• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol. 01 Đứa con của người anh hùng mạnh nhất

Chương 08: Khế ước vĩnh hằng

0 Bình luận - Độ dài: 4,167 từ - Cập nhật:

“Ngươi có vẻ đã cạn kệt ma lực rồi. Được, ta cho phép ngươi nói.”

Đó là tông giọng trầm phát ra từ Kosched, tuy nhiên có thể thấy không có phần nào là cảm giác nhân từ trong đó cả.

Với vết bầm tím toàn thân kèm máu đỏ chạy dọc bên đùi, thương tổn là khá nặng. Cô buộc phải vận dụng thủy thuật, ấn bàn tay lên miệng vết rách để cầm máu. Dù vậy, phép đó nhiều lắm chỉ trì hoãn, tuyệt đối không thể xoay chuyển thế trận.

Và kết quả là, trên người Yukio lúc này đã không còn một giọt ma lực nào.

Rõ ràng Kosched đã nương tay. Nếu hắn chịu dùng thể thuật ngay từ đầu, có lẽ trận này đã kết thúc chỉ trong mười giây. Thế nhưng ngay cả khi không tung toàn lực, hắn vẫn đè bẹp Yukio một cách dễ dàng.

Cô năm nay mới mười lăm tuổi, năng lực còn xa mới chín muồi. Chống cự được đến giờ cũng đã là điều đáng khen.

“Lần đầu ta và ngươi chạm mặt, ngươi đã hỏi đến danh phận của ta, phải chứ?”

“Hửm… Ừ, đúng là ta có hỏi.”  - Kosched ngẩng cao mặt – “Nhưng nếu trả lời lúc này thì còn cứu nổi mạng ngươi sao?”

“… Không chỉ mạng của ta đâu, mà cả của ngươi nữa.”

Yukio khẽ mỉm cười. Một điệu cười mang tính đe dọa không nên xuất hiện khi cô đang thua thế như này. Có thể là cô đã suy tính một điều gì đó, có thể là không. Khi bị dồn vào đường cùng, biết bao nhiêu là thủ đoạn để sống sót có thể được người ta nghĩ ra cơ chứ.

“Nói đi.”

Vậy là hắn đã đồng ý, hoặc nói cho cùng cũng chỉ muốn chơi đùa với con mồi lâu thêm một chút.

Thực lòng Yukio không hề nghĩ hắn sẽ dễ dàng cho đình chiến. Nhưng cô tin giao đấu mà thiếu thông tin về đối thủ rõ ràng là một rủi ro, và kể cả là Kosched, cũng chẳng ai muốn lỡ tay động đến một nhân vật tầm cỡ quốc gia như công chúa Long Quốc cả.

“Nếu ta xưng danh, và ngươi cũng xưng danh, trận chiến này sẽ chấm dứt ngay lập tức.”

“Một điều khoản bất lợi cho ngươi và hai điều khoản bất lợi cho ta, ngươi có đang tự tin quá về bản thân không đấy?”

“Giá trị danh phận của ta đủ để đổi lấy gấp đôi sinh mệnh của ngươi!”

Yukio trả lời hết sức ngạo mạn, hay nói cách khác, cô đang dùng biểu cảm cá nhân để tăng sức nặng lời nói. Cộng thêm việc đã chữa trị xong vết thương ở chân, giờ đây cô có thể đứng thẳng mà không cần hỗ trợ, đoàng hoàng đối chất với đối phương.

Kosched không hề tỏ ra giận giữ trước thái độ của cô, song, hắn khoanh tay và quan sát thật kĩ.

“Hừm… Mái tóc đen, đôi mắt đỏ, và cái giọng ấy. Từ đầu ta đã đoán ngươi không phải người Solteria. Ngươi là người của gia tộc Hoshigami. Nếu tất cả chỉ dừng ở đó thì cũng chẳng có gì quan trọng.”

Có vẻ hắn chưa nhận ra danh phận công chúa của Yukio. Người nhà Hoshigami vốn nổi tiếng vì ngoại hình dễ nhận biết, gần như na ná nhau. Tuy hôn phối với ngoại tộc là điều vẫn xảy ra, nhưng huyết quản trong dòng tộc này mạnh đến mức thường sẽ lấn át đặc điểm ngoại lai, khiến đôi khi người ta khó mà phân biệt được xuất thân pha trộn.

“Cũng tương tự thôi. Ngươi không phải người nơi này. Ta nhận ra từ đầu ngươi đến từ Shinkai. Một kẻ ngoại bang ngang nhiên khuấy động trên đất nước của kẻ khác, gan dạ thật đấy.”

Một khoảng im lặng bỗng nhiên chiếm lấy hai người. Cảm giác là rất ngột ngạt, và Zrenye không biết phải phản ứng sao trước tình thế này. Điều duy nhất cậu đang làm là bao bọc cho Yuroji đang nằm trong vòng tay mình.

Cậu không biết là mình đã ôm lấy cô bé từ bao giờ.

“Bảo vệ Yuroji cho chị nhé, Zrenye.” – tất cả những gì cậu nhớ là Yukio có nói vậy, sau đó là đẩy cô bé cho cậu và chống đỡ trước Kosched.

Kosched lúc này đã hoàn toàn buông lỏng cảnh giác. Trong mắt hắn, chẳng ai nơi đây còn đáng để xem như mối đe dọa, và đồng thời, chẳng một ai dám tự biến mình thành mối đe dọa của hắn lúc này.

“Được rồi.” – Kosched bất ngờ lên tiếng – “nếu câu trả lời của ngươi không có giá trị như lời ngươi khẳng định, ta sẽ mổ bụng hai đứa nhóc kia trước mặt ngươi.”

Một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng Zrenye, thấm đến tận sương tủy. Cậu không dám tưởng tượng cảnh tượng khủng khiếp ấy, nhưng cũng hiểu rõ ràng rằng Kosched không phải loại người nói mà không làm.

Dù vậy, việc hắn chịu dừng tay để đàm phán đã là thành tựu lớn nhất mà Yukio có thể giành được từ nãy đến giờ. Một cơ hội mong manh đến nực cười, nhưng nếu thông tin trao đổi không đủ trọng lượng, kết cục chỉ có thể là máu đổ đầu rơi.

“Kosched Hanzo Dracarys.” – hắn tự xưng – “Phần còn lại, ngươi hẳn đã rõ.”

“K-k-kosched Hanzo… Kế Đăng!? Không thể nào… tại sao một trong Cửu Quái của Huyền Quốc như ngươi lại có mặt ở đây?!”

Nhìn qua vẻ mặt sửng sốt của Yukio mà nói, cô đã không ngờ được diễn biến tình thế sẽ đến mức khó tin như thế này. Việc gặp một cường giả có sức mạnh tương đương vậy đã là khó, huống hồ gì còn là Kosched.

“Ta sẽ không trả lời câu hỏi đó. Thứ ngươi cần nhớ là bản hòa ước giữa chúng ta vẫn còn một điều khoản chưa thực hiện.” – Kosched thấy cô đang bối rối liền nhắc nhở.

Để nói thêm về Ngũ Đại Cửu Quái, chúng là chín cá nhân có sức mạnh tuyệt đỉnh, hoạt động dưới danh nghĩa giáo hội điều hành Shinkai. Trong số ấy, Kế Đăng nắm giữ năng lực khủng bố bậc nhất, và không nghi ngờ gì việc hắn đứng ở vị trí thứ hai, chỉ chịu xếp sau Giáo Chủ. Ngay cả Chân Thể Hắc Cầu Kyoya vốn đã là một hung danh khét tiếng, so với hắn vẫn chỉ là hạng con gà mờ.

Còn vấn đề tại sao hắn lại xuất hiện ở đây, vẫn còn là một dấu chấm hỏi lớn.

Gác lại bất ngờ, Yukio đưa tay lau đi những vết máu còn vương lại trên mặt. Khuôn mặt xinh đẹp của hai chị em là không thể bàn cãi, có lẽ điều đó cũng có tác động ít nhiều đến quyết định ra đòn của Kosched. Dù vô thức hay có chủ đích, hắn đã để cho Yukio giữ nguyên bộ dạng để tiếp tục đứng trước mặt mình.

“Ta là Yukio Hoshigami, Nhất vị công chúa của Long Quốc.”

Ánh mắt của Kosched, dù đáng sợ đến đâu, cũng đã xuất hiện một thoáng dao động.

Điều đó chứng minh rằng lo lắng duy nhất của hắn đã diễn ra.

“Vậy sao. Với những gì ngươi đã thể hiện thì ta tin đây hẳn không phải là lời nói dối.”

“Ý ngươi là sao?”

“Yukio Hoshigami. Ngươi vừa tự cứu sống mình đấy. Tại sao ngươi không xưng danh sớm hơn? Chẳng phải sẽ tránh được những thương tích không đáng có ư?”

“Ngươi là một trong Cửu Đại Ngũ Quái, hẳn phải nhớ rõ điều khoản trong bản hòa ước chứ?”

Mặt của Kosched nghiêm nghị lại. Mất đến vài giây để những tế bào cơ mặt cuối cùng của hắn dãn ra, và hắn đáp lại bằng chất giọng pha chút mỉa mai.

“Ra là vậy. Ta công nhận sự khôn khéo của ngươi. Quả không hổ là người được định sẵn để trở thành hoàng hậu của Long Quốc. Nguyền Ma Điểu!”

Một lần nữa vòng tròn ma pháp được mở ra, đặt Yukio trở lại báo động đỏ. Cô nhanh chóng về lại thế thủ, với đồng tử co rút đến cực hạn. Nếu câu trả lời của cô không đáp ứng được hắn tức là bão tố đang đến rồi.

Điều này thực sự không ổn một chút nào. Yukio đã cạn kiệt ma thuật, tuy có thể sử dụng nguồn ma thuật dự bị từ Yuroji, nhưng nói thẳng ra là tốn rất nhiều thời gian để tiến hành khế ước chuyển giao giữa hai người. Ấy là còn chưa kể lượng ma thuật dồi dào đó có thể bị truyền tống hẳn ra ngoài, gây thất thoát lớn và ảnh hưởng đến mạng sống của một cô bé như Yuroji.

“Không cần đánh nhau nữa. Ta chấp nhận hòa ước của ngươi.”

Kosched phẩy tay, lần này con chim khổng lồ không lao đến Yukio, mà vồ lấy gã đầu trọc. Đôi móng khép lại, và trong chớp mắt, cơ thể hắn đã bị cuốn trọn.

Tiếng vỗ cánh rít lên xé gió, đưa con chim biến mất về phía rừng sâu. Bóng hình khổng lồ của Kosched cũng dần khuất dạng theo sau.

Áp lực khủng khiếp đã biến mất không còn dấu vết.

Đến lúc này Yukio bất ngờ ngã quỵ xuống, hiển nhiên vì cô đã quá suy kiệt.

“Chị gái! Hỡi nguyên tố của thủy thuật sư, hãy ban cho con dòng nước mát lành để cứu lấy sinh linh thể này,…”

Yuroji vội vàng tiến lại gần và sử dụng thuật chữa trị, lần này là để hồi phục sinh lực tức thời.

So sánh với chữa trị vết thương hở, thủy thuật hồi sức dễ sử dụng và có hiệu quả nhanh chóng hơn. Vì thế không khó để thấy các ma thuật sư nhỏ tuổi có thể thành thạo loại thuật này.

Vốn dĩ trước đó chính cô cũng là người đã chữa trị cho Zrenye, tức là cô đã có thể dùng đến thủy thuật trung cấp rồi.

“Cảm ơn em, Yuroji.”

“Ch-chị gái… em xin lỗi… em xin lỗi…”

Nước mắt của Yuroji tràn xuống hai má, cô úp mặt vào trong lòng của chị gái mình mà sụt sịt không ngừng.

Chứng kiến cảnh tượng đó là trái tim của Zrenye thắt lại.

Tất cả là lỗi của cậu. Cậu càng cố gắng sửa chữa, mọi thứ lại càng trở nên méo mó và đi xa hơn ngoài tầm kiểm soát.

Nói cách khác, chính sự ngạo mạn và ái kỉ của bản thân đã khiến có ngươi phải đổ máu vì cậu.

Những gì cậu còn làm được chỉ còn là cúi gằm mặt xuống đất. Cảm giác hổ thẹn và ân hận cứ thế xoáy vào trong cậu, từng chút từng chút một.

Nếu có một cái hố ở đây, cậu sẵn sàng nhảy vào để có ai đó chôn quách cậu luôn cũng được.

“Làm tốt lắm, Zrenye.”

Một cảm giác mềm mại và ấm áp đặt lên đầu cậu, khiến sự nặng trĩu bỗng chốc bay biến trong chốc lát. Cậu muốn ngẩng lên để xem, nhưng rồi thứ ấy kéo cậu lại vào trong lòng chủ nhân của nó. Đó là cánh tay của Yukio, cô đang mỉm cười và xoa đầu cậu.

“Em đã cố gắng rồi.”

Đó là lời tiếp theo của cô.

Đôi mắt Zrenye mở to nhìn Yukio. Chính cậu không chắc mình có đang mơ hay không nữa, song lòng nhân ái bao la kia đã đưa cậu trở lại thế giới thực.

“Đừng bao giờ coi nhẹ giám mục, Zrenye! Giám mục là một kẻ tàn ác! Ả ta sẽ tra tấn người ta bằng giọng nói đáng nguyền rủa của ả!”

Yuroji đã từng nói như vậy.

Vậy mà lúc này đây, Zrenye lại đang bị Yukio “tra tấn” theo cách khác. Sự ngọt ngào của cô làm tim cậu đau nhói, một kiểu đau đớn lạ lùng. Đau đến mức cậu không kìm được mà bật khóc.

Thế giới trở nên nhòe đi trong làn nước mắt chưa kịp lau. Cậu vội đưa tay che mặt, không muốn để Yukio chứng kiến vẻ thảm hại này. Yukio cũng không cố gắng nhìn, có thể vì cô hiểu và tôn trọng sự yếu đuối mà cậu đang che giấu.

“Chị không giận em sao…”

“Không hề.”

“Có phải thật không… nhưng vì em mà mọi người phải khổ sở như này…”

“Không hề, một chút cũng không.”

Cậu im lặng. Rõ ràng trong lòng vẫn còn đầy ắp sự hối hận. Trớ trêu là chính việc không ai trách móc lại càng khiến gánh nặng trong cậu nặng thêm.

Zrenye nghĩ, bằng cách nào đó, cậu phải bù đắp cho Yukio và Yuroji. Nhưng cụ thể là làm thế nào, cậu chưa tìm ra được. Có lẽ, chỉ khi thời điểm thích hợp đến, câu trả lời sẽ tự xuất hiện.

Có những việc con người muốn làm ngay, nhưng thực tế thì không thể.

“…Chúng ta về thôi. Gia đình em vẫn đang đợi ở nhà đấy.”

*

Chiều rồi, cái ồn ã của căn nhà nhỏ dưới sườn núi đã qua, để lại văng vẳng những tiếng cười của vài vị khách không chịu rời đi cho gia chủ dọn dẹp.

Bác Stipanov sau khi trao đổi điều gì đó với Yukio, cuối cùng cũng chịu ra gỡ mấy cái pháo hoa sau sân nhà. Dự là nếu hai đứa trẻ không mất tích là nhà Zrenye sáng nhất đêm nay rồi đây.

Zrenye ngồi ở bậc cửa. Với hai tay chống cằm, mắt cậu hướng ra khoảng sân đã phủ bóng hoàng hôn. Cậu không thực sự nhìn gì cả, mà chỉ để mặc cho suy nghĩ trôi nổi. Những gì xảy ra từ ban sáng đến giờ như một chuỗi sự kiện dồn dập, đủ để một đứa trẻ như cậu cảm thấy choáng ngợp. Có thể nói rằng, mọi thứ vẫn chưa kịp lắng lại trong đầu.

“Ra là cậu ngồi đây.”

