Đường Về Có Em
Lục Trầm Uyên
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Toàn Tập

Chương 29: Người Tôi Yêu Ơi, Tôi Yêu Em

0 Bình luận - Độ dài: 5,167 từ - Cập nhật:

Màn đêm Sài Gòn dần nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên của một ngày mới, nhưng không khí vẫn đặc quánh mùi máu, mồ hôi và sự hủy diệt. Quang, với thân hình đầy vết xước, quần áo dính đầy máu khô và bụi bẩn, nhưng ánh mắt vẫn rực lên ngọn lửa điên dại, không một chút dấu hiệu của sự mệt mỏi. 

Cậu nắm chặt điện thoại, thông tin về nhà kho số 23, đường số 5, trong khu công nghiệp bỏ hoang ở Hóc Môn, và kế hoạch bán Uyên ra nước ngoài đã khắc sâu vào tâm trí cậu như một lời nguyền, một động lực thôi thúc không thể kìm nén.

"Hóc Môn! Nhà kho số 23, đường số 5! Nhanh lên!" Quang gầm lên, giọng nói khản đặc vì liên tục ra lệnh và gào thét trong đêm. "Nếu thằng Mạnh 'Râu' dám động đến một sợi tóc của Uyên, tao thề sẽ khiến hắn phải trả giá bằng cả trăm lần!" 

Lời thề độc địa vang vọng giữa không gian hoang tàn của bãi rác, nơi thằng Cò đang run rẩy co ro trong vũng máu của chính hắn. Mùi thuốc súng và máu vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự tàn khốc của màn đêm vừa qua.

Đội quân "bóng ma Sài Gòn", dù mệt mỏi và kiệt sức sau một đêm càn quét không ngừng nghỉ, nhưng vẫn tuân lệnh tuyệt đối. Họ là những chiến binh đã quen với cái chết, đã từng sống trong bóng tối và hiểu rõ sự tàn khốc của thế giới ngầm. 

Những gương mặt chai sạn, lạnh lùng của họ giờ đây cũng ánh lên một sự cấp bách khi nghe được mệnh lệnh của Quang. Tiếng xe máy lại gầm rú, rít lên những âm thanh chói tai khi hàng trăm chiếc xe đồng loạt rồ ga, tạo thành một cơn lốc đen khổng lồ, xé toang màn sương sớm còn vương vấn trên những con đường, lao đi vun vút trên các tuyến đường vành đai, hướng thẳng về phía Tây Bắc của Sài Gòn.

Tốc độ xe nhanh đến chóng mặt, cắt qua màn đêm dần tan. Quang ngồi trên chiếc xe dẫn đầu, lòng cậu như lửa đốt. Mỗi giây trôi qua, cậu lại cảm thấy nghẹt thở hơn. Hình ảnh Uyên cười, hình ảnh Uyên giận dỗi, hình ảnh Uyên lo lắng cho cậu, tất cả đều hiện lên chớp nhoáng trong tâm trí. 

Cậu phải đến đó. Phải cứu cô bé. Không được phép đến muộn. Nếu có bất cứ điều gì xảy ra với Uyên, Quang tự thề, cậu sẽ hủy diệt tất cả. Cậu sẽ không để bất cứ ai trong cái thành phố mục nát này được yên.

Khu công nghiệp bỏ hoang ở Hóc Môn hiện ra trong ánh sáng lờ mờ của bình minh, hệt như một mê cung của những bóng tối. Những nhà xưởng cũ kỹ, rỉ sét, nằm im lìm như những bóng ma khổng lồ giữa vùng đất trống trải, cỏ dại mọc um tùm. 

Bầu không khí nơi đây u ám và lạnh lẽo, mang theo một vẻ ghê rợn, như thể ẩn chứa những bí mật đen tối nhất của nhân loại. Nơi đây là điểm hẹn lý tưởng cho những phi vụ đen tối, nơi những linh hồn bị bỏ rơi tìm thấy đường về địa ngục. Mạnh "Râu", kẻ buôn người khét tiếng, đã chọn nơi đây làm sào huyệt cuối cùng, một cái bẫy hoàn hảo cho những món hàng "đặc biệt" của hắn. Hắn tin rằng sự hẻo lánh và kiến trúc phức tạp của khu công nghiệp sẽ là tấm lá chắn bảo vệ hắn khỏi mọi cuộc tấn công.

Khi đoàn xe của Quang đến gần, tiếng động cơ đã vọng lại, xé tan sự tĩnh lặng chết chóc. Tùng "Mặt Sẹo" ra hiệu lệnh. Hàng trăm "bóng ma" lập tức tản ra, bao vây khu nhà kho rộng lớn, đặc biệt là nhà kho số 23, đường số 5. 

Họ di chuyển khéo léo, ẩn mình vào bóng tối của những bức tường đổ nát, những đống phế liệu cao ngất, những chiếc xe container cũ nát. Mạng lưới vây hãm được thắt chặt một cách hoàn hảo, cắt đứt mọi đường rút của kẻ thù. Quang không cho phép bất cứ ai thoát khỏi đây. Sự tàn bạo trong ánh mắt cậu đã đạt đến đỉnh điểm.

Quang dẫn đầu mũi tấn công chính, áp sát nhà kho số 23. Từ bên ngoài, cậu có thể nghe thấy tiếng nói chuyện rì rầm, những tiếng bước chân thô thiển, và cả tiếng khóc yếu ớt, ngắt quãng của trẻ con vọng ra từ bên trong, khiến trái tim cậu quặn thắt. 

Một ngọn lửa căm hờn bùng lên dữ dội trong lồng ngực Quang. Uyên đang ở đây! Và những đứa trẻ vô tội khác cũng đang ở đây, bị giam cầm trong cái địa ngục trần gian này, chờ đợi số phận bi thảm.

Hơn hai mươi tên bảo vệ của Mạnh "Râu", tất cả đều trang bị súng và dao, đang đứng gác bên ngoài nhà kho, vẻ mặt cảnh giác nhưng có phần chủ quan. Chúng nghĩ rằng mình đã an toàn. 

Chúng không biết rằng một cơn bão đã đến, một cơn bão mang theo sự hủy diệt và trả thù. Quang ra hiệu cho Tùng, Lộc và Khải, những cánh tay đắc lực nhất của cậu, những người đã theo cậu từ những ngày đầu tiên.

"Tùng, Lộc: Đánh úp hai bên hông. Triệt hạ tất cả những kẻ gác cổng, không để lọt một tên nào! Khải: Phá cổng chính. Không cần giữ mạng! Bất cứ kẻ nào dám cản đường, giết không tha! Đừng để bất cứ ai trong bọn chúng có cơ hội thở!" Quang gầm lên, tiếng ra lệnh như xé toạc không khí, đầy uy lực và sự tàn nhẫn lạnh lẽo.

Không một tiếng kèn hiệu, không một lời cảnh báo. Cuộc tấn công diễn ra đồng loạt và bất ngờ như một trận lở đất.

Tùng "Mặt Sẹo" và Lộc "Lủi" dẫn đầu hai nhóm nhỏ, lao vào từ hai bên hông nhà kho như những mũi dao sắc lẹm, không một tiếng động. Chúng là những bậc thầy về ẩn nấp và tấn công bất ngờ. 

Chúng sử dụng kỹ năng cận chiến điêu luyện và sự hiểu biết về địa hình để hạ gục nhanh chóng các tên bảo vệ một cách không thương tiếc. Tiếng kêu la thảm thiết của những kẻ bị bất ngờ vang lên rồi tắt lịm trong chớp mắt, bị át đi bởi tiếng gió và sự im lặng của những kẻ săn mồi.

Cùng lúc đó, Khải "Điên" cùng một nhóm người hùng hậu lao thẳng vào cổng chính. Hắn không cần vũ khí đặc biệt, chỉ dùng sức mạnh kinh hoàng của mình. Với một tiếng gầm điên dại, Khải lao vào cánh cổng sắt rỉ sét, dùng vai húc mạnh, khiến bản lề kêu răng rắc rồi bật tung ra, đổ sập xuống đất tạo ra tiếng động ầm ĩ vang vọng khắp khu công nghiệp, như một lời tuyên chiến. Bụi bẩn và gạch đá văng tung tóe, báo hiệu cho những kẻ bên trong về sự hiện diện của ác quỷ.

