51-100

65. Chủ Nhân 2

65. Chủ Nhân 2

Một lúc sau khi tiễn Jung Manho rời đi. Người môi giới gọi điện tới.

Từ đầu dây bên kia, một tiếng thở dài thườn thượt truyền đến trước tiên.

“Alo?”

[Hà... Giám đốc. Là tôi đây.]

“Giọng chú sao thế?”

[Đó là câu tôi muốn hỏi mới đúng. Rốt cuộc cô đã gây ra chuyện tày đình gì vậy?]

Giọng nói đượm vẻ hoang mang. Tôi hồn nhiên hỏi vặn lại như thể chẳng hiểu mô tê gì.

“Dạ? Tôi có làm gì đâu. Tôi chỉ mới leo thêm một tầng tháp rồi về thôi mà.”

[Đâu phải chỉ là một tầng bình thường chứ? Nếu định làm ra chuyện chấn động thế này thì cô phải báo trước cho tôi một tiếng chứ. Thêm nữa, cô lại đi tìm thành viên tổ đội ở đâu ra vậy?]

“À, tôi chưa nói sao? Tôi là người chơi hệ chơi đơn mà. Tôi không có party đâu.”

[Không, thế rốt cuộc là sao...]

Vẻ mặt cạn lời của người môi giới hiện rõ mồn một trong tâm trí tôi. Tôi nằm ườn ra giường, hờ hững đáp lời.

“Ây dà, chẳng phải chú đã hứa sẽ giải quyết hết mấy chuyện này rồi sao? Với lại, tôi nghĩ chắc cũng chẳng có vấn đề gì lớn đâu.”

[Haizz... Lúc nghe cô nói mình là Thợ săn Hạng A tôi đã giật mình rồi, nhưng tôi hoàn toàn không tưởng tượng được cô lại là một nhân vật tầm cỡ đến mức này. Nên tôi mới hơi hoảng một chút thôi.]

Đúng lúc đó, chiếc nhẫn của tôi rung lên.

[Sandworm nhìn bạn và tặc lưỡi.]

“Gì vậy?”

[Sandworm khuyên răn rằng thái độ của bạn khi đối xử với tín đồ là không đúng mực.]

[Sandworm đề nghị bạn nên xin lỗi thì hơn.]

“... Mày là mẹ tao đấy à?”

Tất nhiên vì tôi là trẻ mồ côi nên chẳng biết các bà mẹ ngoài đời thực sẽ nói những gì.

Nhưng đến cả một con giun đất cũng phải lên tiếng nhắc nhở thì chắc chắn là tôi đã làm sai rồi, một cảm giác xấu hổ bỗng chốc ập đến.

Tôi ngoan ngoãn làm theo lời nó.

Ngay lúc người môi giới định nói tiếp, tôi đã nhanh nhảu mở lời trước.

“Hừm hừm, cái đó... Tôi xin lỗi nhé. Đáng lẽ tôi phải nói trước với chú.”

Lời xin lỗi gượng gạo của tôi khiến người môi giới nhất thời câm nín.

Có vẻ như chú ấy đang bối rối trước phản ứng không ngờ tới này.

Sau một khoảnh khắc tĩnh lặng, giọng nói của chú ấy mới vang lên.

Một chất giọng dường như chứa chan sự cảm động.

[Chuyện gì đây trời? Cô mà cũng biết nói lời xin lỗi cơ đấy. Tôi tự hào đến mức sắp rơi nước mắt rồi đây này.]

“Ối, biết thế đã không xin lỗi rồi.”

Tôi hối hận vì đã lỡ buông lời xin lỗi rồi bực dọc đá văng chiếc gối.

Người môi giới hắng giọng vài cái, rồi quay trở lại với chất giọng chuyên nghiệp thường ngày.

[Dù sao thì, từ giờ chúng ta phải tính xem nên tận dụng tình thế này như thế nào.]

Quả nhiên phong thái của dân chuyên nghiệp có khác. Chú ấy nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh rồi đi thẳng vào vấn đề.

