Quốc Bảo

Chương 4

Chương 4

– Bà cho con xin mấy chén nước ạ!

Tấn nói với bà già bán nước, rồi ra thả con ngựa vào bãi cỏ. Vào quán nước ngồi mà ngắm cảnh xung quanh. Chỗ này gần sông Bằng, lại có cây cầu nên lúc chiều tà nhìn cảnh vật có phần nhẹ nhàng. Buổi chiều người ta cũng ít đi lễ chùa nên chỗ này cũng vắng, không tấp nập như phía bên kia cầu. Thi thoảng có vài người gánh hàng đi qua, khi thì mấy ông kéo xe đi lại ngược xuôi, nhưng khuôn mặt khắc khổ thì ai cũng như ai, chả thấy được một tiếng cười nào trên khuôn mặt họ cả. Tấn nhìn bâng quơ, rồi quay sang hỏi bà bán nước: – Bà bán hàng có đắt khách không hả bà?

Bà lão thều thào trả lời: – Mùa này rét mướt, làm gì có khách. Nốt các anh là tôi cũng dọn hàng về rồi!

– Nghe giọng chắc anh là dân vùng khác mới đến à? – Bà lão vừa rót chén nước trà nóng vừa hỏi.

– Dạ con ở dưới xuôi lên làm ăn bà ạ.

Nhâm nhi chén trà nóng, Tấn lại hỏi: – Bà ơi, quan ở đây có ghê không bà. Nãy cháu thấy họ đánh dân dữ lắm.

Bà lão lắc đầu bảo: – Các anh chị ở xa mới đến thì đi đứng cẩn thận, đừng làm gì để người ta bắt người ta cho lên khám là nhừ đòn đấy. Ở đây ngày nào chả có bắt bớ, đánh chém. Đây ngay chỗ đầu cầu này tối hôm qua quan quân đuổi đánh mấy người đến nơi, đuổi dữ quá mấy người họ phải nhảy xuống sông, chả biết sống hay chết.

Tấn hỏi tiếp: – Mấy người đó không biết ở đâu bà nhỉ, mà sao họ thích đánh nhau với quan quân thế không biết?

– Tôi cũng không biết. Nhưng mấy vùng quanh đây người ta cũng hay nổi dậy lắm, quan quân chỉ làm dữ được trong phủ Cao Bằng được thôi. Mấy vùng xung quanh họ chả dám động đến đâu.

– Ha ha ha, quan quân cũng biết sợ hả bà?

– À trước cũng có mấy lần quan quân đi càn, mang nhiều lính lắm, có cả mấy cái xe to lắm, súng ống cũng nhiều, vậy mà chỉ được dăm bữa nửa tháng là kéo về hết, người chết, bị thương nhiều, nên sợ rồi!

Mấy chữ “nên sợ rồi” bà lão nói bé tí, chỉ đủ mấy người nghe, chắc bà cũng sợ tai mắt nghe được lại phiền phức.

Tấn cười ha hả: – Bà nói chí phải ạ. Có câu “nước chở được thuyền, thì cũng lật được thuyền”. Quan mà không nghe dân thì rồi cũng bại thôi.

Bà lão nói nhỏ: – Ấy cậu nói bé thôi. Chẳng may ai nghe được lại phiền phức đấy.

Bà lão lại tiếp: – Cũng yên ổn được một thời gian. Nhưng không biết tại sao hai ba tháng nay, quân lính lại đi lùng giữ lắm, bắt nhiều người lên khám. Lại cho xe đi đi lại lại suốt, không biết là có chuyện gì nữa đây…

Có mấy người đến uống nước nữa, quán đông hẳn. Họ mặc quần áo công nhân, chắc là làm ở mấy cái mỏ gần đây, người ngợm cũng lem luốc. Chắc đi làm về mệt nên họ chỉ ngồi uống nước mà chả nói nửa câu. Có người ngồi gần nên đám của Tấn cũng ít nói đi, ngồi uống nước mà ngẫm nghĩ thôi.

Tấn nghĩ bụng: bà cô này lên đền làm gì mà lâu thế nhỉ, chập choạng tối rồi, sương bắt đầu xuống, còn la cà trên đó làm gì không biết!

Chợt nghĩ lại lúc nãy, khi anh đang giận út Hương, Diệu Bình nói có mấy câu mà anh hết giận luôn. Tấn nghĩ mà cười thầm: “Cô ta bình thường như cục đá, thế mà cũng biết nói lời ngon ngọt đấy chứ!”.

Cái nghề của Tấn làm anh tiếp xúc với rất nhiều hạng người rồi, già trẻ, gái trai đủ cả, nhưng kiểu như Diệu Bình thì đúng là chưa gặp bao giờ. Nghe kiểu cách ăn nói thì có vẻ là con nhà gia giáo, có giáo dục, lại cũng khá biết điều, nhưng thỉnh thoảng lại như hơi… đơ đơ, nhiều chuyện chả biết gì. Đã thế lại ít nói, có khi cả ngày nói được dăm ba câu thôi. Từ lúc anh cứu Diệu Bình mấy bận thì cô mới chịu nói nhiều hơn. Thêm nữa là, Diệu Bình dường như chả thèm để ý đến Tấn gì cả. Tấn mà nói chuyện với gái thì bay bướm hoa mỹ, nên cô nào cũng thích lắm, nhiều cô chết mê chết mệt nhưng anh chả buồn để ý, chỉ nói chuyện cho vui. Nhiều người bảo anh sát gái lắm, anh cho là cũng có vài phần đúng, vì bình thường, với một cô gái chưa quen biết, nhiều thì một tuần, nhanh thì sáng tối là đã nũng nịu mà đòi ôm ấp anh rồi!

Vậy mà Diệu Bình chả coi anh ra gì, nói chuyện thì bằng cái giọng bằng bằng chả có âm sắc gì, nói chuyện thì nhiều khi còn tảng lờ anh đi. Hay chăng vì vậy mà khi nghe Diệu Bình nói lời ngon ngọt thì không thể nào quên được. Lại nghĩ: “Không biết mặt mũi cô ta có xinh đẹp như giọng nói ngọt ngào đó không nhỉ, tò mò quá đi mất!” Và thế là anh lại lập mưu khi nào xong việc trên đường về phải lật bỏ cái khăn che mặt kia mới được, cho bõ công đưa cô ta đi cả một quãng đường xa như thế chứ.

Vừa nghĩ cái là thấy luôn. Diệu Bình đang lững thững đi xuống bậc đá, mặt mũi có vẻ thẫn thờ không được việc. Tấn vẫy Diệu Bình lại chỗ quán nước, hỏi: – Cô uống chén nước cho ấm người không?

Diệu Bình lắc đầu, lại bảo: – Ta kiếm chỗ nghỉ đi, tôi thấy mệt rồi.

Tấn gật đầu, ra hiệu mấy người kia cũng đứng lên luôn, đang móc túi ra mấy đồng trả tiền nước thì mấy người công nhân kia cũng đứng dậy. Tiến lại gần Tấn mà hỏi: – Mấy người nơi khác đến đây làm gì đấy?

Tấn trả lời qua loa cho có: – Chúng tôi đi buôn thôi mấy người anh em ạ!

– Đi buôn sao ban nãy giúp mấy thằng dân tộc qua bốt hả?

***

“Sao bọn nó biết chuyện này nhỉ, nó theo dõi mình à?” – Tấn chột dạ. Thôi chuồn khỏi đây thôi!

– Ha ha, anh bạn thật biết đùa đó – Tấn nhanh nhảu trả lời, toan đứng dậy. Nhưng không kịp rồi. Người vừa hỏi xem một tay nắm lấy cổ tay Tấn, một tay rút trong người ra một khẩu súng ngắn, chĩa vào Tấn nói từng từ một: – Nói cho tao biết, mấy thằng tộc kia đâu rồi?

Tấn trợn mắt hoảng hồn. Thôi chết rồi gặp phải cướp rồi, làm sao đây! Mấy người kia cũng hoảng hồn không nói được câu gì. Tấn bèn chống chế: – Ấy người anh em bình tĩnh đã nào, có gì từ từ nói chuyện, chắc anh nhầm tôi với ai rồi!

Tên kia cười khẩy, dần hạ súng xuống, Tấn nghĩ may quá nó tin rồi. Thì bỗng hắn chĩa thẳng khẩu súng vào bà bán nước.

– Đoàng!

Bà già không kịp tránh, lãnh nguyên nhát đạn vào giữa ngực, nằm vật ra đất, máu me lênh láng. Út Hương thì hét toáng lên không thôi. Diệu Bình hét to: – Sao lại bắn bà ấy?

Gã công nhân quát: – Con mẹ mày! Im mồm! Ai cho mày kêu hả, ông bắn nát đầu mày bây giờ! Thằng ranh con này, mày có trả lời ông không, mấy thằng tộc kia đâu?

Tấn biết mình gặp phải bọn mật thám Việt gian rồi, phen này nói không lại được rồi, tìm đường chuồn thôi, mà làm sao đây? Bèn nói giọng nịnh nọt: – Ối ông ơi con không biết thật mà, ông tha cho con con có biết gì đâu ạ. Ông thương con ông tha cho con!

– Thương cái con mẹ nhà mày. Ông hỏi mày lần cuối mày có nói không đừng trách ông ác!

Tấn quỳ xuống, bò sát lại chân hắn, tay run rẩy cầm lấy khẩu súng van nài: “Ông tha cho con, ông tha cho con…”

Rồi bỗng vùng dậy một tay giữ tay cầm súng, một tay đấm thật mạnh vào mặt tên Việt gian. Không nghĩ Tấn dám làm trò, nên hắn trở tay không kịp, ăn nguyên một đấm vào quai hàm, ngã lăn ra đất không biết gì nữa. Khẩu súng văng vào bụi cây cách đó gần chục mét. Còn ba thằng còn lại nhảy vào đánh đấm tay bo với Tấn. Dương thấy vậy lao vào trợ lực ngay.

Nhưng mấy thằng khốn này cũng không phải dạng vừa. Tấn bị nó cho một đá vào lưng đau điếng, Dương cũng ăn một đấm, may vẫn tỉnh táo. Thấy khó Tấn cầm mấy cái ghế đẩu quăng mạnh vào mấy thằng tay sai rồi quay lại hét lớn với Diệu Bình và út Hương: – CHẠY VỀ PHÍA BÊN KIA CẦU!!!!

Diệu Bình tuy có học võ nhưng lại chưa thực chiến bao giờ, lại bị tiếng súng vừa nãy làm cho nhất thời mất hồn, không nhúc nhích được gì. Khi nghe Tấn hét lên như vậy, mới choàng tỉnh, lôi tay út Hương kéo đi, đồng thời vỗ mạnh vào mông con ngựa thúc nó chạy theo. Tấn và Dương thì bọc hậu, tay cầm mấy hòn đá lớn, ném liên tục vào mấy thằng còn lại để làm không cho chúng đuổi kịp. Thằng Việt gian ăn đấm vừa nãy bắt đầu ngóc đầu dậy, tỏ vẻ đau đớn, quát lớn: – Bắt hết bọn chó chết này cho tao, con mẹ chúng nó!

May mà chỉ có một thằng có súng, bọn kia đỡ nó dậy, không thèm nhặt súng nữa, đuổi theo đám Tấn luôn. Mấy người qua đường thấy có đánh nhau dạt hết vào vệ đường mà tránh, đến chân cầu, vừa chạy vừa ngoái lại, Dương vấp vào cái gờ gỗ trên cầu, ngã lăn ra, đúng lúc một viên đá lớn ném đến nhằm thẳng vào mặt anh. Tấn gào lên: – Anh Dương nằm xuống!!

Dương không kịp cựa quậy nhắm mắt chịu trận, thì một tiếng “cộc” mạnh. Là Diệu Bình vừa ném một viên đá va vào viên đá đang ném về phía Dương. Hai viên va vào nhau và bật ra hai phía, rồi nhanh như cắt Diệu Bình lao về phía Dương rút một con dao găm ra. Mấy thằng tay sai thấy vậy lao vào giáp chiến, một thằng quát lên: – Cái con mẹ mày dám đỡ ông à!

Chúng cùng lúc lao về phía Diệu Bình. Nhưng cô bình tĩnh cúi thấp người thủ thế. Một thằng nhảy lên xông phi lao vào, cô cúi thấp người, lựa xuống dưới nó rồi đưa dao lên chém nhanh một nhát vào bắp đùi, nó trúng dao, ngã xuống ôm đùi kêu toáng lên không gượng nổi, thằng nữa giương tay lên định đấm thì Diệu Bình lại né sang phải ngả người xuống rồi đá móc một cái trúng mặt nó. Nó ôm mũi ngã lăn ra. Đang đứng dậy thì một thằng sau lưng cô cầm một cái cây lớn lao đến định đánh sau lưng. Diệu Bình không kịp quay lại thì may quá, có Tấn lao vào xông phi cho tên đó một cước vào ngang ngực, làm nó ngã ra đất rồi nằm im luôn. Tấn quát: – Đánh với đàn bà con gái mà còn đánh lén hả thằng chó chết… ông là ông… CHẠY!!!!!!!!!

Nói chưa dứt câu thì Tấn thấy toán lính đông đang chạy đến, trên tay giáo mác đầy đủ. Không thể chống cự được đám này! Tấn nói nhanh: – Nhanh lên, chạy vào chợ!!!

Cả đám vừa chạy vừa xô đẩy người qua đường, nhiều người ngã lăn kềnh ra mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng đường đông người chỉ làm chậm chân thêm đám của Tấn, bọn lính thúc đến nơi rồi! Qua một chỗ ngoặt, chạy qua một nhà bán cây que làm cột kèo, Tấn giằng lấy mấy bó cây que ném xuống đường để cản đường, nhưng cũng không có tác dụng lắm. Chợt Diệu Bình nói: – Để tôi!

Nói rồi lao về phía con ngựa, cởi một cái bó dài ra. Rồi bấm bấm vào mấy chỗ trên thân con ngựa, con ngựa bỗng hí lên một tiếng, rồi lao thẳng về phía bọn lính đang đến. Vừa qua góc khuất thì cả đám nghe thấy tiếng người kêu oái oái, hòa lẫn tiếng ngựa hí điên cuồng, vậy là chúng dính đòn rồi. Đường chật thế này gặp phải con ngựa đấy thì còn lâu mới đuổi kịp được.

– Cách gì hay vậy? – Tấn hổn hển hỏi.

– Tôi điểm vào mấy huyệt trên con ngựa làm nó lồng lộn lên đó! – Diệu Bình thở phổi nói.

Cả đám đã chạy vào chợ, luồn lách qua mấy cái vách nan, thấy im lìm thì dừng lại nghỉ một chút. Cái chợ này có cổng chợ quay ra phía ngoài, khu mấy hàng quán buôn bán. Còn lưng thì tựa vào một ngọn đồi thấp. Tấn hỏi Diệu Bình: – Sao cô biết mà điểm huyệt con ngựa vậy? Không có cú đó chắc ta bị bắt rồi!

Diệu Bình thở dốc mà đáp: – Tôi còn chưa hỏi anh đấy, mấy chuyện này đều là do anh mà ra cả đấy!

Tấn giờ cũng mới ngớ người ra. Quả thực, là do anh. Bọn tay sai này đang lùng sục mấy người dân tộc mà anh giúp vừa nãy. Nếu như anh chả can dự vào việc lúc ở bốt thì bọn nó cũng đã chẳng thèm truy theo anh để mà đến nỗi ra thế này. Mà cũng quái lạ, mọi lần mấy việc như vậy Tấn đều lơ đi, chả can dự vào, vậy mà lần này không hiểu sao anh lại hăng hái giúp người ta đến vậy? Đúng là ma xui quỷ khiến!

Tấn biết Diệu Bình đang giận anh lắm, nhìn cái ánh mắt kia là biết, chưa bao giờ cô nhìn anh với cái ánh mắt giận dữ đến vậy, như thể sắp nhảy vào đập cho anh một trận ra trò vậy. Anh liền trấn an: – Cô đừng lo, đâu khắc có đó…

Nói chưa dứt câu thì Diệu Bình tát anh một cái “bốp” rồi trợn trừng nhìn anh: – Tôi mà hỏng việc thì tôi giết anh đấy!

***

– Cái gì thế này?? – Tấn nghĩ, cô ta dám tát mình sao?

Đành rằng là lỗi do anh, nhưng anh cũng không nghĩ Diệu Bình dám tát anh. Anh biết cô là người khá điềm tĩnh, không hành động nông nổi.

Đủ biết Diệu Bình giận đến thế nào.

Hai ánh mắt trừng trừng nhìn nhau. Diệu Bình lại giơ tay lên toan tát thêm một cái nữa. Tấn không chịu ngồi yên ăn đòn, giữ lấy tay cô lại quát: – Đủ rồi đấy! Nữa là tôi không nhịn cô đâu!

Rồi lại trừng mắt nhìn nhau. Diệu Bình giằng tay ra, quay phắt mặt ra chỗ khác, lạnh lùng nói: – Anh liệu liệu mà tìm cách đi, hỏng việc là không xong với tôi đâu.

– Không cần cô nhắc – Tấn trả lời cũng với cái giọng lạnh băng.

Út Hương thì lại hoảng lên nói: – Chị Diệu Bình ơi, ngựa chạy rồi đồ đạc mình cũng mất rồi, giờ làm sao đây?

Diệu Bình trấn an cô bé: – Không sao đâu em, mấy thứ quan trọng chị mang theo đây rồi, đồ lặt vặt kiếm sau cũng được.

Rồi quay sang Tấn nói: – Đấy việc của anh đấy. Anh có mưu kế gì thì nói đi.

Vừa nói dứt câu thì cách hơn hai chục bước chân đã thấy toán lính chạy đến rồi, không kịp nghĩ gì Tấn quát: – Chạy!!

Cả đám lại chạy bán sống bán chết. Đằng sau quân lính hô hào đuổi bắt oang oang khắp cái chợ. Trời đã nhá nhem tối, giờ phải nhìn kỹ mới thấy bóng người, quân lính đuổi theo đều cầm theo cây đuốc soi đường, nên không chạy nhanh được. Nhưng đám Tấn lại không có đuốc, không nhìn rõ đường, cũng không đi nhanh được. Đến cái ngã rẽ to giữa chợ, Tấn quay ra nói nhỏ: – Mau chia ra hai hướng. Anh Dương với Diệu Bình. Tôi với Út Hương. Gặp nhau ở cái chòi kia nhé!

Rồi chỉ về phía một cái chòi trên quả đồi ở góc chợ. Trời tối om nên thấy một khối lù lù đen sì thôi. Dương gật đầu rồi thoăn thoắt rẽ sang bên trái, Diệu Bình chỉ kịp thì thầm lại: – Cẩn thận nhé!

Rồi cũng chạy theo chân Dương, thoắt cái đã khuất sau nếp nhà ranh. Tấn cầm lấy tay Út Hương kéo đi, chạy lắt léo qua mấy phên đan rách, rồi núp đằng sau một bức tường đất, ngó lại phía trước. Ánh lửa bập bùng cách không xa. Có sáu bảy thằng lính theo hướng này. Đánh nhau tay bo không lại được chúng rồi, huống hồ còn cô bé này nữa. Quay sang nhìn Út Hương, trời nhá nhem tối, mặt chẳng thấy rõ, thấy mỗi đôi mắt trợn lên sợ hãi, hơi thở gấp gáp phả ra nóng cả gáy của Tấn, anh thì thầm: – Cứ bình tĩnh, tôi khắc có cách.

Nói rồi dẫn Út Hương đi tiếp ra phía sau, thấy một lán bán hàng lợp rơm lá khá to, dựng trên bốn cái cột gỗ, vốn vẫn có đầy ở chợ, chỉ là cái này to hơn thôi, bèn nảy ra một ý. Tấn chạy lại một cái cột, nhấc thử lên, đúng như anh nghĩ, có nặng nhưng không phải không nhích được chút ít, bèn dùng hết sức nhấc ra khỏi cái lỗ vốn không sâu để đặt cột vào cho đỡ bị di chuyển, rồi để cái cột chếch chếch một chút, sau đó lại ra cái cột thứ hai làm tương tự. Lại quay ra hỏi Út Hương đang núp gần đấy thám thính bọn lính: – Bọn nó đến gần đây chưa?

Út Hương trả lời: – Tối quá, tôi chỉ thấy ánh lửa thôi. Nhưng gần hơn lúc nãy rồi.

– Cứ để ý bọn nó nhé, tôi có kế rồi.

Tấn tiếp tục làm thế với cái cột thứ ba. Nhưng quái lạ cột nặng, không nhấc lên nổi, ra là vì trên cái cột này còn có mấy thanh ngang gác sang từ cái lán rơm bên cạnh, nên một mình anh nhấc không nổi, kể cả Út Hương giúp cũng không được.

– Làm sao giờ? Chẳng nhẽ phải dùng đến nó sao? – Tấn đã định thò tay vào cái túi áo chẽn thì bỗng lù lù trong bóng tối, một bóng người lao đến, làm Tấn giật nảy mình không kịp làm gì. Sát tới gần mới thấy là một người đàn ông mặt mũi đen nhẻm, quần áo rách rưới, người ngợm bẩn thỉu, hôi hám. Hình như một người ăn mày trong đám mà lúc chiều đi ngang qua chợ đám Tấn đã nhìn thấy. Người đó thì thầm: – Để tôi giúp một tay!

Giọng nặng, người này là người miền Trung! Những người này sao lại lưu lạc đến tận đây?

– Anh… – Tấn ấp úng.

Người kia không nói gì, sáp vào ôm cái cột cùng Tấn rồi thì thào: – Tôi đếm đến 3 nhé! Một… hai… ba!

Tấn tất nhiên chẳng còn thời giờ suy nghĩ. Nên gồng mình cùng người kia nâng cái cột lên.

Có hai người hợp sức cái cột đã được nhấc lên. Quay lưng lại thấy ánh lửa trên vách đất càng ngày càng sáng, tiếng lính oang oang ngay gần đây rồi. Vẫn còn một cái cột chưa kịp nhấc lên.

Người ăn mày kia thật kỳ lạ, như hiểu được lo lắng của Tấn, bèn nói nhỏ: – Để tôi, cứ làm đi!

Nói rồi thoăn thoắt đi về phía quân lính đang tới. Tấn thấy vậy chả kịp nhìn theo chạy đến cái cột cuối cùng dùng hết sức cố nhấc nó lên khỏi miệng hố. Lại nghe tiếng người vang đến: – Ối ông ơi, đêm hôm ông đến cho con cơm cho con gạo, ối ông ơi, con đội ơn ông, ông ơi là ông!

Một giọng nói khác quát ầm lên: – Cái con mẹ mày đéo ai cho mày, thằng điên này. Cút ra cho các ông làm việc!

Chúng gần đến đây lắm rồi. Tấn lao về phía Út Hương đang núp, kéo vào trong cái nóc mà anh vừa xê mấy cái cột, vừa kịp lúc bọn lính đến. Ánh lửa lập lòe trong đêm, sáu bảy thằng lính mặt hùng hổ đầy sát khí, tay cầm đuốc tay cầm đao đứng lù lù cách chỗ Tấn có mấy bước chân. Tấn thấy vậy quát lên: – Ê mấy con bò, ông mày ở đây cơ mà, ha ha ha!

– À con mẹ mày, anh em lên!!!

Rồi tất cả cùng lúc lao vào chỗ Tấn đang đứng. Chúng trúng kế anh rồi. Thấy chúng đã đứng dưới cái nóc, Tấn ôm Út Hương rồi dùng hết sức lao về phía một cái cột chống. Hai người lao ra ngã quay lơ ở ngoài, còn cái nóc toàn rơm với lá sụp xuống đám quân lính, nhanh đến nỗi chúng trở tay không kịp. Trời đang mùa hanh khô, mấy bó đuốc bọn lính cầm bắt lửa luôn vào cái mái. Chỉ thoáng cái đã thành đống lửa to đùng, bọn lính ở trong giãy giụa cố gắng thoát thân nhưng vướng đủ thứ, nên lãnh đủ. Mấy thằng bật dậy được thì cũng bị lửa bám hết vào, cháy hết người, kêu la đau đớn, lao ra rồi ngã lăn ngã bò dưới đất, quằn quại vì đau đớn.

Chợt nhớ người ăn xin vừa nãy, Tấn vội ngó xung quanh nhưng không thấy gì, chắc anh ta đi đâu rồi. Mà sao lại giúp mình nhỉ? – Tấn nghĩ bụng, nhưng thấy ngọn lửa lại nhớ tại sao mình đang ở đây, bèn lôi Út Hương chạy luôn. Đống lửa to thế này thế nào cũng bị bọn lính chú ý kéo đến, chuồn nhanh còn kịp! Nghĩ vậy thì cố gắng chạy một mạch đến cái lều đã hẹn với đám Dương và Diệu Bình. May quá, có vẻ như bọn lính chia làm hai ngả đuổi theo chứ không dàn lính mà lùng sục, nên Tấn luồn lách một lúc đã đến cái chòi rách, vừa chạy đến nơi thì có bàn tay kéo tụt vào trong cái lều. Là Dương. Tấn căng mắt ra nhìn trong bóng tối, có vẻ hai người này cũng không sao, thấy vậy thở phào một chút. Bèn hỏi: – Hai người không sao chứ?

Dương gật đầu, Út Hương thì lao về phía Diệu Bình mà nói: – Chị ơi em sợ quá, may có anh Tấn không thì em không đến đây được rồi!

Diệu Bình nhìn Tấn không nói gì, chỉ gật đầu một cái cảm ơn, có lẽ cô vẫn còn thấy ngại vì vừa nãy đã tát Tấn một cái. Tấn bèn hỏi: – Hai người làm sao mà ra đến đây được, chúng lùng gắt thật!

Diệu Bình kể lại vắn tắt. Họ không dùng nhiều mưu như Tấn, đơn giản là cứ núp sau vách đất rồi đánh tỉa từng thằng một. Diệu Bình vốn biết võ, còn Dương thì cứ theo lời Diệu Bình chỉ mà làm, mỗi người một con dao găm, một chốc đã hạ hết năm sáu thằng lính. Cũng phải thôi, đến bịt mắt mà Diệu Bình còn đá trúng Tấn được nữa cơ mà. Tấn nghĩ bụng nàng này quả thật là ghê gớm, mình cô ta xử lý hết được đám lính đấy, mình thì trầy trật ra. Thôi thì từ nay không gây sự với cô ta nữa không thì mệt!

Không kịp ngồi lâu, lại nghe thấy tiếng quân lính hô hào văng vẳng từ xa, chúng kéo thêm quân tới rồi, Tấn đứng dậy bảo mọi người: – Ta chuồn luôn thôi, không ngồi lâu được nữa, có gì ra ngoài tính tiếp.

Tất cả đứng dậy theo chân Tấn. Anh đang tính kế ra đến sông Bằng rồi men theo sông mà trốn, vì các ngả đường giờ chắc chắn lính đã đứng đầy rồi. Mấy người đi sát theo bờ tường cái chợ, đi men theo mấy vách đất, có một cái ngách nhỏ phía hông chợ, chỗ này có mấy cái chuồng lợn, thông ra một cái rãnh nước chảy ra phía sông Bằng. Mùi phân lợn rất thối, nên bọn lính không ra phía này thì phải. Chỗ này tường bị đổ một đoạn. Bốn người nhanh chóng chui qua mà ra bên ngoài chợ. Bên ngoài tối om, không thấy có bóng quân lính nào. Sắp thoát rồi! Tấn bắt đầu thở phào, thì bỗng rầm rập có tiếng người chạy đến. Đông lắm, ánh lửa cũng sáng bập bùng nữa. Bọn chúng cuối cùng đến đây.

Nhưng không sao. Đang khuất rồi. Bò vào lùm cây gần đấy là hết đường bắt được. Tấn ra hiệu mọi người đi thật nhẹ nhàng để lẩn vào bụi cây mà anh vừa thấy.

Nhưng vừa được ba bước thì bỗng Út Hương kêu lên “Á” một tiếng thất thanh rồi ngã lăn xuống đất đau đớn. Tấn giật mình không kịp bịt mồm cô bé lại, trời ơi sao không phải lúc khác mà lại chuột rút đúng cái lúc này, Tấn nhìn cái chân co quắp của Út Hương mà kinh hồn. Không kịp rồi, bọn lính nghe thấy động thì ào qua cái tường rào. Một thằng lính đã chạy đến vung đao lên chém xuống chỗ Út Hương, Tấn chả kịp nghĩ gì, lao vào ôm lấy bụng thằng lính đẩy nó ngã xuống đất. Rồi quay lại chỗ Út Hương, quay lại quát to: – Chạy mau đi!!

Vừa nói dứt câu thì bức tường rào cạnh Tấn đổ úp xuống đầu anh. Tấn ngất luôn không biết gì nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!