51-100

95. Tầng 38

95. Tầng 38

[Bạn đang tiến vào Tầng 38 (CỰC HẠN) của Tháp.]

Cùng với dòng thông báo quen thuộc, khung cảnh xung quanh thoắt cái biến đổi.

Điểm khởi đầu của tầng này là một trại dã chiến tạm thời được dựng lên trên một bình nguyên bao la.

“Trông bộ dạng chẳng mấy khấm khá nhỉ.”

Mùi máu tanh nồng nặc nảy ra khắp tứ phía, tiếng rên rỉ đau đớn dội vang chẳng dứt.

Xem chừng nơi đây vừa mới hứng chịu một trận huyết chiến kinh hoàng càn quét qua.

Tôi xuất hiện ngay giữa trung tâm doanh trại.

Toàn bộ ánh mắt của đám binh sĩ đồng loạt đổ dồn về phía tôi.

“Tiểu Hiền Giả đại nhân!”

“Chúng ta sống rồi! Cứu tinh đến rồi!”

Trên gương mặt họ, sự hy vọng và cảm giác an tâm nháy mắt lan tỏa.

Đồng thời, tôi cảm nhận được một luồng hơi ấm mỏng manh đang len lỏi chảy vào trong cơ thể.

Cái cảm giác y như những gì tôi từng nếm trải ở Tầng 36.

Sự kính ngưỡng của phàm nhân hóa thành những đốm sáng màu trắng sữa, bắt đầu bị tôi hốt sạch.

Dĩ nhiên, cái liều lượng ấy vẫn còn bèo bọt lắm.

Đúng lúc đó, một bóng dáng quen thuộc tiến lại gần. Chính là Sharon.

Mái tóc cô bết bát mồ hôi, gương mặt lấm lem bụi đất và máu tươi hiện rõ vẻ phờ phạc, thế nhưng vừa nhác thấy bóng tôi, cô đã nở một nụ cười rạng rỡ.

“Hiền giả đại nhân! Lần trước ngài đột ngột biến mất làm tôi một phen hú vía…”

Tôi khẽ gật đầu rồi đưa mắt nhìn quanh quất.

“Lần này lại có biến gì nữa sao? Tôi tưởng lần trước đám xác sống đã bị quét sạch rồi mà.”

Trước câu hỏi của tôi, sắc mặt Sharon lại một lần nữa tối sầm xuống.

Cô trút một tiếng thở dài rồi bắt đầu tường thuật lại sự tình.

“Chỉ yên ổn được vài ngày thôi, rồi chúng lại xuất hiện. Lần này số lượng còn đông đảo khủng khiếp hơn trước bội phần.”

Theo lời Sharon, đám quân đoàn xác sống dạo nọ hóa ra chỉ là món khai vị nhẹ đô.

Đến tận bây giờ, chân tướng của kẻ thù mới thực sự lộ diện.

Đằng sau chúng là sự hiện diện của một kẻ được cho là Hắc Pháp Sư hùng mạnh.

“Đứng sau giật dây chúng là một tên Hắc Pháp Sư cường đại. Hắn đang điên cuồng hồi sinh hết lũ Orc đã chết.”

Sharon cắn chặt môi, lời nói nghẹn lại giữa chừng.

Trong đôi mắt cô ẩn chứa một nỗi sợ hãi trần trụi.

“Hắn không phải là một Hắc Pháp Sư tầm thường. Chỉ cần binh sĩ nhìn thấy bóng ma của hắn từ đằng xa là đã bị lời nguyền đè bẹp đến mức gục ngã. Chúng tôi hoàn toàn bất lực, chẳng thể làm được gì cả…”

Nỗi khiếp sợ đang lan rộng khắp vương quốc.

Một quyền năng chết chóc chẳng thể kháng cự.

Sĩ khí của binh sĩ lúc này đã chạm đáy vực thẳm.

‘Chỉ một tên pháp sư mà lại sở hữu sức mạnh dư sức đối đầu với cả một vương quốc sao?’

Tôi thầm đánh giá trong bụng.

Với một kẻ vừa mới diện kiến những tồn tại như Lão Già Khắc Ma Pháp như tôi, thì dăm ba cái tên Hắc Pháp Sư tép riu này chẳng thấm tháp vào đâu.

Ngược lại, tôi còn thấy hơi bị hứng thú đấy chứ.

‘Đây là lần đầu tiên mình thực chiến với một pháp sư nhỉ.’

Từ trước đến nay, đối thủ của tôi đa phần là lũ quái vật chỉ biết cậy sức và bản năng.

Trận chiến với một pháp sư có trí tuệ thực thụ sẽ mang lại cảm giác thế nào đây.

‘Biết đâu lại chôm chỉa thêm được vài cái ma pháp hay ho thì sao.’

Dù chẳng biết gã đó chui từ cái lỗ nào ra.

Nhưng tôi có linh cảm chắc chắn rằng mình sẽ phải đụng độ gã trước khi chạm chân tới Tầng 40.

Tôi đảo mắt nhìn quanh một vòng.

Bên trong lều bạt, những binh sĩ đang rên rỉ quằn quại trong đau đớn.

“Mấy người này bị hành hạ là do ma pháp sao?”

Nếu vậy thì tôi có cách giải quyết ngay.

Tôi thúc đẩy quyền năng của Thông Sát Nhãn lên tới ngưỡng cực đại.

Và rồi, tôi đã thấy.

Thứ ma pháp đang bám chặt lấy cơ thể binh sĩ như lũ đỉa đói, điên cuồng hút cạn sinh mạng của họ.

Chắc chắn đó chính là Lời Nguyền Chết Chóc mà Sharon vừa nhắc đến.

“Cái này, mình dư sức xóa sổ được.”

Một phương án chợt lóe lên trong đầu.

Tôi dồn toàn lực vào đầu ngón tay.

Những hạt Cát Thần Thánh óng ánh sắc vàng bắt đầu lộ diện.

Tôi rảo bước tiến vào gian lều gần nhất.

“R-Rốt cuộc cũng đến lúc phải lìa đời rồi sao… Hình như có thiên sứ đến đón tôi thì phải…”

Gã binh sĩ đang hấp hối khẽ hé mắt nhìn tôi, thều thào thốt lên.

Tôi lẳng lặng rắc một ít Cát Thần Thánh lên trán anh ta.

Xèo xèoooo!

Ngay khoảnh khắc cát vừa chạm vào, luồng khí đen ngòm đang bao phủ cơ thể binh sĩ lập tức bốc hơi hết như làn khói.

“Quả nhiên là được.”

Hiệu quả cực kỳ mỹ mãn.

Nhịp thở dồn dập của gã binh sĩ ngay lập tức trở nên ổn định.

Anh ta ngơ ngác nhìn xuống đôi bàn tay mình, vẻ mặt đầy hoang mang.

“Cơ thể nhẹ bẫng… Đây chính là cảm giác khi hóa thành linh hồn sao?”

“Hết nói nhảm rồi đứng dậy đi.”

Chắc do tinh thần vẫn còn đang bay bổng nên gã này mới lảm nhảm cái giọng đó.

Tôi chẳng thèm chấp, lướt sang giường bệnh kế tiếp.

“T-Trời đất ơi…”

Chứng kiến cảnh tượng đó từ bên cạnh, Sharon không khỏi nín thở kinh ngạc.

Tôi tiếp tục ban phát Cát Thần Thánh cho những binh sĩ khác.

Dĩ nhiên, tôi cũng không quên nhặt nhạnh thu hồi lại từng hạt cát một sau khi xong việc.

Hàng này là hàng giới hạn, không thể phung phí được.

Những binh sĩ vừa được gột rửa lời nguyền lập tức bật dậy như có phép màu.

Họ đồng loạt dập đầu rạp xuống đất.

“Đa tạ ngài! Đa tạ Tiểu Hiền Giả đại nhân!”

“Đây không phải Hiền giả! Đây rành rành là vị Thần!”

Ánh mắt của đám binh sĩ lúc này còn nóng bỏng hơn cả lúc trước.

Lượng tín ngưỡng đổ dồn về phía tôi tăng vọt lên trông thấy.

Thế nhưng, tôi vẫn thấy bấy nhiêu đó là chưa đủ.

‘Cứ cái đà này thì biết mùa quýt nào mới thăng hạng Cách, rồi nhuộm sạch cơ thể thành cát đây?’

Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc dội vang trong đầu.

[Sandworm nhận xét rằng hiện tại chủ nhân đang thiếu đi sự hệ thống hóa.]

‘Hệ thống hóa?’

[Thứ mà chủ nhân đang nhận được hiện tại chỉ thuần túy là sự sùng bái cá nhân. Nó còn cách rất xa so với một hệ thống tín ngưỡng bài bản.]

‘Chẳng phải cũng là một giuộc cả sao?’

[Sandworm khuyên rằng để trở thành một tín ngưỡng thực thụ, cần phải tập hợp đức tin của họ về một tụ điểm, và cần có một điểm tựa để truyền bá đức tin đó.]

Lời giải thích của Sandworm vô cùng minh bạch.

Hiện tại tôi chỉ đơn thuần là một vị ân nhân cực kỳ mạnh mẽ và đáng kính mà thôi.

Để cái sự tôn sùng này biến chuyển thành tín ngưỡng, cần phải có những yếu tố khác đắp nặn vào.

[Sandworm khuyên chủ nhân nên nhào nặn ra một Sứ Đồ.]

‘Sứ Đồ?’

[Là một tín đồ có nhiệm vụ quảng bá sự vĩ đại của chủ nhân, truyền bá giáo huấn và dẫn dắt con đường đức tin cho đám phàm nhân.]

[Về lâu dài thì giáo lý và thánh địa là điều bắt buộc, nhưng trước mắt, cần có một Sứ Đồ.]

Tôi khẽ gật đầu trước những lời răn của Sandworm.

Đã hiểu vấn đề.

Nói trắng ra là hiện tại tôi đang thiếu đi một "nhân viên tiếp thị" để đi chào hàng giáo phái của mình.

Tôi đưa mắt nhìn quanh quất một vòng.

Ứng cử viên sáng giá nhất đang đứng ngay sát cạnh đây chứ đâu.

“Sharon. Tôi có chuyện này muốn bàn bạc một chút.”

Tôi dẫn Sharon ra một góc khuất vắng vẻ trong doanh trại.

Cô nàng tỏ vẻ căng thẳng, chẳng biết có chuyện gì mà tôi lại nghiêm trọng đến thế, lẳng lặng bước theo sau.

Tôi ngập ngừng một chốc rồi đi thẳng vào vấn đề.

“Sharon, cô thôi làm Ranger đi thì thấy sao?”

“Dạ?”

Đôi mắt Sharon mở to trừng trừng, kinh ngạc tột độ.

Xem chừng cô nàng chưa từng mảy may ngờ tới việc tôi sẽ thốt ra lời này.

“Tại sao ạ… Có phải tôi đã phạm phải sai lầm gì không?”

“À không, không phải chuyện đó. Chỉ là tôi có một cái nghề khác ngon hơn cho cô thôi.”

Tôi cố nặn ra vẻ mặt nghiêm túc nhất có thể.

“Cô có muốn trở thành Sứ Đồ của tôi không?”

“…Tư tế ạ?”

Sharon dường như không tiêu hóa nổi cụm từ đó, ngơ ngác hỏi vặn lại.

Tôi lập tức đổi giọng.

“Hừm, tư tế nghe có vẻ không hợp lắm nhỉ? Thế Thánh Kỵ Sĩ thì sao? Thánh Kỵ Sĩ gánh vác trọng trách bảo vệ đồng đội. Holy Knight. Nghe oai phong lẫm liệt lắm đúng không?”

“Chuyện đó… tôi thực sự chưa hiểu ý ngài cho lắm.”

“Thì, nói đơn giản là…”

Tôi quyết định tóm gọn lại một cách dễ hiểu nhất.

“Tôi sẽ cho phép cô sử dụng thứ sức mạnh mà tôi vừa dùng để hóa giải lời nguyền lúc nãy.”

Lời tôi vừa dứt, đôi mắt Sharon bỗng sáng rực lên.

Chính mắt cô vừa được chiêm ngưỡng cái phép màu ấy.

Thứ Lời Nguyền Chết Chóc khiến cả vương quốc bó tay, vậy mà bị tôi hóa giải chỉ bằng một cái búng tay nhẹ nhàng.

Nghĩ đến việc bản thân có thể nắm giữ thứ quyền năng ấy khiến cô không khỏi rạo rực.

“Nhưng làm sao tôi có thể sở hữu sức mạnh ngang tầm với Hiền giả đại nhân được chứ…?”

“Dĩ nhiên là không thể mạnh bằng tôi rồi. Chỉ là cô được phép mượn một phần sức mạnh của tôi để xài thôi. Kiểu như một dạng người đại diện ấy.”

Tôi bắt đầu giải thích về vai trò của Sứ Đồ theo lời Sandworm.

Nói cho cùng, Sứ Đồ cũng đóng vai trò như lá cờ của tôi vậy.

Thay mặt tôi truyền bá tín ngưỡng, đồng thời đóng vai trò như một chiếc ăng-ten thu thập và chuyển giao đức tin về cho tôi.

Dĩ nhiên trong quá trình đó, một phần năng lượng tín ngưỡng sẽ rớt lại cho Sharon hưởng sái.

Thì cứ coi như đó là tiền hoa hồng môi giới vậy.

“Cô có thể dùng thứ sức mạnh này để chữa trị cho binh sĩ, thanh tẩy những vùng đất bị vấy bẩn. Và cả cái lũ vong linh kia nữa, cô dư sức tự tay tiễn chúng lên đường. Làm cái này chắc chắn sẽ cứu được nhiều người hơn là làm Ranger nhiều. Thấy sao?”

Trước lời giải thích của tôi, Sharon trầm ngâm suy nghĩ một chốc.

Thế nhưng sự đắn đo đó chẳng kéo dài được bao lâu.

Những bóng ma mà mũi tên của cô vô lực xuyên qua.

Những đồng đội đang chết dần chết mòn trong sự tuyệt vọng.

Và thứ sức mạnh áp đảo có thể giải quyết mọi chuyện trong tích tắc của tôi.

Chẳng có lý do gì để khước từ cả.

“Tôi sẽ làm.”

Cô dõng dạc khẳng định.

“Hiền giả đại nhân chưa từng yêu cầu chúng tôi bất cứ điều gì. Ngài luôn giúp đỡ chúng tôi bằng một tấm lòng thiện nguyện thuần khiết nhất.”

“…”

“Vì vậy, tôi nguyện ý trở thành thanh kiếm và tấm khiên cho ngài. Tôi cần phải làm gì đây ạ?”

Tôi hài lòng gật đầu.

Quả nhiên Sharon không làm tôi thất vọng.

“Tốt lắm. Vậy thì trước tiên chúng ta làm lễ Tuyên Thệ đã.”

“Tuyên Thệ… sao ạ?”

“Phải. Kiểu như một dạng ký kết hợp đồng ấy mà. Lại đây quỳ xuống một chút.”

Sharon răm rắp tuân lệnh chẳng chút nề hà.

Cô thành kính quỳ một gối trước mặt tôi, cúi đầu xuống.

Tôi nhen nhóm một chút Cát Thần Thánh óng ánh trên đầu ngón trỏ tay trái.

Cái này thì truyền thụ kiểu quái gì đây?

“Cô có khao khát sức mạnh không?”

“Vâng, tôi khao khát.”

À không, cái lời thoại này nghe có vẻ hơi sến súa quá.

Chợt một phương thức quen thuộc hiện ra trong đầu tôi.

Tôi lẳng lặng rắc một ít hạt cát vào miệng Sharon.

“Các con hãy nhận lấy mà ăn. Vì đây là mình ta, sẽ bị nộp vì các con.” (note: search gg đi nhé)

Tôi lẩm nhẩm mấy dòng đại từ nghe có vẻ quen thuộc ở đâu đó.

Dù sao cũng là phương pháp có bề dày lịch sử và truyền thống, chắc là sẽ linh nghiệm thôi. Đại loại vậy.

Ngay khoảnh khắc Cát Thần Thánh chạm vào đầu lưỡi Sharon, một luồng ánh sáng vàng dịu nhẹ lập tức bao phủ lấy toàn thân cô.

Cơ thể Sharon khẽ run rẩy bần bật.

Tôi cảm nhận được một phần sức mạnh thần thánh bên trong mình đang chảy tuột sang phía cô.

Khi luồng sáng nhạt dần, Sharon chậm rãi ngẩng đầu lên.

Ánh mắt cô lúc này đã có một sự biến chuyển tinh tế so với trước kia.

Trông có vẻ sâu sắc và thâm trầm hơn hẳn.

“Đây chính là… quyền năng của Hiền giả đại nhân….”

Sharon ngơ ngác nhìn xuống đôi bàn tay mình, lẩm bẩm trong sự kinh ngạc.

Trên lòng bàn tay cô, một luồng khí tức vàng óng mờ ảo đang nhẹ nhàng tỏa ra.

Tôi khẽ vỗ vai cô nàng.

“Nào, đến lúc đứng dậy rồi. Chúng ta vẫn còn đống việc phải giải quyết đây.”

“Vâng, Hiền giả đại nhân.”

“Bây giờ chúng ta phải đi tóm cổ tên Hắc Pháp Sư kia. Đi hướng nào thì gặp được hắn?”

Trước câu hỏi của tôi, Sharon chĩa tay về phía vùng hoang mạc phía trước.

“Đám xác sống đều tràn ra từ hướng đó. Chắc chắn sào huyệt của hắn nằm ở tận cùng phương ấy.”

“Được rồi. Xuất phát thôi.”

Sau khi hạ lệnh cho binh sĩ chỉnh đốn doanh trại và chờ đợi lực lượng hậu cần, hai chúng tôi đơn thương độc mã tiến thẳng về phía hoang mạc.

Chẳng mấy chốc, một lũ kẻ thù mới đã lộ diện.

[Khừ khừ khừ…]

Những bóng đen ngòm đang trườn bò trên mặt đất.

Dẫu chẳng có hình hài cụ thể, nhưng chúng lại tỏa ra một luồng ác ý nồng nặc.

Nếu là trước đây thì dứt khoát tôi phải đích thân ra tay, nhưng giờ thì không cần thiết nữa rồi.

“Sharon, làm một ván thử xem.”

“Vâng.”

Sharon gật đầu, gương mặt phảng phất nét căng thẳng.

Cô rút cây cung sau lưng ra.

Sau một nhịp thở sâu, cô dồn toàn bộ sức mạnh mới nhận được vào mũi tên.

Mũi tên vốn dĩ tầm thường bỗng chốc rực cháy một sắc vàng chói lòa.

Vút!

Mũi tên rời dây cung, vẽ nên một đường rãnh ánh sáng xé toạc không gian.

Nó xuyên thẳng qua tâm điểm của một bóng đen.

[Kieeeek!]

Bóng đen thét lên thảm thiết rồi bốc cháy ngùn ngụt.

Chỉ một mũi tên duy nhất đã đủ để khiến kẻ thù tan biến vào hư không.

Sharon sững sờ nhìn đống tro tàn đang lả tả rơi rụng, nín thở kinh ngạc.

“…Quả nhiên là có tác dụng.”

“Dĩ nhiên rồi. Cô nghĩ ai ban phát sức mạnh đó cho cô hả?”

Tôi mỉm cười đắc ý.

Sharon lại một lần nữa giương cung.

Lần này, trong động tác của cô đã chẳng còn lấy một tia do dự.

Những mũi tên ánh vàng liên tiếp phóng đi, thanh tẩy sạch sành sanh đám bóng đen.

Mỗi khi một kẻ thù bị hạ gục, một lượng điểm tín ngưỡng tuy cực nhỏ nhưng vô cùng rõ ràng lại chảy về phía tôi.

Dù mỗi con quái chỉ rớt ra chút đỉnh, nhưng tích tiểu thành đại.

Đây chính xác là viễn cảnh mà tôi hằng mong đợi.

Chúng tôi cứ thế băng qua vùng hoang mạc.

Càng chiến đấu, Sharon càng thích nghi với quyền năng mới một cách thần tốc.

Chẳng biết đã đi được bao xa.

Cuối cùng, ở tận cùng hoang mạc, một kiến trúc kỳ quái đã lộ diện.

“Kia là… một ngôi đền sao?”

Trông nó hệt như phế tích của một thần điện cổ xưa.

Thế nhưng, từ toàn bộ ngôi đền lại tỏa ra một luồng khí tức bất tường đến rợn người.

Luồng áp lực của lời nguyền mạnh hơn gấp bội phần.

Chắc chắn rồi. Mục tiêu tiếp theo chính là nơi đó.

“Chắc là ở bên trong rồi.”

“Ngài định tiến vào ngay bây giờ sao?”

“Tôi cũng muốn lắm, nhưng mà…”

Dựa trên kinh nghiệm leo tháp bấy lâu nay, tôi đưa ra nhận định.

Chắc chắn đây là điểm kết thúc của tầng này rồi.

Nơi đó dứt khoát là sân khấu dành cho Tầng 39.

“Có lẽ phải vài ngày nữa mới gặp lại được rồi. Cô cứ ở đây chờ tôi quay lại nhé. À, nhớ chăm chỉ thu thập tín ngưỡng vào! Tích cực truyền giáo cho những người xung quanh nữa đấy!”

Ngay khoảnh khắc tôi vừa dứt lời.

[Chúc mừng bạn đã hoàn thành Tầng 38 độ khó CỰC HẠN.]

[Áp dụng Thưởng hoàn thành lần đầu!]

[Áp dụng Thưởng hạng 1!]

Dòng thông báo clear quen thuộc hiện lên, và tôi lập tức bị trục xuất khỏi tháp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!