[Vậy, với tư cách là người thống trị mới của Tháp Daejeon, giám đốc muốn sử dụng quyền hạn đó như thế nào? Có khá nhiều đặc quyền mà cô có thể tận hưởng đấy.]

“Đặc quyền gì cơ?”

[Ví dụ như, bắt đầu từ những đặc quyền nho nhỏ như mua bánh mì ở tiệm bánh nổi tiếng nhất Daejeon mà không cần phải xếp hàng...]

“Tiệm bánh? Tiệm bánh nào cơ?”

[Thậm chí còn có cả drive-thru và giao hàng tận nơi nữa.]

“Thôi, tôi không cần mấy thứ đó đâu.”

[...Và còn được giảm thuế cho một số mặt hàng, có tiếng nói trong các kế hoạch phát triển khu vực xung quanh tháp, thậm chí còn được chia một phần doanh thu thuế của thành phố Daejeon nữa.]

Nghe qua thì quả là những điều kiện khá hấp dẫn. Thế nhưng đối với tôi, có một thứ còn quan trọng hơn cả tiền.

“Mấy thứ đó cũng chẳng quan trọng lắm... Nếu được thì, tôi muốn dựng một bức tượng đồng của mình cơ.”

[Cái gì?]

“Một bức tượng thật khổng lồ giống như cái ở xóm phía Bắc ấy. To đến mức đứng ở đâu trong Daejeon cũng có thể nhìn thấy.”

[...Cô nói nghiêm túc đấy à?]

Giọng của người môi giới trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết. Phản ứng đó khiến tôi bật cười thành tiếng.

“Phụt, đương nhiên là tôi đùa rồi.”

[May quá.]

“Ba cái đó để sau này tôi mạnh hơn rồi xây cũng chưa muộn mà.”

[...?]

Tôi có thể mường tượng ra cảnh chú ấy đang cau mày ở đầu dây bên kia.

Tôi khẽ cười rồi bắt đầu nói vào việc chính thức mình cần.

“Thật ra, tôi có một việc khác cần làm. Tôi muốn xây một con đường.”

Giọng người môi giới ngập tràn vẻ khó hiểu.

[Lần này cũng là đùa đúng không?]

“Không đùa đâu. Tôi cực kỳ nghiêm túc.”

[... Giám đốc, tôi nghe không nhầm chứ? Cô muốn xây đường sao?]

“Không xây được à?”

[À không, không phải là không được. Với quyền hạn của người thống trị tháp thì việc yêu cầu thành phố hợp tác dễ như trở bàn tay. Nhưng cô muốn xây con đường như thế nào?]

Tôi đưa ngón tay vẽ một đường trong không trung, nối từ cổng nhà mình đến tận lối vào của Tháp Đen ở đằng xa.

“Từ trước nhà tôi đến tháp, tôi muốn mở một con đường thẳng tắp. Mở rộng con đường hiện tại ra hai bên một chút. Rồi xây thêm tường rào thật cao ở hai bên để ngăn người khác nhìn ngó.”

[Tôi có thể biết lý do được không?]

“Hiển nhiên quá rồi mà. Tôi muốn ra vào tháp mà không bị ai nhòm ngó. Chứ lần nào cũng phải giấu giếm vật phẩm rồi lén la lén lút mệt mỏi lắm.”

Câu trả lời đơn giản và súc tích của tôi lại một lần nữa khiến người môi giới câm nín.

[Tôi hiểu rồi. Nếu giám đốc đã muốn vậy thì chúng ta cứ thế tiến hành thôi. Tôi sẽ lo liệu mọi thủ tục giấy tờ và hành chính cần thiết. Từ giấy phép xây dựng cho đến việc điều tiết giao thông, sẽ không có vấn đề gì đâu.]

“À đúng rồi, phần thi công xây dựng sẽ do tôi tự làm.”

[... Cái gì?]

“Chú chỉ cần lo phần giấy tờ thôi. Tôi sẽ tự tay làm con đường đó. Như vậy sẽ nhanh hơn.”

...

Vài ngày sau đó. Tôi chẳng đoái hoài gì đến tháp mà chỉ nằm ườn ở nhà giết thời gian.

Đến khi đã cày sạch các bài viết trên Gallery Thợ Săn và chẳng còn video nào thú vị để xem nữa, thì người môi giới gọi đến.

[Giám đốc, mọi khâu chuẩn bị đã hoàn tất.]

“Đã xong rồi sao? Chú làm việc nhanh nhẹn thật đấy.”

[Các thủ tục hành chính của thành phố Daejeon đã được thông qua một cách thần tốc dưới danh nghĩa người thống trị tháp. Vấn đề nan giải nhất là những tòa nhà nằm chắn giữa nhà cô và tháp, thì hôm qua tôi cũng đã hoàn tất việc thu mua rồi. Các chủ nhà chắc lúc này đang sống hạnh phúc ở một căn nhà mới nào đó.]

Quả nhiên phong thái của dân chuyên nghiệp có khác. Chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi, chú ấy đã giải quyết êm xuôi cả vấn đề pháp lý lẫn tiền bạc.

[Giờ đây đoạn đường đó đã hoàn toàn thuộc quyền sở hữu riêng của giám đốc. Giấy phép xây dựng cũng đã lấy đủ rồi. Cô có thể bắt tay vào làm bất cứ lúc nào cô muốn.]

“Chú vất vả rồi.”

Tôi buông một lời khen ngắn gọn rồi cúp máy. Một lúc, tôi đứng dậy khỏi ghế.

Tôi tìm chiếc mũ bảo hiểm rồi đội lên đầu cho Unit-01.

Nhóc ta chỉnh lại mũ bảo hiểm một cách điêu luyện như đã quá quen với việc này.

Vừa bước ra ngoài, đập vào mắt tôi là vài tòa nhà trống trơn.

“Trước tiên cứ phải dọn dẹp sạch sẽ đã.”

Tôi giơ cây trượng lên, chĩa thẳng về phía những tòa nhà trống và con đường nhựa vắt ngang qua chúng.

Ý chí của tôi vươn sâu xuống tận cùng lòng đất.

Ầm ầm ầm!

Mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội kèm theo một tiếng gầm đinh tai nhức óc. Những công trình kết cấu từ cốt thép bê tông vỡ vụn một cách yếu ớt, hóa thành những hạt cát mịn màng bay lả tả trong gió.

Tôi lại vẫy tay về phía khu đất trống. Cát và những tảng đá răm rắp chuyển động theo ý chí của tôi.

Một con đường rộng rãi, phải cỡ 10 mét bề ngang, trải dài ra xa thành một đường thẳng từ cổng nhà tôi đến tận lối vào của tháp.

Cuối cùng là công đoạn dựng tường rào hai bên đường. Tôi gõ mạnh cây trượng xuống mặt đất.

Những bức tường đất khổng lồ xé toạc mặt đất trồi lên, rồi lập tức biến đổi thành những bức tường đá nhẵn thín cao tới 5 mét. Một bức tường hoàn hảo không lấy một khe hở cứ thế kéo dài dọc theo con đường.

Toàn bộ quá trình hoàn tất chưa đầy 10 phút đồng hồ.

“Ừm, hoàn hảo.”

Tôi ngắm nghía con đường chuyên dụng mới toanh của mình với vẻ mặt cực kỳ mãn nguyện.

Giờ đây, tôi đã thực sự có thể tự do ra vào tháp mà không cần bận tâm đến ánh nhìn nhòm ngó của bất kỳ ai nữa.

Tặng kèm thêm cho thành phố tẻ nhạt này một biểu tượng đơn giản nữa chứ.

Chắc hẳn từ giờ thành phố này sẽ trở nên sống động hơn rồi đây.

Đúng lúc đó.

Két!

Một tiếng phanh gấp chói tai quen thuộc xé toạc bầu không gian tĩnh lặng.

Ngoảnh đầu lại, tôi thấy một chiếc sedan đen bóng đang đỗ lại một cách chông chênh. Là Jung Manho.

Jung Manho đứng chết trân tại chỗ khi nhìn thấy công trình bằng đá cẩm thạch khổng lồ mọc lên ngay trước nhà mình từ lúc nào chẳng hay.

Vẻ mặt chú ấy hệt như đang nằm mơ vậy.

“Cái... Cái quái gì thế này?”

Giọng nói thất thần bật ra khỏi miệng chú ấy.

“Chỉ mới lên Seoul vài ngày mà cái thứ này đã mọc ra rồi sao?”

Jung Manho dáo dác nhìn quanh với vẻ mặt hoang mang tột độ rồi phát hiện ra tôi. Chú ấy sải những bước dài lao tới.

“Rốt cuộc là chuyện gì thế này? Cái bờ tường này là cái quái gì mà lại nối liền nhà chúng ta với tháp vậy hả?”

‘À phải rồi. Vì con đường này bao trọn cả căn nhà bên cạnh nên nhìn vậy cũng phải.’

“À, cái này ạ? Do bố mẹ cháu xây đấy.”

“Bố... Bố mẹ cháu á?”

Vẻ hoang mang trên gương mặt Jung Manho ngay lập tức chuyển sang kinh hãi.

Có vẻ như chú ấy đang tự tưởng tượng ra chân dung "bố mẹ" tôi, những người đủ sức dựng lên cả bức tường cẩm thạch vĩ đại này chỉ trong vài ngày.

Jung Manho đứng chôn chân tại chỗ, mấp máy môi một lúc, rồi như sực nhớ ra mục đích mình đến đây, chú ấy khẽ hắng giọng.

“Ờ, ừm. Ra vậy... Quả thực là những vị vô cùng tài ba.”

Jung Manho chìa chiếc túi mua sắm to sụ đang cầm trên tay ra cho tôi.

Dạo gần đây, thỉnh thoảng chú ấy lại xách quà sang tìm tôi như thế này.

Tất cả cũng chỉ vì nỗ lực muốn ghi điểm trong mắt người thống trị mới của Tháp – "bố mẹ" tôi.

Có điều, định hướng của chú ấy lúc nào cũng bị lệch pha đôi chút.

“Đây là quà chú tặng cháu. Nghe nói dạo này món này đang hot rần rần trong giới các bé gái đấy?”

Tôi giữ nguyên khuôn mặt vô cảm ngó vào trong túi.

Nằm gọn lỏn trong đó là một chiếc đũa thần và một chiếc thắt lưng làm bằng nhựa màu hồng. Với cái tên "Princess Rider" – chỉ mới nhìn thôi đã thấy nổi hết cả da gà da vịt.

Tôi phải cố gắng hết sức mới nuốt được câu chửi thề chực trào ra khỏi miệng theo phản xạ.

‘Đệch mợ, cái thứ này đến học sinh tiểu học còn chẳng thèm lấy. Bộ chú nghĩ tôi là học sinh mẫu giáo chắc?’

Rốt cuộc thì ông chú này coi tôi là cái gì vậy không biết.

Tôi thầm thở dài não nuột rồi đón lấy món quà.

“Cháu cảm ơn ạ.”

“Haha, cháu thích là tốt rồi. Nhân tiện... Chú có chuyện muốn thưa với bố mẹ cháu, không biết giờ có tiện gặp mặt một lát không nhỉ?”

Giọng điệu của Jung Manho đong đầy sự tha thiết.

Chú ấy đang khao khát đến phát điên việc tạo được mối quan hệ với chủ nhân mới của tháp bằng bất cứ giá nào.

Tôi lắc đầu, tuôn ra câu trả lời đã chuẩn bị sẵn từ trước.

“Bố mẹ cháu đều đi vắng cả rồi ạ.”

“À, ra là vậy... Quả nhiên là những vị cao nhân. Chẳng chịu ngơi nghỉ phút nào.”

Có vẻ Jung Manho đang thán phục từ tận đáy lòng. Chú ấy chần chừ một thoáng, ngó dọc ngó xuôi rồi hạ giọng hỏi tôi.

“Dạo này bố mẹ cháu có nhắc nhở hay dặn dò gì đặc biệt không? Ví dụ như, nhận xét về thành phố Daejeon này, hay là về bang hội của chú chẳng hạn...”

Đôi mắt chú ấy ánh lên sự bất an đầy mong mỏi. Thôi thì tôi sẽ đáp ứng kỳ vọng đó của chú ấy vậy.

“Ưm... Bố mẹ bảo Daejeon là một nơi rất đáng sống. Với lại, hai người bảo chú có vẻ là một người tốt.”

“Haha, thật vậy sao?”

Gương mặt Jung Manho lập tức rạng rỡ hẳn lên.

Chú ấy chẳng thèm giấu giếm niềm vui sướng, hắng giọng vài cái rồi lại dặn dò tôi bằng giọng vô cùng thiết tha.

“Nếu lỡ bố mẹ cháu cần bất cứ thứ gì, cháu nhớ phải bảo ngay với chú đấy nhé. Nhớ chưa?”

“Vâng ạ~.”

Tôi đáp lại bằng một tông giọng không linh hồn rồi tiễn chú ấy ra về.

Vừa bước chân vào nhà, tôi lập tức xé toạc chiếc hộp trên tay.

Chiếc thắt lưng và chiếc đũa thần màu hồng lấp lánh hiện nguyên hình.

“Trời ạ, ai mà thèm chơi cái của nợ này chứ?”

Miệng tuy thở dài nhưng tôi vẫn len lén ướm thử chiếc thắt lưng lên hông.

Tách! Lõi khóa bằng nhựa vang lên một tiếng gọn lỏn khi gài vào.

Trông cũng ra dáng ra đấy chứ. Tôi khẽ hắng giọng một tiếng rồi dùng tay ấn mạnh vào nút hình viên ngọc giữa thắt lưng.

Píuuu píuuu! Cùng với hiệu ứng âm thanh là ánh đèn chớp nháy liên hồi.

[Princess Rider, biến hình!]

“Hừ, cái quái gì thế này.”

Tôi càu nhàu rồi cầm chiếc đũa thần lên. Vừa chạm tay vào, chiếc đũa thần bỗng phát sáng rực rỡ.

Đã trót thì phải tới cùng, tôi vung đũa thử một đường. Một luồng sáng hình cánh bướm hologram lóa mắt vụt hiện lên giữa không trung.

“Chà, công nghệ dạo này xịn xò nhỉ...?”

Đảo mắt xung quanh xác nhận chẳng có ai, tôi lại vung chiếc đũa thần thêm một lần nữa.

Hóa ra càng vung mạnh thì bướm hiện ra càng nhiều.

Mẹ kiếp, kẻ nào làm ra cái thứ này là thiên tài hay sao? Mang thứ công nghệ tầm cỡ này đi lãng phí vào chỗ này liệu có ổn không đấy?

Tôi liên tục múa may chiếc đũa thần, tạo ra màn bướm ảo.

[Sandworm nhìn bạn và tặc lưỡi.]

“...Hộc!”

Mặt tôi nóng bừng lên như sắp nổ tung tới nơi.

Tôi lúng túng tháo vội chiếc thắt lưng rồi nhét đại chiếc đũa thần trở lại vào hộp.

Suýt chút nữa là tôi sa ngã vào cám dỗ của ác quỷ rồi.

Phải cất thứ này vào chỗ nào không ai thấy mới được.

...

“Vậy là khu vực tầng 20 cũng sắp xong rồi.”

Tôi thong dong bước dọc theo con đường chuyên dụng mới tinh để tiến vào tháp.

[Bạn đang tiến vào Tầng 29 (CỰC HẠN) của tháp.]

Tầm nhìn bắt đầu chuyển dịch, theo sau là dòng tin nhắn hệ thống quen thuộc.

“Nơi này là... vương cung sao?”

Nằm lọt thỏm giữa không gian rộng thênh thang đằng xa là một bục cao hơn hẳn xung quanh, ngự chễm chệ trên đó là một chiếc ngai vàng khổng lồ.

Tôi chầm chậm cất bước tiến về phía ngai vàng.

Tiếng bước chân tôi vang vọng khắp đại điện trống hoác.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!