Volume 2: Bình Yên Trước Cơn Bão
Chương 164: Buổi Học Thêm
1 Bình luận - Độ dài: 3,200 từ - Cập nhật:
Dựa trên nghiên cứu của Liên Minh Hạm Đội Thống Nhất, thì cách suy nghĩ của bọn quái cát nằm ở một đẳng cấp hoàn toàn khác. Đối với những khối cát thông minh này, thì mọi thứ đối với chúng cũng chỉ là vật chất hoặc năng lượng mà thôi. Trong mắt chúng, thì loài người cùng với vô số tàu vũ trụ lẫn các thành phố của họ chẳng khác gì đá cuội hay cây cối cả.
Mặc dù nhân loại vẫn chưa tìm hiểu sâu về những gì đang diễn ra trong vùng lãnh thổ cốt lõi của chúng, nhưng có vẻ như chủng tộc này không hề tồn tại một xã hội phức tạp như con người. Chúng cũng chẳng có văn hóa văn hiếc gì cả, và xã hội của chúng cũng chỉ là một hệ thứ bậc một chiều đơn giản dựa trên giá trị của cái lõi cấu tạo bên trong từng cá thể.
“Chúng ta không thể giao tiếp với chủng tộc đó.” Thuyền trưởng Silvestra nói sau khi mọi người đã tận hưởng món tráng miệng. “Đơn giản chỉ là giết hoặc bị giết. Người ta bảo rằng vũ khí năng lượng không có tác dụng gì mấy với bọn chúng, nhưng nếu sử dụng vũ khí động năng hoặc vũ khí nổ thì tốt hơn nhiều.”
“Nếu chúng nó nguy hiểm đến vậy thì tại sao người ta cứ tiếp tục xâm nhập vào không phận của lũ đấy chứ, giả sử như mình có thể gọi lãnh thổ của chúng nó như vậy?
“Bởi vì bản chất của chúng là những sinh vật cấu tạo từ hạt silicat, nên chúng cực kì ám ảnh với các khoáng chất quý hiếm. Tầng lớp ‘thượng lưu’ của chúng thường hay tích trữ các nguyên vật liệu ngoại lai suốt nhiều năm trước khi chúng kịp xử lý hoặc vận chuyển vào sâu bên trong lãnh thổ. Miễn là người ta không sợ chết thì chỉ cần một hạm đội tập kích là đủ để tấn công một đám quái cát nhỏ và thu hoạch kha khá các vật liệu ngoại lai rồi.”
Trong khi những bầy quái cát lớn hơn đều là những mối đe dọa cực kì đáng gờm, thì các nhóm nhỏ hơn lại chậm chạp và đần độn hơn nhiều. Miễn là bên tập kích kịp rút lui trước khi bọn chúng đưa viện quân đến, thì bọn họ sẽ thu được một khoản lợi nhuận kếch xù.
Dù sao thì, mọi người về lại vị trí của mình sau bữa tối. Còn Ves thì lại có thêm kha khá chuyện để suy nghĩ. Đúng là ở vùng biên giới thì đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng có nhiều cơ hội làm giàu cho những kẻ muốn mạo hiểm để được ăn cả ngã về không.
Phần lớn không gian ở các khu vực trung tâm của dải ngân hà đều đã được khám phá và tuyên bố chủ quyền bởi đủ loại thế lực nặng cân của nhân loại. Chỉ có ở vùng rìa mênh mông này thì người ta mới có thể đổi đời nếu tình cờ vớ được cả một gia tài ở một cái hệ sao xa lắc xa lơ nào đó mà chưa ai biết đến.
Đi được phân nửa chặng đường đến Mancroft rồi thì bỗng nhiên Ves nhận được một cuộc gọi đầy bất ngờ.
Bậc Thầy Olson đã đích thân triệu hồi cậu đến dinh thự ảo của bà. Cậu lập tức tắt luôn cái tin thời sự trên ti vi để xem cho đỡ chán rồi kết nối đến địa chỉ dùng một lần mà cậu vừa nhận được. Hệ thống mô phỏng hiện đại trong phòng riêng của cậu đang cố gắng hết sức để tái hiện sự tráng lệ của khung cảnh xung quanh vị Bậc Thầy.
Đây là lần đầu tiên Ves được chiêm ngưỡng Khu Vườn Titan lừng danh. Nó tồn tại ở cả ngoài đời thực lẫn không gian ảo, và cả hai phiên bản đều lộng lẫy không kém gì nhau cả. Nhưng phiên bản ảo này thì trông như một khu vườn titan ba chiều kéo dài đến vô tận vậy.
Khu vườn ảo này không có hướng trên hay dưới. Những mẫu đất nhỏ nằm trên các khung vỏ titan đang kết nối với những miếng đất khác thông qua cấu trúc giàn leo cũng bằng vật liệu titan. Trông cái hướng sắp xếp khu vườn đan xen với nhau, cộng với những dòng nước chảy không bao giờ nhỏ giọt xuống đất khiến cho người ta dễ dàng nhận thấy rằng trọng lực ở nơi này hoạt động hết sức bất thường.
Bất chấp cái độ phức tạp đến chóng mặt để có thể xây dựng nên cái kì quan đặc trưng này, cả khu vườn dường như vẫn tồn tại trong một trạng thái hài hòa. Ves vẫn không cảm thấy đau đầu kể cả khi cậu cố gắng để rồi thất bại trong việc suy đoán những quy luật kiến trúc trong cái khung cảnh đầy ngẫu hứng như thế này.
Một tiếng vỗ tay khẽ cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu. Ves quay người lại và nhìn thấy sư phụ của mình đang ngồi trên một chiếc đi-văng ở trung tâm một khu vườn xa lạ. Những ngọn cỏ màu xanh lam cùng với những chiếc lá màu đỏ nhẹ nhàng xoay quanh chỗ ngồi của bà ấy như cách các hành tinh xoay xung quanh mặt trời vậy. Cái thảm thực vật đang chuyển động ấy tạo ra một khung cảnh đầy mê hoặc, đặc biệt là khi nó lại hiện ra theo hướng bị lộn ngược trong góc nhìn của cậu.
“Xuống đây nào.” Bậc Thầy Olson nói, khẽ ra hiệu bằng ngón tay được chăm chút kỹ càng về phía một băng ghế khác vừa trồi lên từ cái thảm cỏ. “Chúng ta cần phải bàn một vài chuyện sắp tới.”
Ves phải mất một lúc mới tìm ra cách xoay góc nhìn của mình lại và đáp xuống băng ghế. Cậu ngẩng mặt lên nhìn Bậc Thầy Olson như một cậu học trò đang háo hức bắt đầu buổi học đầu tiên vậy.
“Hôm nay con thế nào?”
“Vâng, con vẫn khỏe. Hiện giờ con đang trên đường đến Mancroft.”
“Ta biết con đang đi làm nhiệm vụ.” Bà ấy đáp lại một cách thanh lịch, với những món trang sức đính trên tóc bà khẽ kêu leng keng tạo nên một giai điệu riêng biệt. Mái tóc vàng óng tuyệt đẹp của bà tung bay trong gió, tạo nên sự đối lập rõ rệt với tán lá màu xanh lam và đỏ ở xung quanh. “Nó không phải là chuyện đơn giản đâu.”
Nếu chính bậc thầy của mình đích thân gọi cậu như vậy, thì e là Ves đang sắp sửa đối mặt với nhiều rủi ro. “Nhiệm vụ Groening nguy hiểm đến thế sao, thưa sư phụ?”
Đôi mắt điềm tĩnh của bà vẫn nhìn xoáy vào dáng người của cậu. “Con có biết ta đã được Tập Đoàn Vermeer nuôi dưỡng hơn tám mươi năm rồi không?”
Cậu gật đầu.
“Ta đã bắt đầu huấn luyện trong một lứa cả ngàn người. Để đáp ứng kỳ vọng của Tập Đoàn Vermeer, bọn ta phải cạnh tranh trực tiếp với nhau để giành lấy tài nguyên và sự chú ý của họ.”
Ves chưa từng nghe về chuyện này. Hồ sơ công khai của bà chỉ đơn giản nói một câu rằng bà đã được Tập Đoàn Vermeer bồi dưỡng trong một chương trình huấn luyện thử nghiệm bí mật. Ves không biết vì sao bà ấy lại tự thuật lại chuyện quá khứ của bà vào lúc này.
“So với các anh chị em đồng trang lứa với ta, thì ta không phải là người thông minh nhất, cũng không phải là người có nhiều bạn bè nhất. Thế nhưng sau tám mươi năm, chỉ có mình ta mới vươn lên được cấp Bậc Thầy thôi. Con có biết là vì sao không?”
Cậu lắc đầu.
“Ta cực kì nghiêm khắc với bản thân. Trong khi đối thủ của ta học năm môn, ta học mười. Khi bọn họ tích lũy kinh nghiệm bằng cách đi làm những nhiệm vụ dễ dàng, thì ta lại chọn một nhiệm vụ đưa ta ra thẳng chiến trường đang giao tranh ác liệt. Ta chưa bao giờ lười biếng trong hành trình theo đuổi tri thức và quyền lực của ta.”
Ves bắt đầu hiểu vì sao bà ấy lại kể cho cậu nghe câu chuyện này. “Mọi nhà thiết kế chiến cơ vĩ đại đều phải làm việc cật lực mới có thể đạt tới vị trí hiện tại của họ.”
“Siêng năng thôi thì vẫn chưa đủ.” Bà nhẹ nhàng trách cậu. Đôi mắt bà ngày càng lạnh lẽo hơn. “Điều quan trọng nhất là phải biết tàn nhẫn. Ai ai cũng khởi đầu như nhau. Lửa thử vàng, gian nan thử sức. Chỉ khi người ta tự đặt mình dưới áp lực, thì họ mới có thể đột phá để rồi biến đổi bản thân thành một thứ gì đó vượt lên trên con người bình thường. Cách duy nhất để thăng lên cấp Lão Luyện và Bậc Thầy chính là tự mình vượt qua giới hạn xác thịt, rồi từ đó mới có thể kiến tạo nên vô số kỳ tích từ chính khối óc của mình.”
Nghe cứ như là bà ấy đang nói đến một bí mật hay một triết lý vĩ đại nào đó vậy. Ves bắt đầu thấy hơi lạc sóng âm với bậc thầy của mình. “Vậy con nhận nhiệm vụ Groening này là tốt hay xấu đây, sư phụ?”
“Để ta nói thế này cho dễ hiểu. Khả năng sống sót hiện tại của con chưa tới hai mươi phần trăm.”
Ves muốn tranh cãi với cái xác suất ước lượng của bà. Nghe thì thấp cực kì mà nó còn chẳng tính đến những lợi thế của Hệ Thống nữa. Thế nhưng, cho dù có thêm một vài món bài tẩy đi chăng nữa, thì liệu nó có thực sự tạo ra điều khác biệt?
“Nói thẳng ra thì nhiệm vụ này được xây dựng khá là tệ hại.” Bà lạnh lùng nói tiếp. “Khách hàng của con quá dựa dẫm vào nguồn tình báo đi vay mượn, và rồi theo bản năng mà mặc định cho rằng không còn mối đe dọa nào khác. Đáng tiếc thay cho con là bây giờ đã quá muộn để rút lui khỏi nhiệm vụ rồi.”
Nghe có vẻ như ngay cả Bậc Thầy Olson cũng có vẻ lo lắng trước nhiệm vụ này. “Vậy ý sư phụ như thế nào? Người có muốn con bất chấp rút lui không?”
Nếu Ves mà rút khỏi một nhiệm vụ đã nhận, thì nó sẽ gần như phá hủy địa vị của cậu trong Hiệp Hội Clifford. Ves sẽ phải hứng chịu một hậu quả nặng nề, nhưng ít nhất thì cậu vẫn còn sống sót. Không giống với những thành viên khác trong Hiệp Hội, Ves vẫn còn có thể dựa vào những nguồn tài nguyên khác như Hệ Thống hoặc chính tổ chức của Bậc Thầy Olson.
Bà nhìn cậu đầy thất vọng. “Nãy giờ con có nghe ta nói gì không đấy?”
Ves bắt đầu toát mồ hôi hột trong khi cậu cố gắng phân tích những lời bà nói. Ý bà ấy là gì? Bà đã kể rằng mình đã bắt đầu chương trình bồi dưỡng cùng với nhiều người được chọn. Thế mà cuối cùng, chỉ có mình bà mới đạt được cấp bậc hiển hách của một Bậc Thầy Thiết Kế Chiến Cơ.
“Con hiểu rồi.” Câu trả lời chợt trở nên rõ ràng. “Rủi ro càng nhiều, thu hoạch càng lớn.”
“Miễn là con sống sót.”
“Vậy thì con sẽ không rút lui đâu.” Cậu đáp lại với giọng chắc chắn hơn. Mặc dù cậu không hoàn toàn tin vào bản thân mình, nhưng cậu vẫn tin vào sức mạnh của Hệ Thống.
Bậc Thầy Olson mỉm cười như thể đây là lần đầu tiên cậu đã được bà ấy chấp nhận vậy. “Tốt lắm. Bây giờ con đã quyết tâm như vậy rồi, ta sẵn lòng truyền lại cho con một vài kiến thức của ta. Con sẽ thấy nó vô cùng hữu ích cho nhiệm vụ sắp tới.”
Mắt Ves trở nên sáng rực trước lời đề nghị này. Cậu chưa từng nghĩ rằng sư phụ mình lại đồng ý dạy cậu trực tiếp sớm đến như vậy. Giá trị của một buổi học với một Bậc Thầy Thiết Kế Chiến Cơ vĩ đại như thế này là không thể nào đo đếm được!
“Trước khi ta bắt đầu dạy cho con, con phải học thêm một bài học nữa.”
“Vâng ạ?”
“Con có biết chuyện gì đã xảy ra với những đối thủ của ta sau khi ta đạt đến cấp Bậc Thầy không?”
Ves chưa từng nghe có ai thuộc Tập Đoàn Vermeer mới nổi tiếng trong vài chục năm trở lại đây. Chẳng lẽ Tập Đoàn Vermeer đã bịt miệng họ hết cả rồi sao?
“Ta đã giết sạch đám còn lại đấy. Ngay cả Tập Đoàn Vermeer cũng chỉ biết đứng nhìn mà thôi.” Bà ấy tiếp tục nói với một nụ cười khiêm tốn nhưng có vẻ là cực kì thích thú với điều đó. “Con phải nhớ là nhổ cỏ là phải nhổ tận gốc, mà đã giết thì phải giết cho triệt để nếu sau này con có địa vị và quyền lực trong tay.”
Lời bà nói như đâm thẳng vào tim cậu. Ves đã gây thù chuốc oán với không ít người, từ thằng Carter Gauge cho đến Tập Đoàn Ricklin. Những thế lực đó đều có thể đàn áp cậu dễ như chơi. Và cho dù bọn họ có liên tục đe dọa đến tính mạng cậu đi chăng nữa, thì Ves cũng chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay mà thôi.
Biết đâu trong tương lai cậu lật bàn thì sao. Một khi cậu vươn lên trở thành một nhà thiết kế chiến cơ có tầm ảnh hưởng khổng lồ, thì lúc đó cậu mới có thể sánh vai cùng với các cường quốc hùng mạnh nhất.
Rồi lúc đó cậu sẽ tính đến việc trả thù. Quân tử trả thù mười năm chưa muộn. Bậc Thầy Olson không muốn cậu quên món nợ máu nào cả.
Tuy nhiên, Ves vẫn không thể nào tin rằng tất cả đối thủ của bà đều đáng phải chết cả. May mà cậu kiềm lại, không dám hỏi tiếp. Tốt nhất là đừng có chọc giận bà ấy thêm nữa.
Sau khi đã chắc chắn rằng Ves đã hiểu bài học vừa rồi, Bậc Thầy Olson mới bắt đầu giảng cho cậu nghe về môn Cơ Khí và mối liên hệ giữa lực và năng lượng.
Sau một phần giới thiệu ngắn gọn, bà đột ngột chuyển hướng. “Để ta hỏi con một câu. Tại sao chiến cơ vẫn còn sử dụng những loại vũ khí công nghệ thấp như kiếm và khiên? Trong lịch sử loài người, đã từng có lúc đánh cận chiến gần như biến mất. Phần lớn công nghệ tác chiến khác ngoài chiến cơ như xe tăng hay tàu vũ trụ, đều chỉ dựa vào hỏa lực của vũ khí tầm xa. Vậy tại sao chiến cơ lại đi theo một khuôn mẫu khác?”
Ves đã tìm hiểu về chuyện này trong những lần nghiên cứu trước đây. “Bởi vì chiến cơ sở hữu đủ áo giáp và cơ động để tấn công một đội quân chuyên bắn từ xa. Khi kẻ địch đã áp sát đủ gần để đấm thẳng vào mặt mình rồi thì có dùng một khẩu súng điện từ đi nữa cũng chẳng giúp ích được gì.”
“Điểm mẫu chốt ở đây là con phải hiểu rằng sự kết hợp giữa các tính chất đặc thù của chiến cơ mới giúp cho thứ vũ khí cận chiến lỗi thời kia còn đất dụng võ. Đừng có xem thường chúng. Miễn là chiến cơ vẫn di chuyển đủ nhanh và đủ bền để chịu đựng một vài phát laser hay đạn động năng, thì người ta vẫn luôn có thể đối đầu với địch theo lối cận chiến.”
Rất nhiều chuyên gia đã từng dự đoán rằng sẽ chẳng còn ai cầm gậy gộc đi phang nhau nữa khi mà súng ống đang ngày càng phát triển. Chiến cơ sẽ trở nên văn minh hơn, cũng như cách mà con người đã tiến hóa từ việc dùng kiếm và khiên sang dùng súng và tên lửa vậy.
Trong mấy thế kỉ qua, hỏa lực của các loại súng laser, đạn đạo và tên lửa đã trở nên nguy hiểm hơn rất nhiều.
Sự khác biệt giữa thế hệ vũ khí đầu tiên và thế hệ hiện tại là cực kì lớn. Ngay cả một khẩu súng laser đương hệ rẻ nhất bây giờ cũng có thể khoan một lỗ xuyên qua những chiến cơ thế hệ đầu tiên được bọc giáp trâu nhất thời đó.
Thế nhưng, các nhà phát triển áo giáp cũng không tụt lại quá xa. Một khi họ đã xào nấu hết cách chế tạo những mẫu thiết giáp bằng các hợp kim thông thường, họ mới chuyển sang nghiên cứu và phát triển những loại giáp siêu bền bằng cách sử dụng các vật liệu ngoại lai cùng với các kỹ thuật luyện kim phức tạp như nén hợp kim chẳng hạn.
“Nếu như hỏa lực súng đạn và cả hệ thống áo giáp đều đã phát triển đến mức này rồi, thì làm sao mà vũ khí cận chiến có thể bắt kịp được?”
Ves đã biết câu trả lời, mặc dù không có ai dạy cho cậu điều này. Cậu đã có kha khá kinh nghiệm làm việc với nhiều thế hệ chiến cơ khác nhau, từ chiếc Fantasia 1-sao cho đến chiếc Caesar Augustus 5-sao. Nhờ vậy mà cậu mới có một góc nhìn rộng mở trước quá trình tiến hóa của chiến cơ.
“Chiến cơ qua nhiều thế hệ cũng ngày càng lực hơn. Kích thích và khối lượng trung bình của chiến cơ mỗi năm cũng tăng lên một chút. Công suất động cơ và độ hiệu quả của các bó cơ nhân tạo cũng đã có nhiều cuộc cách mạng đột phá mới có ngày hôm nay.”
“Chính xác.” Bậc Thầy Olson gật đầu. Bà khẽ cử động các ngón tay để mở một cái hình chiếu ba chiều bao gồm nhiều bản thiết kế khác nhau. Tất cả đều tập trung vào những phương pháp cung cấp lực cơ học cho các chi trên người chiến cơ. “Bây giờ thì để ta giúp con giác ngộ về sức mạnh của ngành cơ học điện tử tác chiến nhé.”
1 Bình luận
Thanks trans