Volume 2: Bình Yên Trước Cơn Bão
Chương 170: Trung Đội Săn Bắn
1 Bình luận - Độ dài: 3,624 từ - Cập nhật:
Và rồi sau đó, Lãnh Chúa Kaine tiếp tục vạch ra chi tiết nhiệm vụ cho cậu. Ngài ta muốn kiểm soát Ves chặt hơn để tránh xảy ra thêm một vụ đào ngũ nữa trong tương lai.
Ves thật ra thì cũng không phản đối lời đề nghị cứng rắn của ngài Kaine, nhưng cậu vẫn muốn giữ anh họ Melkor ở bên mình. Cậu đã sớm nhận ra sự có mặt của người anh họ mình là một điều cực kì có lợi. Ngay cả khi những phi công chiến cơ khác không hề xem cậu ra gì trên con tàu này, nhưng họ vẫn phải thừa nhận thực lực của anh Melkor.
“Trên tàu Ark của ta vẫn còn một chỗ trống cho chiến cơ của anh họ cậu.” Người lãnh đạo chuyến thám hiểm trả lời sau một vài giây trầm ngâm suy nghĩ. “Ta sẽ cho phép anh ta đi cùng với cậu, nhưng hai người phải để vũ khí cá nhân ở lại tàu của hai người.”
“Được thôi.”
Họ cùng nhau thống nhất một loạt các nghĩa vụ và trách nhiệm của cậu trên con tàu mẹ. Ves sẽ chính thức chuyển công tác lên tàu Ark Horizon và chuyên trách việc cải tiến chiến cơ của trung đội săn bắn. Con tàu chiến cơ mẫu hạm này còn có một xưởng chế tạo chiến cơ cỡ nhỏ nhưng cũng rất hiện đại. Nó vốn đã được nâng cấp với nhiều trang thiết bị tối tân do người tiền nhiệm để lại.
Tạm gác chuyện phản bội sang một bên, nhưng nhìn chung thì người đó cũng đã chi tiêu ngân sách của hắn rất hợp lý. Đặc biệt là chiếc máy in 3D ở đây gần như là sánh ngang với máy in Dortmund cả về độ chính xác lẫn tốc độ chế tạo. Hiện tại thì đám thợ máy chiến cơ đang dùng máy in để chế tạo phụ tùng thay thế mới để dự trữ, nhưng ngài Kaine hy vọng rằng Ves sẽ tận dụng cỗ máy này cho mục đích khác tốt hơn nhiều.
Song song với đặc quyền sử dụng khu xưởng, Ves còn được phép sử dụng nguyên vật liệu đa dạng và phong phú từ kho chứa của con tàu. Để đảm bảo cậu không phung phí nguồn dự trữ này, Lãnh Chúa Kaine sẽ cử một người giám sát theo dõi sát sao mọi hành động của cậu.
“Tôi có thể chấp nhận chuyện đó.” Ves đáp. Cậu biết rằng Lãnh Chúa Kaine không mấy tin tưởng cậu. Cho dù thế nào đi nữa thì ngài ta cũng sẽ theo dõi cậu sát sao, cho nên tốt nhất là cứ thẳng thắn với nhau ngay từ đầu cho rồi.
Sau đó, họ tiếp bàn đến việc sử dụng chiếc Barracuda của cậu cho chuyến thám hiểm sắp tới. Nó là một con tàu hộ vệ nhanh nhẹn và tương đối hiện đại, cho nên nó có khả năng thực hiện nhiệm vụ trinh sát rất lý tưởng. Lãnh Chúa Kaine muốn cử thêm người của ngài ta để bổ sung vào thủy thủ đoàn của Ves, nhưng Ves một mực phản đối yêu cầu này.
“Tôi không muốn có quá nhiều người lạ mặt trên con tàu của tôi. Con tàu này cực kì quý giá.”
Ves đề xuất với Lãnh Chúa Kaine chỉ nên cử một sĩ quan liên lạc lên chiếc Barracuda thôi. Cậu chấp nhận yêu cầu hạn chế bộ dẫn động FTL và nút liên đới lượng tử bằng các phần cứng chuyên dụng, miễn là nó không vô hiệu các bộ phận đó vĩnh viễn.
“Được rồi. Vậy chúng ta sẽ dừng lại ở đây.” Vị lãnh chúa cuối cùng cũng nhượng bộ. Và kết quả là chiếc Barracuda sẽ không đi quá xa hạm đội chính.
Sau khi đã nắm rõ vai trò của mình cho chuyến thám hiểm này, Ves kính cẩn chào tạm biệt ngài Kaine rồi rời khỏi khoang phòng. Sau khi họ bước qua cánh cửa cốt thép, hai người lại đeo máy liên lạc lên cổ tay và đón Lucky vào lòng.
Một sĩ quan trẻ tuổi mặc quân phục liền bước tới chào hai người trong lúc họ còn đang thắc mắc không biết phải đi đâu. “Anh Larkinson? Tôi là Thiếu Uý Jules D’Amato, và tôi được giao nhiệm vụ hướng dẫn cho anh.”
Ves tưởng mình sẽ gặp một tay cựu binh dày dạn kinh nghiệm luôn cứng đầu không nghe ai nói gì chứ. Nhưng ai dè đâu cậu lại gặp một người giám sát vừa trẻ tuổi, lịch sự lại vừa thân thiện, khiến cậu cảm thấy có gì đó đáng ngờ.
“Anh có thể đưa chúng tôi về khoang cá nhân được không? Chúng tôi có mang theo hành lý, nhưng khi nãy đã để lại ở khoang chiến cơ rồi.”
“Hành lý của các anh đã được đưa vào khoang của hai anh rồi. Mời các anh đi lối này.”
Họ đi xuyên qua một vài hành lang rồi đi xuống boong dưới cùng. Nhìn chung thì, phần lớn các hoạt động của con tàu đều diễn ra ở trên các boong trên. Còn những thứ liên quan đến chiến cơ thì tập trung ở boong dưới cả.
Hai anh em nhà Larkinson bắt đầu thấy nhiều thủy thủ hơn với những bộ quân phục khác nhau. Thiếu úy D’Amato liền giải thích họ là ai. “Phân nửa chiến cơ trên tàu Ark Horizon đều thuộc về các nhóm lính đánh thuê.”
“Tại sao Lãnh Chúa Kaine lại không sử dụng chiến cơ của ngài ấy thế?”
Thiếu úy D’Amato trầm ngâm một chút rồi nói: “Gia tộc Kaine hiện đang có rất nhiều trách nhiệm và ràng buộc khác. Lãnh Chúa Kaine không muốn điều quá nhiều chiến cơ để đi một hành trình dài đến rìa ngân hà.”
Anh ta nói có vẻ hợp lý, nhưng nghe thì lại giống như đang biện minh vậy. Nếu Ves mà là người chỉ huy cuộc thám hiểm giống như bây giờ, thì cậu sẽ không thuê nhiều lính đánh thuê đến vậy.
Sau khi đi thêm mười phút vào sâu bên trong con tàu, họ cuối cùng cũng tới khu vực khoang cá nhân cho sĩ quan cấp thấp. Viên thiếu úy dẫn họ tới một khoang cá nhân được bài trí đơn giản, vừa đủ chỗ cho hai người mà thôi.
“Đây là khoang cá nhân của các anh. Máy liên lạc của các anh đã được đồng bộ với khóa cửa, nhưng tôi không khuyến khích cất giữ đồ đạc quý giá hay dữ liệu nhạy cảm ở đây. Hai anh cứ tự nhiên nghỉ ngơi. Sáng mai tôi sẽ đến đón hai anh đi ăn sáng rồi chúng ta sẽ đi gặp Quý Cô Felicity.”
Sau khi Thiếu úy D’Amato rời đi, cánh cửa khoang liền đóng lại, mang đến cho hai anh em Larkinsons cái ảo giác riêng tư không có thật. Ves thở dài rồi ngồi trên chiếc giường ở tầng dưới, trong khi anh Melkor kiểm tra hành lý xem nó còn nguyên vẹn hay không.
