Volume 2: Bình Yên Trước Cơn Bão

Chương 168: Câu chuyện

Chương 168: Câu chuyện

Lãnh chúa Kaine bỗng nhiên tạm dừng câu chuyện một mình ngài ấy chấp ba tên hiệp sĩ địch trong một trận hỗn chiến nào đó để rồi lên tiếng. “Mà thôi, ta dài dòng như vậy là đủ rồi. Bây giờ thì mong các vị lắng nghe mục đích thực sự của chuyến thám hiểm này.”

Những quả cầu ánh sáng đang bay lơ lửng trên không trung liền bắt đầu kết hợp lại thành một hình chiếu sống động của một hành tinh đất đá mà trên bề mặt của nó lại chứa đầy bão táp.

“Đây chính là Groening IV, là đích đến chính thức của chúng ta. Nó là hành tinh thứ tư tính từ ngôi sao trung tâm của một hệ sao khá là quan trọng ở bên kia ranh giới. Mong các vị đừng cố gắng suy đoán tọa độ của nó để làm gì. Người của ta đã cẩn thận xóa sạch mọi dấu vết có thể dùng để xác định vị trí chính xác của nó rồi.”

Mặc dù Ves không am hiểu gì mấy về thiên văn học, nhưng trông hành tinh Groening IV có khá nhiều hoạt động địa khí tượng đầy biến động. Những cơn bão đen kịt đang nổi cơn thịnh nộ bao phủ khắp cả bề mặt bóng loáng của hành tinh ấy. Groening IV trông có vẻ như được bao phủ một lớp kim loại, vậy thì nhiệt độ bề mặt của nó hẳn cũng phải dao động dữ dội lắm.

“Một con tàu do thám đã tình cờ phát hiện ra hành tinh chứa đầy khoáng sản này. Người ta đã khảo sát hành tinh ấy trong vài ngày và phát hiện ra ở bên dưới là một thế giới ngầm với vô vàn sinh vật. Đáng tiếc thay, phần lớn thời gian không có tàu nào có thể bay xuyên qua những cơn bão bất tận đó. Những mảnh kim loại trong những cơn bão ấy có thể gây thiệt hại cho đa số các loại phi thuyền trước khi chúng có thể kịp đáp đất.”

Ngay cả một chiếc hộ vệ hay một con tàu khinh hạm cũng có thể bị nghiền nát bởi cái cơn bão kim loại đang diễn ra không ngừng kia. Ves tuyệt đối không muốn mạo hiểm đưa chiếc Barracuda quý giá của cậu đối mặt với cơn thịnh nộ của mẹ thiên nhiên ở trên hành tinh ấy.

“Cho nên là con tàu do thám đã rời khỏi hệ sao kia. Thuyền trưởng con tàu đó giữ bí mật tọa độ và mọi thông tin cụ thể về hệ sao kỳ lạ này. Vài tháng sau, khi ông ta đã quay trở lại nền văn minh nhân loại, ông ta mới bắt đầu phân tích dữ liệu đã thu thập được và phát hiện ra cơn bão nãy liên tục mạnh lên rồi yếu đi theo một chu kỳ nhất định.”

Hình chiếu của hành tinh Groening IV dần dịu đi một chút. Nhiều cơn bão đã bắt đầu tan biến, thậm chí là một vài khu vực còn được thấy bầu trời quang đãng lần đầu tiên trong suốt cả thập kỷ.

“Cứ mỗi hai mươi bảy năm, cơn bão sẽ bước vào chu kỳ lặng gió. Trong khoảng bốn mươi ngày tiêu chuẩn, bất kì con tàu nào cũng có thể đáp xuống bề mặt hành tinh ấy và đi tìm lối vào miền đất ngầm đầy hứa hẹn ở phía dưới. Vị thuyền trưởng con tàu do thám ấy biết mình đang nắm trong tay một mỏ vàng, cho nên ông ta đã bán thông tin đó cho một nhóm thợ săn kho báu dày dạn kinh nghiệm.”

Lãnh Chúa Kaine cố ý bỏ qua những chi tiết liên quan đến những người liên quan đến câu chuyện này. Ngài ấy không muốn có bất cứ ai lần ra được danh tinh của họ rồi truy vết tọa độ của Hệ Sao Groening kia sau lưng mình.

“Sau khi đã có được nguồn tin quý giá này, bọn họ chờ đợi thời cơ thích hợp để phái một đoàn thám hiểm đi khám phá thế giới ngầm. Thứ họ tìm được đã thay đổi vận mệnh của họ.”

Một vài đoạn phim được phát lên trên hình chiếu trung tâm. Ai nấy cũng đều chú ý đến cái thảm thực vật làm bằng kim loại khổng lồ kia. Nó trông như một khu rừng được nhuộm bởi các gam màu bạch kim, xanh lục và lam. Các sinh vật bản địa trên hành tinh này đã sinh sôi nảy nở bằng cách tận dụng tối đa lượng khoáng chất phong phú trong lớp đất vô cùng rắn chắc.

Tuy không có ánh sáng tự nhiên đến từ ngôi sao trung tâm hệ sao này chiếu xuống thế giới ngầm, nhưng kì lạ thay vẫn có một số kim loại phát quang lại có thể thắp sáng từng khu vực trong vùng không gian rộng lớn ấy. Những mẫu khoáng chất ấy tỏa ra một nguồn năng lượng cực kì lớn.

“Ánh sáng rọi chiếu khắp các hang động đều là phóng xạ, nhưng chừng đó vẫn chưa đủ. Sau khi đoàn thám hiểm ấy lấy một ít mẫu mang về phân tích, họ mới phát hiện những kim loại phát quang kia có lẫn một lượng nhỏ vật liệu ngoại lai giá trị thấp.”

Tất cả mọi người đều bất ngờ trước những lời ấy. Một hành tinh đã xuất hiện dấu vết của vật liệu ngoại lai giá trị thấp rất có khả năng cũng ẩn chứa nhiều mỏ vật liệu ngoại lai quý hiếm hơn.

 “Những đợt khảo sát tiếp đó đã phát hiện một số thực vật ở đây đã hấp thụ các hoạt chất ngoại lai từ trong lòng đất. Đáng tiếc là hàm lượng quá thấp cho nên có thu hoạch cũng chẳng có ý nghĩa gì. Trong lúc họ tiếp tục khảo sát địa hình để truy tìm một mỏ khoáng ngoại lai đủ lớn để khai thác, thì họ đã bắt gặp những sinh vật bản địa đầu tiên.”

Những đoạn phim xuất hiện những sinh vật sáu chi được chiếu lên phía trước. Lúc đầu thì bọn quái thú ấy trông có vẻ cảnh giác và hoảng sợ trước sự xuất hiện của con người. Hầu hết bọn chúng đều có một lớp vỏ kim loại bên ngoài cứng như áo giáp, với kích thước đa dạng từ cỡ một con chó cho đến một con voi to lớn.

Đoàn thám hiểm đã bắt đầu có những thương vong đầu tiên trong lúc cố gắng tìm cách giết một con thú lục chi cỡ nhỏ. Con chó sáu chân ấy trâu đến mức có thể hứng chịu vô số tia laser. Lớp vỏ kim loại của nó có khả năng hấp thụ và tản nhiệt cao đến mức vượt xa mọi giới hạn mà nhân loại có thể chế tạo được. Cuối cùng thì một chiếc chiến cơ buộc phải ra tay, bằng cách giẫm lên người con quái vật đó bẹp dí.

“Cuộc đụng độ đột ngột ấy đã khiến bọn quái thú bản địa trở nên hung hãn. Chúng liền phát cuồng, và đồng loạt lao tới tấn công cả nhóm. Nhiều thành viên đã thiệt mạng vì họ không có khả năng bắn xuyên lớp giáp của bọn lục chi.”

Hơn phân nửa quân số đã tử vong mà không làm xước nổi một con lục chi. Súng laser của họ hoàn toàn vô dụng. Thậm chí là trong vài trường hợp, bọn thú trông có vẻ còn đang khoái chí tận hưởng nguồn nhiệt năng miễn phí ấy.

Ngay cả mấy chiến cơ của họ còn bị đám quái khổng lồ dần cho tơi tả. Họ phải mất rất nhiều sức lực để vật lộn với chúng nó để rồi giẫm lên người chúng mới có thể hạ gục những con quái thú cứng cáp đến sợ.

“Ta sẽ không đi sâu vào kết quả sau đó. Chỉ cần biết là đoàn thám hiểm đã mổ khám nghiệm bọn thú, và họ bất ngờ phát hiện ra tất cả bọn chúng đều có một cơ quan gọi là tuyến nhiệt rất kì lạ nhưng cũng rất phi thường, bởi vì nó chứa nhiều vật chất ngoại lai cực kì giá trị. Nhờ có bộ phận đó mà bọn lục chi mới có thể tồn tại. Nó hấp thụ nhiệt từ môi trường để cung cấp năng lượng cho sáu cái chi nặng nề của chúng.”

Một biểu đồ liền hiện lên và liệt kê mọi vật chất ngoại lai trộn lẫn bên trong cái tuyến nhiệt. Cái chất đầu tiên ở trên cùng khiến cho ai nấy cũng phải mở to mắt trong kinh ngạc. Ngay cả Ves cũng phải ngồi thẳng dậy sau khi thoáng thấy sự có mặt của cái chất đó.

“Họ đã tìm ra vô số vật chất ngoại lai bên trong cái tuyến nhiệt đặc biệt đó, nhưng hàm lượng thì vẫn quá thấp để thu hoạch. Tuy nhiên, ngoại lệ duy nhất ở đây chính là monoexurite.[note89194]

Ở đây hầu hết khách khứa tham dự buổi tiệc đều biết rõ giá trị thật sự của monoexurite. Chỉ cần một nhúm monoexurite thôi cũng đã đủ để biến buổi tiệc này thành một trận thảm sát ngay lập tức. Theo giá thị trường hiện tại thì một gram monoexurite có trị giá khoảng hai tỷ hiện kim Bright.

 “Ta chắc chắn là mọi người đều đã biết đến chất monoexurite này. Chỉ cần năm mươi mi-li-gram monoexurite thôi là đủ để tăng tầm bay của bộ dẫn động FTL thêm năm mươi phần trăm rồi. Người ta còn dùng monoexurite để chế tạo nhiều linh kiện chiến cơ chất lượng hàng đầu với hàm lượng ít hơn thế nữa.”

Tất cả phi công chiến cơ có mặt ở đây đều đã bắt đầu mơ mộng đến việc đi săn lũ quái thú ấy rồi. Trong mắt họ, lũ lục chi ấy chẳng khác gì những cái túi tiền di động cả.

Ngay cả Ves cũng phải cố kiềm nén lòng tham vô đáy của mình. Một trong những lý do cậu phải bỏ ra nhiều hiện kim Liên Minh cho chiếc Barracuda đến thế là vì bộ dẫn động FTL hiện đại của nó có sử dụng một hàm lượng monoexurite đáng kể. Mỗi lần cậu bay với chiếc hộ vệ của mình, là cậu đều được trải nghiệm cái hoạt tính quý hiếm đó.

“Có vẻ như là lũ lục chi ấy đã hấp thụ monoexurite thông qua thức ăn của chúng. Theo thời gian thì bọn chúng dần tích lũy những hoạt chất ngoại lai này. Đoàn thám hiểm đã suy đoán rằng lượng monoexurite sẽ tỷ lệ thuận với kích thước cơ thể của chúng. Chỉ đến khi bọn lục chi lớn cỡ một con voi thì lúc đó mới đáng công thu hoạch cái tuyến nhiệt.”

Sau khi đã rút ra bài học từ lần chạm trán trước đó, họ đã thay đổi chiến thuật. Họ không phái người ra đó nữa mà thay vào đó là các tiểu đội chiến cơ được trang bị vũ khí cận chiến và các khẩu súng đạn động năng. Họ lần theo dấu vết của từng con lục chi lớn trong khu vực và thu hoạch được hơn hai mươi tuyến nhiệt trong vòng ba tuần.

Dựa trên biểu đồ, thì một cái tuyến nhiệt chứa khoảng 200 mg monoexurite. Đoàn thám hiểm đó đã thu lợi gấp mấy lần giá vốn đầu tư cho cuộc khảo sát này. Mặc dù họ vẫn chưa tìm được mỏ khoáng monoexurite nào, nhưng chỉ cần vài gram monoexurite mà họ đã thu hoạch thôi cũng đủ để họ ăn sung mặc sướng đến hết đời.

Thế nhưng lãnh chúa Kaine lại lắc đầu. “Đáng tiếc thay là đoàn thám hiểm đó đã trở nên quá tự tin. Mỗi đội chiến cơ chỉ chăm chăm săn lùng bọn lục chi mà lại quên mất rằng họ đang đặt chân lên một hành tinh hoàn toàn xa lạ.”

Hình chiếu liền chuyển sang những đoạn clip ngắn ghi lại cảnh các chiến cơ bị lũ lục chi lớn cỡ khủng long phục kích. Những sinh vật này có thể không lớn hơn voi là mấy, nhưng lớp vảy kim loại sáng bóng của bọn chúng có thể chịu được vô số đạn pháo mà không hề hấn gì, thậm chí là còn chặn đứng nhiều vết chém của chiến cơ cận chiến nữa. 

Một vụ thảm sát đã diễn ra khi những con quái thú thống trị khu rừng kim loại bắt đầu săn lùng từng chiến cơ một. Nhiều nhà khoa học và vệ sĩ của họ vội vàng thu dọn đồ nghề rồi tháo chạy về phi thuyền. Tuy nhiên, sau khi họ cất cánh, thì bất ngờ lại có những con quái lục chi có cánh cỡ con dơi xuất hiện từ khu rừng.

Cả bầy ném mình va đập tới tấp vào mấy phi thuyền kia. Chúng làm móp cả lớp giáp bên ngoài của con tàu và bắt đầu gây thiệt hại cho các hệ thống điều khiển ở bên trong. Kết quả là nhiều phi thuyền đã không thoát được khỏi đó.

“Cuối cùng thì đoàn thám hiểm đã mất hơn chín mươi phần trăm nhân sự trên mặt đất. Hơn nữa, họ cũng đánh mất toàn bộ số chiến cơ quý giá cũng như toàn bộ monoexurite đã thu hoạch cho đến lúc đó. Sau đó thì con tàu mẹ trên quỹ đạo quanh Groening IV đã phái một vài chiếc phi thuyền xuống mặt đất để thu hồi số monoexurite đã thu hoạch, nhưng xui xẻo là lúc họ đến nơi thì bọn lục chi đã càn quét sạch cả rồi.”

Có lẽ một con lục chi may mắn nào đó đã nuốt trọn cả gia tài ấy. Ves thậm chí còn không dám tưởng tượng con quái thú đó sẽ to đến mức nào sau khi đã tiêu hóa hết đống monoexurite đó.  

Lãnh chúa Kaine liền khép lại câu chuyện. “Sau khi đã mất sạch toàn bộ lực lượng mặt đất, họ buộc phải bán đi toàn bộ số tài sản còn lại. Tình cờ thì một trong những hầu cận của gia tộc ta lại đấu giá thắng được tập tài liệu ghi chép chuyến đi xui xẻo của họ tới Hệ Sao Groening trong một buổi đấu giá tư nhân. Và bây giờ, sau hai mươi bảy năm, chúng ta đã có mặt tại đây.”

Ai nấy cũng hiểu rằng chuyến thám hiểm lần này là một cơ hội đổi đời. Về phần Ves, cuối cùng cậu mới hiểu vì sao Lãnh Chúa Kaine lại đòi có một nhà thiết kế chiến cơ đi cùng. Cậu vẫn chưa nắm được chi tiết cụ thể, nhưng cậu đoán mẩm rằng nhiệm vụ của mình sẽ đi tối ưu hóa chiến cơ cho lực lượng mặt đất để có thể chiến đấu với bọn lục chi đỉnh nóc kịch trần kia.

Ves lo lắng nuốt nước bọt. Sức mạnh khủng khiếp của những con quái sơn lâm ấy dọa cậu sợ muốn chết. Chúng nó mạnh ngang một chiếc hiệp sĩ hạng nặng nhưng lại di chuyển nhanh chẳng kém gì chiến cơ hạng nhẹ. Đã vậy rồi còn trâu đến mức phải cần đến cả một đội chiến cơ để thu phục một con nữa.

“Ta sẽ cho gọi từng người lên gặp sau bữa tối. Để bảo mật tọa độ của Hệ Sao Groening trong suốt chuyến thám hiểm này, bọn ta buộc phải áp dụng một vài biện pháp phòng ngừa. Mọi con tàu tham gia đều phải chấp nhận quy tắc hạn chế nút liên đới lượng tử và bộ dẫn động FTL. Ngoài ra, tất cả đều phải có một sĩ quan liên lạc trên tàu để phụ trách phối hợp với hạm đội của ta.”

Bỗng nhiên có nhiều thuyền trưởng trông cau có ra mặt, nhưng họ không có lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận điều đó. Những chuyện điều động như thế này xảy ra như cơm bữa. Mặc dù vẫn có khả năng sĩ quan liên lạc cố ý phá hoại tàu của họ, nhưng trên thực tế thì người ta chỉ dùng đến những biện pháp cực đoan như vậy khi bị dồn đến đường cùng mà thôi.

Tất cả mọi người có mặt tại đây đều đã kí thỏa thuận bảo mật thông tin cùng với những hợp đồng nghiêm ngặt do CFA đứng ra thi hành. Bên nào cố ý vi phạm sẽ coi như đã bị trục xuất khỏi không phận nhân loại. 

Nhưng chừng đó vẫn khó mà ngăn một vài tên lính đánh thuê ở đây, cho nên Lãnh Chúa Kaine mới mang theo ba đoàn lính đánh thuê chuyên nghiệp đến từ Phân Khu Sao Liễu Xám của ngài ta. Kết hợp lại thì họ sở hữu những con tàu lớn nhất và những chiến cơ mạnh nhất ở đây.

Ves không rõ vì sao đám lính đánh thuê địa phương lại chịu ngoan ngoãn nghe theo lời của ngài ta. Rõ ràng là tên lãnh chúa kia định dùng bọn họ làm bia đỡ đạn, nhưng có lẽ lòng tham đã làm lu mờ lý trí của họ mất rồi.

Sau khi các món ăn đã được phục vụ lên bàn, mọi người mới bắt đầu thưởng thức bữa tối. Trong lúc Ves còn đang thong thả nhâm nhi món súp của mình, thì cái bà cô thuyền trưởng ngồi bên cạnh lại đột nhiên bắt chuyện với cậu.

 “Này, ta vẫn chưa biết tên nhóc. Nhóc tên là gì? Ta là Thuyền Trưởng Rose Wilson, tiện thể giới thiệu luôn. Ta lái một con tàu vận tải mới được sửa sang lại gần đây, cũng ấm cúng lắm. Còn lão chồng ta thì chỉ huy đám chiến cơ của bọn ta.”

Có vẻ người phụ nữ này không nhận ra cái tên Ves, và cũng không biết bất kì mẫu chiến cơ nào gần đây của cậu. “Tôi cũng là đệ tử của Bậc Thầy Olson.”

Tự nhiên cái bà cô ấy hơi sững lại. “Cái con búp bê sang chảnh ở Liên Minh Thứ Sáu ấy hả? Ta đã gặp bả cũng một hai lần rồi. Mấy bộ đồ bà ta mặc còn đáng giá hơn con tàu của ta nữa!”

 “Thì một Nhà Thiết Kế Chiến Cơ Bậc Thầy là tài sản chiến lược của mọi quốc gia mà.” Ves giải thích ngắn gọn. “Nếu bà ấy muốn, thì bà ấy có thể kiếm được số tiền bằng cả thu nhập của một hành tinh trong một năm bằng cách thiết kế một mẫu chiến cơ duy nhất là đủ.”

 “Vậy tại sao nhóc lại ở đây?” Bà cô cau mày.

 “Một câu hỏi hay. Chắc là để mở mang tầm mắt, chắc vậy.” Và hy vọng mình sẽ sống sót qua chuyến thám hiểm này, nhưng Ves không nói ra điều đó. “Sư phụ tôi có thể đạt tới đỉnh cao như ngày hôm nay là vì bà ấy đã làm việc cực kì chăm chỉ suốt cả sự nghiệp của bà. Tôi chỉ đơn giản là đi theo bước chân của bà ấy thôi.”

 “Thì ở đâu cũng vậy cả mà. Ta đâu có ăn hàng ở không mà được như bây giờ. Bà ta cũng thông minh đấy chứ.” Bà Rose bật cười, như thể không nhận ra rằng Bậc Thầy Olson rất có thể còn lớn tuổi gấp đôi mình. “Vậy chắc là Lãnh Chúa Kaine đang kỳ vọng nhiều vào một thiên tài là nhóc đấy. Hoặc là thế, hoặc là ổng tuyệt vọng lắm rồi.”

Bất kể Lãnh Chúa Kaine có dự định gì cho Ves đi nữa, thì sau bữa tối cậu cũng sẽ mặt đối mặt nói chuyện với ông ta thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
*Trans: giữ nguyên, đọc là “mô-nô-e-xu-rít”
*Trans: giữ nguyên, đọc là “mô-nô-e-xu-rít”