51-100

96. Công Ty (1)

96. Công Ty (1)

Tôi ngồi ở băng ghế sau chiếc xe của chú môi giới, lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Việc dùng ma pháp để dịch chuyển cả người khác theo quả thực là một việc khá phiền toái.

Tôi cũng không thể dùng Sandworm cho việc này được.

Nó ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với việc chỉ dịch chuyển mỗi bản thân tôi.

Cuối cùng, nghe theo lời đề nghị của chú, tôi đành ngồi xe để tiến về Seoul.

“Đại diện này.”

Đột nhiên chú môi giới cất tiếng.

“Vâng?”

“Liệu cô có ý định đi học hay đại loại thế không?”

“Đi học?”

Tôi vặn hỏi lại.

Đó là một câu hỏi hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của tôi.

“Vâng. Cách đây không lâu tôi cũng có trò chuyện với anh Jung Manho về việc này… Anh ấy cũng bày tỏ sự lo ngại. Có vẻ như cô chưa từng đến trường bao giờ thì phải.”

“Hả, chú với lão ấy còn tám chuyện đó với nhau nữa à?”

“Thỉnh thoảng vẫn có.”

Tôi bật cười khan một tiếng.

Chú môi giới vẫn giữ nguyên vẻ mặt nghiêm trọng, tiếp tục nói:

“Dĩ nhiên, xét trên giấy tờ thì thân phận của cô là người trưởng thành nên không có nghĩa vụ pháp lý nào buộc phải đi học cả, nhưng mà…”

Chú dừng lại một chút như đang lựa lời.

“Dù sao thì cô cũng đang ở cái tuổi đẹp nhất để học tập và kết bạn mà. Thế giới của cô chỉ xoay quanh mỗi cái tháp và internet thì chẳng phải là chuyện hơi đáng buồn sao?”

Trong lời nói của chú môi giới ẩn chứa một sự lo lắng chân thành.

Đó không đơn thuần là cái nhìn của một cộng sự, mà là cái nhìn của một người bảo hộ.

Dĩ nhiên, đối với tôi thì chuyện này nực cười hết chỗ nói.

“Tôi tốt nghiệp cấp ba rồi mà?”

“Dĩ nhiên trên giấy tờ thì là vậy.”

“Không phải! Tôi tốt nghiệp thật mà!”

“Thế cô có biết tính tích phân không?”

“Ơ… tại tôi học khối Xã hội nên là…”

“Thế cô có biết công thức nghiệm của phương trình bậc hai không?”

Dĩ nhiên là trong đầu tôi lúc này chỉ hiện ra tên của một trang web nào đó thôi.

“Hừm, cái đó tại lâu ngày không dùng đến nên tôi quên mất…”

“Thế bảng cửu chương chắc cô vẫn nhớ chứ?”

Tôi đột nhiên thấy phát hỏa.

Tại sao chú ấy lại đi điều tra trình độ học vấn của tôi cơ chứ?

“Không! Mấy cái đó đâu có cần thiết cho cuộc sống đâu? Leo tháp thì cần quái gì công thức nghiệm?”

“Haiz… Đó chính là vấn đề đấy.”

Trước câu trả lời của tôi, chú môi giới chỉ biết thở dài một tiếng nhè nhẹ.

Tuy nhiên, dường như nhận ra tâm trạng tôi đang không được thoải mái, chú cũng không nói thêm gì nữa.

“…”

Sự im lặng ngượng ngùng bao trùm khắp không gian trong xe.

Chẳng có gì để nói cả.

Chú môi giới tập trung vào việc lái xe, còn tôi thì chỉ biết táy máy màn hình điện thoại.

Lướt Gallery để xem có bài viết nổi bật nào mới hay không chính là toàn bộ công việc của tôi lúc này.

...

Một lúc sau, nơi chúng tôi đến chính là cái nhà hàng buffet khách sạn mà mấy hôm trước tôi từng cùng Unit-01 ghé qua.

“Mà đột nhiên có chuyện gì thế? Sao tự dưng lại lặn lội lên tận Seoul để đi ăn thế này?”

“Thì tại lần trước tới đây tôi có ăn uống được gì đâu, ảnh chụp cũng chẳng ra làm sao cả.”

“…?”

Đúng là như vậy. Lần trước mải mê đi dọn dẹp bãi chiến trường cho Unit-01 nên tôi chẳng biết mình đang đưa thức ăn vào miệng hay vào mũi nữa.

Lần này thì khác.

Chẳng có nhân viên nào ra ngăn cản, cũng chẳng có mống nào dám thò ngón tay vào thác chocolate cả.

Lần này, tôi hiên ngang là người thanh toán trước.

Chứng kiến cảnh tượng kỳ quặc khi một đứa trẻ đi cùng một người lớn rồi tự tay quẹt thẻ thanh toán, biểu cảm của nhân viên có chút vi diệu, nhưng tôi chẳng buồn bận tâm.

Chúng tôi được dẫn đến một chỗ ngồi yên tĩnh cạnh cửa sổ.

Việc đầu tiên tôi làm là bật máy ảnh lên.

“…”

Chú môi giới im lặng, nhưng giờ đây chú đã nhìn tôi bằng ánh mắt quá quen thuộc.

Tôi chẳng màng đến xung quanh, bắt đầu nhào nặn ra một “tác phẩm nghệ thuật” trên đĩa.

Trước hết, sự phối hợp màu sắc là cực kỳ quan trọng.

Đầu tiên là đặt vài miếng steak chín tới lên. Sau đó là măng tây xanh mướt và súp lơ trắng đi kèm để lấp đầy khoảng trống.

“Cỡ này chắc là ổn rồi nhỉ?”

Tách.

Chụp xong một tấm, tôi lập tức đổi góc độ.

Lần này là góc chụp từ trên xuống (flat lay).

Để có được một khung hình hoàn hảo, tôi thậm chí còn leo hẳn lên ghế để đứng.

Dù có tiếng tặc lưỡi của ai đó vang lên xung quanh, tôi vẫn mặc kệ.

Tách. Tách.

Phải sau vài lần nháy đèn flash nữa, tôi mới hài lòng gật đầu.

Thế này là đủ đẹp rồi.

“Cô không định ăn à?”

Chú môi giới rốt cuộc cũng lên tiếng hỏi.

Đến lúc này tôi mới chịu cầm nĩa lên.

Thế nhưng, tâm trí tôi từ lâu đã chẳng còn đặt ở hương vị món ăn nữa rồi.

‘Nên đặt tiêu đề là gì đây ta? Chắc phải để đến rạng sáng mới đăng mới được…’

Vừa nhấm nháp đồ ăn, tôi vừa mải mê với những suy nghĩ ấy.

Suốt một thời gian dài, giữa hai chúng tôi chỉ vang lên tiếng lạch cạch của dao nĩa va chạm vào đĩa.

Kẻ phá vỡ sự mộng tưởng của tôi chính là chú môi giới.

“Đại diện này, tôi có chuyện muốn thưa với cô về việc điều hành công ty.”

“Vâng?”

Tôi đang dở tay bóc vỏ tôm thì ngẩng đầu lên.

Công ty sao? Đột nhiên lại nhắc đến chuyện đó làm gì?

Chú môi giới dùng khăn giấy lau miệng rồi tiếp tục nói:

“Có lẽ chỗ này không phải là nơi thích hợp để bàn chuyện đại sự. Tuy nhiên, tôi nghĩ đại diện cũng cần phải nắm rõ tình hình.”

Vẻ mặt của chú vô cùng nghiêm túc. Tôi nhún vai.

“Không sao đâu. Chú cứ nói đi.”

“Hiện tại công ty của chúng ta, One Star Management, đang không ở trong trạng thái bình thường cho lắm.”

“Sao thế?”

Tôi thực sự thắc mắc nên hỏi lại.

Nghe bảo về mặt giấy tờ thì chẳng có vấn đề gì cả mà.

Chắc chắn chú môi giới đã xử lý mọi thứ một cách hoàn hảo rồi mới phải.

Chú nở một nụ cười khổ rồi đáp lời:

“Thì bởi vì cả công ty chỉ có mỗi tôi và đại diện thôi chứ sao.”

“À.”

Đến lúc này tôi mới gật gù hiểu ra.

Nghe cũng có lý. Tôi là đại diện, còn chú là phó đại diện phụ trách điều hành thực tế. Đó là toàn bộ nhân lực của công ty chúng tôi.

Lời chú nói là sự thật.

Ngay từ đầu tôi đã chẳng có ý định điều hành công ty một cách tử tế rồi.

Đó chẳng qua chỉ là một công ty danh nghĩa để tôi có cái cớ trả lương hợp pháp cho chú môi giới mà thôi.

“Cô có biết người ngoài nghĩ gì về công ty chúng ta không?”

“Ai mà biết được?”

“Mọi người cứ đinh ninh đây là công ty ma để trốn thuế của ông Jung Manho đấy.”

“Phù…!”

Tôi suýt chút nữa là phun sạch đống nước cam đang uống ra ngoài.

Jung Manho. Cựu chủ nhân của Tháp Daejeon và hiện tại là người hàng xóm đang cung phụng tôi đủ mọi loại quà cáp.

Đúng là một sự hiểu lầm tai hại, nhưng ngẫm lại thì cái cách nhìn nhận của người ngoài cũng có vẻ hợp lý phết.

Thợ săn Hạng A Kim Hanbyul chưa từng được đăng ký chính thức và cũng không được thế giới biết đến.

Trong tình cảnh đó, bỗng nhiên một công ty tên là ‘One Star Management’ mọc lên và được ủy quyền quản lý Tháp Daejeon.

Đã vậy công ty đó còn có mối quan hệ hợp tác khăng khít với “địa chủ” vùng Daejeon là Jung Manho nữa chứ.

Nhìn kiểu quái gì thì người ta cũng sẽ nghĩ Jung Manho chính là kẻ đứng sau giật dây thôi.

Tôi thì chẳng bận tâm lắm.

“Thế thì đã sao? Có vấn đề gì không?”

“Không. Về mặt thực tế thì chẳng có vấn đề gì cả. Ngược lại nó còn có tác dụng ngăn chặn sự can thiệp không cần thiết từ bên ngoài nữa. Tuy nhiên, tôi chỉ muốn nói để đại diện nắm rõ tình hình hiện tại của công ty mình thôi.”

“Tôi chẳng có ý định phát triển công ty thêm đâu.”

Đó là suy nghĩ thật lòng của tôi.

Trước lời khẳng định chắc nịch của tôi, chú môi giới bỗng khựng lại.

Phát triển công ty sao. Tuyển thêm nhân viên, mở rộng văn phòng, gia tăng các mảng kinh doanh.

Chỉ mới nghĩ thôi mà tôi đã thấy nhức hết cả đầu rồi.

Tôi ghét mấy cái chuyện phức tạp đó lắm. Mà tôi cũng có biết cái quái gì đâu.

Tiền bạc thì giờ cũng đã quá dư dả rồi.

Chỉ cần bán mớ ma thạch cào được từ trong Tháp thôi là mình tôi cũng dư sức sống sung sướng đến cuối đời rồi.

Mục tiêu của tôi đâu phải là trở thành CEO xuất sắc nhất Đại Hàn Dân Quốc.

Được cộng đồng mạng chú ý, thỉnh thoảng đi ăn đồ ngon thế này.

‘Rồi thỉnh thoảng quan tâm lo lắng cho mấy người xung quanh nữa. Thế này là quá đủ rồi.’

“Cứ duy trì như bây giờ đi. Chỉ có tôi với chú thôi là ổn rồi.”

Trước câu trả lời của tôi, chú môi giới trầm ngâm một lát.

Chú đặt dao nĩa xuống, nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng nghiêm túc.

“Đại diện này.”

“Vâng.”

“Nếu không phiền, tôi có thể mạn phép hỏi mục tiêu của cô là gì được không?”

Một câu hỏi nằm ngoài dự kiến. Mục tiêu của tôi sao?

Được lên bài viết hay nhất tháng ư?

“Tôi không hỏi về những thứ xa vời như tầm nhìn hay kế hoạch tương lai của công ty. Tôi chỉ đơn giản là thắc mắc về những điều mà cá nhân cô muốn đạt được thôi.”

Ánh mắt chú môi giới vô cùng chân thành.

Có vẻ như chú thực sự muốn thấu hiểu tâm tư của tôi, muốn biết tôi đang hướng về đâu.

Tôi chìm vào suy nghĩ. Mục tiêu của tôi sao.

Lúc mới thức tỉnh thì mục tiêu rành rành quá rồi còn gì.

Được internet chú ý, được lên bài viết nổi bật.

Thực tế thì đến giờ mục tiêu đó vẫn chẳng hề thay đổi.

Thế nhưng, liệu đó có phải là tất cả không?

Những con người ở Gallery Pháp sư, người chú đang đứng trước mặt tôi đây. Cả Sharon, tộc Elf và Dwarf mà tôi gặp trong tháp nữa.

Tự bao giờ chẳng hay, vô vàn những mối quan hệ đã đan xen chằng chịt vào nhau.

Tôi đã không còn lẻ loi một mình nữa rồi.

“Để xem nào…”

Tôi không thể đưa ra câu trả lời ngay lập tức. Chẳng có đáp án nào rõ ràng hiện ra cả.

Thấy tôi im lặng, chú môi giới khẽ nở một nụ cười gượng gạo rồi lắc đầu.

“À không. Chắc là tôi hỏi chuyện vớ vẩn rồi. Có vẻ tôi đã đặt một câu hỏi quá nặng nề. Cô cứ quên nó đi.”

Chú định chuyển chủ đề khác.

Thế nhưng, tôi có thể đọc được một chút lo âu xen lẫn kỳ vọng mỏng manh trong mắt chú.

Có vẻ như chú mong muốn tôi sở hữu một mục tiêu rõ ràng của riêng mình.

Tôi dùng nĩa chọc chọc vào miếng đồ ăn còn sót lại trên đĩa, khẽ lẩm bầm:

“Trước mắt thì cứ leo tháp thôi. Đằng nào thì tôi cũng chẳng có việc gì khác để làm mà…”

Đó là câu trả lời duy nhất và cũng là chắc chắn nhất mà tôi có thể đưa ra vào lúc này.

Cuộc đối thoại ngắn ngủi về công ty cứ thế khép lại.

Chúng tôi lại tiếp tục dùng bữa trong im lặng.

Thế nhưng, khác với lúc trước, đó không còn là sự tĩnh mịch gượng gạo nữa.

Ngược lại, nó mang lại một cảm giác khá dễ chịu.

Tôi liếc nhìn chú môi giới.

Chú vẫn giữ nguyên vẻ mặt không đổi, thong thả cắt thịt.

Tôi cũng lẳng lặng đưa miếng sushi trên đĩa vào miệng.

Ảnh chứng thực thì chụp xong cả rồi, giờ là lúc để tận hưởng mỹ vị thực sự thôi.

...

Trên chiếc xe lăn bánh trở về nhà.

Tôi tựa đầu vào cửa kính, nhắm nghiền đôi mắt lại.

Bụng no căng nên cơn buồn ngủ cứ thế ập tới.

Cảnh đêm rực rỡ của Seoul nhanh chóng lướt qua ngoài cửa sổ.

Chú môi giới im lặng lái xe, chẳng thèm bật radio hay điều hướng.

Trong không gian tĩnh lặng ấy, tôi tình cờ nhìn thấy đôi bàn tay đang nắm chặt vô lăng của chú. Những chuyển động vô cùng thành thục và vững chãi.

Tôi thều thào trong cơn ngái ngủ:

“Tôi cũng biết lái xe đấy nhé.”

“Đừng có mà nói hươu nói vượn.”

Câu trả lời của chú môi giới sắc lẹm như dao.

Tôi giật mình mở mắt ra, phụng phịu:

“Tôi có bằng lái hẳn hoi mà!”

Dĩ nhiên đó là một lời nói dối trắng trợn. Thế nhưng tôi vẫn thản nhiên thốt ra chẳng chút ngượng ngùng.

Chú môi giới bật cười khan một tiếng như thể nghe chuyện hài:

“Dù cô có chìa ra cái bằng Thợ săn Hạng S thì tôi cũng không đời nào cho cô chạm tay vào vô lăng đâu.”

“Hồi trước tôi chả lái một lần rồi đó sao.”

Lời tôi vừa dứt, vẻ mặt chú môi giới bỗng chốc cứng đờ.

“Cái gì? Lúc nào cơ?”

Chắc là kinh ngạc quá nên chú quẳng luôn cả kính ngữ sang một bên, giọng nói trở nên gắt gỏng.

Tôi ngáp dài một tiếng rồi thản nhiên đáp lời:

“Hồi trước, cái đợt đi Incheon ấy…”

“Incheon là đợt nào nữa?”

Đến lúc này tôi mới sực nhận ra mình vừa lỡ lời.

“Thì cái đợt đi xử lão Park Sangchul ấy mà. Ơ, tôi chưa kể à?”

Kétttttttt!

Chiếc xe phanh gấp.

Người tôi chúi về phía trước, khó khăn lắm mới giữ vững được trọng tâm.

“Chú này, lái xe kiểu gì thế hả?”

Dù tôi có cằn nhằn, chú môi giới vẫn chẳng thèm đáp lời.

Chú vẫn nắm chặt vô lăng, quay đầu lại nhìn tôi trân trân.

“…Ý cô là Chủ tịch Hiệp hội Park Sangchul đó hả?”

“Vâng. Lão đó cứ dám bắt nạt chú với chú Jung Manho mãi còn gì.”

“Ôi cái đầu tôi…”

Chú môi giới trút một tiếng thở dài thườn thượt.

Chú tựa trán vào vô lăng, bất động một hồi lâu.

Đôi vai chú khẽ run rẩy.

Chẳng biết là chú đang cười hay đang khóc nữa.

“Đại diện này.”

“Vâng?”

“Sau này… trước khi định đi ‘xử’ ai đó, làm ơn báo trước cho tôi một tiếng được không?”

Giọng chú nghe như đang van nài vậy.

Tôi gật đầu lia lịa.

“Vâng, tôi hứa.”

Sau khi nghe được câu trả lời của tôi, chú mới bắt đầu nổ máy lại.

Chiếc xe lại lướt đi êm ái trên đường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tôi lại tựa đầu vào cửa kính.

Dù có thấy phản ứng của chú hơi thái quá một chút, nhưng mà…

Nghĩ ngợi vẩn vơ một hồi, tôi lịm đi vào giấc ngủ từ lúc nào chẳng hay.

...

“Đại diện ơi, đến nơi rồi.”

Chú môi giới khẽ gọi nhưng Kim Hanbyul vẫn chẳng mảy may động đậy.

Có vẻ như đã chìm sâu vào giấc nồng rồi.

Chú môi giới đắn đo một lát, rồi như hạ quyết tâm, chú bước ra khỏi xe.

Vừa mở cửa ghế sau, gương mặt ngây thơ không chút phòng bị của đứa trẻ hiện ra dưới ánh đèn đường.

Nhìn kiểu gì cũng chỉ là một cô bé bình thường và đáng yêu.

Chú thoáng do dự. Có nên đánh thức không nhỉ?

Thế nhưng, nhìn đứa trẻ đang ngủ ngon lành thế kia, chú bỗng thấy không nỡ.

“Haiz…”

Cùng với một tiếng thở dài nhè nhẹ, chú cẩn thận khom người, luồn tay xuống dưới thân đứa trẻ.

‘Nhẹ quá.’

Ngay khoảnh khắc bế đứa trẻ lên, chú không khỏi sững sờ.

Một cơ thể nhẹ tựa lông hồng, thật khó có thể tin được đây chính là tồn tại mang trong mình sức mạnh dư sức làm chao đảo cả thế giới.

Trong cái thân hình nhỏ bé này, rốt cuộc sức mạnh mang tính hủy diệt ấy đang ẩn náu ở đâu cơ chứ.

Chú bế đứa trẻ trên tay, thành thục bấm mật mã cửa rồi bước vào trong.

Khung cảnh một ngôi nhà bình thường của một đứa trẻ sống một mình hiện ra trước mắt.

Chú môi giới đặt đứa trẻ xuống giường một cách vô cùng cẩn thận.

Sau đó chú kéo chăn đắp tận cổ cho cô bé.

Trong cơn mê ngủ, từ khuôn miệng đứa trẻ phát ra tiếng lầm bầm mị hoặc:

“Vo… te… up…”

Chú không nhịn được mà bật cười phì một tiếng.

Bao nhiêu những suy nghĩ rối rắm vừa rồi bỗng chốc tan biến sạch chỉ vì một câu nói mê này.

“Ngủ ngon nhé.”

Chú khẽ thì thầm rồi lặng lẽ khép cửa phòng bước ra ngoài.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!