“Bọn họ lục soát hành lý mình này.” Anh Melkor nói.
“Chuyện đó cũng dễ hiểu thôi. Nhà Kaine bây giờ hở chút là hoang tưởng sợ bị phản bội một lần nữa.”
Ves dự đoán trước rằng nhiệm vụ này sẽ càng khó khăn hơn trước ngay sau khi biết tin người tiền nhiệm đã bỏ trốn khỏi hàng ngũ nhân lực thân cận của Lãnh Chúa Kaine. Điều đó có thể trở thành một chướng ngại lớn hơn có thể ngăn cậu thực hiện đúng nghĩa vụ đảm bảo tất cả thành viên trong trung đội săn bắn toàn mạng trở về.
“Anh thấy sao về nhiệm vụ này?”
“Lãnh Chúa Kaine không nói rõ hết mọi chi tiết.” Anh Melkor tựa lưng vào vách tàu sau khi đã kiểm tra xong hành lý. “Một trong những điều mông lung nhất hiện giờ là mình chẳng biết gì về kế hoạch đối phó với đám quái cát của ông ta hết. Rõ ràng là Hệ Sao Groening nằm trong lãnh thổ bọn chúng mà.”
“Còn gì nữa không? Anh thấy đám lính đánh thuê như thế nào?”
“Bọn đánh thuê địa phương cũng khá là mạnh phết, nhưng lại thiếu kỷ luật. Hơn phân nửa thì cực kì nóng nảy, nửa còn lại thì chắc là đang âm thầm chuẩn bị cho kế hoạch riêng của chúng nó. Anh không thấy gì lạ cả. Ngược lại thì ba đoàn lính đánh thuê từ Phân Khu Sao Liễu Xám trông có vẻ chuyên nghiệp hơn một chút so với đám đánh thuê trung bình khác.”
“Không phải đó là chuyện tốt sao?”.
“Nhóm Kỵ Đoàn George thì cư xử như thể họ còn đang phục vụ trong quân đội vậy. Tín Quân Adila thì dùng tôn giáo để ràng buộc nhau. Còn nhóm Bóng Ma Lang Bạt thì đang cố tỏ ra bình thường lắm, nhưng anh có linh cảm bọn họ là dân chuyên đi do thám đấy.”
Chuyện này nghe phức tạp hơn cậu tưởng. Ves nhăn mặt trong suy tư. “Có khi nào là các phe phái khác nhau trong Đại Vương Quốc Constance cũng có đầu tư vào chuyến thám hiểm này không?”
“Anh dám cá là cái chắc luôn. Có lẽ Gia tộc Kaine đã để lộ quá nhiều động thái ra bên ngoài. Một khi Đại Vương Quốc Constance phát hiện ra ý đồ của người nhà Kaine, ít nhiều thì bọn họ cũng có thể đưa ra điều kiện của riêng họ.”
Sự thật có thể khác đi một chút, nhưng từ những gì mà Ves đã quan sát được thì mọi chuyện dường như là như thế. Đám lính đánh thuê ngoại quốc hành động như thể con tàu này là của mình và hoàn toàn không bận tâm gì đến các sĩ quan hầu cận của nhà Kaine cả.
Tình hình dần trở nên phức tạp hơn trước. Bây giờ cậu còn phải đề phòng nội gián và tay trong nữa. “Chúng ta không cần biết thân phận thật sự của họ đâu. Điều quan trọng nhất là em chỉ cần tập trung vào công việc quản lí chiến cơ của trung đội săn bắn thôi.”
Sau đó, hai người không còn gì khác để chia sẻ cả. Khi Ves hỏi anh Melkor xem ảnh có suy nghĩ gì về tên Keller kia hay không, thì người anh họ của cậu chỉ đáp rằng anh ấy thậm chí còn không biết hắn là người của Vương Quốc Vesia nữa.
“Mà thôi, dù sao thì chúng ta cũng không tiếp xúc gì nhiều với thằng đó đâu. Anh khá chắc là tên Keller cùng với đám lính của hắn sẽ bị điều xuống mặt đất thôi. Kệ đi, giờ chuẩn bị đi ngủ.”
Hai người đi tắm qua loa rồi chui vào giường ngủ sớm. Con Lucky thì khổ sở leo lên bên cạnh Ves trong khi ánh đèn trong khoang dần tắt ngúm.
“Lucky, coi chừng. Tao không muốn mày đè cái mông lên mặt tao đâu!” Ves rít lên.
Sáng hôm sau, cả hai đều dậy khá là sớm. Ves thì đưa tay gãi mặt, mắt thì liếc nhìn con mèo đầy bực bội. Lucky chắc hẳn đã trút hết tức giận lên mặt Ves vì bị hạn chế cử động từ hôm qua đến giờ. Bởi thế nên anh Melkor mới phải bế nó đi khắp nơi như em bé vậy.
“Chào buổi sáng, anh Larkinson. Phòng ăn dành cho các sĩ quan đã mở cửa. Mời anh đi lối này.”
Anh chàng Thiếu úy D’Amato dẫn họ đến phòng ăn, rồi thưởng thức một bữa sáng nhẹ nhàng. Ves vẫn còn hơi no vì buổi tiệc tối hôm qua cho nên cậu chỉ nhâm nhi bánh mì nướng cùng với một ly cà phê mà thôi.
Sau khi đã lấp đầy cái dạ dày, anh Thiếu úy tiếp tục dẫn họ đến một cái khoang chiến cơ chứa đầy những cỗ máy chiến tranh mang sắc nét của Gia Tộc Kaine. Khi bây giờ được nhìn gần hơn, Ves mới nhận ra chất lượng của đám chiến cơ này thấp hơn tiêu chuẩn của một quốc gia hạng hai mà cậu vẫn thường thấy. Tuy bề mặt đều là chiến cơ đương hệ, nhưng chúng lại mang đầy chiến tích huy hoàng từ những trận chiến trong quá khứ.
Chất lượng chiến cơ mới quay về tiêu chuẩn khi bọn họ bước vào khu vực dành cho trung đội săn bắn. Mặc dù Ves đã nhìn thấy những mẫu chiến cơ này trên màn hình chiếu ngày hôm qua, nhưng khi được nhìn trực tiếp, cậu phải công nhận là sức mạnh của những con quái vật kim loại này khác hẳn so với tưởng tượng của cậu.
Vô số nam binh nữ sĩ đứng thành hàng một cách thẳng tắp. Một người phụ nữ với mái tóc nâu màu lá mùa thu trông rất quen thuộc đang đứng trước cấp dưới của mình, hai tay đang khoanh trước ngực.
Khi Ves tiến lại gần, cậu không biết phải chào như thế nào cho phải phép. Cậu chỉ kí hợp đồng làm việc với tư cách là cố vấn bên ngoài, cho nên là dùng kiểu chào quân đội e là không phù hợp.
Và có lẽ cậu đã trượt một bài kiểm tra nào đó, bởi vì nét mặt của Felicity Kaine bỗng nhiên trở nên cau có. “Cậu là nhà thiết kế chiến cơ mới của chúng tôi à?”
“Đúng vậy. Tôi mong là sẽ được hợp tác với cô trong chuyến thám hiểm này, thưa tiểu thư Kaine.”
“Để đó hẵng tính, và đừng gọi ta như thế. Ta là sĩ quan chỉ huy trung đội săn bắn. Mặc dù ta có thuộc Gia Tộc Kaine nhưng nó không có liên quan gì đến chức vụ hiện tại, vì vậy hãy gọi ta Đại úy Kaine hoặc đơn giản là Đại úy.”
“Vâng… thưa Đại úy.”
Ves không rõ là cô ta ghét các nhà thiết kế chiến cơ nói chung hay cậu đã lỡ làm gì đó chọc tức cô nàng. Đại úy Kaine không làm mất thêm thời gian vô ích mà lập tức giải tán trung đội rồi quay lưng bước đi.
Từ nhóm người mới tản ra, một người đàn ông lớn tuổi hơn với vai rộng ngực nở liền bước tới và nói. “Hãy thông cảm cho thái độ của cô ấy nhé. Thành bại của chuyến thám hiểm này đều đặt trên vai cổ, cho nên hiện giờ Đại úy đang gánh vác rất nhiều trách nhiệm đó.”
“Tôi đoán là cô ấy khá là sốc trước sự phản bội của tên thiết kế gia tiền nhiệm có phải không?”
“Cậu chưa biết đấy thôi. Dù sao thì nhiệm vụ đầu tiên của cậu là kiểm tra và rà soát khu xưởng lẫn kho hàng. Người của tôi đã kiểm tra và không phát hiện có gì bất thường, nhưng nếu có cậu phụ một tay thì sẽ tốt hơn. Trong lúc kiểm tra lại giấy tờ một lần nữa, cậu cũng sẽ biết thêm những gì cậu cần phải làm trong thời gian sắp tới.”
Người đàn ông ấy đi trước dẫn đường cho mọi người, đồng thời giới thiệu tên mình là Lance Ramirez, nhưng trong đơn vị ai cũng gọi ông ấy là Sĩ Quan Trưởng Ramirez. Với tư cách là hạ sĩ quan thâm niên chuyên phụ trách bảo dưỡng chiến cơ của trung đội săn bắn, ông Ramirez đã nhận nhiệm vụ giới thiệu và giúp Ves làm quen với môi trường làm việc hoàn toàn mới mẻ.
“Cả tôi lẫn cấp dưới đều rất quen thuộc với chiến cơ của trung đội săn bắn. Tôi hy vọng là cậu có thể làm việc với bốn dòng chiến cơ khác nhau đấy.”
Ngài Sĩ Quan Trưởng Ramirez dẫn cậu tới từng chiếc chiến cơ đang đứng trong khoang chứa.
Đầu tiên là hai chiếc hiệp sĩ hạng nặng. “Mẫu Ajax Olympian là dòng biến thể của mẫu thiết kế rất phổ biến ở quê nhà chúng tôi. Nó rất giỏi hấp thụ lực va chạm bằng khiên, nhưng nó không có đủ lực tay để chống lại một con Lục Chi thiết giáp nếu nó không lấy đà từ trước.”
“Tại sao lại chọn biến thể mà không dùng mẫu gốc?”
“Chiếc Ajax gốc là một hiệp sĩ hạng nặng chuyên dùng để hứng hỏa lực từ xa. Còn chiếc Ajax Olympian thì cực kì hiệu quả ở cự ly gần. Nó chuyên đi vật lộn và khóa chặt mục tiêu trong tầm cận chiến.”
Ves nhìn con chiến cơ với vẻ ngờ vực sau khi nghe lời nhận xét đó. Đúng là chiếc hiệp sĩ này có thể đánh đấm khá tốt với một chiếc chiến cơ thông thường khác. Nhưng cậu không dám chắc liệu nó có thể thậm chí đối mặt với một trong những con Lục Chi Vương yếu nhất hay không nữa.
“Tiếp theo là dòng Volmar. Đây là một chiến cơ chuyên về tác chiến tầm xa với sự cân bằng khá tốt giữa tốc độ, áo giáp và hỏa lực. Trong khi hai chiếc hiệp sĩ hạng nặng giữ chân bọn khổng lồ, thì năm chiếc Volmar sẽ cố tiêu diệt bọn chúng bằng cách nhắm mục tiêu vào mắt hoặc các điểm yếu khác trên cơ thể tụi nó. Nhiêu đó mong là đủ hỏa lực để hạ gục lũ quái thú sáu chân to lớn ấy.”
“Ngài chắc chứ? Trong những đoạn phim hôm qua mà tôi đã xem, không hề có chiếc chiến cơ nào trong đợt thám hiểm trước có thể làm xước bọn chúng dù chỉ một lần.”
“Đám phi công đó toàn là lũ ngu hết cả. Chúng nó đa phần chỉ biết hoảng loạn rồi tấn công lung tung chẳng đâu ra đâu hết. Chưa kể tụi nó còn lái mấy chiếc chiến cơ đời cũ nữa, bảo sao không có đủ hỏa lực để tiêu diệt bọn chúng. Lần này thì khác, chúng ta biết rõ sẽ phải đối đầu với cái gì, cho nên Lãnh Chúa Kaine đã chọn ra những chiến cơ tốt nhất cho nhiệm vụ này. Mấy chiếc Volmar sẽ đập lũ Lục Chi đó ra bã, cứ biết thế là được.”
Cậu không ngờ là Trưởng Sĩ Quan Ramirez lại tin tưởng vào mẫu chiến cơ của mình đến vậy. Rõ ràng là lũ Lục Chi Vương không phải là những sinh vật có thể xem thường. Ves còn mơ hồ cảm thấy Trưởng Sĩ Quan Ramirez đã gắn bó quá nhiều với những chiến cơ ông ấy phụ trách nữa.
Với tư cách là người ngoài, Ves sở hữu một cái nhìn khách quan hơn. Cậu đánh giá chiếc Volmar là một mẫu thiết kế sử dụng đa vũ khí cực kì tốt. Tuy nhiên, nó đi kèm với một cái giá riêng của nó. Cậu nghĩ những chiếc chiến cơ ấy cần phải có thêm nhiều hỏa lực hơn nữa mới có thể hạ gục một con Lục Chi Vương mà không kéo dài trận chiến suốt nhiều giờ đồng hồ.
Và cuối cùng, Ramirez hào hứng khoe những chiếc chiến cơ trang bị súng điện từ còn lại. “Mẫu Empyrean là một mẫu chiến cơ đại trà được thiết kế chủ yếu để sử dụng súng điện từ. Nó đặc biệt tối ưu về khả năng cung cấp năng lượng và hệ thống ngắm bắn sao cho phù hợp nhất cho khẩu pháo điện từ của nó. Nó có thể bắn một đầu đạn mỗi năm giây ở mức nạp tối đa.”
“Thế nó có thể bắn được bao nhiêu phát?”
“Nếu nó được gắn thêm ‘ba lô’ phụ trợ, thì nó sẽ có đủ đầu đạn và năng lượng để bắn tổng cộng là sáu mươi phát. Nhiêu đó là dư sức để nện cho bốn con quái ấy nhừ tử trước khi chúng nó dám xông lên hoặc bỏ chạy.”
Trong số các dòng chiến cơ cậu vừa được chiêm ngưỡng, thì Ves đặt nhiều kỳ vọng nhất vào các chiến cơ Empyrean. Những khẩu súng điện từ tối tân của chúng có hỏa lực rất lớn, nhưng bù lại thì cậu không mấy ấn tượng với tốc độ bắn cho lắm. Một con Lục Chi Vương có thể dễ dàng thu hẹp khoảng cách trong thời gian mấy con chiến cơ ấy nạp đạn sau đợt bắn đầu tiên.
“Tôi thấy là ngài mới cho tôi xem có ba mẫu, mà tôi nhớ là lẽ ra phải có bốn mới đúng.”
“À.” Trưởng Sĩ Quan Ramirez gãi đầu. “Đại úy Kaine lái một chiếc cá nhân. Cổ đặc biệt ra lệnh không được để cậu đến gần con cưng của cổ.”
Tuyệt vời ông mặt trời. Ves biết mình sẽ phải chủ động tiếp cận với Đại úy Kaine trong tương lai. Cậu cũng không phải là không để ý một vài ánh mắt khó chịu hướng đến mình. Thiệt tình, cái thằng cha tiền nhiệm kia đã làm xấu hết danh tiếng của ngành thiết kế chiến cơ. Bây giờ ở đây chẳng còn ai dám tin tưởng cậu nữa. Làm sao cậu có thể chứng minh với toàn thể trung đội săn bắn rằng cậu không hề có ý định lừa gạt bọn đây?
1 Bình luận
Thanks trans