Chuyển sinh thành đệ thất...
Kenkyo na Circle Meru
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol 2

Chương 41: Hướng đến Hội Mạo Hiểm Giả

0 Bình luận - Độ dài: 1,351 từ - Cập nhật:

“Lõi ma vật ạ?”

Cô hầu gái tóc bạc, Sylpha, đứng trước mặt tôi thoáng sững người, ánh mắt lướt nhẹ như vừa bị bất ngờ, nhưng rồi rất nhanh lấy lại vẻ bình tĩnh vốn có.

Cô ấy là người chăm sóc và hộ vệ riêng của tôi.

“Ừ. Cô từng là mạo hiểm giả mà, nên tôi nghĩ biết đâu… cô vẫn giữ vài cái lõi ma vật.”

Hơn nữa, Sylpha từng là mạo hiểm giả hạng A, nên tôi mới hy vọng cô ấy còn giữ lại được mấy món đồ hiếm từ hồi đó.

Nhưng Sylpha chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt thản nhiên, giọng nói điềm tĩnh như thường lệ.

“Tiếc quá. Chuyện đó là từ rất lâu rồi. Lõi ma vật vốn là hàng quý, giá cao. Tôi đã bán hết khi giải nghệ.”

“…Vậy à. Tiếc thật.”

Tôi thở dài, hơi thất vọng.

Dù sao thì tôi cũng chỉ mong là có thôi, đâu ngờ kết quả lại phũ vậy.

Coi như lần này không trông mong được gì.

Chỉ còn cách đợi Dian xem có kiếm được lõi nào chất lượng không.

Tôi lặng lẽ rũ vai xuống.

Bỗng, Sylpha khẽ mỉm cười nhạt nhẹ như thể đang có gì đó thú vị trong đầu.

“Nếu không có, sao người không tự đi tìm?”

Câu nói làm tôi như bị ai giội gáo nước lạnh.

Chẳng lẽ… cô đang nhắc tới cái lần tôi lén rời hoàng cung, mò xuống tận hầm ngục!?

“Ể!? H-Haha, c-cô nói gì vậy Sylpha? Ahahaha…”

Tôi bật cười gượng gạo, trán rịn mồ hôi, cố đánh trống lảng.

Nhưng Sylpha vẫn mỉm cười như thể đã đoán trước mọi phản ứng của tôi.

“Nếu muốn thứ gì, hãy đích thân tìm lấy. Đó mới là phong cách của 1 mạo hiểm giả. Thế nào, thưa ngài Lloyd? Người thử làm mạo hiểm giả một lần xem?”

À… thì ra không phải đang trách vụ trốn cung.

Tôi nhẹ nhõm hẳn.

Mà… cô ấy vừa bảo gì cơ?

Làm mạo hiểm giả?

Tôi á?

“Làm mạo hiểm giả á!? Ai cơ?”

“Tất nhiên là người, Lloyd-sama.”

Cô mỉm cười rạng rỡ.

Nụ cười này… kiểu “đã quyết rồi đấy, khỏi cãi”.

“Thật ra, tôi đã đề xuất việc đó với Đức Vua. Tôi nói rằng kiếm thuật của ngài Lloyd đã đạt đến trình độ đáng kể, và để rèn luyện thêm, việc gia nhập Hội Mạo Hiểm Giả sẽ là một cơ hội tốt.”

Cái… cái cô hầu gái này đang nói cái quái gì thế chứ!?

Tôi là hoàng tử, cơ mà?

Ai đời để hoàng tử đi làm mạo hiểm giả!?

“Và… ngài ấy đã đồng ý.”

“Đồng ý thật á!?”

Tôi hét toáng lên.

Không kiềm được nữa rồi!

“Ngài nói rằng muốn ngài Lloyd nhìn thấy thế giới rộng lớn ngoài kia. Làm mạo hiểm giả sẽ không phải lựa chọn tồi. Dĩ nhiên, với điều kiện tôi sẽ đi cùng để hộ tống.”

“…H-Hee… Thật vậy sao…”

Tôi bất giác nhìn xuống chân mình, lòng đầy mâu thuẫn.

Nghĩ lại, cũng từng nghe chuyện quý tộc, nhất là mấy người không có quyền kế thừa, chọn con đường tự lập bằng nghề mạo hiểm giả.

Tôi cũng không phải ngoại lệ.

Tôi thở dài, vẫn chưa rõ nên buồn hay nên mừng.

Nhưng rồi chợt nhận ra:

…Được tự do ra ngoài thành!

Dù có Sylpha đi kèm, nhưng thế này là đủ rồi.

Tôi có thể thử nghiệm ma thuật, cho Shiro luyện tập thực chiến…

Quả là cơ hội vàng!

“Được rồi! Vậy thì mình đi đến Hội Mạo Hiểm Giả luôn nào!”

“Vâng.”

Tôi và Sylpha lập tức lên đường.

■■■

Tòa nhà lớn tọa lạc ở vị trí trung tâm thành phố, mặt tiền hướng ra con đường lớn đông đúc.

Đây chính là Hội Mạo Hiểm Giả tụ tập của những kẻ dũng mãnh lẫn thô lỗ.

“Lâu rồi mới quay lại…”

Sylpha khẽ ngước nhìn, ánh mắt trầm lặng, đượm nét hoài niệm.

Chắc trong đầu cô đang hiện ra quá khứ thuở còn rong ruổi nơi này.

Tôi vô thức liếc nhìn cô.

Khi còn là mạo hiểm giả, cô ấy từng sống như thế nào nhỉ?

Nghĩ vậy, tôi đẩy cửa bước vào.

“Lloyd-sama, người cứ vào đăng ký đi. Tôi sẽ đợi ở đây.”

“Ừ, biết rồi.”

Tôi gật đầu, rồi bước về phía quầy tiếp tân.

Bên trong, 1 nhóm mạo hiểm giả đang ngồi uống rượu.

Một vài ánh mắt dừng lại trên tôi, 1 đứa nhóc ăn mặc gọn gàng bước vào giữa cái chốn bặm trợn này.

Khó tránh khỏi bị chú ý.

Cũng có chút… ngại ngùng.

Vừa nghĩ vậy thì dưới chân tôi có gì đó chạm khẽ vào.

RẮC!!

Một tiếng gãy xương khô khốc vang lên.

Gã đàn ông ngồi gần đó bất ngờ đổ nhào ra sàn, ôm lấy chân, lăn lộn.

“Gyaaaaaah!! Ch-chân đau quáááááá!!”

Gì vậy trời!?

Một giọng cười khẽ vang lên:

“Heh, nhóc này luôn kích hoạt khiên ma lực. Ai tấn công bất ngờ sẽ bị phản đòn tự động. Cảm giác chắc như đá đập vào thép ấy nhỉ?”

Là Grimo.

Gã kia vẫn lăn lộn la hét, át hết cả lời Grimo.

Tôi chỉ biết lắc đầu, thầm nghĩ thôi thì cứ kệ hắn.

Tôi quay đi thì…

“Đ-Đứng lại đó!!”

Gã đàn ông lồm cồm đứng dậy, mắt trợn trừng.

“Thằng nhãi ranh! Mày làm tao gãy chân hả!? Tao sẽ dần mày ra bã!!”

Nói rồi, gã vung nắm đấm thẳng tới.

Hở!?

Cái quái gì…!?

Ngay lúc đó, khiên ma lực một lần nữa kích hoạt.

“Gyaaaaaah!!”

Lần này thì tay gã bị vặn quặp, gãy hẳn về 1 bên.

Gã lăn lộn đau đớn, la hét.

Tôi đứng sững, nửa bất ngờ nửa ngán ngẩm.

Tên này đang tự hủy à…?

“G-g-g-gừ… Tao là Galahad, mạo hiểm giả hạng C đấy nhé!! Dám khinh tao thì không yên thân đâu! Tao sẽ—”

Gã chưa nói hết câu thì bị đá văng đi như túi rác.

“Lloyd!! Lâu rồi không gặp nha!”

Một giọng nói vui vẻ vang lên, Tao, cô gái tóc hồng trong bộ võ phục xuất hiện, tươi cười rạng rỡ.

Tôi mỉm cười đáp lại:

“Lâu rồi không gặp, Tao. Dạo này khỏe chứ?”

“Ừ! Mà cậu tới đây làm gì đấy?”

“Tôi đến đăng ký làm mạo hiểm giả.”

“Ồ! Vậy thì để tôi dẫn cậu đi. Nào, theo tôi!”

Tao nắm lấy tay tôi, kéo thẳng về phía quầy, không để tôi kịp phản ứng.

Tôi cảm thấy vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, nhưng đành lờ đi.

“Khốn kiếp…!”

Gã Galahad bò dậy, đầy tức tối, gạt đổ bàn ghế.

Mặt hắn đỏ bừng, thái dương nổi gân như sắp nổ tung.

Hắn rút kiếm, chuẩn bị hành động liều lĩnh.

“Đủ rồi đấy.”

Một giọng nói dứt khoát vang lên, Sylpha.

Chỉ 1 động tác nhẹ, đặt tay lên vai gã mà cả người hắn cứng đờ, không cử động nổi.

“Nếu chủ nhân tôi thực sự muốn ra tay, thì cái đầu của anh đã rơi khỏi cổ cả chục lần rồi.”

“C-Cái… cái gì!? C-Cô là… Nữ kiếm sĩ bạc, Sylpha Langlis!? Không phải cô đã giải nghệ rồi sao!? Sao lại ở đây…!?”

Cả hội trường xôn xao.

Cái tên Sylpha khiến đám đông choáng váng.

“Hôm nay tôi đến đây để hộ tống chủ nhân đăng ký mạo hiểm giả.”

Ngay lập tức, tiếng bàn tán càng rộ lên.

“Này, có ai nhìn thấy cách cậu ta đỡ đòn lúc nãy không?”

“Không. Cứ như có ma pháp phòng ngự tự động vậy…”

“Không đùa đâu. Người được Nữ kiếm sĩ bạc huyền thoại thừa nhận làm chủ nhân đấy.”

“Lại còn quen biết với Tao đang lên hạng B… Cậu ta là ai vậy chứ!?”

Giữa cái mớ hỗn loạn đó, tôi chẳng nghe rõ gì nữa.

Chỉ biết một điều:

Sylpha… đúng là đáng gờm thật.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận