Việc tái ngộ được với Maria khiến sự căng thẳng của nhóm chúng tôi nhẹ nhàng tan biến.
Sau khi xác nhận sự an toàn của những đồng đội một năm trước, tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
Căn dinh thự có vẻ sẽ trở thành cứ điểm sắp tới cũng đã được đảm bảo, dù là do bất khả kháng. Trong khu phố ngầm đang bốc cháy ngùn ngụt, hiếm có kẻ địch nào mò được đến tận dinh thự này. Đây là nơi lý tưởng để nghỉ ngơi một chút.
Kết quả là, đặc biệt Rastiara đã thả lỏng cảnh giác đến mức tối đa.
Sau màn tái ngộ, cô ấy chiếm dụng một cái bàn trong phòng và bắt đầu chơi bài (tú lơ khơ) lấy từ đâu đó ra. Ban đầu chỉ rủ Maria chơi, nhưng giờ thì cả Dia, Snow và Reaper cũng tham gia, thành một hội lớn. Tôi hiểu họ muốn lấp đầy khoảng trống một năm qua, nhưng làm ơn để sau đi được không.
Trong bầu không khí chùng xuống đó, chỉ có tôi và Liner là vẫn đều đặn chuẩn bị cho bước tiếp theo.
Vừa canh chừng Nosfy nghiêm ngặt, chúng tôi vừa thu thập thông tin về "Vấn đề ô nhiễm Cây Thế Giới" từ Maria và Reaper đang chơi bài.
Và rồi, từ những cô gái đã ở lại "Đại Thánh Đô" lâu hơn chúng tôi, những thông tin tốt lành ngoài mong đợi bay tới.
"...Hả, Maria đã gặp 'Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Máu' rồi sao?"
Đó là: "Thủ phạm ô nhiễm Cây Thế Giới là Thủ Hộ Giả (Guardian) tầng bảy mươi Fafner Helwilshine". "Người triệu hồi Thủ Hộ Giả Fafner là Nosfy". "Thủ Hộ Giả Fafner đối địch với Nosfy và có quan hệ hợp tác với Maria". Ba điều này.
Maria vừa khéo léo chơi bài cùng nhóm Rastiara vừa trả lời câu hỏi của tôi.
"Vâng, lúc tấn công lâu đài Fuzuyazu em có giao chiến một chút. Nhưng anh ấy là người khá hiểu chuyện nên bọn em hòa giải được ngay."
"T, tấn công lâu đài luôn hả..."
Tôi có rất nhiều điều muốn nói, nhưng Maria chẳng bận tâm mà tiếp tục câu chuyện.
"Hiện tại anh Fafner đang ở trong một tình trạng đặc biệt, nên hãy cẩn thận. Nói đơn giản là chỉ có cơ thể anh ấy bị đặt dưới sự kiểm soát của Nosfy. Nếu ai đó định đến gần Cây Thế Giới, cơ thể anh ấy sẽ tự động di chuyển và tấn công. Tuy nhiên, ngoài cơ thể ra thì anh ấy tự do, nên trong suốt trận chiến với em, anh Fafner liên tục chỉ cho em điểm yếu của mình. ...Thật sự là một trận chiến kỳ quặc."
Maria vừa nhớ lại trận chiến, vừa thoải mái gọi Thủ Hộ Giả mới "Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Máu" là "anh Fafner".
"Anh Fafner bị trói buộc bởi một số quy tắc bằng ma pháp. Qua một chút giao chiến, em xác nhận được năm quy tắc của anh ấy là: 'Không được rời khỏi Cây Thế Giới', 'Tiếp tục phong ấn Cây Thế Giới', 'Không cho bất cứ ai đến gần Cây Thế Giới', 'Không được để xảy ra bất cứ cái chết nào', và 'Không được tấn công Nosfy'."
Và tôi cũng hiểu rõ tình cảnh éo le của cậu ta.
Thủ phạm đẩy cậu ta vào tình cảnh éo le đó dường như chính là Thủ Hộ Giả Nosfy đang ở ngay gần đây. Nhớ lại chuyện cô ta từng xúi giục Tity trong mê cung, tôi lườm cô ta.
"...Fufu. Ngài Kanami, ngài tò mò sao? Ngài tò mò xem ma pháp tôi yểm lên Fafner là loại gì đúng không? Nếu ngài Kanami tò mò thì tôi không thể giấu giếm được. Tôi sẽ chỉ cho ngài ngay đây! Fufufu, đó là ma pháp ánh sáng cấy ghép chấn thương tâm lý (trauma)."
Khoảnh khắc tôi chú ý đến, Nosfy bắt đầu nói với vẻ rất vui sướng. Rastiara đã rủ cả cô ta chơi bài nên dải lụa bịt miệng đã được tháo ra.
"Việc xác nhận xem đó có phải là nói dối hay không rất phiền phức, nên thôi khỏi đi."
Coi mọi lời nói của cô ta là đòn tấn công, tôi lắc đầu ngăn lại.
Nhưng Nosfy gật đầu đầy năng lượng và nói tiếp.
"Vâng! Tất nhiên, tẩy não một 'Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý' cùng cấp không phải chuyện tầm thường. Dù 'Ánh Sáng' và 'Máu' có độ tương thích tốt, nhưng vẫn cần chút công phu. Thế nên, để đánh vào kẽ hở trong tâm trí cậu ta, tôi đã bắt giữ một thứ quan trọng của cậu ta làm con tin. Fufufu. Chừng nào thứ đó còn, cậu ta sẽ bị ám ảnh cưỡng chế và tiếp tục bảo vệ Cây Thế Giới cho đến chết... À, nhân tiện thì một khi đã yểm, ngay cả tôi cũng không giải được cái trauma đó đâu."
Chẳng ai hỏi mà Nosfy cứ bô bô kể ra những hành vi tàn nhẫn của mình.
Nhờ đó mà tôi hiểu rõ lý do Fafner ghét Nosfy.
Bị bắt giữ thứ quan trọng làm con tin, lại còn bị cấy ghép chấn thương tâm lý. Chắc chắn mối quan hệ giữa hai người họ đã đổ vỡ. Và việc cậu ta hợp tác với Maria - người đang đối địch với Nosfy - cũng là điều đương nhiên.
"Tiện thể thì, thứ quan trọng đó của Fafner là gì...?"
"Ngài Kanami, ngài muốn biết sao? Muốn biết đúng không? Fufu, nói cách khác đó là vật phẩm có thể điều khiển Fafner mà. Tất nhiên là muốn biết rồi nhỉ?"
"....Không, thôi khỏi."
"Nhưng mà, tôi, sẽ, không, nói, đâu! Fufu, fufufu!!"
Bỏ mặc Nosfy vẫn như mọi khi, tôi suy tính.
Nếu dùng được 《Distance Mute》 thì chuyện sẽ dễ dàng hơn, nhưng hiện giờ trên người cô ta khắc đầy hình xăm vô hiệu hóa ma pháp không gian. Lại còn kết giới của cả đất nước nữa, nên khó mà thành công.
Cũng có cách tra khảo để moi tin... nhưng không thể làm thế trước mặt nhóm Rastiara được. Ít nhất thì chưa phải lúc này.
Đành vậy, tôi tổng hợp lại những thông tin hiện có.
Đối chiếu câu chuyện của Maria với tài liệu của Guild, tình trạng hiện tại của "Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Máu" Fafner trở nên rõ ràng.
Cậu ta có lẽ đang trở thành một tồn tại như người gác cổng bảo vệ Cây Thế Giới. Tuy nhiên, cậu ta không hoàn toàn bị điều khiển đến mức gọi là tẩy não.
Maria kể rằng khi đối mặt, cậu ta đã nói: "Chủ nhân mà ta kính trọng chỉ có 'Aikawa Kanami'. Tuyệt đối không phải Nosfy".
Không những không đối địch với tôi, cậu ta còn có ý chí hợp tác. Thực tế là cậu ta đã thân thiết với Maria rồi.
"...Fafner Helwilshine sao. Nếu suôn sẻ, có khi cậu ta sẽ gia nhập nhóm dễ dàng như hồi Rowen hay Tity cũng nên."
Đó là cảm nhận thành thật của tôi.
Tôi không định chủ quan, nhưng tôi đánh giá Fafner dễ đối phó hơn Nosfy nhiều.
Suy nghĩ đã thông suốt, tôi đứng dậy ngay.
"Được rồi. Dù sao thì, không gặp mặt thì không nói chuyện được. Chúng ta đến lâu đài Fuzuyazu ngay bây giờ đi."
Tôi đưa mắt nhìn về phía nhóm đang chơi bài, ý bảo xuất phát ngay.
Nhưng Rastiara là người đầu tiên giơ tay và lắc đầu, tỏ ý không hứng thú.
"Xin lỗi, chị xin kiếu nhé. Lâu đài có vẻ hơi phiền phức... hay đúng hơn, nếu chị đi thì chuyện sẽ không đơn giản đâu."
Rastiara, người có duyên nợ sâu sắc với Fuzuyazu, muốn ở lại. Nhân tiện, Dia và Snow - những người có khả năng bị đất nước bắt giữ nếu đến đó - cũng có phản ứng tương tự.
Cả ba đều đã tự ý vứt bỏ vai trò của mình tại Fuzuyazu để hành động tự do, nên cũng không trách được.
Tiếp đó, Maria và Reaper cũng nói những lời tương tự.
"Em mà đi thì cũng rắc rối lắm. Lúc bắt cóc Nosfy em đã lỡ tay đốt lâu đài hơi nhiều. Chắc là bị truy nã rồi."
"Em cũng bị lộ mặt rồi nha. Ở đó kết giới ghê lắm nên khó mà ẩn mình được."
Tôi lập tức quay sang những hiệp sĩ còn lại.
Tuy nhiên, Liner vẫn trừng mắt nhìn Nosfy, không thèm nhìn về phía này mà lắc đầu.
"Xin lỗi, tôi cũng không định đi. Riêng ả đàn bà này thì tôi phải đích thân canh chừng mới được. Nếu thả cô ta ra, tôi có cảm giác chuyện 'tồi tệ nhất' sẽ xảy ra. ...Là linh cảm thôi."
Từng trực tiếp chiến đấu, Liner có vẻ cho rằng dù đã bắt trói nhưng vẫn chưa thể lơ là với Nosfy. Thấy hội chị em đang chủ quan, cậu ấy nghĩ mình phải chịu trách nhiệm canh chừng Nosfy.
Thấy vậy, Nosfy ngán ngẩm đáp lại.
"Haizz... Liner đúng là kinh tởm thật đấy... Đi chỗ khác đi. Ra đằng kia kìa."
Bị khiêu khích nhưng Liner không nhướng mày lấy một cái, vẫn tiếp tục canh chừng. Cậu ấy không nói chuyện vô ích, định chuyên tâm giám sát.
Thú thật, sự giám sát này giúp ích rất nhiều.
Tôi cũng không tin tưởng Nosfy, y như Liner vậy.
Thực sự là rất giúp ích... nhưng nếu thế thì,
"Vậy là, người đến lâu đài được chỉ có tôi và Lagne thôi sao?"
--Sẽ thành ra như thế.
Hai người đến Cây Thế Giới trong lâu đài, sáu người ở lại dinh thự này.
Nếu tính cả việc bảo vệ Hitaki không thể chiến đấu và canh chừng Nosfy cùng lúc, thì việc để số đông ở lại dinh thự không phải là ý tồi.
Nhưng, chia đội hình hai - sáu thì quả thật hơi lệch. Dù vậy, Liner có vẻ không định thay đổi ý kiến.
"Christ, nếu chính thức đến thăm lâu đài Fuzuyazu thì đi ít người sẽ tốt hơn. Đi rồng rắn không phải thượng sách, và nếu mấy người ở đây đi cùng thì chắc chắn chuyện sẽ rối tung lên... Tôi cảm thấy thế. ...Cũng là linh cảm thôi."
Là linh cảm sao.
Nhưng theo kinh nghiệm thì đó là chuyện không phải không có lý.
Maria cũng đồng tình với lời của Liner.
"Nếu chỉ có anh Kanami và chị Lagne thì có thể đường đường chính chính điều tra Cây Thế Giới, thế cũng tốt. Trước mắt, em nghĩ hai người cứ dành thời gian nghe chuyện từ anh ấy là tốt nhất. Chỉ cần giữ khoảng cách với Cây Thế Giới thì tuyệt đối an toàn. Nếu ở lâu đài có chuyện gì, chắc chắn anh Fafner sẽ xoay sở được thôi."
Qua giọng điệu của Maria, có thể thấy em ấy đã coi Fafner là phe mình rồi. Trong đầu em ấy, không phải chia thành hai - sáu, mà là ba - sáu.
"Nếu đối phương là anh Kanami, chắc chắn anh Fafner sẽ kể hết mọi chuyện. Cách nghe tiếng nói từ Cây Thế Giới, năng lực cũng như điểm yếu của 'Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Máu', tất cả chắc chắn sẽ được nghe từ chính miệng anh ấy. Sau khi mang thông tin đó về đây, chúng ta thong thả quyết định chuyện tiếp theo là tốt nhất theo ý em."
"Hả, cả điểm yếu cũng kể hết á... Thật sao...?"
"Không sai đâu ạ. Vì anh ấy, chuyện là... hâm mộ anh Kanami dữ lắm. Fan cuồng đến mức em cũng phải phát hoảng. Nên em mới yên tâm tiễn anh đi đấy."
Có vẻ Maria cho rằng Fafner sở hữu sức mạnh và tình cảm ngang ngửa với mình.
Tuy nhiên, Thủ Hộ Giả chiếm được lòng tin của Maria đến mức này thì kể từ sau Alty mới thấy.
Tôi đang tò mò không biết giữa Fafner và Maria đã có cuộc trò chuyện thế nào, thì Liner chốt lại vấn đề với Lagne.
"Vậy thì, Lagne-san. Nhờ cô lo cho Christ nhé."
"Rõ rồi ạ. Tôi sẽ lùi một bước và chuyên tâm làm liên lạc viên. Có biến là tôi định chạy thục mạng về đây đấy."
"Tuyệt vời (Nice). Tôi tin tưởng cái điểm đó của Lagne-san. ...Chỉ mỗi điểm đó thôi."
Liner có vẻ rất trọng dụng tính cách thận trọng của Lagne.
Và rồi, khi quyết định tôi và Lagne sẽ đến lâu đài, lời chào tiễn biệt cuối cùng được ném ra từ Nosfy.
"Vậy thì đi nhé, ngài Kanami. Tôi cầu chúc cho ngài có một trận đấu ra trò với 'Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Máu' Fafner đang nằm dưới quyền kiểm soát của tôi."
"Sẽ không có đấu đá gì đâu. Chỉ đi nói chuyện thôi."
Tôi đáp trả lại Nosfy, kẻ chắc chắn đang mong tôi thất bại.
"Phu--fufufu! Aaa, mong chờ quá đi! Chỉ cần tưởng tượng cảnh ngài Kanami tin rằng sẽ thấu hiểu được Fafner rồi hăm hở đi đến đó, để rồi tơi tả quay trở về, là tôi... aha... vui không chịu được rồi! Aha, ahahaha-- hự! Ể!?"
Lại định giở trò khiêu khích không biết chừa, Nosfy bị Rastiara ngăn lại từ phía sau. Chính xác là cô ấy bất ngờ ôm ngang người Nosfy từ đằng sau và vác đến bên cạnh bàn của họ.
"Rồi rồi, Nosfy lại đây. Chơi cùng bọn này nào. Nè nè, Nosfy chơi trò này bao giờ chưa?"
Và cứ thế, cô ấy định lôi kéo Nosfy vào hội. Lời mời đột ngột khiến Nosfy bối rối.
"Hả... Không, chưa từng, nhưng mà..."
"Vậy chơi cùng đi. Mà chơi bình thường thì chán lắm, cá cược gì đi. Hừm, người thua phải trả lời bất cứ câu hỏi nào của người thắng nhất nhé."
"Hả, bất cứ gì sao? Bất cứ gì là không được đâu nhé? Tôi đang trong quá trình mưu tính quan trọng đấy."
"Rồi, chốt. Vậy thì, bắt đầu nào."
"Lu, luật chơi! Cho tôi biết luật chơi trước đã! Chơi không đẹp (Unfair) là không tốt đâu!"
Rastiara vừa nói chuyện với Nosfy, vừa vẫy tay tiễn tôi và Lagne mà không thèm nhìn về phía này.
Ý là cô ấy sẽ giữ chân Nosfy như thế này, nên hãy tranh thủ đi đi.
Tôi vẫy tay chào tạm biệt những đồng đội còn lại, nhìn Nosfy đang bối rối nhưng vẫn định tham gia trò chơi lần cuối... rồi bước ra khỏi phòng.
Đi dọc hành lang dinh thự, biểu cảm cuối cùng của Nosfy vẫn đọng lại trong đầu tôi.
Một biểu cảm tự nhiên, không ác ý, không toan tính mà cô ta chưa từng cho tôi thấy, lại dành cho nhóm Rastiara. Cả lúc bước vào phòng này cũng vậy. Khi cười đùa với Maria, cô ta trông cứ như một cô gái bình thường.
"Con nhỏ Nosfy đó, tại sao chỉ đối với mình là..."
Thái độ quá khác biệt khiến tôi không kìm được mà phàn nàn.
Nghe thấy lời càu nhàu khi đang bước đi của tôi, Lagne đi bên cạnh trả lời cho thắc mắc đó.
"...Thực sự là Nosfy-san thích anh Kanami đấy."
Vì thích nên thái độ mới khác.
Một câu trả lời ngay lập tức, không chút do dự.
Nhận xét đó từ người thứ ba khiến tôi hơi bất mãn.
"...Ủa, em thực sự nghĩ là thích sao? Lagne."
"Ngược lại thì anh Kanami. Anh thực sự nghĩ là bị ghét sao?"
"......"
Bị hỏi ngược lại, tôi không thể trả lời ngay được.
Giữ im lặng, tôi đi qua sảnh dinh thự, bước ra khu phố ngầm đang chìm trong biển lửa. Ngay lúc bước vào đường hầm lửa đã được tạo sẵn, Lagne nói tiếp.
"--Gặp mặt là nói lời cay độc. Chẳng ai hỏi cũng nói những điều để bị mắng. Nếu thực sự bị ghét thì sẽ không phản ứng như thế đâu. Ghét thực sự ấy à, là phải..."
"Ừ, anh biết mà. Anh cũng hiểu là không chỉ có mỗi thế... Chỉ là, anh cũng muốn nghĩ như vậy. Vì cô ta đã làm quá nhiều chuyện rồi..."
Tôi ngắt lời trước khi cô ấy nói hết.
Tôi không định phủ nhận lời Lagne nói.
Nosfy cứ lặp đi lặp lại rằng thích tôi. Đúng như lời cô ta nói, không những không ghét mà có lẽ là thích thật lòng.
Chỉ là, cách thể hiện tình yêu của cô ta quá méo mó.
Chính vì Nosfy thích tôi, nên dường như cô ta muốn bị tôi ghét.
--Nếu người mình thích không nghĩ gì về mình, thà bị căm ghét còn hơn. Muốn bị mắng. Muốn bị hận.
Tôi không nghĩ đó là cảm xúc không thể xảy ra. Đến tận bây giờ, tôi đã chứng kiến nhiều Thủ Hộ Giả méo mó theo những cách không tưởng rồi. Trong số đó, cách thu hút sự chú ý như trẻ con của Nosfy vẫn còn thuộc loại dễ hiểu.
Nhưng Nosfy quá bất chấp thủ đoạn. Việc lừa gạt Tity, định nhốt tôi vào mê cung là chuyện không thể dễ dàng coi như chưa từng xảy ra được.
"Biết rồi mà vẫn thế sao ạ. ...Anh Kanami nên tìm hiểu thêm về tâm lý con gái đi. Không thì tội nghiệp Tiểu thư với Nosfy-san lắm. Em nghe kể chuyện hẹn hò trong mê cung rồi đấy. Anh làm cái gì vậy hả?"
Tôi đang nhăn mặt suy nghĩ về Nosfy thì bất ngờ bị mắng. Vừa leo cầu thang lên mặt đất sau khi ra khỏi đường hầm lửa, tôi vừa cố thanh minh.
"Hả, không... tại vì, cái đó là do Rastiara cứ nằng nặc đòi... Chứ thật ra anh cũng muốn đi chỗ khác mà. Nhà hàng hay chỗ nào đó đàng hoàng hơn..."
"Nếu nghĩ thế thì anh cứ cưỡng ép dẫn đi là được mà. Tiểu thư ít kinh nghiệm sống nên mới không nghĩ ra được ý tưởng đàng hoàng thôi, chứ một khi đã dẫn đi thì chắc chắn cô ấy sẽ vui. Anh Kanami thiếu sự cưỡng ép kiểu đó đấy."
"Em nói thế chứ anh cũng mới hẹn hò lần đầu mà..."
"...Hừm. Vậy thì, anh có muốn tập hẹn hò với em không? Trên đường đi này, em có thể chỉ cho anh nhiều thứ đấy? Vạn sự nhờ kinh nghiệm và huấn luyện mà."
Leo hết cầu thang tối tăm, chúng tôi bước ra mặt đất ngập tràn ánh sáng.
Đúng lúc thay, trải rộng trước mắt là một đại đô thị cực kỳ thích hợp để hẹn hò. Trong đám đông nhộn nhịp, thi thoảng lại thấy những cặp nam nữ đi dạo. Hơn nữa, thành phố có đủ cả nhà hàng, nhà hát, cửa hàng quần áo, tiệm trang sức, thứ gì cũng có.
Được Lagne - người có vẻ tự tin về chuyện yêu đương trái với vẻ ngoài - chỉ dạy cũng không phải ý tồi. Dù sao thì Lagne cũng thân thiết với Rastiara từ trước khi tôi gặp họ, giống như bạn thanh mai trúc mã vậy. Chắc tôi sẽ nghe được những sở thích của Rastiara mà mình chưa biết.
Tuy nhiên, tôi quyết định từ chối lời đề nghị đó. Riêng cái này thì tôi có thể trả lời ngay lập tức.
"Không, hẹn hò giả cũng không được đâu... Cảm giác như đang làm chuyện xấu ấy, anh không làm được..."
"Quả nhiên là không được sao. Hiếm khi mới được ở riêng với anh Kanami, em đã cố gắng chút rồi đấy chứ. Chắc Nosfy-san cũng bị từ chối thế này nhỉ. Tội nghiệp ghê."
Như đã dự đoán trước, Lagne đi trước trên đại lộ của Đại Thánh Đô. Vừa đuổi theo bóng lưng cô ấy, tôi vừa hỏi về cảm giác kỳ lạ nãy giờ.
"Lagne này, nãy giờ em cứ bênh vực Nosfy một cách lạ lùng nhỉ."
Việc trách móc tôi một cách gián tiếp, cảm giác như tất cả đều là vì Nosfy vậy. Cô ấy cũng bắt đầu nói chuyện lạ lùng ngay sau cuộc đối thoại giữa tôi và Nosfy.
Nghe tôi chỉ ra điều đó, Lagne vừa hướng mắt nhìn những dãy phố hào nhoáng của Đại Thánh Đô vừa trả lời.
"Đúng thế thật. Lần đầu gặp Nosfy-san, nhưng em cảm giác như hiểu được người đó một chút. Vì giống em, nên thấy cực kỳ đồng cảm đấy ạ."
"Lagne và Nosfy giống nhau...?"
Tôi ngạc nhiên trước lý do bất ngờ đó.
Không ngờ Lagne im lặng trong dinh thự lại suy nghĩ những điều như thế khi quan sát chúng tôi từ phía sau. Và rồi, câu chuyện bất ngờ của cô ấy vẫn tiếp tục.
"Em nghĩ chắc thế giới của người đó cũng tối tăm lắm. Giống như em, không chạm tới được thứ mình muốn, không có lẽ sống, nên phải liều mạng tạo ra một bản thân khác, cố gắng lấp liếm nỗi sợ hãi hay sự cay cú... đại loại thế..."
"....Hả, hả? Chờ chút đã. Cái đó của Lagne, là, ừm, xây dựng nhân vật (tạo nét) sao?"
Đột nhiên câu chuyện trở nên nghiêm túc không thể đùa được, tôi hoảng hốt xác nhận lại.
Tôi lỡ miệng dùng từ "xây dựng nhân vật", nhưng có vẻ ma pháp phiên dịch trên người tôi đã truyền tải ý nghĩa không chút hiểu lầm, Lagne trả lời mà không hề nghiêng đầu thắc mắc.
"Vâng, là diễn xuất (xây dựng nhân vật) đấy ạ. Nói chuyện kiểu này thoải mái nhiều thứ lắm. Cứ giữ cái giọng điệu này suốt nên việc giấu giếm (Poker face) cũng dễ dàng. Từ khá lâu trước đây, đối với ai em cũng diễn như thế này cả."
Những sự thật kinh ngạc chồng chất khiến tôi câm nín một lúc.
Tôi không ngạc nhiên vì Lagne đang diễn. Ai cũng ít nhiều tạo ra một vỏ bọc để sống. Tôi chỉ ngạc nhiên vì mình đã không nhận ra diễn xuất của cô ấy.
Và rồi, câu chuyện không thể đùa được của cô ấy vẫn tiếp diễn. Như dồn dập, như chặn hết đường lui, hệt như Nosfy đang trách cứ tôi.
"--Nhưng mà, anh Kanami cũng (.........) thế đúng không? Cái tính cách đặt em gái lên hàng đầu đó, vì thoải mái nên anh tạo ra đúng không? Nosfy-san, anh Kanami và em -- ba người chúng ta là đồng loại đấy. Hahaha."
Lagne đang đi phía trước quay lại cùng nụ cười khô khốc.
Đôi mắt màu nâu nhạt không có gì đặc biệt bắt lấy hình bóng tôi.
Ở đó không cảm thấy sức mạnh nhìn thấu tất cả như "Cảm Ứng" hay "Quỳnh Nhãn". Cũng không phải nhìn thấu bằng sở trường (Skill) nào đó như "Quan Sát Nhãn".
Chỉ bằng sự đồng cảm (..), Lagne đang cố gắng thấu hiểu con người tôi.
Cô ấy không chỉ cảm thấy thân thiết với Nosfy, mà với cả tôi nữa.
Nhưng, tôi không thể chấp nhận sự thật đó. Sau một khoảng lặng đủ để lảng tránh ánh mắt, tôi phủ nhận.
"...Không phải đâu. Riêng điều đó thì tuyệt đối không."
Tôi đã-- không còn nhầm lẫn về bản thân nữa. Cũng không nói dối bản thân.
Không phô trương như Aid hay Tity.
Tôi tin chắc tôi là tôi.
Riêng điều đó thì tuyệt đối phải là "Aikawa Kanami".
Chính vì thế tôi mới đi được đến đây.
Đã đi đến sát cái kết cứu lấy "Aikawa Hitaki" rồi.
"...Hả, thật sao ạ? Tưởng đồng loại nên em mới bộc bạch hết ruột gan đấy... Nếu mà sai thì hơi bị quê nha."
Lagne đỏ mặt, gãi gãi sau đầu.
Tưởng là đồng minh nên mới thổ lộ nội tâm, ai dè là do mình tự biên tự diễn nên cô ấy thấy xấu hổ. Tuy nhiên, cô ấy có vẻ không cam tâm, cứ xác nhận lại và bám riết lấy.
"Thực sự thực sự, đó là con người thật của anh Kanami sao? Cái kiểu như lý tưởng của ai đó (..) ấy? Không phải là đang làm màu sao? Nếu đúng là vậy, nói hơi khó nghe tí, nhưng ngược lại anh hoàn hảo đến mức đáng ngờ đấy...? Kiểu như quá thành thật hay sao ấy..."
"...Là con người, anh đang nỗ lực để thành thật nhất có thể. Anh cũng muốn trở thành một người đúng đắn. ...Anh không định tạo ra vỏ bọc cho bản thân đâu."
Tôi giải thích cho Lagne về cách sống không thể nhầm lẫn của mình.
Cách sống muốn trở nên đúng đắn có thể hiếm ở dị giới, nhưng ở Nhật Bản hiện đại hòa bình thì là chuyện thường thấy.
Chỉ là, nghe xong, Lagne vẫn có vẻ chưa xuôi.
"Vậy thì, là 'ngược lại' sao..."
"Ngược lại...?"
"Không, có vẻ là em nhầm rồi. Xin lỗi vì đã nói linh tinh ạ."
Đột ngột thừa nhận lỗi sai của mình, cô ấy không nói thêm gì nữa. Tôi muốn nói sâu hơn một chút, nhưng khó mà bắt chuyện với Lagne đang lầm lũi bước đi.
Hai chúng tôi vai kề vai rẽ đám đông ở Đại Thánh Đô, hướng về phía trung tâm.
Lỡ nói chuyện kỳ quặc nên cảm giác hơi khó xử. Có lẽ Lagne cũng cảm thấy sự thoải mái trước kia giữa chúng tôi đã biến mất, nên cô ấy cố gắng bắt chuyện lại một cách giữ ý.
"...À ừm, anh Kanami. Đã lỡ nói chuyện sâu xa đến thế này rồi, tiện thể cho em nói thêm một chuyện sâu xa nữa được không ạ? Cứ thế này thì chính em mới trở thành kẻ đáng ngờ mất..."
"Tất nhiên là được rồi."
Lẽ ra tôi phải là người bắt chuyện, nhưng Lagne đã đi trước một bước. Cảm thấy bản thân thật kém cỏi, tôi gật đầu đáp lại.
"À thì, em xin tư vấn cuộc đời với anh Kanami một chút được không? Về mục tiêu cuộc đời của em ấy mà."
====================
Có lẽ để xóa bỏ sự đáng ngờ, cô ấy định cho tôi biết con người thật của mình. Quả thực, nếu biết được ước mơ của một người, ta sẽ hiểu được con người đó ── giống như những "nỗi vương vấn" của các Thủ Hộ Giả vậy.
"Mục tiêu cuộc đời em đơn giản lắm ạ. Em cũng muốn giống như anh Kanami, trở thành người nổi tiếng vang danh khắp thế giới. Rời khỏi ngôi làng quê mùa, đích nhắm là số một thế giới, kiểu kiểu vậy đó nên ngày nào em cũng cố gắng. Tóm lại là em muốn đi từ nơi tối tăm đến một nơi thật rực rỡ ấy ạ."
"Hể..., Lagne-chan muốn trở nên nổi tiếng sao."
"Vâng ạ. Trở nên nổi tiếng và được mọi người công nhận. Một đứa gái quê như em sẽ nổi bật ở chốn phồn hoa, được khen ngợi, rồi nghênh ngang đứng trên đỉnh thế giới. ── 'Trở thành số một thế giới'. Đó là tham vọng của em!"
Đối lập với mục tiêu "cứu em gái" của tôi, Lagne-chan dường như mang trong mình mục tiêu "trở thành số một thế giới".
Khi tuyên bố điều đó, cô ấy nở một nụ cười rất tươi. Và kỹ năng 『Cảm Ứng』 cũng nói rằng điều đó không hề sai trái. Cô ấy không có vẻ gì là đang bị dồn vào đường cùng hay "hiểu lầm nỗi vương vấn ngay từ đầu" giống như các Thủ Hộ Giả. Chắc chắn cô ấy đang cầu nguyện với một tinh thần cầu tiến thuần khiết. Đó là một giấc mơ mà nhiều hiệp sĩ thường ấp ủ ── hay nói toạc ra là một giấc mơ thường thấy.
Và nó hơi giống với "nỗi vương vấn" của Rowen Aleis, người mà tôi đã chiến đấu tại "Đại Hội Vũ Đấu". Việc tôi từng bị mê hoặc bởi "Bảo kiếm Rowen nhà Aleis" có lẽ cũng xuất phát từ sự tương đồng trong giấc mơ này chăng.
Trong lúc tôi đang so sánh sự khác biệt với Rowen, Lagne-chan hạ mình xuống để nhờ vả.
"Cơ mà, mục tiêu này không phải cứ có thực lực là làm được đâu ạ... À thì, cỡ như anh Rowen hay anh Kanami thì chắc là được, nhưng với người thường như em thì sự hợp tác của nhiều người là không thể thiếu..."
"Anh cũng sẽ hợp tác với mục tiêu của Lagne-chan trong khả năng có thể. Em đã giúp anh nhiều rồi, cứ nói bất cứ điều gì em muốn."
Gần đây, việc cô ấy muốn tôi làm chỗ dựa có vẻ là vì giấc mơ này.
Đối với Lagne-chan, ngay cả chức Tổng trưởng "Thiên Thượng Thất Kỵ Sĩ" cũng chỉ là một trạm trung chuyển. Cô ấy đang nhắm đến những vị trí cao hơn, cao hơn nữa.
Khi tôi bày tỏ ý định ủng hộ giấc mơ đó, Lagne-chan vui sướng nhảy cẫng lên.
"B, Bất cứ điều gì luôn ạ?"
"Trong phạm vi anh làm được thôi nhé."
"Nếu vậy thì, ngay bây giờ ──!"
Lagne-chan định nói ra yêu cầu trong cơn vui sướng ── nhưng ngay lập tức cô ấy bình tĩnh lại và lùi một bước.
"A, không, quả nhiên là... để cái khác đi ạ. Ừm... nếu vậy thì, em muốn nhờ anh đừng tham gia 'Đại Hội Vũ Đấu' nữa. Chỉ còn chút nữa là giải năm nay tổ chức rồi, nhưng nếu nhóm anh Kanami tham gia thì em không thể nhắm đến chức vô địch được."
"Đúng là bảng đấu năm ngoái tàn khốc thật..."
"Chỉ cần nhóm anh Kanami không tham gia, em có thể nhắm tới chức vô địch đấy ạ! Hơn nữa, năm nay không phải đấu đồng đội mà là đấu cá nhân! Với người chuyên về hình thức quyết đấu như em thì có cơ hội lắm ạ!"
"Vậy thì, 'Đại Hội Vũ Đấu' tới anh sẽ ngồi trên khán đài cổ vũ cho Lagne-chan. Anh cũng sẽ nói với mọi người nữa."
"Cảm ơn anh ạ! ... Năm nay lối đánh của em đã hoàn thiện rồi nên anh hãy kỳ vọng nhé! Lần này em định sẽ tung ra tất cả những gì mình có."
Lagne-chan đặt tay lên thanh kiếm được trang trí rườm rà bên hông, ưỡn tấm thân nhỏ bé ra vẻ tự mãn.
Có vẻ như chiến thuật tập kích sử dụng "Ma lực vật chất hóa" kia đã tiến hóa. Nhìn vào bảng trạng thái, tuy không có kỹ năng mới nhưng cô ấy có vẻ rất tự tin.
"Hể, từ lúc đó đến giờ có thay đổi chút nào không?"
"Gọi là thay đổi thì không đúng lắm, cảm giác như là trưởng thành và hoàn thiện hơn ấy ạ. Em nhất định sẽ trở thành quán quân 'Đại Hội Vũ Đấu' nên anh hãy chờ xem. Tuyệt đối của tuyệt đối em sẽ cho anh thấy."
"Ừ, anh rất mong chờ đấy."
Tôi không hỏi chi tiết về kỹ thuật đó. Chắc hẳn cô ấy đã ấp ủ nó suốt bấy lâu để trình làng tại sân khấu tuyệt vời nhất là "Đại Hội Vũ Đấu". Nghe ở đây thì sẽ mất vui.
Hơn hết, tôi không muốn làm hỏng bầu không khí hiếm hoi lắm mới trở nên nhẹ nhàng này. Lagne-chan đang cao hứng, bước đi nhanh đến mức như sắp nhảy chân sáo trước mặt tôi.
"Aaa, 'Đại Hội Vũ Đấu' sao chưa đến nhanh lên nhỉ. Em muốn thăng tiến nhanh hơn nữa, trở nên giàu có, trở thành người tuyệt vời mà ai cũng biết đến ── và cuối cùng là trở thành người nổi tiếng nhất thế giới. Như thế thì, ví dụ như món thịt xiên nướng đằng kia cũng được ăn thỏa thích luôn ạ."
Chẳng biết từ lúc nào, chúng tôi đã đến nơi có vẻ là con phố chính của Đại Thánh Đô.
Dù là ngày thường chẳng phải dịp kỷ niệm gì, nhưng một khu chợ khổng lồ đang được bày ra trên con phố đó. Nhìn sang phải hay sang trái đều là các cửa tiệm san sát nhau, nhìn lên trên là những cây cầu treo tạo nên cấu trúc ba chiều của thành phố, nhìn xuống dưới là mặt đường lát đá tuyệt đẹp và những "Tuyến Line" đang tỏa sáng.
Giữa khu chợ đó, Lagne-chan tìm thấy một quầy bán thịt xiên nướng lề đường. Nhìn kỹ thì đó là món tôi từng thấy ở lễ tiền dạ hội Giáng Sinh của Liên Bang Fuzuyazu trước đây. Khi nhìn thấy món ăn đó, tôi hiểu rằng ở Đại Thánh Đô này ngày nào cũng là lễ hội.
"Ăn một chút nhé. Món này cũng không tốn thời gian đâu."
"Em được khao ạ!"
Vừa đúng lúc đói bụng nên chúng tôi ghé vào quầy và gọi món.
Mua những xiên thịt đã được nướng sẵn để tỏa mùi hương thu hút người qua đường, chúng tôi vừa ăn vừa tiếp tục bước đi.
"Aaa, ngon quá đi ạ!"
Nhân tiện thì tôi cầm một xiên, còn Lagne-chan cầm khoảng mười xiên.
Mỗi xiên có khoảng bốn miếng thịt lớn nên ăn khá là chắc bụng. Tôi vừa đi bên cạnh vừa mỉm cười nhìn Lagne-chan, người chẳng hề khách sáo dù đang tiêu tiền của người khác.
"Em ăn nhiều thật đấy..."
"Em hay bị nói thế lắm ạ. Nhưng riêng khoản này thì dù có bị gọi là đồ nhà quê em cũng không định sửa đâu."
Nhìn Lagne-chan phồng má nhai thịt xiên ngon lành, tôi cười khổ.
Nhờ sự vô tư đúng lứa tuổi đó, vẻ đáng ngờ đã phai nhạt đi. Ít nhất là trên bề mặt ──
"Nào, trong lúc mải nói chuyện thì chúng ta tới nơi rồi ạ. Với tư cách là hiệp sĩ dẫn đường cho vị anh hùng của Liên Bang, em sẽ cố gắng thể hiện đây. Con đường thăng tiến của em bắt đầu từ đây ạ!"
Nhìn xung quanh, số lượng người dân đã giảm xuống chỉ còn đếm trên đầu ngón tay. Khi ăn xong xiên thịt cũng là lúc chúng tôi leo hết con dốc của phố chính.
Và rồi, chúng tôi đứng trước lâu đài Fuzuyazu nằm trên ngọn đồi ở trung tâm Đại Thánh Đô.
Tôi ngước lên, ngắm nhìn toàn bộ kiến trúc của tòa nhà.
"Đây là lâu đài Fuzuyazu sao... Cái này, quả thực là..."
Tôi thốt lên lời cảm thán trước kiến trúc kỳ dị của nó.
Khi nhìn từ xa tôi đã không nhận ra, nhưng lâu đài Fuzuyazu này không hề bình thường.
Đầu tiên, số lượng tháp nhiều một cách bất thường.
Hơn nữa, lại có quá nhiều khoảng trống.
Thông thường, một lâu đài sẽ là một khối kiến trúc khổng lồ vững chãi. Dù có tháp thì cũng chỉ bao quanh nó mà thôi. Nhưng lâu đài Fuzuyazu này thì khác.
Nhìn đâu cũng thấy tháp, tháp và tháp ── chỉ toàn là tháp.
Vô số ngọn tháp đó tập hợp lại như một bó đũa, hóa thành một tòa nhà khổng lồ. Giữa các ngọn tháp là vô số những cây cầu vòm bắc qua, lấp đầy các khoảng trống, khiến cho khi nhìn từ xa người ta nhầm tưởng đó là một tòa lâu đài lớn.
Bao quanh bó tháp đó là hàng rào sắt cao và một con sông. Giống như Đại Thánh Đường của Liên Bang, phía bên kia cây cầu bắc qua sông là cánh cổng đang chờ đợi.
"Hai người kia, đứng lại!"
Khi chúng tôi định qua cầu, ngay lập tức các binh lính canh gác vây quanh và chặn lại với giọng điệu gay gắt.
Khác với Đại Thánh Đường, lâu đài có vẻ không mở cửa cho công chúng. Chỉ lại gần cầu thôi mà ánh mắt của binh lính đã rất gay gắt, nên có lẽ người thường vốn dĩ không được phép vào đến tận đây.
"Các anh làm việc vất vả rồi ạ. Tôi là hiệp sĩ của Liên Bang Fuzuyazu, Tổng trưởng 'Thiên Thượng Thất Kỵ Sĩ' Lagne Kaikwola và ──"
Để câu chuyện tiến triển suôn sẻ, Lagne-chan bước lên trước tôi.
Ở đây để cô ấy lo liệu là tốt nhất, nên tôi im lặng chờ đợi. Trong lúc đó, dù không định nghe lén, nhưng tôi vẫn loáng thoáng nghe được cuộc trò chuyện.
"── Vậy ngài Rastiara và ngài Snow đâu? Tôi nghe nói cả các vị Sứ đồ cũng sẽ trở về mà ──"
"── Chỉ có tôi và ngài Kanami thôi ạ. Chà, ba vị kia đang ở đâu thì tôi cũng chịu, không đoán được ạ ──"
Quả nhiên, sự trở về của nhóm Rastiara đã bị đón lõng. Nếu các cô ấy ở đây, khả năng cao là sẽ bị giam giữ với một lý do nào đó. Từ những đoạn hội thoại rời rạc, tôi nghe thấy những từ như "tiệc tùng", "diện kiến", nên có vẻ dự đoán "phiền phức lắm" của Rastiara đã trúng phóc.
Sau cuộc trò chuyện dài giữa Lagne-chan và đám lính, vài hiệp sĩ với trang phục khác biệt bước ra từ cổng thành. Và rồi, người có vẻ là đại diện trong số đó cùng Lagne-chan tiến lại gần tôi, quỳ một gối xuống và cúi chào.
"Thưa ngài Kanami. Xin mời vào trong. Nguyên Lão Viện đã trực tiếp thông báo phải tiếp đón nồng hậu. Chúng tôi đã sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu của ngài Aikawa Kanami Christ Eurasia Waldfuzuyazu Von Walker."
Sau lời chào hỏi gãy gọn, người hiệp sĩ lập tức đứng dậy. Trong lúc tôi còn đang phân vân có nên yêu cầu gọi tắt tên mình hay không, anh ta đã nói ra điểm đến của chúng tôi.
"Mục đích là 'Cây Thế Giới' trong lâu đài phải không ạ?"
"A, vâng..."
"Vậy thì, mời đi lối này. Tôi sẽ dẫn đường."
Ngay khi người hiệp sĩ đại diện quay người lại, các hiệp sĩ xung quanh liền vây quanh như để bảo vệ chúng tôi. Nhìn qua thì đây là vòng vây bảo vệ chứ không phải để ngăn chặn bỏ trốn. Có vẻ như lời nói "tiếp đón nồng hậu" ban nãy không phải là giả dối.
Cứ thế, tôi và Lagne-chan được các hiệp sĩ oai vệ dẫn qua cầu và cổng, tiến vào khuôn viên lâu đài Fuzuyazu.
"Có vẻ dễ nói chuyện hơn em tưởng đấy ạ."
"Đúng vậy. Có vẻ họ đã biết chúng ta sẽ đến Cây Thế Giới rồi. Chắc là người của Guild chăng...?"
Vừa thì thầm to nhỏ với Lagne-chan, chúng tôi vừa đi qua khu vườn rộng ngỡ như thảo nguyên.
Trong khuôn viên rộng lớn là những hàng cây được chăm sóc tỉ mỉ, cho thấy tay nghề của những người làm vườn. Trên đường đi, chúng tôi lướt qua vài người có vẻ là quý tộc hoặc hiệp sĩ, và bị họ nhìn chằm chằm. Có lẽ tin tức tôi đến đây đã lan truyền trong lâu đài từ khá lâu rồi.
Đi hết khu vườn quá đỗi rộng lớn đó, cuối cùng chúng tôi cũng đến được tòa nhà.
Lâu đài Fuzuyazu là tập hợp của vô số ngọn tháp ── chúng tôi đã đến trước cánh cửa của ngọn tháp to nhất, có thể gọi là cái lõi trong số đó. Dù có liếc mắt sang ngang cũng không thể thấy được mép của ngọn tháp. Có lẽ diễn tả là "một công trình kiến trúc khổng lồ cao vút" sẽ chính xác hơn là "ngọn tháp to".
Cánh cửa chạm khắc tôn lên vẻ trang nghiêm được các hiệp sĩ mở ra, mời chúng tôi vào bên trong lâu đài.
"Đây là bên trong sao..."
Tôi lại thốt lên trước nội thất huyền ảo của lâu đài Fuzuyazu.
Những món đồ nội thất xa hoa hay các "Tuyến Line" trên sàn nhà đều nằm trong dự đoán, nhưng tôi lại ngạc nhiên trước cấu trúc của lâu đài.
Thứ đầu tiên đập vào mắt là khoảng giếng trời có đường kính chừng một km chạy thẳng từ đỉnh lâu đài xuống lòng đất.
Sàn nhà để đi lại chỉ rộng khoảng một trăm mét sát vách tường, còn phần trung tâm thì hoàn toàn không có vách ngăn giữa các tầng. Nhìn sơ qua, có thể đếm bằng mắt thường khoảng năm mươi tầng lên đến đỉnh.
Có lẽ vì lỗ hổng giếng trời trở thành đường dẫn khí, nên tiếng gió rít rợn người liên tục vang vọng.
Tôi nghĩ rằng nó đã hoàn toàn phớt lờ những nguyên tắc cơ bản của một lâu đài.
Có thể ý định là làm tháp trung chuyển kết nối các tháp xung quanh, nhưng dù vậy thì bản vẽ kiến trúc này cũng quá kỳ quặc.
"Ngài Aikawa Kanami, Cây Thế Giới nằm ở tầng thấp nhất."
Thấy tôi ngó nghiêng trong lâu đài như người nhà quê, người hiệp sĩ lên tiếng nhắc nhở.
Và rồi, ngay lập tức tôi được dẫn đến cầu thang xoắn ốc gắn ở mép giếng trời. Dù cầu thang có lan can, nhưng nếu sơ sẩy thì sẽ rơi thẳng xuống đáy vực. Vừa nghi ngờ đầu óc của kẻ thiết kế lâu đài này, tôi vừa đi theo sau người hiệp sĩ.
Ánh sáng mặt trời tự nhiên dần mất đi, chỉ còn lại ánh sáng từ các ma cụ gắn trên cầu thang.
Những âm thanh sinh hoạt của lâu đài nghe thấy trên mặt đất nhỏ dần, tiếng bước chân của chúng tôi trở nên rõ rệt.
Dù có những lối rẽ sang ngang, nhưng các hiệp sĩ dẫn đường vẫn không chút do dự nhắm thẳng xuống tầng thấp nhất.
Không tối đến mức gọi là bóng đêm.
Nhưng có một cảm giác bất an như thể đang bị bóng đêm nuốt chửng.
Đi trên những bậc thang đá mà tôi đã chán đếm khi vượt qua con số một trăm, chúng tôi cứ thế đi xuống, xuống mãi.
Và rồi, thứ đó hiện ra.
Nằm gọn lỏn trong lỗ hổng giếng trời ── là một cái cây khổng lồ nhuộm màu đỏ rực.
Vô số chiếc lá đỏ trải rộng khắp tầm nhìn.
Hoàn toàn khác với lá đỏ mùa thu ở Nhật Bản, đó là một màu đỏ đục ngầu và ứ đọng. Khác xa với màu đỏ tươi rực rỡ mà thiên nhiên sinh ra.
Nếu không biết trước, có lẽ tôi đã hét lên một tiếng nhỏ rồi.
Nhưng tôi đã biết.
Ở đây có "Kẻ Đánh Cắp Chân Lý Của Máu".
Vậy thì, chân tướng của màu lá đỏ kia không thể là gì khác ngoài "Máu".
Đi xuống cầu thang nơi những chiếc lá đẫm máu lay động ngay gần bên, cuối cùng tầng thấp nhất của lâu đài cũng hiện ra.
Điều đó có nghĩa là gốc của cái cây đỏ đã lộ diện, đồng thời khuôn mặt của người đàn ông ở đó cũng hiện ra.
Người đàn ông đó bị các hiệp sĩ vũ trang đầy đủ vây quanh từ xa.
Tuy nhiên, hắn chẳng hề bận tâm, tựa lưng vào thân cây ngồi đó, tao nhã đọc một cuốn sách trông có vẻ cũ kỹ.
Mái tóc xoăn đen rối bù dài che khuất tai, che đi đôi mắt đỏ rực như một tấm rèm ren. Làn da xanh xao có vẻ thiếu sức sống, nhưng vài vết sẹo cũ khắc trên má khẳng định hắn là một chiến binh.
Chỉ là, người đàn ông đó không đeo kiếm của hiệp sĩ, thậm chí không có một tấc sắt trên người. Mặc bộ quần áo trên dưới trắng trơn, trông hắn hệt như một người lính đang tận hưởng việc đọc sách trong kỳ nghỉ.
Nghe nói hắn là hiệp sĩ hoạt động tích cực nhất ngàn năm trước, nhưng hắn không vạm vỡ như tôi tưởng tượng. Tuổi tác vì là "Kẻ Đánh Cắp Chân Lý" nên chắc chắn lớn hơn vẻ bề ngoài, nhưng ngoại hình trông cũng chỉ trạc tuổi tôi.
Tất nhiên, không đời nào hắn là một người lính vô hại như vẻ bề ngoài.
Ma lực tỏa ra từ người hắn thật sự tai ương và hùng mạnh. Nếu là người thường, chỉ cần lại gần chắc chắn sẽ buồn nôn. Hắn khoác lên mình sự bất thường xứng tầm với một Thủ Hộ Giả.
Và, sự bất thường lớn nhất của hắn nằm ở "đôi chân".
Ngồi bệt xuống, đôi chân duỗi ra trên mặt đất của hắn ── rất mờ nhạt.
Hắn không đi giày. Đôi chân trần như thể muốn nói rằng điều đó không cần thiết. Và hình dáng của chúng mơ hồ giống như những hồn ma thường thấy trong phim ảnh.
Khi tôi đã quan sát hết các đặc điểm của hắn, tôi cũng vừa xuống hết tầng thấp nhất của lâu đài. Những bậc đá được mài giũa sạch sẽ đến đây là kết thúc, từ đây là nền đất.
Cây đỏ cắm rễ xuống nền đất đó và vươn cao lên tận gần mặt đất.
Có vẻ người đàn ông đang tựa lưng vào cây đã nhận ra chúng tôi đi xuống. Hắn đặt cuốn sách trên tay xuống đất và đứng dậy.
Tôi lo lắng liệu đôi chân mờ nhạt kia có đỡ nổi cơ thể hắn không, nhưng hắn vẫn đứng vững vàng trên mặt đất.
Người đàn ông đứng dậy, hướng mắt về phía tôi.
Có rất nhiều người khác ở đây. Có các hiệp sĩ cùng đi xuống, có cả Lagne-chan. Nhưng hắn chỉ nhìn chằm chằm vào tôi, chậm rãi bước tới và gọi tên.
"Vozunami...?"
"...... Ừ. Gọi cậu là 'Kẻ Đánh Cắp Chân Lý Của Máu' được chứ?"
Tôi phân vân không biết nên trả lời thế nào, nhưng rồi đáp lại một cách thân thiện, không dùng kính ngữ.
Chắc chắn hai chúng tôi đã có giao tình ở ngàn năm trước. Để xây dựng mối quan hệ hữu hảo dù chỉ một chút, tôi đã lựa lời mà nói.
Câu trả lời của tôi khiến người đàn ông hơi bối rối, nhưng hắn tỏ ra thấu hiểu ngay lập tức.
"...... À. ...... Tại Legacy mà cậu quên mất chuyện của chúng ta rồi sao? Nghĩa là, tôi buộc phải giới thiệu lại từ đầu à. ...... Hơi phiền phức đấy."
Hắn gãi đầu sột soạt một cách thô lỗ, nhưng đôi má lại ửng hồng vẻ vui sướng tận đáy lòng, người đàn ông lặp lại màn tự giới thiệu mà chắc hẳn hắn cũng từng làm ngàn năm trước.
"Tên tôi là Fafner. Người đại diện cho 'Kẻ Đánh Cắp Chân Lý Của Máu', Fafner Helwilshine. Cũng là kẻ từng được vinh dự phục vụ cậu với tư cách hiệp sĩ. ...... Lại cùng nhau làm mấy trò ngốc nghếch nhé, Vozunami."
Tên của người đàn ông là Fafner Helwilshine.
Cứ thế, tôi và Fafner đã gặp nhau tại Cây Thế Giới, dưới lòng đất lâu đài Fuzuyazu của Đại Thánh Đô.
--------------------
0 Bình luận