Tiếng động lớn từ cánh cổng đã báo động cho những kẻ bên trong. Hàng chục tên côn đồ, tất cả đều là tay chân cộm cán của Mạnh "Râu", có vẻ như đã được trang bị tốt hơn và tinh nhuệ hơn đàn em của Hùng "Sẹo", lập tức lao ra, súng ống lăm lăm trong tay. Chúng đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc tấn công, bởi tin tức về cuộc càn quét của Quang đã lan đến đây như một cơn sóng thần. Chúng lao vào như những con thú bị dồn vào đường cùng.

"Quang "Đại ca" đã đến rồi! Giết hắn! Không được để hắn sống!" Một tên cầm đầu, gã này có vẻ là phó tướng của Mạnh "Râu", gã ta gầm lên, ánh mắt đầy vẻ căm thù và sợ hãi. Hắn ra lệnh cho đàn em xả súng liên hồi về phía cánh cổng, tạo ra một màn mưa đạn dữ dội.

Quang lao vào giữa làn đạn, như một bóng ma không thể bị chạm tới. Tiếng súng nổ chát chúa, những viên đạn bay sượt qua tai cậu, xé gió vun vút, nhưng không một viên nào trúng đích. 

Cậu lao thẳng vào tên phó tướng, đôi mắt đỏ ngầu như máu. Với một cú đấm móc mạnh như trời giáng, Quang đánh thẳng vào mặt gã ta, khiến hắn ta ngã vật ra sàn, máu mũi và răng văng tứ tung, tiếng xương hàm vỡ vụn khô khốc. 

Quang không dừng lại. Cậu tiếp tục tung ra những cú đấm liên tiếp, không chút khoan nhượng, mỗi cú đấm như mang theo tất cả nỗi uất hận và điên cuồng, cho đến khi đầu gã ta nát bét, máu vương vãi khắp sàn bê tông, biến thành một vũng đỏ tươi kinh tởm.

"Uyên đâu? Thằng Mạnh 'Râu' đâu?" Quang gầm lên, giọng nói khản đặc, vang vọng khắp nhà kho, xuyên qua tiếng súng nổ và tiếng la hét, như tiếng quỷ dữ từ địa ngục vọng về.

Bên trong nhà kho là một cảnh tượng hỗn loạn và đau lòng đến tột cùng. Hàng chục đứa trẻ, tuổi từ 5 đến 15, bị nhốt trong những chiếc lồng sắt lớn, ánh mắt thất thần, sợ hãi tột độ khi chứng kiến cuộc chiến đẫm máu. 

Tiếng khóc thút thít, tiếng rên rỉ yếu ớt của chúng hòa lẫn vào tiếng hỗn chiến, tạo nên một bản giao hưởng của sự thống khổ. Và giữa những chiếc lồng, trong một góc tối tăm, lạnh lẽo, Quang nhìn thấy một thứ mà cả đời cậu không thể nào quên.

Đó là Uyên.

Cô bé nằm co quắp trên nền xi măng lạnh lẽo, không phải trong lồng mà trên một chiếc giường mổ dã chiến tạm bợ. Dưới ánh sáng lờ mờ của bóng đèn tuýp cũ kỹ treo trên trần, và ánh sáng yếu ớt của bình minh len lỏi qua những ô cửa sổ bám đầy bụi, máu đỏ sẫm loang lổ trên tấm drap trắng mỏng manh vắt hờ hững trên người cô bé, tạo thành một vũng kinh hoàng. 

Tấm drap đã thấm đẫm, dính chặt vào da thịt, phơi bày một phần cơ thể yếu ớt của cô bé. Cô bé bất động, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt trắng bệch không còn chút sức sống, môi tím tái. Một vết rạch dài, khủng khiếp, còn mới toanh, chạy dọc từ lườn xuống bụng cô bé, như một đường chỉ máu ghê rợn. Máu vẫn không ngừng rỉ ra từ vết thương đó, thấm đẫm tấm vải, nhỏ từng giọt xuống sàn, tạo nên những chấm đỏ đen trên nền xi măng lạnh lẽo, hệt như những giọt nước mắt của địa ngục.

Cảnh tượng đó như một cú giáng sét vào tâm trí Quang, khiến cậu chết sững. Cơn giận dữ, sự điên loạn trong cậu lập tức bị thay thế bởi một nỗi đau đớn tột cùng, một sự kinh hoàng không thể diễn tả bằng lời. 

Hai chân cậu như bị đóng đinh xuống đất. Tay chân cậu lạnh ngắt, toàn thân như bị rút cạn sinh lực. Cậu không thể tin vào những gì mình đang thấy. Đây là cơn ác mộng tồi tệ nhất, một cơn ác mộng mà cậu đã luôn sợ hãi, giờ đây lại hiện hữu trước mắt cậu, tàn khốc hơn bất cứ điều gì cậu từng tưởng tượng.

"UYÊN!" Quang gào lên, tiếng gào xé nát lồng ngực, âm thanh của sự tuyệt vọng và đau khổ tột cùng. Đó không còn là tiếng gầm của ác quỷ, mà là tiếng kêu của một con thú bị thương nặng. 

Cậu lao đến bên Uyên, quỳ sụp xuống. Bàn tay cậu run rẩy chạm vào khuôn mặt lạnh ngắt của cô bé, cảm nhận từng mạch máu nhỏ dưới làn da tái nhợt. Máu từ vết thương của Uyên dính vào tay cậu, ấm nóng và kinh tởm, nhưng cậu không hề cảm thấy ghê sợ, chỉ có nỗi đau đớn tột độ.

Tim Quang như ngừng đập. Cậu biết điều gì đã xảy ra. Cậu đã chứng kiến những vụ buôn bán nội tạng kinh tởm này trong quá khứ. Một quả thận, có lẽ cả lá gan... chúng đã lấy đi những thứ đó từ cô bé. Sự thật trần trụi, lạnh lẽo, và tàn nhẫn như một lưỡi dao cứa vào tâm can cậu, xé nát từng thớ thịt.

"Không... không thể nào..." Quang lẩm bầm, giọng nói run rẩy, vỡ vụn. Nước mắt nóng hổi trào ra, xé toạc lớp vỏ bọc "ác quỷ" mà cậu đã khoác lên. Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt đầy máu và bụi bẩn, hòa lẫn với máu của cô bé trên tay cậu, tạo thành một hỗn hợp bi thương. Từng giọt nước mắt như đang rửa trôi đi tất cả sự tàn độc, chỉ để lại một trái tim tan nát.

Tùng "Mặt Sẹo", Lộc "Lủi" và Khải "Điên" cũng sững sờ khi nhìn thấy cảnh tượng đó. Sát khí của chúng vẫn còn nguyên, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự xót xa và căm phẫn tột độ. Chúng không thể tưởng tượng được một cảnh tượng tàn bạo đến vậy lại có thể xảy ra, đặc biệt là với một cô bé vô tội như Uyên. Tiếng súng bên ngoài nhà kho dường như cũng chùng xuống, nhường chỗ cho sự im lặng nặng nề của cái chết.

Đúng lúc đó, từ một căn phòng bí mật sâu bên trong nhà kho, một người đàn ông to lớn, râu ria xồm xoàm, đôi mắt ti hí sắc lạnh và đầy vẻ tàn độc bước ra. Đó chính là Mạnh "Râu", kẻ buôn người khét tiếng, kẻ đứng đầu đường dây buôn bán trẻ em quốc tế. Hắn ta cầm một khẩu súng shotgun lớn, nòng súng đen ngòm, ánh mắt nhìn Quang đầy vẻ khinh bỉ và đắc thắng, như thể hắn vừa giành được một chiến lợi phẩm. Hắn ta còn có vẻ ngạo mạn, bước đi chậm rãi, nhấm nháp chiến thắng của mình.

"Ồ, xem ra mày đã tìm thấy 'món hàng' của tao rồi nhỉ, thằng nhóc?" Mạnh "Râu" gầm lên, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ chế giễu, vang vọng khắp nhà kho trống rỗng. "Con bé đó... cơ thể nó rất tốt... nội tạng của nó sẽ mang lại rất nhiều tiền cho tao! Mày đến muộn rồi, thằng ngu!" Hắn cười phá lên, một nụ cười rùng rợn, sau đó nhắm thẳng khẩu shotgun vào đầu Quang và bóp cò.

Tiếng nổ chát chúa vang lên, nhưng Quang đã phản ứng cực nhanh, không phải vì muốn né tránh, mà vì muốn Mạnh "Râu" phải trả giá, phải cảm nhận được nỗi đau mà hắn đã gây ra. 

Cậu không né tránh hoàn toàn, mà chỉ hơi nghiêng người, để viên đạn sượt qua vai, xé rách lớp áo và để lại một vết thương sâu hơn lúc nãy, máu lập tức rỉ ra, thấm ướt một mảng áo. Cơn đau không thấm vào đâu so với nỗi đau trong lòng cậu. Quang không quan tâm. Cậu lao thẳng vào Mạnh "Râu" như một tia chớp, tốc độ khiến Mạnh "Râu" không kịp bắn phát thứ hai, thậm chí không kịp phản ứng.

"Thằng chó khốn nạn! Mày dám động vào Uyên? Mày dám bán những đứa trẻ vô tội?" Quang gầm lên, giọng nói đầy thù hận, vang vọng khắp nhà kho, xuyên qua tiếng hỗn chiến đã chùng xuống, như tiếng quỷ dữ từ địa ngục vọng về đòi mạng. Tiếng gầm của Quang chứa đựng sự đau đớn tột độ, sự căm phẫn đến tột cùng, và một lời nguyền rủa cho Mạnh "Râu", một lời nguyền sẽ ám ảnh hắn đến cuối đời.

Mạnh "Râu" bất ngờ trước tốc độ và sự điên cuồng của Quang. Hắn ta là một kẻ lão luyện, nhưng chưa bao giờ đối mặt với một kẻ điên dại đến mức này, một kẻ không còn gì để mất. 

Hắn vung báng súng shotgun lên định đập vào đầu Quang, nhưng Quang đã nhanh hơn. Cậu tóm chặt khẩu súng, giật mạnh, khiến Mạnh "Râu" mất thăng bằng. Bằng một cú xoay người, Quang tước khẩu súng khỏi tay Mạnh "Râu" và ném nó văng đi xa, va vào bức tường gạch đổ nát.

Cuộc đối đầu tay đôi giữa Quang và Mạnh "Râu" diễn ra căng thẳng và tàn bạo đến tột cùng, một trận chiến không khoan nhượng. Mạnh "Râu" là một lão già độc ác, nhưng hắn không hề yếu. Hắn ta là một kẻ lì lợm, từng trải qua nhiều cuộc chém giết, và có sức khỏe của một con thú. 

Hắn ta tung ra những cú đấm nặng nề, những cú đá hiểm độc, nhắm vào những điểm yếu chí mạng. Nhưng Quang, giờ đây không còn là Quang của ngày xưa, cậu là một ác quỷ đích thực, một cỗ máy hủy diệt được điều khiển bởi nỗi đau và thù hận.

Quang không né tránh hoàn toàn. Cậu hứng chịu những cú đấm của Mạnh "Râu" vào người, vào mặt, vào ngực, nhưng không hề nao núng, như thể cơ thể cậu đã chai sạn với mọi cảm giác đau đớn. Mỗi cú đấm của Quang lại mang theo sức mạnh hủy diệt, giáng thẳng vào mặt, vào ngực của Mạnh "Râu". 

Tiếng xương cốt kêu răng rắc sau mỗi đòn đánh. Mạnh "Râu" cố gắng chống cự, phun ra máu tươi, nhưng hắn ta không thể theo kịp tốc độ và sự điên loạn của Quang. Hắn ta lảo đảo, cố gắng giữ thăng bằng nhưng vô vọng.

"Mày đã làm gì Uyên?" Quang gầm lên, tung một cú đấm móc cực mạnh vào hàm Mạnh "Râu", khiến hắn ta ngã vật ra sàn, lảo đảo và bất tỉnh nhân sự trong giây lát. Mạnh "Râu" nằm rạp dưới đất, máu tươi từ miệng chảy ra, mắt trợn trừng, nhưng vẫn còn hơi thở yếu ớt. Hắn ta cố gắng nói, giọng thều thào: "Con... con bé... nó... nó..."

Quang đè lên người Mạnh "Râu", bóp chặt cổ hắn. Lực ở tay cậu mạnh đến mức khiến Mạnh "Râu" không thể thở, không thể chống cự. "Nói! Con bé đâu? Mày đã làm gì nó?" Quang không cho hắn cơ hội nói dối, ánh mắt cậu đầy sát khí, sẵn sàng kết liễu hắn ngay lập tức. Mạnh "Râu" cố gắng nói thêm, nhưng hắn đã bị bóp cổ đến mức không thể thở. Hắn ta giãy giụa yếu ớt, ánh mắt kinh hoàng tột độ, rồi ngất lịm đi.

Quang buông tay, để mặc Mạnh "Râu" nằm đó, thân hình hắn run rẩy như một con cá mắc cạn. Hắn ta đã khai, dù chưa hoàn toàn. Uyên không sao, và còn có một kẻ khác. Một tên biến thái nào đó cũng muốn tham gia vào trò chơi bệnh hoạn này. Cơn giận dữ trong Quang lại bùng lên một lần nữa, nhưng giờ đây nó bị pha trộn với nỗi đau và sự tuyệt vọng, tạo thành một cocktail hủy diệt trong tâm trí cậu.

"Tùng! Lộc! Khải! Phá lồng! Cứu tất cả các bé ra ngoài! Nhanh lên!" Quang gầm lên, hướng về phía những chiếc lồng sắt, giọng cậu khản đặc, như muốn vỡ ra, nhưng vẫn đầy uy lực.

Những "bóng ma Sài Gòn" lập tức lao vào phá những chiếc lồng. Tiếng sắt thép va vào nhau chát chúa, nhưng nhanh chóng những chiếc lồng được mở ra. Những đứa trẻ hoảng loạn, sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy Quang và những người của cậu, chúng như tìm thấy một tia hy vọng mỏng manh. 

Tùng, Lộc và Khải nhanh chóng hướng dẫn các em nhỏ ra khỏi khu vực nguy hiểm, đưa chúng đến một góc an toàn hơn của nhà kho, nơi có thể tránh được những cuộc giao tranh còn sót lại.

Quang không quan tâm đến mọi thứ xung quanh. Cậu quỳ xuống bên cạnh Uyên, dùng bàn tay run rẩy gạt những lọn tóc lòa xòa trên khuôn mặt cô bé, lộ ra vầng trán lạnh toát, lấm tấm mồ hôi. 

Vết thương khủng khiếp trên bụng cô bé khiến tim cậu thắt lại, đau đớn hơn bất cứ vết thương nào trên cơ thể cậu. Cậu xé vội một mảnh vải từ áo của mình, băng bó tạm thời vết thương, cố gắng cầm máu. Đôi tay cậu run lên bần bật, nỗi sợ hãi mất đi cô bé lớn hơn bất cứ trận chiến nào, lớn hơn cả cái chết.

"Uyên... em tỉnh lại đi... làm ơn... tỉnh lại đi..." Quang thì thầm, giọng cậu nghẹn lại, nước mắt không ngừng rơi xuống, thấm đẫm xuống sàn nhà lạnh lẽo.

Uyên khẽ cựa mình. Đôi mắt cô bé từ từ hé mở, lờ đờ nhìn Quang, nhưng vẫn còn đó một chút ánh sáng yếu ớt của sự sống.

"Anh đây, Uyên... anh đây rồi..." Quang nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô bé, ghì chặt vào má mình, cố gắng truyền hơi ấm và sức sống cho cô bé. "Em đừng sợ... có anh ở đây rồi... em sẽ không sao đâu... anh sẽ không để em xảy ra chuyện gì nữa..."

"Anh... anh Quang...?" Giọng Uyên yếu ớt, gần như không nghe thấy, nhưng lại vang vọng trong tai Quang như tiếng chuông ngân, tiếng chuông của một hy vọng mong manh. Cô bé đưa tay, cố gắng chạm vào mặt cậu, nhưng không đủ sức, bàn tay cô bé khẽ rơi xuống.

Quang nhìn sâu vào đôi mắt lờ đờ của Uyên, nước mắt giàn giụa. Cậu hít một hơi thật sâu, dồn hết nỗi đau, sự hối hận và tình yêu câm lặng bấy lâu nay vào từng lời nói. Cậu không thể để cô bé ra đi mà không biết được tình cảm của mình. 

"Uyên... anh... anh yêu em... anh thật sự yêu em... Em là tất cả của anh... em là người duy nhất khiến anh có thể trở lại là con người, khiến anh muốn sống... Xin em... đừng rời bỏ anh... Xin em... hãy ở lại với anh... Anh cần em... hơn bất cứ thứ gì trên đời này..." Lời tỏ tình được thốt ra giữa biển máu và sự sống mong manh, một lời tuyên bố tình yêu tuyệt vọng, như một lời nguyện cầu gửi đến định mệnh.

Uyên nghe thấy những lời đó, một tia sáng yếu ớt nhưng rõ ràng lóe lên trong đôi mắt mờ đục của cô bé. Một nụ cười nhỏ, ngại ngùng nhưng mãn nguyện, nở trên đôi môi tái nhợt, nhuốm màu máu. Cô bé khẽ gật đầu, dù chỉ là một cái gật đầu yếu ớt nhất, nhưng đủ để Quang hiểu. Đó là sự đồng ý, sự chấp nhận cho một tình yêu vừa chớm nở trong khoảnh khắc cận kề cái chết. "Vâng... em... em cũng yêu anh... Quang..."

Giọng cô bé đứt quãng, thều thào, nhưng ánh mắt thì lại rực sáng một niềm hy vọng mãnh liệt, một tương lai mà cô bé vẫn luôn mơ ước, một tương lai mà cô bé cố gắng níu giữ bằng tất cả sức lực cuối cùng của mình.

"Chúng ta... chúng ta sẽ rời khỏi thành phố này... cái thành phố đầy bon chen này... anh nhớ không...? Cái đêm... mình ngồi bên nhau... em đã kể anh nghe mà... Về một nơi thật xa... thật yên bình... đến Hội An, Quảng Nam... nơi có phố cổ mà em thích lắm... anh có nhớ không...? Em mơ ước được đến đó một lần... từ hồi còn bé... Cứ tưởng... sẽ không bao giờ được đến..."

"Chúng ta sẽ ở đó... bên bờ sông Hoài... anh có biết không... ban đêm người ta thả đèn hoa đăng lung linh lắm... đẹp lắm... Em muốn... mình sẽ cùng nhau đi thuyền trên sông... ngắm đèn... rồi... rồi mình sẽ thuê một căn nhà nhỏ... ở ven sông ấy... có vườn... anh thích trồng cây mà... em sẽ nấu những món anh thích... món mì Quảng... món cao lầu... mình sẽ mở một tiệm nhỏ... bán đồ lưu niệm... hoặc... hoặc một quán cà phê nhỏ xíu thôi... chỉ cần đủ sống... ngày ngày mình được nhìn thấy nhau... được ở bên nhau... không phải lo lắng gì nữa..."

"Anh có nhớ không...? Em từng nói... mình sẽ sống một cuộc đời an nhàn... không còn phải sợ hãi... không còn phải chạy trốn... chỉ có hai chúng ta thôi... Quang... Anh hứa... sẽ cùng em... đến Hội An... đúng không anh...? Chúng ta... sẽ cùng nhau mở một tiệm nhỏ... làm công việc mình thích... ngày ngày hạnh phúc... một đời hạnh phúc... đúng không anh...?" Uyên hỏi, đôi mắt lờ mờ nhìn cậu, khuôn mặt nhợt nhạt, nhưng lại ánh lên một sự trong trẻo đến xót xa, một niềm tin tuyệt đối vào lời hứa của Quang. Hơi thở cô bé càng lúc càng yếu ớt, như một ngọn nến sắp tắt, nhưng những lời nói về tương lai vẫn cứ tuôn ra, như thể đó là sợi dây duy nhất níu giữ cô bé lại với cuộc đời.

Quang lặng im, nước mắt tuôn rơi như mưa. Từng lời nói của Uyên như những nhát dao cứa vào tim cậu, một sự giằng xé khủng khiếp giữa nỗi đau hiện tại và những giấc mơ không bao giờ thành hiện thực. 

Cậu nhớ. Nhớ tất cả. Cái đêm định mệnh ấy, khi Uyên nằm gọn trong vòng tay cậu, thủ thỉ về ước mơ giản dị của một mái nhà nhỏ ở Hội An, một tiệm kinh doanh nhỏ, ngày ngày hạnh phúc, một đời an nhàn bên nhau. Giờ đây, những lời đó chỉ còn là ảo ảnh, là một bi kịch chua xót, là một lưỡi dao cứa vào tâm can Quang, khiến trái tim cậu rỉ máu.

"Đúng... đúng vậy..." Quang thì thầm, giọng cậu nghẹn lại, không thể nói thêm lời nào. Mỗi từ phát ra đều như xé nát lồng ngực cậu. Cậu buông tay Uyên, dùng đôi bàn tay run rẩy băng bó lại vết thương hở toác của cô bé một cách vội vã, đơn giản nhất có thể để cầm máu. Cậu lấy áo mình lót phía dưới người Uyên, cố gắng làm cô bé thoải mái nhất có thể, dù biết rằng những gì cậu làm chỉ là vô vọng.

Cậu nhanh chóng rút điện thoại ra. Tay cậu run đến mức khó khăn để bấm số. Máu từ vết thương của Uyên vẫn dính trên tay cậu, tạo nên một sự tương phản ghê rợn với chiếc điện thoại lạnh lẽo. Cậu gọi cho bà Mai, một người quen cũ trong giới y tế ngầm, người có khả năng sắp xếp những cuộc phẫu thuật khó khăn và kín đáo.

"Cô Mai... cháu... cháu xin cô... cứu Uyên... con bé... con bé bị moi mất một quả thận... có thể cả gan... Cô... cô có thể sắp xếp... phẫu thuật ghép thận... ghép gan... ngay bây giờ không...?" Quang nói trong hơi thở hổn hển, tuyệt vọng. Giọng cậu vỡ vụn, không còn chút mạnh mẽ nào của "đại ca" hay "ác quỷ" nữa, chỉ còn là tiếng cầu xin yếu ớt.

Bà Mai, qua điện thoại, giọng bà ấy đầy sự ngạc nhiên và lo lắng khi nghe thấy giọng điệu hoảng loạn của Quang, một điều hiếm thấy từ cậu. "Quang? Chuyện gì xảy ra? Ghép thận? Ghép gan? Ở đâu?" Bà Mai là một người cứng rắn, nhưng giọng Quang đã khiến bà phải lo sợ.

"Ngay bây giờ... cô Mai... làm ơn... ở Sài Gòn... bất cứ bệnh viện nào... bất cứ nơi nào... cháu sẽ mang con bé đến ngay... cháu sẽ trả giá bao nhiêu cũng được... tôi sẽ dâng cả mạng sống mình cho cô... chỉ cần cứu con bé... chỉ cần cứu Uyên..."

Quang cúp máy. Cậu không thể nghe thêm nữa. Cậu nhìn Uyên, cô bé vẫn mơ màng nói về Hội An, về một tương lai tươi đẹp mà họ sẽ không bao giờ có được. Trái tim cậu tan nát, vỡ vụn thành ngàn mảnh. Cậu ôm lấy cô bé, hít lấy mùi máu và mùi hương quen thuộc của Uyên, như muốn khắc ghi khoảnh khắc này vào tận xương tủy.

"Tùng! Lộc! Khải! Sắp xếp xe! Ngay lập tức!" Quang gầm lên, nhưng giọng nói không còn là tiếng gầm uy lực mà là một tiếng kêu thảng thốt, một tiếng cầu cứu cho sự sống đang dần lụi tàn. 

Cậu ôm Uyên lên tay. Cô bé nhẹ bẫng, thân hình nhỏ bé như một chiếc lá khô. Máu thấm qua lớp áo của cậu, nhuộm đỏ cả vạt áo sơ mi trắng đang rách nát, tạo thành một bức tranh bi thương đến cùng cực. Quang bế Uyên, cẩn thận như bế một món đồ quý giá nhất, quý giá hơn cả sinh mạng của chính mình, bước nhanh ra ngoài, từng bước chân nặng trĩu. 

Ánh mắt cậu, dù vẫn còn nước mắt, nhưng giờ đây lại bùng lên một ngọn lửa thù hận lạnh lẽo, tàn bạo hơn bao giờ hết. Kẻ đã làm điều này với Uyên, dù là ai, cũng sẽ phải trả giá bằng máu và linh hồn.

Đội quân "bóng ma Sài Gòn" nhanh chóng dọn dẹp hiện trường, những xác chết nằm la liệt, máu vẫn còn tanh nồng. 

Một chiếc xe bán tải nhanh chóng được chuẩn bị. Quang bế Uyên lên xe, ôm chặt cô bé trong lòng, áp mặt vào tóc cô bé, hít lấy hơi thở yếu ớt còn sót lại, cố gắng cảm nhận sự sống mong manh của cô bé. 

Chiếc xe lao đi xuyên qua những con đường vắng vẻ của Sài Gòn trong buổi sáng sớm, tiếng bánh xe nghiến ken két trên mặt đường, hướng về bệnh viện. Đằng sau họ, khu nhà kho chỉ còn là một đống đổ nát, và cơn giông bão của Quang vẫn chưa kết thúc. Cái kết bi kịch đã bắt đầu, và liệu có phép màu nào để ngăn cản nó?

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận