Volume 2: Bình Yên Trước Cơn Bão

Chương 162: Thủy thủ đoàn

Chương 162: Thủy thủ đoàn

Thế là chuyến đi đến Cảng Tự Trị Mancroft đành phải hoãn lại. Cả Ves lẫn toàn bộ hiện trường vụ ám sát đều phải được khử nhiễm để loại bỏ mọi vết tích của cái chất độc Molgon kia. Sau khi mọi thủ tục đều đã xong xuôi, Ves cùng với anh Melkor liền đi lên con tàu được vũ trang hạng nặng hơn để bay tới trụ sở chính của công ty Sanyal-Ablin. 

Khi nhìn thấy cơ thể mong manh của chị Raella đang nằm bất động trên giường bệnh với đủ loại thiết bị y tế đang quét khắp người chỉ, cả hai người không khỏi trở nên u ám.  

“Chị ấy có sao không bác sĩ?” Ves khẽ hỏi.

Một trong các bác sĩ đang túc trực ở gần đó liền gật đầu. “Cô Raella đây là một phi công chiến cơ rất kiên cường. Các vi cấy ghép và các liệu pháp cường hóa gien của cô ấy cũng đã góp phần giúp cô ấy sống sót. Đúng là may mắn khi các biện pháp phòng thủ của anh được kích hoạt sớm như vậy. Cô ấy sẽ hoàn toàn hồi phục sau nửa năm trị liệu thôi.”

Thật ra thì cũng có nhiều chuyện trùng hợp xảy ra đã giúp Ves sống sót qua vụ tấn công này mà không bị hề hấn gì, thế nhưng chị Raella thì không được may mắn đến thế. Cậu quyết định sẽ tặng cho hai anh chị họ của cậu ít nhất một bộ quần áo phản trọng lực để dự phòng. Ves có đầy mấy bộ đó trong tủ quần áo của mình cho nên nó cũng chẳng tốn kém bao nhiêu.

Thế nhưng, Ves vẫn phải chi hai triệu hiện kim để trả tiền điều trị cho chị Raella, mà nó đã được giảm giá sâu lắm rồi đấy. Công ty SASS chắc là cũng cảm thấy áy náy vì đã lơ là trước vụ ám sát bất ngờ kia. Mà dù sao thì số tiền đó cũng rất xứng đáng, bởi vì chị Robyn đã đảm bảo với cậu rằng họ sẽ điều trị cho Raella bằng công nghệ tiêu chuẩn của Liên Minh.  

“Giờ con bé Raella bị như vậy rồi, em có cần anh đi thay cho nó không?” Anh Melkor hỏi, nhưng giọng điệu thì ngầm nói rằng anh ấy muốn ở lại chăm sóc cho em họ của mình hơn.

 “Không. Em khá chắc là khách hàng của em đã có lực lượng an ninh của riêng họ rồi. Tốt hơn là anh cứ ở lại trông chừng cái xưởng của em, chứ em không muốn người khác lục lọi đồ đạc của em trong lúc em đi vắng.”

Cho dù Ves có ép anh Melkor đi theo đi chăng nữa, thì anh chàng phi công này cũng sẽ liên tục lo lắng cho Raella thôi. Cậu quyết định để anh ấy ở nhà và tìm người khác đi cùng. Vấn đề duy nhất là cậu không biết ai có thể thay thế được vị trí của chị Raella cả.

Bất ngờ thay, anh Melkor lại từ chối lời đề nghị của cậu. “Cái xưởng của em vốn đã rất an toàn rồi, và anh tin chắc là sẽ không có chuyện gì xảy ra với Raella đâu. Anh biết em cần một vệ sĩ bảo vệ đằng sau lưng, cho nên em đừng có ngăn anh đi cùng.”

 “Thôi được rồi. Em sẽ sắp xếp đưa chiến cơ của anh lên tàu hộ vệ của em.”

Một lúc sau, bọn họ bước vào phòng họp báo. Một vài phóng viên địa phương đã tập hợp ở đây sau khi đã thông qua các bước kiểm tra an ninh nghiêm ngặt. Trên đầu họ là những con bot quay phim đang lơ lửng xung quanh, và sẵn sàng phát trực tiếp buổi họp báo sắp tới cho toàn bộ hành tinh.

Vụ tấn công nhằm vào khu xưởng của cậu là một trong những tin tức rầm rộ nhất trong thời gian gần đây. Tất cả người dân trên Bức Màn Mây đều hăng hái buôn dưa lê tám chuyện trong lúc chờ đợi một thông báo chính thức từ chính quyền.

Bên cảnh sát địa phương èo uột thì chỉ đưa ra một thông báo cho có trong khi bản thân họ thì chạy loạn như gà mắc tóc. Thế là vô tình Ves lại có cơ hội dẫn dắt dư luận, đúng như bản năng thao túng công chúng của Gavin đã dự tính từ trước.

Ves bước lại gần Gavin mà gật đầu. “Người ta phản ứng như thế nào trước vụ việc này?”

“Họ bồn chồn, phấn khích và phẫn nộ.” Gavin cười toe toét, như thể đang vui mừng trước vụ ám sát hụt này vậy. “Giới truyền thông của phe liên minh cầm quyền đã bắt đầu kêu gọi trấn an người dân, nhưng gần như chẳng có ai ngoài đám cừu ủng hộ bọn chúng thèm để ý tới những kênh đó cả. Chúng ta đã thu hút phần lớn công chúng đang sẵn sàng lắng nghe từng lời anh nói.”

Mặc dù Ves cảm thấy không thoải mái lắm khi lợi dụng tình cảnh này để trục lợi, nhưng mà vì lợi ích của công ty và bản thân mình nên cậu mới đành làm theo đề xuất của Gavin.

Bọn họ thì đang đứng ngoài ánh sáng, còn kẻ thù thì đang ẩn náu trong bóng tối. Không ai đứng ra nhận trách nhiệm cho vụ ám sát này cả. Thêm vào đó, đối với người dân Bức Màn Mây, thì những sự kiện xảy ra ở Bentheim và xa hơn thế nữa cũng chẳng khác gì vấn đề của người lạ ở phía bên kia dải ngân hà.

“Kính thưa quý vị.” Ves nghiêng người chào trước ống kính sau khi cậu bước lên cái bục. “Tôi cảm ơn quý vị đã đến tham dự buổi họp báo này. Tôi tên là Ves Larkinson. Tôi là một Nhà Thiết Kế Chiến Cơ Tập Sự dưới sự chỉ dạy của Bậc Thầy Carmen Olsen thuộc Tập Đoàn Vermeer. Và tôi cũng vừa thành lập Tập Đoàn Chiến Cơ Hữu Sinh ngay tại quê nhà Bức Màn Mây.”

Mọi phóng viên có mặt ở đây đều biết rõ lai lịch của cậu, những cũng có nhiều khán giả đang xem qua màn hình vẫn chưa nắm bắt được thân thế của Ves. Cậu cố ý nhắc đến tên Bậc Thầy của mình để vay mượn chút thanh danh của bà. Điều đó buộc những kẻ hay khinh thường các nhà thiết kế cấp thấp phải nhìn nhận cậu một cách nghiêm túc hơn.

 “Thưa anh Larkinson, anh có thể tường thuật lại mọi chuyện đã xảy ra vào sáng hôm nay được không?”

 “Tất nhiên là được.”

Ves tường thuật lại một cách ngắn gọn và khách quan trình tự xảy ra vụ việc. Nhiều đoạn clip đã bị rò rỉ lên mạng ngân hà từ trước, thế nên chẳng có ai nghe được điều gì mới mẻ cả. Cậu cũng cố ý không nhắc đến Máy Tạo Khiên và bộ quần áo phản trọng lực của mình. Ves ngu gì mà đi tiết lộ mấy con bài tẩy trong tay mình cho kẻ thù biết chứ.

 “Ai sẽ chịu trách nhiệm cho vụ tấn công kinh khủng này?”

Ves cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm túc. “Tôi không biết, nhưng tôi có thể nghĩ ra một vài khả năng. Cũng có nhiều người muốn tôi biến mất. Ví dụ như liên minh cầm quyền đã dốc sức thúc ép tôi bằng cách thông qua Hội Đồng Hành Tinh để đưa ra một dự luật thuế mới nhằm buộc tôi phải đóng cửa làm ăn chẳng hạn.”

Về lý thuyết thì cậu không hề nói dối. Cậu để cho giới phóng viên lẫn khán giả đang xem buổi họp báo tự mình kết nối các manh mối lại với nhau. Tuy lý lẽ có phần gượng gạo, nhưng mà nhìn chung thì ai mà chẳng thích nghe thuyết âm mưu chứ.

Đảng Lục Diệp và Đảng Bồ Câu Trắng có thể lên tiếng phủ nhận bao nhiêu lần tùy thích, nhưng điều đó cũng không thay đổi sự thật rằng họ đang đối đầu Ves với vẻ thù địch. Liệu họ có phải là kẻ đứng sau vụ tấn công này hay không? Ves không nghĩ vậy, nhưng cậu nhất quyết áp dụng kế ‘Trạng chết chúa cũng băng hà’ cho bằng được. Cứ để công chúng đưa ra phán quyết cuối cùng vậy.

Cậu tiếp tục quay khán giả như quay chong chóng bằng một câu chuyện mang tính dẫn dắt mà Gavin đã cẩn thận dựng lên. Trước đó, Ves đã được hướng dẫn kỹ là mình phải nói gì và lược bỏ những gì. Mọi lời cậu nói ra đều nghe rất hợp lý, khó có ai có thể đưa ra ý kiến trái chiều kể cả khi người ta có sử dụng những thiết bị dò nói dối tinh vi nhất.

Khi buổi họp báo sắp sửa kết thúc, cậu để lại một lời tuyên bố cuối cùng. “Hôm nay tôi sống sót không phải là nhờ may mắn, mà là bởi vì đây là nhà của tôi. Đừng tin vào lời những kẻ hay chê bai và dắt mũi rằng chúng ta chỉ giỏi cung phụng cho Bentheim. Sự hiện diện của Tập Đoàn Chiến Cơ Hữu Sinh tôi đây đại diện cho niềm tin của tôi rằng hành tinh chúng ta có thể trở nên tự cường và hùng mạnh.”

Lời cậu nói khiến ai nấy cũng phải bất ngờ. Ves quay lưng để lại đám phóng viên ở phía sau trong lúc họ còn đang bận phân tích câu tuyên bố đầy hùng hồn của cậu. Ves lại gật đầu với Gavin đang nhếch mép cười như một con mèo vớ được mồi vậy.

 “Anh làm tốt đấy, sếp. Anh không hề vấp một chữ nào luôn. Có điều là tôi thấy anh trông có vẻ hơi…tươi tỉnh đối với một người vừa mới thoát chết sau một vụ ám sát đấy.”

 “Chịu thôi, tôi kiềm không được.” Ves cười. “Tôi cứ tưởng tượng cái cảnh bọn chính trị gia đáng ghét kia đang tức tưởi thế nào sau khi xem màn trình diễn của tôi.”

Hành động này đã hoàn toàn cắt đứt mọi quan hệ giữa cậu với liên minh cầm quyền, nhưng Ves cũng chẳng thèm bận tâm. Cậu đã câu thêm chút thời gian cho mình. Theo nhận xét của Gavin và Calsie, thì màn dẫn dắt dư luận của cậu sẽ làm cản trở đà ủng hộ cái dự luật cải cách thuế kia.

Ngày hôm sau, một đoàn tàu hộ tống được vũ trang hạng nặng kèm với hai chiếc chiến cơ tiêm kích hạ cánh xuống một khu vực đã được phong tỏa trong cảng không gian. Một vài sĩ quan an ninh cũng với một đàn bot đang căng mắt quan sát xung quanh để đề phòng bất trắc.

Một trong các con tàu vận chuyển liền mở khoang để Ves, Melkor và Lucky bước ra ngoài. Cậu quay sang người phụ trách hộ tống và gật đầu. “Cảm ơn đã đưa rước bọn tôi.”

Sau đó, Ves quay sang phía bên kia bãi đậu rồi bước đến con tàu hộ vệ đang đậu gần đó. Chiếc Barracuda đã được sửa chữa và sẵn sàng hoạt động y như mới. Các động cơ đẩy ở phía sau trông sạch bong như ngày đầu tiên cậu sở hữu nó vậy.

Và hôm nay cậu cũng chính thức gặp thủy thủ đoàn của chiếc Barracuda. Năm người phụ nữ cực kì xinh đẹp xuất hiện trước mắt cậu. Ngay cả anh Melkor cũng phải khựng lại một nhịp khi thấy bọn họ đứng chung với nhau. Mặc dù họ đang mặc bộ đồng phục màu xanh dương với cái logo LMC in trên tay áo, nhưng họ vẫn trông như năm thiên thần vậy.

 “Xin chào.” Ves ngượng ngùng lên tiếng. “Tôi là sếp mới của các cô.”

 “Chúng tôi biết ngài là ai.” Cô gái duy nhất đội mũ với mái tóc đỏ thướt tha liền đáp lời. “Tôi là thuyền trưởng Amber Silvestra, hân hạnh phục vụ.”

 “Kỹ Sư Hạng Nhất, Ushra Jacobson, hân hạnh phục vụ.” Một người phụ nữ da ngăm nói.

 “Phi Công Hạng Nhất, Miranda Phạm, hân hạnh phục vụ.”

 “Sĩ Quan An Ninh Tàu, Angie Sipos, hân hạnh phục vụ.”

“Thủy Thủ Trực Ca, Jenn Malcom-Stahl, hân hạnh phục vụ.”

Cách họ hô dõng dạc “Hân hạnh phục vụ” đã chứng minh họ đã được huấn luyện bài bản đến chừng nào. Ves có thể khẳng định rằng họ đã từng thốt lên những lời đó với cái giọng nói quyến rũ và nụ cười mê hoặc của họ.

Tất cả các nữ thủy thủ đoàn đều thể hiện cái phong thái chuyên nghiệp, đúng như bản sơ yếu lý lịch của các cô nàng mà Ves đã nhận được từ chị Marcella.

Rõ ràng là những người phụ nữ này đã từng làm việc cho một công ty chuyên cho thuê du thuyền hạng sang. Bên cạnh cái trách nhiệm giữ cho con tàu hoạt động trơn tru thì họ cũng có nhiệm vụ phải ‘nuông chiều’ khách hàng nữa. Sau khi cái công ty đồi bại đó bắt đầu tụt dốc thảm hại về mảng tài chính, thì họ buộc phải sa thải phân nửa nhân viên của mình, trong đó có cả nhóm nữ thủy thủ luôn gắn bó với nhau cộng với nhiều năm kinh nghiệm trong ngành lái tàu vũ trụ.

Ves đúng ra phải cảm thấy may mắn vì đã tuyển được họ mà không phải thương lượng gì quá nhiều. Tổng mức lương hàng tháng của họ chỉ vào khoảng ba mươi lăm ngàn hiện kim, cộng thêm một ít phụ cấp bù đắp rủi ro. Nói thẳng ra thì cậu còn tốn nhiều tiền hơn để bảo dưỡng chiếc Barracuda nữa kìa.

Thuyền trưởng Silvestra kiên nhẫn chờ Ves làm quen với thủy thủ đoàn mới của cậu trước khi cô nàng lại cất tiếng. “Thưa ngài, xin phép được làm rõ, chúng tôi mong được đối xử đúng chuẩn mực. Căn cứ vào các quy định lao động hiện hành, chúng tôi có quyền từ chối thực hiện những mệnh lệnh trái pháp luật hoặc không phù hợp.”

“Tôi không có ý đồ gì đen tối cả.” Ves giơ hai tay mà nói một cách ngượng nghịu. Cái vẻ ngoài tự tin của cậu trong buổi họp báo dường như bay biến sạch. “Tôi chỉ muốn các cô lái chiếc Barracuda mà thôi.”

“Con tàu hộ vệ của ngài quả là một con tàu xuất sắc. Nó xứng đáng được lái bởi những người giỏi nhất. Bây giờ thì mời mọi người lên tàu.”

Trong khi họ bước chân vào cửa khoang, cô Silvestra bắt đầu báo cáo tình trạng của con tàu. Ves hầu như mù tịt trước những thuật ngữ hàng hải của cô ấy. Tuy nhiên, con tàu đã được tiếp tế đầy đủ và chuẩn bị sẵn sàng cho một chuyến du hành khỏi vùng không gian của nhân loại.

“Nhiên liệu của con tàu thế nào?” Cậu cất tiếng hỏi trong khi cả nhóm đã tiến vào hành lang trung tâm. Còn những người khác thì tản ra để đi tới vị trí hoạt động của mình.

 “Tàu chúng ta đã được đổ đầy nhiên liệu chất lượng cao. Cô Marcella, cộng sự của chúng ta, đã thu xếp được một mối riêng để mua thêm nhiên liệu hiếm cho con tàu, nhưng chuyện này cũng không phải là hoàn toàn hợp pháp cho nên ngài đừng lan truyền tin đồn lung tung.”

Cậu gật đầu và để cho thủy thủ đoàn kì lạ của mình bắt đầu làm việc.

Thuyền trưởng Silvestra ngồi vào ghế thuyền trưởng trong khi Ves và Melkor ngồi vào ghế quan sát. Họ cài dây an toàn phòng trường hợp con tàu bị rung lắc khi cất cánh.

 “Xin phép ngài cho tàu cất cánh.”

 “Cô cứ tiến hành đi, thuyền trưởng.”

Dưới sự điều khiển chuyên nghiệp của phi công Miranda, con tàu hộ vệ thu càng đáp lại rồi từ từ bay lên quỹ đạo. Con tàu này đã được chế tạo tốt đến mức hầu như không có rung lắc gì khi các động cơ đẩy hoạt động hết công suất để thoát khỏi trường trọng lực của Bức Màn Mây. Một con tàu nặng đô hơn có thể gặp chút khó khăn trong điều kiện trọng lực tiêu chuẩn, nhưng với một con tàu hộ vệ nhỏ gọn và bóng loáng như thế này thì nó có lực đẩy dư dả và dễ dàng tiến ra ngoài không gian.

“Chúng ta đã bay tới quỹ đạo rồi, thưa ngài. Xin ngài hãy đưa ra chỉ thị.”

 “Hãy đặt lộ trình đến Cảng Tự Trị Mancroft. Chúng ta phải có mặt ở đó trong vòng mười tám ngày nữa.”

Cô Silvestra xoay ghế lại nhìn Ves. “Ngài có muốn tiết kiệm nhiên liệu không? Chúng ta có thể tiết kiệm đến ba mươi phần trăm lượng tiêu thụ nếu chúng ta chọn những bước nhảy ngắn và thường xuyên hơn, nhưng bộ dẫn động FTL của chúng ta cũng sẽ chịu nhiều áp lực hơn bình thường.”

Ves dành một phút để suy nghĩ về câu hỏi này. Từ trước tới giờ cậu chỉ cần cài đặt chế độ lái tự động rồi để con tàu tự đưa ra lựa chọn là xong. “Tôi không có biết gì nhiều về chuyện này, cho nên tôi sẽ để cho cô quyết định. Tuy nhiên, tôi không được phép tới trễ, nên là tôi nghĩ tốt nhất thì chúng ta nên chọn phương án an toàn đi.”

 “Đã rõ, thưa ngài.”

Thuyền trưởng Silvestra liền quay sang phía Miranda và ra lệnh cho cô ấy vạch lộ trình đến Cảng Mancroft. Nữ phi công này đã được đào tạo đa vai trò, kể cả hoa tiêu dẫn đường, cho nên cô ấy nhanh chóng vẽ ra một chuỗi các bước nhảy FTL đưa họ băng qua những hệ sao an toàn và quen thuộc. Nhưng khổ nỗi là càng đến gần Cảng Mancroft thì số hệ sao có người sinh sống càng giảm.

 “Các khu vực dọc biên giới cực kì hỗn loạn. Cướp không gian và kể cả bọn người ngoài hành tinh thường xuyên đột kích tàu dân sự trong vùng không gian này.”

 “Tệ đến vậy ư?” Ves nhăn mày đáp. “Tôi tưởng Liên Minh Hạm Đội Thống Nhất phải có trách nhiệm trấn thủ khu vực biên giới chứ.”

Cả thuyền trưởng lẫn phi công tàu đều nhìn cậu như một thằng ngốc vậy. “Vũ trụ rất là rộng lớn thưa ngài. Rộng đến mức không tưởng tượng nổi. Nói đơn giản thì đó là một khoảng không gian khổng lồ mà phần lớn chẳng có thứ gì bên trong cả. Không có hạm đội nào có thể chặn đứng mọi cuộc đột kích hết.”

“Tôi nghe nói CFA có máy móc cảm biến có thể phát hiện mọi bước nhảy FTL trong phạm vi nhiều năm ánh sáng mà.”

“Cho dù họ có phát hiện đi chăng nữa thì họ cũng không có đủ quân lực để truy đuổi từng tín hiệu. Họ chỉ điều động một vài chiến hạm nếu bắt được một tín hiệu đủ mạnh mà thôi. Còn mấy con tàu hộ vệ hay tàu hộ tống cỡ nhỏ thường xuyên qua lại khu vực biên giới thì gần như là họ mặc kệ muốn làm gì thì làm, chẳng có ai quan tâm cả.”

Hóa ra hạm đội trấn thủ Phân Khu Sao Komodo lại có ít chiến hạm sẵn sàng chiến đấu hơn nhiều so với mấy cái tin tuyên truyền trên mạng. So với các hạm đội nòng cốt đóng quân ở trung tâm ngân hà thì hạm đội này kém xa một trời một vực.

 “Vậy tóm lại là chúng ta luôn có khả năng đụng độ thứ gì đó nguy hiểm đến tính mạng đúng không?”

 “Đúng vậy, thưa ngài. Tuy nhiên, chiếc Barracuda là một trong những tàu hộ vệ nhanh nhất trong phân khu này. Chỉ cần chúng ta không đi theo một lộ trình dễ đoán thì chúng ta có thể chạy thoát bất kì mối đe dọa nào.”

Ves gật đầu một cách chua chát. Không phải cậu đã từng tự lái thẳng vào một ổ phục kích của bọn cướp không gian sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!