Chuyển sinh thành đệ thất...
Kenkyo na Circle Meru
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol 2

Chương 54: Giao chiến với hội sát thủ (2)

0 Bình luận - Độ dài: 1,237 từ - Cập nhật:

“Ồ, trước hết phải cầm máu cái đã.”

Mất máu quá nhiều thì có ngày chết thật.

Tôi bình thản niệm chữa thương lên vết cắt ở cổ tay, và ngay lập tức, vết thương trên tay Talia cũng lành lại.

Ồ, liên kết đến mức đó luôn cơ à?

“Cái… gì!? Cậu hồi phục nhanh thế cơ à…!?”

Talia tròn mắt kinh ngạc, lùi nhẹ một bước như vừa thấy điều gì đó vượt ngoài sức tưởng tượng.

Với tính cách lạnh lùng và kín đáo của cô, sự bất ngờ đến mức bật ra lời như thế cho thấy rõ sự dao động.

Chiêu của cô ta rõ ràng được thiết kế cho các mục tiêu ám sát, ngắn gọn và chí mạng, nhưng khi đối đầu với pháp sư đặc biệt là kiểu bình tĩnh và ứng biến linh hoạt như tôi thì hiệu quả bị triệt tiêu ngay.

“Khốn kiếp!”

Galilea gầm lên, bắn tơ loạn xạ về phía tôi, hành động đầy bản năng và mất kiên nhẫn.

Nhưng đám tơ đó chỉ chạm vào lớp kết giới rồi tiêu biến.

Tôi chẳng buồn nhúc nhích.

Kết giới này tự động kích hoạt, có thể tái tạo vô hạn.

Dù có xé bao nhiêu lần thì cũng như ném đá ao bèo.

Tôi để ý số lượng tơ hình như giảm dần.

Có vẻ hắn không giỏi tiết chế, lại còn tiêu hao nguyên liệu nhanh như thế thì chẳng mấy chốc sẽ kiệt quệ thôi.

“Kuku…! Quá nhiều kết giới… Cảm giác tấn công mãi mà không trúng được tí nào vậy…!”

Babylon cười gằn, người lách qua từng khe hở trong kết giới bằng những tư thế kỳ dị như rắn uốn lượn, lao đến chém liên tục.

Nhưng tất cả chỉ là hành động dựa trên bản năng chiến đấu.

Thiếu chiến lược, thiếu cân nhắc.

Tôi chỉ cần lùi lại vài bước, kết hợp thêm vài lớp kết giới nữa là đủ khiến hắn hụt đà.

Một khi mánh khóe đã bị nhìn thấu, phong cách chiến đấu đơn giản như hắn gần như bị vô hiệu hóa.

“Bay biến đi!”

Crow gào lên, và một luồng gió thổi vù tới.

Nhưng chỉ đủ làm vài lọn tóc tôi khẽ lay động.

Tôi đã cố định trọng tâm bằng phi tường.

Gió ấy chẳng khác gì cơn gió lùa trong bếp.

Năng lực của Crow chỉ tạo hiệu quả trong vùng không gian hẹp xung quanh đối phương.

Dùng để kiểm soát kẻ yếu thì được, nhưng muốn áp chế kiểu trực diện thì quá non.

Dù sao… nếu đem dùng trong nấu ăn thì biết đâu...

Không, chắc là không được đâu.

Ren thì vẫn giữ khoảng cách, cẩn trọng đến mức không dám tiến lên.

Cô ấy rõ ràng lo cho đồng đội, biết mình nguy hiểm, nên càng rụt rè.

Dù có năng lực phát tán độc đáng sợ, nhưng cũng không thể sử dụng khi đồng đội đang ở gần như vậy.

Tôi hiểu.

Nhưng cũng đến lúc chuyển sang phản công nhẹ.

Cứ phòng thủ mãi thì không học hỏi được gì thêm từ năng lực của họ.

Phải ra tay… có chừng mực.

“Phong khí đạn!”

Tôi kết hợp Phong Cầu với "Khí", tạo thành một luồng xoáy khí đánh bật mà không gây sát thương trí mạng.

Do còn non tay trong việc dùng "Khí", tôi vẫn chưa điều khiển được hướng đi như ý, nhưng luồng gió thì lại truyền dẫn khá ổn.

Kỹ thuật này hợp để làm choáng, khiến đối phương mất thăng bằng mà không cần làm họ trọng thương.

Một kiểu tấn công “hòa bình”.

“Guwah!”

“Kyah!”

Đòn đánh quét trúng cả nhóm Galilea, hất họ văng vào tường như bùm một phát chổi quét bụi.

Nếu dùng ma thuật thông thường thì tôi đã phải cực kỳ cẩn trọng để không giết người.

Kiểu tấn công bằng gió này tuy nhẹ mà hiệu quả.

Tôi kiên nhẫn đứng chờ phản công… nhưng mãi vẫn chẳng thấy ai nhúc nhích.

“…Ơ? Sao lại nằm yên thế kia?”

“Họ ngất xỉu rồi, thưa ngài.”

Grimo nói bằng giọng đều đều, khuôn mặt không đổi sắc nhưng ánh mắt lộ rõ sự ngán ngẩm.

Không thể nào…

Tôi rõ ràng đã nương tay mà?

Chẳng lẽ do họ không phải pháp sư chính thống, nên không chịu nổi tiêu hao?

“Xem ra họ đã cạn sạch ma lực rồi. Những người như vậy khi hết sạch năng lượng sẽ bị kiệt sức nghiêm trọng và bất tỉnh.”

Grimo giải thích bằng chất giọng trầm tĩnh, như thể điều này là hiển nhiên.

Khác với pháp sư có thể điều tiết ma lực, nhóm này là dị nhân sở hữu năng lực thiên bẩm nhưng cơ chế vận hành lại giống như xô nước bị khoét đáy.

Rò rỉ ma lực liên tục.

Vừa chiến đấu vừa tiêu hao, nên sớm muộn gì cũng kiệt quệ.

“Vậy tức là… không thể đánh tiếp nữa?”

Cả bọn gật đầu lia lịa, chẳng ai dám hó hé thêm lời nào.

…Hừm.

Tôi còn chưa hề thỏa mãn.

Nhưng ép quá thì đúng là hơi tệ.

“Thôi được, nếu mọi người đã nói vậy…”

Ngay khoảnh khắc ấy, cả đám đồng loạt thở phào như vừa được ân xá tử hình.

“Tôi sẽ dạy mọi người cách kiểm soát ma lực. Vậy thì yên tâm rồi nhé?”

Một cú chuyển từ thiên đường xuống địa ngục.

Khuôn mặt tất cả cứng đờ như tượng, ánh mắt vô hồn.

“Khoan đã! Từ từ đã! Chúng tôi không muốn đánh nữa mà—!”

“Thôi nào, đừng ngại.”

Tôi vỗ nhẹ lên lưng Galilea như trấn an, nhưng cũng chẳng báo trước gì mà truyền thẳng một luồng ma lực vào cơ thể hắn.

“AH!!”

Hắn co giật như bị điện giật, rồi gục xuống với tiếng rên rỉ kinh hoàng.

“Galilea—!!”

Cả nhóm hoảng loạn lao tới, đỡ lấy thân hình to lớn đang run rẩy.

Nhưng Galilea mở mắt ngay sau đó, ánh mắt ngơ ngác nhìn cơ thể mình.

“Cái… cái quái gì đây? Người mình không còn nhớp nháp nữa…”

“Thật đó… Chuyện này là sao vậy, Đệ thất hoàng tử?”

“Tôi đã khắc trực tiếp một pháp trận lên cơ thể hắn đấy.”

Tôi nói với vẻ điềm nhiên, như thể chuyện này chẳng có gì to tát.

Không kiểm soát được ma lực?

Vậy thì đơn giản thôi, gắn hệ thống kiểm soát từ bên ngoài.

Pháp trận ấy cho phép ma lực tuần hoàn đúng cách, không còn thất thoát vô ích.

Năng lực bẩm sinh vẫn giữ nguyên, chỉ là giờ đây, nó không còn tiêu hao như vòi nước rò rỉ nữa.

Lần đầu thử nghiệm trực tiếp lên cơ thể con người, mà lại thành công ngay.

Chắc nhờ dạo này luyện chế nhiều quá nên tay nghề cũng lên.

“Sao rồi? Cảm thấy có gì lạ không?”

“…Không… Cái này… đỉnh thật đấy. Không thể tin nổi…”

Tôi nheo mắt quan sát.

Vận hành ổn định.

Hoàn hảo.

“Rồi, giờ tới lượt mấy người kia. Xếp hàng đi.”

Những người còn lại liếc nhìn nhau như muốn trốn, nhưng rồi vẫn gật đầu răm rắp.

Ngoan lắm.

Mà cũng đúng thôi, từ chối cũng chẳng có ích gì vì tôi sẽ làm bằng được mà.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận