Volume 2: Bình Yên Trước Cơn Bão

Chương 167: Lãnh Chúa Kaine

Chương 167: Lãnh Chúa Kaine

Sau khi chiếc phi thuyền đã đón đủ người, nó liền bay về lại chiếc Ark Horizon. Trong lúc chiếc phi thuyền đang từ từ tiến đến gần chiếc mẫu hạm khổng lồ, thì Ves lại càng khâm phục trước cái kết cấu đáng kinh ngạc của nó. Mặc dù lớp giáp bên ngoài có đầy vết xước và trông khá là xuống cấp, nhưng điều đó cũng không làm giảm đi vẻ huy hoàng của chiếc soái hạm dài hai cây số kia.

Trên thực tế thì chỉ có mỗi Liên Minh CFA và Hiệp Hội MTA là độc quyền sở hữu chiến hạm mà thôi. Không có tàu vũ trụ dưới quyền bất kì quốc gia nào được phép lắp đặt tháp pháo cố định trên thân tàu cả. Người ta cho rằng lệnh cấm này được ban hành là bởi vì họ sợ chúng có thể gây ra sức tàn phá khủng khiếp trên lãnh thổ nhân loại. 

Và quả thật là cái luật ấy đã hạn chế phần nào số lượng thương vong và giảm khả năng hủy diệt lẫn nhau trong các cuộc xung đột nội bộ của con người. Nhưng đồng thời nó cũng khiến cho chính quyền phải vò đầu bứt tai không biết phải làm thế nào để thi hành luật pháp trong không phận quốc gia của họ.

Cuối cùng thì họ đành phải chuyển sang học thuyết sử dụng tàu mẫu hạm tác chiến. Bắt đầu từ một chiếc chiến cơ mẫu hạm cơ bản, họ tiếp tục gia cố và bọc giáp thật dày lên thân tàu. Thay vì lắp những điểm cứng[note88002] để đặt tháp pháo cố định, thì họ bổ sung thêm những buồng chứa chiến cơ bọc thép giống như các boong-ke dọc theo hai bên thân tàu vậy.

Nó có một lối vào ở phía sau để chiến cơ có thể đi vào các boong-ke này và khai hỏa ra ngoài không gian thông qua những khe hở hẹp. Và thế là họ đã biến chiếc mẫu hạm thành một dạng tàu chiến ứng biến.

Theo thời gian, những cái boong-ke này ngày càng trở nên phức tạp đến mức các nhà thiết kế chiến cơ đã phát triển những mẫu chiến cơ phòng thủ chuyên dụng và cực kì xuất sắc trong vai trò này. Chúng gần như không có chút cơ động nào cả, nhưng đổi lại thì hỏa lực, độ bền và hệ thống ngắm bắn đều được cải thiện đáng kể.

Cả CFA lẫn MTA đều làm ngơ trước xu hướng này. Bản thân bộ khung chiến cơ đã đặt ra giới hạn về hỏa lực tối đa, cho nên dù có cố đến mấy cũng không vượt qua ngưỡng cửa ấy được. Nó chẳng khác gì ép một con ruồi bắn một khẩu súng lục cho con người vậy. Điều đó là bất khả thi, trừ khi nó chơi gian lận mà thôi.

Và thế là, nó áp đặt một giới hạn rõ rệt lên sức hủy diệt của những con tàu mẫu hạm bọc giáp kia, và điều đó hoàn toàn phù hợp với chính sách của hai tổ chức xuyên ngân hà. Miễn là không có ai rải bom hạt nhân hay dùng pháo quỹ đạo có sức phá hủy một hành tinh thì cả nhà đều vui.

Dưới góc độ kỹ thuật, thì Ves rất khâm phục khả năng chở và điều động hơn một trăm chiến cơ của chiếc Ark Horizon. Tòa pháo đài lơ lửng này còn sở hữu một hệ sinh thái cực kì phức tạp để duy trì trạng thái vận hành cho cả chiến cơ lẫn phi hành đoàn của nó.

Dù sao thì, chiếc phi thuyền dần đi xuyên qua một màn chắn năng lượng trong suốt rồi bay đến một trong những khoang chứa nhỏ hơn dành các phi thuyền vận chuyển ra vào. Sau khi nó đã đáp xuống vị trí chỉ định, cánh cửa khoang liền trượt mở ra để cho hành khách bước xuống boong tàu nhộn nhịp của chiếc mẫu hạm. 

“Mời đi lối này.” Một hướng dẫn viên mặc đồng phục liền ra hiệu cho mọi người và dẫn họ đến lối ra khỏi khoang chứa phi thuyền. 

Ves đảo mắt quan sát xung quanh và nhận ra tất cả phi thuyền trong khoang chứa đều trông khá là mới tinh. Cái phát hiện này lại tương phản rõ rệt với vẻ ngoài cũ kỹ, sờn rách trên thân tàu mẫu hạm.

Một khi họ bước vào các hành lang và băng qua một vài boong tàu, ai nấy cũng đều cảm nhận được tuổi đời của chiếc Ark Horizon. Lãnh Chúa Kaine có vẻ như không chú ý mấy đến việc tân trang lại nội thất bên trong con tàu thì phải.

Cậu không biết tại sao Lãnh Chúa Kaine lại mất công đi mua một con tàu đắt đỏ như thế này để làm gì. Trông thủy thủ đoàn có vẻ khá là nghiêm túc và làm việc rất tận tụy, nhưng khi Ves đi ngang qua một vài khoang chứa chiến cơ, cậu nhận ra ít nhất phân nửa số chiến cơ ở đây đều thuộc sở hữu của các nhóm lính đánh thuê.

Trong khi tâm trí cậu bắt đầu đặt ra vô số câu hỏi, thì cuối cùng cả nhóm cũng đã đi đến một phòng tiệc rộng lớn. Lớp nội thất ốp gỗ cùng với những lá cờ rực rỡ sắc màu đang treo dọc theo các bức tường tạo nên vẻ sang trọng cho cả căn phòng.

Những bóng đèn trông như những mặt trời bé xíu đang lơ lửng trên không tạo nên thứ ánh sáng mờ ảo đầy tâm trạng. Những quả cầu ánh sáng ấy chậm chạp xoay tròn trên đầu mọi người như thể chúng đang bị một dòng thủy triều vô hình cuốn đi vậy.

Còn ở phía dưới thì có vô số bàn tròn đã được sắp đặt sẵn để đón khách. Nhưng rồi ai cũng nhận ra rằng cách bố trí bàn tiệc được chia ra làm hai khu vực. Hàng phía trước dành cho các phi công chiến cơ, trong khi những người có chức vụ khác thì phải ngồi ở hàng phía sau.

Và thế là có một tình huống kì lạ xảy ra khi anh Melkor được mời ngồi gần với vị chủ nhân quyền lực của con tàu hơn là Ves.

“Cứ đi đi, anh Melkor.” Ves thúc người anh họ của cậu. “Thử theo dõi mấy người khách khác và cố đoán xem nguồn gốc và động cơ của họ đến đây là gì. Em có linh cảm xấu về nhiệm vụ này, cho nên em cần anh phải cảnh giác với tất cả mọi thứ.”

Melkor gật đầu và vỗ lưng Ves. “Vậy lát nữa gặp lại nhé.” 

Thế là chỉ còn lại Ves với con Lucky trông rất là bực bội. Một viên sĩ quan an ninh đã gắn một loạt các xích khóa và dây đai lên con mèo của cậu, khiến nó không thể sử dụng vuốt năng lượng thần sầu của nó. Với chừng ấy thiết bị móc vào tứ chi, trông Lucky chẳng khác gì một tù nhân cả. Do bộ dây đai không cho phép nó chạy nhảy như bình thường, cho nên Ves đành phải bế nó đi khắp xung quanh.

Sau khi cả hai đã tìm được chỗ ngồi, họ bắt đầu chờ đợi những vị khách khác an tọa. Tiềng trò chuyện khe khẽ âm vang trong phòng tiệc khi người ta bắt đầu làm quen với các đồng nghiệp xung quanh họ.

“Này nhóc.” Một người phụ nữ trung niên mặc đồng phục thuyền trưởng lên tiếng gọi Ves từ bên trái. “Trông nhóc trẻ thế này mà lại được mời tham dự à? Ba mẹ nhóc có ở đây không?”

Câu hỏi bất ngờ ấy làm Ves đứng hình một chút. Cậu nhìn người phụ nữ ấy với ánh mắt cảnh giác. Câu hỏi nghe thì có vẻ vô hại, nhưng lại ngầm phủ nhận năng lực của cậu.

Ves không muốn để lộ quá nhiều thông tin, cho nên cậu chỉ đáp gọn trong một câu. “Tôi là một nhà thiết kế chiến cơ.”

Nữ thuyền trưởng kia liền nhướn mày. “Ôi thật thế hở? Thế thì hợp lý quá còn gì. Úi chà, té ra là Lãnh Chúa Kaine cuối cùng cũng câu được một nhà thiết kế chiến cơ rồi, mà còn trẻ thế này nữa chứ! Nhóc chắc phải là một nhân tài kiệt xuất lắm nên lãnh chúa mới quyết định chọn nhóc đó. Chuyến thám hiểm lần này bị hoãn mấy tháng liền chỉ vì Lãnh Chúa Kaine nhất quyết phải mời một thiết kế gia có năng lực cho bằng được.”

Tự nhiên cái lo ngang thiệt. Không chừng Ves sẽ là một nhân tố quyết định cho sự thành công của chuyến thám hiểm này cũng nên, và cậu không chắc mình có thể gánh nổi trách nhiệm đó hay không nữa. Cậu cứ tưởng mình sẽ tham gia một chuyến thám hiểm nhẹ nhàng chill chill thôi chứ.

Ngay khi những mối nghi hoặc đang bắt đầu cuộn sóng trong đầu cậu, thì chủ nhân buổi tiệc cuối cùng cũng đã xuất hiện. Đó là một người đàn ông lớn tuổi với mái tóc hoa râm cắt tỉa gọn gàng đang lướt xuống từ trên không như một vị thần giáng thế giữa đám phàm nhân. Thậm chí là mọi ánh đèn đang chiếu sáng một cách dịu dàng cũng đã ngừng thắp sáng căn phòng. Thay vào đó, chúng dồn hết ánh hào quang rọi thẳng vào dáng người đang mặc một bộ áo choàng tím, nổi bật với nhiều phù hiệu khác nhau được thêu dệt trên từng nếp gấp y phục, mà trong đó Ves chỉ nhận ra được một phù hiệu quý tộc mà thôi.

Không ai dám hó hé một câu trong lúc Lãnh Chúa Kaine đang lướt đi trên đầu mọi người. Sau khi đã nhẹ nhàng chạm đất, ngài ấy xoay người một cách êm ru rồi ngồi xuống một chiếc ghế trông chẳng khác gì ngai vàng ở vị trí chủ tọa của chiếc bàn long trọng nhất. Ngài Kaine giơ bàn tay nhăn nheo của ngài lên và lập tức ánh sáng trong căn phòng liền trở lại bình thường.

Ngài ấy chậm rãi đảo mắt nhìn xung quanh căn phòng rồi gật đầu một cách hài lòng. “Vậy là chúng ta đều có mặt đầy đủ. Tốt lắm. Ta đã chờ rất lâu cho chuyến thám hiểm lần này. Bây giờ thì mảnh ghép cuối cùng cũng đã vào đúng vị trí. Buổi tiệc hôm nay sẽ đánh dấu ngày bắt đầu chính thức cho hành trình của chúng ta!”

Một vài vị khách thở phào nhẹ nhõm. Rõ ràng họ đã trông chờ ngày này từ lâu. Ves quan sát những người đó và thấy phần lớn trong số họ đều mặc bộ đồng phục màu xanh lam giống hệt với các thủy thủ khác trên tàu Ark Horizon.

“Có lẽ nhiều người trong số các vị biết ta với danh hiệu là Lãnh Chúa Jeremiah Kaine, cựu tộc trưởng của Gia Tộc Kaine. Ta đã từng là một phi công chiến cơ chiến đấu ở ngoài tiền tuyến suốt nhiều năm tuổi trẻ, và sau đó thì đảm nhiệm vai trò lãnh đạo gia tộc của mình. Dưới sự dẫn dắt đầy khí phách của ta, Gia Tộc Kaine đã chuyển mình từ một gia đình thương nhân thuần chủng để vươn lên trở thành một gia tộc cai trị các hệ sao nhân danh Đại Vương Quốc Constance.”

Hơn phân nửa số khách mời lộ vẻ khó hiểu. Vương Quốc Constance gì ở đây?

“Đại Vương Quốc Constance là một quốc gia hạng hai lâu đời trong Phân Khu Sao Liễu Xám, cách đây khoảng một vài phân khu sao khác. Chiếc Ark Horizon đã đi một chặng đường dài mới đến được Phân Khu Sao Komodo. Và thậm chí là sau khi đến nơi, bọn ta vẫn liên tục gặp nhiều trở ngại, từ trục trặc thiết bị cho đến việc nhà thiết kế chiến cơ thường trú của bọn ta đột ngột biến mất.”

Lãnh Chúa Kaine gằn giọng ở mấy từ cuối khiến ai nấy đều hiểu ngài ấy xem chuyện đó là một sự phản bội không thể tha thứ được. Ves ngay lập tức cảnh giác. Với tư cách là nhà thiết kế chiến cơ tiếp quản vị trí mà người tiền nhiệm đầy tai tiếng đã bỏ lại, cậu rất có thể sẽ bị giám sát nghiêm ngặt hơn bình thường.

Sau đó thì ngài quý tộc ấy thong thả kể lể về những câu chuyện liên quan đến chiếc Ark Horizon. Con tàu này đã tồn tại hơn năm năm lịch sử. Nó đã từng lập nên chiến công trong một cuộc chiến mà chẳng có ai có mặt ở đây thèm bận tâm đến. Gia Tộc Kaine đã chớp thời cơ mua lại con tàu trong một thương vụ bí mật mà vị chủ cũ của nó chỉ muốn chuyển nhượng lại cho xong.

Quan trọng nhất là khi Lãnh Chúa Kaine bắt đầu liệt kê chi tiết quân số sẽ tham gia chuyến thám hiểm này. Đội ngũ phi hành đoàn nòng cốt của chiếc Ark Horizon bao gồm chín trăm thủy thủ, phi công và thợ máy chiến cơ. Tất cả bọn họ đều được Gia Tộc Kaine đích thân tuyển dụng và họ là những người được chủ nhà tin tưởng tuyệt đối trong chuyến đi sắp tới.

Tiếp đó, Lãnh Chúa Kaine giới thiệu ba binh đoàn lính đánh thuê đáng tin cậy mà ngài ấy đã mang theo từ Phân Khu Sao Liễu Xám. Họ cũng chịu trách nhiệm đảm bảo an ninh vành đai xung quanh chiếc Ark Horizon, đồng thời thực hiện nhiệm vụ giám sát toàn bộ số lính đánh thuê còn lại. Họ kiểm soát an ninh vành đai của chiếc Ark Horizon với bảy con tàu đủ loại kích cỡ khác nhau.

“Và dĩ nhiên là cũng bao gồm các vị lực lượng hỗ trợ bản địa nữa.” Lãnh Chúa Kaine nói rồi quay sang đám lính đánh thuê ồn ào và kém chuyên nghiệp đang ngồi ở bàn dưới. “Tuy chúng ta không có nhiều điểm chung, nhưng ít nhất thì vẫn có cùng mục tiêu giống nhau, trong đó quan trọng nhất là kiếm được một gia tài kếch xù rồi về hưu trong yên bình.”

Một tên lính đánh thuê uống một ngụm rượu từ một cái bình lén mang vào một cách trắng trợn rồi đứng bật dậy khỏi ghế mà hét to. “Chứ mẹ gì nữa!”

Ngài Kaine trừng mắt nhìn gã đánh thuê vô lễ kia. Rõ ràng là vị cựu tộc trưởng không thích bị cắt ngang một cách thô lỗ như thế này.

“Ta biết là Phân Khu Sao Komodo là một trong những vùng định cư mới nhất của loài người. Ta có thể thông cảm đôi chút cho lối ứng xử của các vị ở vùng biên giới, nhưng mong các vị cho phép ta nói hết lời đã.”

“À ừm, xin lỗi sếp.” 

Sau khi đã xử lý xong vụ chen ngang bất thình lình ấy, Lãnh Chúa Kaine tiếp tục nói. “Mỗi người các vị sẽ đóng vai trò chủ chốt trong chuyến thám hiểm sắp tới. Ta đã dành ra nhiều ngày để sàng lọc từng nhóm đánh thuê ứng cử. Chỉ có những người có mặt ở đây hôm nay mới vượt qua vòng tuyển chọn.”

Tất cả đám lính đánh thuê bản địa liền ưỡn ngực ra như bọn chim công xòe đuôi khoe mẽ với đối phương vậy. Lãnh Chúa Kaine đã thỏa thuận và đưa ra nhiều phúc lợi vô cùng hào phóng cho mỗi đoàn lính đánh thuê. Nếu chuyến thám hiểm diễn ra suôn sẻ, thì họ sẽ được nhận một khoản tiền kếch xù, đủ để sống từ đây cho đến cuối đời.

“Những người tinh ý sẽ nhận ra rằng phần lớn các phi công ở đây đều chuyên về đánh cận chiến bằng chiến cơ. Chuyện này có lý do riêng của nó, và các vị sẽ hiểu trong vài tuần tới. Chớ có lơ là. Các vị phải làm việc cho xứng đáng với tiền công của các vị.”

Lãnh Chúa Kaine còn dài dòng thêm khoảng mười phút nữa, nhưng Ves hầu như chẳng biết được thêm thông tin nào quan trọng cả. Ngài ta cứ không ngừng khoe khoang về những thăng trầm lịch sử mà ông ấy đã từng nếm trải trong suốt hai trăm năm qua. Ngài Kaine còn tự hào kể về những chiến công hiển hách của ổng trong mấy cuộc chiến tranh từ thời nào ấy nữa.

Mọi phi công chiến cơ đều say mê chìm đắm trong những câu chuyện hào hùng của ông chủ mới của mình. Còn đối với người thường như Ves thì chẳng mảy may quan tâm đến mấy chuyện đánh đấm như thế. Phần lớn bọn họ chỉ sốt ruột chờ đến khi được ăn đồ ăn ngon mà thôi.

Ves đã sớm đoán trước sẽ có chuyện như thế này xảy ra. Bất chấp tuổi tác với vô số chiến công sáng bóng, nhưng Lãnh Chúa Kaine vẫn bộc lộ những hành vi điển hình của một phi công tự cao tự đại. Những năm tháng đúc rèn nên nhân cách của ngài Kaine với tư cách là một phi công chiến cơ đã in dấu lên cả quãng đời còn lại của ông.

Nhân vật chính lúc nào cũng là các phi công chiến cơ. Còn thường dân thì làm sao mà sánh ngang cho được. Họ tồn tại chỉ để phục vụ tầng lớp quyền lực luôn tỏa sáng trong mọi cuộc xung đột trong lãnh thổ nhân loại. Xã hội nào càng lâu đời và ổn định như ở Phân Khu Sao Liễu Xám thì vấn đề giai cấp này lại càng ăn sâu vào tư tưởng hơn nhiều.

“Cái lão già đó hay nói dài nói dẳng mấy tiếng liền.” Nữ thuyền trưởng khẽ thì thầm với Ves. “Theo ta nghĩ thì đám bác sĩ làm cái liệu pháp kéo dài tuổi thọ cho lão ấy đã nhầm lẫn cái gì rồi cũng nên. Thỉnh thoảng lão ấy cứ lú lẫn làm sao ấy. Cái kiểu hành vi này thường hay xuất hiện tầm năm trăm tuổi, chứ đâu phải hai trăm tuổi sớm như thế này.”

Nghe số tuổi đó sao mà già dữ vậy, Ves còn chẳng dám hy vọng mình có thể sống lâu đến thế. Ở thời đại hiện nay, tuổi thọ của một người bình thường, nếu được sử dụng dịch vụ y tế đầy đủ, thì trung bình cũng có thể sống đến khoảng 150 tuổi rồi.

Ves nghe lời người đang ngồi cạnh mình nói mà nhìn Lãnh Chúa Kaine với con mắt đánh giá hơn. Ves buộc phải thừa nhận rằng trông ông ta tệ hơn nhiều so với mong đợi. Có lẽ một vài vết thương cũ thời chiến đã gây ảnh hưởng đến liệu pháp kéo dài tuổi thọ cũng nên. Trường hợp này xảy ra không phải là ít.

Vậy có nghĩa là chẳng bao lâu nữa thôi Ves sẽ bận đến tối tăm mặt mũi. Thử tưởng tưởng phải làm việc cho một ông chủ hãm l*n thôi đã thấy muốn quải cả người rồi.

Thôi thì chí ít bốn trăm điểm công trạng đang chờ đón ở nhà sẽ làm động lực cho mình vậy, Ves thầm nghĩ. Cậu đã bắt đầu vẽ ra cái bố cục cơ bản của chuyến thám hiểm này rồi, và có vẻ như các binh lính đánh thuê sẽ gánh phần lớn trách nhiệm chiến đấu, trong khi Lãnh Chúa Kaine và hầu cận của ông ta sẽ đảm bảo không có ai dám đào ngũ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Trans: Hardpoint – Điểm cứng, nơi gắn vũ khí hoặc tháp pháo trên tàu chiến, máy bay hoặc xe tăng.
Trans: Hardpoint – Điểm cứng, nơi gắn vũ khí hoặc tháp pháo trên tàu chiến, máy bay hoặc xe tăng.