51-100

85. Tầng 35

85. Tầng 35

[Bạn đang tiến vào Tầng 35 (CỰC HẠN) của Tháp.]

Cùng với dòng thông báo quen thuộc, khung cảnh xung quanh bắt đầu biến đổi.

Tầng chứa boss giữa của khu vực đầu Tầng 30.

Tôi khá tò mò không biết nếu liên kết với nhiệm vụ thì diễn biến sẽ ra sao.

“Đây là….”

Điểm xuất phát là bên trong một hành lang tăm tối.

Trông giống như hành lang nội bộ của một đấu trường khổng lồ.

Và đứng ngay cạnh tôi là một bóng người.

“Ủa?”

Tôi vô thức thốt lên.

Một người phụ nữ trong bộ giáp da thuộc đang tựa lưng vào tường, dồn dập thở dốc.

Một gương mặt vô cùng quen thuộc.

“Sharon?”

Nghe tiếng gọi của tôi, cô ấy giật thót mình rồi ngẩng phắt đầu lên.

Khi nhận ra tôi, đôi mắt cô ấy trợn tròn xoe.

“Ngài Hiền giả! Sao ngài lại ở đây….”

“Đó là câu tôi phải hỏi mới đúng. Sao cô lại ở đây vậy, Sharon?”

Việc có NPC xuất hiện bên cạnh vốn dĩ chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Thế nhưng, việc cô ấy chỉ có một mình thế này thì lại hơi kỳ lạ.

‘Lẽ nào là vì chuyện đó?’

Tôi chợt nhớ ra việc mối quan hệ giữa tôi và Sharon đã được nâng cấp ở tầng trước.

Biết đâu chừng hệ thống đã sắp xếp để tôi xuất hiện ngay tại vị trí của Sharon cũng nên.

Sharon hớt hải lên tiếng.

“Có lẽ tôi sẽ giải thích cặn kẽ mọi chuyện cho ngài sau. Nơi này quá nguy hiểm thưa ngài.”

Dù sao thì đây cũng là trận chiến với boss giữa mà.

Hiển nhiên là phải nguy hiểm rồi.

Ngay cả tôi, kẻ lúc nào cũng dễ dàng qua ải và chễm chệ ở vị trí top 1 bảng xếp hạng, cũng từng phải chật vật ở những tầng có boss cơ mà.

“Mà đây là đâu vậy? Chẳng thấy bóng dáng kẻ địch nào cả.”

“Chúng tôi đã xâm nhập vào tận sâu trong sào huyệt của lũ Orc. Trong lúc làm nhiệm vụ trinh sát, tôi đã vô tình bước vào một công trình kiến trúc kỳ lạ này ạ.”

“Sào huyệt? Xem ra phe ta đã giành chiến thắng trong cuộc chiến rồi nhỉ?”

“Vâng. Mọi chuyện diễn ra vô cùng suôn sẻ…. Tất thảy đều là nhờ ân đức của ngài Hiền giả ạ.”

Rõ ràng lần nào cũng thấy bọn họ chật vật phòng thủ, vậy mà bằng cách nào đó đã lội ngược dòng thành công rồi sao.

Sharon bỗng dưng lộ ra vẻ mặt đầy hối lỗi.

“Sao thế?”

“Thực ra thì, lũ Orc hiện tại cứ hễ nhìn thấy hoa văn đồng hồ cát là ba chân bốn cẳng bỏ chạy hết thưa ngài.”

“Hửm?”

“Thoạt đầu thì đám binh lính chỉ vẽ hoa văn đó lên áo giáp thôi….”

“Thế chẳng phải là chuyện tốt sao?”

“Chính vì vậy nên….”

Sharon ngập ngừng một cách khó hiểu.

Cô lấm lét nhìn sắc mặt tôi rồi dè dặt lên tiếng.

“Vương quốc đã quyết định đổi hẳn quốc kỳ sang hình đồng hồ cát luôn rồi ạ.”

“?”

Tôi không dám tin vào tai mình nữa.

Ơ kìa, quốc kỳ mà cũng tùy tiện thay đổi dễ dàng thế sao?

Sharon cúi gầm mặt xuống.

“Thành thật xin lỗi ngài! Chúng tôi đã tự tiện sử dụng biểu tượng của ngài mà chưa được sự cho phép…. Tôi và cha đã liên tục phản đối chuyện này, thế nhưng….”

“Không sao đâu. Không sao hết.”

Trái lại, đây là một chuyện tốt ấy chứ.

Biểu tượng của mình đã trở thành biểu tượng của cả một vương quốc rồi sao?

Cái văn hóa này dứt khoát phải đem ra áp dụng ở ngoài tháp mới được.

Từ hôm nay trở đi, biểu tượng của thành phố Daejeon chính thức là chiếc đồng hồ cát.

Chà, cứ xúi Jung Manho vác theo cái đồng hồ cát lượn lờ khắp nơi, rồi người ta kiểu gì chẳng tự động hiểu lầm thôi.

“Làm tốt lắm. Tôi cực kỳ ưng bụng đấy.”

“Ngài, ngài nói thật lòng chứ ạ?”

“Tất nhiên rồi. Tiện thể thì làm luôn cho tôi mấy cuốn như truyện vĩ nhân cũng được.”

“Truyện vĩ nhân là gì cơ ạ?”

“Ừm, cái đó nghĩa là….”

Trong lúc chúng tôi vừa trò chuyện vừa rảo bước dọc theo hành lang, cuối cùng thì đích đến cũng đã hiện ra.

Phía sau lối ra hình mái vòm là một không gian vô cùng rộng lớn.

“Sao trông chỗ này có vẻ quen quen thế nhỉ?”

Đó là một đấu trường hình tròn.

Khán đài vắng tanh không một bóng người, còn ngay chính giữa sân đấu, một thân ảnh khổng lồ đang bị trói chặt bởi những sợi xích sắt.

“Thứ đó lẽ nào là….”

Sharon căng thẳng lẩm bẩm.

Những sợi xích sắt dày cộp cỡ bằng bắp tay người lớn.

Thế nhưng, chừng đó dường như vẫn là chưa đủ để kìm kẹp được nó.

Keng keng keng!

Như thể đã đánh hơi được sự hiện diện của chúng tôi.

Con Orc bắt đầu vùng vẫy dữ dội.

Dây xích bị kéo căng đến độ cực hạn.

Những âm thanh răng rắc chực chờ đứt gãy dội vang khắp đấu trường trống rỗng.

Rắc! Rầm!

Mỏ neo xích ghim chặt dưới nền đất bị nhổ bật lên cả cụm.

Cuối cùng, cái thân hình khổng lồ đã lấy lại được tự do kia chầm chậm đứng thẳng dậy.

Chứng kiến cảnh đó, tôi khẽ nheo mắt lại.

Một dáng vẻ mang đậm sự quen thuộc.

Đại Tộc Trưởng Orc mà tôi đã đụng độ ở Tầng 10.

Con boss đầu tiên mà tôi từng giao chiến.

Không chỉ đơn thuần là giống nữa.

Tuy nước da đã biến đổi thành một màu đen kịt, toàn thân chi chít những vết sẹo gớm ghiếc.

Thế nhưng khuôn mặt và khí thế bức người đó thì tuyệt nhiên chẳng sai lệch đi đâu được so với lúc trước.

Đập vào mắt tôi nhất chính là vết sẹo khổng lồ nằm ngay giữa lồng ngực nó.

Cái lỗ hổng hình bánh donut mà chính tay tôi đã khoét ra ở Tầng 10.

Cái hốc đó nay đã được lấp đầy và để lại một vết sẹo chằng chịt.

‘Cùng một thể sao? Thảo nào lúc đó lại hiện lên cái thông báo bảo là sẽ ghim thù mình….’

Nó cũng đã phát hiện ra tôi.

Đôi mắt đỏ ngầu rực cháy ngọn lửa của sự căm phẫn, hận thù và cả sự điên loạn.

Tôi nhoẻn miệng cười, giơ tay lên vẫy vẫy.

“Lâu không gặp, nhãi ranh.”

Sharon đứng cạnh tôi ngỡ ngàng quay sang nhìn.

“Lẽ nào ngài Hiền giả cũng biết thứ đó sao?”

“Hửm? Cô cũng biết nó à? Chuyện đó còn thần kỳ hơn đấy.”

“Vâng…. Thứ đó đích thị là Đại Quân Chủ Orc. Vì suốt cuộc chiến nó chẳng hề ló mặt ra nên tôi cứ ngỡ nó chỉ là một tồn tại trong truyền thuyết thôi….”

“Đại Quân Chủ sao?”

Ở Tầng 10 rõ ràng là Đại Tộc Trưởng cơ mà.

Có vẻ như nó vừa được thăng chức thì phải.

Chẳng lẽ chuyện này cũng là nhờ ơn mình sao?

Lần này phải tống cổ nó xuống mồ cho tử tế mới được. Để nó khỏi có cơ hội thăng cấp lên Đặc Đại Tộc Trưởng rồi lại lù lù hiện hồn về báo thù nữa.

“Khwooooo!”

Đại Quân Chủ rống lên.

Tiếng gầm đinh tai nhức óc rung chuyển cả đấu trường.

Nó cúi xuống vớ lấy thứ vũ khí khổng lồ đang nằm lăn lóc dưới đất.

“Trời đất, đã cất công trói nó lại rồi thì phải tước luôn vũ khí đi chứ, làm ăn cái kiểu gì thế này?”

Không phải cái Rìu Chiến nó từng vác ở Tầng 10.

Cái đó đã an vị trong tài khoản của tôi từ đời thuở nào rồi.

Món vũ khí mà nó vừa tóm lấy là một cây búa chiến khổng lồ, chỉ nhìn thôi cũng đủ đoán được sức nặng kinh hồn của nó.

Ánh mắt của nó từ đầu chí cuối chỉ găm chặt lấy mỗi mình tôi.

Hoàn toàn xem sự hiện diện của Sharon như không khí.

Rõ mười mươi là nó cũng đã nhận ra tôi.

“Ngài Hiền giả, tôi sẽ tìm cách đánh lạc hướng nó, ngài hãy….”

“Ây dà lại thế nữa rồi. Cô cứ đứng nấp ở phía sau nghỉ ngơi cho tôi nhờ.”

Sharon còn chưa kịp dứt lời.

Đại Tộc Trưởng Orc đã lao vụt tới.

Nó chồm tới với một tốc độ kinh hoàng.

Giống hệt như một chiếc xe tải điên đang lao ầm ầm về phía trước.

Tôi hoàn toàn chẳng có ý định dây dưa thêm với cái cuộc trùng phùng này.

Chỉ một đòn kết liễu gọn lẹ.

Tôi duỗi thẳng một cánh tay về phía trước.

Kugugugugugung!

Từ dưới nền đá cứng ngắc của đấu trường, hàng khối cát khổng lồ phụt trào lên.

Cát bắt đầu xoáy tụ lại, lấy cánh tay tôi làm trục.

Trộn lẫn vào đó là thuộc tính của vonfram.

Chẳng mấy chốc, một cây cọc khổng lồ đã thành hình.

Cây Thần Trượng to lớn và dày dặn hơn cả cái thân hình đồ sộ của Đại Quân Chủ.

“Ngài, ngài Hiền giả….”

Sharon đứng cạnh tôi nín thở.

Một cảnh tượng vượt ngoài ranh giới có thể tin tưởng được rằng nó lại được tạo ra bởi một bàn tay con người.

Đại Quân Chủ dường như cũng đã dùng bản năng cảm nhận được mối đe dọa.

Sự kinh hãi lập tức ngập tràn trong đôi mắt nó.

“Kh, khươ?”

Đôi mắt vốn dĩ đục ngầu sự điên dại bỗng chốc bừng sáng chút lý trí.

Nhưng đã quá muộn màng.

“Tên lửa Taepodong, khai hỏa.”

Tôi ra lệnh ngắn gọn.

Kwaaaaang!

Cây cọc vonfram phóng vút đi cùng một tiếng rít xé toạc bầu không khí.

Không có cửa né tránh.

Cũng chẳng thể nào chống đỡ nổi.

Đó là kết luận chung của tôi, Sharon, và có lẽ là của cả cái tên Đại Quân Chủ kia nữa.

Thế nhưng, nó tuyệt nhiên không bỏ cuộc.

“Khwoooooooo!”

Đại Quân Chủ rống lên rồi điên cuồng lao thẳng về phía trước.

Một hành động ngu xuẩn hệt như con thiêu thân lao vào cõi chết.

Nhưng nó không hề có ý định tự sát.

“Hự!”

Nó vung cây búa chiến khổng lồ trên tay lên quá đỉnh đầu.

Toàn bộ cơ bắp trên cơ thể phồng rộp lên như chực nổ tung.

Và rồi nó quật thẳng xuống. Nhắm thẳng vào cọc Thần Trượng đang lao vun vút về phía mình.

Kaaaang!

Một cơn sóng xung kích chấn động cả đấu trường cuồn cuộn lan tỏa tứ phía.

Tôi theo phản xạ chắn ngang trước mặt Sharon và dựng lên một lớp Chướng Ngại Cát.

“!!!”

Khung cảnh bày ra phía sau bức tường cát hoàn toàn đạp đổ mọi thường thức.

Đại Quân Chủ vậy mà lại đang chống đỡ được đòn tấn công.

Cây cọc vonfram khổng lồ hơn cả cơ thể nó, lại bị cản phá chỉ bằng một cây búa cỏn con.

“Dai như đỉa…!”

Hấp thụ ma lực của tôi, cây cọc không hề có ý định dừng lại mà tiếp tục ép tới.

Tên Đại Quân Chủ bị ghim ở đầu cọc bị đẩy lùi xềnh xệch hàng chục mét.

Đôi bàn chân nó cày xới nền đá cứng ngắc tạo thành hai vệt rãnh sâu hoắm.

Hơi nước bốc lên ngùn ngụt từ toàn thân Đại Quân Chủ.

“Kh… ư… á á á!”

Trong tình cảnh khốn cùng ấy, nó lại một lần nữa vung búa lên.

Kaaang!

Cú va chạm thứ hai.

Tốc độ tiến tới của cây cọc đã giảm đi một cách chậm rãi, nhưng cực kỳ rõ rệt.

Kaaaaang!

Cú thứ ba.

Kaaaaaaaaaaaang!

Cú thứ tư.

Nó điên dại vung búa nện xuống.

Hết nhát này đến nhát khác.

Mỗi khi một đòn tàn phá của Đại Quân Chủ giáng xuống, cây cọc lại bị mẻ đi một phần.

“Cái đồ đầu đất, nghĩ sao xài mấy cái trò đó mà cản được….”

Thế nhưng, cái giá phải trả cũng chẳng hề rẻ rúng chút nào.

Rắc!

Cuối cùng, cây búa chiến trên tay Đại Quân Chủ do không chịu nổi áp lực đã vỡ vụn thành trăm mảnh.

Những mảnh vỡ sắc lẹm văng tứ tung.

Vũ khí đã gãy, thế là hạ màn được rồi.

Thế nhưng, dự tính của tôi đã chệch đường ray một cách thảm hại.

Đại Quân Chủ chẳng có lấy nửa giây do dự.

Ngay khoảnh khắc cây búa vỡ nát, nó lập tức thục thẳng nắm đấm trần của mình tới.

Rắc rắc!

Âm thanh máu thịt và xương xẩu va chạm trực diện với khối khoáng thạch cứng ngắc.

Nắm tay của nó nát tươm.

Nhưng đổi lại, phần đầu của cây cọc vonfram cũng bị lõm hẳn vào một mảng.

“Điên thật rồi.”

Tôi vô thức văng tục.

Chuyện đó mà cũng có thể xảy ra sao?

Ngay cả năng lực thể chất của Thợ săn Hạng A cũng cấm có cửa làm được.

“Khwoooooo!”

Rầm! Rắc rắc rắc!

Đại Quân Chủ dường như đã bị tê liệt cảm giác đau đớn.

Nắm tay phải vừa vỡ nát, nó liền quật tiếp nắm tay trái vào.

Khi cả hai nắm đấm đã nát nhừ đến mức chẳng còn chừa lại lấy một ngón tay, nó lại dùng cẳng tay nện liên hồi để đập vỡ cây cọc.

“Ôi đấng cứu thế….”

Một cảnh tượng bi tráng đến thê lương.

Sharon há hốc mồm, câm nín không thốt nên lời.

Và cuối cùng.

Kaaaaaang!

Khối cọc vỡ nát đến mảnh cuối cùng.

Đòn tất sát của tôi hóa thành một vốc cát vụn rớt lả tả vào hư không.

“Cái quái gì….”

Tôi hoảng hốt tột độ.

Đòn tấn công cường hãn nhất của tôi lại bị phá giải bằng cái thứ phương thức nguyên thủy đến nhường này sao?

“Kh… hư….”

Đại Quân Chủ khuỵu gối gục xuống ngay tại chỗ.

Nó đã hoàn toàn kiệt quệ.

Đặc biệt là hai cánh tay đã bị nghiền nát đến mức chẳng còn nhìn ra hình thù gì nữa.

Xương trắng đâm túa ra ngoài, gân cốt đứt lìa treo lủng lẳng đầy thảm hại.

Mặc dù vậy, nó vẫn không gục ngã.

Đôi mắt đỏ ngầu vẫn trân trân găm chặt lấy tôi.

Tình trạng của tôi lúc này cũng chẳng khá khẩm gì cho lắm.

Vừa nãy đã tiêu hao nguyên một cánh tay rồi.

Phải cần chút thời gian để thu hồi lại đống cát đó.

Một bầu không khí căng như dây đàn bao trùm lấy đấu trường.

Cả hai đều không dám manh động.

Ngay chính khoảnh khắc đó.

Từ ngay phía sau lưng Đại Quân Chủ, khoảng không bỗng nhiên lung linh mờ ảo.

Một tồn tại đã ngụy trang hoàn hảo bằng kỹ năng Ảo Ảnh.

Là Unit-01, đứa tôi đã ém kỹ ngay từ lúc mới bắt đầu.

“…!”

Phập!

Ngọn giáo của Unit-01 xuyên toạc tấm lưng của Đại Quân Chủ.

Găm trúng phóc vào vị trí của trái tim.

Mũi giáo đâm thủng lồng ngực rồi đâm túa ra đằng trước.

“Kh… ặc….”

Tấm thân khổng lồ của Đại Quân Chủ chao đảo kịch liệt.

Nó rũ mắt nhìn xuống mũi giáo xuyên qua lồng ngực mình với vẻ mặt không dám tin đây là sự thật.

Rầm!

Cơ thể đồ sộ của Đại Quân Chủ đổ gục xuống mặt đất.

Bụi đất bay mịt mù.

Unit-01 giơ hai ngón tay lên tạo thành chữ V về phía tôi đầy đắc ý.

Trông cái dáng vẻ ngông nghênh đó làm tôi không nhịn được mà bật cười.

“Đã, đã hạ gục được nó chưa ạ…?”

Sharon cất giọng run lẩy bẩy hỏi.

Tôi lắc đầu đáp lại lời cô.

“Nhờ có cô mà tôi mới chắc chắn là vẫn còn tiết mục tiếp theo đấy. Chuẩn bị tinh thần đi.”

“Dạ?”

Lời tôi vừa dứt, dị biến liền lập tức xảy ra.

Thể xác của Đại Quân Chủ hóa thành một luồng khói đen rồi tan biến ráo trọi.

Làn khói ấy xoáy tụ lại một điểm, chẳng mấy chốc đã đắp nặn ra một hình dáng vô cùng quen thuộc.

Một tên Đại Quân Chủ Orc với cơ thể hoàn toàn được cấu tạo từ làn khói đen ngòm.

Tôi bật ra một tiếng cười trừ.

“Đúng rồi, đã mang danh boss thì bèo nhất cũng phải có tầm 2 phase chứ.”

Unit-01 cuống cuồng đâm mũi giáo tới tấp.

Nhưng ngọn giáo cứ thế xuyên tọt qua thân thể Đại Quân Chủ mà không vướng phải một sự phản kháng vật lý nào.

“…!”

Nó như xem Unit-01 là kẻ vô hình, cứ lù lù tiến thẳng về phía tôi.

Dạng bóng ma sao?

Căng rồi đây.

Kiểu kẻ địch hoàn toàn miễn nhiễm với sát thương vật lý.

Rắc rối này khác hẳn so với con Golem Tro Bụi tôi đụng độ ở Tầng 30.

Ít ra con đó là một tập hợp hạt bụi, vò nó lại thành cục rồi xử cũng được.

Thế nhưng con này lại là một linh thể thuần túy, hoàn toàn không có hình thù cụ thể.

Một cuộc khủng hoảng thực sự đã ập đến.

Ma pháp thuộc tính Thổ về cơ bản luôn dựa trên nền tảng sát thương vật lý.

Đối đầu với mấy thể loại bóng ma thế này thì đúng là khắc tinh vạn kiếp.

[Kh… a a….]

Bàn tay khói đen lao xộc thẳng về phía trái tim tôi.

Nhưng tôi chẳng thèm xê dịch.

Kaaang!

Lớp Chướng Ngại Cát bằng Mithril tự động bung ra bảo vệ quanh người tôi.

Với đặc tính kháng ma pháp, nó hoàn toàn có khả năng cản phá cả đòn tấn công của linh thể.

[…!]

Một nét bối rối thoáng lướt qua trên đôi mắt của con ma.

Xem chừng nó đinh ninh đòn đánh của mình sẽ xiên thủng mọi hàng rào phòng ngự cơ đấy.

Tôi thì cũng khó xử chẳng kém.

Mấy đòn vật lý của tôi cũng chẳng có chạm được vào cọng lông của nó.

Một thế giằng co hoàn hảo.

Một cục diện thê thảm khi cả đôi bên đều vô phương gây ra sát thương thực tế cho nhau.

“Giờ tính sao đây?”

Vắt óc cũng chẳng nặn ra được diệu kế nào.

Tôi lẳng lặng cúi xuống nhìn viên Pin Ma Pháp đang đeo bên hông.

Magic Cancel.

Liệu có xài được lên nó không ta?

Giả như bản chất của quá trình biến thành linh thể là ma pháp thì biết đâu sẽ giải trừ được.

Tuy nhiên cái rủi ro hàng xài một lần này lớn quá.

Lỡ mà xịt một phát, tôi thực sự chẳng còn bài nào để tẩu thoát nữa.

Ngay chính lúc đó.

“Một hậu bối cũng thú vị đấy chứ.”

Một giọng nói vang lên từ khoảng không vắng lặng.

Vừa thân thuộc lại vừa lạ lẫm.

Tôi ngoái đầu tìm kiếm nơi phát ra âm thanh.

Chẳng có lấy một mống nào.

Thế nhưng tôi dư sức biết chủ nhân của cái chất giọng ấy là ai.

[Khwooooo!]

Cử động của Đại Quân Chủ bỗng chốc khựng lại.

À không, không phải tự khựng lại.

Nó đang giãy giụa liên hồi như thể vừa bị một bàn tay vô hình nào đó bóp chặt.

Và rồi ngay trước mắt tôi, không gian như bị xé toạc ra.

Từ khe nứt không gian ấy, một người đàn ông lững thững bước ra.

Mái tóc vuốt ngược gọn gàng.

Đôi mắt đen kịt không có lấy một chút tròng trắng.

Cùng với đó, một chiếc áo choàng có kiểu dáng giống y xì đúc bộ tôi đang mặc.

Bàn tay của tên pháp sư trung niên đó cứ thế nén chặt linh hồn của Đại Quân Chủ rồi hút gọn vào trong.

Hệt như đang cầm một viên bi sắt.

Trung Niên Khắc Ma Pháp nhìn tôi, nhếch mép cười đầy ẩn ý.

“Cô, vớ được một cái áo choàng xịn đấy chứ?”

“Sharon, vắt chân lên cổ mà chạy thôi.”

Tôi túm chặt lấy tay Sharon rồi cắm đầu bỏ chạy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!