Volume 2: Bình Yên Trước Cơn Bão
Chương 154: Nước Thánh Hay Rượu Độc
1 Bình luận - Độ dài: 3,249 từ - Cập nhật:
Nhân viên an ninh ngáp một cái rõ to sau khi đóng cái thùng nặng trịch lại. Mấy cái thiết bị nâng phản trọng lực liền kích hoạt và bay theo vị chủ nhân có một khuôn mặt đầy sắc lạnh.
“Mọi thứ đều bình thường. Chỉ là báo động giả thôi.” Tên hải quan tuyên bố chắc nịch rồi xua tay đuổi vị khách mới đến đi chỗ khác. “Xong rồi đấy. Chúc ngài tận hưởng thời gian ở Bức Màn Mây.”
Người đàn ông trung niên gật đầu rồi thong thả bước đến lối ra. Đúng là muốn vượt qua cái hệ thống an ninh của cái cảng không gian ảm đạm này tốn nhiều công sức hơn hắn tưởng. Vì lý do nào đó mà cảng không gian này lại được nâng cấp toàn diện về mặt công nghệ an ninh. Cho nên nhiều lúc, hắn buộc phải ứng biến nhanh lẹ để đối phó với các báo động trong hệ thống hải quan.
Sau khi rời khỏi tòa nhà, hắn ngẩng đầu lên nhìn những tầng mây xám xịt lúc nào cũng phủ kín hành tinh này. Những dải mây đủ sắc cầu vồng như đang bị ép phẳng trên bầu trời cũng chẳng khiến cho hắn cảm thấy khá hơn. Hắn liền gọi một chiếc xe bay rồi chọn điểm đến ở phía bên kia của hành tinh.
Sau một vài giờ bay, người đàn ông ấy bước xuống xe và nhìn khu dân cư yên tĩnh mà hắn sẽ tá túc trong thời gian sắp tới. Hắn liếc nhìn những bức tường kiên cố của một khu nhà cách đó vài dãy phố và huýt sáo tán thưởng.
“Phi vụ này sẽ cần nhiều kiên nhẫn đây.”
Khách hàng đã chuẩn bị sẵn một căn nhà cho nhiệm vụ của hắn. Nhìn bề ngoài thì nó trông y hệt nhiều căn khác trên phố. Nhưng thực chất nó là một căn nhà được tích hợp nhiều vật liệu tiêu tán có tác dụng làm suy yếu tín hiệu và ngăn chặn mọi hoạt động do thám nhắm vào nó.
Sau khi đi vào nhà, người đàn ông ấy phớt lờ tất cả nội thất đầy đủ ở bên trong, kể cả chiếc tủ lấp đầy quần áo. Hắn liền đi thẳng lên gác mái rồi đi tới một cái cửa sổ được ngụy trang sao cho bên ngoài không thể nào phát hiện được.
Hắn đặt cái thùng xuống nền nhà sạch bong và để nó tự động mở. Thay vì đống quần áo tầm thường mà hắn đã cho nhân viên hải quan xem ở cảng không gian, thì bây giờ bên trong đó là một loạt các bộ phận kim loại nhiều đến mức đếm không xuể.
Người đàn ông lấy từng linh kiện ra và lắp ráp theo từng bước một cho đến khi nó dần biến thành một thanh kim loại đang nằm nghiêng trên sàn. Trông kích thước và hình dáng hăm dọa của nó không khác gì một khẩu súng điện từ cả, chỉ khác một chỗ là nó được phóng lớn đến mức có thể xuyên phá chiến cơ.
Hắn nằm xuống phía sau cái khẩu súng phức tạp ấy rồi rà soát hệ thống của nó. Cái nòng súng điện từ chĩa thẳng vào cổng chính của cái khu xưởng được bảo vệ cẩn mật, thấp thoáng trong tầm nhìn từ cửa sổ của cái gác mái.
“Mày đã thoát chết một lần, nhưng bây giờ tao đã biết chiêu trò của mày rồi.” Người đàn ông lẩm bẩm trong khi nhớ lại lần thất bại trước đâu. Hắn không ngờ mình lại giết hụt chỉ vì mục tiêu sở hữu máy tạo khiên thu nhỏ khốn nạn kia.
Nhưng lần này, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng với một vài điều chỉnh nhỏ trong kế hoạch. Chỉ cần thằng nhóc ấy rời khỏi nhà, là viên đạn điện từ của hắn sẽ không bao giờ bắn chệch mục tiêu.
Hắn chỉ cần kiên nhẫn một chút mà thôi.
Quay trở lại khu xưởng, anh Melkor bày tỏ quan điểm của mình về chiến cơ xạ thủ bằng một tiền đề rất đơn giản. “Tại sao chiến cơ lại cầm súng trường? Tại sao không phải tất cả chiến cơ đều được thiết kế theo kiểu chiến cơ tiền tuyến?”
Đối với chiến cơ dạng người, sự khác biệt chính giữa một chiến cơ tiêu chuẩn và một chiến cơ tiền tuyến nằm ở hai cánh tay. Chiến cơ tiền tuyến thay cánh tay bằng nòng súng, còn chiến cơ tiêu chuẩn thì lại có cánh tay giống con người, có khả năng sử dụng các trang bị bên ngoài như súng trường dành cho chiến cơ.
“Một phi công giỏi có thể điều khiển tay chân chiến cơ với độ chính xác cao.” Ves lặp lại câu trả lời mà cậu đã học trong sách giáo khoa. “Chiến cơ tiền tuyến chủ yếu dựa vào phần cứng và phần mềm để nhắm bắn, vốn để hỗ trợ một phi công với kỹ năng ở mức trung bình. Ngược lại thì một chiến cơ tiêu chuẩn sẽ kết hợp hệ thống của nó và trực giác của phi công để tạo ra hiệu suất chiến đấu tốt hơn.”
Nhiều nhà thiết kế chiến cơ cho rằng lắp thêm cánh tay rồi sản xuất một khẩu súng cho chiến cơ là lãng phí tài nguyên. Thế nhưng, trên chiến trường thực tế, chiến cơ tiêu chuẩn thường đánh bại chiến cơ tiền tuyến trên nhiều phương diện. Có nhiều yếu tố góp phần giải thích chuyện này, từ biên độ chuyển động tăng lên nhờ có cánh tay, cho đến khả năng tận dụng kỹ năng bắn súng ngoài đời thật của phi công.
“Em có nói nhiều lý do nhưng lại quên điều căn bản nhất. Dân phi công tụi anh thích cảm giác cầm súng trên tay.” Anh Melkor gõ tay lên đầu mình. “Em không phải là phi công, cho nên em không biết cảm giác lái chiến cơ tiền tuyến là như thế nào đâu. Lần đầu anh nhập tâm trí vào một mẫu tiền tuyến, anh có cảm giác như có ai chặt mất cánh tay rồi hàn hai nòng súng vào chỗ đó vậy. Dù sao thì, anh sẽ không bao giờ coi nó là tay chân của mình cả.”
Không ai muốn lái một chiến cơ què quặt cả! Những phi công buộc phải lái chiến cơ tiền tuyến đều là những người yếu kém về mặt kỹ năng, đạo đức nghề nghiệp và năng khiếu thần kinh. Hơn một nửa phi công chiến cơ của nước Cộng Hòa Bright đều thuộc nhóm này.
“Vậy tại sao lái chiến cơ xạ thủ lại đặc biệt đến thế?”
“Bởi vì đó là mẫu chiến cơ cơ bản nhất bên cạnh loại hiệp sĩ. Một phi công có thể lái thành thạo chiến cơ xạ thủ thì cũng có thể lái bất kì chiến cơ tầm xa nào khác. Kỹ năng là yếu tố quan trọng nhất. Một phi công dở tệ có thể tự vô hiệu hóa chiến cơ xạ thủ của anh ta, nhưng một phi công giỏi thì có thể quét sạch cả một tiểu đội trước khi bị hạ.”
Ves bắt đầu hiểu cái góc nhìn của anh Melkor. “Vậy tóm lại là kỹ năng. Anh có thể kể trải nghiệm huấn luyện của anh từ thời thiếu niên được không?”
“Ai cũng bắt đầu mài giũa kỹ năng thiện xạ bằng chính đôi tay của họ. Người nhà Larkinson như anh thì được kèm cặp và huấn luyện bài bản hơn nữa, cho nên anh dễ dàng lấy điểm cao trong mấy khóa đầu. Sau đó, anh nhảy thẳng vào khóa bắn súng trên chiến cơ và bắt đầu điều chỉnh thói quen để thích nghi với cái tỷ lệ giữa cơ thể anh và chiến cơ. Tuy có hơi nhàm nhưng mà anh bắt buộc phải trải qua quá trình đó. Nhưng cũng không phải ai cũng làm được để học tiếp mấy lớp tiếp theo. Cho nên mấy người đó mới phải lái chiến cơ tiền tuyến.”
“Nếu như việc bỏ đi thói quen vốn đã có từ khi tự tay cầm súng khó đến vậy, thế tại sao không học bắn súng trên chiến cơ ngay từ đầu cho rồi?”
“Nó có liên quan đến căn bản em à. Những ai cố học một kỹ năng căn bản trên chiến cơ thì rốt cuộc họ cũng chỉ có thể thuần thục kỹ năng đó trên đúng một mẫu chiến cơ đó mà thôi. Một khi phi công đó chuyển sang mẫu khác, thì họ sẽ nhận ra mình phải đập đi xây lại hết tất cả mọi thứ trước khi thích nghi với chiến cơ mới. Hãy nhớ rằng chiến cơ dạng người được thiết kế để bắt chước với cơ thể con người.”
“Em hiểu. Nếu như anh đã luyện tập kỹ năng bắn súng bằng chính cơ thể mình rồi thì anh sẽ luôn có thể điều chỉnh và thích nghi với mọi chiến cơ mà anh gặp.”
Melkor mỉm cười với Ves. “Đúng rồi. Các kỹ năng chuyển giao giữa các chiến cơ như thế luôn hoạt động hiệu quả nhất khi những thói quen của nó đã khắc sâu vào máu và tâm trí của anh. Cái thách thức lớn nhất mà học viên phi công phải đối mặt chính là áp dụng kỹ năng bắn súng bằng cơ thể mình sang chiến cơ. Lần đầu lúc nào cũng là khó nhất, nhưng khi đã làm được một lần rồi, thì người ta sẽ thích nghi nhanh hơn nhiều sau mỗi lần chuyển sang một mẫu chiến cơ khác.”
Các học viện chiến cơ sẽ theo dõi xem mỗi phi công chiến cơ cần bao lâu để chuyển giao trình độ bắn súng của mình giữa các loại chiến cơ. Họ chấm điểm riêng cho vũ khí laser và vũ khí đạn đạo, vì mỗi loại đều có điểm nổi bật riêng của nó.
“Em biết là lần đột phá đầu tiên là tối quan trọng, nên em đoán là mấy cái học viện rất chú trọng vào chiến cơ huấn luyện của họ. Vậy anh đã lái những mẫu nào rồi?”
Người anh họ của cậu khẽ bật cười. “Kinh nghiệm của anh không có gộp chung cho tất cả mọi người đâu. Năng khiếu thần kinh của anh khá là cao và tài thiện xạ cũng không phải là dạng vừa. Bên cạnh đó, gia đình cũng cho anh đi học thêm mấy lớp buổi tối để anh làm quen với bắn súng sớm hơn năm năm so với các học viên khác. Em thử hỏi Raella xem nó nghĩ gì về mấy con chiến cơ đó đi.”
“Hừ.” Tiếng bà chị họ ở gần đó vang lên, sau khi nốc cạn chai nước. “Đừng để chị nhắc đến mấy chiếc chiến cơ đó. Mấy cái quảng cáo ấy lúc nào cũng xộn lào là chiến cơ của nó vượt trội hơn mẫy mẫu khác. Em chọn cái quái gì mà chả được, từ hạng nhẹ đến hạng nặng, từ nhanh đến chậm, từ cao đến thấp, cái gì cũng có! Đa số người ta chọn mẫu nào giống với cơ thể họ nhất thôi, nhưng mà chị nghĩ cũng chẳng quan trọng đâu.”
Quan điểm của chị Raella khá giống với những nghiên cứu của các nhà khoa học. Không có một yếu tố nào được xác định là có thể tăng khả năng đột phá cả. Nhìn chung mà nói, người ta nên đặt trọng tâm vào học viên phi công thay vì tập trung vào những cỗ máy đó.
“Mấy học viện cũng chỉ cho bọn chị dùng mấy mẫu chiến cơ cơ bản nhất, chứ không có dùng mấy chiếc màu mè hoa lá hẹ gì hết. Học viên phi công phải để ý đến mọi thứ xung quanh khi lái một cỗ máy nặng hàng tấn có thể dễ dàng nghiền nát cả một căn nhà. Bởi vì nếu có quá nhiều thứ gây mất tập trung thì nó sẽ làm cản trở quá trình huấn luyện với chiến cơ đấy.”
Đó cũng là lý do tại sao các học viên phi công thường bắt đầu tập lái với những mẫu chiến cơ cũ kỹ và lỗi thời. Các mẫu thiết kế hiện đại ngày nay đều sở hữu nhiều tính năng phức tạp có thể làm quá tải trí óc của đám phi công thiếu niên. Muốn có một chiến cơ huấn luyện tốt thì phải ưu tiên sự đơn giản trước rồi mới tới hiệu suất sau.
Cậu đã từng làm điều tương tự với chiếc Huyết Niên, nhưng lần này cậu phải đặt cược cao hơn trước. Người ta luôn có thể sử dụng kỹ năng cận chiến thành thục của mình nếu phải chuyển đổi giữa các chiến cơ, nhưng tác chiến tầm xa thì lại không đơn giản đến vậy. Không có đường tắt nào có thể thu hẹp khoảng cách này, và cậu cũng không tự cao tự đại đến mức tin rằng mình có thể làm được điều mà hàng triệu thiết kế gia đã thất bại.
Khi Ves tiếp tục lắng nghe câu chuyện của hai người họ, cậu nhận ra một điểm khác biệt quan trọng giữa chị Raella và anh Melkor. Bà chị họ của cậu không thích mấy buổi huấn luyện một chút nào cả. Chị ấy phải theo kịp chương trình học nặng nề của học viện một cách miễn cưỡng, nhưng lại dành phần lớn thời gian rảnh để tập luyện chiến đấu bằng dao găm.
Điều này mở ra một hướng đi mới nếu cậu vận dụng những hiểu biết độc đáo của mình về Yếu Tố X. Có thể cậu vẫn chưa phát hiện ra thứ gì mang tính cách mạng, nhưng cậu vẫn hài lòng với những kiến thức mình vừa thu thập được. So với những thứ tầm thường không ai thích, thì biết đâu cậu có thể dụ dỗ bọn trẻ huấn luyện với chiến cơ của mình thì sao.
Nói chung là cuộc trò chuyện với anh Melkor cũng khá là hữu ích trong việc lên ý tưởng cho mẫu thiết kế tiếp theo của cậu. Theo quan điểm của Ves, con đường phía trước không phụ thuộc vào việc nuông chiều đám học viên phi công trẻ tuổi kia.
“Chiến cơ đơn giản quá thì chẳng có gì thú vị.”
Có vô số chiến cơ huấn luyện chẳng có gì khác ngoài những chức năng cơ bản cả. Một trong những lý do khiến mẫu Huyết Niên thu hút được nhiều thanh thiếu niên phi công là vì nó có một vài chiêu thức thú vị. Nó thêm chút gia vị cho cái chiến cơ hiệp sĩ vốn đã quá nhàm chán và khiến nó hấp dẫn hơn nhiều mà không cần có quá nhiều kỹ năng và công sức.
Những người chơi đã lên cấp từ chiến cơ 1 sao đều muốn lái những chiến cơ mạnh hơn trước. Họ đã làm quen và thành thục với kỹ năng thiện xạ, để bây giờ sẵn sàng đón nhận thách thức mới. Trong suy nghĩ của cậu, chiến cơ huấn luyện phải có hồn mới có thể dẫn dắt những phi công tiềm năng ấy.
Khi Ves rời khỏi phòng gym và đi tới cái máy tính của mình, cậu lướt mạng ngân hà để xem một vài mẫu chiến cơ xạ thủ dành cho mục đích huấn luyện. Đúng như dự đoán, đa số đều thiên về hướng đơn giản và dễ dùng. Một số mẫu lại chọn đi theo hướng ngược lại và thêm thắt một chút sắc nét để thu hút sự chú ý.
“Nhìn giống đồ chơi cho trẻ con quá.” Ves lắc đầu. Cậu không tán thành với quan điểm xem nhẹ học viên phi công như lũ trẻ hiếu động giảm tập trung vậy.
Bây giờ Ves đã xác định được hướng đi rồi, cậu bắt đầu cân nhắc xem mình nên thiết kế loại chiến cơ xạ thủ nào. Cậu chọn hạng trung để có thêm năng lượng và dung lượng so với những mẫu huấn luyện khác được thiết kế với mục tiêu bán rẻ nhất có thể. Dù sao thì Ves cũng không cần phải lo tốn tiền khi thiết kế một chiếc chiến cơ ảo.
“Thực ra thì chiến cơ xạ thủ xoay quanh khẩu súng của nó. Mình nên bắt đầu từ vũ khí thôi.”
Cậu vừa mới nâng cấp kỹ năng phụ Tối Ưu Hóa Vũ Khí Năng Lượng Định Hướng II, cho nên cậu cũng biết đôi chút về súng laser. Và đương nhiên, cậu cũng chọn dùng súng laser, là một trong những vũ khí mà phi công chiến cơ sử dụng đầu tiên. Vũ khí năng lượng không đòi hỏi gì nhiều so với vũ khí đạn đạo, mặc dù những ai làm chủ được loại súng thứ hai trước đều trở thành con át chủ bài trên chiến trường.
Tuy nhiên, cho dù có sở hữu kỹ năng tối ưu hóa ấy, Ves vẫn chưa hiểu hết những nét đặc biệt tinh vi bên trong vũ khí laser. Khi Ves nghĩ về những lỗ hổng kiến thức ấy, cậu mới sực nhớ ra mình đã từng cuỗm được một tệp tài liệu nghiên cứu về một loại súng laser bất hợp pháp nào đó từ lâu.
Ves đảo mắt xung quanh và không thấy ai ở đây cả. Hai anh chị họ của cậu chắc đã đăng nhập vào kén mô phỏng, còn Carlos thì chắc đang làm đơn hàng tiếp theo của công ty cậu.
Ves liền mở máy liên lạc rồi kích hoạt Khiên Riêng Tư. Giờ thì ngay cả máy quay an ninh và các cảm biến khác cũng chẳng thể nào rình mò cậu được. Cậu liền vào thư mục bí mật của mình rồi nhập vài cái mật khẩu, cho đến khi cậu mở tệp tin có tên là ‘Nghiên Cứu và Phát Triển Súng Laser Tia Gamma’.
Nếu có ai từ Hiệp Hội MTA mà thấy cậu lúc này, chắc họ sẽ bắn cậu ngay tại chỗ. Ves biết mình đang cầm trên tay một ly rượu độc, nhưng cậu lại không nỡ xóa tệp nghiên cứu ấy. Dù có nguy hiểm phóng xạ hay không đi chăng nữa, thì súng laser tia gamma vẫn vận hành dựa theo phần lớn nguyên lý hoạt động giống như súng laser thông thường vậy.
Cậu có thể học được nhiều thứ như cách hoạt động của súng laser nếu cậu liếc qua một vài trang nghiên cứu cấm đoán kia. Mặc dù Ves không có thời gian để giải mã toàn bộ tài liệu ấy, nhưng cậu chỉ cần đọc một vài chỉ dẫn để cải thiện mẫu thiết kế tiếp theo của mình là đủ.
“Tuy nó không phải là nước thánh, nhưng ngay cả một ly rượu độc cũng chẳng có hại gì miễn là mình không uống nó là được.”
Còn liệu cậu có cưỡng nổi cám dỗ này hay không thì cũng chẳng có ai biết được cả.
1 Bình luận
Thanks trans