– Con mẹ mày. Dậy không ông giết mày!!
Giọng ai đó đang nói. Trước đó một chậu nước lạnh hất vào Tấn, làm anh tỉnh sau khi bị bức tường đất ở khu chợ đè trúng.
– Đang ở đâu thế này? – Mắt Tấn mở dần ra, chỉ thấy lập lòe mấy bóng đuốc.
Đầu anh đau như búa bổ. Cả người ê ẩm. Trong mồm vẫn còn dính ít đất. Chút nữa thì chẳng còn anh Tấn trên thế gian rồi.
Nhưng nhìn xung quanh thì Tấn thấy chỗ này chính là địa ngục trần gian rồi.
Tấn đang ở trong một cái khám.
Cổ đau không nhích nổi, Tấn ngóc ngóc đầu lên trước nhìn. Anh đang ở trong một căn phòng nhỏ, xây bằng gạch. Nền bằng đá lạnh buốt chân. Phía cao cao trên tường có một cái ô thoáng nhỏ bằng hai bàn tay mà chi chít que thép. Tấn bị bọn lính bắt quỳ và buộc vào một cái cột gỗ, hai tay trói chặt đằng sau, hai chân thì bị xích. Chúng còn thòng một cái dây thừng vào cổ anh như tư thế treo cổ vậy, nếu mà chân anh khuỵu xuống thì sẽ giống như thắt cổ mà chết luôn vậy.
Không biết từ lúc ở chỗ chợ đến giờ là bao lâu rồi nhỉ? – Tấn lơ mơ nghĩ.
Bỗng ăn luôn một tát vào mặt, mạnh đến ù cả tai, làm Tấn bị choáng luôn, chỉ nghe văng vẳng bên tai: – Mày làm ông tốn hơi nhiều sức rồi đấy thằng chó chết này. Không phải giả vờ nữa, dậy ông hỏi không ông cho mày tuốt xác đấy!
Tấn lại ngóc ngóc đầu dậy, lần này có vẻ tỉnh hơn lần trước, nhưng cái mắt vẫn lờ đờ, nói như người nói nhảm: – Ai đấy, sao đánh tôi?
Kẻ kia cười sằng sặc nói: – Khà khà, mày tỉnh rồi hả thằng chó chết.
Nói rồi kẻ đó tiến lại phía Tấn, cầm cổ áo anh xách rồi dí mặt sát vào tận mặt anh, đến nỗi hai cái mũi gần chạm nhau rồi thì thầm: – Mày nhìn tao đi, nhìn vào mặt tao đi, biết tao là ai không hả? Hôm nay mày được chết dưới tay tao, cũng coi như là phúc phận của mày đấy!
Nói rồi lại lẳng cổ áo Tấn ra, cười ha hả, đi lại cái ghế gỗ đằng sau mà ngồi xuống.
Bị túm cổ áo nào Tấn có kịp nhìn thấy mặt kẻ kia, đến khi hắn ra ghế ngồi, Tấn phải cố gắng nheo mắt mới thấy rõ khuôn mặt hắn. Không phải xa lạ gì, chính là tên Việt gian lúc trước dí súng vào anh. Hắn vẫn mặc nguyên bộ quần áo công nhân đó. Hắn đang hút thuốc phiện, khuôn mặt nhăn nheo hiểm ác pha lẫn cái điệu phê thuốc của hắn tổng thể thành một cái mặt dị hợm, chả giống ai. Thả cái điếu xuống bàn, thở phì phò, rồi bất ngờ hắn lao đến, thụi một cái vào bụng Tấn. Tấn chỉ kịp “HỰ” một tiếng, đau không nói nổi. Tên mật thám quát vào mặt anh: – Nói! Mấy thằng dân tộc với cái xe bò kéo đâu rồi?
Tấn phải dặn ra từng chữ vì đau quặn cả ổ bụng: – Tôi… tôi không biết… tôi không biết.
Mắt thằng mật thám trợn ngược lên, lại lao về phía Tấn: – Mày thích không biết à? Không biết này, này thì không biết!
Cứ mỗi câu đấy hắn lại nện thêm vào bụng Tấn một cái. Vốn đã ê ẩm người, giờ lại ăn liền mấy đấm vào bụng, Tấn lại lịm đi, không biết gì nữa…
… Lại một chậu nước lạnh nữa hất vào mặt Tấn, nước sặc vào mũi, không thở được, Tấn ho mấy tiếng mới tỉnh, cổ đắng ngắt, người ngợm ê ẩm. Chân anh khuỵ xuống từ lúc nào rồi, may mà anh cao nên thòng lọng chưa siết vào cổ anh được. Đời Tấn chưa bao giờ bi thảm như lúc này. Bị trói trong khám, bị đánh cho ngất đi phải dội nước mới tỉnh lại. Người nặng trĩu, lạnh buốt. Nước lạnh ngấm qua mấy lớp quần áo dày làm cho người nặng trĩu, cựa quậy cũng không thể cựa được, người cứng đờ luôn.
Khốn nạn, tại mày hết Tấn ạ! Mày ngu lắm! Khôn ngoan để đâu hết mà đến nông nỗi này?? – Tấn tự xỉ vả bản thân. Đúng là khôn ba năm dại một giờ. Giờ thì đến cái mạng còn khó giữ…
– Mày tỉnh rồi hả thằng kia, kể ra mày cũng khá đấy. Ăn đòn thế vẫn ngóc được lên, ha ha ha! Nhưng rồi thì mày cũng bị tao làm thịt thôi.
Rồi lững thững đứng dậy đến chỗ Tấn, dơ chân lên ngang mặt Tấn rồi di bàn chân lên mặt lên mũi Tấn, hắn day đi day lại, cười sằng sặc, lại nói: – Liếm chân cho ông đi con, liếm cho quen mùi đi. Bao nhiêu thằng muốn liếm chân ông mà ông không cho đấy con ạ, ha ha ha!
Nhục nhã quá, quá là nhục nhã, Tấn thầm chửi thằng khốn kia. Giờ cho anh đâm nó một nhát rồi chết cũng được, còn hơn nhục thế này. Nhổ bãi nước bọt lẫn cả máu tươi xuống sàn đá, Tấn quay đi không thèm nhìn thằng mật thám. Hắn chả thèm để tâm, vẫn cười hềnh hệch, nói chuyện như nói với chính mình: – Giỏi quá Chỉ ơi, lần này mày được thưởng hậu rồi, hahaha, chơi gái hút hít đến chết luôn, ha ha ha. Mẻ này to quá là to.
Nói rồi lại xộc đến sát tận mặt Tấn thì thầm: – Mày có biết mày mắc tội gì không hả?
Tấn không thèm trả lời. Chỉ lại cười sằng sặc lên oang oang: – Chết đến nơi rồi còn thích khí phách anh hùng hả con. Ha ha ha! Để ông nói cho mày biết mấy cái tội của mày nhé con!
Rồi lại lững thững đi quanh Tấn, cầm cái xe điếu khua khoắng, thủng thẳng nói: – Thứ nhất là cái tội giả người của quan. Đây là cái tội to nhất. Riêng cái tội này đủ cho mày chết mấy lần cũng không hết tội rồi con ạ!
– Tội thứ hai là đã giả người của quan lại còn giúp mấy thằng tộc trốn mất, mày có biết là tao mất bao nhiêu công đuổi theo đến tận đây rồi bị mày phá không hả con!
Nói rồi đá Tấn một cái.
– Tội thứ ba là mày ném bay mất súng của ông, giết sáu mạng lính của ông, kể ra thì mày cũng giỏi đấy con ạ, giỏi lắm con ạ!
Lại đá Tấn mấy cái, Chỉ bước ngật ngưỡng, xem chừng phê thuốc lắm rồi.
– À mà mày lại có công đấy, khà khà khà. Công cũng to phết đấy. Mày có muốn ông kể công mày không?
Khốn nạn! Mày trói ông thế này thì công với chả trạng cái gì? – Tấn khốn khổ mà nghĩ.
– Công đầu tiên của mày, là mày cứu mấy thằng tộc, nhưng lại để lộ ra mày là thằng giả mạo. Ông không bắt được bọn kia thì cũng bắt được mày, vẫn được quan khen.
– Thằng này điên rồi, lảm nhảm cái gì không biết – Tấn nghĩ bụng.
– Công thứ hai là mày cho ông xem cháy cháy cái chợ cóc ngoài kia, ha ha ha, mày đốt đẹp lắm, đốt hay lắm, lâu lắm ông mới thấy lửa đẹp thế!!!
– Mày có nghe không đấy thằng chó chết kia? – Thấy Tấn quay đi chỗ khác vờ như không nghe thấy gì. Tên Chỉ nổi sung lên lại đá Tấn mấy cái. Đá xong lại cười hềnh hệch lên.
– Còn cái công thứ ba, là cái công to nhất đấy con, khà khà khà, hôm nay mày dâng hàng đẹp lên cho tao, quả là đẹp đấy!
Tấn mặc kệ cho nó lảm nhảm một mình. Cổ anh vẫn đau không cựa quậy được, chỉ ngẩng lên cúi xuống. Giờ mắt mũi mới đỡ tèm nhèm, và cũng làm quen được với ánh sáng nhờ nhờ trong cái phòng giam này. Sau cái ô thoáng tối mò tối mịt, vậy là đã tối rồi, không biết là mấy giờ?
Tên Chỉ bỗng ngồi thụp xuống cạnh Tấn, thì thầm như đứa trẻ con: – Này người anh em, con nhỏ này đâu ra mà ngon thế, ta chưa thấy con bé nào ngon lành như con bé này đâu đấy, người anh em khá lắm!!
Nói rồi lại tát mấy phát nổ đom đóm mắt Tấn, rồi lại ra cái ghế ngồi ệch xuống cầm ống điếu lên rít một hơi. Thằng này đúng là điên thật rồi.
Mấy cú tát đau điếng, đau thật nhưng Tấn cảm thấy tỉnh táo hơn, đúng là trớ trêu thật. Anh thử ngọ nguậy cái cổ, có vẻ được rồi. Tấn bắt đầu thấy xung quanh căn phòng. Tên Chỉ ngồi chính giữa phòng, cạnh cái bàn đặt cái bát điếu với mấy thứ như đồ tra tấn vậy, nhìn rất rùng rợn. Sau lưng hắn là cánh cửa gỗ chốt chặt bên trong, Tấn chợt nghĩ mà nổi da gà: “Nó giết mình ở đây thì có kêu trời cũng không ai biết”.
Ngoài ra không còn đồ đạc gì trong phòng nữa. Trống hoác và lạnh lẽo.
Tên Chỉ lại nói: – Này cô em, nhìn anh đánh thằng này đã ngoan ra tí nào chưa, khà khà khà.
Cô em nào? – Tấn nghĩ, ở đây còn ai nữa à?
Cố quay đầu sang bên trái, Tấn giật mình, mái tóc dài buông xuống. Với ánh sáng như trong phòng này chắc nhiều người hét toáng lên tưởng là ma, nhưng không phải ma, là người thôi. Cũng đang bị trói như Tấn vậy, là một cô gái, ai vậy nhỉ? – Tấn thắc mắc, căng mắt lên nhìn.
Cô gái đó từ từ ngẩng mặt lên, lạnh lùng nói: – Có giỏi giết ta đi, đừng nói nhiều.
Dù có vẻ như cũng bị đánh, mồm vẫn còn vệt máu, nhưng đó là khuôn mặt xinh đẹp nhất mà Tấn từng nhìn thấy. Mọi thứ đều hoàn hảo, không tì vết. Tấn há hốc mồm ra, sao có cô gái xinh đẹp thế này lại bị trói ở trong cái khám này nhỉ.
– Ồ, đôi mắt này quen quá – Tấn chợt nhận ra.
Là Diệu Bình!
***
– Khà khà, đừng nóng mà cô em. Đêm còn dài, còn nhiều thứ để vui đùa lắm, khà khà – Chỉ lại cười, giọng hắn càng ngày càng lè nhè.
Diệu Bình thấy mắt cay cay, rồi hai khóe mắt ướt dần. Cô thất vọng về chính bản thân mình, cả về cái sự đen đủi của mình. Kế hoạch đổ xuống sông xuống biển hết rồi…
Giờ người thì bị bắt, bảo vật rơi vào tay giặc, thử hỏi còn điều gì tệ hơn nữa.
Khi Tấn bị bờ tường đè trúng, ngất đi, Diệu Bình và hai người còn lại cũng không kịp trở tay. Một toán lính đông nữa chạy đến. Mọi con đường đều đã bị bịt kín. Lại thấy người phe mình, người thì nằm bất động, người thì co quắp đau đớn, dường như cô cũng rụng rời chân tay, buông lơi luôn. Đầu óc quay cuồng, cô ngã ra đất ngất đi… Một lúc sau tỉnh lại thấy mình đang bị trói mà khiêng đi, đến thẳng cái khám này rồi bị trói lại cùng với Tấn. Dương và Út Hương chắc bị đưa sang một căn phòng cũng gần đấy. Rồi tên đại gian ác kia đến. Hắn lột khăn che mặt của Diệu Bình ra. Và khi nhìn thấy khuôn mặt kiều diễm của cô, hắn rú lên như điên dại. Hắn đã toan chiếm lấy cô. Đó là giây phút kinh khủng nhất mà Diệu Bình từng trải qua. Thật ghê tởm khi nhớ lại bàn tay hắn sờ soạng khắp người, vuốt ve khuôn mặt. Cô hết sức chống cự, đẩy hắn ra xa. Hắn thấy cô làm dữ quá, lại sợ cô làm liều, tự vẫn nên thôi không dám đụng đến cô nữa, nhưng cũng đồng thời quay sang hành hạ Tấn.
Rồi hắn lục đến đồ đạc của cô. Chiếc hộp đựng bảo vật hắn đập vỡ nát , vứt vào một góc. Còn vật bên trong , hắn để lên cái bàn đặt ở góc phòng.
Là một thanh kiếm.
Diệu Bình chứng kiến tất cả. Nhưng cô thấy mình cứ trơ trơ ra vậy. Khuôn mặt không còn chút cảm xúc. Có lẽ đó là sự pha trộn của nỗi tuyệt vọng, đắng cay, sự tức giận, căm thù trào dâng, đến nỗi cô mím miệng chặt mà rách cả môi, máu chảy ra lúc nào không biết…
Thấy cô khóc, Chỉ trố mắt ra nhìn, rồi chạy lại xuýt xoa: – Ôi người đẹp làm sao vậy, nàng đau ở đâu à, hay để ta cởi trói cho nàng nhé.
Diệu Bình nhìn thẳng vào mắt hắn, cái nhìn chiếu tướng, đến nỗi hắn phải nhìn ra hướng khác, cô cười nhạt nói: – Ngươi mà cởi trói cho ta thì ta giết ngươi luôn đấy có tin không?
Tên Chỉ ngớ người ra, rồi thần mặt ra vì cái sự ngu dốt của mình. Cởi trói cho Diệu Bình chắc cô làm cỏ cả bốn năm tên như hắn cũng nên. Hắn lại ra giọng ngọt ngào mà nói: – Người đẹp nói chí phải. Vậy ta phải đắc lỗi với nàng, không cởi trói cho nàng được rồi.
– Ta không cần ngươi thương hại. Muốn giết thì giết đi!
Tấn bất ngờ lên tiếng: – Diệu Bình, cô điên à. Ta sẽ thoát ra khỏi đây! Cô yên tâm, tôi sẽ cứu cô!
Chỉ thấy Tấn chen vào, liền quay lại đạp cho anh mấy cái: – Câm mồm ngay! Cứu con mẹ mày ấy à!
Diệu Bình thấy vậy quát lên: – Để anh ấy yên, không được đánh nữa!
Chỉ thôi không đạp nữa, nhổ nước bọt vào mặt Tấn nói: – Mày còn lải nhải nữa tao bẻ răng đấy con ạ!
Lại quay ngay sang Diệu Bình nịnh nọt: – Vậy ra nàng tên là Diệu Bình à. Quả là một cái tên đẹp đấy, thật xứng đáng với vẻ đẹp của nàng, khà khà.
– Im đi! Ta không muốn nghe nữa – Diệu Bình quát lên, cô lại không kìm được nước mắt. Bình thường cô mạnh mẽ cứng rắn lắm, mà sao giờ đây lại yếu đuối như vậy.
Chỉ lại giở giọng nịnh nọt: – Được được, ta câm, ta câm. Nàng đừng có giận ta nhé, khà khà khà.
Rồi hắn lại quay lại cái ghế đẩu ngồi, trợn mắt lên rồi nói:
-Đùa vậy đủ rồi. Hôm nay các ngươi khá lắm, làm tao tổn thất không ít đâu. Nhưng tao cũng thu lại được kha khá! Còn cái món đồ của cô tí nữa sẽ có quan tây đến hỏi cô em xinh đẹp ạ!
-Là sao nhỉ? Hắn đang nói đến thanh kiếm sao? Vậy là bọn chúng biết rồi à? Diệu Bình bắt đầu lo lắng trở lại. Hơi thở bắt đầu dồn dập.
Tấn hỏi Diệu Bình: – Bọn chúng có làm gì cô không vậy?
Diệu Bình lắc đầu nói: – Anh đừng lo, chúng không dám làm gì tôi đâu. Anh mới là người phải lo đấy. Nãy anh ngất tôi lo quá. May mà không sao.
Diệu Bình quay sang nhìn Tấn thì thấy anh đang nhìn cô, thấy cô quay lại thì anh quay đầu đi chỗ khác ngay, tỏ vẻ bối rối, rồi lí nhí nói: – Tại tôi hết…
Diệu Bình lắc đầu nói: – Giờ đừng nói chuyện đấy nữa. Cũng chẳng giải quyết được điều gì….
Nói đến đấy cô lại không cầm được xúc động, nấc nhẹ thành tiếng. Chỉ thấy vậy lao ra bạt tai Tấn một cái:
– Câm mồm! Mày làm cô nương ấy khóc rồi. Mày còn nói nữa tao giết luôn đấy!
Im lặng một chốc, rồi Diệu Bình buột miệng nói như vô thức:
-Trả kiếm cho ta!
Chỉ Rướn mắt lên, tỏ vẻ ngạc nhiên, rồi bắt đầu cười
– Trả nàng á, không được rồi, khà khà khà.
Chỉ cầm thanh kiếm của Diệu Bình lên ngắm nghía định lượng. Rồi lại nói:
-Không biết có gì hay ho ! mà thằng quan tây cứ lùng sục cái này mấy hôm nay . Mệt lây sang cả mình! Toàn sai làm mấy việc linh tinh.- Chỉ gầm gừ, nói rồi lại quăng lại cây kiếm lên bàn.
Diệu Bình thấy bất lực. Cô thực sự không biết làm gì trong hoàn cảnh này cả. Mọi thứ đều chống lại cô.
Đang dương dương tự đắc, bỗng Chỉ ôm bụng, mặt mũi nhăn nhó, hắn chạy vội ra ngoài cửa, đang mở chốt ra ngoài thì không kịp, hắn nôn luôn ra. Khạc nhổ một lúc, hắn chửi bới: – Con mẹ nó, đưa thuốc đểu cho ông rồi. Thằng người Hoa chó chết, quả này ông giết mày!
Nói rồi gọi oang oang ra ngoài: – Lão Bằng đâu rồi, lão Bằng, ra đây tôi bảo.
Hắn gọi thêm mấy tiếng nữa, rồi có tiếng bước chân chậm chạp đi đến. Một ông lão bước vào phòng . Ông ta già rồi ,luộm thuộm, tóc dài thượt, bạc nhiều, da dẻ nhăn nheo, người gầy gò mảnh khảnh, khuôn mặt không có tí cảm xúc gì cả, trơ trơ như tượng vậy.
– Anh Chỉ gọi tôi có chuyện gì à?
– Lão trông hộ tôi hai đứa này. Tôi phải đi xử thằng Tàu bán thuốc đểu. Con mẹ nó chứ, một đống tiền đưa nó mà nó bán bố láo!
– Tối rồi anh còn đi làm gì. Mà mấy thằng người Hoa không phải dạng vừa đâu.
– Lão im mẹ mồm đi! Lão thì biết cái đéo gì. Hôm nay tôi phải giết nó, con mẹ nó chứ!
Nói rồi hầm hổ bỏ ra ngoài. Người đàn ông kia chậm rãi đi vào phòng, thì thầm như tự nói với mình: – Chết cha mày đi thằng ngu. Chơi với mấy thằng Tàu thì chết sớm thôi con ạ!
-Chào ông lão! Thằng cha vừa nãy chả coi ông ra gì nhỉ! –Là Tấn. Anh ngóc đầu dậy nói với ông lão kia. Nhưng ông không nói gì, cũng chả thèm nhìn Tấn luôn. Ông ta lại ra cái ghế đẩu ngồi xuống, nhìn chằm chằm cả Tấn lẫn Diệu Bình
– Người này là tốt hay xấu nhỉ? Tên kia vừa chửi bới ông ta thậm tệ mà ông ta không có ý dám đáp lại – Diệu Bình hờ hững nghĩ, nhếch mép cười vô hồn
– Ông có muốn kiếm một khoản dưỡng già không? Tôi với ông thỏa thuận nhé! Tấn lại nói tiếp. À thì ra anh chàng muốn mua chuộc ông già này. Diệu Bình chăm chú nghe. Ông Bằng kia thì vẫn không nói gì, chỉ ngồi đó nhìn.
-Tôi thấy thằng cha vừa nãy coi ông không ra gì, chi bằng ông giúp chúng tôi đi! Rồi ông chỉ cần bảo ông già cả bị bọn tôi khống chế thôi! Không có ai bị làm sao cả!
Diệu Bình nét mặt Tấn có vẻ hớn hở lên, Sự tự tin tăng lên theo từng câu nói. Liệu mua chuộc được ông già này thật sao?
0 Bình luận