Volume 2: Bình Yên Trước Cơn Bão
Chương 163: Khám phá những vì sao
5 Bình luận - Độ dài: 3,502 từ - Cập nhật:
Cô Miranda đã vạch ra một lộ trình khá thần tốc để bay tới Mancroft trong vòng mười bảy ngày. Cô ấy muốn xen kẽ những bước nhảy dài và ngắn khác nhau để kiểm tra và hiệu chỉnh bộ dẫn động FTL mới tinh của con tàu.
“Có lẽ trung tâm ngân hà đã quen thuộc với bộ FTL thế hệ này rồi, nhưng với chúng ta thì đây vẫn là một công nghệ mới. Chúng ta cần phải thiết lập mức chuẩn cơ bản để biết xem ta có thể ép nó chạy xa đến mức nào. Những con tàu lớp hộ vệ như thế này thường hay có ngưỡng hoạt động khá là cao.”
“Và ngưỡng ở đây là cái gì?”
“Là khoảng cách gần nhất mà chúng ta có thể nhảy thẳng vào một hệ sao. Ngưỡng mức ở đây chủ yếu phụ thuộc vào khối lượng tương đối giữa con tàu và ngôi sao ở điểm đến.”
“Nghe có vẻ nguy hiểm nhỉ.” Ves nhận xét với vẻ lo lắng.
“May mắn là chúng ta có một nữ Kỹ Sư Hạng Nhất ở đây, thưa ngài. Ushra có rất nhiều kinh nghiệm trong việc thử nghiệm bộ dẫn động FTL hoạt động ở mức tối đa. Đám khách trước của bọn tôi rất thích cảm giác nhảy sâu vào bên trong hệ sao lắm.”
Ves đành tin lời cô nàng vậy. Mục đích cậu muốn thuê bọn họ chính là cậu muốn có thêm biện pháp dự phòng nhằm đảm bảo an toàn cho bản thân và con tàu.
Trong khi toàn bộ thủy thủ đoàn đều đang tập trung vào công việc của mình, thì Ves và Melkor lại đang khá là rảnh rỗi. Melkor đi theo Ves ra khỏi đài chỉ huy mà thở dài.
“Raella chắc là rất thích kết bạn với thủy thủ đoàn của em lắm.”
Là hai người đàn ông duy nhất trên con tàu, cả hai đều cảm thấy mình hơi bị lạc lõng. Ves cũng thở dài. “Xem ra chúng ta bị giáng cấp xuống làm khách đi tàu rồi. Thôi thì anh hãy chuẩn bị cho chuyến thám hiểm sắp tới đi. Em không biết anh sẽ làm nhiệm vụ gì, nhưng mà anh cứ luôn sẵn sàng chiến đấu khi cần là được.”
Thời gian đi tàu trôi qua khá là yên bình. Anh Melkor dành phần lớn thời gian ở trong khoang hàng. Anh ấy dùng buồng lái của chiếc xạ thủ của mình như một cái kén mô phỏng và liên tục rèn luyện kỹ năng bắn súng của mình trong điều kiện không trọng lực.
Khác với chiếc Chim Ưng của Dietrich, mẫu Stanislaw của anh Melkor không được gắn hệ thống bay. Và khác với chiếc Cổ Linh, chiếc xạ thủ của anh Melkor được thiết kế để chiến đấu cơ động. Nó sở hữu một cái động cơ mãnh lực và bền bỉ, giúp cho chiếc Stanislaw có thể luồn lách đánh võng qua đủ loại chướng ngại vật và đồng thời làm rối loạn hệ thống ngắm bắn của kẻ thù. Khẩu súng trường laser tự động của nó cũng đặc biệt hiệu quả trong tác chiến tầm trung.
“Người phụ trách bảo dưỡng chiến cơ này làm khá là ổn áp đấy chứ.” Ves kết luận sau khi đã kiểm tra xong cỗ máy ấy. Nó hầu như chẳng cần phải hiệu chỉnh thêm gì nữa.
“Nhà Larkinson mình đam mê chiến cơ mà. Bọn anh thuê những thợ máy giỏi nhất ở Rittersberg đấy, em biết không?”
Thế là Ves không có việc gì khác để làm bây giờ, cho nên cậu đi về khoang phòng riêng của mình mà lười biếng lướt mạng ngân hà. Con Lucky đang chán chường bèn nhảy tót lên đùi cậu rồi cuộn tròn lại sao cho thoải mái nhất có thể.
