Episode 3: <Siêu Cấp Đại chiến> (Vol 3 -> 5)
Ngoại truyện 2: Các cách tiêu tiền
1 Bình luận - Độ dài: 5,141 từ - Cập nhật:
□ [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling
Thắm thoắt đã mười ngày trôi qua trong thế giới Dendro kể từ khi cái biến cố mà tên mặc áo blouse trắng nào đó đã gây ra. Tổ đội của tôi, Rook và Marie hiện vẫn đang nán lại Gideon. Nếu hỏi trong thời gian đó chúng tôi làm gì ư? Chủ yếu chúng tôi làm nhiệm vụ bang hội và đấu tập ở Đấu trường. Chúng tôi đã cặm cụi làm những nhiệm vụ mang đậm chất MMORPG như thu thập vật liệu để kiến thiết lại các tòa nhà bị phá hủy, hay thảo phạt một số loài quái vật nhất định. Còn về phần đấu tập thì... ừm, nói chung là tôi cũng học hỏi được kha khá.
Chỉ trừ việc win-rate cực kỳ thảm hại.
...Cũng đành chịu thôi.
Nếu đối thủ cỡ Marie thì còn đỡ, đằng này từ anh trai, anh Figaro, cho đến mấy Ranker là bạn đấu của anh Figaro —chẳng hiểu họ thấy tôi thú vị ở điểm nào— cùng với Tấn Vũ đều lần lượt tới thách đấu tập.
Tôi chẳng có ý định giương cờ trắng đâu, nhưng quả thật có những lúc đành lực bất tòng tâm. Dù bên tôi đã được chấp bằng cách cho phép xài các vật phẩm hồi phục và item thế thân dùng một lần, thế tôi mà vẫn chẳng thể thắng nổi một ván nào, quả nhiên Ranker vẫn cứ là Ranker. Khác hẳn với tên áo trắng nào đó. Toàn bộ item phòng ngự của tôi đều bị nghiền nát và bào mòn sạch bách, nhưng may là trận đấu diễn ra bên trong kết giới của Đấu trường nên các item đã sử dụng hay Accessory bị hỏng đều được khôi phục nguyên trạng.
Tổng giá trị của đống [Lifesaving Brooch] và các item khác cộng lại cũng ngót nghét mười triệu Lir, nên tính năng đó đúng chuẩn là cứu tinh. Về số tiền đó, quy ra cũng tương đương với tiền thưởng của mười con [Gardranda]. Dù nghĩ thế nào thì đó cũng là một gia tài lớn, một khoản mà tôi của thuở chân ướt chân ráo mới vào game không thể nào chạm tay tới được. Tuy nhiên, với tôi bây giờ thì dù có vung tay chừng đó cũng chẳng sứt mẻ gì.
Lý do là vì tôi vừa thu về hai khoản tiền lớn.
Đầu tiên là tiền thưởng từ việc tiêu diệt băng sơn tặc Gouz-Maze, cùng với khoản tiền thắng cược từ việc ném toàn bộ số tiền đó vào sòng bạc, tất cả đều đã được thanh toán đầy đủ. Sáu mươi triệu Lir tôi đặt cược đã tăng lên gấp 1,2 lần, mang về tận bảy mươi hai triệu Lir. Do phải khắc phục hậu quả từ vụ lộn xộn của tên áo trắng nào đó nên tiền có về trễ vài ngày, nhưng vẫn được thanh toán đầy đủ là tốt rồi.
Khoản thứ hai là tiền thưởng từ Bá tước Gideon. Những <Master> đã tham chiến trong sự kiện đó đều được thưởng một khoản tiền khổng lồ. Đặc biệt là nhóm Tân binh lao ra từ Đấu trường Trung tâm lúc bấy giờ, cũng như những người đã túc trực bên ngoài ngay từ đầu đều nhận được số tiền rất hậu hĩnh. Về phần Marie, vì chỉ có người nhà mới biết thân phận thật của cô ấy nên cô không nhận tiền thưởng từ sự kiện, nhưng hình như cô ấy đã hoàn thành một công việc nào đó khác nên vẫn nhận được tiền từ Bá tước.
Và số tiền tôi cùng anh trai nhận được cũng cực kỳ rủng rỉnh.
Anh trai đã nói rằng “Cộng với đồ rớt ra từ đám Suicide đó thì cũng bù đắp được khoảng 10% tiền đạn rồi gấuuuuuu”... rốt cuộc thì anh ấy đã đốt hết bao nhiêu tiền vào đạn dược vậy chứ. Nhắc mới nhớ, liên quan đến khoản tiền thưởng lần này, giữa tôi và Rook đã có một cuộc nói chuyện thế này. Đó là chuyện của hai ngày trước...
◇◇◇
"Anh Ray, thực ra em có một chuyện muốn nhờ anh."
"Hửm?"
Ngay lúc tôi vừa nhận tiền thưởng từ Bá tước Gideon cùng tiền thắng cược và đang vò đầu bứt tai nghĩ xem "Số tiền lớn thế này biết làm gì đây ta", thì Rook đến bắt chuyện.
"Hiếm thấy ghê, Rook mà lại đi nhờ vả cơ đấy."
"Vâng, vì đây là chuyện mà một mình em không thể tự xoay sở được. Thực ra là về vấn đề chuyển Job của em..."
Việc chuyển Job của Rook.
Đó là về việc chuyển sang High-rank Job hệ Ma Cô, [Vong Bát].
Có tất cả ba điều kiện. "Cấp độ của Job [Ma Cô] đạt 50", "Tổng chỉ số của thuộc hạ phải đạt mức nhất định", và "Số tiền kiếm được dưới tư cách [Ma Cô] phải từ một triệu Lir trở lên". Rook đã đáp ứng được hai điều kiện đầu, nhưng điều kiện cuối cùng "Số tiền kiếm được dưới tư cách [Ma Cô]" lại trở thành rào cản khiến cậu ấy mắc kẹt. Chính vì thế, sau khi cày cấp tối đa cho [Ma Cô] trong sự kiện của Franklin, cậu ấy đã tạm thời chuyển sang làm [Thuần Thú Sư] để cày cấp cho Skill <Monster Strengthening>.
Lẽ nào cậu ấy đã tìm ra cách giải quyết rồi chăng?
"Em đã tìm ra manh mối để chuyển sang [Vong Bát] rồi à?"
"Vâng."
Rook gật đầu đáp lời tôi, rồi lấy ra một túi tiền vàng có vẻ đã được chuẩn bị từ trước trong túi đồ.
"Em muốn nhờ anh Ray dùng số tiền này để đưa ra một nhiệm vụ chỉ định cho em."
"...À, ra vậy."
"Số tiền kiếm được dưới tư cách [Ma Cô] phải từ một triệu Lir trở lên". Nếu định hoàn thành điều kiện đó theo lẽ thông thường thì sẽ ngốn rất nhiều thời gian và công sức. Nhưng nếu tự bỏ tiền túi ra, rồi nhờ một bên thứ ba chỉ định mình làm nhiệm vụ... thì vấn đề sẽ được giải quyết vô cùng êm thấm. Chắc hẳn là nhờ số tiền thưởng lần này mà phương án đó mới trở nên khả thi.
"Trong này có một triệu Lir tiền thù lao cho em, và một triệu Lir tiền phí hoa hồng cho Hội Ma Cô, tổng cộng là hai triệu Lir. Anh cứ mang số tiền này đến quầy của Hội Ma Cô đưa ra nhiệm vụ là được ạ."
"Ừ, anh hiể... Hội Ma Cô đớp luôn một nửa thù lao luôn hả!?"
Đớp hơi bị sâu rồi đấy!?
"Cũng hết cách thôi ạ. Nghe nói để duy trì tư cách bang hội chính thức, Hội Ma Cô cũng phải nộp rất nhiều thuế. Hình như cũng có người ghét việc đó nên đã rời bang hội để làm công việc [Ma Cô] tự do... nhưng ở Vương quốc thì thế là phạm tội đấy ạ."
...Bản thân Job [Ma Cô] có vẻ như vốn đã nằm trong vùng xám rồi. Nhân tiện, Job hệ Thương nhân như [Thương Nhân Nô Lệ] cũng tương tự, chỉ khi làm việc dưới trướng bang hội chính thức với mức thuế cao ngất ngưởng thì mới được coi là hợp pháp, còn làm [Thương Nhân Nô Lệ] tự do thì bị ghép vào tội phạm pháp. Vương quốc khá khắt khe trong mảng này... hay nói đúng hơn là làm việc rất kín kẽ.
Tôi lan man hơi xa rồi.
Sau đó, tôi mang theo túi tiền vàng nhận từ Rook đến Hội Ma Cô để đưa ra nhiệm vụ chỉ định cho cậu ấy. Nội dung nhiệm vụ viết thế nào cũng được, nhưng tự dưng nhớ đến màn voi xiếc cưỡi bóng xem trên tin tức sáng nay, thế là tôi đã ghi "Muốn xem Marilyn cưỡi bóng".
Đi thẳng vào kết luận luôn thì, tôi đã vô cùng hối hận vì không đưa ra một nhiệm vụ đơn giản hơn.
Rắc rối đầu tiên là phải cất công đi lùng sục một quả bóng mà Marilyn có thể cưỡi, tiếp theo là lại phải huấn luyện đặc biệt cho đến khi Marilyn cưỡi bóng thành công. Vì thế mà hai người họ đã tốn trọn một ngày đêm chỉ để Marilyn thành thạo xiếc cưỡi bóng... tôi quả thực thấy có lỗi với Rook và Marilyn quá.
Nhưng dẫu sao thì nhiệm vụ cũng đã hoàn tất, và Rook đã chuyển Job sang [Vong Bát] trót lọt.
◇
Ngoài lề một chút, không lâu sau khi tôi đưa ra nhiệm vụ, khắp Gideon bỗng rộ lên tin đồn rằng "Có gã cho một tên nhà giàu rửng mỡ xem quái vật cưỡi bóng rồi ẵm trọn một triệu Lir", dẫn đến một trào lưu quái vật cưỡi bóng bùng nổ trong giới [Ma Cô] và [Thuần Thú Sư]... cơ mà ở thời điểm đó tôi vẫn chưa hề hay biết chuyện này.
◇◇◇
Thôi quay lại chuyện của tôi nào.
Cộng cả tiền lãi và tiền thưởng, tài sản tôi sở hữu đã vượt qua mốc hàng trăm triệu Lir. Nhờ rủng rỉnh tiền bạc nên tôi đã vung tay sắm sửa rất nhiều trang bị khác nhau. Đầu tiên, tôi đền lại cho anh trai phần Accessory mà tôi đã làm hỏng trong nhiệm vụ đầu tiên, rồi mua thêm [Lifesaving Brooch] cho riêng mình như đã nhắc đến ở trên.
Thêm vào đó, tôi đã mua một chiếc tay giả cấu tạo đơn giản để lắp cho tay trái. Miêu tả ngắn gọn thì chiếc tay giả này có hình dạng móc câu "đậm chất hải tặc". Nó không phải loại công nghệ cao kết nối dây thần kinh với cánh tay, mà chỉ là loại trùm lên phần mặt cắt tựa như một chiếc găng tay dài. Dù có thể truyền MP vào để thu hẹp hay mở rộng vòng móc câu, nhưng nó không thể thực hiện các thao tác tinh chỉnh và cũng chẳng có ngón tay nên không thể cử động linh hoạt như một bàn tay thực sự. Vậy thì mua nó để làm gì ư? Đây là một chiếc tay giả được thiết kế chuyên dụng để giữ dây cương ngựa.
Theo lời ông Alejandro, người đã bán nó cho tôi, món đồ này được phát triển để các hiệp sĩ hoặc quý tộc không may mất tay trong chiến tranh vẫn có thể tiếp tục cưỡi ngựa. Tôi cũng cần cưỡi Silver, nên sự hiện diện của chiếc tay giả này quả thực là một cứu cánh. Điểm trừ là bên lắp tay giả sẽ chỉ dùng để giữ dây cương được thôi, nên khi chiến đấu trên lưng ngựa, nó chắc chắn sẽ trở thành một điểm mù. Đó là chưa kể cấu tạo hình dáng của nó khiến tôi không thể trang bị được mảnh tay trái của [Găng tay Chướng Diễm], nhưng tình cảnh bây giờ có bận tâm việc đó thì cũng đành chịu thôi.
Nhân tiện, nghe nói ở Legendaria và Hoàng Hà có những tay giả là vật phẩm ma pháp với hiệu suất cao hơn hẳn, còn ở Dryfe thì có tay giả kiểu cơ khí. Nhưng vì tất cả chúng đều là hàng chế tác thủ công theo đơn đặt hàng để phù hợp với từng cá nhân, nên không bao giờ được tuồn ra thị trường. Cứ bấu víu vào những thứ không có thật cũng chẳng ích gì, và với tôi lúc này thì chiếc tay giả này đã là quá đủ rồi. Dù sao thì biết đâu sau này tôi lại tìm được cách chữa lành cánh tay trái thì sao.
Chỉ là, không hiểu sao kể từ khi tôi lắp thứ này vào, những người xung quanh... đặc biệt là Nemesis luôn nhìn tôi bằng ánh mắt như muốn nói điều gì đó. Quả nhiên là vì trông nó rặt một phường hải tặc sao?
Sẵn tiện túi tiền rủng rỉnh, tôi cũng ghé cửa hàng của ông Alejandro để quay gacha. Thể lệ là mỗi ngày một lần, đặt cược một ván mười vạn Lir...... Tôi nghĩ mình dư sức quay nhiều hơn thế cơ, nhưng Nemesis lại lườm tôi rồi phán "Chỉ có thể dung túng đến mức đó thôi" nên tôi đành bó tay. Cô ấy còn bồi thêm "Nếu anh dám quay nhiều hơn mức đó, tôi sẽ ăn cho bằng sạch số tiền anh ném vào gacha", nên tôi không còn cách nào khác ngoài việc giương cờ trắng. Với sức ăn của cô ấy hiện tại thì lời đe dọa đó hoàn toàn có thể biến thành hiện thực.
Sẵn nhắc tới gacha, cho đến nay tôi vẫn chưa quay ra được món nào cao hơn hạng C. Vốn dĩ tỷ lệ rớt của S, A, B đã được thiết lập cực kỳ nhỏ rồi. Xét trên phương diện này thì chắc chắn là do vận may của tôi và Rook hôm trước đã quá đỗi dị thường. Cơ mà, cũng sắp đến lúc tôi muốn được diện kiến một phần thưởng cỡ hạng A hay B gì đó rồi đấy.
"Nói chứ, có nhiều tiền thế này thì phần lớn đồ đạc anh đều có thể mua được bình thường mà. Tại sao còn đi quay gacha?"
"Vì ở đó có sự thần bí."
"...Cơ mà ta mong anh bớt xài mấy lời thoại nghe có vẻ ngầu đời như vậy đi."
Cái cảm giác không biết thứ gì sẽ chui ra, tôi nghĩ nội chừng đó thôi đã đủ làm nên sức hấp dẫn rồi, chẳng lẽ nghĩ vậy là sai sao. Thôi gác chuyện đó sang một bên, hôm nay tôi lại ném thêm mười vạn Lir vào máy quay gacha. Thế rồi...
"...Hạng A?"
Độ hiếm đứng thứ hai từ trên xuống, quả này có thể gọi là trúng đậm rồi. Cuối cùng cũng quay trúng hàng xịn, nhưng... thành thật mà nói thì tôi lại thấy hơi cợn cợn. Nếu hỏi tôi thấy cấn ở chỗ nào, thì đó chính là lớp vỏ viên nang gacha. Lần trước, lúc Rook quay trúng hạng S, viên nang trông rực rỡ như một khối quặng lấp lánh sắc cầu vồng, và khi tôi quay ra hạng X của Silver thì dù có khắc chữ X, nó vẫn mang dáng vẻ của một viên nang bình thường.
Nhưng viên nang lần này... rõ ràng là không bình thường chút nào. Vỏ ngoài một màu đen kịt, chữ "A" thì có màu đỏ tươi... và chẳng hiểu sao lại được viết bằng phông chữ chảy nhão ra như máu. Đã thế trên bề mặt viên nang lại còn nổi cộm lên những vệt đỏ lồi lõm trông hệt như mạch máu. Bồi thêm cú chót là dòng chữ cảnh báo "Hết sức chú ý, vui lòng mở ở nơi không có trẻ em". ...Cái quái gì thế này?
"Thứ đó, là bảo quỹ bị nguyền rủa."
Đang lúc tôi đứng tần ngần cạnh máy gacha, nghiêng đầu dán mắt vào viên nang thì một giọng nói từ bên hông vang lên. Vừa quay lại, tôi bắt gặp một thiếu nữ trong bộ giáp váy mang phong cách Gothic đang đứng đó.
"A, Juliet."
"Kukuku, kể từ trận chiến bất tử hôm kia nhỉ, “Dũng Sĩ Mang Sức Mạnh Ánh Sáng Và Bóng Tối Khoác Lên Mình Hắc Tử Hồng Liên”."
Người vừa cất tiếng gọi tôi là một người quen. Cô ấy là bạn đấu của anh Figaro, đồng thời chễm chệ ở vị trí thứ tư trên bảng xếp hạng quyết đấu của Vương quốc, “Hắc Điểu” Juliet. Tôi cũng đã từng đấu tập với cô ấy vài lần. Trái ngược với ngoại hình ngầu lòi, cô ấy thực chất lại rất dễ gần. Dù cách dùng từ có hơi kỳ lạ một chút, và hay gán cho tôi một cái biệt danh dài ngoằng ớn lạnh.
"Cậu biết về viên nang này à?"
"Quả thật như vậy. Thứ đó là bảo quỹ phong ấn chú cụ nhuốm đầy máu tươi và oán niệm. Xét theo độ hiếm thì uy lực của nó vô cùng mạnh mẽ, nhưng e rằng nó cũng sẽ trở thành con dao hai lưỡi gặm nhấm cả tâm trí lẫn cơ thể của kẻ sử dụng."
Hừm. Tức là trong này chứa item bị nguyền rủa, là phần thưởng hạng A nên chắc chỉ số sẽ khá khủng, bù lại lời nguyền giáng xuống cũng khắc nghiệt không kém đây.
"..."
"Lẽ thường, lời nguyền chỉ giáng xuống kẻ sử dụng. Nhưng khi thiên hung tinh xuất hiện, tai vạ đó cũng có thể lan sang cả những kẻ xung quanh. Bi kịch ấy, tuyệt đối đừng nên xao nhãng."
Ý là thường thì lời nguyền chỉ ảnh hưởng đến người trang bị, nhưng thỉnh thoảng nó cũng vạ lây đến cả những người xung quanh nên hãy cẩn thận nhé, nhỉ.
"..."
"Tớ hiểu rồi. Vậy tớ sẽ mở nó ở nơi không người. Cảm ơn vì lời cảnh báo nhé."
"Kukuku, lời cảnh báo cỏn con này không cần cảm tạ đâu. Nhưng nếu “Dũng Sĩ Mang Sức Mạnh Ánh Sáng Và Bóng Tối Khoác Lên Mình Hắc Tử Hồng Liên” đã ước mong, thì chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ lại tiếp tục trận chiến bất tử thôi."
"Ờ. Vậy để lần tới lại đấu tập tiếp nhé."
Dứt lời, tôi chào tạm biệt Juliet. Giờ thì, phải kiếm một chỗ vắng vẻ nào đó để mở viên nang này thôi...
"...Này."
Nemesis nãy giờ vẫn im lìm bỗng cất tiếng gọi tôi với vẻ mặt méo xệch chẳng biết phải diễn tả thế nào.
"Sao vậy?"
"Master, sao anh có thể trò chuyện bình thường với cô ta thế?"
"Cô đang nói Juliet à? Nhỏ đó trang bị trông hơi hầm hố chút nhưng bản tính tốt và dễ nói chuyện lắm."
"Ta đâu có ý đó... À thôi, ừm. Nếu anh không hiểu thì bỏ đi."
“...?”
◇
Thế là địa điểm được tôi chọn mặt gửi vàng vẫn là <Đồng bằng Nex> như thường lệ.
Từ hồi thử nghiệm [Gardranda] tới giờ, hễ cần vọc vạch thứ gì liên quan đến item là tôi lại mò tới đây. Sau khi rảo mắt xác nhận không có ma nào trong bán kính một trăm mét, tôi cẩn thận mở viên nang chứa item nguyền rủa ra. Món đồ xuất hiện bên trong là một trang bị cho nửa thân trên có tên [Cursed Bloody Regenerate Armor]. Dịch sang tiếng Nhật thì có lẽ là "Giáp tái sinh đẫm máu bị nguyền rủa" chăng.
Chắc nó thuộc loại giáp nhẹ... nhưng bề ngoài mang màu đỏ thẫm như máu và toát lên một vẻ tà ác đến rợn người. Chỉ số phòng ngự bổ sung lên tới 200, độ cứng cáp vượt mặt cả [Găng tay Chướng Diễm]—trang bị phòng thủ trâu bò nhất của tôi tính đến thời điểm hiện tại. Chưa hết, nó còn đi kèm Skill trang bị <Bloodstream Regeneration> Lv3, với hiệu ứng phục hồi 3 điểm HP mỗi giây. Dù lượng hồi phục không quá bá đạo, nhưng vì là Skill bị động và có vẻ không tiêu tốn MP hay SP nên thực sự rất hữu dụng. Dù không mang sức mạnh phá vỡ cân bằng game như trang bị phần thưởng đặc biệt, nhưng [Cursed Bloody Regenerate Armor] cũng coi như có đất dụng võ. Thế nhưng tất nhiên, phải có lý do mờ ám nào đó thì nó mới bị gắn mác "Bị nguyền rủa".
[Cursed Bloody Regenerate Armor]
Áo giáp được sản xuất hàng loạt bởi một giả kim thuật sư tàn ác.
Cung cấp khả năng tái sinh cho người sử dụng, nhưng nguồn gốc sức mạnh đó lại đến từ oán niệm nhào nặn cùng máu của các nạn nhân vào trong thớ thép.
Vì vậy, oán niệm này sẽ giáng xuống người trang bị nhiều lời nguyền khác nhau.
Chỉ số trang bị:
Phòng ngự +200
Skill trang bị:
<Bloodstream Regeneration> Lv3
Lời nguyền:
[Xuất Huyết], [Trói Chân], [Suy Nhược]
※Giới hạn trang bị: Tổng cấp độ từ 50 trở lên
"Lai lịch đã rùng rợn rồi... lúc khoác vào còn bị xuất huyết, bất động, và chỉ số thì bị cưa đôi, à."
Tóm lại nó chỉ là một cái máy sản xuất túi máu. Dù có nặn óc nghĩ cách cỡ nào đi nữa thì thứ phế phẩm này cũng không thể xài được. Nhược điểm của nó lấn át hoàn toàn những lợi ích mang lại. Rốt cuộc thì gã tâm thần nào lại nghĩ ra trò sản xuất hàng loạt cái thứ tà môn này chứ. Đã thế, chắc là để dụ cho nhiều người mặc vào rồi giáng lời nguyền lên họ nên điều kiện trang bị mới nới lỏng ở mức "Tổng cấp độ từ 50 trở lên" chứ gì. Thứ dịu dàng dỏm đời đó thì tôi xin kiếu nhé. Giờ giải quyết cục nợ này sao đây ta. Không biết đem bán có ai thèm mua không nhỉ... nhưng dù có bán tống bán tháo thì chắc cũng chẳng gỡ gạc lại được vốn quay gacha đâu.
"...Cơ mà nếu là [Ám Kỵ Sĩ] thì chắc vẫn diện được bình thường thôi nhỉ."
Juliet mà tôi vừa gặp ban nãy là một ví dụ, Job hệ Ám Kỵ Sĩ sở hữu Skill làm suy giảm nhược điểm của các trang bị nguyền rủa. Cho nên nếu tôi mà là [Ám Kỵ Sĩ] thì ngon ăn rồi... nhưng xui xẻo thay tôi lại là một [Thánh Kỵ Sĩ] thuần túy.
"Hả?"
"Hả?"
"...À, phải rồi. Anh là [Thánh Kỵ Sĩ] cơ mà."
"Cô đừng có quên Job của cộng sự chứ."
Nhưng mà, phải làm sao với nó đây. Cái bộ giáp mà hễ tròng vào là dính ngay [Xuất Huyết] với [Suy Nhược] này... ừm?
"Hình như số lượng đang giảm bớt à?"
Nãy giờ tôi vẫn treo cửa sổ thông tin vật phẩm ở đó, nhưng dường như văn bản hiển thị đã có chút biến đổi. Đúng vậy, các hiệu ứng bất lợi bị gán vào đã từ ba cái tụt xuống còn hai... a, lại giảm nữa kìa. Chỉ còn đọng lại mỗi [Xuất Huyết], và rồi một lát sau cái [Xuất Huyết] đó cũng... bốc hơi nốt. Chưa dừng lại ở đó, Skill <Bloodstream Regeneration> không hiểu vì sao cấp độ cũng tụt thê thảm xuống còn 1. Và kết quả cuối cùng, trạng thái của bộ giáp đã biến đổi thành thế này.
[BR Armor]
Áo giáp được sản xuất hàng loạt bởi một giả kim thuật sư tàn ác. Cung cấp khả năng tái sinh cho người sử dụng, nhưng nguồn gốc sức mạnh đó lại đến từ oán niệm nhào nặn cùng máu của các nạn nhân vào trong thớ thép. Trước đây nó từng nguyền rủa kẻ trang bị, nhưng do oán niệm đã tiêu tan nên lời nguyền cũng bị xóa sổ, và khả năng tái sinh cũng suy yếu theo.
Chỉ số trang bị:
Phòng ngự +200
Skill trang bị:
<Bloodstream Regeneration> Lv1
※Giới hạn trang bị: Tổng cấp độ từ 50 trở lên
"...Sao lại thế này?"
"Thật kỳ lạ."
Chẳng hiểu tại sao luồng oán niệm tự dưng lại bốc hơi đi đằng nào rồi. Cứ như thể nó đã bị thứ gì đó hút ráo... mất...
"A."
"A."
Tôi và Nemesis đồng loạt cụp mắt dán chặt vào vị trí dưới chân tôi.
Nằm chễm chệ ở đó là một đôi bốt màu tím... mang tên [Giáp chân Tử Oán Gouz-Maze], món đồ sở hữu khả năng hấp thụ và tích trữ oán niệm. Khác với [Gardranda], nó không còn lưu giữ thứ gì giống như ý chí nữa, nhưng từ tận sâu thẳm tôi có cảm tưởng như nó đang ợ một tiếng "Cảm ơn vì bữa ăn". Rõ ràng là nó đã hút sạch sẽ tàn dư oán niệm lởn vởn xung quanh... mà cụ thể ở đây là oán niệm của [Cursed Bloody Regenerate Armor].
"...Thì ra mày còn có công dụng ẩn thế này nữa sao."
Dù quả thực không phải trang bị nguyền rủa nào cũng áp dụng bài này được. Chẳng qua lần này nguồn gốc của lời nguyền tình cờ lại chính là luồng oán niệm bị phong ấn bên trong, nên [Giáp chân Tử Oán Gouz-Maze] mới có đất dụng võ mà thôi. Và thế là, dù sức mạnh đã thuyên giảm đáng kể, nhưng [Cursed Bloody Regenerate Armor] nay đã đổi tên thành [BR Armor] và trở thành một bộ giáp hoàn toàn bình thường. So với bộ giáp nhẹ tôi đang mặc thì chỉ số của nó vượt trội hơn hẳn, nên đã cất công đến bước này rồi thì tôi đành tròng vào mặc thử xem sao.
"Ồ, bề ngoài trông gai góc thế thôi chứ cử động cũng thoải mái phết."
Độ vừa vặn của nó khiến tôi ưng ý hơn mức tưởng tượng. Lại còn đi kèm với Skill <Bloodstream Regeneration> nữa chứ, chắc tôi sẽ xài trang bị này thêm một thời gian vậy.
"..."
Chợt, tôi nhận ra Nemesis đang ném cho tôi một ánh nhìn đong đầy hàm ý.
"Sao vậy?"
"...Không có gì, một khi anh đã chốt chọn thì ta cũng chẳng còn gì để nói nữa."
"?"
Chẳng hiểu sao hôm nay Nemesis nói chuyện cứ ấp a ấp úng thế nào ấy. Cô ấy đang có tâm sự gì chăng?
"Cũng không hẳn là không có... nhưng chuyện này ta không thể bộc bạch với anh được."
Nếu đã không thể nói với tôi thì chắc mẩm đó là chuyện thầm kín của con gái rồi. Vậy thì lúc này có gạn hỏi thêm cũng chỉ tổ vô duyên.
"Vậy thôi bỏ qua đi. Chúng ta đi lót dạ chút gì nào."
"...Ừ."
Thế là, khoác trên mình bộ trang bị mới toanh, chúng tôi hăm hở quay gót trở về Gideon để ăn trưa.
◆◆◆
■ Hoàng quốc Dryfe - Trụ sở chính của <Tam Giác Trí Tuệ>
Ngày hôm đó, tên mặc áo blouse trắng nào đó—tức Franklin, đang mải mê kiểm tra hình ảnh truyền về từ lũ quái vật trinh sát mà hắn đã rải rác quanh khu vực Gideon.
Dù các hoạt động trinh sát đã được tiến hành từ trước, nhưng dạo gần đây tình hình có chút biến động. Sau vụ lùm xùm vừa rồi, có vẻ như một đội ngũ phòng chống gián điệp tinh nhuệ đã được điều động đến Gideon, khiến lũ quái vật trinh sát của Franklin không sao lọt vào được ranh giới thành phố.
Bởi vậy dạo gần đây, hắn chỉ đành ngậm ngùi bố trí mạng lưới quái vật trinh sát ở các khu vực bao quanh Gideon mà thôi. Dù biết có lẽ bản thân sẽ chẳng bao giờ triển khai thêm được kế hoạch nào ở Gideon nữa, nhưng tại đó lại có một người mà hắn đã trót ghim thành kẻ thù truyền kiếp. Hắn vẫn cần phải duy trì giám sát để nắm thóp mọi hành tung của kẻ đó.
Về phần kẻ thù truyền kiếp ấy, tình cờ vào khoảnh khắc Franklin đang lia mắt lướt qua những khung hình do quái vật trinh sát gửi về, hình bóng của hắn đã lọt thỏm vào ống kính. Đứng giữa <Đồng bằng Nex>, kẻ đó bóc một viên nang gacha, lôi ra một bộ giáp thoạt nhìn sặc mùi nguyền rủa, sau một hồi tần ngần suy nghĩ thì hắn tròng luôn nó vào người, rồi cứ thế mang theo bộ dạng đó hiên ngang trở về Gideon.
"Cái bộ dạng đó..."
Tay phải bọc trong chiếc găng tay quỷ dữ. Chân đi đôi bốt của vong linh. Tay trái thì gắn cái móc câu đặc sệt mùi hải tặc. Nửa thân trên lại khoác thêm một bộ giáp hắc ám nguyền rủa.
"...Cái dáng vẻ đó trông còn ra dáng [Ma Tướng Quân] hơn cả ngài [Ma Tướng Quân] nhà mình luôn kìa............"
Đó là một phong cách thời trang cực kỳ bạo chúa và nhức mắt, thế nhưng chính chủ nhân của nó lại chẳng mảy may nhận ra điều đó. Mặc dù Franklin cũng tự biết thân biết phận rằng một kẻ quanh năm suốt tháng đóng bộ áo blouse trắng như mình chẳng có tư cách gì đi đánh giá người khác, nhưng chứng kiến bộ dạng tả tơi của Ray thì hắn vẫn không thể ngăn nổi dòng suy nghĩ đang cuộn trào.
"...Chẳng nhẽ dọc đường đi không có mống nào dám cạy miệng nói cho tên đó biết à?"
Franklin dõi mắt nhìn theo bóng lưng Ray khuất dần trên màn hình với một ánh nhìn đong đầy sự thương hại.
◇
Nhưng mà này, thử ngẫm lại cái cảm nhận mang tính chân lý tột cùng vừa thốt ra từ miệng Franklin mà xem.
Vây quanh Ray là một ông anh trai lúc nào cũng mặc đồ mascot gấu, một tên [Ma Cô] khoác áo choàng Slime bóng nhẫy, một tay [Tuyệt Ảnh] sống trong thế giới Fantasy nhưng lại diện âu phục đóng thùng, một thằng ngốc cơ bắp trong đầu chỉ toàn chỉ số, một con [Thi Giải Tiên] với bộ tay chân giả dài ngoằng, và mới đây nhất là sự góp mặt của một cô nhóc mặc giáp váy phong cách Gothic mắc hội chứng chunibyo hạng nặng mang Job [Đọa Thiên Kỵ Sĩ].
Những <Master> khác trông cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, còn các Tian thì tặc lưỡi bỏ qua với cái lý do kinh điển "Bởi vì họ là <Master> mà". Thử hỏi với cái đội hình đó thì ai đủ can đảm hé răng nhận xét lấy nửa lời về gu thời trang của Ray cơ chứ.
Sự thật phũ phàng là, ngay cả những người mà trong thâm tâm từng manh nha suy nghĩ tốt nhất là nên góp ý đôi chút về trang phục của cậu ấy, hễ cứ tự kiểm điểm lại bản thân mình thì tất thảy đều đành câm nín không thốt nên lời.
Thế là, trong cái hoàn cảnh chẳng một ai dám đứng ra chỉ điểm, gu thời trang của Ray lại hiên ngang lún sâu thêm một bước nữa vào vực thẳm của bóng tối.
1 Bình luận