Một mùi hương dễ chịu bất ngờ thoảng tới. Zrenye quay lại, bắt gặp Yuroji vừa bước ra, rồi ngồi xuống ngay bên cạnh. Dùng nhờ phòng tắm của nhà Zrenye, cô bé đã có cho mình một diện mạo mới hoàn toàn. Đối lập với hình ảnh lấm lem bụi bẩn ban sáng, giờ đây cô lại hiện lên đúng dáng vẻ một tiểu thư danh giá.

Với thân phận công chúa, việc thay vài ba bộ đồ trong ngày là điều hoàn toàn bình thường, thậm chí còn là phép lịch sự tối thiểu trước mặt người khác.

“Cậu thay đồ rồi à, Yuroji?”

“Ừm.” – cô gật đầu, bình thản đáp. – “Phụ thân và mẫu thân sẽ không muốn thấy mình trong bộ dạng thảm hại như vậy.”

“Vậy sao… Khoan đã! Cậu vừa xưng là “mình” đấy à?”

Zrenye ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên cậu nghe thấy đại từ ấy từ Yuroji.

“Ủa? Chuyện đó có gì lạ à?”

“Ồ, không có gì, không có gì cả,…”

Zrenye vội vàng che đậy nó, và Yuroji rõ ràng không có ý định quan tâm đến nữa.

Trong một thoáng, Zrenye nhìn trộm cô.

Thật không may là Yuroji cũng nhận ra điều đó, cô chỉ ngoảnh mặt đi và vuốt lấy mái tóc đen của mình.

Hai đứa trẻ đỏ mặt.

Khung cảnh có chút gì đó rất ngượng ngùng. Nhưng rồi Zrenye là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí.

“Chị Yukio sao rồi?”

“Đừng lo. Giám mục khỏe lắm, với lại cậu cũng thấy rồi còn gì. Khi nãy giám mục vẫn chén hết một đĩa bánh đó nha! Mà nói với cậu bí mật này nhé, giám mục thích nhất là bánh cam thảo. Nên nếu cậu muốn giám mục làm gì chỉ cần mang bánh cam thảo ra thương lượng là được.”

“Ra là vậy! Thế nhất định lần tới tôi phải mua cho chị ấy thật nhiều mới được!”

“Pu… pu…”

Nghe vậy, Yuroji bụm miệng cười. Zrenye bất giác nghĩ, chắc cô bé nên cười nhiều hơn — bởi vì như thế trông cô rất đáng yêu.

“Mà Yuroji này… sao cậu cứ gọi chị ấy là giám mục vậy? Chẳng phải chị Yukio luôn dịu dàng sao? Tôi chẳng thấy chị ấy đáng sợ chút nào như Yuroji nói cả.”

“Bởi vì nghe chúng rất ngầu, phải không?”

Yuroji đáp lại một cách ngây thơ.

“… Hay là Zrenye cũng muốn mình gọi như vậy?”

“K-không hề!”

Câu trả lời bật ra ngay lập tức, nhưng khuôn mặt cậu lại đỏ ửng. Zrenye hít một hơi, cố ép nhịp tim trở về bình thường rồi mới tiếp tục.

“Thế… cuộc sống ở hoàng cung là như nào vậy?”

Câu hỏi tưởng chừng đơn giản, nhưng thật ra lại gói ghém cả sự tò mò lẫn mong muốn hiểu cô bé kia nhiều hơn. Có lẽ chính cậu cũng không nhận ra điều đó.

“Cô đơn. Buồn tẻ và cô đơn. Cứ như mấy con mèo bị nhốt trong cái cũi vậy.”

“Cậu không có bạn sao?”

“Thật ra là có một…”

“Không tính chị Yukio nhé.”

“Tôi bảo là có mà!”

Yuroji mở to đôi mắt mà nhìn thẳng vào Zrenye. Có lẽ cô nghĩ làm như vậy là để đối phương tin tưởng mình hơn.

“… Một cô bé bằng tuổi Zrenye cơ.”

“Vậy sao. Thế thì thật tốt quá rồi.”

Zrenye mỉm cười. Bằng cách khẽ co chân lại, vòng hai tay lên trên, cậu đặt cằm xuống cái giá đỡ tạm thời của mình.

“Thế Zrenye thì sao… Cậu có bạn không?”

“Có tính người lớn không?”

“Ai lại tính người lớn vào làm bạn vậy?”

“Thế thì là không.”

“Thật luôn?”

“Ừm. Một số không tròn trĩnh.”

Cậu đã từng đi học suốt năm năm tuổi trẻ con của mình, nhưng vẫn không có bạn. Thi thoảng cậu sẽ bị những đứa trẻ khác trêu trọc vì sự lập dị của bản thân, nhưng sau cùng thì tự cậu lại muốn cô lập chính mình ra khỏi thế giới. Chính vì thế, cậu đã trải qua kì tiểu học mà không có lấy một mối quan hệ thân thiết nào.

Mọi chuyện bắt đầu từ tháng thứ hai sau khi vào lớp ba. Hôm đó là ngày thứ tư sau lễ Khánh Lập, tức mùng năm. Trong khi những đứa trẻ khác chăm chú học hành, cậu lại đột nhiên la hét ầm ĩ giữa lớp. Thật ra nếu hiện tượng này chỉ diễn ra một lần thì có lẽ chẳng ai quan tâm, nhưng những tiếng la hét ấy còn kéo dài suốt cả tuần. Kết cục là cậu buộc phải nghỉ học một thời gian ngắn.

“Tại sao vậy?”

“Vì tôi đã từng giống Yuroji. Hoang tưởng và tưởng tượng ra những thứ không có thật.”

“Cậu vẫn không tin những gì mình nói ư?”

“Nhưng sau những chuyện hôm nay… tôi nghĩ là mình đã có tin một chút…”

“Chỉ một chút thôi sao. Zrenye thật là…”

Trong khi họ đang nói chuyện, Zrenye để ý thấy mắt cô dời đến một chiếc ô tô đen bóng đang đợi trước cửa. Có một vài người đứng quanh đó, và họ đang vẫy lại về phía này.

“Yuroji phải về rồi sao?”

“…”

“…Yuroji?”

“Zrenye. Sau này lớn lên cậu sẽ làm gì?”

Sau một cái chớp mắt, Yuroji nhìn về Zrenye.

“Giống như việc trong tương lai cậu sẽ tái thế thành Ma Vương ấy hả? Của tôi thì đơn giản hơn nhiều.”

“Là gì vậy?”

“Trở thành một công dân tốt chẳng hạn? Nghiêm túc chấp hành pháp luật và làm việc như một người bình thường.”

“Chỉ vậy thôi sao? Chẳng ngầu chút nào hết.”

Yuroji phồng má và quay đi chỗ khác, tỏ vẻ trách móc.

“Thôi được rồi… nếu nói như ngôn ngữ của cậu thì có hơi xấu hổ nhưng…”

Zrenye đứng bật dậy khoan thai, cậu chống tay và bắt đầu tăng dần âm lượng trong câu nói.

“Có lẽ tôi sẽ trở thành anh hùng mạnh nhất đại lục này!”

“Ooh! Phải vậy chứ!” - Yuroji vỗ tay hưởng ứng.

“Thế. Đã vừa lòng cậu chưa?”

“Ngầu 100%. Nhưng này, nếu cậu trở thành anh hùng còn tôi lại thành Ma Vương, thì chắc chắn chúng ta sẽ đối đầu nhau mất.”

Zrenye biết Yuroji nói rất hợp lí, nhưng không thể ngừng cau mày. Thực ra cậu không hề nói cho có, vì trước đây cậu cũng từng mơ rằng mình trở thành anh hùng giáng thế cứu nhân, nhưng thực tại nhanh chóng nhắc nhở cậu phải sống như một con người bình thường nếu muốn có cuộc sống bình thường.

“Rồi rồi, tôi cũng chẳng mong đến ngày đó đâu.”

“… Nhưng cậu nhất định sẽ mạnh hơn cả ngài Thiên Mục Thần Giới cho mà xem!”

“Hả?”

Zrenye khựng lại, nhưng trong lúc đó, Yukio từ đâu vỗ vai cả hai đứa.

“Về thôi, Yuroji. Phụ thân và mẫu thân đang lo lắng lắm rồi.”

Rồi cô quay sang phía Zrenye với cái nheo mắt đầy tinh quái.

“Thế nào, thích con bé lắm rồi phải không? Sau này có muốn lấy nó làm vợ không?”

“B-bọn em mới có mười một tuổi thôi mà! Xin chị đừng nói mấy chuyện cưới xin sớm thế chứ!”

“Thật hả? Thế theo chị về Long Quốc với Yuroji nhé?”

Lời trêu chọc liên tiếp khiến mặt Zrenye đỏ lựng, nóng ran đến tận vành tai.

Mặc dù giấu mặt đi chỗ khác, Yuroji có lẽ cũng trong trạng thái giống hệt cậu. Chỉ là con bé không phản ứng ra mà thôi.

“… Được rồi, vui thế là đủ rồi. Yuroji, ta đi thôi.”

“Vâng…”

Câu trả lời ngập ngừng, và thế là Yuroji quay lưng rời đi. Zrenye nhìn theo bóng dáng ấy, trong lòng trỗi dậy một cảm giác nhè nhẹ như hụt hẫng, vừa bâng khuâng vừa luyến tiếc. Cái cảm giác bất lực mà con người ta buộc phải nếm trải khi ai đó quan trọng sắp rời xa.

Chỉ vậy thôi sao? Dù mới quen nhau chưa đến một ngày, nhưng để mà nói không ấn tượng sâu sắc thì hẳn là cậu đang cực kì dối lòng mình.

Cậu nắm chặt tay, thấy tê tê nơi sống mũi.

Thế nhưng khi vừa đến trước cửa xe, Yuroji bất ngờ chạy ngược lại về phía căn nhà, nơi Zrenye đang đứng đó.

‘Cô ấy bỏ quên thứ gì sao?’ – cậu nghĩ thầm. Trong lòng cậu vốn cũng chẳng dám mong đợi gì nhiều, nhưng rồi—

“Zrenye. Thời gian không còn nhiều đâu, hãy thành lập khế ước này với tôi!”

Cô bé dừng lại trước mặt cậu với một lời nói khẩn thiết.

Lúc đó Zrenye không hiểu nổi ẩn ý của Yuroji. “Cậu đang nói… gì thế?” Cậu hỏi, nhưng Yuroji chỉ lắc đầu và nói:

“Tôi cũng không biết nữa… Nhưng khế ước là để gắn kết hai người lại với nhau bằng một lí do nào đấy, phải không? Tôi muốn… tôi muốn được thành lập khế ước với Zrenye!”

Zrenye vẫn chẳng hiểu cái mô tê gì hết.

Cô bé giơ hai tay lên ngay trước mặt, với đôi mắt long lanh, cô nhìn cậu bằng ánh nhìn ngập tràn mong đợi. Ánh nhìn ấy tha thiết đến mức cậu chưa từng thấy bao giờ, thậm chí còn mạnh mẽ hơn cả ánh mắt khi Yuroji bị bắt trước đây.

“Ý cậu là trở thành bạn ư? Nếu vậy thì tôi đồng ý thôi.”

“Haaa… Vẫn chưa được! Mau đưa tay cậu đây!”

Zrenye giơ tay lên, và Yuroji nắm lấy chúng, ngón tay của hai người nhanh chóng đan vào nhau.

Cô nhắm nghiền mắt lại và thì thầm một điều gì đó.

“Được rồi, Zrenye! Khế ước vĩnh hằng giữa hai chúng ta đã được lập.”

“Được rồi hả…”

“Ừm. Vậy… tạm biệt nhé, Zrenye.”

Sau đó, Yuroji nhìn cậu lần cuối và nhanh chóng chạy lại về phía chiếc xe đen đang đứng chờ.

Chỉ còn một mình, Zrenye thẫn thờ nhìn đôi bàn tay mình. Trong chốc lát, cậu khẽ mỉm cười.

Dù cho tương lai sau này có như thế nào đi chăng nữa, Zrenye nhất định sẽ không quên được khế ước vừa được lập ra giữa cậu và cô bé công chúa này.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận