Episode 3: <Siêu Cấp Đại chiến> (Vol 3 -> 5)
Chương 20: Chất Cơ
0 Bình luận - Độ dài: 4,464 từ - Cập nhật:
□ <Thánh Kỵ Sĩ> Ray Starling
"Kh—, chuyện gì thế!?"
Khi tôi, Rook và ba nữ Tân binh đồng hành đang rảo bước trên đại lộ hướng về cổng Tây của thành phố Gideon, một tiếng nổ đinh tai nhức óc bất thần vang lên chấn động. Âm thanh ấy phát ra từ phía trước bên trái... hướng về Khu phố số 9 của Gideon. Từ nãy đến giờ, tôi vẫn luôn văng vẳng nghe thấy tiếng nhạc cất lên từ hướng đó. Tôi đang tự hỏi tại sao trong thời khắc thế này lại có người tấu nhạc... nhưng đỉnh điểm của sự khó hiểu ấy chính là tiếng nổ kinh hoàng vừa rồi. Rốt cuộc thì chuyện quái gì đang xảy ra ở Khu phố số 9 vậy??
"Franklin đang ở đó ư...?"
Chúng tôi nên tiếp tục tiến về cổng chính, hay rẽ sang Khu phố số 9 để xem xét tình hình đây.
"Anh Ray, có vẻ như người đang chiến đấu ở Khu phố số 9 không phải là Franklin đâu."
Đúng lúc tôi đang băn khoăn, Rook đã nhanh chóng lên tiếng. Với sự tinh ý của Rook, tôi cứ ngỡ cậu ấy lại nhận ra điều gì đó... nhưng nói "có vẻ như" là sao chứ?
"À, cái này không phải là em nhận ra... mà là thông tin từ cô ấy."
Nói rồi, Rook hướng mắt về phía một thiếu nữ――một trong ba người đang đi theo chúng tôi. Nói ngoài lề một chút, trong khi tôi cưỡi Silver, còn Rook cưỡi Marilyn, thì ba cô gái bọn họ lại đang cưỡi [Landwing], một loại quái vật giống đà điểu sở hữu bộ lông vũ bồng bềnh. Nghe nói đây là loại quái vật thú cưỡi dễ mua nhất.
Quay lại chuyện chính, cô gái đang được Rook hướng ánh mắt tới đang cầm một chiếc đĩa tròn giống như cái khay, giơ ra cho chúng tôi xem. Trên đó hiển thị bản đồ khu vực phía tây của Đấu trường trung tâm thành phố Gideon, cùng những chữ số La Mã từ I đến VII nằm rải rác.
"Đây là...? Ờm..."
Nhắc mới nhớ, tôi vẫn chưa hỏi tên cô ấy.
"Tôi là Kasumi... mang Job [Triệu Hồi Sư]... ạ. Còn đây là... Embryo của tôi... Taikyokuzu..."
Taikyokuzu... Là Thái Cực Đồ trong Phong Thần Diễn Nghĩa sao. Ngoài ra, hai cô gái đi cùng Kasumi có vẻ tên là Io, một [Man Chiến Sĩ] và Fujinon, một [Ma Thuật Sư].
"Taikyokuzu của tôi... ờm, có thể xác định được vị trí của các <Master> trong phạm vi và Hình thái đạt đến của Embryo... Vì vậy, theo Taikyokuzu, hiện đang có hai <Master> ở Khu phố số 9... ờm... nhưng cả hai đều ở Hình thái thứ sáu, nên tôi nghĩ... đó không phải là người tên Franklin đâu ạ..."
Cô ấy vừa chỉ vào Taikyokuzu vừa từ tốn giải thích. Nhìn kỹ lại thì đúng là các <Master> ở Khu phố số 9 đều hiển thị mức "VI". Nhưng mà thế này thì...
"...Quả là một Embryo vô cùng hữu ích."
Ngay lúc này đang có một ký hiệu "VII" hướng thẳng đến cổng Tây, chắc chắn đó là Franklin không sai vào đâu được. Nhờ có cô ấy mà chúng tôi không bị lạc mất dấu vết.
"Không đâu... ờm... tôi... lúc chiến đấu ở quảng trường ban nãy chẳng giúp được gì cả... thế nên... tôi xin lỗiiiii..."
"Sao cô lại phải xin lỗi chứ."
“Cớ sao ngươi lại phải xin lỗi cơ chứ.”
Bên này đang được giúp đỡ rất nhiều kia mà.
"Á á á..."
Cô nàng vội che mặt, lẩn ra sau lưng hai người bạn nữ còn lại. Khả năng giật cương lẩn trốn điệu nghệ phết đấy chứ.
"Xin lỗi nhaaa! Bé Kasumi hay ngại ngùng lắmmm! Nhưng người lấy hết can đảm bảo đi theo hai anh là bé Kasumi đấyyy! Dù sao thì một thiếu niên mỹ nam tóc bạc đi cùng một thanh niên tóc vàng đúng là chân ái đam m— Ọc!"
Khi thiếu nữ tên Io định giải thích điều gì đó, người còn lại là Fujinon đã thúc cùi chỏ vào mạn sườn để ngăn cô nàng lại. Hả? Vừa nãy cô ấy định nói gì cơ?
"Con ngốc nhà tôi lại thất lễ rồi. Thật ra không có gì đâu, chỉ là chúng tôi đã được chiêm ngưỡng trận chiến của hai người ở quảng trường trung tâm, cảm thấy vô cùng hứng thú nên mới quyết định đi theo thôi."
"A, vâng."
Bầu không khí toát ra từ Fujinon mang một sức ép khiến tôi chỉ đành biết gật đầu đồng ý.
"Ba người có vẻ rất thân thiết nhỉ. Mọi người là người quen từ trước sao?"
Rook hỏi và Fujinon gật đầu.
"Vâng. Chúng tôi cùng tham gia câu lạc bộ văn học ở trường cấp ba."
Ra là vậy, họ là bạn bè từ ngoài đời thực. Thảo nào cách họ nói chuyện với nhau lại thoải mái đến thế.
“Chà, với ta thì hai người tương tác thoải mái nhất ta từng thấy là Ray và Gấu Huynh đấy.”
Tình anh em mười tám năm của chúng tôi đâu phải để chưng...... À, nhưng tôi lại không thể nói chuyện thoải mái với chị gái như với anh trai được. Bà chị đó... Bà chị đó............
“Ray! Anh làm sao vậy!?” Nemesis hỏi
Hả! Trong khoảnh khắc, ý thức của tôi suýt bay sang thế giới bên kia...
“Lần trước ta cũng thắc mắc một chút, nhưng chị gái của anh rốt cuộc là người thế nào vậy. Giống hệt như hồi mắt kính, cảm giác như nó nằm ở một góc khuất nào đó trong ký ức của anh...”
Xin cô đừng hỏi. Chị ấy còn là một sự tồn tại vô lý hơn cả anh trai tôi cơ. Chị ấy khác biệt từ thể loại cho đến muôn vàn thứ khác nữa.
"Chà, dù sao thì bây giờ chúng ta có thể nhắm thẳng đến cổng Tây mà không sợ nhầm đường rồi."
"Vâng."
Nói đoạn, chúng tôi tiếp tục hướng thẳng đến cổng Tây. Với tốc độ này, chỉ tầm năm phút nữa là sẽ tới nơi. Tuy nhiên, dù không thốt nên lời... nhưng trong lòng tôi vẫn chất chứa hai nỗi băn khoăn. Cả hai đều liên quan đến nội dung hiển thị trên bản đồ của Taikyokuzu. Thứ nhất là Đấu trường trung tâm. Nơi mà rất nhiều <Master> đang bị nhốt.
Ở đó... có đến bốn người mang ký hiệu "VII" tượng trưng cho <Siêu Cấp>.
Hai người trong số đó hẳn là anh Figaro và Tấn Vũ. Hoặc cũng có thể, vì nghe nói Tấn Vũ đã bị anh Figaro đánh bại và bị ghim chặt ở nguyên trạng thái đó nên không được hiển thị. Nhưng nếu vậy thì... hai hoặc ba người còn lại rốt cuộc là ai?
Và một băn khoăn nữa.
Đó là khu vực quanh cổng Tây mà chúng tôi đang hướng tới. Theo những gì Taikyokuzu hiển thị, đang có hàng chục <Master> tập trung tại đó. Sự phân loại trải dài từ Hình thái "II" đến "VI". Có lẽ, những <Master> sở hữu Embryo hệ radar giống như Taikyokuzu đã dò ra hướng di chuyển của Franklin, từ đó tập hợp đồng đội lại nhằm đón lõng hắn ở cổng Tây.
Quả là một điều đáng mừng.
Chúng tôi buộc phải ngăn chặn Franklin, nhưng lực lượng hiện tại quả thực đang thiếu hụt trầm trọng. Thế nên diễn biến này thật sự khiến tôi cảm thấy vững tâm phần nào.
――Trừ nỗi lo ngại rằng các ký hiệu biểu thị <Master> ở cổng Tây hoàn toàn không nhúc nhích. Giống hệt một bức ảnh tĩnh, các điểm sáng biểu thị <Master> quanh cổng Tây hoàn toàn bất động. Nói chính xác thì chỉ có <Master> mang ký hiệu "III" đứng gần cổng nhất là hơi nhúc nhích một chút. Nhìn vào ký hiệu đó... không hiểu sao tôi lại có một linh cảm chẳng lành.
◆
■ Khu vực quanh cổng Tây của Thành phố Quyết đấu Gideon
Cùng thời điểm trận chiến giữa [Tuyệt Ảnh] Marie Adler và [Vua Tấu Nhạc] Veldorbell đi đến hồi kết. Kẻ chủ mưu của cuộc bạo loạn đêm nay, Franklin, đang mang theo Đệ nhị Công Chúa Elizabeth vừa bị bắt cóc lần nữa, trên đường trốn chạy về phía cổng Tây. Hắn suýt mất mạng bởi những vết thương chí mạng sau màn tập kích của Marie, và giờ đang vất vả cưỡi trên một con <Night Lounge> đang lảo đảo bay lượn. Elizabeth đang bất tỉnh cũng được đặt nằm ngay ngắn trên lưng nó. Franklin đưa mắt nhìn xuống thiết bị trên tay.
"............Veldorbell đã bị hạ rồi nhỉ."
Ký hiệu chuồn biểu thị cho [Vua Tấu Nhạc] Veldorbell đã biến mất khỏi bản đồ trên thiết bị. Điểm sáng màu xanh lam ở gần đó cũng biến mất. Thế nhưng, rốt cuộc đó là do cô ta đã đồng quy ư tận với Veldorbell, hay chỉ đang dùng Skill ẩn thân như lúc tung đòn kỳ tập, Franklin hoàn toàn không có cách nào phân định.
"............"
Franklin đăm đăm nhìn vào bàn tay trái của mình.vHắn cố nắm chặt bàn tay lại rồi mở ra... những động tác ấy diễn ra vô cùng chậm chạp.
"Độc tê liệt à, dùng cả Elixir rồi mà vẫn thế này thì nó mạnh đến mức nào chứ..."
Về thanh đoản kiếm đã rạch trúng cổ hắn. Franklin suy đoán rằng nó hẳn là một phần thưởng MVP chuyên về độc tê liệt. Hắn đã đoán không sai, [Kiếm Ong Tê Liệt Bellspan] vốn là một món vũ khí cấp Epic với đặc trưng là loại độc tê liệt phát tác chậm.
