Episode 3: <Siêu Cấp Đại chiến> (Vol 3 -> 5)

Chương 34: Hồi kết

Chương 34: Hồi kết

□■ <Thảo Nguyên Jeand>

Trận chiến tại <Thảo Nguyên Jeand> đang dần khép lại.

Phân nửa quân đoàn quái vật khổng lồ lên tới năm vạn rưỡi của Franklin đã bị [Vua Phá Hoại] triệt hạ. Nửa còn lại cũng đang bị càn quét bởi các <Master> đã xốc lại đội hình, cùng với một [Vua Phá Hoại] vẫn đang tràn trề sinh lực. Thêm vào đó, những quái vật độc bản được Franklin chế tác thủ công cũng đều gục ngã: [RSK] bỏ xác dưới tay Ray Starling, còn [DGF] và [KOS] thì bị [Vua Phá Hoại] nghiền nát.

Không riêng gì <Thảo Nguyên Jeand>, chiến sự trong khu vực nội thành Gideon cũng đã bắt đầu ngã ngũ. Quái vật và PK gần như đã bị quét sạch hoàn toàn. Ngoại trừ Franklin, chiến lực mạnh nhất trong số các <Master> phe Hoàng quốc là [Vua Tấu Nhạc] cũng đã nhận Death penalty.

Đại cục đã định, phe Hoàng quốc do Franklin dẫn đầu cầm chắc phần thua. Lẽ ra những kẻ sống sót của phe Hoàng quốc sẽ rút lui và trận chiến kết thúc tại đây, nhưng dư âm của nó vẫn chưa hề dừng lại. Bởi lẽ, quân bài của phe Hoàng quốc là dòng "Suicide". Những thứ vũ khí sinh học bị khắc sâu vào từng tế bào bản năng tiến bước và chém giết cho đến lúc chết. Chính vì thế, để thanh trừng toàn bộ bọn chúng, các <Master> của Vương quốc vẫn tiếp tục chiến đấu, và <Embryo> Baldr của [Vua Phá Hoại] vẫn không ngừng nã pháo. Dòng "Suicide" nằm cách các <Master> Vương quốc một khoảng không xa, lúc này đây vẫn đang bị hỏa lực của Baldr thổi bay cùng với cả địa hình xung quanh.

Một <Master> đang say sưa ngắm nhìn cảnh tượng đó.

"Đỉnh thật đấy, <Embryo> của anh trai anh Ray."

Một <Master> —— Rook — đang chiêm ngưỡng cuộc pháo kích của Baldr, quan sát chiến trường với bộ dạng thảnh thơi chẳng khác gì một du khách đi xem lễ hội pháo hoa. Thật ra điều đó không chỉ đúng với mỗi Rook, mà là điểm chung của hầu hết các <Master> sở hữu Low-rank Job trên chiến trường này.

Khi vô số các <Master> mang High-rank Job thoát khỏi kết giới và đổ bộ đến đây, những tân binh như bọn họ đã phải lui về tuyến sau. Nói là buộc những kẻ ngáng đường phải lùi lại... nhưng điều đó thực chất là sự ân cần từ các High-rank <Master>, họ không muốn những tân binh đã nỗ lực cống hiến đến tận giờ phút này phải gánh chịu Death penalty.

Ngay cả với Rook, nếu không có sự hỗ trợ của <Union Jack> hay Liz thì cậu cũng chẳng thể theo kịp tốc độ chiến đấu của các High-rank <Master>, nên cậu hiểu rằng việc rút khỏi tiền tuyến là điều không thể tránh khỏi.

"Pháo kích hỏa lực mạnh à... Nhưng mà, đối với <Embryo> của anh ấy thì mình có cảm giác... hơi lệch pha một chút..."

Dù lẩm bẩm như vậy, Rook vẫn cảm nhận được sức mạnh và hiệu năng vượt chuẩn của Baldr. Trút xuống chừng ấy hỏa lực mà không để trúng Ray lấy một viên, độ chính xác đó quả thật không thể xem thường. Phải, trong số các tân binh ở chiến trường này, Ray là người duy nhất vẫn còn đang xông pha trận mạc.

Cậu lao vút qua chiến trường, hướng thẳng đến chỗ tên đầu sỏ Franklin.

Rook đã nhìn thấy cảnh Ray và [Vua Phá Hoại] —— Shu — trao đổi điều gì đó. Đó không phải là một cuộc hội thoại thành tiếng, mà cuộc hội thoại ấy thông qua <Telepathy Cuffs> Shu đã đưa cho Ray trước khi rời khỏi Đấu trường, nhưng Rook có thể thấu hiểu được.

Cậu hiểu rằng Ray muốn tiến đến Pandemonium nơi Franklin đang ngự trị, và Shu đã quyết định trợ lực cho em trai mình.

Cả hai đều không chút do dự, tự mình quyết định con đường bản thân cần phải bước đi.

Điều đó khiến Rook cảm thấy có chút ngưỡng mộ. Như để níu giữ dư âm ấy, Rook lúc này vẫn đang đắm chìm vào cuộc pháo kích của Baldr.

"...?"

Rook chợt nhận ra một điều. Ngay giữa tâm chấn nơi hỏa lực của Baldr vẫn đang trút xuống.

"Đó là............"

Xuyên qua biển lửa bùng nổ và màn bụi mịt mù, một hình bóng quen thuộc lướt qua. Hình bóng đó nhanh chóng khuất lấp sau lớp khói bụi... nhưng Rook nhận ra kẻ đó đang chạy thẳng về phía Pandemonium.

Cậu cũng hiểu kẻ đó hướng đến đấy để làm gì.

Rook khẽ thở dài.

Bởi vì cậu biết đó là lỗi của chính mình. Do cậu đã bỏ mặc cô ấy khi cô đang đánh mất phương hướng. Thế nhưng, đồng thời cậu cũng nghĩ.

"So với việc cứ mãi dằn vặt... thì cô hành động như vậy vẫn tốt hơn nhiều đấy."

Cậu cảm thấy, như thế cũng tốt.

◇◆◇

□■ <Thảo Nguyên Jeand> Phía trên Ma thú Công xưởng Pandemonium

Tên đầu sỏ của kế hoạch khủng bố đêm nay, Franklin, đang nở một nụ cười.

Thế cờ giờ đây đã lật ngược, lực lượng quái vật cải tạo dù áp đảo về số lượng cũng đang bị triệt hạ bởi sức mạnh tàn phá khủng khiếp cùng ý chí quyết tâm bảo vệ Gideon. Mặc dù vậy, Franklin vẫn cười. Hắn đứng trên <Embryo> của chính mình là Pandemonium, nở nụ cười khi đối mặt với một <Master> —— Ray Starling.

"[Vua Phá Hoại] đang trong lúc tỏa sáng rực rỡ nhất cơ mà. Đầy rẫy thương tích thế kia thì cậu cứ việc nằm ngủ ở phía sau cũng được mà nhỉ, cậu Rayyy?"

Khi thấy Ray xuất hiện, Franklin liền suy đoán: "Đúng như mình nghĩ, một nửa hành động của [Vua Phá Hoại] là nhằm mục đích làm mồi nhử." Những động thái phô trương của [Vua Phá Hoại] là để thu hút tai mắt của Franklin, tạo thời cơ cho Ray đặt chân đến nơi này.

Bằng chứng là Ray có thể cưỡi Silver tiến đến đây mà không hề hấn gì giữa làn mưa pháo kích đó. Nói thêm thì, cuộc pháo kích ấy cũng đã nghiền nát những con quái vật được phân bổ khắp <Thảo Nguyên Jeand> với vai trò là cảm biến.Tiện thể, cả những con quái vật dùng để phát sóng hình ảnh quanh khu vực Pandemonium cũng bị nghiền nát, nên không ai có thể chiêm ngưỡng cảnh Franklin và Ray đang đối đầu nhau.

"Nhưng mà, [Vua Phá Hoại] sao..."

Hơn thế nữa, thông tin chứng minh lý do [Vua Phá Hoại] giúp đỡ Ray cũng đã nằm gọn trong tay Franklin.

Đó là cái tên. Sở hữu <Wisdom Analysis Eye>, Franklin đã đọc được chỉ số của [Vua Phá Hoại] nên cũng nhìn thấy tên của anh ta.

Cái tên Shu Starling.

"Cho ta hỏi một câu nhé, Ray Starling. Cậu có quen biết với <Master> tên là Shu Starling không?"

"Anh ấy là anh trai ta."

Nghe câu trả lời đó, Franklin gật đầu thấu hiểu... đồng thời cười khổ.

"Anh chị là <Siêu Cấp> còn các cô cậu em là người sở hữu Maiden sao. Quả là một câu chuyện có nét tương đồng nhỉ."

"...?"

"Thế rồi sao? Cậu mượn tay anh trai để lặn lội tới tận đây làm gì thế?"

"Ta đến đây vì ba việc."

"Chà, nhiều thế cơ à. Ta biết một việc rồi đấy nhé."

Franklin chỉ tay vào một điểm trên mặt sàn Pandemonium. Nơi đó có một thiếu nữ nhỏ tuổi —— Đệ nhị Công chúa của Vương quốc Altar, Elizabeth, đang nằm bất tỉnh.

