Chuyển sinh thành đệ thất...
Kenkyo na Circle Meru
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol 2

Chương 45: Mục tiêu đã đạt được.

0 Bình luận - Độ dài: 1,262 từ - Cập nhật:

Sau khi hạ được con Hobgoblin, cánh cửa dẫn đến căn phòng bên trong liền mở ra.

Bước chân vào trong, 1 chiếc rương báu hiện ra, như đang yên giấc chờ người khám phá.

“Kho báu đây rồi. Nhưng mà hầm ngục này nhỏ quá, chắc cũng chẳng có gì giá trị đâu.”

“Vâng, nhưng mục đích của ngài Lloyd là lấy được lõi ma vật chất lượng cao. Và thứ đó nằm trong đây.”

Sylpha trả lời bằng giọng lạnh tanh, rồi nheo mắt nhìn chiếc rương như thể muốn xé toạc nó bằng ánh mắt.

Ngay lập tức, chiếc rương bắt đầu có động tĩnh.

Cứ như nó có ý chí vậy, rõ ràng là đang toan tính tẩu thoát.

“Chết này.”

Cô khẽ thở ra 1 hơi, váy tung nhẹ lên khi cô rút con dao găm từ trong đùi ra một cách dứt khoát rồi lao tới như cơn gió.

Chiếc rương… né được!?

Rồi tiếp tục nhảy tránh, tránh, và tránh từng nhát dao găm sắc bén phóng tới không chút chần chừ.

“Cái…!? Cái rương đó đang nhảy lung tung kìa!?”

“Giúp tôi hạ nó.”

Sylpha ra lệnh ngắn gọn mà không rời mắt khỏi mục tiêu.

“Ơ, ừm, ra tay thôi!”

Tao bật cười rồi bước vào như thể đang tham gia 1 trò chơi, tung cú đá xoay tròn vào chiếc rương đang bay lượn.

Dính đòn.

Nó văng vào tường, tưởng chừng sẽ nằm im.

Nhưng không.

Nó bật dậy ngay lập tức và tiếp tục nhảy nhót như chưa có gì xảy ra.

“Cái quái gì thế này!?”

“Thực ra, rương kho báu nằm ở cuối hầm ngục thường chính là lõi ma vật đấy. Chất lượng cực kỳ cao, nhưng cũng rất cứng và nhanh nhẹn. Không dễ gì hạ được đâu.”

Phải rồi, người có kinh nghiệm sẽ biết rằng hầm ngục cấp thấp là nơi dễ săn lõi tốt.

Nhìn Sylpha và Tao, 2 người đạt hạng A mà còn phải lúng túng đến vậy, thì chiếc rương này thật sự không đơn giản.

Mà tôi cũng cần lõi.

Để nó chạy thoát thì hỏng chuyện.

Tôi giơ tay lên nhẹ nhàng như đang làm một động tác vô hại, nhưng thật ra là dựng tường ma lực chặn ngay lối ra sau lưng mình.

Rầm!

Một tiếng động nặng nề vang lên khi chiếc rương đâm sầm vào bức tường vừa hiện ra.

Nó rơi bịch xuống đất.

Ngay lập tức, 1 mũi dao găm bay tới, ghim thẳng vào thân nó, khiến nó bất động hoàn toàn.

“Ngài Lloyd, vừa rồi ngài đã làm gì vậy?”

“Không có gì. Nó tự đâm vào tường đấy chứ.”

“...Ra là vậy. Thứ đó có sức kháng ma thuật cực kỳ cao. Dù là ngài Lloyd, việc gây sát thương trực tiếp e rằng cũng không đơn giản.”

Vậy à.

Trước đây tôi từng dùng gió hạ gục chỉ với 1 chiêu mà…

Dù sao thì, không ra tay trực tiếp là lựa chọn đúng đắn.

Suýt nữa bị nghi ngờ rồi.

“Ồ, nó nằm im rồi kìa.”

“Vậy thì, tôi mang đi được chứ?”

“Cứ tự nhiên. Nhưng này Sylpha, đừng quên chuyện kia nhé. Fuhihi~”

Tao nhếch mép cười nham hiểm, giọng nửa đùa nửa thật, trong khi Sylpha chỉ liếc qua với vẻ thờ ơ, như thể chẳng buồn bận tâm.

Rời khỏi hầm ngục, tôi lập tức cảm nhận được có người đang nấp sau gốc cây to phía trước.

Tao cũng cảm thấy và lên tiếng, giọng cảnh giác:

“Người nào đấy đang ở đó phải không!?”

Một người đàn ông bước ra với vẻ mặt khó chịu, cau có như thể vừa bị giẫm lên chân.