Nút liên đới lượng tử của con tàu giúp Ves tiếp tục giữ liên lạc với toàn nhân loại. Cậu theo dõi sát sao tình hình hiện tại trên Bức Màn Mây. Những sự kiện đã xảy ra gần đây cùng với buổi họp báo đầu tiên của cậu đã khiến cho ai ai cũng phải cuống cuồng đi tìm câu trả lời.
Đảng Bồ Câu Trắng và Đảng Lục Diệp cứ tưởng bở mình đã nắm kèo trên mà không kịp trở tay trước sự thay đổi đột ngột của dư luận. Phần lớn dân cư trung lập vốn chưa từng quan tâm đến chính trị bỗng trở nên cực kì nóng máu khi bỗng nhiên có ‘đồng bào’ của mình bị tấn công như vậy.
Ves cảm thấy hơi buồn cười khi bản thân mình lại được đánh giá cao hơn cả những vị lãnh đạo đã cai trị hành tinh này suốt nhiều thế hệ. Phe chủ nghĩa hòa bình cùng với các liên doanh nông nghiệp đứng sau lưng họ là những người đã sáng lập ra Bức Màn Mây và dần gây dựng nó thành một hành tinh nông nghiệp yên bình và thơ mộng suốt hơn hai trăm năm. Thậm chí là bây giờ, họ vẫn đang thuê trực tiếp hoặc gián tiếp hơn một nửa dân số trên hành tinh chứ không phải chuyện đùa.
Thế nhưng bất chấp mọi nỗ lực, cái tầng lớp thượng lưu sáng lập kia lại chẳng có chút thiện cảm nào đến từ dân thường cả. Cái lòng tham không đáy cùng với những toan tính hòng kìm hãm sự phát triển của sân chơi riêng của họ lần này đã quay lại mà cắn một phát vào mông họ rồi.
Tất cả chỉ là vì chiến cơ. Xu hướng hiện đại ngày nay xoay quanh sự vĩ đại và huy hoàng của chiến cơ. Ngay cả những nông dân thấp kém nhất hay những công nhân lao động tay chân tầm thường nhất cũng bị ảnh hưởng bởi cái bản năng nguyên thủy là phải tôn thờ những ‘vị thần’ của thời đại mới này.
“Tại sao Bentheim lại là trung tâm của mọi thứ chứ? Bên mình thậm chí còn chẳng có nổi một đấu trường chiến cơ riêng nữa!”
“Tao đã bảo lũ cầm quyền ấy cứ đè đầu tụi mình mãi rồi mà! Mấy con lợn mập địt ấy ngồi trong mấy tòa biệt thự của chúng lãng phí hàng triệu hiện kim thưởng thức rượu vang trong khi dân thường như tao với mày còn éo mua được một căn nhà tử tế!”
“Chiến cơ! Chiến cơ! Chiến cơ! Tui muốn được thấy nhiều chiến cơ hơn nữa! Tui muốn tự nhìn nó ngoài đời cơ!”
“Đám nghiện chiến cơ này phát điên hết rồi mấy chị à! Dạo này tui dắt chó đi dạo thôi mà cứ phải nghe người ta bàn tán về chiến cơ suốt ngày luôn á.”
Ngay cả Đảng Tiên Phong cũng bắt đầu hùa theo làn sóng này. Họ mặc nhiên cầm lấy ngọn cờ đấu tranh cho lý tưởng của Ves mà làm như thể họ chưa từng tìm cách lợi dụng cậu vậy. Ves cũng không biết nên đánh giá sự ủng hộ này như thế nào, nhưng cậu vẫn hoan nghênh nỗ lực thúc đẩy của họ.
Dù sao đi chăng nữa thì Đảng Bồ Câu Trắng và Đảng Lục Diệp cũng đã bắt đầu phản công ngược lại làn sóng dư luận đang cao trào. Có lẽ đây là lần đầu tiên họ nhận ra rằng việc phớt lờ quần chúng là một điều ngu ngốc, cho nên họ đã công bố những kế hoạch sắp tới nhằm tăng cường chi tiêu cho cơ sở hạ tầng của hành tinh.
Theo lời họ, thì cái dự luật cải cách thuế là điều cần thiết để chi trả tốt hơn cho trường học và bệnh viện. Mỗi doanh nghiệp giàu có đều cần phải hy sinh đôi chút để nâng cao chất lượng cuộc sống trên hành tinh này.
Tuy nhiên, kỳ lạ thay, nhiều khoản miễn giảm thuế đã lặng lẽ biến mất. Đổi lại thì dự luật ấy đã đưa ra một mức thuế suất tối đa nhưng phù hợp hơn cho nhiều ngành công nghiệp. Những bước đi khéo léo này khiến cho người ta khó lòng mà tranh luận rằng Đảng Bồ Câu và Đảng Lục Diệp đang thiên vị phe phái nội bộ thân thiết của mình hơn là một kẻ ngoài cuộc như Ves.
Tuy vậy, nhưng điều đó vẫn không thay đổi sự thật rằng Tập Đoàn Chiến Cơ Hữu Sinh vẫn phải nộp bốn mươi phần trăm lợi nhuận vào ngân khố của hành tinh. Nghe thì có vẻ hợp lý hơn một chút so với mức cũ, nhưng nó vẫn cao hơn hẳn mức thuế của Bentheim.
“Cái bọn này không biết bỏ cuộc là gì à.”
Hiếm có thứ gì có thể cạnh tranh lại đồ miễn phí. Ngay cả sức hấp dẫn của chiến cơ cũng phải thua cuộc trước lợi ích cá nhân.
“Chúng ta cần phải đánh nhanh thắng nhanh trong khi cơ hội vẫn còn đó.” Ves kết luận, và nhân viên của cậu đều đồng ý. Họ đã đặt hẹn với Ủy viên Ban Chấp hành Trung Ương Cộng Hòa rồi. Cậu hy vọng là cái nhiệm vụ chuẩn bị cho Bức Màn Mây sẵn sàng bước vào mùa chiến tranh của ông ta sẽ quan trọng hơn là chần chừ xem liệu có nên thiên vị cho phe này hay phe kia hay không.
Lúc duy nhất mọi người tụ họp lại với nhau là khi Jenn phục vụ bữa tối. Là một thủy thủ không gian trẻ nhất và tập sự nhất ở trên tàu, cô thường đảm nhiệm những công việc lặt vặt không cần kiến thức chuyên môn như nấu ăn chẳng hạn.
Jenn rõ ràng là rất có tay nghề, bởi vì bữa tối nào cũng rất thịnh soạn và no nê. Ai ai cũng đều thư giãn thêm đôi chút vào lúc này, đủ để Ves moi được lý do tại sao họ đã quyết định nhận công việc này. Cậu nghe được rằng trước đây ai nấy cũng đều nhận được tiền tip rất hậu hĩnh trong cái nghề trước đây của họ.
“Nó không phải là sự nghiệp cả đời đâu, thưa ngài.” Ushra nói. “Bọn tôi đều biết mình đang đâm đầu vô cái gì. Đây là một trong số ít cơ hội ngàn vàng để dân thường như bọn tôi có thể chi trả phí học nghề cho bản thân. Ngài có biết mấy khóa học kỹ sư của tôi đắt cỡ nào không? Tôi vẫn biết ơn sếp cũ vì đã trả hết đống chi phí đó đấy.”
Những cô nàng khác cũng có những câu chuyện tương tự. Mặc dù họ vẫn có chút năng khiếu, nhưng họ lại không có cơ hội để vào được một ngôi trường tử tế.
“Ngài không cần phải thấy tội nghiệp cho bọn tôi đâu. Sếp cũ bọn tôi đã đối xử với bọn tôi rất tử tế. Chỉ tiếc là ông ấy bị bắt vì tội nhận hối lộ. Khi đồng nghiệp bọn tôi bị sa thải, cả đám bọn tôi quyết định nghỉ luôn khỏi ngành dịch vụ.”
“Vậy tại sao các cô lại chọn làm thủy thủ trên chiếc Barracuda thay vì một con tàu lớn hơn hay chuyên nghiệp hơn?”
Thuyền trưởng Silvestra mỉm cười nhìn thủy thủ đoàn của mình. “Bọn tôi chỉ là muốn ở cùng nhau thôi. Với lịch sử làm việc trên mấy du thuyền ăn chơi sa đọa kia, bọn tôi gần như chẳng tìm được cơ hội làm việc nào cả. Bọn tôi cũng không có đủ bằng cấp để nhận mấy vị trí cấp cao trên tàu chở khách hay tàu vận tải. Còn những kẻ chịu nhận bọn tôi thì đều muốn bọn tôi quay lại làm đúng công việc như trước kia.”
Angie, nữ sĩ quan an ninh của họ, hừ một cái đầy bực dọc. “Bọn khốn đó còn tệ gấp mười lần sếp cũ bọn tôi. Ít nhất thì ông ấy vẫn giữ cho con tàu sạch sẽ vì muốn lấy lòng mấy ông tai to mặt lớn. Còn mấy tên khác trong ngành dịch vụ này thì có mấy băng đảng máu mặt chống lưng. Bởi vậy nên chúng mới thoát nhiều tội tày đình lắm.”
Không ai đưa ra ví dụ cụ thể cả, nhưng Ves cũng đã đoán mò ra một vài thứ. Những băng đảng lớn đang thống trị hầu hết tầng đáy xã hội của Cộng Hòa Bright hoàn toàn không giống với Băng Ngư Ông của Walter một chút nào cả. Bọn chúng không phải kiểu anh hùng giang hồ ‘thân thiện’ chỉ thỉnh thoảng đánh đập người ta một tháng một lần đâu.
Không, đó là những tổ chức mờ ám đang thống trị một mạng lưới ngầm khổng lồ, mang về không biết là bao nhiêu tỷ hiện kim mỗi năm. Với chừng ấy tiền như vậy, thì chẳng có đứa nào dám nương tay cả.
“Nói thật thì tôi rất vui vì có các cô đi cùng.” Ves thú nhận, cảm thấy mình cần phải đảm bảo với thủy thủ đoàn của mình rằng cậu không có định mở công ty kiểu ngành dịch vụ lầu xanh hay gì. “Tôi không nghĩ là tôi sẽ đi lại gì nhiều với chiếc Barracuda này, nhưng mà một khi tôi cần xuất phát thì rất có thể chúng ta sẽ đi tới mấy chỗ nguy hiểm lắm.”
“Chúng tôi thì không ngại mấy chuyện đó.” Cô Silvestra đáp với vẻ mặt thản nhiên. “Với trình độ của chúng tôi kết hợp với con tàu hộ vệ lớp Arkon của ngài là đủ để đi ngao du khắp vũ trụ này rồi.”
Ves có linh cảm rằng bọn họ thậm chí là sẽ vui vẻ đương đầu với mọi rắc rối có thể bất ngờ xảy ra trong tương lai. Bọn họ muốn chứng minh bản thân mình có thể giải quyết bất kì tình huống khó khăn nào, chứ không phải chỉ biết đi tán tỉnh đám con ông cháu cha như ngày xưa.
Về cá nhân thì cậu không ngại để bọn họ làm đẹp bản sơ yếu lý lịch của họ. Miễn là họ chịu làm việc cho cậu một vài năm là được. Ves cũng sẵn sàng cho họ thêm nhiều phụ cấp khác nếu cần. Cậu biết mình không có đủ sức hấp dẫn để thuyết phục bọn họ ở lại cho đến khi nghỉ hưu, cho nên cậu chỉ có thể dùng những phần thưởng hiện kim rõ ràng ở trước mắt để động viên thủy thủ đoàn của mình mà thôi.
“Mọi người có bao giờ nghe đến Cảng Tự Trị Mancroft chưa?” Ves hỏi.
“Nó là một cái ổ rắn điển hình ở cái ngóc ngách hẻo lánh nhất của ngân hà này. Ở đó toàn là bọn ô hợp, nào là người từng là cướp không gian, nào là lính đánh thuê đến những thương nhân đi đến đường cùng lắm mới sinh sống ở đó. Họ kiếm tiền bằng cách đi thám hiểm những hệ sao chưa được khám phá ở phía hai bên biên giới.”
“Thế còn bọn quái cát[note86311] thì sao?” Cậu hỏi tiếp, lần này nhắc đến tộc người ngoài hành tinh đang chiếm giữ những hệ sao ở bên kia biên giới cạnh Mancroft. “Ai cũng biết là mấy sinh vật silicon đó cực kì hiếu chiến với con người. Tôi cứ tưởng là chúng nó sẽ phát điên mà gây chiến với đám săn tìm kho báu trong lãnh thổ của chúng chứ.”
“Ngài nói cũng không sai nhưng mà thực tế thì phức tạp hơn một chút.” Silvestra đáp một cách nghiêm túc. “Loài người chúng ta có xu hướng xem vũ trụ là thứ mà chúng ta sở hữu, hoặc là thứ mà các chủng tộc khác sở hữu. Đó là một góc nhìn cực kì đơn giản về phạm vi lãnh thổ mà chúng ta thực sự đang nắm giữ.”
“Vậy cô nhìn nhận vũ trụ như thế nào?”
“Vũ trụ là một đại dương cực kì rộng lớn không thể nào tưởng tượng nổi, thỉnh thoảng mới thấy lác đác một vài hòn đảo hoang. Mỗi hòn đảo là một hệ sao tồn tại bên trong đại dương ấy. Và mỗi chủng tộc chỉ có thể mở rộng lãnh thổ của nó trên mặt đất mà thôi. Không ai có khả năng tuyên bố chủ quyền với cả một đại dương mênh mông cả.”
“Tôi hiểu rồi. Vậy bọn quái cát có góc nhìn về biên giới lãnh thổ khác với chúng ta phải không?”
“Chúng nó cũng khá là kì quặc. Ngài cũng không cần phải suy nghĩ gì nhiều, tại vì chúng nó cũng chỉ là một tập hợp khổng lồ bao gồm vô số cá thể nhỏ bé như hạt cát mà thôi. Dù sao thì, nhiều người còn nghi là đám quái cát ấy thậm chí còn không biết đâu là biên giới lãnh thổ chúng nó nữa.”
Không ai biết liệu bọn quái cát ấy có phân chia cấp bậc như xã hội loài người hay không. Tuy mỗi con chỉ lớn hơn hạt cát một chút, nhưng chúng lại có hành vi rất giống với côn trùng sống theo kiểu bầy đàn vậy. Từng cá thể một thì yếu ớt và không đáng để bận tâm, nhưng một khi chúng đã tụ lại với nhau thành một khối lớn bằng cả một ngọn núi thì lúc ấy bọn chúng trở nên đáng sợ hơn rất nhiều.
Các nhà nghiên cứu đã phát hiện rằng tộc quái cát sẽ gộp khả năng xử lý thông tin của chúng thành một dạng mạng lưới tổ ong mỗi khi hiện tượng đó xảy ra. Khối nào càng lớn thì tư duy của chúng lại càng đáng sợ. Chỉ tiếc thay là chúng dường như không hề có cảm xúc, và trí thông minh của nó cũng chỉ vượt mức một đứa bé sáu tuổi mà thôi.
Tuy nhiên, cái công nghệ đặc biệt khó hiểu của chúng là lý do duy nhất khiến nhân loại phải nghiêm túc nhìn nhận chủng tộc này. Một số cá thể quái cát dị thường với cái lõi bên trong là những vật liệu ngoại lai khác nhau đã bằng cách nào đó tạo ra một loại công nghệ FTL có thể hoạt động để du hành giữa các vì sao.
Điều này biến cả chủng tộc ấy thành một một đe dọa, bởi vì mỗi cuộc đại xâm lược là người ta phải chứng kiến cả một hành tinh bị nuốt chửng trong những làn sóng quái cát sinh sôi cực kì nhanh chóng. Bình thường thì chúng nó chậm rãi nhân bản bằng cách hấp thụ năng lượng từ một ngôi sao, nhưng hễ mà gặp phải một nguồn năng lượng khổng lồ dồi dào nào đó, thì số lượng của chúng sẽ tăng lên đến mức chóng mặt.
“Thông thường thì bọn quái cát không để ý đến hầu hết mấy con tàu cỡ nhỏ. CFA cho rằng chúng phải liên tục phải cân đo đong đếm mức năng lượng bỏ ra với mức năng lượng thu lại được nếu chúng tóm được kẻ xâm nhập. Trường hợp nào dẫn đến việc mất mát năng lượng thì bọn chúng sẽ chẳng thèm động tay động chân đâu.”
Ves thấy Thuyền Trưởng Silvestra giải thích khá là thú vị. Mặc dù hai chủng tộc vẫn còn đang ở trong một cuộc chiến không hồi kết, nhưng tộc quái cát lại không đe dọa con người nhiều lắm. Ngoài những đợt xâm lược hủy diệt quy mô lớn, nhìn chung thì chúng khá là hài lòng với lãnh thổ hiện tại của mình.
“Rất có thể tôi sắp sửa phải làm nhiệm vụ trong vùng lãnh thổ của bọn quái cát. Cô có lời khuyên nào hữu ích cho tôi không?”
“Vâng thưa ngài. Hãy quan sát kỹ hạm đội mà ngài sắp sửa tham gia. Tàu vũ trụ càng lớn thì khả năng ngài chọc giận đám quái cát càng cao. Không ai biết vì sao chúng lại có thể phát hiện được tàu vũ trụ đang di chuyển trong FTL như CFA vậy. Lũ quái đản đó chắc đã chiếm được một chiếc soái hạm của CFA rồi giải mã công nghệ của chúng ta rồi cũng nên.”
Nghe cũng khá là nghiêm trọng đấy chứ. Có lẽ chiếc Barracuda có thể chạy nhanh hơn bọn quái cát, nhưng nếu khách hàng muốn Ves ở lại trên con tàu riêng của họ, thì có khi cậu cũng sẽ bị kẹt lại cùng với những người khác cũng nên.
5 Bình luận
Thanks trans