Volume 2: Bình Yên Trước Cơn Bão

Chương 169: Buổi gặp mặt

Chương 169: Buổi gặp mặt

Ves tập trung chuyên môn thử hết món này đến món khác một cách ngon lành. Các món ăn được nêm nếm bằng nhiều loại gia vị độc đáo mà chỉ có những quốc gia phát triển như Đại Vương Quốc Constance mới có thể sở hữu. Điều đó khiến cho nhiều vị khách địa phương phải bất ngờ khi miệng họ bùng nổ hương vị the the hoặc cay nồng trong từng miếng ăn.  

Tuy nhiên, cậu cảm thấy hơi quải với cái bà cô thuyền trưởng Wilson cứ líu lo không ngừng ở bên cạnh. Mặc dù bà ta cứ chê bai cậu suốt, nhưng mỗi khi nói về lính đánh thuê thì bả cũng nhắc đến nhiều thông tin hữu ích phết. Đúng là y chang mấy bà hàng xóm thích buôn chuyện ở quê nhà.

“Nhóc phải ăn nhiều thịt vào! Con trai con đứa gì mà ốm nhom ốm nhách thì làm sao đi tán gái được hả. Nhóc thử đi tập gym xem, nhìn nhóc chẳng khác gì mấy đứa mọt sách cả.”

Nhưng khi bả đổi chủ đề thì bà cô đó bỗng nghiêm túc hẳn ra. “Ba nhóm lính đánh thuê đi chung với sếp mới của chúng ta đều là dân chuyên nghiệp đấy. Bọn họ chiếm hết phân nửa khoang chứa chiến cơ trên tàu Ark Horizon và còn mang theo nhiều chiến cơ khác trên tàu vận tải riêng của họ. Họ mạnh đến mức ngay cả Lãnh Chúa Kaine cũng không thể tùy tiện ra lệnh cho họ được.”

“Nói thẳng ra thì chiến cơ của người Liễu Xám đông hơn chiến cơ của dân địa phương, nhưng nó không có trang bị phù hợp để chiến đấu với bọn lục chi. Ta thấy cũng có khá nhiều súng với pháo đạn đạo, thậm chí còn có một vài khẩu điện từ nữa, cho nên là nhiều khả năng là họ sẽ có nhiệm vụ đẩy lùi bọn quái cát nếu lũ quái ấy dám đánh chúng ta.”

Nghe cái tự nhiên cậu lo ngang luôn. “Cô nghĩ tụi quái cát sẽ tấn công chúng ta sao?”

“Tụi nó ngu gì mà không đánh chứ. Chiếc Ark Horizon vừa to vừa mập địt đến mức sau mỗi lần nhảy FTL là nó sẽ gây nhiễu động không-thời gian lan rộng đến mấy năm ánh sáng lận mà. Lũ quái cát sẽ đánh hơi ngay lập tức.”

Ves chỉ mới nghe kể về bọn quái cát thôi nhưng cậu cũng đã bắt đầu thấy hơi e ngại bọn chúng. Nghe qua thì phần lớn chúng nó cũng khá dễ đoán, nhưng một khi một con tướng cấp cao cầm đầu bọn chúng xuất hiện thì cả bầy quái cát bắt đầu hành động một cách khó hiểu. Không chừng Lãnh Chúa Kaine đang cố quá thành quá cố cũng nên.

“Tàu của cô có định trực tiếp tham gia chiến đấu không?”

“U là trời, làm gì có. Chiến cơ của bọn ta chủ yếu là đánh cận chiến thôi. Chồng ta và đám cấp dưới của ổng sẽ đi xuống mặt đất đi săn vài con thú là cùng. Tàu của ta dễ bị tấn công nếu không có chiến cơ bảo vệ lắm, cho nên là nhiều khả năng ta sẽ bám sát chiếc Ark thôi.”

Những món ăn khác vẫn tiếp tục được mang ra trên bàn cho nên cả hai lại quay lại thưởng thức cao lương mĩ vị. Ves quay đầu lại một chút để nhìn sang anh Melkor.

Người anh họ của cậu khiến nhiều người chú ý phần lớn là vì anh ấy còn trẻ và nhất quyết đeo kính che mắt vì lý do nào đó, nhưng ảnh lại khá hòa nhập với đám lính đánh thuê khác. Họ sống trong hai thế giới hoàn toàn khác nhau, cho nên anh Melkor không có nhiều điểm chung với những gã đàn ông hay người phụ nữ đã tự mình nuôi sống bản thân bằng sự chăm chỉ và ý chí sắt đá của họ. Tuy nhiên, ngoài những thứ đó ra, thì họ vẫn tôn trọng nguồn gốc xuất thân từ gia đình quân nhân của anh Melkor, và thoải mái trò chuyện với ảnh như huynh đệ lâu năm không gặp vậy.

Thuyền trưởng Wilson nhìn theo ánh mắt của cậu mà huýt sáo. “Ta thấy nhóc hồi nãy đi cùng với cậu ta rồi. Úi chà chà, một anh chàng trẻ măng như vậy mà cơ thể đẹp quá chừng. Vừa nhanh nhẹn vừa đô con nữa. Cậu ta chắc cũng phải cơ bắp cuồn cuộn ha.”

“Đó là anh họ tôi.”

“Gia đình nhóc thật có phúc khi vừa có một nhà thiết kế lanh lợi lại vừa có một phi công bảnh bao đến thế. Hai nhóc đến từ đâu đấy?”

“Cả hai anh em tôi đều là công dân Cộng Hòa Bright.”

“Cũng không quá xa nhỉ. Ta có nghe nói về nước Cộng Hòa nhỏ bé của nhóc rồi.”

“Hy vọng là cô nghe nhiều chuyện tích cực.”

“Cũng không hẳn. Ta nghe người ta nói đất nước của cậu kiểu gì rồi cũng bị người Vesia đánh bại thôi, bởi vì họ có nhiều động cơ chiến đấu lắm.”

Ves không biết phải nói lại như thế nào. Trong thực tế, mặc dù đám quý tộc Vesia thường xuyên đấu đá lẫn nhau, nhưng tầng lớp lao động thấp kém lại thường đánh đấm rất hăng. Họ mong ước lập được công lao trên chiến trường để được phong hiệp sĩ, vốn là bước đầu tiên để tham gia hàng ngũ quý tộc.

So với người Vesia lúc nào cũng cố gắng phấn đấu để leo thang địa vị, thì người Bright lại xem cuộc xung đột kéo dài suốt nhiều thế hệ này là một cuộc chiến vệ quốc cứ lặp đi lặp lại mà thôi. Đối với dân thường mà nói thì nó chẳng khác gì đổi chủ đất cả.

Lý do duy nhất giúp nước Cộng Hòa Bright tồn tại đến ngày nay là vì họ đầu tư rất nhiều tiền để gây dựng một quân đội hùng mạnh và chuyên nghiệp.

“Tôi tin vào đất nước của mình. Bọn tôi đã nhiều lần đánh bại người Vesia rồi. Lần này cũng sẽ lặp lại như vậy thôi.”

Bà cô Wilson nhún vai. “Nếu nhóc muốn nghĩ vậy thì cũng được. À nhân tiện đang nói về người Vesia thì nhóc nên coi chừng đám Kiếm Đoàn Keller nghen.”

Bả liền đưa mắt về phía một tên chỉ huy bọn lính đánh thuê đang ngồi lặng thinh ở cuối dãy bàn chính. Người đàn ông đó có lẽ chính là Keller cũng nên. Hắn có nước da ngăm đen với thân hình cao lớn và vạm vỡ. Chỉ có một vài thuộc hạ là có thể sánh được với vóc dáng to lớn của hắn ta.

“Cô có biết gì về Kiếm Đoàn Keller không?”

“À, cũng không nhiều mấy, chỉ là mấy chuyện ai cũng biết thôi. Bọn họ loanh quanh ở Mancroft cũng được vài năm rồi. Ta nghe nói hắn lỡ chọc giận một tên quý tộc tép riu nào đó nên bị đuổi khỏi quê nhà. Rồi từ đó đến giờ hắn kiếm sống bằng cách bảo vệ mấy đoàn thám hiểm hay mấy nhà nghiên cứu muốn đi ra khỏi biên giới, nhưng chung quy thì cũng khá là ổn.”

“Nghe cũng không đáng sợ lắm.”

Bà cô Wilson lắc đầu. “Đừng có xem thường đám Kiếm Đoàn của hắn. Cái đáng sợ ở đây là lúc nào bọn họ cũng được trang bị tốt hơn hẳn so với nhiều nhóm khác mặc dù hắn chỉ nhận mấy nhiệm vụ tiền công chẳng đáng bao nhiêu cả. Ai mà biết được bọn họ lấy thêm tiền từ đâu ra chứ?”

Nghe xong thì đúng là đáng ngờ thật. Hoặc là Đoàn Trưởng Keller có người chống lưng từ phía sau, hoặc là hắn kiếm thêm thu nhập qua những con đường đầy mờ ám.

Ngay cả một người nhiều chuyện như Thuyền Trưởng Wilson đây cũng không biết thêm gì nhiều, cho nên cả hai lại quay lại với đồ ăn của mình. Sau bữa tối no căng bụng, ông chủ liền trở về phòng riêng, để lại khách khứa thưởng thức rượu vang trong khi chờ đợi ngài Kaine gọi tên mời nói chuyện.

Mọi người kiên nhẫn chờ đợi trong khi Lãnh Chúa Kaine lần lượt gọi từng người vào theo cặp. Thuyền Trưởng Wilson để ý rằng ông ta gọi những nhóm lính đánh thuê có danh tiếng nhất trước, rồi lần lượt tới những nhóm khác thấp hơn trong danh sách.

Đoàn Trưởng Keller và thuyền trưởng của hắn được gọi ở đâu đó khoảng giữa, nên chắc là hắn sở hữu cũng kha khá chiến cơ đây.

Thuyền Trưởng Wilson được gọi vào gần cuối, khi phòng ăn đã gần như vắng tanh. Ves vẫn lịch sự gật đầu với bà cô ấy. Mặc dù miệng bả cứ nói chuyện liến thoắng từ đầu tới giờ, nhưng được cái là bà cô cũng kể cho cậu nhiều chuyện thú vị. Giờ đây cậu cũng đã nắm được đại khái quân số đánh thuê tham gia vào chuyến thám hiểm này rồi.

Nếu không có bà cô ấy nói trước, thì có lẽ cậu chẳng bao giờ biết nhóm Kiếm Đoàn Keller xuất thân từ Vesia cũng nên.

Sau khi toàn bộ lính đánh thuê ở địa phương được triệu tập thì bây giờ mới đến lượt nhân lực hậu cần. Trước lượt gọi của Ves, thì có một vài nhà khoa học được mời vào trước. Ves nghe ngóng được họ là những nhà sinh vật học ngoài hành tinh có tiếng. Có lẽ nhiệm vụ chính của họ chính là mổ xẻ đám quái lục chi kia và xác định điểm yếu của chúng.

Tầm mười lăm phút sau khi mấy nhà khoa học ấy rời đi, thì một người hầu lại bước vào phòng ăn hầu như đã trống rỗng và cuối cùng cũng gọi tên Ves. “Thưa ngài Larkinson, Lãnh Chúa Kaine muốn mời ngài vào gặp ạ.”

Cậu gật đầu rồi đứng dậy. Anh Melkor cũng không dựa lưng vào tường nữa mà bế Lucky lên đi theo. Ves nghĩ rằng nếu cậu ôm con mèo trên tay trong lúc nói chuyện với vị cựu tộc trưởng kia thì sẽ hơi thất lễ.

Cô người hầu dẫn họ đi qua một vài hành lang trước khi dừng lại trước một cánh cửa sập bọc thép chắc chắn. Một vài sĩ quan an ninh quét toàn thân họ và xác nhận an toàn, nhưng Lucky thì không được may mắn như vậy.

“Vui lòng giao máy liên lạc của các anh cho chúng tôi và để thú cưng của anh ở bên ngoài. Chúng tôi đảm bảo sẽ giữ nó an toàn trong khi các anh gặp Lãnh Chúa Kaine.”

Ves biết cậu không thể từ chối yêu cầu này. Họ làm nhiệm vụ bảo vệ an toàn cho ông chủ mình rất là nghiêm túc. Cậu miễn cưỡng tháo máy liên lạc trên tay xuống và đặt lên khay. Cậu tin vào cái phần mềm bảo mật mới được nâng cấp bên trong máy liên lạc của mình sẽ ngăn chặn đám lính này truy cập vào Hệ Thống Thiết Kế Chiến Cơ. Nhưng mà, cậu vẫn có cảm giác trần trụi khủng khiếp khi thiếu vắng nó.

Anh Melkor thì dễ rồi. Anh ấy làm như thể chẳng có gì cần phải che giấu trong máy liên lạc của anh và thản nhiên quăng nó lên khay với độ chính xác khá là ấn tượng. Còn Lucky thì đang ngồi trên sàn boong với vẻ cau có thấy rõ.

“Mời các anh vào.”

Lãnh Chúa Kaine đang ở trong một khoang phòng sang trọng dành cho các đô đốc thủy quân. Căn phòng chiếm diện tích gần bằng cả một căn nhà, là một sự phung phí không gian quá đỗi xa hoa đối với một con tàu vốn dĩ phải tận dụng từng mét khối để nhồi nhét chiến cơ và nhân lực trên tàu. Cũng tương tự như phòng ăn, ngài Kaine đã trang trí nội thất nơi này theo phong cách của một tòa biệt thự cổ điển.

Vô số chiến lợi phẩm lẫn đồ kỷ niệm chiếm hết không gian còn lại. Cờ hiệu của những đoàn lính đánh thuê đã đại bại dưới tay ngài ấy được treo dọc trên tường, và bên cạnh đó còn có những mảnh vỡ của chiến cơ được bọc kính bay lơ lửng ở phía trước mặt họ, trông như thể một đài tưởng niệm dành cho những đối thủ xứng tầm với vị lãnh chúa này vậy.

Ves và anh Melkor từ từ đi vào căn phòng rồi ngồi xuống hai chiếc ghế dựa lưng cao ở đối diện chiếc bàn làm việc nằm ở trên bục cao hơn sàn tàu một chút. Bộ bàn ghế gỗ ấy lại càng khiến cho nhân vật chính ngồi ở đằng sau càng thêm trang trọng và khí chất. Tuy ngài Kaine không còn cái phong độ thời tuổi trẻ, nhưng bộ lễ phục màu tím chỉn chu của ngài cùng với vẻ ngoài được chăm sóc kỹ lưỡng vẫn làm tăng cái phẩm tước quý tộc.

“Cậu Larkinson. Ta thấy cậu có bạn đồng hành hử.”

“Thưa ngài, đây là anh họ của tôi với tư cách là vệ sĩ ạ.”

Mặc dù Lãnh Chúa Kaine trông có vẻ già nua, nhưng ngài ấy vẫn có ánh mắt vô cùng sắc bén. Ngài ta dùng khí chất của một chiến binh kiêm chỉ huy năm xưa để thử sức anh Melkor, nhưng anh ấy vẫn không hề chớp mắt.

“Cậu anh họ của cậu cũng ấn tượng đấy. Không biết tên chàng trai đây là gì?”

“Melkor Larkinson.”

“Ta sẽ ghi nhớ cậu.”

Sau khi tỏ ý ghi nhận sự có mặt của anh Melkor, ngài Kaine quay lại nhìn Ves. “Nào, chúng ta hãy bàn về công việc thôi. Ta mong cậu hiểu rằng cậu không phải là nhà thiết kế chiến cơ đầu tiên ký hợp đồng tham gia chuyến thám hiểm của ta. Nhà Kaine đã lấy được nhật ký của đoàn thám hiểm xấu số lần trước ở Hệ Sao Groening, cho nên bọn ta biết là sẽ đối đầu với cái gì ở dưới mặt đất.”

Ves có thể hình dung được họ đã tốn mất bao nhiêu thời gian và tiền bạc để chuẩn bị cho chuyến đi này. Chỉ riêng con tàu Ark Horizon này thôi cũng đã hút cạn phần lớn nguồn tài nguyên của họ rồi.

“Bọn ta đã từng mời rất nhiều nhà thiết kế chiến cơ đầy triển vọng để làm việc, rồi cuối cùng cũng đã kiếm được một nhân tài hiếm có từ một trong những hành tinh do Gia Tộc ta cai quản.”

Ngài cựu tộc trưởng không muốn nhắc đến cái tên của nhà thiết kế chiến cơ đó. “Hắn vô tư lợi dụng Gia Tộc của ta, vay biết bao nhiêu là tiền bạc và thuê người của ta để thành lập một công ty riêng của hắn ở quê nhà. Từ đó cho đến lúc chuyến thám hiểm bắt đầu, ta vẫn lầm tưởng rằng bọn ta có một mối quan hệ giao hảo, thân thiết với nhau.”

“Vậy mà hắn lại chuồn mất! Hắn dám bỏ rơi bọn ta!” Lãnh Chúa Kaine bất ngờ gầm lên rồi đập mạnh tay xuống bàn. “Hắn bán tháo gần hết tài sản rồi lặng lẽ biến mất đúng lúc bọn ta sắp sửa tiến vào Phân Khu Sao Komodo!”

Hai anh em nhà Larkinson đành phải ngồi chịu trận trước cơn nổi đóa của ngài lãnh chúa suốt mấy phút liền. Ves vẫn cố giữ vẻ mặt bình thản, nhưng cậu biết vụ phản bội đó đã đâm sâu vào tim của ngài Kaine đến thế nào. Tệ hơn nữa là ngài ấy đã tin tưởng tên thiết kế gia đó đến mức cho phép hắn quyền truy cập vào các bản nhật ký hành trình của chuyến thám hiểm trước.

Điều này đồng nghĩa với việc hắn có thể lần ra được tọa độ của Hệ Sao Groening. Ngay cả Ves cũng có thể hiểu rằng đó có thể là một thảm họa khủng khiếp đến nhường nào.

Cuối cùng thì cơn giận của Lãnh Chúa Kaine cũng nguôi dần, ngài ấy mới bắt đầu hạ giọng. “Thôi, đó là chuyện của quá khứ rồi. Bây giờ hãy bàn đến nhiệm vụ của cậu.”

Ngài ấy mở một cái hình chiếu nhỏ của một đoạn phim quen thuộc. Nó tua đến đoạn một vài chiến cơ đang bị một trong những con Lục Chi Vương[note90975] xé xác.

“Bọn ta chắc chắn sẽ đụng độ với lũ quái to lớn đấy. Ta buộc phải tiêu diệt bọn chúng. Với điều kiện khí quyển cực kì khắc nghiệt kể cả khi hành tinh đi vào thời kỳ lặng gió, bọn ta khó mà triển khai đủ nhân lực và khí tài xuống dưới mặt đất.”

Hình chiếu liền chuyển sang một biểu đồ phức tạp.

"Các nhà phân tích của bọn ta cũng tin rằng nếu dao động năng lượng trên mặt đất quá mạnh thì nó sẽ thu hút một làn sóng quái thú khủng khiếp, cho nên bọn ta sẽ không thể phái nhiều hơn một vài chiến cơ hạng nặng.”

Lãnh Chúa Kaine cuối cùng mới trình bày cách ngài ta định đối phó với bọn quái vua kia. “Bọn lính đánh thuê không dám đối mặt với đám quái thú săn mồi ghê gớm như thế này đâu. Ngay cả các cộng sự của ta từ Phân Khu Sao Liễu Xám cũng không đủ can đảm để săn lùng những sinh vật hùng vĩ này. Thôi thì vậy đi. Gia tộc ta đã huấn luyện một vài phi công chiến cơ tinh nhuệ để cặp với những chiến cơ có thể phát huy toàn bộ tiềm năng của họ.”

Ngài ấy phẩy tay, và hình chiếu liền chuyển sang cảnh một vài chục đàn ông lẫn phụ nữ đang luyện tập cùng nhau. Trông tuổi tác cũng khác biệt đôi chút, nhưng phần lớn họ đều nằm trong độ tuổi từ ba mươi đến bốn mươi là cùng.

Ves chú ý đến chiến cơ của họ nhiều hơn. Trung đội này bao gồm hai hiệp sĩ hạng nặng, sáu chiếc hạng trung thiên về cận chiến và bốn chiếc hạng trung khác trang bị súng điện từ cỡ lớn.

Toàn bộ chiến cơ cận chiến đều bỏ kiếm để dùng những vũ khí cùn như côn hoặc chùy. Những vũ khí này có trọng lượng rất lớn, có khả năng tung ra những cú đánh với đà vung cực mạnh, nhưng cũng phải mất chút thời gian để đánh trúng mục tiêu.

“Đó quả là những chiến cơ rất là ấn tượng.” Ves nhận xét, không hề phủ nhận rằng mình hoàn toàn bị thu hút bởi màn trình diễn của chiến cơ đang thực hiện một vài bài diễn tập bắn đạn thật. “Tôi không biết tên của các mẫu này, nhưng trông có vẻ tất cả đều là chiến cơ đương hệ hiện đại đều đã được tối ưu cả rồi. Tuy nhiên, tôi vẫn không chắc liệu những chiến cơ đó đủ sức đối đầu với bọn lục chi khổng lồ kia hay không nữa.”

Ngay cả chiến cơ cũng có mức giới hạn, nhất là khi Ves đã hiểu thêm đôi chút về mặt cơ học điện tử tác chiến. Những chiếc chiến cơ trên hình chiếu có nhiều sức mạnh hơn bình thường, nhưng bọn lục chi trong đoạn phim trước đó còn khủng khiếp hơn vậy nhiều. Ngay cả một tiểu đội chiến cơ được trang bị tới tận răng cũng phải bỏ mạng sau khi chạm trán với bọn chúng nữa mà.

“Nhiệm vụ của cậu là phải đảm bảo bọn họ phải sống sót trở về.” Lãnh Chúa Kaine dõng dạc tuyên bố. “Chỉ cần một phi công bỏ mạng thôi, ta sẽ khiến cậu phải hối hận vì đã tồn tại trên cõi đời này!”

Sự hung hãn bất ngờ đó khiến Ves giật mình áp lưng vào ghế. Cái mệnh lệnh này quá đỗi phi lý! Sao tự dưng Lãnh Chúa Kaine lại ưu tiên sinh mạng của phi công chiến cơ đến như vậy? Ves lại nhìn lên hình chiếu, cố gắng tìm một chút manh mối.

Ves cuối cùng cũng phát hiện ra lý do sau khi nhìn thấy các phi công chiến cơ chui vào mấy cái kén mô phỏng. Cơ thể họ liền xuất hiện bên trong không gian ảo, với tên thật của từng người lơ lửng ngay trên đầu.

Và một trong số đó mang cái tên Felicity Kaine.

“Cháu gái cố của ta sẽ dẫn đầu trung đội đi săn. Đây sẽ là nhiệm vụ đầu tiên của nó.”

Rồi xong.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
*Trans: Hexapod Kings = Lục Chi Vương.
*Trans: Hexapod Kings = Lục Chi Vương.