"Nói là vậy, nhưng cơ thể mình dù có liệt đến mức chẳng nhúc nhích nổi một ngón tay thì cũng chẳng phải chuyện gì to tát cho cam."
Đối với Franklin, tổn thất mà hắn phải chịu từ [Kẻ Sát Siêu Cấp] chỉ là sát thương của [Night Lounge] và việc Veldorbell rời khỏi chiến tuyến. Và với một kẻ nắm rõ sức mạnh của Veldorbell như Franklin, hắn không cho rằng ông ta lại dễ dàng bị hạ gục đến thế.
"Có nên cho rằng <Kẻ Sát Siêu Cấp> đã cạn kiệt sức lực và không thể cản bước mình nữa không nhỉ? Dù nghĩ là sẽ không còn ngoại lệ nào cỡ <Kẻ Sát Siêu Cấp> nữa... nhưng chắc cũng phải dè chừng thêm một hai kẻ hạng <Siêu Cấp> mới được. Hơn nữa..."
Ngoài hạng <Siêu Cấp> ra, vẫn còn những ngoại lệ khác. Theo thời gian, thông tin chi tiết về cuộc chiến ở quảng trường trung tâm cũng đã được truyền đến tai Franklin. Một nhóm Tân binh đã đánh bại thế lực phản bội. Trong lúc chắt lọc thông tin dọc đường đi, màn thể hiện của hai Tân binh trở nên vô cùng nổi bật. Lẽ dĩ nhiên, nếu xét về tổng thể sức mạnh, họ vẫn còn kém xa những <Master> sừng sỏ có lẽ vẫn còn sót lại trong thành phố. Nhưng Franklin biết, những kẻ như thế này tuyệt đối không được phép lơ là. Hơn nữa, hắn lại rành rẽ gương mặt của một trong hai người đó.
"Chà, thế này thì... đáng lẽ ra, thay vì gắn đôi tai chó lên để trả đũa nửa vời, mình nên dùng độc kết liễu luôn hắn ta cho rảnh nợ."
Mới hôm qua thôi. Hắn lo sợ rằng nếu bị bêu rếu trên mạng bằng cái danh "Bị một con chim cánh cụt kỳ quặc hạ độc đến mức dính Death penalty" thì kế hoạch sắp tới có nguy cơ gặp trở ngại. Nghĩ vậy nên Franklin chỉ dừng lại ở mức trêu chọc và thu thập thông tin... nhưng giờ thì gậy ông đập lưng ông. Giá như lúc đó mình kết liễu hắn ta luôn... có lẽ mọi chuyện đã rẽ sang hướng khác, Franklin thầm nghĩ. Hắn thậm chí còn tự hỏi liệu làm vậy có ngăn được <Kẻ Sát Siêu Cấp> nhúng tay vào hay không, nhưng rồi gạt phắt đi vì cho rằng đó chỉ là ảo tưởng viển vông.
"Vụ việc ở Khu Vườn Cũ cũng thế, đúng là kỳ đà cản mũi mà, thật sự... nhưng giờ thì sao cũng được."
Franklin nhoẻn miệng cười.
"Dữ liệu đã thu thập xong. [RSK] cũng đã được hoàn thiện. Lúc này, nếu tự tay nghiền nát bọn chúng, có lẽ cơn bực dọc trong lòng cũng sẽ nguôi ngoai đi phần nào. Phải chuẩn bị cả "camera" nữa mới được."
Trong lúc đó, [Night Lounge] đã đến được cổng Tây và... nó rơi sầm xuống đất. Cũng phải thôi, nó đã bay trong tình trạng ngắc ngoải cơ mà. [Night Lounge] thậm chí chẳng còn sức để thu hồi vào Bảo thạch, nó cứ thế trút chút tàn lực cuối cùng rồi vỡ vụn thành vô số hạt bụi ánh sáng.
"Một con quái này ngốn mất bảy mươi triệu Lir đấy, nhưng đành chịu thôi. Lần tới chế tạo chắc phải tăng độ bền lên một chút mới được."
Nói xong, Franklin bế Elizabeth lên và rảo bước về phía cổng Tây. Cổng Tây đã nằm trong tầm mắt, nhưng trước đó lại có một tấm biển báo. Nội dung được viết bằng ngôn ngữ chính thức của <Infinite Dendrogram> và tự động dịch qua mắt các <Master> như sau.
――Phía trước, <Master> không thể đi qua
"...Chuyện cổ tích Nhật Bản hả? Hay là chơi chữ nhỉ? Từng có mấy thứ như vầy mà. Hoài niệm thật đấy."
Franklin nhẹ nhàng bước né qua tấm biển báo và đưa mắt nhìn về phía cổng Tây đằng xa. Ngay tại cổng Tây, sừng sững tựa một kẻ gác cổng địa ngục, là một cỗ kỵ binh cơ giới. Không, có lẽ nó thực sự là người gác cổng địa ngục. Xung quanh cổng trong phạm vi 200 metel là một khung cảnh lạnh lẽo tựa như địa ngục băng giá――với vô số bức tượng băng đang đứng sừng sững. Chúng mang vóc dáng hệt như những con người bằng xương bằng thịt――và chính xác thì đó đúng là con người.
Tất cả đều đã rơi vào trạng thái [Đóng băng].
Dù mang trên mình những bộ trang phục đa dạng, song tất cả đều là các <Master> với huy hiệu rực sáng trên mu bàn tay trái. Và họ chính là những kẻ đã tập hợp ở cổng Tây với ý định tiêu diệt Franklin.
"Hoành tráng đấy, hoành tráng đấy."
Franklin thong dong bước đi giữa địa ngục băng giá với vẻ đầy thích thú. Hắn không hề có dấu hiệu sẽ bị đóng băng như những bức tượng đang xếp hàng ở chốn địa ngục này. Hắn chẳng hề mảy may cảm nhận được chút hàn khí nào, và Elizabeth đang nằm vắt vẻo trên vai hắn cũng thế.
"Á chà, đây chẳng phải là Bishmal hạng bảy trong bảng xếp hạng quyết đấu sao."
Franklin thốt lên khi phát hiện ra một trong những bức tượng băng――một người đàn ông bị đóng băng trong khi ngọn lửa vẫn đang rực cháy quanh người. Người đàn ông bị đóng băng kia chính là kẻ đứng thứ bảy trên bảng xếp hạng quyết đấu của Vương quốc Altar. Một mãnh tướng với biệt danh Bishmal "Viêm Nộ", chuyên gia sử dụng Embryo Hình thái thứ sáu.
"Ây da."
Franklin tung một cước đá văng bức tượng băng như thể đang hất đi một hòn đá cản đường. Bức tượng băng của Bishmal đổ sụp xuống vô lực, vỡ vụn và tan biến thành muôn vàn hạt ánh sáng. Một cái kết quá đỗi chóng vánh và lãng xẹt.
"Đã đóng băng rồi thì đập nát chúng luôn ngay từ đầu chẳng phải tốt hơn sao?"
Hắn cất giọng gọi cỗ kỵ binh cơ giới đang trấn giữ trước cổng――một cỗ máy mang tên [Marshall II Custom]――.
Mặc dù nó là cỗ máy do hắn chế tạo, nhưng hình dáng hiện tại của nó lại khác xa so với nguyên bản. Bao bọc lấy toàn thân đáng lẽ phải là màu xanh lục đậm giờ đây là lớp giáp tựa như lớp băng trắng xanh, hai tay mang theo những thanh kiếm băng hình thập tự giá. Nhìn nó như một sinh thể hoàn toàn khác biệt cũng phải thôi. Bởi dẫu là [Marshall II Custom], nhưng hiện tại đã có một thực thể khác――một Embryo dung hợp và bao bọc lấy nó.
[...Em muốn tiết kiệm đạn dược. Thêm nữa, nếu cử động để đập vỡ chúng thì sẽ tiêu tốn MP. Ở đây chẳng phải nên duy trì <Hell Gate> càng lâu càng tốt sao?]
Và <Marshall II Custom> đáp lời bằng giọng của phi công bên trong――Hugo Lesseps.
Đúng vậy, chính là người ngày hôm qua đã sát cánh cùng Ray tiêu diệt băng sơn tặc Gouz-Maise, khép lại một trong những bi kịch đau thương của Gideon. Nhưng Hugo đêm nay lại là con bài “Chất Cơ” do Franklin chuẩn bị sẵn――và là thủ phạm đã tạo ra vô số bức tượng băng sừng sững quanh cổng Tây này.
Tất cả các <Master> đặt chân đến đây đều bị Hugo đóng băng. Ngay cả những <Master> sở hữu Embryo Hình thái thứ sáu, những kẻ đáng lý ra phải mang đẳng cấp vượt xa cậu rất nhiều.
"Nói cũng đúng. Nhân tiện, cài đặt hiện tại của em là gì?"
[Chỉ nhắm mục tiêu vào các <Master> không trực thuộc clan <Tam Giác Trí Tuệ>. Ngoài ra không nhắm vào đối tượng nào khác. Đội kỵ binh cận vệ của các Tian đã được chừa lại và đang phục kích ở bên ngoài cổng.]
"Bọn chúng không tấn công à?"
[Em đã dựng biển báo và truyền đạt rằng mình không có ý định gây hấn với những kẻ không phải là <Master> rồi.]
"Vậy cũng tốt. Gây sự với Tian ngoài thời chiến là sẽ dính lệnh truy nã ngay. Dù sao thì giờ anh cũng đang gánh cái lệnh truy nã to đùng rồi."
Việc tranh chấp giữa <Master> và <Master> hoàn toàn không bị quy vào bất kỳ tội danh nào là chuyện thường tình. Do đó, dù có hạn chế việc qua lại của các <Master> và liên tục đồ sát đi chăng nữa, cũng không bị kết tội.
"Nhưng đám cận vệ định phục kích sao, định lôi cái sở trường dã chiến ra để quyết thua đủ với anh à."
[Anh tính sao?]
"Cứ mặc kệ đi. Dù sao thì đám Tian của đất nước này chẳng còn làm nên trò trống gì nữa rồi."
Trong cuộc chiến tranh trước đó, toàn bộ Tian sở hữu Superior Job của vương quốc đều đã bị Dryfe diệt sạch. Cỡ High-rank Job thì chẳng mảy may tạo thành một chướng ngại vật đáng kể, Franklin thầm nhận định.
"À, đúng rồi. Sau khi anh đi qua, em hãy thay đổi cài đặt đó một chút nhé."
[Như thế nào?]
"Cứ để Ray Starling đi qua bình thường."
[............Ray Starling.]
"Phải, là Ray Starling. Thiếu niên tóc vàng với đôi tai chó... à, đôi tai chó biến mất rồi nhỉ. Chính là cái cậu nhóc mà Yuu thừa biết ấy, cứ để cậu ta qua đây."
[...Tại sao?]
Đáp lại câu hỏi của Hugo, Franklin nở một nụ cười ranh mãnh tựa ác quỷ,
"Bởi vì đích thân anh sẽ tiếp đón cậu ta, hiểu chứ?"
Hắn hùng hồn tuyên bố như vậy.
[............]
"Giữa anh và cậu nhóc đó có vẻ mang một thứ nghiệt duyên kỳ lạ nào đấy, nên anh sẽ đích thân nghiền nát và cắt đứt nó ngay tại đây. Quái vật dùng để tiếp đãi hắn ta cũng đã được chuẩn bị chu toàn."
[...! Không lẽ, dùng <MGD> sao?]
Trong giọng nói cất lên của Hugo... có xen lẫn sự run sợ. Giọng điệu run rẩy như thể tự hỏi liệu hắn có thực sự định dùng đến thứ đó hay không. <MGD>――liệu hắn có định tung ra thứ vũ khí sinh học tối thượng vẫn luôn được ấp ủ nhằm phục vụ cho trận huyết chiến với các <Siêu Cấp> hay không.
"Hahaha, ý kiến hay đấy. Thả thứ đó ra thì cả cái thành phố... à không, cả cái vương quốc này sẽ bị san thành bình địa mất. Nhưng tiếc thay, lần này thì chưa được đâu. Nó vẫn chưa hoàn thiện mà."
Franklin cười đầy vẻ sảng khoái và nói thêm.
"Thứ đó sẽ được tung ra sau khi xong chuyện với vương quốc, dùng trong cuộc chiến với Caldina hoặc Legendaria cơ. Thế nhưng, nếu lỡ kế hoạch lần này trật nhịp và buộc chúng ta phải đối đầu trực diện với vương quốc... thì chắc chắn vẫn sẽ phải lôi <MGD> ra để san bằng vương quốc thôi."
[............]
Franklin vác theo Elizabeth, bước qua bên hông <Marshall II Custom>, hờ hững gõ nhẹ mu bàn tay lên lớp giáp băng giá của nó.
"Thế nên, con hàng được dùng cho lần này sẽ là một đứa khác. Nếu cậu ta đến thì cứ cho qua――còn những kẻ khác thì cứ xử lý y hệt đám tượng băng đằng kia là được."
[...Em hiểu rồi.]
Trao đổi xong, Franklin và Hugo kết thúc cuộc trò chuyện... Franklin chuẩn bị rảo bước rời khỏi cổng. Nhưng Hugo đã quay mặt về phía Franklin đang cất bước và lên tiếng.
[Ch-.]
"Yuu. Ở đây thì phải gọi là Chủ Clan. Cách ăn nói của em cũng đang quay về như cũ rồi đấy."
Tuy nhiên, lời chưa kịp thốt ra đã bị Franklin chặn đứng.
[...Vâng, thưa Chủ Clan.]
"Vậy, có chuyện gì?"
[Đoàn Kỵ sĩ Hoàng gia bên ngoài, anh định xử lý thế nào?]
"Đó không phải chuyện cần em bận tâm."
Quăng lại vỏn vẹn chừng ấy lời, Franklin liền cất bước đi qua khỏi cổng Tây. Bỏ lại Hugo đứng sững ở đó, lặng lẽ dõi theo bóng lưng xa dần của hắn.
◆
"Chà chà."
Nơi chờ đón Franklin ở phía ngoài cổng Tây là <Đồng bằng Jeand>, một khu vực dã chiến nằm ở phía tây Gideon. Cùng với đó là hơn năm mươi kỵ binh dàn trận.
"Thế này cũng hoành tráng đấy."
Tất cả bọn họ đều là <Thánh Kỵ Sĩ>.
Họ là Đoàn Kỵ sĩ Hoàng gia của Vương quốc Altar, được giao trọng trách hộ tống Elizabeth, và lúc này đây, tất cả đều đang chĩa mũi nhọn phẫn nộ mãnh liệt về phía Franklin. Và nữ kỵ binh ngạo nghễ dẫn đầu đội hình kỵ sĩ cận vệ――đội phó Đoàn Kỵ sĩ Hoàng gia Vương quốc Altar Liliana Grandria, cất cao giọng chất vấn Franklin.
"Ngươi chính là Franklin đúng không."
"Hình như cũng hiếm người nhận nhầm tôi lắm."
"Mau trả lại Công Chúa Elizabeth điện hạ đây."
"Thế thì làm khó tôi quá. Dẫu vắng mặt Đệ nhị Công Chúa cũng chẳng xước móng tay gì, nhưng giữ con bé lại bên mình thì vẫn có lợi cho tôi hơn."
Franklin vừa dứt lời kèm theo nụ cười cợt nhả, sát khí từ Đoàn Kỵ sĩ Hoàng gia càng bùng lên dữ dội.
"Vậy thì đành phải dùng vũ lực rồi."
"Hửm? Công Chúa điện hạ đang nằm trong tay tôi mà các người vẫn dám manh động sao?"
"Cứ yên tâm. Cận vệ chúng tôi đã được khắc lên mình ma thuật khế ước nhằm đảm bảo không một ai có thể gây tổn hại đến hoàng tộc. Điện hạ tuyệt đối sẽ không dính phải một tia thương tổn nào."
"À, không có sát thương đồng đội sao. Hơi ghen tị chút đấy."
"Thế nhưng, việc phải chĩa mũi kiếm về phía Điện hạ cũng là một nỗi thống khổ tột cùng, nên nếu ngươi chịu ngoan ngoãn thả ngài ấy ra thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều."
"Hahaha, mơ đi cưng."
Ngay khi Franklin lè lưỡi châm chọc,
"――<Grand Cross>."
――Một dải sáng chói lòa mang hình thập tự giá bùng lên dữ dội từ dưới chân Franklin.
Tuyệt kỹ tối thượng của <Thánh Kỵ Sĩ>, <Grand Cross>.
Phóng lên một cột sáng mang thuộc tính thánh với hình dáng chữ thập từ ngay dưới chân mục tiêu, nghiền nát kẻ địch bằng uy lực tàn phá bậc nhất của một High-rank Job. Lúc này, Liliana đã tung <Grand Cross> sượt qua nửa thân trái của Franklin, trái ngược với phía bên phải nơi hắn đang ôm Elizabeth. Bởi lẽ Liliana mang thân phận của một cận vệ với khế ước tuyệt đối không gây sát thương lên Công Elizabeth, nên cô mới có thể phô diễn một kỹ thuật thần sầu và táo bạo đến vậy. Franklin chao đảo vì đòn đánh úp từ tuyệt kỹ... nhưng hắn vẫn đứng vững.
"Nguy hiểm quá đấy nhé."
Franklin liếc nhìn xuống ngực áo mình.
Trên đó có cài một <Lifesaving Brooch>. Nhưng hiện tại nó đã vỡ nát vì đòn tấn công vừa rồi. Việc món Accessory mang khả năng vô hiệu hóa một đòn chí tử bị kích hoạt, cũng đồng nghĩa với việc con quái vật được dùng để thi triển Skill <Life Link> đã bỏ mạng. Đành rằng uy lực của <Grand Cross> là quá đỗi kinh hoàng, nhưng xem chừng lượng sát thương hắn phải gánh chịu từ pha đánh úp của <Kẻ Sát Siêu Cấp> ban nãy cũng tàn khốc hơn xa những gì hắn dự tính.
"Chi phí hao tổn cho ngày hôm nay xem chừng hơi bị đắt đỏ rồi đấy..."
Ngay khi Franklin còn đang lầm bầm, Đoàn Kỵ sĩ Hoàng gia đã nhất tề lao lên tấn công.
Bởi dẫu Franklin có là một <Siêu Cấp> đi chăng nữa, thanh chỉ số của hắn vẫn vô cùng mong manh. Nếu phải hứng trọn đợt tấn công từ hơn năm mươi High-rank Combat Job, thanh HP của hắn chắn chắn sẽ bốc hơi trong nháy mắt.
Tất nhiên, đó là trong trường hợp,
"Chà, cũng được thôi. Dù sao thì trước khi giao chiến với cậu ta, lại có một đám bia tập bắn tự vác xác đến, âu cũng coi như gỡ gạc lại chút đỉnh."
Franklin không làm gì cả.
"――<Summon — RSK>."
――Sau đó, Franklin đã triệu hồi một con quái vật.
0 Bình luận