Hồi 03

128. Kết thúc vũ hội

128. Kết thúc vũ hội

Rowen biến mất, người dẫn chương trình xác định đã phân thắng bại và hét lên.

"Đ-Đã xác nhận tuyển thủ Rowen tử vong... à không, biến mất! Tuyển thủ Rowen đã vung những đường kiếm tuyệt đỉnh với tư cách là 『Kiếm Thánh』, nhưng tuyển thủ Kanami đã vượt qua điều đó ngay từ chính diện! Vậy là không ai có thể phàn nàn về chiến thắng của Kanami nữa! Được rồi chứ ạ! Đúng không, tuyển thủ Kanami! Quán quân của 『Vũ hội hiệp sĩ tổng hợp Nhất Nguyệt』 chính là tuyển thủ Aikawa Kanami---!!"

Tiếng reo hò ca ngợi Rowen vẫn giữ nguyên độ lớn, và giờ tiếng reo hò ca ngợi tôi cũng tăng lên.

"Vậy thì, để phỏng vấn quán quân Kanami, tôi sẽ quay lại bên trong! Sau đó sẽ chuyển sang lễ trao giải, xin quý vị vui lòng chờ trong giây lát!"

Người dẫn chương trình đã chạy trốn lên khán đài giờ chạy xuống cầu thang, lao vào bên trong kết giới.

Tôi vừa nhìn cảnh đó, vừa bắt chuyện với Reaper đang đứng ngẩn ngơ vì dư âm cuộc chia ly với Rowen.

"Reaper, ổn không?"

"Vâng, em ổn. Chỉ hơi cạn ma lực chút thôi. Còn anh hai...?"

"Anh cạn thể lực hơn là ma lực. Không dùng sức được."

Đã vượt qua được cao trào.

Nhưng vì phải vắt kiệt sức cho 『Kiếm thuật』 và ma pháp vượt quá giới hạn, khắp người tôi đau nhức.

Dù vậy, tôi vẫn không giải trừ 《Dimension》 tối thiểu.

Trong quá khứ, tôi không muốn đếm xem bao nhiêu lần mình bị đánh úp do lơ là sau chiến thắng nữa.

Tôi dùng 《Dimension》 để nắm bắt tình hình trong hội trường. Đằng sau tiếng reo hò của khán giả, tôi nhận thấy nhiều kẻ đang bắt đầu hành động với những toan tính khác nhau.

"Có vẻ không than vãn được rồi. Đầy rẫy những người lớn đang hành động mờ ám..."

Reaper cảm nhận được nỗi lo của tôi, cũng dùng 《Dimension》 để dò xét xung quanh.

"Ừ, mau chạy thôi. Trước hết gọi mọi người đến đây đã---"

Tôi vừa dùng 『Tư duy song song』 tính toán đường lui, vừa đếm số lượng kẻ địch.

Đầu tiên, gia tộc Walker mà tôi mới gây hấn hôm qua chắc chắn là kẻ thù.

Thêm vào đó, các hiệp sĩ của Fuziyaz, 『Thiên Thượng Thất Hiệp Sĩ (Celestial Knights)』 cũng sẽ là kẻ địch. Trong hội trường có quá nhiều người liên quan đến Fuziyaz một cách bất thường. Có vẻ nghe tin Lastiara tham gia, Fuziyaz đã tập hợp người lại. Trong số các hiệp sĩ và thần quan đó, có cả gã đàn ông tên Federt, kẻ đã điều hành Lễ Giáng Sinh. Một nhân vật cần đặc biệt chú ý.

Hơn nữa, đơn giản là để bắt giữ nhóm Lastiara đang bị treo thưởng, những mạo hiểm giả tự tin vào tay nghề đang đỏ mắt thèm khát. Nếu Varte hay Fuziyaz lên tiếng, có lẽ phải tính đến trường hợp vài Guild cũng sẽ trở thành kẻ địch.

Ngoài ra cũng nên cảnh giác với người của 『Epic Seeker』, những kẻ quen biết với Palinkron. Có khả năng chúng sẽ chơi khăm theo chỉ thị của Palinkron. Đặc biệt là Rail Senks, hắn đã có mặt trong vụ tẩy não tôi---

--- Giữa lúc đang phân tích, 《Dimension》 bắt được sự gia tăng ma lực khổng lồ.

Không phải trong hội trường.

Chính vì thế, tôi nhận ra hơi trễ.

Tòa tháp đứng sừng sững quanh đấu trường.

Trên bức tường bên ngoài đó, cậu ta đang bám thẳng đứng.

Cậu ta vẽ ma pháp trận lên tường ngoài, rồi gia cố nó bằng lượng lớn ma thạch.

Khoảnh khắc tôi nhìn sang, tất cả số ma thạch đó vỡ tung.

Và rồi, gió nén được giải phóng, Liner (....) Helvilshyne (.........) --- phóng đi.

Sức bật cộng thêm sức mạnh của gió, biến cậu ta thành một viên đạn pháo.

"---《Ix Wind》"

Ma pháp của chính cậu ta cũng chồng lên đó.

Ma pháp gió đủ để bay lượn tự do trên không trung, tất cả được chuyển hóa thành lực đẩy.

Tốc độ đó mang tính sát thương chết người.

Chắc hẳn toàn thân Liner đang đau đớn như thể đang ngồi trên máy bay chiến đấu. Tuy nhiên, cậu ta không hề thay đổi sắc mặt, cứ trừng trừng nhìn về phía này.

Nơi cậu ta trừng mắt nhìn là---

"--- Reaper! Nằm xuống!!"

"--- Hả!?"

Tôi cứ nghĩ nếu có tập kích thì mục tiêu sẽ là tôi hoặc Lastiara. Nhưng Liner không nhìn tôi.

Tôi không biết mục tiêu là gì.

Do đó, để bảo vệ Reaper bên cạnh, tôi dùng 『Ma Lực Băng Kết Hóa』 kéo dài thanh kiếm ra.

Đáp lại, Liner cũng (.....) kéo dài kiếm.

Không phải kỹ năng 『Ma Lực Vật Chất Hóa』.

Nói đúng hơn thì nó giống 『Ma Lực Băng Kết Hóa』 của tôi.

Liner dùng ma lực gió để kéo dài kiếm. Nếu đặt tên thì chắc là kỹ năng 『Ma Lực Phong Nhận Hóa』.

Thanh kiếm Ruf Bringer của Liner dễ dàng chém mở kết giới, xâm nhập vào bên trong.

Kiếm của Liner gạt phăng kiếm của tôi.

Và rồi, cậu ta đáp xuống một nơi không phải chỗ tôi hay Reaper đứng. Đồng thời, ma pháp gió tiếp theo được kích hoạt.

"---《Wind》!"

Như một quả bóng cao su nảy lên, Liner dùng ma pháp gió triệt tiêu xung lực khi tiếp đất. Rồi cậu ta chộp lấy thanh thủy tinh kiếm.

Mục tiêu không phải chúng tôi, mà là 『Bảo kiếm gia tộc Aleis - Rowen』 --- ma thạch của Người Bảo Hộ (Guardian).

Tôi hét lên với Liner:

"Đứng lại, Liner!! Trả thanh kiếm đó đây! Nó nguy hiểm lắm!!"

"Tôi đã hứa sẽ được anh Rowen dạy kiếm thuật! Thanh kiếm (cái này) là thứ tôi nhận thay cho phần chưa được dạy!!"

Rồi Liner nương theo đà của ma pháp gió, bỏ chạy khỏi tôi. Cậu ta chém mở kết giới ở phía đối diện, lao vào một góc khán đài.

Một người trong đám khán giả đó bật cười.

"Fufufu, quả không hổ danh hiệp sĩ nhà Helvilshyne... Bị lũ man tộc đi trước hai bước quả là nhục nhã, nhưng thế này là được cái đầu tiên..."

Kẻ ở nơi Liner lao tới là gã đàn ông tên Federt mà tôi đã thấy ở đại thánh đường Fuziyaz. Gã đàn ông từng tiến hành kế hoạch giết Lastiara, đến lúc này lại ngáng đường tôi. Có lẽ hắn là kẻ chủ mưu giật dây Liner.

"Liner!!"

Tôi vừa gọi giật lại, vừa tự quất roi vào cơ thể đau nhức để định di chuyển.

Nhưng tôi suy nghĩ lại ngay.

Trong tình huống này không thể để Reaper một mình.

Hiện tại tôi và Reaper đều kiệt sức.

Phân tán lực lượng ở đây không phải là thượng sách.

Hơn nữa, nếu tôi di chuyển, sẽ không thể thực hiện kế hoạch thoát hiểm đã bàn trước với Lastiara.

Trong lúc tôi đang do dự, sự việc vẫn tiếp diễn.

Không ngờ Dia lại không chút do dự đuổi theo Liner.

"Này, tên kia! Cái đó là của ta và Christ! Đừng có tự tiện mang đi! ---《Flame Arrow》!!"

Dia vừa chạy vừa bắn ma pháp.

Khác với tia sáng hung hãn trước đây.

Là ma pháp lửa có nương tay để tránh ảnh hưởng người thường xung quanh.

Liner nhảy lùi lại tránh ma pháp đó.

Tuy nhiên, Snow và Lastiara đã mai phục sẵn ở đó.

Có vẻ họ đã chạy cùng lúc với Dia.

Bị đồng đội của tôi bao vây, Liner bùng lên chiến ý.

"Chậc ---! Muốn chiến (đánh) hả, Nhân Thần!"

Đặc biệt cậu ta tỏ ra thù địch mạnh mẽ với kẻ thù là Lastiara.

Tuy nhiên, Lastiara bị lườm lại chẳng có chút chiến ý nào.

Ngược lại, mặt cô ấy trông như đang khó xử.

"Không, tại Dia với Snow đột nhiên lao ra nên tôi buộc phải đi theo thôi... Chứ tôi không muốn chiến (đánh) lắm đâu...?"

Lastiara có vẻ không ngăn được Dia đang mất kiểm soát nên đành miễn cưỡng hợp tác.

Thực ra theo kế hoạch, khi trận đấu kết thúc, Lastiara sẽ dẫn mọi người đến hợp lưu với tôi trong kết giới.

"Em thì, ừm..., kiếm điểm?"

Snow có vẻ là kiếm điểm.

Con bé nói cái gì vậy.

Xa hơn một chút, tôi thấy chị Serra và Maria đang hành động cùng nhau.

Họ biết là phải hợp lưu với tôi, nhưng có vẻ không thể bỏ mặc nhóm Dia đang mất kiểm soát.

--- Tình hình tệ nhất rồi.

Do cuộc tập kích của Liner, khán đài đang mấp mé rơi vào hỗn loạn. Và các nhóm người, với những toan tính riêng, đang bắt đầu hành động trong bóng tối.

Nếu ai đó khai hỏa, có khả năng sẽ biến thành một trận hỗn chiến.

Tôi muốn tránh điều đó bằng mọi giá.

Và, một người cũng muốn tránh giao tranh giống tôi đã lớn tiếng hét lên.

"Đ-Đ-Đ-Đợi đã nào!! Tuyệt đối không được chiến đấu trên khán đài! Đúng là 『Vũ Đấu Đại Hội』 đã kết thúc, nhưng chừng nào toàn bộ khán giả và thí sinh chưa rời khỏi sông Fura thì việc ẩu đả vẫn là phạm luật đấy nhé!? Cậu hiệp sĩ thiếu niên kia sẽ bị lính canh của đại hội bắt giữ, xin những người khác vui lòng kiềm chế!!"

Người dẫn chương trình thông báo biện pháp xử lý Liner vì đã phạm luật.

Đồng thời lính canh túc trực trên khán đài bắt đầu di chuyển.

Tuy nhiên, để ngăn họ tiếp cận Liner, nhiều hiệp sĩ Fuziyaz đã đứng chắn đường.

Và Federt, kẻ chỉ huy bọn họ, hét lớn:

"Thất lễ trong đại hội, thành thật xin lỗi! Nhưng đây cũng là vì bi nguyện của giáo đoàn Levan! Xin hãy châm chước cho hiệp sĩ thiếu niên Liner Helvilshyne kia! Việc thu hồi ma thạch của Người Bảo Hộ (Guardian) Rowen Aleis là chỉ thị từ Nguyên Lão Viện của bản quốc Fuziyaz! Nếu có vấn đề gì, xin hãy khiếu nại lên đó!!"

"Nguyên Lão Viện bản thổ!? ... Dù vậy thì không được là không được! Làm sao có chuyện ngang ngược như thế được thông qua chứ! --- K-Không được thông qua đâu nhỉ!?"

Người dẫn chương trình dù ngạc nhiên trước sự can thiệp bất ngờ nhưng vẫn giữ vững lập trường. Tuy nhiên, trước quyền lực to lớn, anh ta vẫn phải xác nhận lại với cấp trên.

Tôi dùng 《Dimension》 để kiểm tra quyết định của họ.

Ban điều hành đại hội đang bối rối.

Họ muốn tránh xung đột giữa các nước Liên Hiệp hết mức có thể.

Tuy nhiên, nếu nhắm mắt làm ngơ cho những kẻ phạm luật trắng trợn thế này thì sẽ ảnh hưởng đến 『Vũ Đấu Đại Hội』 sau này.

Và sau một thoáng do dự, họ lắc đầu.

"---! Quả nhiên, dù là cơ quan nào đi nữa, thì tại 『Vualfura (nơi này)』 quyền lực cũng không có tác dụng! Các anh lính canh, hãy bắt giữ hiệp sĩ thiếu niên kia! Bắt giữ cả những kẻ có ý định gây rối nữa!!"

Không đánh mất lập trường của 『Vũ Đấu Đại Hội』, họ không cho phép bên thứ ba can thiệp.

Quyết định đó làm tôi yên tâm phần nào. Đã tránh được tình huống tệ nhất.

Tuy nhiên, Federt và các hiệp sĩ Fuziyaz không hề dao động. Dù sự can thiệp không được chấp nhận, có vẻ họ vẫn định thực thi mệnh lệnh.

Xem ra đối với cái gọi là Nguyên Lão Viện bản thổ, ma thạch của Rowen quan trọng đến mức đó.

Lính canh từ từ áp sát các hiệp sĩ Fuziyaz.

====================

Cùng lúc đó, nhóm Lastiara cũng cố gắng thu hẹp khoảng cách với Rainer.

Rainer đón nhận điều đó với vẻ mặt dửng dưng và cảnh báo những người xung quanh.

"Các người lườm tôi cũng được thôi nhưng mà... Các người có rảnh rang để làm việc đó không đấy?"

Nói rồi, hắn dùng mũi kiếm chỉ về phía những hiệp sĩ đang ở gần Lastiara.

Ở đó có những hiệp sĩ sở hữu sức mạnh vượt trội rõ rệt.

"Hự... Có cả 『Thiên Thượng Thất Kỵ Sĩ』 lẫn vào nữa...!"

Lastiara rên rỉ.

Lẫn trong đám hiệp sĩ được phái đến bởi Federt của Viện Nguyên Lão, có ba người thuộc 『Thiên Thượng Thất Kỵ Sĩ』, bao gồm cả Persiona.

Tháp tùng Persiona là một hiệp sĩ có ma lực cao và một hiệp sĩ tráng niên tóc đã điểm bạc.

Hiệp sĩ tráng niên Hopes cười lớn.

"Haha. Chắc do tình hình thay đổi đột ngột nên bọn ta cứ thế mà bao vây theo phản xạ thôi... Liệu bọn ta có được bỏ qua vì đại nguyện của Fuziyaz không nhỉ... Này, Tổng trưởng. Mấy tên hiệp sĩ này toàn gương mặt lạ hoắc... Bọn chúng là ai vậy?"

"Chắc là hiệp sĩ được phái đến từ phía bản thổ. Hoàn toàn không liên quan đến 『Thiên Thượng Thất Kỵ Sĩ』 chúng ta. Mục đích của chúng ta là triệt để đoạt lại tiểu thư và Sứ đồ. Bây giờ, hãy chỉ nghĩ đến việc trà trộn vào đây và bắt cóc tiểu thư thôi, Hopes."

"Rõ rồi. Chỉ cần đánh ngất cô bé và ngài Sứ đồ là bên này hoàn thành nhiệm vụ (mission clear). Dễ hiểu thật."

Do vị trí đã bị lộ bởi Rainer, nhóm 『Thiên Thượng Thất Kỵ Sĩ』 thừa nhận rằng họ định lợi dụng sự hỗn loạn để bắt cóc Lastiara.

"A, chờ chút đã! Lát nữa tôi sẽ tiếp các người đàng hoàng mà! Bây giờ là Time (Tạm dừng)!!"

Lastiara làm mặt khổ sở, cố gắng ngăn cản 『Thiên Thượng Thất Kỵ Sĩ』.

Đáp lại, Hopes cười khúc khích.

"Không đâu, trông cô có vẻ chẳng còn chút dư dả nào. Ông chú đây nghĩ là nếu tấn công bây giờ thì kiểu gì cũng ăn được ấy chứ, thật đấy."

"Aaa, thiệt tình, vẫn phiền phức như mọi khi! Cái tên Hopes này!!"

"Đúng đúng. Ông chú không có tài năng thì đành phải chiến đấu bẩn thỉu thôi. Tha lỗi nhé, cô bé."

Các thành viên 『Thiên Thượng Thất Kỵ Sĩ』 đồng loạt rút kiếm.

Mục tiêu của họ, Lastiara và Dia, lập tức thủ thế.

Và, Snow - người nằm ngoài mục tiêu của 『Thiên Thượng Thất Kỵ Sĩ』 - cũng đang gặp nguy hiểm.

Lợi dụng sự hỗn loạn, những kẻ nhắm vào Snow đã bắt đầu hành động.

"Mẹ... Anh hai..."

Đương kim gia chủ nhà Walker đang đứng đối diện với Snow.

"Snow-san. Bây giờ bên cạnh cô đâu có hiệp sĩ nào nhỉ? Không có lý do gì để không tận dụng tình huống này cả. Cô là của tôi... Tuyệt đối, là của tôi."

Dứt lời, bà ta ra lệnh cho các tinh anh của nhà Walker rút kiếm.

Đồng đội của tôi không phải đang bao vây Rainer, mà ngược lại đã rơi vào thế bị bao vây.

Xác nhận điều đó, Rainer định phó mặc nơi này và rời đi.

"Được rồi... Giờ chỉ cần mang cái này chạy trốn là..."

"Đứng lại! Rainer! Rốt cuộc cậu đang làm cái trò gì vậy hả!?"

Thế nhưng, ngay khi Rainer định di chuyển, một lưỡi dao gió đã xẻ ngang mặt đất dưới chân hắn.

Người đứng đó là chị gái của Rainer, Franlure Helvilshain.

Sự xuất hiện của kẻ địch không ngờ tới khiến Rainer hoảng hốt.

"Cái...!? Đừng có lại đây, chị hai! 『Thiên Thượng Thất Kỵ Sĩ』 không ở bên này, họ ở bên chỗ Nhân Thần kia kìa!? Đừng để tôi phải nói đi nói lại là đừng có xen tình cảm riêng tư vào công việc! Đọc bầu không khí đi, nhìn là hiểu tình hình đại khái rồi còn gì!? Tôi đang nhận một nhiệm vụ khác từ phía Viện Nguyên Lão!!"

Rainer cố gắng thuyết phục chị gái một cách lý trí.

Tuy nhiên, Franlure hoàn toàn không lung lay.

Cô đứng sừng sững, chặn đứng đường lui của Rainer.

"Chính vì hiểu nên mới thế này đấy! Chính vì thế, tôi! Ngay lúc này! Đứng ở đây không phải với tư cách 『Thiên Thượng Thất Kỵ Sĩ』 mà là Franlure Helvilshain! Rainer! Tôi chưa nghe cậu giải thích gì cả! Đúng vậy, không một lời nào! Nếu muốn đi tiếp, hãy thuyết phục chị gái cậu bằng chính lời lẽ của cậu chứ không phải bằng cái lập trường tay sai cho kẻ khác! Nếu không, tôi sẽ không tha thứ cho hành động bất trung của cậu đâu!!"

"Hừ, vẫn là con người không biết nói lý lẽ như mọi khi..."

Dưới bóng của hai chị em đang bắt đầu cãi vã, một thiếu nữ lao vụt qua.

"Sơ hở nhé! Vẫn ngây thơ với người nhà như mọi khi nhỉ!"

Mũi kiếm được kéo dài ra bởi 『Ma Lực Vật Chất Hóa』 của bé Ragne đập mạnh vào cán kiếm của Rainer một cách điệu nghệ.

Bị đánh úp bất ngờ, Rainer đánh rơi 『Bảo kiếm Lowen của gia tộc Aleist』, và nó lập tức bị bé Ragne cướp lấy.

"Ragne-san!? Chết tiệt, cô vẫn giở mấy trò cô hồn như mọi khi! Cô cũng là 『Thiên Thượng Thất Kỵ Sĩ』 cơ mà!"

"Ây dà, do vi phạm mệnh lệnh trước đó nên tôi bị cho ra rìa khỏi chiến dịch bắt giữ đằng kia rồi. Tôi bây giờ chỉ là Ragne Kaikuora, bạn của Fran-chan thôi. Tóm lại, nếu muốn lấy lại cái này thì nói chuyện đàng hoàng với chị gái đi nhé. Rainer."

"Ngay tại đây á!?"

Lấy cuộc tập kích của Rainer làm mồi lửa, những đốm lửa âm ỉ lần lượt bùng cháy.

Tại khán đài nơi vốn cấm kỵ tranh chấp, từng thanh kiếm lần lượt được rút ra.

Lính canh bối rối đến mức không biết nên trấn áp ai trước.

Trong tình cảnh đó, bé Ragne chăm chú nhìn vào lưỡi của 『Bảo kiếm Lowen của gia tộc Aleist』.

"Ra đây là ma kiếm của 『Kẻ Đánh Cắp Lý Của Đất』 sao... Hể..."

Bé Ragne để lộ một biểu cảm lần đầu tiên tôi thấy.

Chỉ cần nhìn qua là biết cô bé đang bị mê hoặc bởi ánh sáng của thanh kiếm.

Cứ như thể vừa gặp được người trong mộng, cô bé dùng ngón tay miết nhẹ lên mũi kiếm.

Linh tính mách bảo tôi.

Kỹ năng 『Cảm Ứng』 của tôi gióng lên hồi chuông cảnh báo dữ dội. Nó gào lên rằng "Chỉ riêng chuyện đó là không được".

Đưa cho bất kỳ ai khác cũng được.

Nhưng trực giác bảo tôi rằng, dù có chuyện gì xảy ra, tuyệt đối không được giao viên ma thạch đó cho Ragne Kaikuora.

Thúc đẩy bởi cơn ớn lạnh đó, tôi quyết định hành động.

Đằng nào thì cũng không thể tiếp tục đứng nhìn tình hình hỗn loạn này được nữa. Dù có phải bế Reaper theo thì cũng phải hành động thôi.

"Reaper, di chuyển thôi! Trước mắt là cứu mọi người!"

"Ư, ừm!"

Tôi và Reaper nhắm đến lỗ hổng trên kết giới mà Rainer đã chém mở.

Tuy nhiên, một giọng nói trong trẻo ngăn chúng tôi lại.

"...Không cần thiết đâu, Kanami. Để tôi trả món nợ lần trước. Cậu cứ nghỉ ngơi đi."

Đó là trang nam tử với mái tóc vàng rủ xuống, Elmirad Siddark.

Lại một lần nữa Elmirad đoán được suy nghĩ của tôi và đi trước một bước.

Và rồi, câu nói tôi từng nói với anh ta trong mê cung, lần này chính anh ta lại nói với tôi.

"...《Water Wire》 (Thủy Dây)."

Anh ta phóng ra thủy ma pháp không chút nương tay.

Dòng nước hình sợi dây vừa uốn lượn vừa lao tới tấn công bé Ragne.

Bé Ragne đang mải ngắm nhìn thanh kiếm nên phản ứng chậm một nhịp. Dù đã né được những dòng nước ép tới từ mọi góc độ, cô bé lại không nhận ra Elmirad đã áp sát từ phía sau.

Elmirad cũng đánh úp bất ngờ y như cách bé Ragne đã làm, và cướp lấy thanh kiếm.

Thấy cảnh đó, Rainer hét lên. Nhưng hắn không thể di chuyển vì bà chị đang thể hiện quyết tâm liều chết cản đường.

"A, a a! Bị cướp mất rồi kìa, Ragne-san!"

"Không, vừa rồi là khác nhá. Vừa rồi là..."

Bé Ragne lắc đầu như để biện minh.

"Không thanh lịch (Elegant) chút nào, các hiệp sĩ Fuziyaz. Chuyện như thế này đúng là chưa từng có tiền lệ đấy?"

Nhìn bọn họ như vậy, Elmirad trách cứ.

"Các người không xem trận đấu sao? 『Anh Hùng』 Kanami đã đặt cược thanh kiếm để đấu với 『Kiếm Thánh』 Lowen, và cậu ấy đã chiến thắng 『Kiếm Thánh』 một cách ngoạn mục. Tóm lại, cái này là của Kanami. Cướp chiến lợi phẩm của người thắng cuộc thì không đáng ngưỡng mộ đâu."

Các hiệp sĩ Fuziyaz lao vào tấn công Elmirad đang nói.

Nhưng anh ta dùng kiếm và ma pháp hóa giải tất cả một cách tao nhã.

Sau đó, các thành viên của Guild 『Supreme』 dưới trướng Elmirad cũng hội quân.

Hiệp sĩ Fuziyaz và hiệp sĩ Lauravia rơi vào thế gườm nhau bế tắc.

"Chà, các vị Fuziyaz có vẻ thèm khát thanh kiếm (cái này) lắm nhỉ... Đến mức Viện Nguyên Lão ở bản thổ phải động binh thì đủ hiểu là mê mẩn thế nào rồi. Nhưng nếu trí nhớ của tôi không lầm, thì cái này không phải của Fuziyaz. Đây là thứ Lowen Aleist đã nhường lại cho Aikawa Kanami. Và cả hai người họ đều là dân của Lauravia. ...Hừm. Chẳng có đạo lý nào để giao cái này cho Fuziyaz cả."

Elmirad dùng giọng điệu châm chọc để nói ra những lời lẽ chính đáng.

Anh ta rời xa đám hiệp sĩ Fuziyaz và đi về phía Snow.

Trên đường đi, anh ta nhận sự chỉ trích từ gia chủ nhà Walker.

"Ngài Siddark, ngài đang làm cái gì vậy...? Ngài chỉ cần nghĩ đến việc giành lại hôn thê của mình là được rồi."

"Không, bà sai rồi, thưa gia chủ nhà Walker. Để giành lại hôn thê của mình, tôi chỉ có cách đánh bại 『Anh Hùng』 ở đằng kia. Nhưng đáng tiếc thay, tôi đã thua cậu ấy trên sàn đấu công khai. Ít nhất, cho đến khi 『Đại hội Vũ đấu』 này kết thúc và rời khỏi 『Vualhulla』, tôi không thể ra tay với 『Anh Hùng』 và hôn thê Snow được. Như thế thì khó coi quá."

Elmirad đường hoàng vượt qua vòng vây của nhà Walker và đứng cạnh Snow.

Snow không đoán được suy nghĩ của anh ta nên tỏ ra bối rối.

Bỏ mặc tất cả, Elmirad tuyên bố.

"Tất nhiên, thanh kiếm này cũng là vật phẩm không tương xứng với tôi. Vậy thì, trước mắt đành dùng để lấy lòng hôn thê vậy."

Nói rồi, anh ta trao thanh kiếm cho Snow.

Rainer và Federt đang bị cầm chân ở đằng xa kêu lên những tiếng thảm thiết nhỏ nhoi.

Snow nhận lấy thanh kiếm và nói lời cảm ơn.

"C, cảm ơn... El..."

"Không cần bận tâm đâu. Tôi chỉ đang bảo vệ sự thiêng liêng của trận quyết đấu thôi. Nào, hãy dùng chính đôi tay của Snow để trả nó về cho chủ nhân đích thực đi. Đó là cái kết xứng đáng cho trận quyết đấu này."

Được Elmirad dẫn lối, Snow gật đầu.

Rồi cô giơ cao thanh kiếm và hét lớn.

"Di, Dia-samaaaa!! Kiếm nè, em lấy lại được rồi! Người lấy lại được là em, Snow đâyyyy!!"

"Đồ ngốc, Snow! Ta đã nhìn thấy toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối rồi! Người lấy lại là gã đàn ông đằng kia chứ!!"

"Hả, ơ kìa!? Vậy là không được tính công cho em ạ!?"

Cô ấy báo cáo với Dia chứ không phải tôi.

Chứng kiến cảnh đó, Elmirad thở dài thườn thượt.

"Kh, không phải đằng đó, Snow... Haizz..."

Elmirad đã dọn cỗ đến tận nơi như thế mà Snow lại phá hỏng tất cả.

Nhưng, gác chuyện đó sang một bên, nhờ anh ta mà nguyên nhân khiến nhóm Dia nổi điên đã biến mất. Giờ thì có thể tập trung vào việc chạy trốn.

Tôi chuyển lòng biết ơn đó thành lời.

"Cứu được một bàn thua trông thấy rồi, Elmirad! Tuyệt lắm, Elmirad! Một ngày nào đó tôi sẽ trả ơn anh, bất cứ điều gì!!"

Nghe lời tôi nói, Elmirad chỉ quay nửa người lại và cười.

Ngay lập tức, tôi ra chỉ thị cho những đồng đội đang tản mát.

"Snow, cầm cái đó chạy vào trong đấu trường (bên này)! Dia, Lastiara! Trước mắt hãy tập hợp lại một chỗ!"

Snow gật đầu, cầm thanh kiếm định di chuyển.

Nhưng người của nhà Walker đứng chắn đường.

"Nghĩ là qua được sao!?"

Elmirad đứng ra trước bức tường người đó.

"Hừ. Ngược lại mới đúng, thưa gia chủ nhà Walker. Các người nghĩ mình có thể chạm tới Snow sao? Gia tộc Siddark, và Guild 『Supreme』 đã quyết định sẽ trừng phạt nhà Walker vì những hành động điên rồ nhân lúc hỗn loạn này. Cùng là đại quý tộc, tôi không thể nhắm mắt làm ngơ được..."

Lấy Elmirad làm đại diện, rất nhiều chiến binh chen vào giữa.

Thấy vậy, gia chủ nhà Walker chửi rủa.

"Cái thứ đại quý tộc hữu danh vô thực... Nghĩ là có thể địch lại nhà Walker chúng ta sao...! Glenn-san... Ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì! Mau bắt lấy Snow!!"

Phía sau gia chủ nhà Walker, rất nhiều kẻ mạnh đang chờ lệnh.

Bà ta ra lệnh cho Glenn Walker, cựu 『Kẻ Mạnh Nhất』, người đại diện trong số đó.

Tuy nhiên, Glenn-san chẳng thèm liếc nhìn gia chủ nhà Walker mà cúi đầu chào Elmirad.

"Ngài Siddark, diễn biến này thật đáng mừng. Cảm ơn ngài."

Sau đó, ông quay sang nói với người đàn ông luống tuổi đứng bên cạnh.

Tên người đó là Fenrir Aleist. Nếu không có Lowen, thì người này vẫn được gọi là 『Kiếm Thánh』.

"...Snow-san có vẻ ổn rồi. Vậy nên, đúng như kế hoạch, nhờ Fenrir-san lo liệu ngài Sứ đồ."

"À, cứ giao cho ta."

"Tôi sẽ cứu bé Lastiara."

Sau cuộc đối thoại ngắn gọn, Glenn-san và Fenrir Aleist rời khỏi vị trí.

"Glenn-san!? Quả nhiên, ngươi--!!"

Gạt phăng sự ngăn cản của gia chủ nhà Walker, Glenn-san lao về hướng Lastiara. Còn Fenrir Aleist thì hướng về phía Dia.

Fenrir Aleist đứng cạnh Dia một cách thân thiết.

"Yo, nhóc Sith (Dia). Vẫn làm mấy chuyện ngu ngốc như mọi khi nhỉ."

"Lão già Aleist... Lại định cản đường ta nữa sao...?"

"Không không, lần này thì khác. Lần đó ta không hiểu rõ chuyện nên mới cản đường ngươi... Nhưng lần này ta hiểu rất rõ. Ta sẽ không nhầm lẫn việc cần làm đâu."

Ông rút kiếm ra như để bảo vệ Dia.

