Chuyển sinh thành đệ thất...
Kenkyo na Circle Meru
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol 2

Chương 60: Giao chiến với Ma Tộc (1)

0 Bình luận - Độ dài: 1,804 từ - Cập nhật:

――Ma Tộc.

Chủng loài đến từ “Ma Giới”, vùng đất xa xôi bên kia đại dương, ngoài rìa lục địa nơi chúng tôi sinh sống.

Tựa như tai họa giáng xuống trần gian, chúng xuất hiện bất ngờ rồi biến mất đầy tùy hứng, để lại những vết sẹo lớn trong lịch sử nhân loại.

Lần cuối cùng chúng ra mặt đã là hơn 30 năm trước.

Một Đại Pháp Sư huyền thoại đã dẫn đầu đại quân nghênh chiến.

Trận chiến dữ dội đến mức ông ta bỏ mạng, quân đội tổn thất nặng nề, nhiều quốc gia bị xóa tên khỏi bản đồ.

Tôi nhớ trong một cuốn sách cổ từng ghi:

“Kẻ thống lĩnh các Ma Nhân, sở hữu ma lực khủng khiếp cùng thể xác siêu việt… Nếu vậy, Ma Nhân vốn chỉ là tay chân của Ma Tộc?”

“Ha. Đừng nói mấy câu ngu xuẩn thế, thưa ngài.”

Grimo gằn giọng, rõ ràng không giấu nổi sự khinh miệt.

“Với chúng tôi, Ma Tộc coi Ma Nhân chẳng khác nào súc vật. Tụi tôi, những Ma Nhân sống sót trên đại lục này phần lớn đều là kẻ đào thoát khỏi Ma Giới. Tôi cũng vậy.”

Lời cậu ta như nhổ thẳng vào những ký ức u ám của bản thân.

“Ma Nhân có 10 cấp, từ 1 đến 10. Tôi là cấp 3, thằng ngốc Pazuzu thì cỡ cấp 8. Khoảng cách cấp bậc cũng đồng nghĩa với khoảng cách về sức mạnh. Nhưng Ma Tộc là ngoại lệ. Một trăm Ma Nhân cấp 1 tụ lại cũng không đụng được đến góc áo của một Ma Tộc. Nếu Ma Nhân là dân đen, thì Ma Tộc là tầng lớp quý tộc. Ít nhưng bá đạo. Cả ngài Lloyd cũng không thể thắng được.”

Đến cả Grimo cũng nói vậy sao.

Xem ra lần này là một đối thủ “xịn” thật rồi.

Và cũng vì thế—

Tôi thấy… thú vị.

“…Không phải thấy hưng phấn kỳ lạ à?”

Tôi cười khẽ.

“…Cái gì cơ?”

Grimo ngơ ngác nhìn tôi, có vẻ không ngờ vẻ mặt tôi lại mang nét phấn khích đến thế.

“Dù sao thì, tên đó rõ là điên. Mau rút lui đi còn kịp!”

Đúng lúc đó, hắn ta xuất hiện—

Kẻ đã chiếm lấy thân xác của Jade, từ từ bước xuống cầu thang, ánh mắt lạnh băng.

“Ồ, thì ra khí tức kỳ lạ là do… ngươi đang ký kết với một Ma Nhân? Không phải bị thao túng mà còn điều khiển được? Nhục nhã thật đấy. Đúng là nỗi ô nhục không thể tha thứ cho đồng loại ta.”

“Ngươi tên gì?”

“…Hừm, thôi thì cũng được. Dù gì ngươi trông cũng không đến nỗi tầm thường. Ta cho ngươi vinh dự biết tên ta, Guisarme Rael Valhenvach. Một Ma Tộc cao quý, đúng như lời tên kia nói.”

“‘Cao quý’ à? Một kẻ lúc nào cũng khinh thường kẻ yếu thì có gì là cao quý? Đó chỉ là những cái bình rỗng, sợ bị lật tẩy nên cố tô vẽ vẻ ngoài hào nhoáng. Người thật sự cao quý sẽ chẳng bao giờ hạ thấp người khác.”

Tôi nhún vai, ánh mắt điềm tĩnh.

“À, mà đó là nguyên tắc giáo dục trong nhà tôi.”

Câu nói đó… tôi từng nghe Sylpha nhắc đi nhắc lại.

Dù gì thì, ở kiếp trước tôi cũng chỉ là một người bình thường.

Tôi không có thói quen khinh thường người khác.

Guisarme hơi nhếch miệng, mặt méo xệch vì phẫn nộ.

“…Ngươi khá đấy. Giờ thì ngươi có nghĩa vụ khiến ta vui vẻ rồi. Nhưng đừng chết quá nhanh đấy.”

Hắn giơ nhẹ một ngón tay.

Cảm giác lạ chạy dọc sống lưng tôi.

Tôi nheo mắt.

Ngón tay hắn phát ra ánh sáng đen, nhẹ như khói.

Luồng sáng đó vút đến ngực tôi.

Đòn tấn công?

…Không, lá chắn ma lực không kích hoạt!?

Thông thường, chỉ cần nhận diện sát thương là lá chắn sẽ tự bật.

Nhưng lần này, chẳng có gì phản ứng.

Khác thường thật.

Ngay khi còn đang lưỡng lự, tôi phát hiện phía sau mình có một gã lính bị chiếm xác.

Tốt lắm, để hắn chịu thay vậy.

Luồng sáng đen lướt qua tôi.

“Gugyaa!?”

Nó xuyên thẳng ngực tên lính.

Hắn co giật một lúc rồi gục xuống.

“…Chết thật rồi sao?”

Tôi đá nhẹ vào xác hắn vài cái.

Không phản ứng.

Dùng Giám Định xác minh, không thương tích ngoài da, tim đã ngừng đập hoàn toàn.

“Cơ thể chết thì Ma Nhân điều khiển cũng tiêu luôn.”

Grimo lẩm bẩm.

Tên này… giết cả thuộc hạ.

Tuy cũng do tôi né, nên…

“Khoan đã. Đòn đó chỉ là ma lực phóng ra thôi đúng không?”

“Chuẩn. Ma Tộc có thể điều khiển ma lực xung quanh chỉ bằng ý niệm. Lúc nãy chắc chỉ cần niệm thầm kiểu như ‘chết đi’ là đủ.”

Không cần trận pháp.

Chỉ cần… ý nghĩ.

Tức là không thể ngăn bằng lá chắn ma lực giống như chiêu “Bách thương” của Talia, chú ngôn của Crow hay độc vụ của Ren.

Bởi chúng không hiện thực hóa bằng ma thuật, mà là hiện tượng tự nhiên hóa từ bản thân.

Nếu ma lực là nước, thì lá chắn là cái rổ.

Chặn kiếm được, nhưng nước thì vẫn lọt qua.

“Ra vậy… Năng lực của Guisarme chẳng khác gì bản nâng cấp từ năng lực của Ren.”

“…Cái… gì?”

Guisarme gằn giọng, mắt co rút lại.

“Ngươi vừa nói cái gì không thể bỏ qua…? DÁM so năng lực của ta với lũ súc sinh đó ư!?”

“Ủa chứ không phải sao?”

“TUYỆT ĐỐI KHÔNG GIỐNG!!”

Vẻ điềm tĩnh ban nãy tan biến.

Guisarme bùng nổ giận dữ.

“Đây là kỹ nghệ của một Ma Tộc cao quý! So sánh với lũ cặn bã đó là sỉ nhục không thể tha thứ! Thứ các ngươi gọi là ma thuật cũng chỉ là trò chơi trẻ con bắt chước chúng ta!”

“Xem thường dữ vậy? Thế giới này phát triển nhiều rồi đấy. Đừng coi nhẹ ma thuật nhân loại quá.”

“Hừ… Điều khiển ma lực bằng trận pháp? Trẻ con cũng làm được! Nếu ngươi dám nói vậy, thì thử dùng thứ đó mà chống lại sức mạnh thực sự của ta đi!”

Guisarme cong môi nhếch cười, gom ma lực quanh thân.

Rồi phóng ra!

Ma lực bắn vào chân tôi, hóa thành những lưỡi dao bén ngót lao tới.

“Ô hô—”

Đòn tấn công đã vật chất hóa thì lá chắn có thể chặn.

Tôi nhẹ nhàng gạt hết sang bên.

Nhưng rồi phát hiện dưới chân mình… ma lực đang tụ lại thành một điểm.

Nó xoáy mạnh, thành hình cây giáo khổng lồ, đâm thẳng lên.

Cũng khá mạnh đấy.

Lá chắn thường không chịu nổi rồi.

Vậy thì phản công.

“Chấn Kích Nham Nha!”

Tôi niệm lệnh.

Ngay tức khắc, một chiếc răng đá khổng lồ trồi lên từ mặt đất, đâm vào cây giáo.

Hai bên va chạm, triệt tiêu nhau.

“Hừ, ngươi tưởng chỉ có vậy thôi sao?”

Guisarme nhếch môi, ngoắc nhẹ ngón tay.

Mảnh vỡ của giáo tụ lại, tái tạo ngay lập tức.

Nhanh đấy.

Tôi không kịp dùng ma thuật phản công nữa.

Giáo mới xuyên thẳng lá chắn tự động của tôi.

Bùm bùm bùm bùm bùm!

Năm lớp lá chắn liên tiếp bị phá.

Ngay sau đó...

RẦM!

Một cú xuyên ngực.

“Lloyd!?”

Ren hét lên, giọng chấn động.

Nhưng tôi vẫn đứng vững.

Giáo xuyên qua lớp chắn tự động, nhưng tôi đã dựng sẵn lá chắn cận da, cách bề mặt vài milimet.

Với điều kiện kích hoạt khi gần trúng đòn, nó chắc hơn lá chắn thường cả chục lần.

Cảm giác hơi ê, nhưng không có gì nghiêm trọng.

“Ồ… Đỡ được giáo ma lực sao? Nhưng giáo… không chỉ có một.”

“…Gì?”

Ngay lúc định phản ứng, tim tôi, thình thịch, đập mạnh một nhịp.

Cảm giác lạ lắm.

Tôi đưa tay lên ngực.

Đúng lúc đó, Guisarme cười nhếch mép đầy đắc ý.

“Giáo của ta là loại 2 tầng. Một ngọn để xuyên xác, còn ngọn kia… là để đâm thẳng vào tim.”

Hắn ghép hai đòn vào một:

Một là ngọn giáo vật lý, hai là một cú đánh mang theo mệnh lệnh "chết đi".

Tôi cảm nhận rõ ràng… tim mình đang yếu dần… rồi ngừng đập.

“Lloyd-sama!? Không… không thể nào… Chết… chết thật rồi sao!? LLOYD-SAMAAA!”

“Ahahahaha! Nói thì oai phong lắm mà rốt cuộc cũng chẳng ra gì! Nhưng cũng giải trí được đôi chút đấy… chút xíu thôi nhá! Ahahahaha! Hahahahahahahaha!”

Guisarme cười như phát cuồng.

Tiếng cười của hắn vang vọng khắp không gian, không chút kiềm chế, như thể vừa nghiền nát được một món đồ chơi ưa thích.

Hắn cười mãn nguyện một lúc lâu… rồi bỗng khựng lại, quay ngoắt sang tôi.

“…Tại sao ngươi không gục xuống?”

“Vì chẳng có lý do gì để làm vậy cả.”

“Cái… gì!?”

Guisarme giật bắn người như bị điện giật, vai run lên bần bật.

Ngay lập tức, hắn vội lùi lại, kéo giãn khoảng cách với vẻ cảnh giác.

Ren hoảng hốt chạy lại phía tôi.

“Lloyd-sama! Ngài không sao thật chứ!? Nhưng mà… bằng cách nào…?”

“Tôi đã tự gài sẵn Hồi Sinh từ trước rồi.”

――Ma Thuật Trị Liệu:

Hồi Sinh

Trên đời này cũng có những loại ma thuật mang hiệu ứng tử vong tức thì.

Để đối phó với chúng, người ta phát triển ra Hồi Sinh.

Nó không phải thứ có thể làm người chết sống lại như trong truyện cổ tích.

Nhưng nếu được kích hoạt ngay lúc tim vừa ngừng đập… thì khả năng cứu sống là cực kỳ cao.

Tôi đã dự đoán được đòn đánh của hắn chỉ dừng ở mức đó, nên đã chuẩn bị từ đầu.

Giờ thì kết giới đã giải xong, tim tôi cũng đập lại bình thường rồi.

“Không thể nào…! Ngươi làm tim đang ngừng đập… đập lại sao…!?”

Guisarme chết đứng tại chỗ, gương mặt méo mó, ánh mắt lộ rõ vẻ khiếp hãi.

Hóa ra cái năng lực Ma Tộc mà hắn vẫn luôn tự hào, bản chất cũng chỉ là một biến thể khác của ma thuật mà thôi.

Chẳng có gì quá đáng sợ cả.

Với ma thuật hiện đại đã phát triển vượt xa những gì hắn tưởng tượng, chúng tôi có vô số cách để đối phó.

“…Sức mạnh của ngươi… đơn giản hơn ta tưởng đấy.”

“……!”

Tôi vừa dứt lời, mắt Guisarme trợn trừng, trán hắn nổi gân xanh như sắp nổ tung.

Hắn sắp phát điên thật rồi.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận