúng ta…… cũng đâu đến mức mất cảnh giác tới nỗi để cô ta vòng ra sau lưng như vậy chứ…”
“Ngay cả khi dùng di chuyển tốc độ cao… mà lại không cảm nhận được sự hiện diện đó sao……?”
Đúng vậy, chuyện đó lẽ ra là không thể xảy ra.
Cho dù tôi chưa kích hoạt radar, cho dù chúng tôi có hơi lơ là, thì việc để kẻ địch tiếp cận gần đến mức có thể lấy mạng mình…
Ngay cả Tre’ainar cũng đã công nhận giác quan của tôi đã được nâng cao.
Vậy mà… tôi hoàn toàn không hề nhận ra……
『Ẩn giấu khí tức hoàn hảo… đến mức xóa bỏ cả sự tồn tại của bản thân… ấn tượng thật đấy. Hơn mười năm hòa bình đã trôi qua kể từ sau chiến tranh… vậy mà ngươi vẫn không ngừng rèn luyện, vươn tới cảnh giới cao hơn……… Norja.』
Ngay cả Tre’ainar cũng phải tán thưởng…… tình hình này không ổn rồi.
“Nuwahaha…… đây là chiêu mới khác của ta, gọi là【Ẩn Thân Như Bóng Tối (As Elusive as the Shadows)】. Chế độ tàng hình hoàn toàn, lén lút tới mức gần như vô hình! Kiểu như có người đứng ngay trước mặt ngươi mà ngươi không hề để ý cho tới khi họ cất tiếng ấy? Hoặc là họ ở đó từ đầu, nhưng đến khi lên tiếng thì ngươi mới kiểu, ‘Hả!? Từ đâu chui ra vậy!?’ Giờ ta chính là như thế đấy, hòa lẫn hoàn toàn vào phông nền.”
Khi đối diện với sức mạnh thực sự của Mikado, tôi đã biết là nguy hiểm rồi. Nhưng có lẽ do dư âm của việc bị tẩy não, ông ta đã không thể phát huy toàn bộ năng lực vốn có.
Còn Norja này thì……
“Đây chính là【Bí Kỹ Tối Thượng – Tiến Hóa Cực Hạn: Fūrinkazan】 của ta… Slayer, Espie, hai đứa các ngươi thậm chí còn chưa từng nghe qua đâu.”
“K, không đùa đấy chứ……”
“Nuwahaha, đặc biệt là ‘In (Ảnh)’ —nó hoàn hảo để ta ra tay ‘bắt’ chồng mình đúng thời điểm… mà thôi, bỏ qua chuyện đó! Nói chung là, các ngươi hoàn toàn không biết con người thật của ta đâu. Ngay cả chồng yêu của ta, người chỉ biết ta của mười năm trước, cũng chẳng hề hay biết ta bây giờ lợi hại đến mức nào.”
Một Lục Tướng đã tiến hóa.
Không ổn rồi… tôi không ngờ người phụ nữ này lại mạnh lên đến mức đó… xét trên nhiều phương diện, chuyện này còn đáng lo hơn cả trận chiến với ông Mikado ban nãy……
『Vậy mà… ngay cả như thế, Norja vẫn không thể đánh bại Hakuki… dù đã liên thủ cùng Benlinerve… Nếu Norja đã tiến hóa đến mức này, thì Hakuki… rốt cuộc, ngươi đã vượt xa hình ảnh năm xưa trong ký ức của ta đến mức nào rồi?』
0 Bình luận