Arc 1: Đứa Con Của Người Anh Hùng Mạnh Nhất
Chương 20: Đội phản ứng đặc biệt
0 Bình luận - Độ dài: 2,751 từ - Cập nhật:
Khác với các đội trưởng thông thường của Tổng bộ, Jinshiro Tokisaba dẫn đầu một phân đội đặc biệt chỉ bao gồm hai thành viên.
Một cô gái mang tên Mai Shinonome, và người còn lại là Finn Ikari.
*
Chiếc Porsche lao đi trên trục đường vắng, động cơ của nó gầm rít dữ dội và nghiền nát những viên đá, bắn chúng văng tung tóe trên mặt đường.
Kim đồng hồ vận độ đã chạm ngưỡng 140km/h, một tốc độ thật đáng sợ.
Dù vậy thì bên trong khoang lái, gã đàn ông nắm vô lăng bằng một tay vẫn cứ ung dung và có chút vẻ lơ đãng không đáng có, cứ như thể gã vẫn còn đang nằm trên chiếc sofa êm ái chứ không phải bay trên mặt lộ vậy.
“Đội 3 đã giao chiến được ba mươi phút rồi. Nhiệm vụ chỗ Kohata thì cũng vừa được xác nhận là thất bại hoàn toàn. Có phải chúng ta đang đến quá muộn không, Jinshiro?”
Người vừa lên tiếng là Mai Shinonome. Ngồi ở ghế phụ, cô nàng không giấu nổi sự sốt ruột. Cứ cách năm giây là cô lại táy máy chiếc tai nghe, xong thì những ngón tay thoăn thoắt của cô sẽ gõ lạch cạch trên màn hình bảng điều khiển. Mái tóc trắng ngắn ngang vai của cô rung lên bần bật theo từng cú xóc nảy của chiếc xe, hắt lên ánh sáng xanh lạnh lẽo từ các dòng dữ liệu đang chạy trối chết trên màn hình.
Thấy gã đàn ông bên cạnh vẫn im lìm, Mai gắt lên.
“Này Đội trưởng! Anh có nghe em nói không đấy? Đừng có dán mắt vào cái tờ giấy lộn đó nữa!"
Đáp lại sự giận dữ ấy, Jinshiro vẫn thản nhiên giữ vô lăng, và phe phẩy lá xăm giấy trước mặt Mai – thứ mà có lẽ gã đã kịp tranh thủ thỉnh về từ một ngôi đền nào đó dọc đường. Trên gương mặt gã, sự tự đắc hiện rõ qua cái nhếch mép nhẹ, một biểu cảm đầy vẻ trêu ngươi đến mức khiến người nhìn, ở đây là Mai chỉ muốn phát cáu.
“Là đại cát! Có thể gặp được quý nhân phù trợ, vạn sự hanh thông. Dấu hiệu tốt cho đội của chúng ta đấy.”
“Anh nghĩ em sẽ quan tâm đến cái giấy đó chắc? Cái em cần quan tâm là chiến dịch lần này đấy! Chiến, dịch, lần, này!”
Mai gằn từng chữ bên tai Jinshiro như muốn đâm thủng màng nhĩ của đối phương, khiến gã phải nghiêng đầu về phía bên trái cửa sổ để tránh né cái luồng khí đang nóng hừng hực từ cấp dưới.
“Cứ bình tĩnh nào. Lão già Zarukashi ấy mạng lớn lắm, chưa kể đến đám lâu la Đội 3 của lão nữa. Để lão mà chết dễ dàng thế thì cái Tổng bộ này nên giải tán sớm cho rảnh nợ.”
“Một tên mê tín như anh mà dám nói mấy điềm gở đó sao.” Mai đáp lại đầy vẻ trách móc.
Kể ra bảo Jinshiro là kẻ dở hơi cám hấp cũng chẳng oan, nhưng khổ nỗi Mai cũng không phủ nhận được cái năng lực ghê gớm đã đưa gã leo lên vị trí này. Ngẫm đi ngẫm lại, cả bảy vị đội trưởng ở đây có ai là người bình thường đâu? Jinshiro tất không phải là ngoại lệ.
Tuy nghĩ là vậy nhưng Mai vẫn tự hỏi tại sao mình lại có thể gắn bó với gã này lâu đến thế. Có lẽ là vì cái ơn cứu mạng năm xưa mà cô vẫn tự hứa là sẽ trả đủ, hoặc đơn giản là vì sau chừng ấy năm, cô cũng bắt đầu cảm thấy mình đã trở nên gàn dở chẳng kém gì gã.
