Hồi 07

327. Nhầm người

327. Nhầm người

A, hôm nay trời cũng nhiều mây nhỉ.

Dưới bầu trời xanh không một gợn mây, trên vùng nước nông đỏ thẫm, tôi lại có cảm tưởng đời thường như thế.

Cuối cùng thì lâu đài trên đồi cũng bị Fafnir chi phối, biến thành một vật thể (objets) kinh tởm như nội tạng bị trói buộc bởi các mạch máu. Những tòa tháp và tường thành xung quanh giờ trông chẳng khác gì vảy kết hay khối u. Cây cối trang trí trên đường và trong vườn đương nhiên cũng đỏ quạch, máu không ngừng trào ra từ bề mặt như vết thương của con người.

Dòng sông của lâu đài Fuziyaz, nơi được mệnh danh là trong xanh nhất thế giới, giờ bị bao phủ bởi lớp màng máu, sủi bọt ùng ục. Cây cầu lớn bắc qua dòng sông đó hoàn toàn ngập nước do máu chảy ra xối xả từ cái lỗ hổng trên lâu đài. Mỗi bước đi lại vang lên tiếng bì bõm như đang nghịch nước.

Tôi nhớ cây cầu lớn này là do một vĩ nhân lưu danh sử sách xây dựng để kỷ niệm hòa bình. Đại Thánh Đô này là nơi có bề dày lịch sử nên nhiều giai thoại kiểu đó lắm... mà, giờ thành ra thế này thì coi như xong đời rồi.

Lấy cây cầu lớn làm kênh dẫn nước, dòng máu chảy qua chân tôi, định tràn vào phố xá của Đại Thánh Đô.

Chỉ là, nó đang bị chặn lại một cách khó khăn bởi những hiệp sĩ oai vệ bảo vệ thành phố đang dựng lên bức tường người.

Số lượng hiệp sĩ đang dàn hàng ngang trước cầu, sơ sơ cũng phải ba con số. Nếu tính cả những kẻ đang định xâm nhập từ phía sông thì còn nhiều hơn nữa. Lắng tai nghe, có thể nghe thấy cả tiếng ma pháp ở phía sau lâu đài. Có khi đã lên đến bốn con số rồi. Mong sao nhanh lên năm con số, nhưng chắc phải đợi vài ngày nữa mới được.

Vừa nghĩ vẩn vơ, tôi vừa đối mặt với những kỵ sĩ được cho là chủ lực của quân đội Fuziyaz trên cây cầu lớn, vừa chiến đấu giữa những vệt máu tung tóe.

Những lối vào lâu đài khác đều có tường, rào, sông và hào nước vô số kể. Để đơn vị hàng trăm người tiến vào lâu đài, dù thế nào thì cây cầu lớn vẫn là nhất. Hiểu rõ điều đó, tôi trấn giữ ở đây và nghênh kích kẻ thù. Tính ra cũng đã được một tiếng đồng hồ mà không để lọt một con chuột nào.

Kẻ địch là những tinh anh của đoàn kỵ sĩ khoác lên mình vũ khí đắt tiền.

Nhìn trang phục là dễ dàng đoán được xuất thân tốt đẹp. Có vẻ nhiều cậu ấm quý tộc lớn lên trong sự kỳ vọng và tiền bạc ngập tràn. Nghĩ đến việc có thể dùng đôi tay này cướp đi tất cả những mạng sống đó, tôi cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn một chút.

Trong tầm nhìn tối tăm mù mịt này, những mạng sống lấp lánh của kẻ thù trở thành ánh đèn giúp tôi chiến đấu.

Tôi vung tay hào sảng trước lâu đài Fuziyaz vừa hoàn tất cuộc cải tạo mang tính lịch sử.

Trên tay là thanh kiếm pha lê và thanh kiếm đỏ quen thuộc. Tôi dùng 『Ma lực vật chất hóa』 kéo dài mũi kiếm, áp dụng chiến pháp giống như vị Kiếm Thánh ngàn năm trước nào đó.

Cách chiến đấu không quen tay, nhưng nhờ 『Kiếm thuật』 đang dần dần chảy vào từ thanh kiếm trên tay nên không có vấn đề gì. Nhờ sức mạnh nhận được vô hạn, chỉ trong một giờ tôi đã trở thành người sử dụng 『Kiếm thuật』 hàng đầu trong giới hiệp sĩ.

Tôi tuân theo cách di chuyển cơ thể và cách vung tay tối ưu nhất, xoay người như đang khiêu vũ.

====================

Chỉ thế thôi, đầu của vài tên kỵ sĩ bao vây tôi đã bay khỏi cổ. Một vụ giết chóc đơn giản đến mức khiến lối chiến đấu vòng vo của tôi bấy lâu nay trở nên thật nực cười.

Mượn sức mạnh của 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý』 quả thực nhàn hạ không sao tả xiết. Đoạt mạng người sao mà dễ dàng quá đỗi.

Chỉ là, có lẽ vì giết địch quá dễ dàng, nên dù đã cướp đi những sinh mạng đang tỏa sáng rực rỡ kia, tâm hồn tôi vẫn chẳng hề được gột rửa. Tôi cứ ngỡ nếu cướp đi những sinh mạng giá trị, tầm nhìn tối tăm này sẽ thay đổi, nhưng tuyệt nhiên chẳng có dấu hiệu nào cho thấy nó sẽ sáng lên.

...Tuy nhiên, thú thật thì dù cứ tối tăm thế này cũng chẳng sao.

Lúc nãy khi tha cho nhóm chị Nosfi, tôi đã từng khiếp sợ vì bị tước đi toàn bộ tầm nhìn. Tôi lo lắng không yên, tự hỏi với tình trạng này liệu có thể chiến đấu với những cường địch phía trước hay không.

Nhưng thời gian trôi qua, giống như mắt dần quen với bóng tối, tôi bắt đầu nắm bắt được đường nét của sự vật.

Trong tầm nhìn đen kịt, mọi thứ hiện lên như những đường kẻ trắng mờ nhạt, nhưng vốn dĩ tôi đã là chuyên gia chiến đấu trong bóng tối. Chỉ cần bấy nhiêu thông tin là quá đủ.

Thế nên, dù kỵ sĩ địch có tập kích từ điểm mù sau lưng, tôi vẫn xử lý ngon ơ.

"Con quái vật này...!!!"

Là do không quen đánh lén, hay do sợ tôi quá nên phải hét to mới dám đánh? Có lẽ là cả hai. Tôi bình tĩnh quay lại, thọc mũi kiếm vào miệng tên kỵ sĩ đang gào thét.

Cắt đứt não bộ của kẻ địch, tôi rút kiếm ra ngay lập tức. Tiếp đó, tôi vung song kiếm về phía những kỵ sĩ đang lao tới từ hai bên trái phải. Có vẻ tên kỵ sĩ vừa rồi chỉ là mồi nhử cho đòn quyết định này, nhưng chiến thuật đơn giản đó tuyệt đối không thể làm khó tôi.

Lưỡi kiếm vẽ nên những đường nét giữa không trung, và số lượng xác chết tăng thêm ba.

Lại thêm những vật tế mới được dâng lên cho Fafner. Hình như vừa rồi là tròn một trăm người chết. Thi thể của những kỵ sĩ đáng nhớ đó trượt đi, bị nuốt chửng vào cây cầu lớn bằng máu.

"Đ... Đợi đã!"

Và rồi, đợt tấn công dữ dội liên tục của kỵ sĩ đoàn bỗng chốc dừng lại.

Từ con phố nằm ngoài cây cầu lớn - chiến trường chính, nơi máu chưa lan tới, tiếng hét của người chỉ huy vang lên.

Trong tầm nhìn tối tăm, tôi nheo mắt nhìn vào đường nét khuôn mặt của tên kỵ sĩ vừa hét.

Có lẽ hắn là đội trưởng. Hắn giữ vai trò Tổng đội trưởng thống lĩnh nhiều kỵ sĩ đoàn. Người đàn ông đó nhìn tôi đang nheo mắt, gầm gừ.

"Khốn kiếp, cái này cũng không có tác dụng sao...! Nếu vậy thì...!"

"Đội trưởng Aranuek! Không chỉ ma pháp chiến mà cả cận chiến cũng thế này, chúng ta đã...!"

Một kỵ sĩ có vẻ là phó đội trưởng run rẩy gọi tên đội trưởng, ngắt lời ông ta.

Vì lớn lên trong nhung lụa nên hắn đang hơi tuyệt vọng trước kẻ địch là tôi đây mà. Cũng phải thôi, ngay đòn đầu tiên, ma pháp cộng hưởng của cả trăm người đã bị phá vỡ trực diện, khiến năm mươi người chết ngay tức khắc. Tiếp đó, trận ma pháp chiến triển khai đồng thời từ bốn phương tám hướng cũng thảm bại, và giờ những kỵ sĩ tinh nhuệ chuyên về 『Kiếm thuật』 lại bại trận bởi chính 『Kiếm thuật』.

Với những kẻ non kinh nghiệm, việc nghĩ rằng đã hết cách cũng là điều dễ hiểu.

Tuy nhiên, vị đội trưởng tên Aranuek kia vẫn chưa ngừng suy nghĩ. Dù biết rõ chênh lệch thực lực, ông ta vẫn cố gắng mở đường sống vì những đồng đội đã ngã xuống.

Giờ tôi mới tình cờ biết tên... Quả không hổ danh đội trưởng Aranuek, vị kỵ sĩ nổi tiếng ở bản thổ mà ngay cả kẻ làm việc ở vùng khai hoang như tôi cũng biết.

Hồi còn làm việc, tôi đã nghe về võ dũng của ông ta không biết bao nhiêu lần. Hình như là quý tộc thuộc phân gia của nhà Walker, người này không lớn lên trong nhung lụa mà trưởng thành trên chiến trường. Do gia thế đó, ông ta theo đuổi sức mạnh hơn là nhân cách, và thực lực đó hẳn đã được nhiều kỵ sĩ công nhận.

Rất thích hợp để làm kẻ tuyên truyền cho sự đáng sợ của tôi. Hôm nay không giết, tha cho hắn vậy.

Tôi tận hưởng cảm giác nhìn từ trên cao xuống, cười khẩy với tên đội trưởng và phó đội trưởng ở đằng xa.

Thấy vậy, ma lực của đội trưởng Aranuek bùng lên. Dù nhìn từ xa, áp lực như bá khí vẫn truyền tới tận đây. Tuy nhiên, nó lập tức lắng xuống như lửa gặp nước, và ông ta bình tĩnh ra chỉ thị.

"Toàn quân, thoát khỏi vũng máu. Tạm thời rút lui. Ưu tiên hội quân với các kỵ sĩ đoàn đang hoạt động riêng lẻ và chia sẻ thông tin."

Quyết định bình tĩnh đó khiến nhiều người, bao gồm cả phó đội trưởng, thở phào nhẹ nhõm. Chỉ là, trong đó vẫn có những kẻ quyết không đánh mất lòng tự tôn. Một gã đàn ông có vẻ là tân binh đầy nhiệt huyết cất tiếng bất mãn.

"Đội trưởng...!? Ngài định rút lui trước một kẻ địch duy nhất sao...? Chúng ta là Thánh Kỵ sĩ bảo vệ Đại Thánh Đô này, mà lại chịu thua trước một người...?"

"Dù chỉ có một người, nhưng nó đã là cả một chiến trường rồi. Chúng ta càng đánh, 『Ma Huyết』 này càng lan rộng. Chừng nào kẻ địch còn sử dụng ma pháp cổ đại, chúng ta sẽ tránh những cuộc tấn công vô nghĩa cho đến khi hoàn tất phân tích."

Các kỵ sĩ gọi thứ máu từ ma pháp cơ bản 《Blood》 do Fafner tạo ra là 『Ma Huyết』, coi nó như một loại ma pháp cổ đại bí ẩn vì quy mô nằm ngoài quy chuẩn.

Quả thật, tôi hiểu tâm trạng muốn gọi nó như thế. Bởi lẽ, chỉ cần bước vào một bước, độ nhớt cao bất thường của nó sẽ giữ chặt chân. Muốn dùng ma pháp đối kháng thì lực lượng của các ma pháp ngoài hệ Huyết đều bị suy giảm, không thể phát động tử tế. Nếu cảm nhận được ma pháp có địch ý kích hoạt, các kỵ sĩ máu sẽ được sinh ra để phản công. Một khi ngã xuống đó, nạn nhân sẽ bị hút cạn nước trong cơ thể như thể bị đỉa hút máu tấn công. Tất nhiên, nếu chết, cả cái xác sẽ bị lôi đi mất.

Nói thẳng ra, cố phá vỡ thứ này từ trực diện đúng là hành động của kẻ ngốc.

Vừa thầm cảm ơn vị đội trưởng đã đưa ra phán đoán bình tĩnh đó, tôi vừa buông lời khiêu khích theo cảm tính.

"Rút lui đấy à... Quả không hổ danh Thánh Kỵ sĩ của Đại Thánh Đô nức tiếng! Có vẻ các người đã nhận ra cơ chế của máu rồi nhỉ. ...Cơ mà, dù có mặc kệ thì nó vẫn sẽ lan rộng từng chút một đấy nhé? Nhìn kìa, sắp tràn ra khỏi cầu lớn rồi. Nguy to, nguy to, sắp tràn vào thành phố rồi."

Khi tôi ngầm hỏi liệu họ có định từ bỏ vai trò bảo vệ thành phố hay không, vị đội trưởng chỉ buông một câu ngắn gọn để trấn tĩnh các kỵ sĩ xung quanh.

"...Rút lui."

Hình như tôi khích tướng hơi quá đà.

Ngược lại, các kỵ sĩ đoàn còn đoàn kết hơn, lập đội hình rút lui rất đẹp mắt.

Tất cả bọn họ đều trừng mắt nhìn tôi. Nếu chọc thêm chút nữa, có lẽ sẽ câu được vài tên lao vào bể máu, nhưng chắc không cần làm đến mức đó. Giống như chị Nosfi, đằng nào cuối cùng cũng giết hết cả thôi, không việc gì phải vội. ...Tôi nghĩ thế. Chắc là thế.

"...Chà, nếu không tới thì thôi vậy. Tôi cũng không định đuổi theo đâu. Tôi còn khối việc phải làm."

Tôi quay người lại với vẻ thong dong, tỏ ý tha cho đám kỵ sĩ.

Một cuộc đình chiến có lợi cho cả hai bên.

Phía bên kia có thể mang thông tin về tôi về, còn tôi cũng đạt được mục đích đánh bóng tên tuổi.

Khi tôi đang thong thả bước đi, một giọng nói vọng tới sau lưng.

"Đừng có đắc ý, tên nghịch tặc kia...! Cái gì mà Người Bảo Vệ (Guardian) chân chính, cái gì mà 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý của Sao』 chứ...! Cứ tận hưởng sự đắc ý lúc này đi...! Bọn ta nhất định sẽ kết liễu ngươi, để tế vong linh những dũng sĩ vừa ngã xuống...!"

Tên tân binh có vẻ đầy lòng tự tôn lúc nãy đang chửi rủa tôi.

Thú thật, với tư cách kỵ sĩ thì đó là hành động ngu xuẩn. Đội trưởng đã ra lệnh rút lui mà còn kích động kẻ địch một cách vô ích, đúng là ngốc trong những kẻ ngốc. Nhưng với tư cách con người, đó là hành động đầy kiêu hãnh.

Tôi vui sướng trước sự tỏa sáng của kẻ địch, rồi cầu nguyện với 『Kinh Điển』 trong ngực để ra lệnh gặt hái nó.

"——Ta ra lệnh cho kỵ sĩ Fafner của ta. Không cần kiềm chế nữa."

Trong khoảnh khắc, toàn bộ ma pháp của Fafner được giải phóng, những thứ đó xuất hiện trên khắp vùng lãnh thổ máu đã lan rộng. Từ bể máu dưới chân, vô số 『Thứ gì đó』 trồi lên——

Tôi đơn độc quay lại, đi ngược về phía cây cầu lớn giữa những thứ đó.

Giữ nguyên vẻ thong dong của kẻ địch, tôi bước đi trên cầu như đang nghịch nước, tiếng bước chân lép nhép vang lên. Khi đến được cái lỗ lớn trên lâu đài do chị Dia tạo ra, tôi quay đầu lại nhìn một lần duy nhất.

Tôi thấy một bầy 『Thứ gì đó』 gây buồn nôn.

Đối chọi với một trăm kỵ sĩ là một trăm 『Thứ gì đó』 đang xếp hàng.

Hầu hết những 『Thứ gì đó』 đều có hình thù khiến não bộ từ chối hiểu. Không chỉ chưa từng thấy bao giờ, chúng còn mang những hình dáng mà chưa ai từng tưởng tượng ra.

Cơ bản là màu đỏ. Tất cả 『Thứ gì đó』 đều đỏ lòm và gần giống hình người.

Có 『Thứ gì đó』 với phần thân dài ngoằng chỉ có thể diễn tả là nội tạng, trên đó mọc chi chít những nhãn cầu đỏ như trái cây. Có 『Thứ gì đó』 tạo nên tứ chi bằng những sợi dây như ruột xoắn lại theo hình xoắn ốc. Có 『Thứ gì đó』 sừng sững như người khổng lồ, được kết nối từ hơn một ngàn cánh tay người—— Thật sự muôn hình vạn trạng.

Chúng tuyệt đối không phải quái vật (monster).

Lũ quái vật dù có hình dáng kỳ lạ đến đâu cũng vẫn có quy luật nhất định. Đó có thể là sự thống nhất theo chủng tộc, hay dấu vết tiến hóa để sinh tồn—— có những quy tắc cơ bản để sự sống tồn tại như một sinh mệnh.

Nhưng lũ này, chúng phớt lờ mọi quy tắc đó.

Quá trình hình thành nên chúng hoàn toàn vô nghĩa, lý do ra đời chỉ đơn thuần là để báng bổ sự sống—— không, chỉ là những sinh mệnh bị báng bổ quay lại trả thù những sinh mệnh chưa bị báng bổ mà thôi. Chỉ có ác ý thuần túy như vậy tỏa ra từ những 『Thứ gì đó』. Bắt buộc người ta phải cảm nhận được.

Các kỵ sĩ đối mặt bắt đầu la hét thảm thiết.

Những dũng sĩ không hề bỏ chạy trước tôi giờ đang run rẩy và khóc lóc như những đứa trẻ. Có kẻ còn vô vọng ngất xỉu ngay trước bể máu đang ập tới. Hai chữ "đoàn kết" vỡ vụn, mạnh ai nấy chạy. Chắc sẽ vất vả lắm đây, nhưng đội trưởng Aranuek chắc sẽ sống sót thôi. ...Có lẽ vậy.

"Chà, cố lên nhé."

Tôi không nán lại xem trận chiến trước cầu lớn mà quay trở vào trong lâu đài.

Và rồi, tại đại sảnh không một bóng người, tôi thở phào nhẹ nhõm.

——Thuận lợi.

Vừa thỏa mãn trong lòng, tôi vừa hướng về phía cầu thang lâu đài.

Lúc tha cho nhóm chị Nosfi, tầm nhìn của tôi thực sự tối đen hoàn toàn. Cái giá phải trả của 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý của Sao』 lây nhiễm quá nhanh khiến tôi mất đi sự bình tĩnh, bị bóng tối bất thường bao phủ tầm nhìn, và giá trị quan của bản thân bị sụp đổ.

Nhưng tôi đã vượt qua.

Từ một kẻ chỉ là kỵ sĩ quèn, tôi đã áp đảo hoàn toàn quân đội Fuziyaz.

Hơn nữa, tôi còn cất công dùng ma pháp chiến không quen tay, thậm chí còn tự giới thiệu bản thân. Những kỵ sĩ sống sót sau trận chiến vừa rồi chắc chắn sẽ loan truyền về tôi cho cả thế giới biết.

——Thuận lợi quá đi chứ.

Tôi đã lấy lại được sự bình tĩnh.

Vấn đề tầm nhìn tối tăm cũng đã giải quyết xong.

Giá trị quan bị sụp đổ cũng đang dần được xây dựng lại.

Không có vấn đề gì cả.

Rốt cuộc, cái giá phải trả để trở thành 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý』 đối với tôi cũng chỉ nhẹ nhàng thế thôi. Vốn dĩ, khác với những 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý』 khác, tôi không có tinh thần yếu đuối đến mức đánh mất bản thân chỉ vì chút đau khổ cỡ đó.

Ngược lại, tôi còn thấy tự tin hơn.

Nếu đó là đáy của bóng tối mà 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý』 rơi vào, thì từ nay về sau tôi chắc chắn sẽ làm được. Không phải chỉ là cái danh hão như 『Thám Hiểm Giả Mạnh Nhất』 hiện đại, cũng không phải là hàng lỗi như những 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý』 trong quá khứ, tôi có thể trở thành sự tồn tại 『Số Một』 cả về danh lẫn thực.

Sau này, dù có đoạt được tất cả 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý』, tôi vẫn là tôi. Cứ thế này, với tư cách là Lagune Kaikuola, tôi sẽ nuốt chửng cả thế giới cho mà xem.

"——Ha ha ha."

Tiếng cười bật ra khi tôi đang leo cầu thang.

Lý do để tự tin vẫn còn nữa.

Sắp tới, tôi sẽ còn đoạt được cả sức mạnh của 『Thứ Nguyên』.

Vô số ma pháp đáng ghen tị—— 《Dimension》, 《Connection》, 《Default》, cái nào tôi cũng tự tin mình có thể sử dụng hiệu quả hơn.

Mục tiêu 『Trở thành người cuối cùng của thế giới』 ban đầu chỉ là làm đại, nhưng giờ không còn là mơ nữa. Cứ đà này, tôi có thể đạt được nó trong hiện thực. Chắc chắn tôi có thể đến được cả 『Nơi Sâu Nhất』. Thậm chí còn xa hơn thế nữa. Tôi có thể đi đến bất cứ đâu.

Chắc chắn tôi sẽ trở thành 『Số Một』 đích thực.

『Số Một』, 『Số Một』, 『Số Một』, 『Số Một』——

Trong khi lặp đi lặp lại điều đó trong lòng, tôi chợt nhìn ra ngoài qua cửa sổ lâu đài.

Tôi nhìn thế giới tối tăm chỉ còn lại những đường nét dưới ánh mặt trời rực rỡ.

Khi tôi leo lên từng tầng, mặt đất Đại Thánh Đô dần xa, tôi có thể bao quát toàn cảnh từ trên cao hơn.

Phía dưới kia, quân nhân Fuziyaz đang bị ép chiến đấu với những 『Thứ gì đó』 bằng máu, những thứ thậm chí chẳng phải quái vật. Và ở phía xa nơi máu chưa lan tới, tôi thấy một nhóm người dân đang lo lắng nhìn về phía lâu đài nơi tôi đang đứng.

Phụ nữ và trẻ em đang tập trung ở công viên trung tâm.

Dù chỉ nhìn thấy đường nét, tôi cũng biết vẻ mặt họ đang u ám.

Có lẽ một phần cũng do kết giới bị anh trai Kanami cưỡng chế giải trừ vào đêm qua. Chị Nosfi đã cài cắm 『Hoạt tính hóa quốc gia』 vào 『Ma Thạch Tuyến (Line)』. Thứ đó bị phá hủy, cộng thêm việc tòa lâu đài tưởng chừng bất khả xâm phạm bị thất thủ. Nỗi sợ hãi do sự sụp đổ đó gây ra thật dễ tưởng tượng.

Chắc chắn, không còn một người dân nào giữ được vẻ mặt tràn đầy sức sống như ngày hôm qua.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi nhớ lại sự khởi đầu của Fuziyaz trong 『Lịch sử chân thực』.

Trong quá khứ, Fuziyaz nằm sâu trong núi không có đường giao thương, từng suýt diệt vong vì dịch bệnh và xác chết.

Kỳ tích thay, 『Tông Đồ』 giáng lâm, triệu hồi 『Dị Bang Nhân』 mang đến kỹ thuật của dị giới, phát triển nhờ vật hy sinh là 『Cờ Hiệu Ánh Sáng』, và chỉ vì là quê hương của 『Thánh Nhân』 mà phồn vinh đến mức được gọi là Đại Thánh Đô...

Một ngàn năm sau, giờ đây mọi sự bảo hộ của 『Tông Đồ』, 『Dị Bang Nhân』, 『Cờ Hiệu Ánh Sáng』, 『Thánh Nhân』 đều đã đứt đoạn, vận mệnh lẽ ra phải đến đang tới gần. ——Tôi có cảm giác như vậy.

Chẳng bao lâu nữa, Fuziyaz phồn vinh suốt ngàn năm sẽ diệt vong.

Khi cảm nhận thực tế đó, tôi cũng vừa lên tới sân thượng lâu đài.

Bước ra đỉnh của thế giới sáng rực mà không có ánh sáng, tôi lại trở về dưới bầu trời như viên đá quý vô vị.

Ở đó, người hầu cận Fafner đang đợi.

Ma lực tuôn trào khắp toàn thân, ông ta đang dùng máu vẽ ma pháp trận lên bầu trời. Gần đó, mười hình nhân bằng máu do ông ta tạo ra đang đứng xếp thành vòng tròn.

"Đến rồi à, Lagune. ...Tốt quá. Có vẻ màn tự giới thiệu đã xong xuôi yên ổn nhỉ. ...Vừa khéo, bên này cũng xong rồi đây. Theo yêu cầu của cô, mười ma pháp sư hệ Thứ Nguyên của ngàn năm trước. Tên nào cũng là đệ tử trực hệ của 『Thủy Tổ』 thời kỳ sau, nên dùng được cái đó."

Fafner vẽ xong ma pháp trận, đón tôi với vẻ an tâm. Có lẽ ông ta, theo cách của một kỵ sĩ tạm thời, đã lo lắng cho tôi khi thấy bộ dạng kỳ lạ của tôi lúc chia tay.

Như một lẽ đương nhiên, ông ta đã hoàn thành yêu cầu vô lý của tôi. Vừa trấn áp vừa phòng thủ lâu đài mà làm việc vẫn nhanh gọn. Quả không hổ danh 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý của Máu』 ngàn năm trước.

Tôi khẽ cúi đầu, bắt tay ngay vào kế hoạch tiếp theo.

"Kỵ sĩ Fafner của ta, cảm ơn nhé. ...Chà, bắt đầu thôi nhỉ. Nghi thức rút ma thạch của anh trai Kanami, cấm thuật tồi tệ nhất của ma pháp hệ Thứ Nguyên - 《Distance Mute》."

"Này, Lagune. Cô định làm ngoài trời thật đấy à? Làm trong phòng của 『Nguyên Lão Viện』 kia chẳng phải tốt hơn sao?"

Tuy nhiên, trước đó Fafner chen ngang.

Tôi mỉm cười lắc đầu.

"Tôi muốn làm ở đây. Nếu được thì tôi muốn phô trương cho thiên hạ thấy, muốn hối thúc bọn họ."

"Hối thúc... ý cô là con bé Nosfi hả?"

"Cũng có ý đó... Nhưng nói đúng hơn là hối thúc thế giới."

Nếu ở trên 『Đỉnh cao』 này, nó sẽ truyền đi rất xa.

Ví dụ như khi đám kỵ sĩ lúc nãy ngước nhìn lên trời, thấy một ma pháp trận khổng lồ thế này đang vận hành, chắc chắn mức độ đe dọa của tôi sẽ tăng lên.

Có lẽ cả tên Reiner cũng sẽ định kỳ đến xem tình hình lâu đài. Khi đó, nếu thấy tôi đang dùng ma pháp giày xéo xác chết của Kanami, chắc chắn hắn sẽ nổi điên lên cho mà xem.

Nghi thức này chứa đựng ước nguyện tôi muốn gửi đến toàn thể sinh vật trên thế giới này. Không còn lựa chọn nào khác ngoài việc thực hiện trên sân thượng.

Xác nhận lại ý nghĩa của nghi thức xong, tôi tiến lại gần những hình nhân máu của Fafner. Và rồi, tôi chạm vào cái xác mới tinh nằm trên bệ máu ở trung tâm vòng tròn mười hình nhân.

"Anh trai Kanami..."

Trước mặt Kanami giờ chỉ còn đầu và thân mình, mất đi tứ chi, tôi gọi tên anh ta, hoàn thành lời từ biệt cuối cùng mà khi anh ta còn sống tôi chưa làm được. Chính vì kẻ địch mạnh đã không còn, chính vì đã có được sức mạnh áp đảo, tôi mới có thể thốt ra những lời than vãn này.

"Một năm trước, tại anh xuất hiện mà tôi đã nhận ra biết bao nhiêu điều... Giá mà không có anh trai Kanami, thế giới đã quay chậm hơn rồi..."

Dù biết giả định là vô nghĩa, tôi vẫn cứ nghĩ.

Nếu Kanami không xuất hiện, chắc chắn chúng tôi đã đi trên một con đường khác.

『Thiên Thượng Thất Kỵ Sĩ』 của Liên Hợp Quốc sẽ không thiếu một ai, Tiểu thư và anh Palinchron sẽ bắt tay nhau, và một ngày nào đó sẽ đánh bại 『Nguyên Lão Viện』 theo đúng trình tự.

Tôi biết oán hận là vô lý.

Nhưng Kanami đã tỉ mỉ phá hủy tất cả những gì có thể trở thành quê hương của tôi. Dáng vẻ của Kanami, giọng nói, cách sống của anh ta quá đỗi giống người đó. Mỗi lần nói chuyện với Kanami, tôi lại cảm thấy người quan trọng trong tôi như bị anh ta tô đè lên. Vì thế, tôi đối với anh——

"Cực kỳ ghét (Ghét)... Chết đi (Chết)..."

Có rất nhiều điều muốn nói, nhưng rốt cuộc cũng chỉ tóm gọn lại thế này.

Cùng lúc với lời từ biệt, các hình nhân máu xung quanh bắt đầu chuyển động. Chúng đồng loạt giơ hai tay lên, dệt nên cùng một ma pháp. Thuật thức quá phức tạp tràn ra khỏi cơ thể hình nhân máu, vẽ nên khoảng mười ma pháp trận khổng lồ trên bầu trời.

Cảnh tượng đủ để thấy ma pháp sắp phát động khủng khiếp đến mức nào.

Và đối tượng của ma pháp cộng hưởng đều tăm tắp đó là tôi.

Ma lực màu tím như khói phóng ra từ hai tay của các hình nhân máu, quấn chặt lấy cánh tay phải của tôi. Dưới tác động của ma lực hệ Thứ Nguyên, cánh tay phải của tôi dần mất đi thực thể. Nó biến thành cánh tay ma pháp để chạm vào những thứ phi vật chất.

"——Ma pháp Thứ Nguyên 《Distance Mute》."

Tôi thì thầm tên ma pháp thay cho những hình nhân máu không biết nói, rồi thọc cánh tay phải đó vào ngực cái xác trước mặt.

Mục đích chỉ có một.

Viên ma thạch của 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý của Thứ Nguyên』 nằm trong người Kanami.

Nếu rút được nó ra, tôi sẽ đoạt được toàn bộ sức mạnh của Kanami, đồng thời khiến cơ thể anh ta tiêu biến hoàn toàn.

Nhắm vào viên ma thạch, tôi đưa tay vào với mong muốn anh ta chết đi.

"——Ư...!"

Tuy nhiên, không dễ gì thành công với ma pháp huyền thoại 《Distance Mute》. Tôi kìm nén tiếng rên rỉ chực trào ra từ cổ họng, dùng tay trái lau mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.

Thuật thức của ma pháp 《Distance Mute》 quá khó, con đường đến thành công xa vời vợi. Hiện tại, phần khó khăn của ma pháp đã được các hình nhân máu do Fafner chuẩn bị gánh vác. Lượng ma lực tiêu hao cũng được các 『Ma thạch』 trong ngực chi trả. Việc tôi làm chỉ là tìm kiếm linh hồn Kanami, nắm lấy và rút ra. Nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đã quá khó khăn.

Dù đã biết trước, nhưng tôi không có tài năng.

Tuy nhiên, chỉ cần có tính chất ma lực của tôi thì——

"Anh trai Kanami——!!"

Tôi thực hiện sự 『Thân Hòa』 giả tạo đó với cả Kanami.

Có lẽ vì giữa tôi và anh ta đang có 『Mối liên kết』, nên việc đó hoàn thành rất trôi chảy.

Tôi phản chiếu ma lực Thứ Nguyên của anh ta lên ma lực Gương của mình. Nó giống như sự ngụy trang, cứ như thể tôi đã trở thành chính anh ta vậy. Tôi lừa dối thế giới rằng mình là một ma pháp sư hệ Thứ Nguyên.

Cánh tay phải cắm vào người Kanami càng đi sâu hơn nữa.

Tôi cảm thấy sự thấu hiểu về ma pháp 《Distance Mute》 sâu sắc hơn trong nháy mắt.

——Được rồi, làm được.

Đúng như tôi nghĩ, tôi và anh trai Kanami rất hợp nhau. Sự 『Thân Hòa』 này còn tốt hơn cả với nhóm anh Lowen. Vốn dĩ chúng tôi đã giống nhau đến mức tôi ngỡ rằng mình đã 『Thân Hòa』 từ trước.

Giờ đây khi có 『Mối liên kết』, việc vượt qua cả sự 『Thân Hòa』 vốn có cũng chẳng có gì lạ.

Lúc này cả thể xác lẫn tâm hồn anh ta, tất cả đều nằm trong tay tôi. Không có gì là tôi không hiểu. Tôi là anh trai Kanami, anh trai Kanami là tôi.

Thế này là có thể nắm được linh hồn Kanami.

Cuối cùng cũng có thể rút 『Ma thạch』 ra.

——Ngay khi tôi nghĩ vậy, 『Thông báo』 đó hiện lên.

Một cảnh tượng như thể chữ trong sách chui vào nhãn cầu hiện lên trong thế giới tối tăm chỉ còn đường nét.

【Kỹ năng 『???』 đã phát động】

Đánh đổi một lượng ma lực, ■■■ lý tưởng của đối tượng ■■■——

"Cái——!?"

Tôi hất tay trái theo phản xạ.

Nhưng dòng chữ đó không biến mất.

Nó vẫn tồn tại ở đó như được khắc lên trang giấy là không trung.

Đương nhiên, tôi dao động trước tình huống ngoài dự tính đó.

Việc phát động 《Distance Mute》 đã được chuẩn bị kỹ càng hết mức có thể. Đuổi hết kẻ địch khỏi lâu đài, đối tượng ma pháp thì đã tắt thở. Nghi thức được tiến hành thuận lợi không thể hơn. Không có chỗ cho lỗi lầm chen vào.

Vậy mà 『Thông báo』 đó không biến mất.

Như trêu ngươi tôi, nó tiếp tục thông báo cho tôi về việc kỹ năng phát động.

Vốn dĩ, kỹ năng này là cái quái gì...?

Trước đây khi nghe Tiểu thư kể về kỹ năng của anh trai Kanami, đâu có tên kỹ năng nào như thế này. Kỹ năng độc nhất 『???』 từng hành hạ Kanami suốt lẽ ra không còn nữa. Hình như nó đã trở thành cái kỹ năng đáng ngờ 『Người Lập Ước Nơi Sâu Nhất (De Covenanter)』 rồi cơ mà. Ngoài ra thứ đáng ngờ chỉ có kỹ năng 『Dị Bang Nhân』, còn lại đều không phải thứ cần cảnh giác đến mức đó. Tại sao thứ này lại——!

Tôi vận hành đầu óc đến giới hạn để tìm nguyên nhân.

Nhưng trước khi có câu trả lời, hiệu quả của kỹ năng được 『Thông báo』 đã phát huy.

——Đó là hiện tượng chỉ có thể gọi là bình minh.

Thế giới tối tăm đến phát ngán kia lại một lần nữa 『Đảo ngược』.

Chỉ trong một khoảnh khắc. Từ đêm sang ngày, từ tối sang sáng, từ âm u sang rực rỡ, mọi thứ chuyển đổi.

Tôi có thể nhận thức rõ ràng mọi thứ.

Không đơn thuần là tầm nhìn được mở rộng.

Đương nhiên rồi. Vốn dĩ đó không phải là bóng tối đơn thuần. Bóng tối bao phủ tâm hồn mới là vấn đề. Bóng tối đó tan biến hết, những thứ mà lúc nãy còn vô giá trị, bỗng chốc trở nên đẹp đẽ lạ thường.

Vũng máu dưới chân, bầu trời mây trôi, hay chính sân thượng lâu đài Fuziyaz, tất cả đều đẹp.

Đẹp đẹp đẹp, tóm lại là đẹp. Đẹp đẹp đẹp đẹp đẹp, đẹp đến mức——

Đó là khoảnh khắc mà tất cả 『Cái giá』 tôi đang gánh chịu—— đều trở nên không còn đáng bận tâm nữa.

Và điều tuyệt vời nhất, chính là thứ ở ngay trước mắt.

Cái xác mà tôi đang cắm tay phải vào——

"Hả...? M... Mẹ...?"

Không phải xác chết, mà là người mẹ ruột đã chia biệt từ thuở ấu thơ đang ở đó.

Mái tóc đen dài tỏa hương thơm hoài niệm. Khuôn mặt thanh tú khiến tôi phải nín thở ngắm nhìn dù đó là mẹ mình.

Đôi mắt với hàng mi dài nhắm nghiền, bà đang thở đều đều trong giấc ngủ.

"——N... Này...——"

Hình như tôi nghe thấy tiếng ai đó từ phía sau, nhưng giờ không phải lúc bận tâm chuyện đó.

Sau khi nhìn chằm chằm vào mặt mẹ đến thủng cả mắt, tôi nhìn xuống cơ thể bà.

Bộ quần áo vải gai giản dị mà bà yêu thích đang bao bọc lấy cơ thể đẫy đà. Chỉ là, tứ chi nuột nà lẽ ra phải vươn ra từ gấu áo lại không có. Không tồn tại. Cứ như thể đã bị kiếm chém đứt——

"T... Tay, chân đâu rồi——!! Ai đã làm thế này với mẹ!?"

"Lagune, đó là Kanami! Không phải mẹ cô! Nhìn là biết mà!?"

Thế này thì chết mất.

Mẹ yêu quý của tôi sẽ chết mất.

Ngay khi tôi nghĩ vậy, đôi mắt của người mẹ mất đi tứ chi mở ra.

Và đôi đồng tử đen láy mê hoặc mọi ánh nhìn lộ ra.

Mắt chạm mắt với đôi mắt nâu của tôi.

Tiếp đó, khóe miệng mẹ giãn ra.

Nụ cười vốn chỉ còn trong ký ức mờ nhạt, giờ đang ở ngay đây——

"A a, a a a... a a a a...! A a, a a a a A A A A...!!"

Tiếng nức nở hoan hỉ trào ra.

Kỳ tích...

Kỳ tích mà tôi đã từ bỏ từ tận đáy lòng đã xảy ra...

Khoảnh khắc mọi thứ được đền đáp, thế giới hoàn toàn trở nên trắng xóa.

Bóng tối của tầm nhìn, bóng tối của tâm hồn, hay sự tối tăm của ma lực bản thân, tất cả đều bị luồng ánh sáng đó thổi bay. Mắt tôi lóa đi, mờ đi, tầm nhìn nhòe nhoẹt và méo mó.

『Đảo ngược』 chồng lên 『Đảo ngược』, cuối cùng thế giới—— không phải đen kịt chỉ có vạch trắng, cũng không phải trắng xóa chỉ có vạch đen, mà trở thành thế giới trắng xóa chỉ có vạch trắng.

Tức là, chỉ nhìn thấy mỗi mẹ.

Chỉ có mẹ và tôi, hai người.

Còn lại là một màu trắng.

Chỉ còn màu trắng.

Tiếp theo, những thông tin thừa thãi cũng biến mất khỏi tai.

Tiếng gió tắt lịm, thay vào đó tôi cảm giác như nghe thấy tiếng vỗ tay chúc mừng cuộc tái ngộ. Một, hai, ba, tiếng vỗ tay dần tăng lên. Chúng dần vượt qua mười, qua trăm, qua ngàn, trở thành tiếng sấm dậy trời.

Mũi cũng chỉ còn ngửi thấy mùi của mẹ. Lòng bàn tay cũng chỉ cảm nhận được hơi ấm của mẹ.

Trong thế giới chỉ có mẹ và tôi, tiếng hoan hô không ngớt.

A... Cứ như thể thế giới đang chúc phúc cho chúng tôi vậy...

Chỉ là, sáng quá, cảm giác như chẳng còn nhìn thấy gì nữa——

Tiếng hoan hô lớn quá, cảm giác như chẳng còn nghe thấy gì nữa——

"——Lagune! Tỉnh lại đi!! Không, đóng 『Mối liên kết』 lại ngay! Chết tiệt, ma lực này, là kẻ nào——"

Tôi nghe thấy tiếng nói loáng thoáng.

Không phải bằng tai, mà là giọng nói ma pháp rung chuyển linh hồn.

Nhưng tôi không thể tìm thấy chủ nhân giọng nói đó. Tôi không thể nhìn thấy hình dáng một kỵ sĩ nào đó đang dốc toàn lực vì chủ nhân.

"——N... Nguồn phát là máu của ta? T... Từ bao giờ? Từ bao giờ, ai đã trà trộn vào...? Không thể nào! Làm gì có kẻ nào giỏi ma pháp hệ máu hơn 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý của Máu』 là ta chứ! Rốt cuộc nguyên nhân là gì——"

Tên kỵ sĩ đó không còn giá trị để nhìn hay nghe nữa.

Bởi vì tôi đã có được rồi. Thứ đang ở ngay trước mắt chính là mục đích của cuộc đời tôi, nên những thứ khác sao cũng được. Tôi không cần gì khác nữa.

Thế nên, cuối cùng—— những lời thật lòng mà tôi giấu kín với cả bản thân cũng bị kéo ra.

"Mẹ...! A, mẹ ơi! Con đã trở thành 『Số Một』 rồi phải không!? Cuối cùng con cũng đến nơi rồi phải không...!? Quả nhiên đây là kết thúc của con...! Con đã kết thúc rồi...!!"

Không chút tô vẽ, không bắt chước ai, tôi nói chuyện với tư cách là chính mình.

Ôm chặt lấy người quan trọng trong vòng tay, tôi thốt lên câu nói đó.

"Con yêu mẹ lắm... Mẹ ơi...!"

Truyền đạt điều đó xong, tôi nhìn vào mặt mẹ.

Tôi chờ đợi câu trả lời, mặt đỏ bừng, nhìn chằm chằm không chớp mắt.

Đúng vậy.

Tôi đã luôn muốn nghe giọng nói của mẹ.

Để chấp nhận rằng thế giới này chẳng còn chút giá trị nào để sống—— tôi muốn nghe lời nói đó một lần cuối cùng.

Đó là 『Số Một』 của tôi—— thứ tôi luôn tìm kiếm. Ý nghĩa sống mà tôi luôn khao khát. Vì để có được câu trả lời đó, tôi đã cố gắng đến thế này——

"■■■ (Con)..., ■■ (yêu)...!"

Lúc này, mẹ mỉm cười và trả lời một câu, mẹ yêu Lagune.

Khoảnh khắc nghe thấy điều đó, tôi kết thúc.

Tái ngộ với mẹ, từ nay về sau, tôi sẽ mãi mãi, mãi mãi ở bên mẹ.

Vậy là câu chuyện của tôi kết thúc. Kết thúc khi được ở bên nhau, và sẽ không bao giờ chia lìa nữa.

A, câu chuyện mới đẹp làm sao...

Ngay khi tôi vừa thoáng nghĩ đến cảm tưởng đó,

"Đau quá——!!"

Đầu ngón tay phải bị cơn đau như thiêu đốt tấn công.

Tôi mở to mắt, trừng trừng nhìn xung quanh với vẻ giận dữ.

Thế giới này chẳng còn gì đáng để phản chiếu ngoài mẹ, nhưng nếu có kẻ phá đám thì phải loại bỏ ngay.

Nhưng đương nhiên là chẳng có gì cả.

Nếu có gì còn sót lại trong thế giới của tôi, thì đó chỉ là đầu cánh tay phải đang tạo nên 『Mối liên kết』.

Tôi tập trung vào cánh tay phải. Ở đó có một luồng ma lực chứa đầy địch ý. Địch ý dữ dội như muốn gào lên "Sai rồi", "Không tha thứ", "Không cho phép".

Màu của ma lực đó là màu tím. Có lẽ là thuộc tính Thứ Nguyên.

Chất lượng ma lực đặc biệt của đặc biệt. Nó có tính chất linh hoạt đến mức dường như có thể làm được mọi thứ. Nếu diễn tả bằng lời thì đó là ma lực của 『Anh Hùng』, 『Cứu Thế Chủ』, 『Nhân Vật Chính』—— giống như 『Lý tưởng』 của ai đó.

Chỉ là, tôi nhận ra ngay đó là đồ giả.

Chỉ có tôi, kẻ đang làm điều tương tự, mới nhận ra.

Tính chất vốn có của ma lực hắn là 『Gương』.

Là 『Gương』. Thực chất không màu, không thuộc tính, là thứ ma lực bất tài không có gì khác.

Nhờ nhìn thấu điều đó, 『Mối liên kết』 và sự 『Thân Hòa』 càng tiến xa hơn.

Không chỉ chồng chập thể xác và tâm hồn, không chỉ nắm lấy linh hồn, mà còn tiến đến lĩnh vực xa hơn thế nữa.

Ma lực chứa địch ý và ma lực của tôi đối mặt nhau, trở thành tấm gương soi chiếu lẫn nhau.

Ma lực gương phản chiếu ma lực gương. Cả hai phản chiếu lẫn nhau, bắt chước lẫn nhau. Tức là, hình ảnh hắn phản chiếu trong gương của tôi, phản chiếu trong gương của hắn, phản chiếu trong gương của tôi, phản chiếu trong gương của hắn, phản chiếu trong gương của tôi, phản chiếu trong gương của hắn, phản chiếu trong gương của tôi, phản chiếu trong gương của hắn, phản chiếu trong gương của tôi, phản chiếu trong gương của hắn, phản chiếu trong gương của tôi, phản chiếu trong gương của hắn——

Phản chiếu đến tận nơi xa xăm, sâu thẳm vô tận, và cuối cùng vượt qua cả sự 『Thân Hòa』.

Và rồi, không phải ở tận cùng thế giới, cũng không phải ở phía bên kia thế giới, mà từ nơi còn xa hơn thế nữa, tôi nghe thấy giọng nói khàn khàn của hắn.

"——Lagu■, đừng có giỡn mặ■...! ■ày ghét bi kị■ cơ mà, kết thúc thế nà■ mà được sa■——"

Đó là tiếng gầm gừ giận dữ, nhưng nghe như thể đến nước này rồi vẫn còn lo lắng cho tôi—— một giọng nói cực kỳ đáng ngờ.

Vừa nhìn người mẹ yêu quý đang ôm trong tay, tôi vừa thốt lên cái tên đáng ghét đó.

"Anh trai Kanami...?"

Khoảnh khắc đó, thế giới—— bị lệch đi.

Thế giới vẫn trắng xóa, nhưng mẹ trong vòng tay tôi biến mất trong nháy mắt.

Nụ cười của mẹ, mùi hương hoài niệm, cảm giác xúc giác, tất cả đều biến mất—— chỉ còn mình tôi trơ trọi đứng trong thế giới vô giá trị.

Tất nhiên, tôi lập tức tìm kiếm người mẹ đã biến mất.

Quyết không để mất thứ quan trọng nhất, tôi nhìn quanh thế giới trắng xóa.

Điên cuồng tìm kiếm, tìm kiếm tìm kiếm tìm kiếm tìm kiếm tìm kiếm, tiếp tục tìm kiếm——

Xin lỗi.

Dù chết cũng phải tư vấn tâm lý.

Đây là phần tuổi thơ của Lagune và Kanami.

Ps. 21:30

Sửa lại bản chính một chút.

Ngoài ra, tôi đã thêm thiết kế nhân vật trong báo cáo hoạt động.

Có Lagune. Cả Alty, Reiner, Franlure, Hein, Palinchron, Snow, Sera nữa.

--------------------

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!