Quốc Bảo

Chương 6

Chương 6

Diệu Bình có ngay câu trả lời. Ông ta đứng dậy, bước từ từ tới chỗ Tấn, rồi tát anh một cái thẳng tay.

-Mày nghĩ mày là ai mà mua chuộc được tao!- Lão thì thầm bằng cái giọng bằng bằng không cảm xúc. Rồi cười khẩy một cái, rồi rút trong túi ra một cái kìm, nói giọng sắc lạnh: – Để tao cho mày tỉnh ngủ nhé con!

-Đừng hành hạ người khác nữa, đồ việt gian ! Diệu Bình hét lên

Lão Bằng quay lại nhìn Diệu Bình bằng cái ánh cực kỳ nguy hiểm. Nhưng rồi lão cười. Không phải điệu cười sằng sặc phê thuốc của tên Chỉ kia, nó là điệu cười vô hồn, điệu cười không có âm sắc. Lão nhìn lên trần nhà, rồi ra cái ghế ngồi, thở dài, im lặng không nói gì. Được một lúc mới nói: – Chúng mày thì biết thế nào là Việt gian hả các con. Chúng mày có biết cái đéo gì về tao đâu mà bảo tao là VIỆT GIAN!!!

Mấy tiếng “Việt gian” lão Bằng gào to đến nỗi làm Tấn và Diệu Bình cũng giật mình. Rồi lão lại cười, nhưng dường như có mùi chua chát, lão như tự nói với mình: – Mẹ nó chứ! Bọn trẻ ranh nó gọi lão là Việt gian đấy lão Bằng già ạ. Sống đến từng này tuổi bị gọi thế có nhục không!

-Từng đứa một sẽ được nếm mùi đau đớn ! Lão già rít lên, rồi bước tới chỗ Tấn nói tiếp: Hôm nay tao sẽ kể chuyện cho chúng mày nghe. Nhưng cái gì cũng có cái giá của nó. Muốn nghe chuyện của tao thì phải trả công cho tao. Mà mày biết trả công thế nào không?

Nói rồi cầm lấy bàn tay của Tấn, đưa cái kìm vào ngón út rồi giật mạnh một cái. Móng tay Tấn rời ra với cái kìm. Anh kêu lên đau đớn, máu chảy ra ướt đẫm bàn tay.

– Đồ khốn nạn, dừng lại ngay! – Diệu Bình gào lên, lão Bằng cũng không vừa, quát lại: – Câm mồm vào con ranh con, rồi sẽ đến lượt mày thôi. Mẹ chúng mày, chúng mày có biết tao là ai không hả? Tao, chính tao, từng là tổng đốc cả cái tỉnh Cao Bằng này đấy!

– Phải rồi, chính là tao, ba mươi năm trước, được đích thân vua Duy Tân phong làm tiến sĩ và ban cho chức tổng đốc. Chúng mày có hiểu không? Tao, tao là quan, tao là người của vua đấy, TAO KHÔNG PHẢI LÀ VIỆT GIAN!!

Lão gào lên, rồi lại cười: – Chúng mày sao hiểu được cái vinh dự đó. Được đức vua khen ngợi, được thấy hào quang xung quanh ngài. Có một ngàn đời chúng mày cũng không thấy được đâu!!

Diệu Bình và Tấn hiển nhiên là không thể chen vào mạch hồi tưởng của lão được, im lặng mà chịu đựng.

-Ta đã ở đó, quỳ dưới chân thiên tử. Được chạm vào bàn tay ngài. Bàn tay lấp lánh. Ánh mắt ngài hiền từ mà cương nghị…

– Phải rồi, ngài tiến sĩ, ngài tổng đốc, ta được làm quan.Được đích thân vua Duy Tân sắc phong. Không uổng công bao năm đèn sách, tương lai của ta, tương lai gia đình tao là quá tuyệt vời, là những thứ mà trước đấy không bao giờ dám mơ tới tiền đồ đó!

– Ta đem theo hoài bão đó, ước mơ đó, mong được bỏ công lao ra để đền đáp ơn vua. Thế rồi, khi ta đến đây nhận chức…

Giọng lão Bằng trùng xuống dần theo từng từ. Mặt lão bỗng nhăn nheo lại, hai mắt nhắm nghiền. Cái vẻ hiểm ác biến đi, rồi, lão khóc. Thật kỳ lạ, đúng là lão đang khóc, khóc thành tiếng. Lão ngửa cổ lên trần nhà, nói mấy chữ:

“Thời loạn quân vương lo ngàn nỗi

Bề tôi vô dụng, nhục khôn cùng”

Không nói gì một lát, lão mới nói tiếp: – Ta đến đây với cái đống đổ nát này. Ta không thể làm gì được. Ta không có gì cả. Ta không có quyền trong tay, nói không ai hay, gọi không ai thưa. Cái lũ bạch tạng mũi lõ đó, nó không coi ta ra gì. Chúng cười ta, chúng chả thèm đếm xỉa gì tới ta…

Giọng lão nói nghe mà chất chứa cay đắng lắm. Có vẻ như lão ta bị chèn ép quá lâu rồi mà chưa được nói ra.

– Ta thất vọng lắm, ta tuyệt vọng, ta mất phương hướng. Ta không biết phải làm gì, ta đã nghĩ đến việc tuẫn tiết để tỏ lòng trung vua ái quốc. Nhưng như thế thì liệu được gì? Người đời sau sẽ nhớ đến ta như một kẻ hèn nhát yếu đuối. Vậy có đáng không?

– Không! Ta phải sống, ta nhất định phải sống. Ta sẽ chờ cho đến ngày cái bọn mũi lõ bị đuổi hết ra khỏi bờ cõi, để ta lại có thể được một lần nữa dùng tài sức giúp vua giúp nước…

Diệu Bình bỗng cười to. Lão Bằng quay lại gằn giọng: – Mày cười cái gì? Ai cho mày cười hả?

Diệu Bình cứng cỏi đáp: – Ta cười lão đấy lão già. Lão cứ mở mồm trung vua báo quốc mà những cái việc lão đây thì gọi là cái gì hả? Lão giết người thì có!

Lão Bằng tiến tới tát Diệu Bình một cái, gầm gừ: – Mày thì biết cái chó gì. Tao không làm thế này, không nghe lời bọn nó thì sao bọn nó tin ta, sao ta có thể đợi đến ngày chúng cút hết được?

– Đừng có bao biện cho những việc xấu xa lão làm. Có giỏi thì lão đi mà đâm mà chém mấy thằng tây ấy, ở đây hành hạ bọn ta thì gọi là gì hả? Đồ cặn bã!

Lão Bằng trừng trừng nhìn Diệu Bình, nghiến răng kèn kẹt. Nhưng rồi, lão lại cười, lại là cái điệu cười nham hiểm, lão chậm rãi nói: – Ta mải kể chuyện mà quên mất phần công lao của ta rồi. Có phải ta nói kể chuyện phải được trả công không? Giờ đến lượt mày nhé con bé xinh xắn. Khà khà khà.

Nói rồi cầm con dao lên nói với cái giọng cực kỳ nguy hiểm: – Tao sẽ cho mày thưởng thức một trong những hình phạt mà tao thích thú nhất. Khà khà! Tao sẽ cứa một vết nhỏ trên cái cổ xinh xắn của mày, chỉ đủ cho máu chảy ra nhỏ giọt. Mày sẽ chết dần chết mòn trong đau đớn. Khà khà!

Nói rồi đưa tay giật lấy tóc Diệu Bình kéo ngửa đầu cô lên, mặc kệ cho Tấn gào thét, lão vẫn đưa dao lên

-Còn đeo cả dây chuyền nữa. Mày khá lắm con nhóc!- Lão bằng dung mũi dao gạt cổ áo Diệu Bình ra. Có một cái dây chuyền lồng vào một cái nhẫn vàng. Lão Bằng cầm cái nhẫn lên ngắm nghía.

Nhưng, bỗng nhiên lão giật lùi lại mấy bước, đánh rơi cả con dao, mắt trố ra nhìn, nói không thành lời: – Mày… mày là ai? Sao mày lại có cái nhẫn này?

Diệu Bình ngẩng dần đầu lên, nhìn thẳng vào mặt lão Bằng, lão kinh hãi biến sắc, không nói được gì, bước lùi lại mấy bước, rồi bỗng sụp xuống, hai tay đưa ra trước, đầu cúi sát đất.

– Cô… cô… công chúa!

***

Lại một thằng phê thuốc nữa. Mẹ nó! Sống không được, chết không xong với bọn này – Tấn đang đau thấu xương mà cũng phải lắc đầu ngao ngán khi thấy lão Bằng quỳ xuống nói lảm nhảm cái gì đấy mà anh cũng chả nghe rõ. Thì lại thấy Diệu Bình quát: – Câm mồm cẩu quan! Ngươi ngàn lần đáng chết có biết không!

– Thần không dám! Công chúa tha mạng, xin công chúa tha mạng!

Im lặng một lúc, Diệu Bình lại nói: – Lấy cái gì băng tạm cho anh Tấn ngay. Không ta không tha cho ngươi đâu!

Diệu Bình có vấn đề à? Còn hùa theo với lão già, chết đến nơi rồi còn đùa được à?

Nhưng kìa, lão Bằng loạt xoạt đứng dậy, quay lại phía cái bàn vơ vội mảnh vải nhỏ tiến về phía Tấn, tay lão run rẩy, mồ hôi toát đầy trán, rồi lại phía Tấn, bắt đầu băng ngón tay của anh mà chính lão vừa mới rút móng ra.

Tấn không tin vào mắt mình nữa. “Chuyện quái quỷ gì thế này, phê thuốc đến mức này rồi sao?”

Liền quay sang hỏi Diệu Bình: – Thế này là thế nào?

Diệu Bình nói: – Anh… không cần biết. Cứ để im cho hắn băng cho anh!

Tấn trợn mắt, nói qua kẽ răng: – Cô cũng phê thuốc sao?

– Anh im đi! – Diệu Bình nạt lại, tuy vậy cô không nhìn thẳng Tấn mà nói, phải quay mặt ra chỗ khác. Tấn thấy vậy, bực mình, cũng mặc kệ luôn.

Thấy băng xong rồi, Diệu Bình lại nói: – Mau cởi trói cho ta và anh Tấn.

– Công chúa, việc này…

– Ngươi không nghe lệnh ta ư?

– Thần… thần không dám.

Trước con mắt mở to ngạc nhiên của Tấn, lão Bằng lại lật đật lấy dao cắt dây trói cho Diệu Bình, sau đó là cho Tấn. Nhưng vì bị trói ở tư thế quỳ quá lâu, nên cả hai nhất thời không đứng dậy nổi, ngồi duỗi chân sõng soài ra nền nhà, còn lão già kia đứng lại một góc phòng, người vẫn run rẩy. Tấn giờ gần như cả người chả còn chỗ nào chưa ăn đòn, nên ê ẩm toàn thân, tựa luôn vào cái cột vừa trói mình, nhìn sang bên cạnh, Diệu Bình lê đến chỗ cái hộp vừa nãy, chộp lấy rồi đưa lên xem xét, xem có bị làm sao không.

– Vậy là sống rồi sao? – Tấn nghĩ bụng, liệu lợi dụng cơ hội này trốn được không? Cơn phê thuốc của lão già này không biết đến bao giờ nhỉ, mà còn cả Diệu Bình nữa, sao cô ta cũng phê thuốc được? – Tấn hết nhìn Diệu Bình rồi lại nhìn lão già đang đứng thu lu một góc, không biết làm thế nào. Đứng dậy thì không đứng nổi. Lão Bằng lại nói, giọng vẫn run rẩy: – Thưa… công chúa, sao người lại ở đây? Sao người lại bị bắt?

Diệu Bình dửng dưng đáp: – Cũng không phải việc của ông. May cho ông là vẫn còn biết thân phận, biết… ơn vua đấy!

Lão cúi đầu thật thấp, hai tay chắp lại: – Thần chưa bao giờ dám quên ân đức thánh thượng! Dù có thịt nát xương tan cũng nguyện báo đáp ơn người!

Nghe hai người nói càng ngày càng thấy tào lao lung tung, Tấn bực mình nói: – Các người thôi đi, vua chúa cái gì.

– Anh biết gì mà nói – Diệu Bình giận dữ nói, còn lão Bằng nghe thấy thế cũng giận đùng đùng định lao đến đánh Tấn, Diệu Bình thấy vậy bình tĩnh lại, quát: – Ông đứng đấy, không được làm gì anh ấy. Anh ấy không cố tình nói thế!

Tấn trợn mắt thách thức lão Bằng. Còn lão ta thì nói bé tí: – Mày mà còn nói như thế nữa đừng trách tao ác đấy thằng ranh con.

Diệu Bình nói với Tấn: – Anh không cần hỏi nhiều, cứ làm theo tôi bảo thì có thể thoát khỏi đây.

Rồi lại quay sang nói với lão Bằng, giọng đầy nghiêm nghị: – Lão có muốn đền đáp ơn vua không?

– Bề tôi dẫu chết cũng không từ.

– Lão có sẵn sàng giúp ta thực hiện sứ mệnh của đức vua giao cho không?

– Thần… thần luôn sẵn sàng.

– Vậy thì tốt. Ta hỏi ngươi: còn hai người nữa đi cùng bọn ta cũng bị bắt giam. Ngươi có biết ở đâu không?

– Có… có thưa công chúa!

Diệu Bình nghe vậy rồi chống tay cố gắng đứng dậy. Tấn thì thấy việc này điên rồ quá, tiến lại chỗ Diệu Bình thì thầm: – Cô tin theo lão già này à? Lão vừa đánh tôi với cô ra bã đấy! Cô có làm sao không đấy hả Diệu Bình?

Rõ ràng là làm sao lại đi theo một lão già vừa mới toan nhổ móng, lột da đầu mình được. Phải nói lão này cực kỳ tàn ác. Tấn gặp nhiều thằng độc ác dã man, nhưng lão Bằng này thì kẻ hung ác nhất. Những chiêu trò của hắn thì tàn độc tưởng như chỉ gặp ở thời ngày xưa mà thôi. Và cái kiểu hành động mà không hề gớm tay của lão đủ biết là lão đã hành hạ bao nhiêu người rồi. Sao đời nay vẫn tồn tại những kẻ gian ác thế này chứ!

Thế mà Diệu Bình định giao mạng sống vào tay lão!

Diệu Bình nhìn Tấn, rồi thì thầm nhỏ: – Anh yên tâm, mọi chuyện đều có nguyên do. Tôi không phê thuốc hay làm sao đâu. Tin tôi đi!

Giọng thì thầm ấm áp ngay cạnh tai làm Tấn bất chợt nhận ra Diệu Bình thật xinh đẹp mà cũng đầy sắc sảo, thấy lòng bỗng nhẹ nhàng ngay, anh nhìn cô hỏi: – Thực ra cô là ai vậy hả Diệu Bình?

Diệu Bình cúi đầu, nở một nụ cười nhẹ: – Tôi là công chúa, anh không nghe nãy giờ à. Thôi đi thôi kẻo không kịp.

Tấn không nói gì, chỉ gật đầu đồng ý.

Đứng vững rồi, Diệu Bình hỏi lão Bằng: – Mấy người kia bị giam ở đâu?

– Thưa công chúa, đi về cuối hành lang này rồi rẽ trái. Nhưng ở chỗ đó có người đang canh, giờ bước ra ngoài là nó hô ầm lên, sao mà đi qua được.

 Diệu Bình chống tay lên đầu gối đứng dậy. Cô tiến lại cái bàn, cầm lấy thanh kiếm, đưa lên nhìn trong bóng tối chỉ le lói ánh nến. Rồi tiến bước ra cửa buồng giam, thì bỗng lại có tiếng cửa sắt mở ra, rồi rầm rập tiếng bước chân lại gần. Diệu Bình hốt hoảng chưa biết làm gì thì Tấn đã nói:

-Quay lại đây, giả vờ bị trói đi!

Diệu Bình quay lại, gật đầu rồi ngồi quỳ xuống cạnh cái cột, tay để ra đằng sau lưng như ban đầu, đồng thời nói với lão Bằng đang đứng một góc:

-Ông mà nói gì ta không tha cho ông đâu!

Dứt lời thì có mấy bóng người đi vào phòng. Là Chỉ, hai tên lính, một thằng tây còn khá trẻ,tóc xoăn, cao loi choi, và ba người mặc đồ dân tộc màu đen. Buồng giam vốn chật chội ngột ngạt giờ còn chật hơn nữa.

Chỉ chỉ tay vào thanh kiếm rồi nói :

-Thưa ngài Đốc lý! Đây là thanh kiếm ngài đang tìm!

Gã Đốc lý mở to mắt ra nhìn ,gật đầu, rồi tiến lại gần thanh kiếm. Nó cầm thanh kiếm lên ngắm. Diệu Bình quát:

-Trả kiếm cho ta!

Câu nói làm tất cả giật mình. Nhưng rồi mấy người kia bắt đầu điệu cười nhếch mép. Còn Tấn thì đang nghĩ làm thế nào để thoát được. Cứ ngồi thì kiểu gì sớm muộn bọn nó cũng biết mình đã được cởi trói. Mà đánh lại thì chưa biết ra sao. Thằng chỉ có súng lục dắt lưng, 2 thằng lính đi cùng cũng có súng trường. Chưa kể không biết mấy tên áo đen và tên Đốc lý thế nào.

Diệu Bình có vẻ muốn lao vào lắm rồi. Thì bỗng tên Đốc lý lôi trong túi áo ra một vật tròn nhẵn sáng bóng. Trong bóng tối căn phòng này thì cái đó thực sự phát ra thứ ánh sáng mê hoặc.Nó là một viên ngọc . Diệu Bình thấy thế lập tức sững người lại , lắp bắp nói:

-Nó… Nó là…

Tên Đốc lý không để ý đến cô. Đưa viên ngọc giơ lên cao, rồi hạ xuống, tra vào cái lỗ lớn trên đốc kiếm thanh kiếm của Diệu Bình.

Nó vừa như in. Và kì lạ hơn, khi hai thứ vừa lắp vào nhau, ánh sáng từ viên ngọc hắt xuống đất thành một hình thù cụ thể, ngoằn ngoèo

Là một tấm bản đồ!

Cùng lúc đó, có cái gì đó lăn trên nền đá ở hành lang bên ngoài. Một tên lính ngó ra ngoài cửa , rồi hét lớn: có lựu đạn!

***

Vừa nói xong, tất cả chưa kịp nhúc nhích thì “ầm” một tiếng. Lựu đạn nổ. Tất cả bị sức ép từ vụ nổ làm cho ngã văng xuống nền. Tất cả tối đen không thấy được gì, tiếng kêu la khắp nơi. Diệu Bình  bị một tên lính đè lên người, thì ngay lúc đó cánh cửa bị mở bung ra. Có ánh sáng bên ngoài chiếu vào, chói không thấy được gì cả, chỉ lờ mờ có mấy bóng người. Rồi tiếng người bên ngoài nói vào: – Vô hiệu hóa mấy thằng lính đi anh em! Mở buồng giam cứu luôn những người bị giam!

Mấy bóng người vụt chạy vào trong. Trong cảnh tranh tối tranh sáng, Diệu Bình lờ mờ thấy họ trói hết đám lính lại.

– Là ai vậy? – Diệu Bình nheo mắt vào nhưng vẫn không thể nhìn ra ai vì vẫn còn thấy choáng vì áp lực vụ nổ. Thì lại nghe bên cạnh có tiếng nói, giọng đàn ông miền Trung!

– À anh bạn, anh bị bắt vào đây rồi hả, vậy đi luôn với chúng tôi!

Ánh đèn không còn chiếu vào mặt nữa mà chiếu vào phía sau lưng Diệu Bình, lúc này cô mới thấy hết được xung quanh. Mấy tên lính nằm im dưới đất, kẻ thì bị giết bởi quả lựu đạn, kẻ thì bị mấy người kia xông vào trói gô lại lúc chưa kịp định thần. Chỉ nằm bất động không cựa quậy gì, lão Bằng thì nằm thu lu một góc nhưng tay đưa lên che đầu, mồm lảm nhảm cái gì đấy. Tay Đốc lý với ba người mặc áo đen kia cũng đang quỳ khom lưng xuống đất.Tấn ú ớ nói:

-Cứu với! cho bọn tôi ra ngoài!

Một người đàn ông đang đỡ Tấn ngồi dậy. Tấn đứng gần đám lính nhất nên có vẻ hơi choáng.

– Nhận ra tôi chứ anh bạn, là tôi lúc ở chợ đây mà!

Tấn ú ớ trả lời: – Là anh ăn xin đấy hả?

– Phải rồi, là tôi đây, đi thôi anh bạn, ra khỏi đây rồi nói chuyện tiếp. Chúng tôi nợ ơn anh nhiều lắm đấy!

Nói rồi đỡ Tấn dậy. Anh chàng vẫn có vẻ hơi choáng, nhưng đã có thể đi lại được.

– Nhưng các anh là ai, sao lại vào đây cứu chúng tôi? – Tấn lờ đờ hỏi.

Người kia trả lời: – Không phải chỉ có mình anh đâu, bạn bè chúng tôi trong đây nhiều lắm, chúng tôi là quân khởi nghĩa.

Nghe mấy tiếng quân khởi nghĩa mà tất cả như trút được một nỗi lo lớn lắm. Diệu Bình hổn hết nói:

-Cứu em gái tôi nữa! Cả anh Dương nữa! Ở buồng giam bên cạnh!

-Còn những người này thì sao? Người đó chỉ về phía tay Đốc lý và ba người áo đen. Thì bỗng “Bùm!” Một tiếng nổ nữa làm mọi người đều bất ngờ , không kịp phản ứng. Nhưng lần này không phải lựu đạn. Cả phòng toàn khói. Một quả pháo khói vừa nổ. Mọi người chạy ùa ra hành lang, rồi chạy ra cửa, ra hẳn khỏi cái nhà giam. Khói vẫn theo các ô cửa sổ thoát ra ngoài. Ở ngoài này hóa ra cũng không phải yên ả gì. Lửa bắt đầu cháy xung quanh, kèm theo những tiếng đạn từ chỗ khác vọng lại.

-Kiểm tra lại quân số! Bom khói ở đâu ra vậy? Người vừa nói chuyện với Tấn tay vẫn đang phe phẩy đẩy khói ra khỏi mặt mình quát lớn. Diệu Bình chạy ra ngay sau người này. Nhưng không thấy Tấn đâu. Đang định chạy lại phòng giam thì Tấn, Út Hương, anh Dương chạy ra. Tấn còn cầm cả thanh kiếm cùng viên ngọc ra nữa. Diệu Bình ôm lấy Út Hương hỏi:

-Em có sao không? Bọn nó làm gì em không?

Út Hương lắc đầu, thút thít.vậy là ổn. Anh Dương có vẻ cũng không sao. Tấn lấy một cái áo rách gần đó cuốn lại thanh kiếm, rồi đưa cho Diệu Bình,mồm vừa nói vừa nhả ra khói:

-Của cô phải không!

Diệu Bình thấy hơi xấu hổ. Tự nhiên cô quên luôn hai người này. Chỉ lo chạy ra ngoài. May có Tấn. Mặt cô đỏ ửng lên:

-Cảm ơn anh

Một người chạy sau Tấn ra hô to:

-Báo cáo anh Kỳ!Tôi đã tiêu diệt thằng Chỉ và hai thằng lính. Còn gã Đốc lý và mấy người mặc áo đen thì không thấy đâu!

Anh Kỳ đó đảo mắt nhìn nhanh xung quanh rồi nói:

-Tốt, chúng ta rút thôi! Bom khói chắc bọn áo đen đó ném để chạy rồi. Ta không cần đuổi theo nữa!

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, quả thật không còn có thời giờ cho Diệu Bình suy nghĩ điều gì. Từ lúc ở buồng giam, ra đến ngoài này.

– Giờ làm thế nào nữa? – Diệu Bình buột miệng hỏi.

– Tôi sẽ đưa mọi người ra khỏi đây. Sau đó tùy sắp xếp… – Anh chàng giọng miền Trung trả lời nhanh.

– Anh sắp tôi đi đâu cũng được nhưng mà cho tôi ra khỏi đây đã, suýt chết đây này! – Tấn lắc đầu giọng thều thào vẻ khổ sở lắm. Mọi người bật cười. Anh chàng kia nói: – Được rồi. Mọi người theo tôi!

Xung quanh lửa đang cháy ngày càng to, chiếu sáng khắp cả cái khoảnh sân trước buồng giam. Trại giam này bố trí từng dãy nhà dọc nằm song song với nhau, xung quanh có tường cao với dây thép gai. Có bốn cái chòi canh ở bốn góc, trên đó có đèn pha rất sáng chiếu qua chiếu lại, nhưng giờ thì có vẻ đã bị những người này kiểm soát hết rồi. Có mấy xác lính ở góc tường. Đám bọn họ chạy ra ngoài rồi ngoặt ra bên phải, chạy đến bờ tường bao, có một lỗ thủng to trên tường, có mấy người cũng mặc áo dân tộc cầm súng đứng đấy canh. Thấy đám bọn họ chạy tới, một người nói: – Anh Kỳ, cứu mọi người ra hết chưa?

Người vừa nãy trả lời gấp: – Xong hết rồi. Nhóm của Bát với nhóm Cơ đến chưa?

– Anh Cơ qua rồi, cứu được hơn chục người. Anh Bát chưa thấy. Các anh đi luôn đi, đằng sau trời tối cẩn thận ngã đấy!

– Vậy chúng tôi đi trước. Các anh em đi sau nhé, nhớ cẩn thận đấy!

Nói rồi anh Kỳ đó dẫn toán người chạy qua cái lỗ ở bức tường, ra phía sau của cái trại giam. Đằng sau tối thui, anh nói: – Mọi người cẩn thận, đi sát vào, vách núi sâu lắm đấy!

Từng người một trèo ra ngoài rồi đi men theo bờ tường. Phía bên này, hóa ra là một cái vực sâu, trời tối nữa nên không nhìn thấy đáy. Chỉ thấy gió rít khá mạnh.

– Giờ ta đi đâu… – Diệu Bình chưa kịp nói hết câu thì bị giật ngược lại sau. Tấn kịp đỡ Diệu Bình. Là lão Bằng. Lão ta giật thanh kiếm sau lưng Diệu Bình rồi đẩy ngã Út Hương, dí chặt một con dao găm vào cổ con bé. Mọi người mải chạy trốn mà quên mất lão già cũng lần theo họ.

– Chúng mày tránh ra! Để tao đi thì con bé này được sống!

Nói rồi lôi Út Hương trở lại phía trại giam. Con bé kêu lên: – Chị Diệu Bình ơi cứu em!

Tấn gào lên: – Thả Út Hương ra ngay!

– Thả cái con mẹ mày ấy à! Mày lại gần tao giết nó đấy!

– Thả Út Hương ra, ngươi có nghe lời ta không? – Diệu Bình gào lên.

Lão Bằng cười sằng sặc trả lời: – Nghe lời của cô hả? Xin lỗi nhé công chúa. Ta là người của đức vua thôi, sao ta phải nghe lời của cô chứ!

– Câm mồm lại, ngươi đã nói là sẽ giúp ta thực hiện sứ mệnh của nhà vua cơ mà!

– Hahaha, sứ mệnh ư? Sứ mệnh chết dẫm của cô ta cóc cần biết nữa. Bảo kiếm này là của đức vua. Cô mang đi lung tung thì ta phải có trách nhiệm thu hồi lại cho đức vua!

– Nhưng đó chính là lệnh của đức vua!

– Cô im đi, ta cóc cần biết! Đã là bảo vật của vua thì phải ở trong cung vua, sao lại có thể mang đi lung tung được. Ta đã chờ đợi giây phút này lâu lắm rồi. Ta mang bảo kiếm về cho đức vua, ngài sẽ trọng vọng, tưởng thưởng cho ta, chính ta đây. Ha ha ha.

– Lão điên rồi! Trả lại cho ta ngay, không ta giết lão đấy!

– Cô giết ta? Có giỏi thì giết ta đi, xem con bé này ra sao?

Nói rồi lão Bằng xiết mạnh thêm lưỡi dao vào cổ Út Hương, có chút máu đã rỉ ra. Út Hương kêu lên đau đớn. Lão Bằng lại quát lên: – Chúng mày cút ra, tránh đường cho tao! Cút hết ra!

Rồi lão lôi Út Hương đi theo, men theo bờ tường về gần cái lỗ vừa nãy. Không ai dám đến gần lão, đều phải tránh cho lão đi. Đến cái lỗ lão cười ranh mãnh một cái rồi đẩy Út Hương ngã lăn xuống đất, rồi chạy biến đi trong ánh sáng lập lòe tranh tối tranh sáng, trở lại khu trại giam. Diệu Bình chạy lại tới chỗ Út Hương đỡ cô bé dậy hỏi: – Em có sao không?

– Hu hu, em không sao, hơi rát cổ thôi ạ!

Phải lấy lại bảo kiếm, bằng mọi giá phải lấy lại nó!

Diệu Bình nói với Út Hương: – Em ở đây chị quay lại lấy bảo kiếm!

Nói rồi liền đứng dậy toan lao qua cái lỗ, thì có cánh tay kéo cô lại, là Tấn. Anh rắn rỏi nói: – Tôi đi với cô!

Diệu Bình cảm thấy biết ơn lắm, muốn nói thành lời nhưng giờ không phải lúc. Cô chỉ gật đầu. Anh tên Kỳ nói to: – Làm gì thì làm nhanh lên, lính tiếp viện sắp đến rồi đấy. Xong việc cứ đi thẳng hướng tây, chúng tôi ở đó!

Nói rồi vứt cho Tấn một con dao găm. Tấn gật đầu rồi hai người lao qua cái lỗ trở lại trại giam.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!