Những ngày sau buổi hẹn hò trá hình ở công viên trôi qua như một giấc mơ đẹp. Quang và Uyên vẫn tiếp tục những buổi học chữ bên cửa sổ trại trẻ, những cuộc trò chuyện trên đường đi học và cả những ánh mắt, cử chỉ đầy ẩn ý.
Tình cảm giữa họ không cần những lời hoa mỹ, mà lớn dần lên từ sự thấu hiểu, sẻ chia và niềm tin tuyệt đối. Quang cảm thấy cuộc đời mình chưa bao giờ bình yên và có ý nghĩa đến thế. Cậu trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên Uyên, được nhìn thấy nụ cười trong trẻo của cô bé.
Cuộc sống của lũ trẻ ở căn nhà tạm bợ cũng dần ổn định hơn nhờ công việc bán vé số do bà Mai giúp đỡ. Chúng không còn phải bới rác, không còn phải chịu đựng cái đói, cái lạnh. Quang cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều nhưng nỗi lo lắng âm thầm về những băng nhóm khác vẫn luôn thường trực trong tâm trí cậu. Cậu biết, sự bình yên này chỉ là tạm thời, như một chiếc đèn dầu leo lét trước cơn bão.
Và rồi, cái ngày định mệnh ấy cũng đến, kinh hoàng hơn bất cứ cơn ác mộng nào.
Đó là một buổi chiều nắng gắt, không khí oi ả đến ngột ngạt, như báo hiệu một điều gì đó sắp vỡ tan.
Quang đang giúp Ngọc sắp xếp lại sách vở trong phòng khách thì tiếng chuông cửa vang lên dồn dập, gấp gáp đến mức chói tai, mang theo sự hoảng loạn tột cùng. Tiếng chuông không giống như tiếng chuông của những vị khách bình thường, nó là tiếng kêu cứu, tiếng của sự sợ hãi tột độ.
Quang và Ngọc đồng loạt nhìn ra cửa. Bà Mai vẫn chưa về. Quang cảm thấy một dự cảm chẳng lành, ruột gan cồn cào. Cậu vội vàng chạy ra mở cổng.
Trước mắt cậu là một cảnh tượng khiến máu trong người cậu như đông lại, trái tim như bị bóp nghẹt. Thằng Tí, một trong những đứa trẻ nhỏ nhất trong nhóm, đang nằm gục trước cổng, quần áo rách bươm tả tơi, khuôn mặt sưng húp đến biến dạng, máu tươi chảy be bét từ khóe môi, từ sống mũi gãy gập.
Đôi mắt thằng bé thất thần, đầy những vệt máu đỏ. Con bé Hoa, gầy gò, xanh xao, đang ôm chặt lấy Tí, thân hình nhỏ bé run lên bần bật, khóc nức nở, khuôn mặt lấm lem nước mắt, máu và bụi bặm.
Đôi mắt chúng tràn ngập sự sợ hãi tột độ, như vừa thoát ra từ địa ngục trần gian. Vết tích của sự tàn bạo hằn rõ trên từng thớ thịt, từng mảng da tím bầm ghê rợn.
"Anh Quang! Cứu... cứu chúng em!" Hoa vừa khóc vừa thều thào, giọng đứt quãng, nghẹn ngào trong từng tiếng nấc. "Tụi nó... tụi nó đánh bọn em dã man lắm! Chúng nó nói đây là địa bàn của chúng nó... không cho bọn em bán vé số ở đây nữa! Chúng nó còn dọa... dọa sẽ chặt tay bọn em nếu còn dám bén mảng!"
Quang cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, rồi một ngọn lửa giận dữ bùng lên dữ dội trong lồng ngực cậu. Cơn giận dữ ấy không chỉ là bốc đồng, mà là sự phẫn nộ tột cùng của một kẻ từng trải, một kẻ đã chứng kiến quá nhiều sự bất công.
Cậu cúi xuống đỡ Tí dậy, bàn tay run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì tức giận đến cực điểm. "Ai? Ai làm? Tụi nó đâu?" Giọng cậu trầm đục, khàn đặc, đầy sát khí, như tiếng gầm của một con thú bị thương đang chuẩn bị xé xác kẻ thù.
"Tụi... tụi côn đồ ở chợ... Chúng nó đông lắm! Khủng khiếp lắm!" Hoa vừa nói vừa run rẩy chỉ tay về phía khu chợ lớn cách đó không xa, nơi lũ trẻ thường đến bán vé số. Giọng con bé nghẹn ngào, hình ảnh kinh hoàng vẫn còn ám ảnh trong tâm trí.
Ngay lúc đó, Uyên xuất hiện. Cô bé vừa đi học về, khuôn mặt vẫn còn rạng rỡ nụ cười, mái tóc tết gọn gàng bay trong gió. Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt
Tí nằm gục, thân hình rách nát, Hoa khóc nức nở, và gương mặt Quang biến sắc, đầy vẻ giận dữ đến tột cùng, nụ cười trên môi Uyên vụt tắt, như ngọn nến bị gió thổi qua. Cô bé chạy vội đến, đôi mắt mở to vì kinh hoàng, trái tim cô bé như thắt lại.
"Chuyện gì vậy, Quang? Tí! Hoa! Sao các em lại ra nông nỗi này?" Uyên quỳ xuống bên cạnh Tí, đôi tay run rẩy chạm vào vết thương rướm máu trên mặt thằng bé, cảm nhận được hơi ấm và nỗi đau của đứa trẻ.
Quang siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cánh tay, đến mức gần như nứt ra. Lời hứa với Uyên, lời hứa sẽ không đánh nhau vô cớ, đang giằng xé trong tâm trí cậu như ngàn vạn mũi dao đâm vào da thịt.
Nhưng nhìn lũ trẻ bị đánh đập tàn nhẫn đến mức không còn ra hình người, nhìn sự sợ hãi tột độ trong đôi mắt chúng, cậu không thể kiềm chế được nữa. Cơn thịnh nộ đã vượt qua mọi giới hạn, biến thành một ngọn lửa địa ngục.
"Tụi nó đánh lũ trẻ." Quang nói, giọng nghiến răng ken két, từng từ như phun ra khỏi cổ họng, thấm đẫm sự căm hờn. "Tao.. tao phải đi. Tao không thể để yên được!"
Uyên ngẩng đầu lên, đôi mắt cô bé nhìn thẳng vào Quang. Trong ánh mắt ấy không còn là sự hồn nhiên thường thấy, mà là sự lo lắng tột độ, nỗi đau đớn đến xé lòng, xen lẫn một sự thấu hiểu sâu sắc đến kinh ngạc.
Cô bé biết Quang đã cố gắng thế nào để giữ lời hứa, biết cậu đã kiềm chế bản thân ra sao suốt thời gian qua. Cô bé đã chứng kiến cậu thay đổi vì lời hứa đó. Nhưng giờ đây, cô bé cũng hiểu, có những lúc, bạo lực là điều cần thiết, là sự lựa chọn duy nhất để bảo vệ những người yếu thế, những người mà cậu yêu thương hơn cả bản thân mình.
"Quang..." Uyên khẽ gọi, giọng run run, yếu ớt như một tiếng van nài. Cô bé nắm lấy bàn tay đang siết chặt đến trắng bệch của Quang, ánh mắt cô bé như van xin, cầu khẩn.
"Cậu... cậu phải cẩn thận. Tôi... tôi biết cậu không muốn đánh nhau. Tôi biết cậu đã cố gắng vì lời hứa đó. Nhưng... nhưng đây là vì các em. Là vì lũ trẻ. Cậu... cậu cứ đi đi. Nhưng xin cậu... hãy trở về an toàn. Cậu phải trở về với tôi."
Lời nói của Uyên như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Quang, gỡ bỏ mọi gông xiềng cuối cùng. "Tao... tao xin lỗi." Cậu nói, giọng khản đặc, nghẹn ngào. "Tao đã hứa với mày... nhưng tao không thể để chúng nó làm hại lũ trẻ. Tao không thể nhìn chúng nó phải chịu đựng như vậy!"
Uyên lắc đầu, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má, thấm đẫm vào tay Quang. "Không. Không phải lỗi của cậu. Tôi hiểu mà. Cậu... cậu cứ đi đi. Tôi... tôi cho phép cậu thất hứa lần này. Chỉ lần này thôi. Cậu phải thắng. Cậu phải trở về với tôi và các em."
Cô bé siết chặt tay Quang, ánh mắt đầy kiên định và cả sự đau đớn. "Cậu là người hùng của chúng tôi mà. Cậu phải bảo vệ chúng tôi."
Quang nhìn sâu vào đôi mắt Uyên, cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối và tình yêu thương vô bờ bến trong lời nói của cô bé. Lời "cho phép" đó không phải là sự cổ súy bạo lực, mà là sự chấp nhận một hành động cần thiết, một sự hy sinh để bảo vệ những người thân yêu nhất.
Nó gỡ bỏ gánh nặng cuối cùng trong lòng Quang, giải phóng cậu khỏi lời hứa đã trói buộc bấy lâu. Giờ đây, chỉ còn lại sự căm phẫn và quyết tâm, nung nấu thành một ý chí sắt đá.
"Ngọc!" Quang quay sang nhìn Ngọc đang đứng nép sau lưng mình, khuôn mặt bé nhỏ tái mét vì sợ hãi, đôi mắt ngấn lệ. "Ngọc ở nhà cẩn thận. Không được ra ngoài. Đóng cửa lại. Tôi sẽ quay về nhanh thôi. Nhớ nhé!" Giọng cậu vẫn trầm, nhưng đầy sự trấn an, một sự trấn an yếu ớt trong cơn bão sắp tới.
Ngọc gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn ngấn nước. "Anh Quang... anh phải về đó! Anh phải về!"
Quang gật đầu, rồi buông tay Uyên ra. Cậu không nói thêm lời nào, chỉ quay người lại, ánh mắt sắc lạnh như dao, bước nhanh về phía khu chợ. Mỗi bước chân của cậu đều mang theo sự giận dữ bị kìm nén, sự quyết tâm bảo vệ những người cậu yêu thương. Bóng lưng cậu, trong ánh chiều tà, trông thật cô độc, nhưng cũng thật kiên cường, như thể một chiến binh cuối cùng của một đế chế sụp đổ.
Quang lao thẳng đến khu chợ, nơi tiếng la hét, chửi bới và cả tiếng rên rỉ yếu ớt của những đứa trẻ khác vẫn còn văng vẳng trong không khí, như âm thanh từ một lò mổ.
Cậu nhìn thấy một nhóm khoảng hơn bốn mươi tên côn đồ đang vây quanh một vài đứa trẻ khác trong nhóm của mình, chúng đang bị đánh đập tàn nhẫn, không thương tiếc.
Những tên côn đồ này không phải là loại tép riu như Tám Gù. Chúng là những kẻ bặm trợn, xăm trổ đầy mình những hình thù ghê tởm, khuôn mặt sẹo ngang sẹo dọc, ánh mắt độc ác, lạnh tanh như rắn rết, tay cầm gậy gộc, dao phay, mã tấu, và cả những đoạn xích sắt nặng trịch.
Chúng là những kẻ chuyên bảo kê địa bàn, sống bằng bạo lực và sự sợ hãi của người khác, không từ thủ đoạn để thị uy và duy trì quyền lực của mình.
"Dừng lại! Mấy cái thằng mặt lồn!" Quang gầm lên, giọng cậu vang vọng khắp con hẻm, át đi mọi tạp âm, như tiếng sấm sét xé toạc bầu trời. Giọng nói ấy không còn là của một con người bình thường, mà là tiếng gầm của một con thú dữ bị dồn vào chân tường, sắp sửa xé xác kẻ thù.
Bọn côn đồ quay lại, nhìn thấy Quang, vẻ mặt chúng đầy ngạc nhiên, rồi chuyển sang khinh bỉnh và chế nhạo. "Thằng nhóc nào đây? Muốn chết à? Mày nghĩ mày là ai mà dám ra oai ở đây?" Một tên to con, có vẻ là thủ lĩnh, lên tiếng, tay vần vò cây gậy sắt sáng loáng, ánh mắt đầy vẻ thách thức.
"Ồ, ra là thằng 'đại ca' khu ổ chuột giờ làm người ở cho nhà giàu rồi cơ mà? Giờ còn muốn ra oai à? Mày nghĩ mày đủ sức đối đầu với bọn tao sao, thằng ranh con? Bọn mày dám bén mảng vào địa bàn của tao, tao sẽ cho bọn mày biết tay!"
Quang không nói nhiều lời. Cậu lao vào giữa đám đông như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng, bị bao vây bởi lũ kền kền đói khát, khát máu. Trận chiến bùng nổ, không phải là một cuộc ẩu đả, mà là một cuộc tàn sát, một cuộc chiến sinh tử không khoan nhượng.
Đây không phải là một cuộc ẩu đả nhỏ. Đây là một trận chiến dài đằng đẵng và kinh khủng, một cuộc chiến sinh tử kéo dài gần một giờ đồng hồ, dưới ánh nắng chiều tà gay gắt của thành phố.
Quang đối đầu với hàng chục tên côn đồ một mình, không có ai giúp đỡ. Cậu sử dụng tất cả kinh nghiệm chiến đấu đường phố mà cậu đã tích lũy được từ những năm tháng lang thang, từ những cuộc đánh nhau để giành giật sự sống, từ những bản năng sinh tồn thô sơ nhất.
Cậu né tránh những cú đánh chí mạng, những nhát dao vung lên tử thần, và phản công bằng những đòn thế nhanh gọn, hiểm hóc, chí mạng vào những điểm yếu của đối thủ. Cậu không đánh để thắng một cách đơn thuần, cậu đánh để bảo vệ, để sống sót, để thoát khỏi địa ngục này, để giữ lấy chút hy vọng mong manh.
Tiếng gậy gộc va vào nhau chan chát, tiếng dao phay loang loáng lướt gió xé toạc không khí, tiếng mã tấu vung lên vun vút, tiếng la hét, tiếng rên rỉ đau đớn vang lên khắp con hẻm chật hẹp, hòa lẫn vào nhau tạo thành một bản giao hưởng chết chóc, một âm thanh của địa ngục.
Quang cảm nhận từng cú đấm như trời giáng, từng vết dao cứa vào da thịt, nóng rát như lửa đốt, từng cú đá như muốn nghiền nát xương cốt. Máu bắt đầu chảy lênh láng, thấm ướt chiếc áo trắng mới tinh của cậu, rồi cả quần áo của đối thủ, nhuộm đỏ cả nền đất. Khắp nơi là những vệt máu loang lổ, những mảnh quần áo rách rưới, và những khuôn mặt méo mó vì đau đớn.
Nhưng cậu không dừng lại. Hình ảnh Uyên với đôi mắt ngấn lệ, lời "cho phép" của cô bé, và khuôn mặt sợ hãi tột cùng của lũ trẻ cứ hiện lên rõ mồn một, ám ảnh trong tâm trí cậu, tiếp thêm sức mạnh điên cuồng, một sức mạnh vượt lên mọi giới hạn thể xác.
Cậu vật lộn, chống trả, đôi khi phải lăn lộn trên nền đất bẩn thỉu, tránh những cú đánh chí mạng của đối thủ. Cậu bị đánh trúng nhiều lần, từng cú đấm như muốn nghiền nát xương cốt, đầu óc choáng váng, tầm nhìn mờ đi vì máu, nhưng ý chí của cậu không hề lung lay, càng đau đớn lại càng trở nên mạnh mẽ hơn.
Mỗi khi một tên côn đồ ngã xuống, những tên khác lại lao vào với ánh mắt hung tợn hơn, như những con quỷ đói khát. Quang trở nên điên cuồng. Máu từ vết thương trên trán chảy xuống, che mờ một bên mắt, khiến tầm nhìn của cậu nhuốm một màu đỏ đáng sợ, như nhìn qua một tấm kính nhuốm máu.
Ánh mắt còn lại, vốn đã sắc lạnh, giờ đây đỏ ngầu, sưng húp, nhiễu máu, tàn bạo, mất đi vẻ con người, ánh lên vẻ điên loạn và khát máu. Khuôn mặt cậu, dính đầy bụi bẩn, máu tươi và mồ hôi, biến dạng vì đau đớn và giận dữ, hằn rõ những vết bầm tím đen sì, những vết cắt sâu hoắm rách toạc da thịt, để lộ thớ cơ bên trong. Cậu gầm gừ như một con thú bị thương nặng, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh kinh hoàng, không còn chút khoan nhượng nào, chỉ còn lại sự hủy diệt.
Đúng trong sách miêu tả, trong khoảnh khắc đó, một con ác quỷ đã được trỗi dậy. Quang không còn là Quang nữa. Cậu đã hóa thân thành một con quỷ thực sự từ dưới địa ngục bước ra, với vẻ ngoài kinh hoàng đến mức những tên côn đồ hung tợn nhất cũng phải rùng mình.
Đôi mắt cậu đỏ ngầu, sưng húp, nhiễu máu, ánh lên vẻ điên loạn. Hơi thở cậu nặng nhọc, mỗi nhịp thở đều như tiếng gầm gừ đầy đe dọa, âm thanh thô ráp của tử thần.
Cơ thể cậu, dù chi chít những vết thương ghê rợn, từ những vết cắt sâu hoắm lộ xương đến những mảng bầm tím thâm sì, vẫn tràn đầy một nguồn năng lượng tàn bạo, một sức mạnh khó tin, như được tiếp thêm từ bóng tối. Cậu lao vào những tên côn đồ còn lại, những cú đá, cú đấm của cậu giờ đây không chỉ có sức mạnh mà còn có cả sự căm hờn, sự tuyệt vọng, và ý chí báo thù.
Cậu không nghĩ đến bản thân nữa, không quan tâm đến vết thương, chỉ có một mục tiêu duy nhất: bảo vệ những người yếu đuối mà cậu đã thề sẽ che chở.
Cuối cùng, sau một thời gian dài như vô tận, những tên côn đồ cuối cùng cũng bắt đầu bỏ chạy. Chúng không ngờ một thằng nhóc gầy gò, trông có vẻ yếu ớt lại có thể lì lợm đến vậy, một mình cân cả mấy chục tên bặm trợn, biến chúng thành những kẻ bại trận thảm hại.
Chúng sợ hãi trước ánh mắt điên cuồng, vẻ ngoài kinh khủng, và sức chiến đấu phi thường của Quang. Chúng tháo chạy tán loạn, không dám quay đầu lại, để lại phía sau những đồng bọn bất tỉnh hoặc đang rên rỉ trên nền đất.
Quang đứng vững trên đôi chân run rẩy, nhìn những kẻ cuối cùng bỏ chạy. Cậu đã thắng. Nhưng cái giá phải trả quá đắt.
Cơ thể cậu đau nhức đến tận xương tủy, từng thớ thịt như bị xé toạc, từng khớp xương như muốn rời ra.
Hơi thở hổn hển, lồng ngực đau rát như bị hàng ngàn mũi dao đâm vào. Máu chảy lênh láng từ những vết thương chi chít trên người, từ trán, từ khóe môi, từ cánh tay, từ bắp chân, từ những vết cắt sâu hoắm trên thân, chảy thành từng dòng lớn, tạo thành một vũng máu dưới chân cậu.
Chiếc áo trắng giờ đã nhuộm một màu đỏ sẫm, gần như đen lại vì máu khô, dính chặt vào da thịt. Vết thương trên đầu khiến tầm nhìn của cậu mờ đi, mọi thứ quay cuồng trong một vòng xoáy đỏ rực.
Khuôn mặt cậu giờ đây không còn vẻ của một con người bình thường, mà là một thứ gì đó kinh khủng, nhuốm máu, bầm tím, và đầy sự tàn bạo còn sót lại từ trận chiến. Cậu cảm thấy choáng váng, đôi chân không còn trụ vững, cơ thể đổ gục xuống, nhưng ánh mắt vẫn còn một tia lửa chưa tắt.
"Lũ trẻ.. lũ trẻ đã đi hết rồi, cũng may, chúng đã an toàn rồi.. Thật tốt quá.." Quang loạng choạng bước đi, cố gắng tìm một chỗ dựa nhưng cơ thể cậu không còn nghe lời. Cậu cảm thấy mình sắp gục ngã hoàn toàn, rơi vào bóng tối vĩnh viễn, mọi giác quan dần rời bỏ cậu.
Ngay lúc đó, một bóng người nhỏ bé lao đến, ôm chầm lấy cậu. "Quang! Cậu! Sau Cậu lại bị thương nặng thế này, cậu.. cậu.."
Đó là Uyên. Sau khi báo cảnh sát, cô bé đã không thể chờ đợi thêm ở nhà. Nỗi lo lắng đã đẩy cô bé chạy theo, lao vào khu chợ nguy hiểm để tìm Quang.
Đôi mắt Uyên đỏ hoe, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi tột độ khi nhìn thấy Quang đẫm máu, với vẻ ngoài kinh hoàng như vừa từ địa ngục trở về. Uyên không hề sợ hãi trước hình dáng kinh khủng của cậu, chỉ có sự đau đớn và lo lắng tột cùng.
"Tao... tao thắng rồi..." Quang thều thào, giọng yếu ớt, rồi cơ thể cậu đổ gục xuống. Uyên đỡ lấy cậu, để Quang ngã vào lòng mình, máu của cậu thấm ướt cả chiếc váy của cô bé. Hơi thở cậu nóng ran, yếu ớt, phả vào má Uyên.
"Quang! Tỉnh lại đi Quang! Đừng bỏ tôi mà!" Uyên hoảng loạn lay gọi, nước mắt tuôn như mưa, tiếng khóc nức nở vang vọng trong con hẻm vắng. Nước mắt cô bé chảy dài trên gương mặt, khiến Quang cảm thấy thật xót xa.
Cô bé ôm chặt lấy Quang, cố gắng cầm máu cho cậu bằng đôi tay run rẩy, dù biết là vô ích khi máu vẫn cứ tuôn ra không ngừng. Cả người cô bé run lên bần bật vì sợ hãi mất đi người thân yêu nhất, người duy nhất cô bé có thể tin tưởng.
Ngay sau đó, một chiếc xe hơi sang trọng lao tới, phanh gấp tạo nên tiếng rít chói tai. Bà Mai. Bà đã nghe tin từ Ngọc và linh cảm có chuyện không lành, bà đã vội vàng lái xe đi tìm.
Khi nhìn thấy Quang đẫm máu, với vẻ ngoài kinh khủng đến mức khó nhận ra, nằm gục trong vòng tay Uyên, bà Mai tái mặt, khuôn mặt bà trắng bệch như tờ giấy, ánh mắt đầy kinh hoàng.
"Quang! Trời ơi! Sao lại ra nông nỗi này?" Bà Mai vội vàng chạy đến, gương mặt đầy vẻ kinh hoàng và lo lắng tột độ. Bà chưa bao giờ thấy ai bị thương nặng đến vậy. "Uyên, mau! Giúp cô đưa Quang lên xe! Nhanh lên con!" Giọng bà run rẩy, đầy sự hối thúc.
Lần này, khác hẳn với những lần trước Quang chỉ có một mình, cậu không đơn độc. Với sự giúp đỡ của bà Mai, cậu nhanh chóng được đưa lên xe và lao thẳng đến bệnh viện. Tiếng còi xe vang vọng xé toạc màn đêm, mang theo hy vọng mong manh.


0 Bình luận