Jinshiro cẩn thận gấp lá xăm làm đôi rồi nhét vào túi áo ngực. Gã liếc nhìn gương chiếu hậu để kiểm tra tình trạng của Finn, cậu thanh niên ở ghế sau vẫn bất động. Gương mặt cậu bị che khuất một nửa bởi bóng tối và chiếc cổ áo khoác dựng cao.
“Mà có bao giờ em cảm thấy đội chúng ta thiếu người chưa?”
Mai đang gõ phím bỗng dừng hẳn lại.
“Ý anh là gì? Đó có phải là một phép thử?”
“Nói là một thông báo thì đúng hơn.”
“Hả? Anh đang nhắm đến tân binh nào à?”
“Không phải.” Jinshiro đáp, tay vẫn giữ chắc vô lăng khi chiếc Porsche lao qua một đoạn đường gồ ghề khiến khung xe rung lên bần bật.
Mai xoay hẳn người lại và bỏ màn hình sang một bên, tư thế của cô cho thấy sự sẵn sàng cho một cuộc tranh luận dài hơi.
“Nếu không phải người của Huyễn Giới Kỵ thì đừng nói là anh định đưa một người bình thường vào đội nhé? Có phải do mấy quẻ bói ‘Đại cát’ kia nói rằng đưa người thường theo sẽ gặp may mắn đúng không? Nếu đúng là thế thì em sẽ đốt hết đống giấy đó và cả cái miếu thờ ngay lập tức. Anh biết việc kéo một người không có năng lực vào chiến trường là phạm luật của Tổng bộ chứ? Hay là anh đã quá chán cảnh làm công ăn lương mà lên cơn thèm ăn cơm tù?”
Mai đã khá quen cái tính cách dở dở ương ương của đội trưởng mình. Xuất thân của Jinshiro ban đầu vốn chỉ là một Huyễn Giới Kỵ tầm thường, lính quèn đi lên. Cái lý do gã được ngồi vào ghế này đến giờ vẫn là một ẩn số, có khi là được ai đó cơ cấu cũng nên. Nhưng dù có điên thì cũng phải biết điểm dừng chứ, không thể cứ tùy tiện đặt đông đánh tây, rước những rắc rối không đáng có về cho đội được
Jinshiro bật cười, gã lắc đầu.
“Không liên quan gì đến mấy quẻ bói đâu. Thú thật với cô nương, anh mày đã tia từ lâu lắc rồi. Chỉ có điều… người này đang cực kỳ được săn đón đấy.”
“Ồ ghê chưa, vậy là đội chúng ta sắp có lính đánh thuê cấp cao hả?”
“Cứ chờ đấy, hạ hồi phân giải.”
Jinshiro nheo mắt nhìn vào khoảng không tối tăm phía trước đèn pha, ra hiệu rằng anh sẽ không nói thêm một chữ nào về danh tính người đó.
Biết tính khí lão đội trưởng một khi đã muốn giấu điều gì thì có cạy miệng cũng vô ích, Mai hừ lạnh một tiếng. Cô thả lỏng người dựa vào ghế, và chuyển sang tông giọng mỉa mai.
“Cứ cho là anh mang được về đi. Thế còn cấp trên thì tính sao? Đừng quên đám thượng tầng đấy còn đang lăm le cắt giảm ngân sách đội mình. Rình như rình ai tắm ấy…”
“Thế nên trận này chúng ta sẽ thắng đậm! Mà nhắc mới nhớ, nãy đi qua tiệm tạp hóa anh quên chưa mua thuốc lá. Finn, trong người cậu còn điếu nào không?”
Nghe thấy tên mình, người nãy giờ vẫn im lặng như một phần của nội thất xe, bỗng nhúc nhích. Cậu ta rướn người lên phía trước chìa ra một bao thuốc bẹp dúm.
“Của anh đây.”
Một chất giọng lạnh lẽo, trầm đục vang lên, thiếu sức sống đến mức khiến người ta rùng mình.
Không như Mai hay Jinshiro, cậu thanh niên này là một sự tồn tại kỳ lạ trong đội; cậu ít nói đến mức đôi khi cô cộng sự cũng quên mất sự hiện diện của cậu ở ghế sau.
Jinshiro liếc nhìn bao thuốc qua gương, vươn tay rút ra một cây thuốc lá có vẻ ngoài cũng thảm hại không kém gì cái vỏ của nó, đặt lên miệng và châm lửa.
“Cảm ơn cậu. Mà Finn này,” Jinshiro rít một hơi dài, nhả khói lên trần xe, “cậu nghĩ sao về việc đội chúng ta sắp có thêm người? Ý anh là, một thành viên chính thức ấy.”
“Tôi sao cũng được.”
Finn đáp ngắn gọn, sau đó lại lùi vào bóng tối, hệt như một con thú nhỏ đang lẩn trốn ánh sáng.
Jinshiro cũng chẳng nói gì thêm, nhưng qua ánh sáng lờ mờ của bảng điều khiển, Mai có thể thấy một thoáng thất vọng chạy qua khuôn mặt của gã đội trưởng. Chắc gã đã mong chờ một phản ứng nào đó năng nổ hơn, nhưng rốt cuộc, gã vẫn chỉ nhận lại một sự thờ ơ quen thuộc.
Bất chợt, ánh đèn pha của chiếc Porsche quét qua một vật thể lạ nằm chắn ngang đường ở phía xa. Giữa màn đêm đặc quánh của vùng ngoại ô, vật thể ấy hiện ra lù lù, không rõ hình thù nhưng to lớn và góc cạnh đến mức đủ để biến chiếc siêu xe thành một đống sắt vụn nếu va chạm ở vận tốc kinh hoàng này. Mai là người nhận ra nó đầu tiên, cô khẽ kéo tay Jinshiro.
“Này, đội trưởng.”
“Sao thế?”
“Nếu anh không phanh ngay bây giờ, có thể bữa tối nay chúng ta sẽ cùng nhau ăn dưới suối vàng đấy.”
“À… phải rồi.”
Chiếc xe giảm tốc độ đột ngột. Bốn chiếc lốp nghiến trên mặt lộ tạo ra âm thanh chói tai, nghe hệt như tiếng thét xé lòng của kim loại đang cố chống lại ma sát. Lực quán tính ném cả ba người về phía trước, ngay cả dây an toàn siết chặt cũng khiến lồng ngực họ đau nhói.
Khói trắng bốc lên nghi ngút từ dưới gầm xe, quện với mùi cao su cháy khét lẹt xộc thẳng vào khoang lái qua hệ thống thông gió. Chiếc xe trượt dài thêm một đoạn, đuôi xe hơi văng sang một bên trước khi đứng lại hoàn toàn, chỉ cách vật thể kia vài mét ngắn ngủi.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt chớp tắt, hiện trường vụ tai nạn lộ rõ mồn một.
Một chiếc xe vận tải bọc thép hạng nặng bị lật ngửa bụng, nằm chỏng chơ giữa đường.
Tiếng "cạch" vang lên khi Jinshiro tháo bỏ dây an toàn. Gã đẩy cửa bước ra ngoài, đôi giày nện xuống mặt nhựa đường tạo nên âm thanh lộc cộc giữa không gian tĩnh mịch. Mai và Finn cũng lặng lẽ xuống xe, đứng dạt sang hai bên cảnh giới.
“Ái chà chà. Nhìn cái logo quen mắt chưa kìa. Hàng của Tổng bộ chứ đâu. Mai, em nghĩ thế nào?”
“Trước hết thì cứ kiểm tra tình hình của tài xế cái đã.”
Mai rút điện thoại, bật đèn flash rồi thận trọng tiến lại gần cabin vỡ nát. Ánh sáng trắng lạnh lẽo quét qua những mảnh kính vỡ vụn vương vãi khắp nơi, soi rọi vào bên trong buồng lái tối om.
“Không có… ai?”
Trước mắt Mai là chiếc cabin trống không, và một vài giọt máu vương lại trên ghế.
Vừa nhìn thấy thứ chất lỏng màu đỏ ấy, gương mặt vốn đang nghiêm nghị của Mai tức thì chuyển sang màu xanh tàu lá chuối. Ai mà ngờ được một dân chuyên như cô lại mắc cái chứng sợ máu bẩm sinh cơ chứ? Cô nàng bịt miệng, cố nén cảm giác buồn nôn đang dâng lên cổ họng, vội vàng lia đèn sang hướng khác để tránh nhìn trực diện vào thứ chất lỏng tanh tưởi ấy.
“Tình hình thế nào?” Jinshiro đứng chống nạnh nhìn đống sắt thép đang chắn hết toàn bộ lối đi độc đạo, gã thở hắt ra một hơi khói thuốc cuối cùng rồi vứt mẩu tàn xuống đất, dùng mũi giày di di.
"Không... không có ai cả. Có vẻ đã tự thoát ra rồi." Mai khó khăn lắm mới thốt nên lời, dù mặt đã xanh mắt mèo.
“Tự thoát rồi à…”
“Này Jinshiro, còn đường nào khác để vòng qua không?”
“Rất tiếc là không. Ngã ba duy nhất mà ta đi qua đã cách đây vài km rồi.”
Jinshiro ngước lên bầu trời đêm đen kịt, rồi lại quan sát con đường bị chặn đứng. Đúng lúc này, ở phía sau bọn họ, Finn cất bước tiến lên. Tay chàng thanh niên đưa tay về phía sau lưng, tức thì có một tia sáng màu bạc phát lên chói mắt người nhìn.
“Đội trưởng, để tôi lo cái xe này.”
Nhưng ngay khi thứ uy lực kỳ ảo ấy sắp bộc phát, Jinshiro đã giơ tay chặn ngang tầm mắt cậu.
"Từ từ đã nhóc. Nhìn cho kỹ đi. Anh đã dạy hai đứa như nào về thuật kết giới rồi nhỉ?”
“Ý anh là sao? Chẳng phải đây là một vụ tai nạn?” Mai thắc mắc, ngay cả Finn vừa bị cản trở cũng tỏ ra vô cùng khó hiểu.
“Tai nạn thì đã tốt. Nhưng đừng quên lũ nguyền thú còn có khả năng lẩn trốn, ngụy tạo hiện trường thu hút con mồi. Có một con to tổ chảng ở phía trên đang thèm rỏ rãi kia kìa.”
Và như để chứng minh lời nói của mình, Jinshiro thò tay vào túi áo ngực, nơi vừa cất đi quẻ xăm "Đại cát" ban nãy. Gã lôi ra một lá bùa hệ gió với ba kí tự khác nhau được in sẵn bằng mực đỏ, tức thì ném nó về phía chiếc xe.
Lá bùa bùng cháy giữa chừng, lan rộng ra như một tấm lưới, thiêu cháy lớp ngụy trang trong suốt đang bao phủ hiện trường. Không gian bắt đầu biến dạng, từ trong hư ảo, một con Nguyền thú hiện ra. Nó có hình dạng một con trâu mộng, nhưng phần thân dưới lại mang cấu trúc chi của loài bò sát.
Sự xuất hiện bất ngờ của con nguyền thú khiến Mai trợn tròn mắt, đừng chết trân. Finn cũng bất ngờ không kém, chỉ là cậu không bao giờ thổ lộ nó ra bên ngoài mà thôi.
Bị lộ diện, con quái vật gầm lên một tiếng rợn người, nhắm thẳng vào kẻ phá bĩnh nó – tức là Jinshiro mà lao tới.
“Một con nguyền thú tốt cho việc khởi động đây, nhưng rất tiếc là thời gian sắp hết rồi.”
Jinshiro liếc nhìn đồng hồ, vẻ mặt anh bỗng chốc trở nên nghiêm nghị lạ thường. Anh quay sang Mai, người từ nãy đến giờ vẫn còn như tượng đá.
“Mai, Finn! Con này giao cho hai đứa. Giải quyết trong mười phút, rồi đuổi theo sau.”
“Khoan! Từ đã! Anh định đi trước ư?”
“Bên kia vẫn đang đợi chúng ta. Với lại đội trưởng mà đến muộn thì mất mặt lắm.”
Không đợi cho đôi cấp dưới kịp trả lời, Jinshiro nháy mắt một cái và ra dấu tay tạm biệt.
“Vạn Tượng Luật Thư.”
Tức thì, bóng hình của gã nhòe đi tựa hồ một nét mực bị hòa tan vào dòng nước xiết, rồi biến mất hoàn toàn trong tích tắc. Ngay cả không khí nơi gã vừa đứng cũng bị xé toạc, để lại một dư chấn khủng khiếp khiến mặt đường nhựa nứt toác ra làm đôi. Con Nguyền thú trước mặt bị khí thế áp đảo làm cho hoảng loạn, nó rụt những chi trước lại, ngơ ngác tìm kiếm mục tiêu vừa thoát ly.
Gã đã tự ném mình đi với tốc độ vượt xa khả năng quan sát của mắt thường, hướng thẳng về khu vực trung tâm chiến sự.
Ngay khi gót giày Jinshiro vừa biến mất khỏi mặt đất, một luồng áp suất không khí mãnh liệt từ lòng bàn tay Mai tỏa ra. Cô đưa tay vào hư không, nơi một vòng tròn ma thuật màu xanh nhạt vừa hiện hữu, và từ đó, một cây trường thương với cán dài chạm khắc hoa văn mây gió hiện rõ dần.
"Ta hiệu triệu ngươi nhân danh sự trừng phạt. Hiện thân đi, Tiêu Diêu!"
Mai chụp lấy vũ khí, xoay một vòng điệu nghệ, tà áo và mũi thương cùng chém vào gió tạo nên một âm thanh thanh thoát vui tai trước khi hướng về phía con nguyền thú.
“Thật là hết cách mà! Finn, đừng để nó chạm vào xe đấy. Con Porsche đó vẫn còn đang trả góp.”
0 Bình luận