"Cậu tới để cứu cô bé đó phải không? Tại vì chừng nào cô bé còn nằm đây, anh trai cậu cũng không thể phá hủy Pandemonium được mà."

Đối với Pandemonium, Elizabeth chính là gót chân của Achilles. Nếu cô bé không còn ở đó, [Vua Phá Hoại] sẽ không ngần ngại mà nã pháo thẳng vào Pandemonium. Nắm rõ điều đó, Franklin cũng luôn cảnh giác không để Ray cứu thoát Elizabeth.

"Thế, việc thứ hai là gì?"

"Ta có chuyện muốn hỏi ngươi."

"Chuyện muốn hỏi, sao."

Điều này hoàn toàn nằm trong dự liệu của Franklin.

Nếu chỉ đơn thuần đến để cứu người, Ray có thể cứ thế cưỡi Silver, tấn công bất ngờ rồi cướp người đi. Hoặc nếu mục đích là đánh bại Franklin thì cậu chỉ việc tập kích là xong. Tuy nhiên, một khi cậu cất công bước xuống khỏi Silver và ung dung đứng nói chuyện như vậy, việc cậu mang theo một mục đích trong cuộc hội thoại này là lẽ tất nhiên.

"Cậu muốn hỏi gì? Bãi săn được đề xuất? Môi trường sống của <UBM> mà ta nắm rõ? Hay là nội tình của đất nước chúng ta?"

Vừa buông lời, Franklin vừa nghĩ chắc chắn không phải là những thứ đó.

"Ngươi... tại sao lại làm những chuyện như thế này?"

Câu hỏi đó cũng không nằm trong suy nghĩ của Franklin.

"Tại sao á... Cậu không nhớ sao? Mục đích của ta ấy."

"Mục đích của ngươi là để cho người ta thấy cảnh các <Master> phe Vương quốc thảm bại và Gideon bị chà đạp, từ đó đè bẹp nhuệ khí chiến đấu của người dân Vương quốc chứ gì."

"Gì chứ, cậu nhớ rõ thế còn gì."

"Điều ta muốn hỏi không phải là cái đó."

"Thế thì là gì nhỉ?"

Trước câu hỏi cợt nhả của Franklin, Ray nhìn thẳng vào mắt hắn và hỏi lại.

"...Ngươi nghĩ người dân Tian là thứ gì?"

Nghe câu hỏi đó, Franklin có chút ngỡ ngàng, rồi vỗ tay một cái như đã ngộ ra vấn đề.

"À à. Là chuyện đó hử? Rằng <Infinite Dendrogram> này là một thế giới hay chỉ là một trò chơi đúng không?"

Franklin hỏi ngược lại, và Ray gật đầu.

"Ra thế, ra là thế... Ahahahahahahaha!"

Hắn cười như điên dại. Franklin cười lớn đến mức như muốn rớt cả quai hàm, cười đến mức tưởng chừng tắt thở, rồi...

"—— Kẻ nào nghĩ nơi này chỉ là một trò chơi... thì hoặc là chúng thiểu năng, hoặc là một đứa trẻ ngây thơ tin sái cổ vào những lời giải thích."

Hắn nói vậy với khuôn mặt không vương chút ý cười.

"Trò chơi? Chẳng có lý do gì đây lại là một trò chơi cả. Sự chân thực, việc xây dựng mô hình, và cả sự sống. Mọi khía cạnh ngoài những thứ liên quan đến hệ thống đều vượt qua giới hạn của một trò chơi. Nói thẳng ra, nếu không có cái hệ thống cứ như muốn hét lên rằng đây là một trò chơi thì nó đã chẳng giống trò chơi tẹo nào rồi."

"............"

"Ta cũng chẳng biết đây là 'thứ gì'. Ta dự đoán nó là giai đoạn thử nghiệm trên cơ thể người của một kế hoạch xây dựng thế giới ảo quy mô quốc gia... không, quy mô toàn cầu mới phải, nhưng vì nó vượt quá xa ranh giới của công nghệ tối tân nên khả năng đó cũng thấp lắm. Hoặc biết đâu, giống như ai đó đã nói, đây là một thế giới khác 'hàng thật giá thật', hay là có cả sự can thiệp của người ngoài hành tinh cũng nên."

"...Vậy, ngươi nghĩ những người sống trong thế giới này là gì?"

"Những AI có tinh thần cao cấp đến mức không thể phân biệt được với con người. Hoặc là người của dị giới thực sự. Hay là một 'sự sống' tương đương với những thứ đó. Ít nhất thì cũng không phải là những đốm sáng nhấp nháy từ các bit dữ liệu đơn thuần."

Franklin ngừng lại một nhịp, rồi tiếp lời.

"Vậy nên ta nói luôn cho cậu biết. Cho dù nơi này có là Trái Đất đi chăng nữa, nếu ở cùng một hoàn cảnh, cùng một điều kiện, và sở hữu cùng một sức mạnh... thì ta vẫn sẽ thực hiện kế hoạch lần này. Mặc kệ có bao nhiêu ngàn người chết đi chăng nữa."

Hắn khẳng định như đinh đóng cột.

"Cậu muốn hỏi điều đó đúng không hả, cậu Ray. Là một <Master> sở hữu Maiden, hẳn cậu thấy thật khó hiểu vì sao ta lại có thể vạch ra một kế hoạch tàn nhẫn đến thế nhỉ?"

"Tại sao, ngươi lại có thể làm thế...!"

Nghe được câu trả lời của Franklin, Ray cất giọng thốt lên như thể đang rút cạn tâm can. Đó là lời chất vấn từ tận đáy lòng của một người xem sinh mệnh ở thế giới này là sự sống thực sự, hướng đến bi kịch suýt chút nữa đã diễn ra.

Chính vì vậy, Franklin cũng trả lời cậu bằng những lời thật lòng.

"Vì ta không muốn thua thêm nữa.

Vì ta không muốn phải ở phe bị kẻ khác xoay như chong chóng.

Vì ta muốn sống tự do, thỏa sức sáng tạo và tận hưởng thế giới một cách tự do.

Không một ai có quyền trói buộc ta.

Bất cứ kẻ nào cản bước cách sống của ta, dù là gì đi nữa, ta cũng quyết sẽ giẫm đạp lên tất cả."

Đến đây, Franklin ngừng lời.

Như thể hắn đã trả lời tất cả mọi điều đối với câu hỏi của Ray. Những lời đó có vẻ mơ hồ và có lẽ ngoại trừ Franklin ra thì chẳng ai thấu hiểu được, nhưng đối với chính bản thân hắn, mọi thứ đều nằm trong những lời đó.

Ray cũng thấu hiểu điều đó, và cậu còn nhận ra thêm một điều nữa. Rằng một Franklin sẵn sàng vấy lên mọi bi kịch chỉ để không phải nếm mùi thất bại, chính là kẻ mà cậu tuyệt đối phải đánh bại.

Bởi nếu là vì để giữ vững lối sống của mình, Franklin có thể gây ra bất kỳ thảm kịch nào.

"Giờ thì, việc thứ hai đã xong rồi nhỉ. Thế còn việc thứ ba?"

Franklin quay lại với giọng điệu thường ngày và hỏi Ray.

"...Đó là-!"

Nhanh hơn cả lúc Ray cất tiếng trả lời —— Pandemonium rung chuyển. Không phải là do Pandemonium đang di chuyển. Mà là do chấn động từ đợt "pháo kích" giáng xuống khiến Pandemonium rung chuyển.

"Cuộc tấn công của [Vua Phá Hoại]? Bên này vẫn còn Công chúa cơ mà? Bộ hắn ta hết kiên nhẫn nổi rồi sao, hả?"

Từ miệng Franklin buột ra những âm thanh đầy nghi hoặc.

Bởi vì phía trước tầm mắt của Franklin... nơi mà Công chúa mới nằm bất tỉnh lúc nãy, giờ đây đã không còn bóng dáng cô bé đâu.

Ray không hề làm gì cả.

Bản thân Franklin vẫn luôn dồn sự chú ý vào cậu nên hắn tin chắc không phải là do Ray làm. Một kẻ nào đó ngoài Ray đã xóa bỏ khí tức, cứu lấy Elizabeth và đưa cô bé chạy trốn. Về kẻ có thể làm được việc đó... Franklin đã lờ mờ đoán được là ai.

"<Kẻ Sát Siêu Cấp>... Ra là vậy, cậu cũng chỉ là mồi nhử mà thôi."

Trong lúc Franklin đang dồn mọi sự tập trung vào hành động và cuộc đối thoại với Ray, <Kẻ Sát Siêu Cấp> đã giải cứu Công chúa. Liệu đó là kế hoạch đã được bàn bạc từ trước, hay là do <Kẻ Sát Siêu Cấp> nương theo hành động của Ray thì Franklin không thể phán đoán được.

Nhưng dù là thế nào thì cũng vô nghĩa. Pandemonium đã mất đi tấm khiên bảo vệ khỏi hỏa lực pháo kích. Vô số ngọn lửa pháo xuyên thủng Pandemonium, bắn nát cơ thể đồ sộ như một nhà máy khổng lồ của nó.

"...Mãnh liệt thật đấy."

Đứng trên một Pandemonium đang rung lắc dữ dội, Franklin phải tựa người vào lan can được lắp đặt sẵn mới có thể đứng vững. Tuy vì có Ray ở đó nên pháo kích không bay đến phần đỉnh của Pandemonium, nhưng Franklin hiểu rằng nó sẽ sớm sụp đổ thôi. HP của nó giờ cũng chẳng còn nổi một phần mười.

"............"

Việc bản thân bị đánh bại hay Pandemonium bị phá hủy đều nằm trong giới hạn mà kế hoạch đã lường trước.

Cho dù Franklin có gục ngã đi nữa, Plan D vẫn sẽ được kích hoạt. Franklin đã ngầm bố trí Bích dưới tầng hầm của Đấu trường trung tâm... một con quái vật chuyên tự sát được trang bị bom cấp chiến thuật, [NDW - Nuclear Dragworm].

Một khi Plan D được kích hoạt, [NDW] sẽ trồi lên mặt đất và thảm sát tất cả những ai có mặt trong hội trường. Do nó sẽ phá hủy Đấu trường trung tâm - một nguồn tài nguyên hữu ích của Gideon - nên Plan D là kế hoạch có tỷ lệ thành công cao nhất nhưng lại bị xếp ở mức ưu tiên thấp nhất.

Lẽ ra khi Franklin ngã xuống, nó sẽ được kích hoạt.

Thế nhưng...

"Nó đã bị xử lý mất rồi..."

Franklin thở dài.

Con át chủ bài, nhân tố cốt lõi của kế hoạch cuối cùng là Bích đã bị tiêu diệt hoàn toàn.

"Dù ta cũng đã có dự cảm như thế rồi."

Thực tế, kẻ xuất hiện để đánh bại Franklin lại là chiến lực thứ ba - [Vua Phá Hoại] - chứ không phải là hai <Siêu Cấp> đã dự tính. Chính vì thế, hai <Siêu Cấp> ở Đấu trường trung tâm đã trở thành hai quân cờ rảnh rỗi, và từ đó hắn đã lường trước được hậu quả này. Bích đang lặn sâu dưới lòng đất, thông thường thì không cách nào đối phó được, nhưng với tuyệt chiêu tối thượng mà Tấn Vũ đã thể hiện trong <Siêu Cấp Đại Chiến> thì giải quyết nó chẳng thành vấn đề. Giá như hắn biết rõ ngón đòn của Tấn Vũ từ trước ngày diễn ra <Siêu Cấp Đại Chiến> hôm nay thì đã có thể triển khai một đối sách khác, nhưng giờ thì ván đã đóng thuyền.

Tiếp nối sự mất mát của [DGF], hắn lại phí phạm thêm một con quái vật được tạo ra từ phần thưởng MVP độc nhất vô nhị mà hắn không thể nào chế tạo ra con thứ hai. Và với việc Plan D phá sản, cơ hội chiến thắng của Franklin cũng tiêu tan hoàn toàn. Nếu Franklin gục ngã tại đây, đó sẽ là thất bại hoàn toàn của hắn.

Chí ít thì bản thân Franklin cũng nên tháo chạy...

"...Giờ cũng muộn rồi chăng."

Pandemonium với cơ thể khổng lồ nhưng hầu như không có năng lực chiến đấu hiện đang ngấp nghé bờ vực bị hủy diệt hoàn toàn dưới hỏa lực của Baldr. Những quái vật sở hữu <Castling> được phân bổ khắp <Thảo Nguyên Jeand> cũng đã bị tiêu diệt sạch. Và Franklin có lẽ cũng sẽ sớm nhận Death penalty thôi. Tại sao ư —— vì lúc này, trên phần đỉnh của Pandemonium, hình bóng Ray đang lao thẳng về phía Franklin. Có lẽ vì tiếc rẻ thời gian, cậu đã không dùng đến Silver mà dốc hết tốc lực lao tới bằng chính đôi chân của mình.

"Quả nhiên việc thứ ba chính là đánh bại ta nhỉ."

Khoảng cách giữa Ray và Franklin đang dần rút ngắn lại, nhưng Franklin không có cách nào cản bước được cậu.

Hắn đã xài sạch những quái vật "đo ni đóng giày" đang có trong tay.

Đã không còn ai để bảo vệ thân xác của Franklin nữa.

(Hết cách rồi. Đành chịu thua lúc này thôi. Nhưng rồi sẽ có lúc...)

Cùng với sự bỏ cuộc, Franklin đã sẵn sàng đón nhận Death penalty của mình cũng như những gì sẽ diễn ra sau đó.

—— Ngay lúc đó, một bóng người đột ngột phóng lên đỉnh Pandemonium.

"-!"

"Hả?"

Ray nhìn thấy hình dáng đó với vẻ kinh ngạc, còn Franklin thì đầy thắc mắc.

—— Đó là một cỗ <Magingear> đã hư hỏng quá nửa.

Lớp giáp toàn thân của nó đã bị bong tróc, cỗ máy bị ép phải khoác lên một lớp giáp bằng băng. Đó chính là cỗ máy mà Hugo đang điều khiển và được vũ trang bởi Cocytus.

"........................"

Cỗ <Magingear> mang trên mình những vết thương mà nếu là con người thì có lẽ đã mất mạng từ lâu. Chẳng riêng gì những tổn hại từ trận chiến với nhóm của Rook. Đó còn là những vết thương phải gánh chịu sau khi trận chiến kết thúc, và sau khi tự nguyện giải trừ <La Porte de l’Enfer> để thả Rook cùng các <Master> đi. Đó là vết thương rách toạc khi băng qua ngọn lửa bùng nổ tàn phá do Baldr của [Vua Phá Hoại] rải rác. Nó đã lãnh trọn những tổn thất nặng nề hơn cả trận chiến với Gouz vào hôm qua, thế nhưng nó vẫn tiếp tục hoạt động.

"AAAAAAAAAA!!"

Tiếng gầm thét của Hugo đang điều khiển cỗ <Magingear> vang lên. Với một tiếng hét mà một Hugo sắm vai hiệp sĩ sẽ không bao giờ phát ra, cỗ <Magingear> chắn ngang trước mặt Ray. Đúng vậy, nó đứng chắn giữa Franklin và Ray, như thể liều mạng muốn bảo vệ lấy Franklin.

◇◆

Đêm nay, cho đến tận giây phút này, Hugo vẫn không ngừng lạc lối.

Nên hay không nên tham gia vào kế hoạch này.

Liệu những hành động của mình có đúng đắn hay không.

Mình có nên đối địch với Ray, người chỉ mới hôm qua còn kề vai sát cánh cùng mình hay không.

Thế nhưng, những trăn trở ấy, sau khi nếm mùi thất bại trước Rook, lắng nghe lời cậu ta nói, và rồi chứng kiến Franklin kích hoạt Plan C... lại càng bị vùi sâu vào những băn khoăn mới. Giữa sự mông lung đó, Hugo đã giải trừ <La Porte de l’Enfer>.

Khi nhận ra cứ thế này thì không được, cậu đã buông tay xóa bỏ nó.

Nhưng, cậu cũng chẳng rõ hành động đó có thực sự đúng đắn hay không.

Bởi hành động đó dù có thể ngăn cản bi kịch trước mắt, nhưng chắc chắn lại là một đòn giáng mạnh vào Franklin.

Tuy vậy, khi nhớ lại chuyện Franklin vốn đã nói dối và muốn hủy diệt Gideon, cậu lại tiếp tục chìm vào u mê...

Bị Rook cùng các <Master> khác bỏ lại phía sau khi họ hướng về <Thảo Nguyên Jeand>, và rồi hiệu ứng [Mê Hoặc] cũng đã hết, thế nhưng cậu vẫn mãi bàng hoàng...

Hugo từ bỏ việc suy nghĩ... từ bỏ việc đắn đo. Bởi vì cậu giác ngộ được rằng, chừng nào còn cứ mải nghĩ suy, mãi băn khoăn, bản thân sẽ chẳng thể tiến lên nổi dù chỉ là một bước. Và khi cậu rũ bỏ đi tất cả mọi do dự cùng những lời tự vấn... chỉ còn lại một đáp án duy nhất.

Câu trả lời cuối cùng cho việc bản thân mình muốn làm gì.

Câu trả lời còn lại cuối cùng đó, ngay từ ban đầu đã nằm sẵn bên trong Hugo... bên trong Yuri, người sử dụng hình đại diện Hugo... đáp án duy nhất ấy.

Đó chính là...

◇◆

"—— 'CHỊ... SẼ DO EM BẢO VỆ'!!"

Cùng với những lời đó của Hugo, cỗ <Magingear> bắt đầu chuyển động.

"TẠI ĐÂY, ĐÁNH BẠI, CẬU!!"

Dùng sức mạnh của Cocytus để cưỡng ép liên kết phần thân máy tưởng chừng như sắp vỡ vụn, Kỵ binh Băng giá xông lên. Cậu toàn tâm toàn ý lao về phía Ray, người bạn của ngày hôm qua và là kẻ địch của hôm nay.

"—— Lên đi, Hugo."

Ray đã tiếp nhận ý chí của Hugo khi đối mặt với mình.

Và như thế, [Thánh Kỵ Sĩ] và [Phi Công Cao Cấp], cả hai đều là <Master> của Maiden, lao vào nhau. Đây là lần giao chiến thứ hai kể từ cổng Tây, và cũng là lần cuối cùng. Nếu tính bằng thời gian thì đó chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi.

"<MOTOR... SLASH>!!"

Cỗ <Magingear> vung mạnh cánh tay phải, huy động kiếm chữ thập bằng băng cùng lúc phát động Skill.

"...! Khự!"

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc đó, lớp giáp bao bọc cánh tay phải đã bong ra, các bộ phận của cánh tay phải rơi lả tả. Cánh tay vung lên đã bị nổ tung, văng về một hướng xa xăm nào đó. Cánh tay phải đó, chính là cánh tay đã gánh chịu đòn phản công của <Vengeance is Mine> trong cuộc giao tranh ở cổng Tây. Là cánh tay đã hứng chịu đòn <Tri-horn Grand Dasher> của "Long Ma Nhân".

Hứng chịu vô số đòn cường kích, cánh tay ấy đã vượt quá giới hạn độ bền, để rồi giờ đây không thể chịu đựng nổi lực phát động của Skill mà tự vỡ vụn.

"VẪN CHƯA XONG ĐÂU!! <MOTOR SLASH>!!"

Ngay khi đòn đánh bằng tay phải vừa kết thúc trong thất bại, cậu lập tức dùng tay trái tung ra <Motor Slash>. Lưỡi kiếm băng được vung theo chiều ngang ngược lại, áp sát định chém đứt cơ thể của Ray.

"Cứ đà này thì không thể xuyên thủng lớp giáp của cái cỗ <Magingear> đó được. Nếu vậy thì...!!"

Đáp lại, Ray đã gỡ vũ khí đang quấn lấy cánh tay phải của mình —— đại kiếm đen Nemesis ra khỏi cánh tay phải —— rồi tung nó lên không trung. Sau đó, cậu vừa cúi người để né tránh lưỡi kiếm sắc bén của cây thánh giá băng —— vừa cố tình đưa cánh tay phải của chính mình vào quỹ đạo của lưỡi kiếm.

"...!!"

Cánh tay phải bị cắt đứt bởi lưỡi kiếm băng.

Sát thương khổng lồ cùng với tình trạng mất máu giáng xuống người Ray. Tuy nhiên, chính vì độ sắc bén của lưỡi kiếm mà cơ thể cậu không bị cuốn đi bởi lực chém.

"...Xông lên!"

Cậu mượn đà khi đang cúi người bật lên, lao thẳng vào lòng cỗ <Magingear>.

Cùng lúc đó, thanh đại kiếm đen Nemesis được ném lên không trung lúc nãy đã xoay tròn và rơi trở lại chỗ Ray. Thế nhưng, tay phải đã bị đứt lìa, tay trái thì đang trong tình trạng than hóa, Ray hoàn toàn không thể nào nắm lấy Nemesis được nữa.

—— Không.

"...!!"

"Cái-!?"

Ray đã — "dùng miệng cắn chặt" lấy chuôi của thanh đại kiếm.

"...!!"

"RÕ!!"

Ray không nói lời nào.

Nhưng, Nemesis đã đáp lại ý chí đó. Ray vung mạnh cổ trong khi vẫn cắn chặt chuôi kiếm, đâm lưỡi kiếm đen tuyền thẳng vào lớp giáp băng bao bọc buồng lái của cỗ <Magingear>.

Vẫn chưa đủ để đâm xuyên qua. Nhưng như vậy cũng chẳng sao.

"—— <Vengeance is... Mine>!!"

Lời xướng phát động Skill của Nemesis vang lên. Ngay sau đó, Skill phản đòn <Vengeance is Mine> được tung ra, giáng một lượng sát thương gấp đôi so với cái giá phải trả cho cánh tay phải bị cắt đứt thẳng vào lớp giáp băng.

Trong tích tắc, lớp giáp băng tan biến.

Và khi chẳng còn gì cản bước, lưỡi kiếm đen tuyền —— xuyên thẳng vào trái tim Hugo.

"A——"

Chỉ để lại tiếng kêu đó, Hugo hóa thành những hạt bụi ánh sáng và tan biến. Cùng lúc đó, <Embryo> của Hugo là Cocytus cũng biến mất, cỗ <Magingear> giờ chỉ còn là một đống tàn tích vụn vỡ sau khi gánh chịu mọi sát thương tính đến lúc này.

"Aaaaaa!!"

Trận chiến với Hugo đã kết thúc.

Thế nhưng, đôi chân của Ray vẫn không dừng lại.

Cậu nhả Nemesis khỏi miệng, dồn hết tâm trí lao thẳng về phía mục tiêu.

Phía trước cậu, chính là Franklin. Hắn không bỏ chạy... không, kể từ khoảnh khắc Hugo tan biến, Franklin đứng sững sờ như thể đã quên mất cả việc phải chạy trốn.

"Frank... lin...!"

Dù đã mất đi cánh tay phải, dù đã buông rơi Nemesis, Ray vẫn phóng về phía Franklin.

Ray của ngay lúc này đây, chính là vì điều đó nên cậu mới đến tận nơi này.

Đó mới chính là mục đích để Ray tới đây.

Không chỉ để giải cứu Công chúa.

Không chỉ vì đoạn hội thoại với Franklin.

Và, đánh bại Franklin cũng chẳng phải là mục đích gốc rễ.

Mà là vì một việc cậu đã quyết định từ rất lâu rồi.

—— Không biết hắn nghĩ cái quái gì mà lại chỉ bậy bạ thế, nhưng cái loại đẩy trẻ con vào chỗ nguy hiểm thế này thì tôi muốn đấm cho một phát.

—— "TA-SẼ-ĐẬP-CHO-NGƯƠI-MỘT-TRẬN. CỨ RỬA CỔ CHỜ SẴN ĐI, <SIÊU CẤP>!"

Tất cả chỉ là để "Đấm Franklin một phát".

"FRANKLIIIIIIIIIIN!!"

Dồn nén ý chí mãnh liệt hòng thanh toán toàn bộ mọi chuyện từ trước đến nay, bằng cánh tay trái đã bị than hóa, Ray tung cú đấm cực mạnh thẳng vào má phải của Franklin.

"Gah!?"

Chấn động từ cú va chạm khiến cánh tay trái mong manh đã than hóa vụn vỡ. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nắm đấm ấy chạm vào mặt Franklin —— từ [Găng tay Chướng Diễm], những ngọn lửa rực cháy phụt ra, bao trùm lấy toàn thân hắn.

Franklin bị biến thành một ngọn đuốc sống chỉ trong nháy mắt. Trên người Franklin giờ đây chẳng còn [Lifesaving Brooch], cũng không còn đối tượng nào để duy trì <Life Link>. Ngọn lửa luyện ngục trong thoáng chốc đã bào mòn toàn bộ HP của Franklin, một kẻ tự nhận bản thân còn tệ hơn cả Low-rank Job —— rồi làm hắn hóa thành tro bụi.

"...Khụ,"

Trước khoảnh khắc biến mất theo quy luật, Franklin chỉ để lại đúng một câu nói.

"...Lần sau, chúng ta sẽ thắng."

Để lại lời nói ấy... hắn hóa thành những hạt bụi sáng.

Một <Siêu Cấp> đã vạch ra và thực thi kế hoạch tựa như cơn ác mộng đêm nay đối với Vương quốc, rắp tâm tạo ra vô vàn bi kịch cùng chiến thắng cho Hoàng quốc... giờ đây, đã biến thành cát bụi ánh sáng dưới tay một tân binh.

Đó là hồi kết của sự kiện lần này.

Hoặc có lẽ, kết cục này đã được định sẵn.

Từ khi một <Siêu Cấp> tên Franklin rắp tâm lợi dụng một đứa trẻ tên Miliane.

Hay là từ khi một tân binh tên Ray hạ quyết tâm phải cứu cho bằng được đứa trẻ Miliane ấy.

Có lẽ, mọi thứ đã được an bài.

◇◇◇

Hai mươi phút sau sự biến mất của Franklin. Con quái vật cuối cùng của dòng "Suicide" đã bị tiêu diệt, đặt dấu chấm hết cho trận chiến tại Gideon.

PK dưới trướng Franklin —— Tử vong nhận Death penalty hoặc tháo chạy.

Dòng "Suicide" —— Tiêu diệt toàn bộ.

"Tép" [Vua Tấu Nhạc] Veldorbell —— Tử vong.

"Bích" [NDW] —— Tử vong.

"Cơ" [Phi Công Cao Cấp] Hugo Lesseps —— Tử vong.

"Rô" [Đại Giáo Sư] Mr. Franklin —— Tử vong.

Kế hoạch khủng bố quy mô lớn tại thành phố quyết đấu, "Trò chơi của Franklin" —— Kết Thúc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!