“Bọn chúng sợ cái gì mà khiếp thế nhỉ?”
Tôi nghiêng đầu thắc mắc rồi tiến lại gần con Kobold đang ở gần mình nhất.
“Kieeeek!”
Nó hét lên một tiếng thất thanh rồi nhắm nghiền mắt lại.
Chẳng bận tâm đến thái độ của nó, tôi giật lấy chiếc túi mà bọn chúng đang đeo rồi mở ra xem.
Quả nhiên, bên trong đầy rẫy những mảnh quặng đủ loại.
Chẳng chút do dự, tôi nhấc bổng cả chiếc túi lên rồi dốc ngược toàn bộ nội dung bên trong vào miệng.
Hừm, vị cũng không tệ lắm nhỉ?
Rắc, rắc.
Tiếng đá bị nghiền nát trong miệng tôi vang vọng khắp hang động.
Đôi mắt lũ Kobold nhuốm màu kinh hoàng.
“Quả nhiên chỉ thế này thì vẫn chưa đủ.”
Tôi tặc lưỡi cảm nhận sự thay đổi ma lực cực kỳ nhỏ bé trong bụng.
Chắc chắn là chỉ bấy nhiêu đây thì chẳng thấm vào đâu.
Tôi cần những loại khoáng thạch mạnh mẽ và tinh khiết hơn nữa.
Tôi liếm môi và bắt đầu tìm kiếm mục tiêu tiếp theo.
“Kieeeeeeek!”
Ngay khi ánh mắt tôi vừa chạm tới, lũ Kobold đồng loạt hét lên rồi bắt đầu chạy tán loạn.
Làm gì mà cứ như gặp quỷ vậy? Bộ sợ tôi ăn thịt chúng nó chắc?
Thật là cạn lời mà.
Tôi bật cười thành tiếng.
“Cứ từ từ mà đi, việc gì phải vội.”
Tôi thong thả bước theo hướng lũ Kobold đang điên cuồng chạy trốn vì sợ hãi.
Dù đôi chân ngắn ngủn của chúng có hoạt động hết công suất đi chăng nữa, thì ở cái mỏ hoang chật hẹp này, nơi chúng có thể trốn cũng chỉ có hạn.
Cuối cùng, bọn chúng cũng dồn nhau vào một ngõ cụt.
Lũ Kobold ngồi bệt xuống đất với vẻ mặt tuyệt vọng như thể cả thế giới vừa sụp đổ.
Tôi lặng lẽ quan sát bộ dạng thê thảm đó một lúc, rồi bất chợt ánh mắt dừng lại ở những chiếc cuốc cũ kỹ mà chúng đang cầm.
Và dĩ nhiên, cả bức tường đá khổng lồ ngay phía sau lưng chúng nữa.
Trên vách đá, tôi có thể thấy những thứ đang lấp lánh mờ ảo cắm rải rác khắp nơi.
Có vẻ đây chính là hang ổ, cũng là nơi tọa lạc của mạch khoáng.
Nghĩa là tất cả đống này đều có thể ăn được sao?
Trong mắt tôi, nơi này bỗng chốc biến thành một bàn tiệc buffet khổng lồ dành riêng cho mình.
“Ta sẽ vét cho bằng sạch, không chừa một mẩu nào luôn.”
Trước hết, tôi quyết định thử xem liệu mình có thể tự tay đào khoáng thạch bằng sức mình hay không.
Tôi tiến lại gần vách đá, lần lượt sử dụng kỹ năng Phong Hóa và năng lực của cây trượng.
Ngay khi kỹ năng được kích hoạt, khối đá cứng cáp trong nháy mắt đã biến thành cát mịn và chảy xuống lả tả.
Cảm giác dễ dàng hơn gấp bội so với khi biến rừng rậm hay máy móc thành cát.
“Đá lại là thứ ăn kỹ năng nhạy nhất, đúng là vấn đề mà.”
Vấn đề nằm ở chỗ nó quá mạnh và mang tính hủy diệt không chọn lọc.
Mỗi lần thực hiện, ngay cả những khối quặng đang nằm sâu trong đá cũng thường xuyên bị biến luôn thành cát.
“Phải dùng cây trượng thôi.”
Tôi cầm cây trượng gõ nhẹ vào vách đá.
Ngay lập tức, vị trí và chủng loại của những mạch khoáng ẩn sau bức tường đá hiện lên trong đầu tôi rõ ràng như một tấm bản đồ.
Tôi dùng cây trượng để định vị chính xác, đồng thời vận dụng Phong Hóa để bào mòn lớp đá bao quanh.
