Hồi 07

310. Lượt thứ nhất

310. Lượt thứ nhất

"――Chà, chắc giờ này anh Glenn đang suy tính rồi nhỉ."

Trên nóc một tòa nhà cách xa thành Fuziyaz khoảng ba kilomet, tôi báo cáo tình hình hiện tại cho đồng đội.

Có lẽ do Đại Thánh Đô có cấu trúc ba chiều nên có rất nhiều tòa nhà cao như tháp. Chúng tôi chọn tòa nhà cao nhất trong số đó, tôi, Reaper và Liner đang chờ đợi trên sân thượng.

Tuy nhiên, vì đây là tháp do chính quyền quản lý nên trên đường đến đây cũng có xảy ra giao chiến nhẹ. Nhưng tất nhiên, chúng tôi không thể nào chậm trễ trước đám lính canh còn chưa đạt cấp độ hai chữ số. Tất cả đều đã được cho ngất xỉu một cách trân trọng.

Hiện tại trong tòa tháp này, chỉ có ba chúng tôi là còn ý thức.

"Theo đúng dự báo, anh Glenn đã bắt đầu di chuyển từ tầng 18 lên trên. Anh ấy vừa phán đoán rằng tiếp cận Nosfi càng gần càng tốt là phương án tối ưu."

Tôi lẩm bẩm về tình hình tại thành Fuziyaz ở phía xa.

Tuy nhiên, thực ra không cần thiết phải nói ra miệng để báo cáo. Reaper đang đứng cạnh tôi lúc này, thông qua 『Liên kết』 của ma pháp thứ nguyên, đang chia sẻ thông tin tôi thu được từ 《Dimension (Thứ Nguyên)》 và 《Dimension Gladiate 'Realize' (Thao Diễn Thứ Nguyên 'Tiên Đàm')》.

Nhiệm vụ của tôi là tập trung làm radar, còn việc lên tiếng chỉ đạo là của Reaper.

"Chị Snow ơiii. Anh trai đang ở tầng 18, chị tìm cách lùa ảnh lên tầng 20 để cầm chân nhé. Chị Rustyara ở phía đối diện cũng đang hướng về đó rồi."

『Ừ, đã rõ.』

Đó là cuộc giao tiếp qua ma thạch chứa ma pháp rung động 《Vibration》.

Chiến thuật ma pháp hoài niệm từng được sử dụng thời còn ở Guild 『Epic Seeker』 nay đã được cường hóa thêm nhờ cấp độ và ma lực tăng lên, đang phát huy sức mạnh trong trận chiến tổ đội lần này.

Mỗi người mà Reaper đang chỉ đạo lúc này đều là những pháp sư chứa đầy hỏa lực đủ để đánh sập một tòa thành. Tôi kiểm soát họ từ vùng an toàn để vận hành tối đa hiệu quả. So với việc lính truyền tin phải chạy đôn chạy đáo trong thành, lợi thế này là quá rõ ràng.

"...Ừm, cảm giác tốt đấy. Có khoảng 10% khả năng nhóm anh Glenn sẽ chạy ra ngoài thành, nhưng giờ có vẻ ổn rồi. Đã đi vào 『Tương lai số một』 dự định, những nhánh khả năng tương lai khác đã hoàn toàn bị bẻ gãy."

Và rồi, tôi giải trừ kỹ năng phạm quy nhất trong số những trò phạm quy mà tôi đang sử dụng, 《Dimension Gladiate 'Realize' (Thao Diễn Thứ Nguyên 'Tiên Đàm')》.

Một phần là do không thể sử dụng trong thời gian dài, nhưng phần khác là vì tương lai đại khái đã được quyết định nên sự cần thiết cũng giảm đi.

Tôi đã nắm được vị trí của năm người: anh Glenn, El, chị Persiona, chị Sera và bé Noir. Chuyển động và chỉ số của những lính canh còn lại cũng đã nắm rõ.

Lực lượng lính canh có khả năng chiến đấu tại thành Fuziyaz là 272 người. Trong đó 31 người chỉ nghĩ đến việc bảo vệ 『Nguyên Lão Viện』 nên tôi biết họ sẽ không di chuyển.

Trong 241 người còn lại, cấp độ trên 20 chỉ có 5 người kể trên. Cấp độ trên 15 có 14 người. Trong số 14 người đó có 4 người đang 『Ma nhân phản tổ』 nên cần chú ý. Và cấp độ trên 10 là 78 người. Còn lại là 144 người.

Năm phút, tức ba trăm giây sắp tới.

Tôi đã ghi nhớ xong tương lai mà tất cả những người này sẽ trải qua.

"Okie anh hai. Nếu cái nhánh gì đó đã gãy và đi vào mô hình 『Tương lai số một』, thì kế hoạch cũng chốt là 『Kế hoạch số một』 nhé. Anh Liner cũng sạc xong rồi, em sẽ nhập vào người anh đây. ――Ma pháp 《Shift・Mimic (Ám Y)》."

"Ừ, nhờ em."

Reaper niệm phép rồi trườn vào trong bóng của tôi một cách trơn tuột.

Đây là ma pháp kết hợp giữa thứ nguyên và bóng tối học được trong hành trình một năm cùng Maria.

Nghe nói nó sẽ hỗ trợ đối tượng được nhập vào, cộng thêm sức mạnh của Reaper vào mọi chỉ số.

Hiệu quả không chỉ có thế, Reaper đang ẩn trong bóng có thể sử dụng ma pháp ngay trong chiến đấu, và cũng có thể tái hiện lại trang bị màu đen thường thấy của em ấy.

Nghe kể thì Maria đã trang bị bộ đồ đen hấp thụ xung lực vật lý và lưỡi hái đen có thể điều khiển tự do. Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy là một màn biến thân đáng ghen tị.

Trước khi bắt đầu kế hoạch, tôi cũng đã khéo léo bày tỏ ý định muốn biến thân với Reaper, nhưng bị từ chối với lý do không thể tạo ra vũ khí nào tốt hơn 『Lowen』.

Thế nên, lần này chỉ có mỗi đôi găng tay dài (long glove) màu đen đến khuỷu tay.

Tôi sẽ dùng trang bị đặc biệt dành riêng cho lần này để đánh lừa kẻ địch một lần duy nhất.

Tôi xắn tay áo lên, kiểm tra cử động của cánh tay trái đã chuyển sang màu đen tuyền thông qua 『Liên kết』 với Reaper.

Lúc đó, có tiếng gọi từ phía sau.

"Christ, bên này cũng chuẩn bị xong rồi."

Là Liner, người nãy giờ vẫn lẳng lặng vẽ ma pháp trận một mình.

Liner đã sử dụng toàn bộ số ma thạch và ma đạo cụ mà chúng tôi sở hữu để hoàn thành một ma pháp trận khổng lồ trên sân thượng tháp đồng hồ.

Việc tôi mở rộng ma pháp thứ nguyên về phía tòa thành lúc nãy cũng là để che giấu đại ma pháp này của Liner.

"Cảm ơn cậu, Liner. Giờ chỉ còn đếm ngược thôi."

"Hoàn toàn đúng theo kế hoạch nhỉ... Nhưng mà, dù vậy――"

"Ừ. Tớ nghĩ xác suất thành công vẫn chỉ khoảng 50-50 thôi."

Sử dụng 《Dimension Gladiate 'Realize' (Thao Diễn Thứ Nguyên 'Tiên Đàm')》 xong khiến các giác quan trở nên quá mẫn cảm, tôi đọc trước điều Liner muốn hỏi và trả lời câu hỏi đó.

"Một nửa... Khắt khe đến thế sao..."

Liner có vẻ đã quen với việc bị đọc trước suy nghĩ, cậu ta ngẫm nghĩ về câu trả lời đó.

"Bản thân trận chiến thì có thể thắng hoàn toàn. Điều đó không sai. Nhưng việc có thuyết phục được Nosfi đến cùng hay không thì tớ nghĩ là rất khó."

"Việc chiếm thành thì có thể khẳng định, nhưng chuyện liên quan đến Nosfi lại tệ đến thế sao."

"『Tiên kiến』 này cũng là ma pháp mà. Đối phương có ma lực cao sẽ khó đọc, đó là lẽ thường. Với lại tâm trí của Nosfi, cái đó――"

"À, kẻ điên thì khó đọc vị chứ gì? Ma pháp đó có vẻ sẽ bị giảm một nửa hiệu quả khi đối phương hành động theo cảm hứng hay ý nghĩ bất chợt, vì nhìn thấy quá nhiều khả năng."

Tương lai thuyết phục được Nosfi, tôi đã nhìn thấy rất nhiều.

Nhưng tương lai thuyết phục thất bại, tôi cũng nhìn thấy nhiều không đếm xuể. Món nợ tinh thần mà Nosfi đang gánh vác sẽ kích phát vô vàn bất hạnh.

Để nhìn thấu tất cả những điều đó, ma lực và thời gian là không đủ.

"...Ừ."

Tôi thừa nhận việc Nosfi đang điên loạn.

Chính tôi là người đã đẩy em ấy xuống nông nỗi đó, nên tôi không định phủ nhận.

Nhìn biểu cảm đó của tôi, Liner nói với vẻ hơi lo lắng.

"...Christ, xin cậu đấy. Nếu không thể thuyết phục được Nosfi, lúc đó hãy dùng 《Distance Mute》 xóa sổ cô ta đi."

"Xin lỗi, tớ không làm thế được. Khi đó thì, đã――"

Tôi từ chối không chút do dự.

Liner có vẻ muốn ưu tiên tôi, nhưng người tôi muốn ưu tiên là Nosfi.

Đây là 『sự lưu luyến』 của Nosfi, nên chỉ riêng điều này tôi không thể nhượng bộ.

Có lẽ vì biết rõ sự cứng đầu của chủ nhân mình, Liner thở dài thườn thượt, gật đầu như thể chấp nhận rằng đây cũng là chuyện thường ngày.

"Haizz... Hiểu rồi. Tớ sẽ không nói gì thêm nữa. Chỉ cần Christ không bỏ cuộc và tiếp tục chọn phương án tốt nhất, thế là đủ rồi. Bên này cũng sẽ dốc toàn lực để tránh tình huống tồi tệ nhất. Cứ thế đi."

"Lúc nào cũng xin lỗi cậu, Liner. Chỉ là, lần này mọi người giống như câu giờ thôi, nên không cần chiến đấu quá nghiêm túc đâu. Nếu bị thương nặng thì chắc phía bên kia cũng sẽ khó xử đấy."

"Tớ biết mà. Tớ sẽ cố gắng tránh điều tồi tệ nhất. Chỉ điều tồi tệ nhất thôi――"

Cuộc thảo luận của Liner kết thúc, ngay lập tức theo đúng kế hoạch, chúng tôi bước vào bên trong ma pháp trận Liner đã vẽ. Rời xa mép sân thượng, lấy đủ khoảng cách để lấy đà.

Trong lúc đó, tôi vẫn tiếp tục xác nhận chuyển động của kẻ địch tại thành Fuziyaz.

Vừa đúng lúc toàn bộ nhân vật chủ chốt của tòa thành tập trung tại tầng 20.

Rustyara và Ragne đã lùa chị Persiona và chị Sera từ tháp Tây sang tháp Trung tâm, Snow và những người khác đang cầm chân El và anh Glenn đang muốn đi lên trên.

Bé Noir đang bay lượn ở giếng trời trung tâm cũng giữ độ cao ở tầng 20, nơi đã trở thành chiến trường, và tham gia vào cuộc hỗn chiến.

Và ở tầng một, Maria đã dùng lửa trấn áp xong và tiến xuống tầng hầm, Nosfi và Fafner vẫn đang chờ ở tầng 45.

"Christ, sắp đến lúc rồi chứ?"

"Ừ, đi thôi. Là 『Kế hoạch số một』 nên tớ sẽ đến tầng 20, còn cậu thì ở phía trên đó một chút nhé."

"Rõ."

Kế hoạch chính thức bắt đầu.

Bây giờ chúng tôi sẽ dùng phong ma pháp của Liner để nhảy tới tòa thành sừng sững cách đây ba kilomet.

Vẫn là đòn tập kích từ cú nhảy xa quen thuộc.

Tức là, ma pháp trận Liner vừa vẽ chính là bệ phóng. Chúng tôi sẽ cưỡi lên ma pháp đó, đi đường tắt đến lưng chừng tòa thành. Đường đạn đó ―― góc độ và uy lực, đã được tính toán xong bằng ma pháp thứ nguyên.

Tôi không định đi thẳng đến chỗ Nosfi.

Kết giới của tòa thành vừa được dựng lại cũng khá phiền phức, nhưng trận chiến lần này không phải cứ lấy được quân Vua là Nosfi thì sẽ kết thúc. Có những trường hợp các quân cờ khác sẽ đến cứu quân Vua. Theo những gì tiên kiến tương lai cho thấy, trường hợp bị ai đó phá đám giữa chừng lúc đang thuyết phục thực sự rất nhiều.

Cho nên, điều quan trọng lần này là dồn tất cả quân cờ của đối phương về góc bàn cờ. Đặc biệt là quân cờ mang tên 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Máu』 Fafner, tôi muốn cô lập hắn ở thật xa.

Mấu chốt của kế hoạch này là đánh rớt Fafner xuống chỗ Maria. Kết quả là, kế hoạch hiện tại được coi là tốt nhất.

Tôi xác nhận lại chi tiết kế hoạch trước khi nhảy và báo cho Liner.

"――Vậy thì, bắt đầu kế hoạch."

"Ừ. Với tư cách là kỵ sĩ của Helvirshine, tôi xin dâng chiến thắng lên cho chủ nhân của mình."

Sau khi khẽ chạm nắm đấm vào nhau, Liner kích hoạt ma pháp.

"――《Wind (Gió)》《Wind・Sky Runner (Gió・Thiên Hành Giả)》."

Gió bao bọc lấy toàn thân.

Đồng thời ma pháp độc quyền của Liner cũng kích hoạt, đôi chân của tôi và Liner dần trở nên trong suốt bởi mật độ gió cao.

Hơn nữa, sàn sân thượng tòa tháp phát sáng màu lục bảo, ma pháp trận đã chuẩn bị được khởi động.

Vì là yếu tố then chốt của cú phóng, nên một lượng lớn ma thạch và ma đạo cụ đã được sử dụng. Những chiếc nhẫn và dây chuyền rải trên sàn nhẹ nhàng nổi lên theo gió, vẽ nên một ma pháp trận lập thể rực rỡ giữa không trung.

Ma pháp trận hình cầu hút lấy gió xung quanh.

Và khi cơn gió bị nén đến mức cực hạn sắp sửa phát nổ, tôi và Liner đồng loạt lao đi.

Cả hai đều tăng tốc đến mức đạp vỡ cả sàn nhà.

Và rồi, ma pháp tín hiệu được xướng lên.

"――《Sehr・Wind (Đại・Phong)》!!"

Ma pháp cuồng phong kèm theo tiếng nổ.

Nó phát động tại ma pháp trận lập thể phía sau chúng tôi. Tất nhiên, hướng là từ tòa tháp nhắm thẳng đến thành Fuziyaz.

Ngay khi tôi và Liner đạp thủng mép sân thượng và nhảy lên, một cơn gió xuôi chiều mạnh bất thường phát sinh từ phía sau. Nhờ đó, cú nhảy vốn đã thuộc hàng phi nhân loại của chúng tôi nay đã vượt qua cả khái niệm nhảy.

Không còn là nhảy nữa, mà là bắn đi. Không phải cưỡi gió, mà là viên đạn xuyên qua gió. Xé toạc gió của Đại Thánh Đô, tầm nhìn lướt qua bầu trời đêm chỉ trong nháy mắt.

Trên đường đi, tôi cảm nhận được mình đã xuyên thủng kết giới của thành Fuziyaz. Lớp gió bảo vệ cơ thể giảm đi, tiếng cơ thể kêu răng rắc vang lên khe khẽ.

Tai ù không dứt. Không thể thở nổi. Tốc độ tiệm cận âm thanh đang làm cơ thể đau nhức.

Nhưng tôi phớt lờ tất cả, mài giũa sự tập trung đến giới hạn.

Đúng như dự định, tôi đã phớt lờ kết giới. Hay đúng hơn, vài giây cho đến khi va chạm vào thành không quan trọng.

Quan trọng là một giây ngay khi tiến vào thành. Tôi phải khắc một giây đó với độ chính xác dưới 0,1 giây, hành động không được phép có bất kỳ sai sót nào.

Đặc biệt là khoảnh khắc đầu tiên cực kỳ quan trọng.

Tôi chồng chất ma pháp hỗ trợ cho khoảnh khắc đó. Chuẩn bị cả ma pháp tiếp theo.

"――Ma pháp 《Dimension・Gladiate (Thao Diễn・Quyết Chiến)》."

Tôi chồng kỹ năng 『Cảm Ứng』 lên 《Dimension (Thứ Nguyên)》 chuyên dụng cho chiến đấu có chút hoài niệm, thao túng thời gian cảm nhận nhiều nhất có thể.

Tập trung, đo đếm một phần mười giây nằm trong một giây. Tập trung hơn nữa, đo đếm cả một phần mười của cái một phần mười đó. Đo đếm, đo đếm, liên tục đo đếm, thế giới như chuyển sang chế độ quay chậm (slow motion).

Khi việc thao túng thời gian cảm nhận đó kết thúc, cũng là lúc cú nhảy xóa bỏ khoảng cách ba kilomet kết thúc.

Khoảnh khắc tôi va chạm vào một trong những ô cửa kính ở tầng 20 thành Fuziyaz ―― tôi tập trung ý thức hoàn toàn vào chiến đấu và đá vỡ cửa kính.

Tôi cùng những mảnh vỡ xâm nhập vào tầng 20. Tuy nhiên, trước khi tiếng đổ vỡ kịp vang lên, tôi đã dùng 《Dimension・Gladiate (Thao Diễn・Quyết Chiến)》 đang mở rộng để xác nhận tình hình bên trong.

Thời gian cho việc đó chỉ là một khoảnh khắc trong khoảnh khắc, dưới một phần mười giây, nhưng tôi hoàn thành nó một cách nhanh chóng――

Tầng 20 của Đại tháp Trung tâm thành Fuziyaz là một không gian rộng mở đến mức có thể nói là đã khoét rỗng ruột tòa thành tại đó. Tầng 20 giống như một sân vận động hình bánh donut, có lẽ là không gian được chuẩn bị để tổ chức sự kiện nào đó. Trên sàn đại sảnh không có hành lang hay phòng nhỏ nào được trải thảm thêu kim tuyến, bên trên bố trí rất nhiều bàn ghế xa hoa.

Những chiếc bàn có lẽ dùng cho tiệc đứng đó, hôm nay lại được dùng làm chỗ đứng hoặc khiên chắn cho chiến đấu, và hơn một nửa đã bị phá hủy.

Vừa đúng lúc này tại tầng 20, đám trộm xâm nhập và các kỵ sĩ canh gác đang hỗn chiến.

Tôi xác nhận từng nhân vật trong cuộc hỗn chiến đó.

Gần nhất với ô cửa kính tôi xâm nhập là chị Persiona trong hình dáng nhân mã đang vung kiếm. Chị ấy đang đối mặt với Ragne, người đang dùng kiếm ma lực để kiềm chế.

Ngay gần đó, Rustyara và chị Sera đang giao kiếm.

Dáng vẻ của chị Sera gần giống với dạng sói thường ngày, nhưng không phải trạng thái đi bốn chân. Chị ấy mặc trang phục kỵ sĩ, đứng bằng hai chân và cầm kiếm. Chỉ là cơ thể đã biến đổi một nửa thành sói. Một kiểu giống với 『Ma nhân hóa』 của El, chỉ có hai cánh tay phình to và bao phủ bởi lông thú. Thêm vào đó, từng sợi tóc trở nên dày hơn, dài ra một cách dị thường, tạo nên kiểu tóc ít mang nét con người.

Phía trong một chút so với nhóm nữ, El và Snow đang chiến đấu. Hai người mang đặc điểm của sư tử và rồng đang giữ khoảng cách đấu ma pháp.

Và tại giếng trời ở trung tâm, bé Noir đang dùng cánh dơi bay lượn, triển khai ma pháp hệ trọng lực lên toàn bộ tầng 20.

Đối lại, Dia và Hitaki đang trấn giữ trước cầu thang dẫn lên tầng 21, chuẩn bị phóng ma pháp tấn công.

Cuối cùng là anh Glenn một mình. Ở vị trí có thể ra tay với bất kỳ ai bất cứ lúc nào, anh ta đang bình tĩnh quan sát toàn cục.

Không còn kẻ địch nào khác.

Có lẽ vì tránh bị vạ lây, hoặc đơn giản là do El hay bé Noir ghét bị can thiệp, nên đám lính canh và kỵ sĩ thông thường chỉ đang chặn đường lui ở tầng 19 và 21 để tránh cuộc hỗn chiến.

――Tôi nắm bắt toàn bộ bố trí của tầng 20 trong thời gian cho phép.

Đúng như dự định, tất cả đều đang ở vị trí tốt.

Giữa lúc những mảnh kính vỡ vụn vẫn đang bay lượn trong không trung, tôi bước bước đầu tiên để chuyển sang tấn công.

Nương theo đà của gió, vượt qua những mảnh kính đang rơi, đầu tiên là bước thứ nhất.

Đạp lên sàn tầng 20.

Cú va chạm của con người đến từ ba kilomet khiến toàn bộ mặt sàn nứt toác.

Nhưng sàn nhà không bị thủng.

Tôi đạp mạnh lên sàn nhà kiên cố đó bằng đôi chân bọc gió ―― lao về hướng tiến công, nhảy vào cuộc chiến của chị Persiona và Ragne, những người ở gần nhất.

Chỉ một bước này thôi chưa đến 0,2 giây từ khi phá cửa kính.

Hơn nữa, đà đột nhập không hề giảm sút, tiếp cận với tốc độ cao. Chị Persiona đang cảnh giác với Ragne không thể nào thực hiện hành động phòng thủ kịp.

Khi tiếng kính vỡ vang lên, tay phải của tôi đã tóm lấy cổ tay phải của chị ấy (.....).

Tôi đã tóm xong chị Persiona trong hình dáng nhân mã nặng hơn trăm cân, nhưng đà đột nhập của tôi vẫn chưa dừng lại, quán tính vẫn còn nguyên. Lực đẩy xóa bỏ khoảng cách ba kilomet trong nháy mắt không thể suy giảm chỉ vì một hay hai người. Kết quả là, bốn chân của chị Persiona khẽ kêu lên và nhấc khỏi mặt đất, bị tôi kéo theo về phía sâu bên trong tầng 20.

Tóm thành công người đầu tiên, tôi lập tức chuyển ý thức sang mục tiêu tiếp theo.

Mục tiêu tiếp theo là chị Sera đang đấu với Rustyara. Nếu cứ giữ đà này mà tiến tới, tôi đã tính toán ngay từ bước một là có thể xen vào cuộc chiến.

Giống như với chị Persiona, tôi định tóm lấy cổ tay từ cú tiếp cận tốc độ cao.

Nhưng phản ứng của chị Sera nhanh hơn chị Persiona, thời gian để thực hiện hành động phòng thủ cũng nhiều hơn. Chị Sera nhận ra kẻ địch xâm nhập từ bên ngoài đang đến gần, khéo léo né tránh bàn tay trái đang định tóm lấy cổ tay mình của tôi.

Xác nhận điều đó, tôi kích hoạt ma pháp 《Default》 đã chuẩn bị sẵn mà không cần niệm chú đúng như dự định. Khoảng cách bị né tránh ―― 52 centimet 2 milimet lập tức bị dịch chuyển, bàn tay sói của chị Sera vốn đã né được nay lại nằm gọn trong tay trái tôi. Tôi nắm chặt lấy nó. Và rồi, giống như chị Persiona, cơ thể chị Sera cũng bị kéo đi, hai chân lơ lửng trên không.

Như vậy, tay phải tóm chị Persiona, tay trái tóm chị Sera, tôi đã thành công tóm được hai người.

Trong trạng thái này, đà vẫn chưa dừng lại. Dù đã giảm tốc đôi chút, nhưng lực vẫn đủ để xuyên thủng sang phía bên kia tòa thành.

Vừa tận dụng lực đó, tôi vừa xoay người trên không trung, vung hai người phụ nữ trên hai tay ―― và ném cả hai đi.

Nơi ném đến là bé Noir phiền toái nhất đang bay ở trung tâm tầng 20.

Cô bé sử dụng ma pháp hiếm hệ Tinh tú, thao túng trọng lực của toàn bộ sân đấu, là kẻ cần phải loại bỏ trước bất kỳ ai ―― nên tôi dồn toàn bộ lực của cú đột nhập này để ném vào cô bé.

Nhờ sức mạnh phi nhân loại của tôi, chị Persiona và chị Sera bị ném chính xác về phía Noir đang bay tới.

Không cầm kiếm mà chỉ tập trung vào ma pháp, Noir không thể né tránh hai người họ. Hơn nữa, tốc độ ném quá nhanh. Hai người đang nặng gần cả trăm cân nhờ 『Ma nhân hóa』 đã va chạm trực diện một cách ngoạn mục vào Noir, người có cân nặng chưa đến 40 cân trên không trung.

Vì là cú ném nương theo tốc độ cực đại nên uy lực rất lớn. Sau khi thấy ba người chồng lên nhau trên không trung, tôi lập tức lấy 『Bảo kiếm của gia tộc Aleith - Lowen』 từ 『Hòm đồ』 ra, cắm xuống sàn để phanh nhẹ lại.

Song song với việc phanh lại, tôi cấu trúc ma pháp mới.

Vừa giảm tốc, cuối cùng tôi cũng bước bước thứ hai kể từ khi xâm nhập. Tại đây, khoảng 0,5 giây kể từ lúc đột nhập.

Lại đạp mạnh xuống sàn, kết hợp với 《Default》 không niệm chú để chuyển hướng.

Mục tiêu tiếp theo là El đang đấu ma pháp với Snow.

Tay phải cầm kiếm, tay trái chuẩn bị 《Distance Mute》, tôi lao vào đánh úp. Dù vừa dùng kiếm phanh lại đôi chút, nhưng cú tập kích vẫn còn đủ đà.

Tuy nhiên, đã vượt quá 0,5 giây từ lúc đột nhập.

El đã có thời gian dư dả để nhìn thấy tôi.

Đôi mắt El nhìn tôi khi tôi bất ngờ xuất hiện sáng rực lên. Mắt chạm mắt, xác nhận biểu cảm của nhau, tôi tin chắc vào sự hoan hỉ của El.

Và chính cái cảm xúc không phù hợp để chiến đấu đó đã khiến El chọn cách nghênh chiến.

Nếu có thêm nửa giây để suy nghĩ, chắc chắn El đã bình tĩnh chọn cách né tránh. Nhưng cậu ta đang trong trạng thái hưng phấn vì trận đấu ngang ngửa với Snow. Thêm vào đó là cú tập kích của tôi khiến cậu ta không thể đưa ra lựa chọn chính xác.

El hớn hở vung kiếm bằng cả hai tay, va chạm với kiếm của tôi.

Khác với hai người phụ nữ trước đó, El có thời gian để trụ vững. Với sức mạnh của 『Ma nhân hóa』, cậu ta đỡ trọn đòn tấn công đầy đà của tôi.

Cùng với âm thanh chói tai, xung lực của một hiệp giao đấu lan truyền khắp tầng 20.

Một hiệp giao đấu ngoạn mục, nhưng kiếm kích hiệp thứ hai sẽ không diễn ra.

Sự khác biệt là El dùng hai tay, còn tôi dùng một tay đã phân định thắng bại. Tôi đâm 《Distance Mute》 đã chuẩn bị ở tay trái vào ngực El, người đang bị cứng đờ do hiệp giao đấu vừa rồi, và nắm chặt lấy linh hồn bên trong.

Tôi không rút ma thạch ra. Mục tiêu là làm cho ngất xỉu. Dù El có kháng ma pháp mạnh đến đâu, cũng không thể chịu nổi cú đánh trực diện của 《Distance Mute》 ―― cậu ta vừa cười vừa trợn ngược mắt, mất đi ý thức.

Tôi lập tức rút tay ra, giải trừ 《Distance Mute》.

Tại đây vừa đúng một giây trôi qua.

Và rồi, toàn bộ kính vỡ khi xâm nhập rơi xuống đất, tiếng ồn chói tai vang lên. Noir bị ném trúng chị Persiona và chị Sera không thể duy trì trạng thái bay, va vào tường tầng 20 rồi cùng nhau rơi xuống sàn.

Tiếp theo, tôi bước bước thứ ba, thứ tư tại tầng 20, định lao vào tấn công người cuối cùng.

Tuy nhiên, đến mức này thì đà gió có được khi xâm nhập đã biến mất. Không thể thực hiện cú tập kích nhanh đến mức mắt thường không theo kịp nữa. Cuộc chiến tranh giành 0,1 giây đã kết thúc.

Đương nhiên, người còn lại là anh Glenn đã hiểu tình hình, nhảy lùi lại như để chạy trốn khỏi tôi, di chuyển đến giếng trời trung tâm nơi Noir vừa bay lúc nãy.

Và rồi, thực hiện biến thái có lẽ là 『Ma nhân hóa』 hệ côn trùng, anh ta mở rộng đôi cánh mỏng sau lưng và bắt đầu bay lơ lửng.

Tôi chạy và nhảy lên đuổi theo.

Điều cốt yếu nhất trong kế hoạch này là liên tục chiếm tiên cơ. Và phải là trận chiến chớp nhoáng khiến đối phương thậm chí không kịp nảy ra ý nghĩ bỏ chạy. Đặt trọng tâm vào việc giải quyết trong thời gian ngắn là vì tôi biết trước nếu để sổng dù chỉ một người thì sau này sẽ rất phiền phức.

Để tránh điều đó, phải tiêu diệt đồng loạt tại một chỗ. Thấy tôi quyết tâm không để ai trốn thoát, anh Glenn vừa toát mồ hôi lạnh vừa nói một câu.

"Hừ! Quả nhiên là đến kiểu này sao...!"

"Vì tính tôi hay lo xa, nên xin phép vô hiệu hóa tất cả mọi người trước! ――Snow, nhờ em!!"

Tôi vừa trả lời vừa gọi Snow, người có thể tham gia không chiến.

Snow đã bắt đầu di chuyển từ trước. Vỗ đôi cánh rồng, cô bé đã di chuyển ra sau lưng anh Glenn, nhắm đến thế gọng kìm cùng với tôi.

"Anh hai, thế là hết!!"

"Hy sinh thì nhiều, nhưng chỉ cần biết vị trí của cậu――!!"

Anh Glenn rút dao găm từ trong ngực áo ra.

Năm con dao có gắn dây mà tôi chưa từng thấy ai khác sử dụng. Anh ta ném tất cả về phía tôi cùng lúc.

Tôi dùng kiếm gạt những con dao đang bay thẳng tới.

Tuy nhiên, những con dao gắn dây đó giống như cá bơi trong biển, dù bị đánh bật ra một lần vẫn quay mũi kiếm lại nhắm vào tôi mà tấn công.

Tưởng là ma pháp, nhưng nhìn chuyển động của những sợi dây gắn vào dao, tôi nghĩ lại. Trong năm con dao thì có hai con nối với nhau bằng dây, ba con còn lại nối về tay anh Glenn. Anh ta lợi dụng sự đan xen phức tạp của dây để điều khiển dao như điều khiển rối.

Tuy nhiên, không phải là tự do tự tại hoàn toàn.

Anh ta lợi dụng đà tôi đánh bật kiếm, khéo léo cho dây tiếp xúc với dây, vất vả lắm mới hướng được hai trong số năm con dao về phía tôi.

Tôi sẽ không trúng những con dao đó. Dù không dùng kiếm, miễn là còn 《Default》 và 《Distance Mute》, vũ khí tầm xa thông thường không có tác dụng với tôi.

Chỉ là, ý thức của tôi đã tập trung vào những con dao đó trong một khoảnh khắc.

Theo thói quen, tôi đã dùng 《Dimension・Gladiate (Thao Diễn・Quyết Chiến)》 đuổi theo chuyển động của năm sợi dây nối với dao và phân tích chúng. Dù không có mối đe dọa, nhưng tôi đã lỡ nhìn quá kỹ vào kỹ thuật cao siêu của anh Glenn ―― và một sự cứng đờ nhỏ nhoi đã sinh ra.

"Còn lại! Ngài Fafner sẽ lo liệu――!!"

Anh Glenn hướng mắt lên trên.

Không cần nhìn theo cũng biết. Không cần 《Dimension》 hay 『Cảm Ứng』 cũng biết.

Sự hiện diện quá mạnh mẽ đó khẳng định rằng 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Máu』 Fafner đang đến từ trên cao.

Và rồi, biển thông tin điên cuồng truyền đến từ 《Dimension》.

Màu sắc chứng minh hắn là hắn.

Đỏ, đỏ đỏ đỏ. Đỏ đỏ đỏ đỏ đỏ đỏ ―― là màu đỏ.

Một màu đỏ rực đang tiếp cận từ phía trên giếng trời.

Không chỉ là mưa đỏ từ trên trời rơi xuống.

Máu đã hóa thành thác, đổ xuống từ trên cao. Không, cơn lũ máu đang cố gắng đi qua khoảng không của tòa thành. Chính xác hơn nữa thì, bức tường máu đang ập xuống nhắm vào tôi.

Ước tính sơ bộ lượng máu đó vượt quá một vạn tấn.

Hơn nữa, tất cả đều chứa ma lực ―― dòng máu đó đang sống. Nó ngọ nguậy như sinh vật sống, mang ý chí chiến đấu, đang hăm hở muốn tóm lấy tôi.

Tôi đang nhảy giữa không trung không né tránh điều đó (.....).

Toàn bộ tầm nhìn nhuộm một màu đỏ rực.

Thác máu nuốt chửng toàn bộ giếng trời, tôi tắm trong máu toàn thân. Bị dòng chảy của máu đánh trúng, tôi không thể cử động. Trong khoảnh khắc, tiếng nói vang lên bên tai ――

"――Không được lơ là đâu nhé. Trong kinh điển cũng có viết. Chương 7 Tiết 7 『Khi vạn sự trôi chảy, ngươi nên nhận ra rằng vạn sự đang không hề trôi chảy』 đấy nhéee!!"

Lẫn trong thác máu là một thanh niên tóc vàng chỉ mặc độc chiếc áo blouse trắng.

Và rồi, như bắt chước cú tập kích lúc nãy của tôi, hắn đã tóm lấy cổ tay trái của tôi bằng tay phải của hắn từ lúc nào không hay. Đã bị máu tóm, lại còn bị kỵ sĩ Fafner trong máu tóm được. Hắn định cứ thế này cùng với thác máu đi qua giếng trời và dìm tôi xuống tận tầng hầm.

Nhưng tôi không có ý định hùa theo hắn.

"Tôi không lơ là đâu, Fafner. Đúng như lời hứa, tôi đã đến cùng với tất cả mọi người."

Tôi trả lời Fafner, lặp lại lời hứa hôm qua.

Tôi không hề kháng cự, ngẩng mặt lên trên. Để chứng minh xem ai mới là kẻ bị dụ ―― tôi nghe tiếng hét của kỵ sĩ phe mình.

"――Phong ma pháp 《Tausendschön・Wind (Thiên Biến・Vạn Hóa・Phong)》oooo!! Chuyển toàn bộ ma lực thành gió!!"

Cũng là một kỵ sĩ với mái tóc vàng tung bay, cũng thuộc Helvirshine.

Từ phía trên Fafner đang rơi xuống, Liner Helvirshine, người đã xâm nhập vào tầng trên nhờ cú phóng lúc nãy, đang lao xuống.

Vừa tăng tốc độ rơi bằng gió, vừa rơi xuống cùng với ma pháp mạnh nhất của cậu ấy.

Ma pháp cọc 《Tausendschön・Wind》 ―― Liner đã biến tấu mười cái cọc gió khổng lồ đó theo phong cách riêng, thay đổi hình dạng thành móng vuốt.

Giống như máu của Fafner, những móng vuốt đó chuyển động như thể có ý chí.

Và rồi, đuổi kịp Fafner đang rơi với tốc độ thông thường, những cọc gió cắm phập vào thác máu, định tóm lấy Fafner đang ở bên trong.

"Nhiều cánh tay gió ――!? Thằng nhãi này, dám bắt chước Cuồng Vương sao!!"

Thành công tập kích nhưng ngay lập tức bị tập kích lại, Fafner không giấu nổi sự dao động.

Liner gửi lời chào đến hắn.

"Hân hạnh được gặp, tổ tiên! Có một người phụ nữ như địa ngục đang đợi ở bên dưới, xin ngài hãy đi cùng!"

"Chậc!! N... Nếu phải rơi xuống địa ngục, thì ta sẽ kéo cả Kanami theo――"

Fafner phớt lờ đòn tấn công của Liner, định chỉ tập trung vào tôi.

Vừa bị móng vuốt gió tóm lấy, hắn vừa truyền ma lực đỏ rực vào cánh tay phải gần như trong suốt, nắm chặt lấy cánh tay trái của tôi.

Hắn định dùng Tiên huyết ma pháp nào đó để dính liền hai cánh tay lại ―― nhưng tôi cũng sẽ không để hắn làm thế.

"Reaper, nhờ em!"

Ngay lập tức tôi báo hiệu đến lượt diễn cho Reaper, người nãy giờ vẫn đang đảm nhiệm cánh tay trái của tôi.

Đồng thời từ tay áo trái áo khoác của tôi, một thiếu nữ màu đen trườn ra một cách trơn tuột. Khuôn mặt Fafner méo xệch vì kinh ngạc.

Cánh tay đeo găng tay dài (long glove) màu đen đến khuỷu tay mà hắn nắm lấy, chính là cánh tay của Reaper. Trong suốt trận chiến đến giờ, cánh tay trái vẫn luôn do Reaper điều khiển. Chính là vì khoảnh khắc này ――

"Hihi, là em đây. Anh Fafner, phục thù chiến nào!"

Reaper dùng bàn tay còn lại tóm lấy Fafner đang nắm tay mình, dính chặt toàn thân vào hắn, mỉm cười như muốn nói tuyệt đối sẽ không buông tha.

"Con nhãi tử thần hồi trước!? Ngươi đang ám vào bên này sao! Nhưng mà, dù vậy vẫn chưa hết đâu!"

Fafner từ bỏ việc bắt giữ vật lý, định thử bắt giữ bằng cách điều khiển máu. Hắn tin rằng mình vẫn còn lợi thế khi tôi đang ở trong thác máu và định hành động.

Nhưng điều đó đã bị hai người Reaper và Liner chặn đứng.

====================

"Thâm Uyên Thứ Nguyên - Chân Dạ...!!"

"Sehr Wind...!!"

Reaper đang tiếp xúc với tôi liền giải phóng bóng tối, cản trở ma pháp của Fafner. Cùng lúc đó, ma pháp gió lốc của Liner phát nổ ngay giữa thác máu.

Cơn gió lốc chia làm hai hướng. Một luồng đẩy ngang đưa mình tôi thoát ra khỏi thác máu, luồng còn lại thổi bay ba người kia thẳng xuống dưới. Trong khoảnh khắc chia tách ấy, tôi ném lại một câu:

"Để lần sau đi. Lần này Nosfi quan trọng hơn ngươi."

"Chết tiệt, đành chịu thôi! Lần sau nhé! Hẹn lần sau!! Lần sau...!!"

Đáp lại tôi - kẻ vừa thoát khỏi thác máu, Fafner dù đang bị Liner và Reaper quấn lấy vẫn giữ thái độ lịch sự đến kỳ quặc mà trả lời lời chào tạm biệt ấy, rồi rơi xuống.

Sau khi tiễn bọn họ, tôi bám vào lan can của giếng trời.

Rơi từ tầng hai mươi xuống một tầng, đây là lan can tầng mười chín. Glenn đang nhìn xuống từ bên trên, định tung đòn truy kích vào tôi.

"A, bỏ cuộc sớm thế sao, ngài Fafner!? Đã thế thì để tôi...!"

"Không được. Anh hai đã có tôi lo."

Nhưng Snow đã chen vào ngăn cản.

"Cô Snow...! Chết tiệt, đấu tay đôi với cô Snow thì nguy to...! Nguy, nguy, nguy hiểm thật, phải tìm cách biến thành trận chiến hỗn loạn mới được...!!"

Glenn nhìn quanh, nhưng rồi tuyệt vọng nhận ra phe mình chẳng còn ai.

Nếu anh em nhà Walker đấu với nhau, xét về quan hệ tình cảm, chắc chắn Snow sẽ thắng. Tin chắc vào điều đó, tôi leo qua lan can và chạy ngay lên cầu thang gần nhất.

Lính canh xung quanh đã chứng kiến trận chiến ở tầng hai mươi, nhưng có lẽ do cảm nhận được dư chấn và ma lực từ trận đấu trước đó, không ai có ý định ra tay với tôi.

Nội tâm của họ rất dễ đoán.

Họ hẳn đã coi những cấp trên bị "Hóa Ma Nhân" kia là quái vật. Với sức mạnh thể chất và ma lực đó, họ tin rằng con người tuyệt đối không thể thắng nổi. Chính vì thế, họ đã giao phó toàn bộ việc chiến đấu cho cấp trên và phong tỏa tầng hai mươi.

Vậy mà tôi lại vô hiệu hóa những cấp trên quái vật đó chỉ trong vài giây, nên nỗi sợ họ dành cho tôi còn lớn hơn cả khi nhìn thấy quái vật.

Gạt bỏ những ánh nhìn sợ hãi quen thuộc ấy, tôi quay lại tầng hai mươi.

Và ngay lập tức hô to để kết thúc kế hoạch.

"Ragne, Dia! Trói bốn người kia lại và canh chừng...!"

"Rõ! Canh chừng ngay đây!!"

"Kanami, tôi hiểu rồi!"

Ragne và Dia đã hoàn thành nhiệm vụ.

Họ đánh ngất Persiona và Sera đang bị thương, sau đó dùng còng ma lực trói cả bốn người, bao gồm cả El và bé Noir đang bất tỉnh.

Ragne đang dáo dác nhìn quanh tìm dây thừng để trói thêm.

Dia thì dẫn theo Hitaki đợi tôi trước cầu thang.

Thầm thán phục sự nhanh nhẹn của hai người, tôi lao về phía cầu thang dẫn lên tầng hai mươi mốt.

"Kanami, chỗ này cứ giao cho tôi! Khi Kanami và Lastiara lên rồi, tôi sẽ phá hủy cầu thang và đóng băng toàn bộ tầng này! Chỉ cần tôi còn ở đây, tên Fafner đó tuyệt đối không thể đi qua!"

"Dia, nhờ cậu đấy! Còn lại thì tôi và..."

"Cứ để tôi! Chúng ta sẽ nhanh chóng đưa Nosfi trở về thôi!"

Trên đường lên cầu thang, tôi hội quân với Lastiara đang chờ sẵn. Và rồi, đúng như kế hoạch, hai chúng tôi - những người phụ trách Nosfi - chạy một mạch lên trên.

Mục tiêu là Nosfi đang đợi ở phía trên.

Chiến thuật chia cắt đã thành công.

Nhờ liên tục chọn những nước đi tối ưu nhất trong thời gian ngắn nhất bằng khả năng tiên tri, chúng tôi đã đạt được kết quả tốt nhất. Giờ đây, tôi và Lastiara đã có đủ thời gian để nói chuyện với Nosfi.

"Chỉ còn lại Nosfi..."

Tôi lẩm bẩm trong khi leo lên từng tầng lâu đài, phớt lờ những hiệp sĩ canh gác chẳng thể câu giờ nổi.

Đã tách được hộ vệ của Nosfi ra để cô ấy chỉ còn một mình.

Nhưng vẫn chưa thể an tâm.

Chính vì mọi thứ đều đúng như kế hoạch nên gương mặt tôi và Lastiara mới căng thẳng đến vậy.

Kế hoạch diễn ra suôn sẻ nghĩa là cơ hội vẫn chỉ là... năm mươi năm mươi. Việc có cứu được Nosfi hay không vẫn giống như xác suất của một lần tung đồng xu.

Nếu ra mặt ngửa, Nosfi sẽ được cứu.

Tôi đã giải thích xong cho Lastiara về kịch bản thành công khả thi nhất đó.

Và nếu ra mặt sấp, Nosfi sẽ không được cứu.

Tôi cũng đã giải thích xong cho Lastiara về kịch bản thất bại khả thi nhất đó.

Hình ảnh hiện lên trong tâm trí hai chúng tôi lúc này là viễn cảnh thất bại.

Tuy nhiên, dù việc thuyết phục có thất bại, Nosfi cũng không phải là kẻ thù của chúng tôi. Tôi và Lastiara đã thề với nhau rằng tuyệt đối sẽ không coi Nosfi là kẻ thù.

...Chỉ là, chúng tôi cũng hiểu rằng để giữ trọn lời thề đó, sẽ phải trả một cái giá rất đắt.

Trước sức nặng của một trong những tương lai có thể xảy ra, cả tôi và Lastiara đều không thể nở dù chỉ một nụ cười nhẹ.

Thành thật mà nói, trận tập kích cho đến lúc này là một trận chiến cho phép thất bại. Dù có sai sót, chúng tôi vẫn có đủ sự thong thả để sửa đổi kế hoạch ngay tại chỗ.

Nhưng từ đây trở đi là đánh cược mạng sống... một cuộc "thảo luận" bằng cả tính mạng.

Cả hai chúng tôi đều hiểu rõ ý nghĩa thực sự của điều đó.

Trong khi chạy lên cầu thang lâu đài, tôi và Lastiara, để không phải hối hận dù đồng xu có lật về mặt nào, đã nắm chặt tay nhau một lần duy nhất, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, không cần một lời nào.

--------------------

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!