Và rồi, ông chĩa thanh kiếm đó vào những kẻ địch đang định bắt giữ Dia. Uy áp đó thật bất thường. Dù ở độ tuổi không còn múa kiếm được nữa, ông vẫn không hề thua kém Lowen kia.

Các hiệp sĩ xung quanh dù run sợ nhưng vẫn thu hẹp vòng vây.

"Kiếm Thánh điện hạ... Không, ngài Aleist... Chẳng lẽ ngài định cản trở Fuziyaz sao?"

"Bị tổ tiên nhờ vả rồi mà... Cựu Kiếm Thánh (Ta) sẽ dốc toàn lực hỗ trợ Aikawa Kanami và đồng đội của cậu ta..."

Vài tên hiệp sĩ lọt vào tầm đánh của Fenrir Aleist.

Đúng như lời nói, Fenrir Aleist nghênh kích bằng toàn bộ sức mạnh.

Bằng một đường kiếm thần tốc mà nếu không phải tôi hay Lowen thì khó lòng đỡ nổi, tất cả kiếm của đám hiệp sĩ đều bị chém gãy đôi.

Fenrir Aleist thủ thế chính diện (Seigan), tuyên thệ.

"--Ta là Fenrir Aleist. Đương kim gia chủ nhà Aleist, thanh kiếm diệt ma. Mang theo niềm kiêu hãnh là hậu duệ của 『Kiếm Thánh』 Lowen, ta đứng trước các ngươi. Kẻ nào muốn vượt qua kiếm của ta thì cứ nhào vô. Dù có là vạn dũng giả xếp hàng, ta cũng sẽ không cho qua."

Khác với Lowen, đây là lời tuyên thệ đầy uy nghiêm của một 『Kiếm Thánh』.

Bầu không khí trang nghiêm đó khiến nhiều hiệp sĩ phải lùi bước.

Và ngay gần đó, Glenn-san đã đến chỗ Lastiara.

"Thế, Glenn tính sao?"

Lastiara hỏi thẳng Glenn-san vừa xuất hiện.

"Lúc nào tôi cũng sống vì Snow-san cả. Cho nên, lần này tôi là đồng minh của bé Lastiara."

"Được! Vậy thì, xử lý hết đám 『Thiên Thượng Thất Kỵ Sĩ』 đằng kia và đám truy binh Fuziyaz đi!"

"Haha, vẫn như mọi khi nhỉ... Nhưng đúng là tôi được nhờ thật. Tôi xin chịu trách nhiệm cầm chân tất cả bọn họ."

Glenn cười khổ, rút vũ khí từ trong ngực áo ra.

Ông là người sử dụng đoản đao, một loại vũ khí hiếm thấy ở Liên Hợp Quốc.

Cầm vài thanh đoản đao có gắn dây, ông thủ một thế đứng độc đáo.

"Thế này thôi chứ cũng từng có thời là 『Kẻ Mạnh Nhất』 đấy. Chừng này thì tôi lo được."

Và ông gọi việc đối đầu với toàn bộ hiệp sĩ Fuziyaz ở đây là "chừng này".

Trong ánh mắt đó chứa đựng thực lực và sự tự tin chắc chắn.

Lý do người ta thì thầm rằng ông mạnh nhất Liên Hợp Quốc đang được thể hiện rõ ràng chỉ bằng sự hiện diện của ông.

Vẫn lườm tất cả hiệp sĩ xung quanh, ông nhắn nhủ một câu cuối cùng với Lastiara.

"--Đổi lại, nhờ cô chăm sóc Snow-san nhé."

"Ừm, hiểu rồi."

Lastiara giao lại hiện trường cho Glenn-san và định rời đi.

Nhóm 『Thiên Thượng Thất Kỵ Sĩ』 định ngăn cản. Nhưng những thanh đoản đao Glenn-san ném ra đã chặn đứng chuyển động của họ.

Xác nhận giao tranh đã bắt đầu, Lastiara nhảy lên.

Vừa nhảy qua các hàng ghế khán đài, cô vừa gọi các đồng đội.

"Dia, Snow, bám chặt vào!! Bay đây!!"

Đầu tiên cô dùng tay phải ôm lấy Dia đang được Fenrir Aleist bảo vệ, sau đó túm lấy gáy Snow đang được Elmirad bảo vệ.

Và cứ thế, cô nhảy qua đầu đám đông.

Tôi xác nhận ba người họ đã thoát ly, rồi gọi với sang Sera-san và Maria đang chờ thời cơ ở đằng xa.

"Sera-san cũng đưa Maria lại đây!!"

"À, làm thế đi!!"

Đáp lại, Sera-san biến hình sang dạng sói. Rồi cô chở Maria chạy băng qua khán đài.

Kết giới biến mất, tất cả đồng đội đều tiến vào bên trong đấu trường.

Cảnh tượng bỏ lại hàng vạn binh lính phía sau khiến tôi nhớ lại lúc cướp Lastiara khỏi Đại thánh đường.

Lúc đó, tôi có quá ít đồng đội.

Tình thế cấp bách đến mức phải dựa vào tên Palinkron kia. Cả 『Kẻ Mạnh Nhất』 Glenn-san lẫn 『Kiếm Thánh』 Fenrir Aleist đều là kẻ thù.

--Nhưng, bây giờ thì khác.

Lastiara, tay ôm Snow và Dia, đứng bên cạnh tôi.

Sera-san chở Maria cũng đã đến nơi.

Tất nhiên, bị thu hút bởi điều đó, rất nhiều hiệp sĩ và binh lính cũng tràn vào đấu trường.

Nhưng những đồng đội của tôi -- mọi người trong 『Epic Seeker』 đã tạo thành bức tường ngăn cản họ.

Người chỉ huy họ là Phó hội trưởng (Sub-master) Rail Senks.

Sau khi đẩy lùi những hiệp sĩ định xông vào, anh Rail quay sang nói với tôi.

"Chàng trai, có vẻ cậu đã vượt qua 『Thử Thách』 rồi nhỉ... 『Thử Thách』 của cả 『Kẻ Đánh Cắp Lý Của Đất』 và 『Kẻ Đánh Cắp Lý Của Bóng Tối』..."

"Vâng."

Tôi trả lời ngắn gọn.

Trước đây, khi Palinkron ếm ma pháp lên tôi, anh ta cũng có mặt ở đó. Có lẽ, anh ta là người đàn ông có mối liên hệ sâu sắc nhất với Palinkron tại nơi này.

Thế nhưng, người đàn ông đó lại đang có ánh mắt dịu dàng nhất ở đây.

Với ánh mắt đó, vừa nhìn tôi và Maria, anh Rail vừa thú nhận.

"...Tôi đã nghĩ các cậu không thể vượt qua. Tôi nghĩ dù có tài năng nhưng tâm trí các cậu vẫn còn yếu đuối. Tôi nghĩ nếu có một thế giới tiện nghi bày ra trước mắt, các cậu sẽ chọn trải qua những ngày tháng an yên ở đó. Không, có lẽ đó chỉ là điều tôi mong muốn thôi."

"Không đâu, tâm trí em vẫn yếu đuối như vậy. Một mình em chắc chắn không thể thoát ra được. Đến được đây cũng là nhờ có anh Rail nữa..."

Tôi cúi đầu chào anh Rail, người lẽ ra là kẻ địch.

"...Cậu không hận tôi sao?"

Anh Rail ngạc nhiên.

Có lẽ anh ta xuất hiện với giác ngộ rằng dù có bị giết ngay tại đây cũng không oán thán.

"Nói không hận là nói dối. Nhưng anh khác với Palinkron. Ngay cả khi giam giữ em, anh vẫn lo lắng cho em. Khi em mất trí nhớ, anh cũng đã hết lòng vì em. Em nhớ rất rõ. Anh thực sự đã mong cầu hạnh phúc cho em và Maria."

"Ha, haha. Biết đâu chỉ là diễn xuất thôi thì sao...?"

"Không sao cả. Hơn nữa, anh là người cần thiết cho 『Epic Seeker』. Nếu đánh bại anh ở đây, chẳng phải cái 『Epic Seeker』 vất vả lắm mới nổi tiếng đến mức này sẽ sụp đổ sao."

Điều đó là chắc chắn.

Một Guild 『Epic Seeker』 với tôi là Guild Master non nớt, bên trên là Snow không có động lực và Palinkron là Sub-master. Nó vận hành trơn tru được là nhờ Sub-master cuối cùng, anh Rail.

Tôi thực lòng kính trọng và tán dương anh Rail.

Nghe vậy, anh Rail khẽ thốt lên "Không thắng nổi cậu rồi".

Và rồi, với vẻ mặt nghiêm túc, anh ta định thực hiện lời hứa năm xưa.

"...Cậu đã đánh bại 『Kẻ Đánh Cắp Lý Của Đất』 một cách xuất sắc. Ma thạch chứng minh cũng đang ở đó. Đúng như lời hứa, tôi sẽ cho cậu biết tất cả những gì tôi biết."

Tôi nghĩ ở đó không có sự giả dối nào.

Cả anh Rail và Palinkron đều không nói dối trong những giao dịch kiểu này.

Vì vậy, tôi cũng lắng nghe với vẻ mặt nghiêm túc.

"Nếu đuổi theo hắn, thì chắc chắn là ở 『Bản Thổ (Mainland)』."

Anh Rail thản nhiên bán đứng thông tin của Palinkron.

"Palinkron đã mưu tính nuôi dưỡng cậu thành 『Mồi lửa của tranh chấp』... Hắn theo chủ nghĩa bí mật nên tôi cũng không biết chi tiết. Nhưng chắc chắn một điều là chuyện càng lớn thì hắn càng vui. Nếu đuổi theo hắn, hãy cẩn thận..."

Anh Rail lẽ ra là đồng bọn của Palinkron.

Nhưng anh ta lại cầu nguyện cho chuyến đi của tôi bình an như thể là đồng đội của tôi vậy.

"Anh Rail là đồng bọn của Palinkron mà, đúng không...?"

"Ừ, đúng vậy. Nên đừng có tin sái cổ những gì vừa nghe. Chỉ cần để tâm một chút là được rồi."

"Tại sao... một người như anh lại đi cùng với kẻ như hắn--"

"Là nghiệt duyên thôi. Hắn tính cách xấu xa, dối trá, ngoại đạo, vô lại nhưng mà... Hắn là bạn tôi..."

Chắc hẳn có những tích lũy từ thuở nhỏ mà tôi không thể hiểu được.

Tôi đành chấp nhận câu nói đó và kết thúc cuộc trò chuyện với anh Rail.

Quả thực, tôi đã nhận được thù lao.

Vậy thì, chỉ còn việc thanh toán nốt cuộc sống ở Lauravia thôi.

Tôi nói thẳng với mọi người đang bảo vệ mình.

"...Với tư cách là Guild Master, tôi tuyên bố với mọi người trong 『Epic Seeker』. Kể từ giờ phút này, tôi và Snow Walker sẽ rời khỏi Guild."

Rất ích kỷ, nhưng tôi vẫn phải tuyên bố.

Tôi đã ở 『Epic Seeker』 với những ký ức giả dối. Điều đó cũng giống như tôi đã lừa dối họ. Con người thật của tôi không phải là kẻ có thể sống trong một tổ chức như Guild. Tôi thú nhận điều đó.

"Những việc còn lại, xin nhờ cậy cả vào anh Rail, chị Teili và ông Vorzak. Ba người là lý tưởng nhất cho vị trí Sub-master. Và vị trí Guild Master sẽ lại trở về để trống. Có lẽ sẽ trống mãi mãi. Bởi vì chẳng có 『Anh Hùng』 nào xứng đáng làm Guild Master ở đâu cả. Chắc chắn là không ở đâu cả..."

Tôi đã chuẩn bị tinh thần để hứng chịu sự chỉ trích và chửi rủa.

Tuy nhiên, biểu cảm của các thành viên Guild khi nghe tôi rời đi lại rất đỗi ôn hòa. --Trừ những thành viên trẻ con ra.

"Hả, ể!? Master, anh nghỉ sao!?"

"Này, Seri. Nhóc có xem 『Đại hội Vũ đấu』 đàng hoàng không đấy? Master bị lừa bởi trò lừa đảo của Palinkron nên mới miễn cưỡng làm Guild Master thôi. Nhưng hôm nay là kết thúc rồi. Hiểu giùm cái đi..."

"Hả, hôm nay là kết thúc!? Sao thế được, em cứ tưởng huyền thoại của Master sẽ bắt đầu từ đây chứ!!"

Sự ngạc nhiên của bé Seri ngây thơ trong sáng bị người lớn là Aliburs-san quở trách.

Những người lớn ngoài Seri ra dường như đã dự đoán được sự ra đi của tôi.

Các thành viên Guild theo dõi 『Đại hội Vũ đấu』 đã hiểu sự tình khi nghe tiếng hét của tôi ở trận bán kết.

Dẫu vậy, việc họ bảo vệ tôi chính là nhờ vào lòng tốt của họ.

Lần lượt các thành viên để lại lời chia tay với tôi.

Cho đến cuối cùng, mọi người vẫn gọi tôi là Master...

"Vậy nhé, Master. Mà, mấy đứa trẻ triển vọng do tên Sub-master rác rưởi (Palin) nhà mình (kron) mang về toàn bỏ ngang giữa chừng thôi. Thật ra tôi cũng nghĩ sớm muộn gì cũng thế này."

"Nhờ cậu chăm sóc Sub-master (Snow) dễ thương (bé) nhà mình nhé. Làm con bé khóc là không tha đâu đấy. ...À, sau này có quay lại thì ghé 『Epic Seeker』 nhé. Lần tới chị sẽ cho Master một vết xước cho xem."

"Nghe hét như thế là đủ hiểu rồi. Master không phải là 『Anh Hùng』. Vì thế không thể ở lại đây. Là vậy đúng không? Nhưng mà, cảm ơn nhé. Những ngày tháng qua cũng không tệ. Bọn tôi đã có thể mơ một giấc mơ rằng chính Master là 『Anh Hùng』 mà bọn tôi tìm kiếm."

Đến tận lúc chia tay, mọi người trong 『Epic Seeker』 vẫn thật kỳ lạ.

Chỉ là, ngẫm lại thì, hình như chưa bao giờ họ bình thường cả.

Dù ngưỡng mộ 『Anh Hùng』 là tôi, nhưng họ dường như cũng tin chắc rằng sự tồn tại là tôi sẽ không thể ở mãi trong 『Epic Seeker』.

Đối với họ, 『Anh Hùng』 đã được thần thánh hóa. Chính vì thế, có lẽ họ nghĩ rằng một 『Anh Hùng』 gần với thần thánh như vậy không thể nào yên vị trong một Guild được.

Ai nấy đều tiễn tôi đi với vẻ mặt thật dễ chịu.

Tôi cũng gửi lời chào tạm biệt với vẻ mặt tương tự.

"Cảm ơn mọi người đã giúp đỡ...! Mong 『Epic Seeker』 vẫn mãi tồn tại vì mọi người như thế...!!"

Vừa nói lời từ biệt, tôi vừa kiến tạo ma pháp.

Dồn nốt phần ma lực còn lại, tôi khiến tuyết rơi từ trên trời xuống.

Nhìn tôi dần bị bao phủ trong tuyết trắng, người dẫn chương trình (MC) đang bị bức tường người chặn lại hét lên.

"Hả, ể!? Chẳng lẽ, Kanami-san! Cậu định trốn sao!? Vẫn còn phỏng vấn mà! Lễ trao giải nữa! Còn rất nhiều nghi thức và lễ kỷ niệm nữa!"

"À ừm... Tôi xin từ chối tất cả..."

"Sao thế được! Nếu nhóm Kanami-san biến mất ở đây thì cả Quán quân, Á quân, lẫn Top 4 đều không còn ai cả sao!?"

"Cái đó thì, ừm, xin chia buồn."

"Khó xử lắm! Đối với bên tổ chức thì đây là đòn chí mạng đấy!"

Trong lúc tôi đang nói những lời cuối cùng với MC, những kẻ đang tranh chấp trên khán đài cũng tràn vào đấu trường.

Cắt ngang cuộc trò chuyện với MC, tôi tuyên bố với nhà Walker đang đến gần.

"--Xin lỗi nhé, nhưng tôi sẽ đưa Snow đi. Cô ấy nói muốn ra ngoài. Tôi muốn thực hiện điều đó cho cô ấy."

Snow bên cạnh cúi đầu chào.

"Con đi đây... Cảm ơn mọi người vì tất cả trong suốt thời gian qua..."

Đáp lại lời chào tạm biệt đó không phải là nhà Walker mà là mọi người trong 『Epic Seeker』.

Teili-san đại diện gọi với theo Snow.

"Đi mạnh giỏi nhé, Snow..."

Phía trong kia, Vorzak-san cũng quay lưng lại, lặng lẽ vẫy tay.

Snow mỉm cười vẫy tay lại.

Tiếp theo, tôi tuyên bố với những người Fuziyaz.

"Tất nhiên, tôi cũng sẽ đưa cả Lastiara và Dia đi. Hai người họ không phải công cụ của các người. Là đồng đội của tôi."

Nhóm 『Thiên Thượng Thất Kỵ Sĩ』 đã chấp nhận thua cuộc và chuyển sang không khí tiễn đưa. Bé Ragne thậm chí còn vẫy cả hai tay về phía này với vẻ mặt rất tươi tỉnh.

Cách làm việc của các cô ấy giờ hoàn toàn chỉ là hình thức.

Kẻ cố chấp là nhóm Federt đến theo chỉ thị của Viện Nguyên Lão.

Có vẻ họ đang gào thét gì đó ở đằng xa, nhưng nhờ Glenn-san và Fenrir Aleist nên họ thậm chí còn không vào được đấu trường.

Và rồi, tôi gọi đích danh một người trong 『Thiên Thượng Thất Kỵ Sĩ』 đang ở hơi xa.

"Rainer!! Bọn tôi sẽ đuổi theo Palinkron! Nếu cậu vẫn muốn báo thù, hãy đuổi theo đến Bản Thổ đi! Chúng ta sẽ giải quyết dứt điểm ở đó!!"

Rainer, kẻ không thể di chuyển đến phút cuối cùng do sự cản trở của chị gái, mang vẻ mặt cay đắng.

Thế là không còn gì để trăng trối nữa.

Giờ chỉ còn nói lời cảm ơn thôi.

Tôi khiến tuyết trắng bay múa, tạo ra một cánh cổng 《Connection》 (Kết Nối) cỡ lớn trong bão tuyết.

Rồi tôi mở cánh cửa đó ra, hét lớn về phía khán đài lần cuối.

Bằng giọng nói lớn không thua kém gì micro ma cụ hay ma pháp chấn động của Snow, tôi gửi lời cảm ơn.

"Vậy nhé mọi người! Tạm biệt!! Cảm ơn sự cổ vũ nồng nhiệt của các bạn rất nhiều--!!"

Tiếng hò reo vang vọng lại như tiếng núi vọng.

Khán giả cũng đã tận hưởng màn náo loạn lớn sau trận đấu.

Họ có vẻ hài lòng với cái kết của một 『Đại hội Vũ đấu』 có một không hai này.

Trong tiếng vỗ tay tán thưởng, chúng tôi biến mất vào trong tuyết.

"--Hẹn gặp lại ở đâu đó!!"

Để lại lời nhắn đó, chúng tôi bước qua cánh cổng 《Connection》.

--Cứ như thế, 『Đại hội Vũ đấu』 của chúng tôi đã kết thúc.

Lần này, không thiếu một ai, chúng tôi đã đạp phá (Clear) 『Thử Thách』 của mê cung.

--------------------

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!