Rè rè rè.
Kết quả thành công mỹ mãn.
Giữa đống cát mịn, vài khối khoáng thạch vẫn giữ nguyên hình dạng rơi xuống đất.
Có điều, việc này tiêu tốn rất nhiều sự tập trung của tôi.
Cảm giác hệt như đang dùng dao mổ để lột vỏ một quả cà chua bi vậy.
Sau khoảng mười phút tự mình đào khoáng thạch bằng ma pháp.
Nhìn bức tường vẫn còn dài dằng dặc phía trước.
Một cơn bực bội bất chợt trào dâng trong lòng tôi.
“Nghĩ kỹ thì, tại sao mình lại phải tự tay làm việc chân tay thế này nhỉ?”
Thế này là không ổn rồi.
Tôi đến đây để ăn khoáng thạch miễn phí một cách nhàn hạ, chứ không phải để lao động khổ sai giữa đống bụi đất mù mịt này.
Tôi dừng mọi việc đang làm lại.
Thay vào đó, tôi biến mặt đất xung quanh thành một bãi cát.
Từ đó, hàng chục phân thân cát lục tục đứng dậy.
“Các người và lũ Kobold đằng kia, cùng nhau đào đi.”
Tôi đưa cho mỗi phân thân được triệu hồi một chiếc cuốc làm từ đá.
Ngay lập tức, tôi thấy biểu cảm của các phân thân thối chí rõ rệt.
Nhưng đó không phải việc của tôi.
Tôi thản nhiên nén cát lại thành một chiếc ghế và một chiếc giường rồi nằm ườn ra đó.
Giờ thì việc của tôi đã xong.
Dưới mệnh lệnh của tôi, các phân thân cát miễn cưỡng bắt đầu vung cuốc.
Lũ Kobold đứng bên cạnh cũng khúm núm nhìn sắc mặt tôi rồi bắt đầu đào bới.
“Này số 13! Không định làm việc tử tế à?”
Thỉnh thoảng, việc duy nhất tôi cần làm là hét lên chỉnh đốn mấy đứa định lười biếng.
Nhưng sau đó, ngay cả việc này tôi cũng thấy phiền.
Đứa nào trông cũng na ná nhau nên khó mà phân biệt, mà cứ gào thét mãi thì đau hết cả họng.
Tôi lấy Unit-01 đang ngủ ngon lành trong túi áo ra.
Nhóc ấy vừa tỉnh giấc, đưa đôi mắt ngơ ngác nhìn tôi.
“Nào, từ giờ nhóc quản lý bọn này cho ta.”
Tôi dựng Unit-01 đứng dậy rồi dặn dò.
Thế nhưng, nhóc ta lắc đầu quầy quậy với vẻ không hài lòng.
Nó dùng tay chỉ vào bản thân mình, rồi lại chỉ vào đám phân thân cát sản xuất hàng loạt đang vung cuốc đằng xa.
Sau đó, nó dùng hai tay vẽ một hình chữ X thật lớn.
“Sao? À… ý nhóc là nhóc ở đẳng cấp khác so với bọn chúng sao?”
Unit-01 gật đầu lia lịa.
“Hừm…. Cũng đúng.”
Tôi quyết định công nhận lòng tự tôn của nhóc ta.
Unit-01 đúng là ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với những phân thân chỉ là lao công đơn thuần kia.
Đây là một nhân sự cấp quản lý, đã qua đào tạo bài bản hẳn hoi.
Không thể đối xử với một nhân tài kiệt xuất như thế giống như những đứa khác được.
Tôi quyết định trao cho nhóc một chức danh tương xứng.
“Được rồi, nhóc thấy thiếu cái mũ nên mới thế đúng không? Để ta đội cho nhé.”
Tôi nhào nặn đất đá xung quanh một cách khéo léo, tạo ra một chiếc mũ bảo hiểm lao động vừa khít với kích cỡ đầu của nhóc ta.
Tiện tay, tôi còn pha thêm chút khoáng thạch vào để tạo màu sắc cho nó nữa.
“À, phải làm thêm cái còi nữa mới đúng điệu.”
Tôi gọt giũa một viên đá thành một chiếc còi nhỏ.
Dưới sự chứng kiến của toàn bộ các phân thân khác, tôi trịnh trọng trao chiếc mũ bảo hiểm và cái còi cho Unit-01.
Thái độ của Unit-01 lập tức quay ngoắt 180 độ.
Nhóc ưỡn ngực, liên tục chỉnh lại chiếc mũ mới nhận với vẻ mặt cực kỳ thỏa mãn.
Thấy cảnh đó, tôi yên tâm nằm xuống giường.
Chao ôi, giá mà trong tháp cũng có sóng internet thì tốt biết mấy.
...
Một lúc sau, trước mặt tôi đã là một núi khoáng thạch chất cao như núi.
Unit-01 đang khoanh tay đứng cạnh đó với vẻ mặt vô cùng đắc ý.
“Nhóc có thèm động vào cái cuốc nào đâu mà sao trông vẻ mặt tự hào thế hả….”
Miệng thì nói vậy nhưng tôi vẫn đưa tay xoa đầu Unit-01.
Bởi vì tâm trạng của tôi lúc này cũng đang cực kỳ tốt.
Tôi vốc một nắm đầy những loại khoáng thạch không tên rồi đổ thẳng vào miệng.
Rắc, rắc.
Tiếng nhai như nhai bánh quy giòn tan vang vọng.
Unit-01 đứng quan sát với ánh mắt đầy tò mò, hết nhìn tôi lại nhìn đống khoáng thạch.
Dường như muốn bắt chước hành động của tôi, nhóc ta cẩn thận nhặt một mẩu khoáng thạch nhỏ dưới đất lên rồi đưa vào miệng.
Ạm.
“…!”
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, toàn thân Unit-01 run lên bần bật, rồi nó nhè ngay mẩu đá chưa kịp nhai ra đất.
Có vẻ như hàm răng của nhóc vẫn chưa đủ trình để nhai những khối quặng cứng cáp này.
Mà dù sao thì nó cũng chẳng có cơ quan tiêu hóa nên cũng chẳng nuốt được đâu.
Nhóc đưa tay xoa xoa khóe miệng vì đau.
Tôi thản nhiên nhặt mẩu đá mà Unit-01 vừa nhè ra rồi bỏ vào miệng nhai nốt.
Dù sao thì vứt đi cũng phí.
Sau khi đánh chén sạch núi khoáng thạch, bụng tôi căng tròn như sắp nổ tung.
Tôi ngồi xếp bằng tại chỗ và nhắm mắt lại.
Giờ là lúc để tiêu hóa.
Trong trạng thái thiền định, tôi có thể cảm nhận rõ rệt những biến đổi đang diễn ra bên trong cơ thể mình.
Mỗi loại khoáng thạch khác nhau đang hòa quyện với ma lực của tôi để tái sinh.
Tôi bản năng nhận ra một điều.
Việc pha trộn quá nhiều loại khoáng thạch không phải là một ý hay.
Nó đang tạo ra một gánh nặng đáng kể lên bản chất sức mạnh cội nguồn của tôi.
Dù sao thì tôi vẫn phải duy trì được sức mạnh cốt lõi là cát.
Để không làm giảm độ tinh khiết của cơ thể xuống dưới một mức nhất định, hiện tại giới hạn cho những loại khoáng thạch chủ lực mà tôi có thể hấp thụ chỉ là khoảng ba đến bốn loại.
“Quả nhiên đây không phải là một kỹ năng chỉ toàn ưu điểm.”
Tôi ngừng thiền định và mở mắt ra.
Cần phải có sự lựa chọn và tập trung.
Loại khoáng thạch nào sẽ mang lại hiệu quả cao nhất đây?
Nếu chỉ tự mình quyết định thì chắc chắn sẽ có những giới hạn.
...
Sau khi trở về nhà, tôi lại đăng nhập vào Gallery Pháp Sư để xin lời khuyên.
Tôi đã giải thích sơ bộ về tình hình từ ngày hôm qua.
Các pháp sư bắt đầu thảo luận sôi nổi về lộ trình kỹ năng mà họ đã nghiên cứu.
ㄴ pkkajju: Phải ăn nhôm trước đi nha. Đội mũ nhôm thì mới an toàn trước mấy đòn tấn công tẩy não bằng sóng điện từ được đó nha á.
Vẫn như mọi khi, luôn có một bình luận vô thưởng vô phạt của pkkajju, nhưng ngay sau đó là những ý kiến cực kỳ nghiêm túc.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Kim cương là nhất rồi. Nếu biến nó thành kiếm hay mũi khoan thì sát thương vật lý sẽ cực khủng. Còn nếu định bắn đạn thì wonfram có vẻ ổn hơn đấy.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Với lại nhớ mua thêm Đá Mặt Trời ở mấy tầng núi lửa mà ăn. Cái này có tính chất phát nổ đúng không? Dùng để trị mấy đứa giáp dày là chuẩn bài.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Còn lại thì… Uranium chăng?
ㄴ ㅇㅇ(111.1J1): Uranium thì cô định đào ở đâu ra?
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Sang Triều Tiên viễn chinh một chuyến chắc là có đấy? Dù sao thì sớm muộn gì cũng phải đi mà.
ㄴ pkkajju: ???
ㄴ Tủ Lạnh: Tôi nghĩ chắc chỉ có mỗi bà là muốn đi thôi đấy.
Một sự kết hợp thiên hoàn toàn về tấn công.
Ngay lập tức, một bình luận phản bác xuất hiện.
ㄴ pkkajju: Pháp sư thì phòng thủ quan trọng hơn tấn công nha!
ㄴ pkkajju: Nếu là tôi, tôi chắc chắn sẽ chỉ ăn Mithril thôi nha. Để kháng ma pháp thì trang bị Mithril là bắt buộc đó nha á.
ㄴ pkkajju: Lúc nào cũng phải có phương án đối phó với ma pháp nha. Nhớ kỹ lời tôi nói đấy nha.
Khác hẳn với vẻ nhí nhố ban nãy, pkkajju bỗng nhiên đưa ra một ý kiến rất xác đáng.
Loại kim loại mang tên Mithril thực sự đã để lại ấn tượng mạnh với tôi.
Vì tôi chưa từng nghĩ rằng lại có loại khoáng thạch chuyên dụng để phòng ngự ma pháp như vậy.
Đúng lúc đó, Bọ hung vốn nãy giờ chỉ lặng lẽ quan sát bỗng nhiên xuất hiện.
ㄴ Bọ hung: Tôi cũng vừa mới lên kế hoạch xong đây.
ㄴ Bọ hung: Tôi có soạn một lộ trình đây, mọi người đọc thử xem.
Anh ta đăng hẳn một bài viết mới có đính kèm tệp tin.
[Dự án Đá.ver1.2_Sửađổicuốicùng_Chốt_Chốtchốtlầncuối.hwpx]
[1. Khái quát và mục đích dự án]
[2. Đối tượng phân tích]
[3. Phương pháp luận cốt lõi]
[4. Kế hoạch thực hiện theo từng giai đoạn]
[5. Phân tích rủi ro và phương án ứng phó]
[6. Kết quả kỳ vọng cuối cùng]
ㄴ pkkajju: ??????
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Sao mà ông tâm huyết dữ vậy trời ㄷㄷ.
“Cái gì thế này.”
Một tài liệu dài hơn 40 trang.
Tôi bắt đầu đọc kỹ từng phần nhưng rồi sớm phải dừng lại.
“Cái này vô lý quá.”
Kế hoạch của Bọ hung phần lớn toàn là những nguyên liệu chỉ xuất hiện từ Tầng 40 trở lên, hơn nữa số lượng khoáng thạch cần hấp thụ lên tới hơn hai mươi loại.
Dĩ nhiên đây là một công thức combo không tưởng đối với tôi lúc này.
Tôi đang băn khoăn liệu sau này khi trưởng thành hơn mình có thể theo kịp lộ trình này không, thì ngay lập tức, bộ não thiên tài của chúng tôi – Tủ Lạnh – đã tuyên án tử cho tài liệu này.
ㄴ Tủ Lạnh: Tôi vừa đọc xong, cơ mà đa số đống này có phải là khoáng thạch đâu.
ㄴ Tủ Lạnh: Hơn nữa cái công thức này quá thiếu hiệu quả. Chẳng thèm tính đến sự cộng hưởng gì cả, cứ thấy cái gì tốt là tống hết vào một chỗ.
ㄴ Tủ Lạnh: Rất tiếc cho nỗ lực của ông nhưng cái này nên vứt vào sọt rác.
ㄴ Tủ Lạnh: Quả nhiên nhìn đi nhìn lại thì công thức của tôi vẫn là đỉnh nhất.
ㄴ Tủ Lạnh: Cứ làm y hệt như những gì tôi bảo là được.
ㄴ pkkajju: (Icon cạn lời)
ㄴ Bọ hung: Không nhưng mà đây là combo mạnh nhất tôi đã thức đêm để nghĩ ra mà….
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Mà nói thật thì ý tưởng của tôi cũng không tệ đúng không? Newbie thấy thế nào?
“Hỏng rồi.”
Chẳng mấy chốc, mục bình luận đã biến thành một cuộc chiến lòng tự trọng giữa các pháp sư.
1 Bình luận