Hửm?

Trông quen quen...

“Chẳng phải là... Galapagos sao? Sao ngươi lại ở nơi thế này?”

“Là Galahađ! …Tao đến để xem thằng nhóc kia có ăn gian không thôi!”

Ăn gian?

Tôi nghiêng đầu, mắt tròn xoe như chưa hiểu gì thì Tao ghé tai giải thích:

“À nhớ rồi. Hắn là Galahad, cái gã chuyên chơi xấu tân binh đấy. Cứ thấy ai có tiềm năng là bám lấy, bịa chuyện phá cho bằng được. Đúng là một tên khốn đáng ghét.”

“Thật vô ích. Thay vì làm những chuyện vặt vãnh đó, sao không chuyên tâm rèn luyện bản thân?”

“Không làm được nên mới như vậy đấy. Gã đó bỏ cuộc từ lâu rồi, giờ chỉ biết kéo người khác xuống theo thôi.”

“Thật là... một con người đáng thương.”

Sylpha nói bằng giọng lạnh băng, ánh mắt sắc như dao, trong khi Tao khoanh tay lắc đầu đầy ngán ngẩm.

“Im đi! Câm hết đi!”

Gã đỏ mặt gào lên, giọng đầy căm phẫn.

“Thằng nhóc yếu đuối như mày mà lại để mấy chị gái mạnh mẽ kia lo hết, còn bản thân thì ngồi không hưởng công. Cứ thế mà leo hạng thì còn ra thể thống gì nữa! Tao đến đây để xem mày có làm trò gì mờ ám không đấy! …Nhưng nhìn mày sạch sẽ nguyên vẹn thế kia sau khi ra khỏi hầm ngục, thì đúng là mày chẳng đánh đấm gì rồi! Tao sẽ báo với Hội—”

“Gâu!”

Chưa kịp nói hết câu, Shiro đã lao đến cắn thẳng vào chân hắn.

“Ugyaaaaah!? Đau! Đau quááááá!?”

A, tôi quên chưa hủy lệnh tấn công khi gặp địch à?

Cứ thế này thì nguy hiểm thật.

Phải sửa lại sau mới được.

Dù hắn giãy dụa thế nào, Shiro vẫn ngoạm chặt không buông.

“Này Shiro, thả ra đi.”

“Grrrr…”

Shiro rít lên một tiếng rồi mới chịu nhả, lùi lại nhưng vẫn nhe răng cảnh giác.

Tao và Sylpha bước đến bên hắn, giờ đang co ro dưới đất như con thú bị dồn vào đường cùng.

“Nói trước nha, bọn tôi gần như không đụng tay đụng chân gì đâu. Tất cả đám địch là do Lloyd và Shiro xử lý hết đấy.”

“Và Shiro đây là sử ma của ngài Lloyd. Anh hiểu điều đó có nghĩa gì chứ? Năng lực của sử ma chắc chắn thấp hơn chủ nhân rất nhiều. Nếu hiểu rồi thì khôn hồn rút lui trước khi bôi tro trát trấu thêm vào mặt mình.”

“Hi-hiih!?”

Gã đàn ông cứng họng, cuống quýt bỏ chạy, không dám ngoái đầu lại dù chỉ một lần.

“À mà Tao, có thể nhờ cô báo cáo hoàn thành nhiệm vụ được không? Tôi cần quay về gấp.”

Tôi đến đây là để lấy lõi thôi.

Báo cáo với nhận thưởng thì chẳng quan tâm lắm.

Mau mau quay lại lâu đài để tiếp tục rèn ma kiếm mới được.

“Không vấn đề gì. Nhưng còn tiền thưởng thì sao?”

“Cho cô hết đó. Dù sao cũng là cô giúp đỡ tôi.”

“Hmm... cũng phải, Lloyd là hoàng tử mà. Tiền đâu thành vấn đề. Được rồi, cứ giao cho tôi. Tôi sẽ báo cáo với Hội toàn bộ công lao của Lloyd, không thiếu một chữ.”

Tao giơ ngón cái lên, ra dáng đầy tự tin như vừa thắng lớn.

“...Nhớ báo cáo cho chính xác đấy.”

“Tất nhiên! Cứ yên tâm giao cho tôi nha!”

...Không hiểu sao lại thấy hơi lo lo.

Kiểu gì cô ấy cũng thêm mắm dặm muối cho sôi nổi lên chứ chẳng đùa.

Nhưng mà, cũng đâu định làm mạo hiểm giả lâu dài đâu, chắc cũng không thành vấn đề gì.

Thôi kệ đi.

Tôi chia tay Tao và trở lại lâu đài.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận