Volume 2: Bình Yên Trước Cơn Bão
Chương 166: Khách Hàng
0 Bình luận - Độ dài: 3,713 từ - Cập nhật:
Hai ngày sau, Hệ Sao Mancroft liền chào đón một hạm đội tàu vũ trụ trông cực kì đáng sợ. Hạm đội ấy phải có đến hơn cả chục con tàu với đủ loại kích cỡ bay xung quanh một con tàu siêu to khổng lồ.
Chiếc soái hạm ấy là một con tàu chiến cơ mẫu hạm thứ thiệt. Sức chứa chiến cơ của nó vượt xa tất cả các con tàu khác trong khu vực. Như một đế vương đang quay trở về với long ngai của mình, con tàu mẫu hạm dần tiến sâu vào hệ sao cùng với những con tàu hộ tống khác đang dẫn đường ở phía trước.
Ves nhận được tin nhắn từ Thuyền Trưởng Silvestra và nhanh chóng đi vào đài chỉ huy. “Tàu gì mà to dữ vậy!”
“Đó là một chiếc mẫu hạm bán lại từ quân đội, thưa ngài. Nó được thiết kế để chở hơn hai đại đội chiến cơ.”
Chiều dài từ mũi tàu đến đuôi tàu cũng phải lên tới hai cây số. Con tàu có dáng thuôn dài nhưng lại khá thấp và bè, làm giảm thiểu hiệu năng khi chuyển pha FTL, nhưng bù lại thì nó sở hữu nhiều khoang chứa rộng rãi dùng để chuyên chở hàng hóa cùng với chiến cơ số lượng lớn.
“Nói thật thì đó không phải là loại tàu nên hoạt động ở vùng rìa ngân hà như thế này.” Cô Silvestra nói với vẻ khó hiểu trên mặt. “Chỉ cần ba hay bốn chiếc vận tải dân dụng cỡ lớn thôi cũng có thể chở được khối lượng tương đương với con tàu mẫu hạm kia mà còn rẻ hơn nhiều. Tôi cá là chủ của nó phải bỏ ra hàng triệu hiện kim để mua nhiên liệu và thuê thủy thủ đoàn để giữ cho con tàu này hoạt động mỗi ngày.”
Nghe vậy thôi cũng đủ để khiến Ves phải nhìn con tàu mẫu hạm kia bằng một con mắt khác hẳn. Lớp sơn màu cam hồng sặc sỡ của nó như muốn nói rằng không có chính phủ hay thế lực nào khác đang kiểm soát nó. Có lẽ một tổ chức tư nhân nào đó đã chớp lấy cơ hội mua lại con tàu rồi biến nó thành một căn cứ di động cũng nên.
Nhìn sơ sơ chắc cũng phải có cả ngàn người đang túc trực trên tàu cùng với số lượng chiến cơ đông đảo của nó. Thậm chí là đối với một hệ sao đông dân như Bentheim, thì mang theo số lượng chiến cơ lớn đến như vậy chắc chắn sẽ bị coi là một mối đe dọa.
Khoảng nửa tiếng sau khi hạm đội chiến cơ mẫu hạm xuất hiện, chiếc Barracuda mới nhận được tín hiệu kết nối liên lạc. Chiếc soái hạm trực tiếp gửi một vài đoạn mã kèm theo tin nhắn để chứng minh họ chính là khách hàng đã giao nhiệm vụ trong Hiệp Hội Clifford.
“Chấp nhận liên lạc đi. Xem thử có phải họ là những người mà tôi cần gặp không.”
Máy chiếu trung tâm liền sáng lên, hiện hình nửa thân trên của một sĩ quan chỉ huy mặc quân phục. “Xin chào, đây có phải là ngài Larkinson trên tàu Barracuda không?”
“Phải.”
“Lãnh chúa Jeremiah Kaine đang mong gặp ngài. Xin được long trọng mời ngài đến dự yến tiệc trên tàu Ark Horizon. Tàu chúng tôi sẽ phái một chiếc phi thuyền đến đón ngài theo đúng giờ hẹn, mong ngài tiếp tục duy trì quỹ đạo hiện tại.”
“Đã rõ. Tôi sẽ sẵn sàng tham dự buổi tiệc.”
Viên sĩ quan liên lạc liền ngắt kết nối sau khi nói một câu tạm biệt chiếu lệ. Ves nhìn chằm chằm vào màn hình và đếm số tàu hộ tống đang bay quanh chiếc Ark Horizon. Không biết là trong mấy ngày tới sẽ có bao nhiêu tàu gia nhập hạm đội này đây?
“Cô Silvestra, cô nghĩ sao?”
Nữ thuyền trưởng liền lắc đầu. “Một tay thợ săn kho báu thông thường hiếm khi cần đến cả một hạm đội chiến cơ mẫu hạm để đi thám hiểm ở phía bên kia biên giới nhân loại. Người ta sẽ không thể nào kiếm nổi một cắc nếu bị trói buộc vào nhiều tài sản giá trị lớn đến như vậy. Trông chẳng có chút nào gọi là đi thám hiểm cả. Theo tôi thấy thì nhìn họ có vẻ như đang chuẩn bị mở một cuộc đột kích quy mô lớn vào lãnh thổ địch vậy.”
Nghe cũng có lý, nhưng Ves tin rằng chắc hẳn phải có một lý do khác. “Lãnh Chúa Kaine cần đến dịch vụ của một nhà thiết kế chiến cơ, và tôi không nghĩ là ông ta muốn tôi đi tối ưu chiến cơ của họ để đối phó với đám quái cát đâu. Trên chợ thiếu gì chiến cơ chuyên dụng để làm việc đó tốt hơn chứ!”
Không phải ai cũng rảnh rỗi đi thuê một nhà thiết kế chiến cơ cho vui đâu. Để các thiết kế gia làm việc một cách hiệu quả nhất, thì khách hàng phải cung cấp thông tin chi tiết về toàn bộ đội hình chiến cơ hiện tại của họ. Nếu bản thiết kế hoặc dữ liệu mật mà rơi vào tay kẻ xấu, thì họ sẽ chắc chắn sẽ gặp nhiều khó khăn trước những cuộc đột kích nhắm thẳng vào họ.
Mà dù sao thì sếp tương lai của cậu cũng đã mời cậu lên tàu của ông ta, cho nên Ves chẳng còn lựa chọn nào khác. Cậu rời khỏi đài chỉ huy rồi nhắn cho Melkor một câu bảo rằng hãy chuẩn bị ăn mặc cho lịch sự để cùng cậu tham dự buổi tiệc.
Ves định kéo theo ông anh họ của mình đi theo để làm vệ sĩ. Thành thật mà nói thì dẫu Melkor có làm vệ sĩ đi nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy, bởi vì một khi hai người đã đi vào sào huyệt của đối phương, thì tính mạng họ sẽ hoàn toàn phụ thuộc vào lực lượng an ninh của Lãnh Chúa Kaine.
“Em chỉ muốn bày tỏ quan điểm với khách hàng em thôi. Em đi tới đâu, anh đi tới đó. Nếu em có phải làm việc với đám chiến cơ của Lãnh Chúa Kaine, thì rất có khả năng em phải ở lại trên chiếc Ark. Em sẽ yêu cầu họ chuyển chiếc Stanislaw của anh qua đó nếu như họ còn chỗ trống.”
“Vậy còn chiếc Barracuda thì sao?” Anh Melkor hỏi với chút lo lắng. “Nó đắt tiền lắm đó. Anh không nghĩ nó là ý hay nếu như con tàu không có khả năng bảo vệ bản thân đâu.”
Mặc dù người anh họ của cậu nói cũng có lý, nhưng Ves đã cân nhắc đến những yếu tố khác rồi. “Chiếc xạ thủ của anh không có hệ thống bay, cho nên nó cũng không giúp ích gì mấy trong việc bảo vệ con tàu của em. Chiếc Barracuda vừa nhanh vừa linh hoạt lại có khả năng thám thính tốt. Nó sẽ không để ai tiếp cận nó dễ dàng vậy đâu.”
Ngoài mục đích muốn có một người thân trong gia đinh đi bên cạnh mình, Ves còn muốn mượn luôn khả năng quan sát nhạy bén của anh Melkor. Biết đâu anh họ cậu lại có thể phát hiện điều gì đó khả nghi thì sao.
“Họ sẽ tịch thu mắt kính của anh nếu anh mang nó lên tàu của họ. Theo thông tục thì khách khứa chỉ được mang theo số lượng thiết bị điện tự tối thiểu khi lên tàu vũ trụ của người khác. Anh sẽ thay cặp kính hiện tại bằng một cặp khác thô sơ hơn để qua được thủ tục an ninh.”
Ves còn chẳng biết anh Melkor sở hữu thêm một chiếc kính khác nữa. “Nếu anh muốn thì cứ làm đi.”
Sau đó, họ quay về phòng mình để chuẩn bị cho bữa tiệc sắp tới. Ves đã mặc sẵn bộ quần áo phản trọng lực, cho nên cậu chỉ cần chỉnh lại thiết lập sao cho nó trông giống một bộ lễ phục sang trọng hơn là được. Xong xuôi rồi thì cậu ngồi xuống giường và vuốt ve con Lucky vừa mới nhảy tót lên đùi cậu.
“Tao cũng phải mang mày theo nữa.” Cậu nói với con mèo. “Đi sát theo tao và đừng có tò mò chui rúc khắp nơi đấy. Tao không nghĩ là người ta sẽ để mày lên tàu nếu mày gây rắc rối cho họ đâu.”
Lucky kêu meo meo đầy phẫn nộ, nhưng rồi nhanh chóng biến thành tiếng gừ gừ sảng khoái khi Ves vuốt dọc sống lưng nó.
Nhìn bên ngoài thì trông Ves có vẻ bình thản, nhưng thực ra thì cậu đang lo lắng đủ thứ chuyện. Một chuyến thám hiểm cỡ lớn như thế này thì chắc chắn là đi đến đâu sẽ gây huyên náo đến đó. “Mình chắc chắn một điều, là Lãnh Chúa Kaine giàu nứt đố đổ vách.”
Khách hàng của cậu hẳn đã hứa hẹn với Hiệp Hội Clifford vô số lợi ích thì mới có thể giao nhiệm vụ này cho các Hiệp Sĩ của họ. Điều đó giúp Ves mơ hồ đoán được Lãnh Chúa Kaine đang nhắm tới cái gì trong cuộc thám hiểm lần này. Không có ai khùng đến mức mang theo cả một con tàu chiến cơ mẫu hạm khổng lồ như thế này chỉ để đi nhặt một vài đá cuội.
Ves không rảnh để mà ngồi suy đoán cả ngày, cho nên cậu tự tìm việc cho mình bằng cách đọc lại cuốn sách giáo khoa mới nhất của Bậc Thầy Olson. Mặc dù cậu đã nắm vững phần lớn lý thuyết, nhưng cậu vẫn muốn ôn lại những nội dung phức tạp hơn. Cuốn sách cũng gợi ý nhiều con đường khác nhau để nhà thiết kế chiến cơ có thể chọn để theo đuổi.
Ví dụ như, Bậc Thầy Olson đã đột phá đến tận cùng giới hạn của độ bền trên chiến cơ. Ves tuy không nắm rõ triết lý thiết kế cụ thể của bà, nhưng xem qua những ví dụ trên mạng ngân hà, cậu có thể thấy rõ ràng là bà ấy yêu thích những mẫu thiết kế bền bỉ, có thể hoạt động lâu dài và đặc biệt là chịu đòn tốt.
Với tư cách là một bậc thầy chỉ mới thăng cấp không lâu, bà chỉ vừa bắt đầu sải cánh nơi tầng lớp thượng lưu của ngành công nghiệp chiến cơ. Ves biết rằng một khi bậc thầy chạm đến đỉnh cao lĩnh vực của mình, thì họ sẽ bắt đầu củng cố các kỹ năng khác để mở rộng thêm kho kiến thức đồ sộ của họ.
Bậc Thầy Olson vẫn chưa hoàn tất giai đoạn đó, cho nên phần lớn các mẫu chiến cơ của bà vẫn còn khá là một chiều về mặt đặc tính của nó.
Tuy nhiên, Ves cũng bị thấm nhuần tư tưởng ấy khi thấy bậc thầy tập trung cực độ vào khía cạnh này. Sau khi đã học một buổi và đọc cuốn sách giáo khoa do chính bà biên soạn, Ves đã nắm được nhiều kiến thức giúp kéo dài thời gian hoạt động của một chiến cơ.
Xét đến quy mô khổng lồ của chuyến thám hiểm lần này, Ves có linh cảm rằng mình sẽ buộc phải áp dụng những cách hiệu chỉnh chiến cơ cực đoan mà cậu mới vừa học.
Thời gian từ từ trôi qua khi hạm đội cuối cùng cũng đã bay tới hành tinh Mancroft I rồi tiến vào quỹ đạo tầm cao xung quanh nó. Hơn một chục tàu phi thuyền cỡ nhỏ phóng ra từ những khoang chứa trên con tàu chiến cơ mẫu hạm rồi bắt đầu tiếp cận những con tàu khác vẫn đang tiếp hộ tống xung quanh chiếc soái hạm chủ lực.
Một trong những chiếc phi thuyền ấy bay đến gần chiếc Barracuda. Chiếc phi thuyền tầm ngắn, thân mảnh ấy nhẹ nhàng dừng lại kế bên cửa khoang của con tàu hộ vệ. Từ vành cửa, một cái ống cầu nối thu mở tự động bắt đầu vươn ra và thực hiện quá trình đồng bộ hóa khoang áp khép kín với cửa khoang của chiếc phi thuyền kìa.
Trong khi đó, cả Ves lẫn anh Melkor đều đã đi đến cái cửa khoang rồi. Anh Melkor đã mò ra cách sử dụng bộ quần áo phản trọng lực mà Ves đã tặng và chỉnh lại trang phục sao cho giống với Ves. Như đã hứa, anh ấy cũng đã đổi cặp mắt kính của mình sang một mẫu cơ bản hơn, nhưng vẫn có thể che khuất gương mặt của anh.
Lucky cũng đi theo Ves chuyến này. Hiện tại thì nó đang nằm vắt vẻo trên vai Ves, thấy cưng không kìa.
Còn cô nàng Angie Sipos, sĩ quan an ninh tàu, đang đứng chờ ở phía bên kia cửa khoang bọc thép. Cô mặc một bộ đồ chân không bọc giáp, tay cầm một khẩu súng shotgun trông cực kì đáng sợ.
“Bình tĩnh nào. Chúng ta có đi đánh nhau đâu mà vác súng dữ dằn vậy.”
“Thưa ngài, tôi chỉ là đề phòng thôi. Tôi nhận lương để làm việc này mà.”
Ves hiểu là cẩn tắc vô áy náy, nhưng cậu không nghĩ mình sẽ gặp chuyện sớm đến vậy. Khi cái ống cầu nối đã hoàn tất kết nối hai con tàu lại với nhau, thì cái cửa chốt bên trong liền mở ra để hai người nhà Larkinson bước vào.
Khi họ rời khỏi phần thân chính của con tàu, cửa trong đóng lại và cửa ngoài mở ra. Sau đó, hai người bắt đầu bay lơ lửng dọc theo cái cầu nối. Ves thoáng có cảm giác như đang mơ vậy, nhất là khi cơ thể cậu không còn bị ảnh hưởng bởi trọng lực nhân tạo nữa.
Ống cầu nối có những ô cửa sổ trong suốt nhìn thẳng ra ngoài không gian vũ trụ. Trong khi Ves đang còn đang lơ lửng trong môi trường không trọng lực, Ves cảm thấy như trước giờ mình chưa bao giờ thật sự hiểu thế nào là không gian vũ trụ huyền bí cho đến tận bây giờ.
“Con người sống trong vũ trụ thật là trái với tự nhiên.”
“Còn những người sinh ra trong vũ trụ thì không nghĩ như vậy đâu.” Anh Melkor đáp lại, trong khi để cho bộ quần áo phản trọng lực đẩy anh ấy trôi về phía đầu bên kia của cầu nối. “Nhân loại đã thống trị một nửa ngân hà này rồi mà. Chúng ta không còn phụ thuộc vào đất liền hay trái đất để sinh tồn nữa.”
Con người sinh ra ngoài không gian có một góc nhìn khác hẳn so với phần còn lại. Kiểu cực đoan nhất trong số những người lớn lên trong vũ trụ bao la kia thậm chí còn chưa từng một lần đặt chân lên hành tinh hay mặt trăng nào cả. Phần lớn trong số họ mắc chứng bệnh sợ các thiên thể khổng lồ. Họ lúc nào cũng sợ mình sẽ bị cái khối lượng đại hình ấy đè bẹp, cho dù các định luật vật lý hoàn toàn không cho phép chuyện nực cười như thế xảy ra ngoài đời thật.
Ves lắc đầu mà xoa đầu Lucky. Con mèo cũng tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ. “Làm người sống trên đất liền như bao nay thì có gì sai đâu. Dù chúng ta có đi xa đến đến đâu đi nữa, thì cũng không được quên mất cội nguồn của mình.”
Cuối cùng thì cậu cũng đến phía bên kia cái cầu nối, ngay trước cánh cửa khoang của phi thuyền đưa rước. Cửa chốt ngoài của nó liền mở ra để cho hai vị khách nhà Larkinson bước vào bên trong. Sau khi cửa chốt ngoài đóng lại, không khí liền bắt đầu lưu thông xung quanh khoang trung gian, trong khi một loạt các hệ thống quét an ninh cũng đồng loạt kích hoạt. Cả hai người đều đã lường trước điều này nên là họ đứng im để cho mấy thiết bị ấy quét cơ thể mình mà không hề phàn nàn.
Một vài máy quét phát tiếng bíp bíp rồi tập trung quét con Lucky trước khi trở về vị trí ban đầu. Sau khi thủ tục quét an ninh đã hoàn tất, hai người mới được phép bước vào phi thuyền. Cả không khí lẫn nhiệt độ đều thay đổi đột ngột ngay khi họ đặt chân vào.
Một sĩ quan an ninh mặc bộ quân phục màu xanh dương quen thuộc liền đưa tay chào theo tác phong quân đội. “Xin chào hai quý ngài Larkinson, tôi rất hân hạnh được gặp các ngài. Đề nghị hai ngài vào trong và chuẩn bị khởi hành. Chúng ta sẽ bay đến tàu Ark Horizon trong chốc lát thôi.”
“Cảm ơn. Tôi cũng đang rất mong được gặp trực tiếp Lãnh Chúa Kaine.”
Sau khi hai người đã cài dây an toàn vào ghế, viên sĩ quan an ninh bỗng nhận được một tin nhắn khác. “À, xin thứ lỗi, thưa ngài, nhưng tôi vừa nhận được tin rằng con mèo máy của ngài có khả năng đe dọa những hành khách khác trên tàu Ark Horizon.”
“Con mèo này ở đây là để bảo vệ tôi.” Ves đáp lại bằng giọng kiên quyết. “Nó đã cứu mạng tôi vài lần rồi. Tôi không muốn bị tách khỏi nó đâu.”
“Thưa ngài, tôi xin cam đoan rằng an ninh trên tàu chúng tôi đều được kiểm soát rất chặt chẽ. Các đồng nghiệp của tôi trên chiếc Ark muốn thông báo với ngài rằng con mèo của ngài sẽ phải đeo một bộ dây nịt chuyên dụng mà các thợ máy chúng tôi đang chế tạo vào lúc này. Nó sẽ không gây ảnh hưởng đến khả năng chuyển động của con mèo, nhưng nó sẽ hạn chế kích hoạt bộ móng vuốt và cho phép chúng tôi theo dõi hành vi của thú cưng ngài.
Ves đành phải chấp nhận thỏa hiệp. Cậu tin rằng cậu có thể tháo rời bộ dây nịt nếu cậu muốn Lucky tả xung hữu đột như một sát thủ thầm lặng, nhưng việc đó sẽ cần một chút thời gian. Trước mắt thì Ves không còn lựa chọn nào khác hơn ngoài chấp nhận những điều kiện an ninh này.
Khi chiếc phi thuyền tách khỏi chiếc Barracuda, Ves đảo mắt quan sát xung quanh và phát hiện con tàu này đang tiếp cận một con tàu khác. Với khả năng chuyên chở hiện tại, nó có thể đưa rước khoảng mười sáu khách một cách thoải mái.
Một giờ sau, những hành khách khác bao gồm một số ít đàn ông và phụ nữ ăn mặc rất kì lạ lần lượt bước vào chiếc phi thuyền. Họ kết hợp những bộ trang phục trông khá là diêm dúa mặc ở bên ngoài bộ đồ chân không bó sát. Trong không gian rộng lớn như thế này, không có ai dám đi lại xung quanh mà không mặc một bộ chân không hay mấy bộ đồ bảo hộ tương tự thế. Lỡ như trong trường hợp xảy ra một vụ nổ giảm áp suất đột ngột, thì người ta vẫn có thể sống sót trong môi trường chân không khắc nghiệt khi bộ đồ phi hành gia kịp thời bọc kín toàn bộ cơ thể họ.
Hầu hết những người mới đến đều có vẻ như là các thuyền trưởng hoặc chỉ huy những lực lượng hộ tống khác nhau. Ánh mắt sắc lạnh của họ nhìn lướt qua Ves trông có vẻ đánh giá, rồi lập tức gạt cậu khỏi danh sách những mối đe dọa tiềm năng sau khi họ thấy vóc dáng của cậu. Ves không hề có chút phong thái của một người lính hay một phi công chiến cơ nào cả.
Ves có cảm xúc lẫn lộn khi bị đánh giá thấp dễ dàng đến như vậy. Thay vào đó, họ lại nhìn anh Melkor với vẻ cảnh giác. Người anh họ của cậu bình thản đáp lại ánh nhìn của họ, ít nhất thì trong trí tưởng tượng của cậu bởi vì khuôn mặt anh Melkor đang bị che khuất sau cặp mắt kính của anh.
Hai bên tiếp tục lườm nhau trong im lặng nhưng lại ồn đến mức mọi người xung quanh đều ngưng nói chuyện.
Một nữ chỉ huy quân đội trông có vẻ già dặn liền gật đầu trước, rồi anh Melkor cũng gật đầu đáp lại. Mọi người lập tức quay đi và tiếp tục những cuộc trò chuyện còn đang dở dang.
“Vụ gì mới xảy ra thế?” Ves tức tối thì thầm.
“Phi công chiến cơ tụi anh có nhiều cách để đo sức mạnh của nhau. Anh thấy anh làm cũng tốt đấy chứ.” Anh Melkor đáp lại đầy tự hào. “Anh đâu phải là người nhà Larkinson hữu danh vô thực đâu.”
Vốn là một người lính tinh anh lớn lên trong một gia tộc quân nhân, anh Melkor đứng trên đầu trên cổ đám lính quèn chỉ được huấn luyện tiêu chuẩn. Bất chấp tuổi đời còn trẻ, nhưng anh ấy đã có một nền tảng vững chắc để có thể đấu tay đôi ngang ngửa với những người lính đánh thuê dày dạn kinh nghiệm hơn.
Ves ngờ rằng cậu sẽ còn chứng kiến nhiều tình huống như vậy trên chiếc Ark Horizon. Ngay cả ở trên một chiếc soái hạm như vậy, thì các phi công chiến cơ vẫn là những người nắm tất cả quyền lực trong tay.
0 Bình luận